Trạng thái
Không mở trả lời sau này.
[Ngôn tình] Chọc Tức Vợ Yêu - Mua Một Tặng Một - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

Hoa Tử

Sưu tầm
Tham gia
24/9/19
Bài viết
6,612
Điểm cảm xúc
674
Điểm
113
Chương 1953: Vai nữ chính
"Mọi chuyện cứ giao cho tôi đi." Lisa cười nói.

Lisa là một Hoa Kiều cho nên tiếng Trung của cô khá lưu loát, sau khi biết diễn viên chính là một người Trung Quốc thì Lisa xung phong nhận làm chuyên viên trang điểm của người này luôn.

Đồ trang điểm đã bày đầy bàn nhưng Lisa mãi vẫn chưa có ý định bắt đầu trang điểm.

"Lisa, có vấn đề gì sao?" Ninh Tịch nghi ngờ hỏi.

Trong mắt Lisa hiện lên vẻ ngưỡng mộ: "Ninh Tịch, da của cô đẹp quá, tôi làm nghề này mười bảy năm chưa từng gặp ai có làn da đẹp như cô, ngay cả lỗ chân lông cũng không thấy đâu."

Lisa thán phục một tiếng, Ninh Tịch chỉ cần trang điểm thật nhạt thôi đã có thể nói là hoàn mĩ, đâu cần vẽ rắn thêm chân. Mà nhân vật Anna này vốn cũng được yêu cầu không được trang điểm đậm, trang điểm sao cho giữ được vẻ sạch sẽ và trong trẻo lạnh lùng vốn có của nhân vật.

"Cám ơn lời khen của chị." Thái độ của Ninh Tịch rất là khiêm tốn.

"Ninh Tịch, cô... căn bản không cần phải trang điểm." Lisa vốn định móc hết vốn liếng ra nhưng cuối cùng lại đành cam chịu đặt đồ trang điểm xuống bàn, chỉ sửa sang một chút xíu trên mặt Ninh Tịch sao cho nổi bật các ưu điểm của cô lên.

Cách đó không xa, mấy chuyên viên hóa trang khác cũng không nhịn được ghé mắt nhìn sang hướng Ninh Tịch hóng hớt.

"Chả thấy da đẹp chỗ nào, mắt có vấn đề rồi chắc!"

"Da có đẹp hơn nữa thì đẹp bằng người da trắng chắc?"

Hai cô gái da đen kia liếc Ninh Tịch một cái rồi khinh thường nói.

"Mặc kệ bọn họ đi! Bản thân cũng là người bị kì thị mà lại đi giễu cợt người khác để tìm kiếm cảm giác tồn tại của mình!" Lisa cho Ninh Tịch một ánh mắt trấn an.

Những chuyện tương tự thế này Lisa từng gặp rất nhiều. Không chỉ riêng diễn viên Trung Quốc mà bất cứ một diễn viên của một quốc gia nào khi vừa đặt chân tới Hollywood cũng sẽ bị người khác dè bỉu. Tất nhiên, không phải ai cũng như Ninh Tịch có thể cướp luôn vai của Lilian để trở thành nữ chính. Cũng chẳng rõ vì nguyên nhân gì mà có thể khiến cho bên sản xuất quyết định thay đổi nữ chính như vậy.

"Lilian, chị tới rồi!"

Đột nhiên hai cô gái da đen kia nhìn về phía trước, trong đáy mắt xẹt qua vẻ sung sướng trên khi người khác gặp phải tai ương.

Một cô gái da trắng dẫn theo trợ lý vào phòng hóa trang.

Khi Lilian biết mình bị người khác thay thế thì cực kì tức giận, nhất là khi biết người thay thế cô ta chỉ là một diễn viên Trung Quốc thì cô ta còn chạy đến đoàn làm phim làm ầm ĩ lên. Lúc này, thấy Ninh Tịch thì trong mắt cô ta xẹt qua một tia u ám, ánh mắt không chút khách khí mà quét lên quét xuống trên người Ninh Tịch.

"Chị Lilian, mau ngồi đi."

Một cô gái da đen nhanh chóng đứng lên, ân cần nhường chỗ cho Lilian.

Chờ Lilian ngồi xuống rồi thì trợ lý của cô ta quét mắt nhìn Ninh Tịch, sau đó cau mày nói: "Diễn viên thấp kém này ở đâu ra thế, phòng hóa trang của đoàn làm phim mà để cho mấy người thế này bước chân vào là sao?"

"Đây chính là cô Ninh Tịch, là nữ chính của bộ phim này." Lisa không nhanh không chậm nói.

"Ninh Tịch? Ai thế? Tôi chưa nghe cái cái tên này bao giờ cả, chẳng biết là ở kẽ nứt nào chui ra nữa! Mấy người có ai từng nghe đến cái tên này chưa?" Trợ lý của Lilian đưa mắt nhìn khắp bốn phía.

"Không biết, Ninh Tịch gì, chưa bao giờ nghe thấy!"

"Cái vai nữ chính này chắc không phải là do cô ta ngủ với vị nào phía trên mà đổi được đấy chứ? Tôi nghe nói là cái giới giải trí của Trung Quốc này bẩn thỉu lắm đó!"

Hai cô gái da đen kia kẻ tung người hứng rồi cười lạnh.

"Mấy cô đừng có mà quá đáng, các cô ăn nói khó nghe như vậy chẳng lẽ là do bố mẹ các cô không có dạy dỗ tử tế sao?" Lisa nhìn chằm chằm vào hai cô gái da đen kia, trong giọng cũng mang theo sự cảnh cáo.
 

Hoa Tử

Sưu tầm
Tham gia
24/9/19
Bài viết
6,612
Điểm cảm xúc
674
Điểm
113
Chương 1954: Nơi đại thần thường lui tới
Tuy mấy cái chiêu trò cấp thấp thế này đối với Ninh Tịch mà nói thì không đau cũng chẳng ngứa, cơ mà sự bảo vệ của Lisa cũng khiến ánh mắt Ninh Tịch có chút cảm kích.

"Lisa, chuyện này có liên quan đến cô à?"

Hai cô gái da đen nhíu mày, chuyên viên trang điểm này rất có danh tiếng trong giới, nghe nói còn có quan hệ với Ảnh đế Stein Will, thế nên hai cô gái da đen kia cũng không dám làm căng mà chỉ nhỏ giọng oán trách.

Lilian nghe thế thì cho trợ lí một ánh mắt, trợ lý nhất thời im bặt.

Thấy Lilian không lên tiếng thì hai cô gái da đen kia cũng không nhiều lời nữa.

Lisa nhìn thái độ của Lilian thì có chút bất ngờ. Dù sao thì Lilian này cũng không phải là người tốt tính gì, cô cứ ngỡ lần này Lilian nhất định phải cho Ninh Tịch một đòn ra oai phủ đầu mới đúng, không ngờ cô ta lại chọn cách dàn xếp ổn thỏa?

Lisa lại liếc Ninh Tịch một chút, cô gái này nếu có thể giành được vị trí nữ chính thì sợ rằng thân phận với bối cảnh cũng không đơn giản? Thậm chí cả Lilian cũng phải kiêng dè...

Không lâu sau, Lilian nhận được điện thoại của quản lí liền đứng dậy rời đi.

Mấy diễn viên khác cũng chia ra luyện tập diễn với nhau, tới gần trưa mọi người mới rời khỏi đoàn làm phim.

...

Ninh Tịch vừa định về thì di động đột nhiên vang lên. Cô nhìn vào màn hình xong thì hết sức kinh ngạc, kích động đến mức suýt quăng cả điện thoại đi luôn.

"Hàn Kiêu?"

Ôi! Đại thần!

Bình tĩnh lại rồi Ninh Tịch lập tức run rẩy nhận điện thoại: "Alo? Đại... Đại thần? Ngài tìm tôi ạ?"

"KFC trên đường J, qua đây."

Ninh Tịch còn chưa kịp nói gì đã thấy tiếng tút tút tút...

Cái quỷ gì vậy, vừa mở miệng đã là KFC?

Hết cách, Ninh Tịch chỉ có thể lết cái thân đi tới đó.

Đại thần đã hú thì đừng nói là KFC, dẫu có là núi đao biển lửa cũng phải nhảy vào!

...

Trong quán KFC, Ninh Tịch thấy Hàn Kiêu đang ngồi trong một góc.

Anh ta mặc một bộ đồ trắng rộng thùng thình, nhìn qua cực kỳ thoải mái, trông cứ như là cậu trai nhà bên chẳng có chút lực sát thương nào. Nhìn thì đẹp đấy, cơ mà... cái tướng ăn kia quả thật có chút nhức mắt.

Hai chân bắt chéo, tay trái cầm đùi gà, tay phải cầm thịt bò cuốn, miệng còn cúi đầu hút trà sữa.

Ninh Tịch ngồi cạnh Hàn Kiêu một lúc lâu thế mà người này lại không hề phát hiện ra sự tồn tại của cô.

"Ăn ngon không?"

Ninh Tịch vốn không định quấy rầy Hàn Kiêu, cơ mà chờ đến lúc Đại thần chuẩn bị cơm nước xong thì lại thấy Đại thần vẫy tay gọi thêm một phần gà gia đình nữa!!!

Chờ anh ta ăn xong thì chắc cũng đến tận thế luôn!

"Ố... cô đến đây từ lúc nào?" Hàn Kiêu quay đầu lại nhìn Ninh Tịch đã ngồi đến há cả mỏ.

"Tới được 10 phút rồi." Ninh Tịch bị ai đó lơ đẹp thì hơi giật giật khóe miệng.

"Ồ... vậy đi gọi thêm một phần gà gia đình giúp tôi đi, nhân tiện... thanh toán tiền cho tôi." Hàn Kiêu gật đầu tỏ ý đã biết rồi nói.

Gọi cái bà nội ý mà gọi! Ninh Tịch chỉ hận không thể dùng một tát mà tát chết tên ăn hàng này. Gần một năm nay hai người họ dường như không hề liên lạc với nhau, thế mà vừa mới gặp thì câu đầu tiên của anh ta lại là bắt mình đi mua gà... Điên tiết nhất là còn phải trả tiền cho anh ta!

Cứ tưởng có chuyện lớn gì mà xảy ra nên cô mới phóng xe bạt mạng tới đây, ai ngờ...

Thôi kệ vậy, dù sao tên này cũng đã từng cứu mạng mình...

...

Sau khi ăn xong, Hàn Kiêu thỏa mãn hút trà sữa.

"Lâu lắm không gặp, gần đây khỏe không?" Hàn Kiêu đặt trà sữa xuống và cũng bình thường lại một tí.

"Nếu anh không gọi điện cho tôi thì còn tốt hơn đấy." Ninh Tịch thành thật trả lời. Suýt nữa thì dọa chết cô rồi!

"Không gọi cho cô thì tôi không xong." Hàn Kiêu trả lời.

‘"Tại sao’’ Ninh Tịch không hiểu.

A

"Tại sao?" Ninh Tịch không hiểu.
 

Hoa Tử

Sưu tầm
Tham gia
24/9/19
Bài viết
6,612
Điểm cảm xúc
674
Điểm
113
Chương 1955: Có người theo dõi
"Ăn chưa no mà tiền thì không đủ." Hàn Kiêu nghĩ nghĩ một chút rồi cũng thành thật trả lời.

Ninh Tịch: "..."

"Bây giờ nhìn thì có vẻ thân thể cô đã khỏe lại cả rồi." Hàn Kiêu quan sát Ninh Tịch từ trên xuống dưới.

"Thân thế khỏe lại?"

"Chẳng phải cô thành người thực vật sao, cứ tưởng không gặp được cô nữa." Hàn Kiêu lau cái miệng bóng loáng dầu mỡ của mình.

"Cũng nhờ phúc của anh cả!" Ninh Tịch cũng không biết làm sao mà người này mở miệng thì nói rõ hay cơ mà... trên mặt lại... chẳng cho người ta nhìn thấy chút chân thành nào cả?

"À đúng rồi, cô vừa mời tôi ăn nên dù sao cũng phải cho cô chút lợi lộc... Có mấy người đang theo dõi cô đấy." Hàn Kiêu nhìn thẳng vào Ninh Tịch rồi nói.

"Có người theo dõi tôi?"

Ninh Tịch kinh ngạc nhìn chằm chằm Hàn Kiêu, nếu không phải anh ta nói ra thì cô hoàn toàn không phát hiện.

"Vừa nãy còn cùng cô vào cửa hàng đấy, công phu nhìn cũng không tệ! Chỉ bằng cái thân thể gà bệnh này của cô thì bọn họ bóp chết cô chẳng khác nào bóp chết một con gà con!

Anh mới là gà con, cả nhà anh mới là gà con!

"Cô nói xem, dù sao cô cũng được coi là một ngôi sao lớn có quyền có thế, thế mà ra ngoài đi đi lại lại cũng chỉ có mỗi một chiêu hóa trang, ngay cả vệ sĩ cũng chẳng có lấy một người." Hàn Kiêu lắc đầu một cái.

"Vệ sĩ... có anh ở đây thì tôi còn cần vệ sĩ làm gì, Hàn Kiêu ộp pa ~~" Ninh Tịch nhìn chằm chằm Hàn Kiêu cười tươi rói. Cô tới gặp Hàn Kiêu thì sao có thể mang theo người khác chứ, nhỡ đâu anh ta có chuyện bí mật khẩn cấp cần giải quyết thì sao? Ai mà ngờ... là do cô suy nghĩ quá nhiều!

"Có gọi tôi mà cha cũng vô dụng, ăn no rồi buồn ngủ." Hàn Kiêu ngáp một cái.

Ăn của người ta xong liền trở mặt đúng không!!!

Lúc này, Ninh Tịch khao khát có một vị cao thủ nào đó xuất hiện để đập cho Hàn Kiêu một trận, tốt nhất là đập cho phun hết chỗ đồ ăn vừa vào bụng anh ta ra. Nhưng mà, đây là chuyện không thể nào...

Ninh Tịch không nhịn được mà quan sát xung quanh, là ai theo dõi cô? Với mục đích là gì?

Dù Ninh Tịch không phát hiện nhưng Hàn Kiêu đã nói ra thì chắc chắn sẽ không sai.

"Cho thêm một phần gà gia đình nữa đi!" Bỗng nhiên Hàn Kiêu hô to một tiếng.

Ninh Tịch: "Cái đầu anh ý!"

Hàn Kiêu: "Đi lấy, đi trả tiền!"

Trả cái em gái anh ý!

Ninh Tịch thề, nếu không phải cái tên đang ngồi trước mặt này chẳng khác gì quái vật thì nhất định cô phải đánh cho anh ta một trận nhừ tử.

Ninh Tịch trợn mắt đảo một vòng rồi cười hì hì nói: "Trả tiền cũng được... nhưng anh phải giúp tôi xử lý mấy người kia."

"Chỉ một phần gà gia đình mà muốn tôi nhấc tay sao?" Hàn Kiêu sửng sốt một chút, rõ ràng anh ta đang cảm thấy mình chịu thiệt.

"Hai phần được không, lúc nãy đã thanh toán trước một phần rồi!" Ninh Tịch cò kè mặc cả.

"Được... được rồi..." Hàn Kiêu trầm tư trong chốc lát rồi mới miễn cưỡng chấp nhận.

Sau khi ăn uống no đủ, cái đùi gà cuối cùng được Hàn Kiêu cầm trên tay rời đi với Ninh Tịch.

Thấy Ninh Tịch rời khỏi, hai gã đàn ông đeo kính đen cũng đồng thời đứng dậy sải bước đi theo.

Ninh Tịch lái xe chạy ra ngoại thành.

Bỗng, một chiếc xe việt dã vọt lên chặn lại xe của Ninh Tịch, hai gã đàn ông bước xuống.

"Ninh Tịch, mời cô đi cùng chúng tôi một chuyến." Một gã đàn ông hơi mập nhanh chóng tiến lên túm lấy cổ tay Ninh Tịch.

Ninh Tịch nhanh chóng giật phắt tay phải lên, cũng thuận thế đẩy cho tên đàn ông kia hơi lảo đảo một chút.

"Ninh Tịch, đừng tự tìm đường chết! Cho cô thêm một cơ hội, hoặc là đi cùng chúng tôi hoặc là..." Trong mắt gã đàn ông hơi mập xẹt qua một tia lạnh lẽo.

Nghe gã đàn ông kia nói vậy, Ninh Tịch vẫn đứng yên mà khẽ nhếch khóe miệng, chậm rãi nở một nụ cười xấu xa.
 

Hoa Tử

Sưu tầm
Tham gia
24/9/19
Bài viết
6,612
Điểm cảm xúc
674
Điểm
113
Chương 1956: Lại gặp biến thái
Hai người này có rèn luyện thân thể qua, lại còn mang theo cả súng để hỗ trợ, nhưng mà Ninh Tịch cũng chẳng có gì phải sợ.

Bởi vì, trên xe cô còn có một tên quái vật đáng sợ hơn cả đạn đại bác nữa kia kìa.

Lúc này, Hàn Kiêu đang ngồi ở ghế phó lái gặm nốt cái đùi gà.

"Tôi nói này, hai tên đàn ông như các anh mà lại đi bắt nạt cô gái yếu đuối như như thế thật chẳng ra sao." Hàn Kiêu nhìn hai gã đàn ông đứng bên ngoài.

Gã đàn ông vừa gầy vừa lùn nghe thế thì lập tức đóng ghế phó lái lại, lạnh giọng nói với Hàn Kiêu: "Ăn đồ của mày đi, đừng có tự tìm đường chết."

Mệnh lệnh của hai người họ là phải mang Ninh Tịch về, nếu Ninh Tịch không phối hợp thì cứ dùng bạo lực mà giải quyết. Còn những người khác không nằm trong phạm vi của bọn họ.

"Ngon lắm, muốn ăn không." Hàn Kiêu ăn xong hạ kính xuống nhìn gã lùn kia.

"Ăn cái gì?" Gã lùn kia không hiểu nên hỏi lại theo bản năng.

"Mời mày ăn gà."

Dứt lời, cái xương gà đang được Hàn Kiêu nắm trong tay bị ném vèo một cái, kéo theo cả một tiếng xé gió...

Cái xương gà kia đâm thẳng vào mồm của gã lùn kia.

"Ớ... hự... hự"

Cái xương cắm sâu vào cổ họng của gã, không đến hai hơi thở thì mặt gã xanh mét, hai mắt đỏ lòm, trong cổ họng phát ra những tiếng ú ớ.

"Ăn có ngon không..." Nhìn bộ dạng đau đớn của gã lùn kia thì trong mắt Hàn Kiêu ánh lên vẻ tàn nhẫn.

Lát sau, đột nhiên "rầm" một tiếng, gã đàn ông lùn kia đã đổ trên mặt đất và không ngừng co giật cơ thể.

"Mày... chán sống rồi!"

Tình huống đột ngột phát sinh thế này khiến tên mập biến sắc, gã lập tức móc súng bên hông ra rồi chĩa thẳng về phía Hàn Kiêu.

"Đoàng!"

Chẳng biết Hàn Kiêu đã hành động thế nào, cái mà gã béo thấy chỉ có một cái bóng trắng chợt lóe lên và Hàn Kiêu đã xuất hiện bên cạnh gã, năm ngón tay của anh ta hời hợt đặt trên nòng súng của gã.

Gã béo sợ hãi muốn bóp cò súng theo bản năng... nhưng mà, họng súng đen ngòm lại đang chĩa thẳng vào chính mình, cả người gã run lẩy bẩy hết lên.

Hai người bọn họ dù gì cũng là những sát thử được huấn luyện nghiêm chỉnh, nhưng cái gã ẻo lả nhìn qua có vẻ vô cùng trẻ tuổi này lại ẩn chứa một loại sức mạnh vượt khỏi giới hạn mà con người có thể lí giải...

Dường như không có bất cứ một sự đánh trả nào, trong sự đùa giỡn của người đàn ông tà mị kia thì tình thế đã hoàn toàn đảo ngược.

"Cái đồ chơi vớ vẩn gì đây, dùng kiểu gì, ớ..."

"Đoàng!"

Hàn Kiêu còn chưa nói xong thì họng súng đã phát ra một tiếng nổ lớn, viên đạn xé gió xông ra xuyên thẳng qua đầu gã mập.

"Ấy chà... xin lỗi, xin lỗi, tay dính mỡ nên trơn quá." Hàn Kiêu nhìn chằm chằm thi thể của gã mập ngã sóng xoài trên đất mà khẽ nói.

Nhìn vẻ mặt ấy của Hàn Kiêu thì chính Ninh Tịch cũng không nhịn được mà rùng mình một cái, nói tên này là quái vật đúng chả khoa trương chút nào. Nếu anh ta là bạn thì sẽ mang lại cảm giác cực kỳ an toàn, còn nếu là địch thì... thôi đừng có tưởng tưởng nữa!

"Hàn Kiêu, cái ông nội nhà anh, sao anh giết hết bọn họ luôn rồi!"

Chờ Ninh Tịch tỉnh táo lại thì mới nhận ra là hai tên đi bắt cô đã bị Hàn Kiêu xử hết rồi. Quá trình này nhanh quá, cô có muốn cản lại cũng không kịp.

"Ông nội tôi? Chuyện này liên quan gì đến ông nội tôi, là tôi giúp cô giết bọn họ mà chứ có phải ông nội tôi giết đâu." Hàn Kiêu tùy tiện quăng súng sang một bên.

"Anh..."

Một hớp máu già của Ninh Tịch suýt nữa phun thẳng vào mặt Hàn Kiêu, cái khả năng nghe hiểu quái quỷ này chắc cô giáo dạy Ngữ Văn chết sớm!
 

Hoa Tử

Sưu tầm
Tham gia
24/9/19
Bài viết
6,612
Điểm cảm xúc
674
Điểm
113
Chương 1957: Cái này quá phi lý
Ninh Tịch còn đang định hỏi đám người này xem ai là người đứng sau màn nhưng Hàn Kiêu lại... giết người mà không hề thèm chớp mắt, đã vậy còn nói tay dính mỡ... lừa quỷ chắc.

Tên này liệu có phải là đã biết cái gì?

"Hai người, mỗi người một phần gà gia đình, hai người hai phần, cũng không sai lắm." Hàn Kiêu nói.

Ninh Tịch: "..."

Cô không khỏi cảm thấy thương thay cho hai tên sát thủ kia, trong mắt Hàn Kiêu thì cái mạng của họ cũng chỉ đáng giá một phần gà gia đình mà thôi... Hơn nữa, còn không phải phần gà cao cấp...

"Được được được, tôi mời ănh ăn 200 phần, tôi nhìn anh ăn hết thì thôi." Ninh Tịch có chút bất đắc dĩ, sao Hàn Kiêu này lúc thì biến thái đến kinh khủng lúc thì chả khác gì một đứa bé chưa trưởng thành.

"Ừ... cô nói rồi đó, nhưng mà tối nay tôi không rảnh, có hẹn với người đẹp rồi, rảnh sẽ tìm cô." Hàn Kiêu xoay người vẫy tay, không chờ Ninh Tịch nói gì người đã biến mất tăm.

"Hẹn người đẹp..." Ninh Tịch không nhịn được trợn trắng mắt.

Cho đến tận bây giờ cô chưa từng thấy bên cạnh Hàn Kiêu có bất cứ người phụ nữ nào, mà chẳng cần nói phụ nữ, đến đàn ông còn chả thấy nữa là. Muốn kiếm cớ cũng nên tìm một cái cớ có thể tin được chứ!

...

Lúc Ninh Tịch trở về thì không thấy Lục Đình Kiêu đâu, nhưng Lục Cảnh Lễ đã chạy tới đây rồi. Hình như số lần tới đây của người này càng ngày càng ít thì phải, nghe nói là do đã bị bội thực thức ăn cho chó.

"Sao anh cũng tới đây? Có đói không?" Ninh Tịch mở cửa để con hàng này vào nhà, sau đó thì nhướng mày hỏi.

Lục Cảnh Lễ đau khổ nói: "Chị dâu khách sáo quá đi, cái "mớ" trong bụng này của em cũng đủ em sống đến hết đời sau rồi..."

"Chị dâu, em tìm chị là vì nghe anh Hai nói chị sẽ diễn vai chính trong Sát Thủ! Này, là thật đấy à?" Lục Cảnh Lễ cực kỳ hưng phấn hỏi.

Ninh Tịch gật đầu: "Đúng vậy, anh trai của anh đâu?"

Lục Cảnh Lễ quay vòng quanh Ninh Tịch: "Đang ở công ty, mấy ngày này có ít chuyện cần xử lý!"

Ninh Tịch vốn định gọi điện cho Lục Đình Kiêu nhưng nghe Lục Cảnh Lễ nói anh bận thì cũng đành thôi.

"Chị dâu, em biết "một khắc không gặp giống như đã ba thu" nhưng mà chị nói rõ tình hình cho em trước được không? Cái anh Hai em nói là thật hay giả vậy?"

"Cái bộ Sát Thủ này chính là tác phẩm cực kì kinh điển của Hollywood năm đó đấy! Càn quét sạch các giải thưởng lớn luôn! Mặc dù hiện tại trong nước chị cũng có danh tiếng nhưng mà tới Hollywood thì chẳng thấm vào đâu! Nói bên kia muốn tấn công thị trường Trung Quốc nên cho chị một vai phụ thì còn nghe được... nhưng để chị đóng vai chính, lại còn là tác phẩm kinh điển người người mong đợi, cái này thật phi lý..."

Đối với bộ phim Sát Thủ này thì Lục Cảnh lễ tuyệt đối không xa lạ gì. Thậm chí phải nói ràng có ai lăn lộn trong cái giới giải trí này mà chưa từng xem Sát Thủ chứ? Mặc dù đã qua rất nhiều năm, nhưng những bộ phim kinh điển trong nước hay những bộ phim điện ảnh cực kì ăn khách hầu như đều phải ngả mũi cúi đầu trước nó.

Hiện giờ, mới tung ra tin tức bộ phim Sát Thủ sẽ được làm lại mà đã khuấy động toàn bộ giới giải trí trong nước, rất nhiều nghệ sĩ nổi tiếng muốn tìm một nhân vật qua đường trong bộ phim nay thôi mà cũng cực kì khó khăn.

"Không nói dối anh đâu, là thật đó." Ninh Tịch bất đắc dĩ nói.

Lục Cảnh Lễ nghe chính miệng Lục Đình Kiêu xác nhận nhưng vẫn không quá tin tưởng.

Dàn diễn viên của phiên bản mới này phải nói là máu mặt chưa từng thấy. Nam chính là do chính Stein Will đỉnh đỉnh đại danh, nổi tiếng toàn thế giới đảm nhiệm, người này còn hay được gọi là Will Đế, là một Ảnh đế cấp Hollywood,

Mà người vốn được xác định đóng nữ chính - Lilian lại là một trong những ngôi sao ăn khách nhất của Hollywood, tuổi tác của cô ta với Ninh Tịch cũng không chênh nhau quá nhiều. Nhưng Lilian xuất thân từ Hollywood, tuổi còn trẻ đã được phong là Ảnh hậu, phải nói mình cô ta đã át hết ánh hào quang của các nữ diễn viên khác. Bộ phim Romance cô ta đóng cùng Will Đế hồi trước cũng nhận được rất nhiều lời khen ngợi.
 

Hoa Tử

Sưu tầm
Tham gia
24/9/19
Bài viết
6,612
Điểm cảm xúc
674
Điểm
113
Chương 1958: Vẫn là chị dâu thương em
Danh tiếng của Ninh Tịch tuy không nhỏ nhưng vẫn chỉ tập trung vào thị trường trong nước thôi. Những nghệ sĩ như Ninh Tịch muốn lấy một vai phụ ở Hollywood cũng không khó nhưng mà để đóng vai chính trong một bộ phim của Hollywood lại là điều trước nay chưa từng có. Đoàn làm phim này lại còn là đoàn làm phim hàng đầu, ngay cả một diễn viên đóng vai phụ nhỏ nhoi cũng là diễn viên có danh tiếng không nhỏ ở Hollywood.

Quan trọng nhất là nhà sản xuất của bộ phim này chính Giles - một nhân vật thần bí của giới...

Ngay trong nước, cũng không biết có bao nhiêu người quản lý vận dụng toàn bộ thủ đoạn chỉ để cho nghệ sĩ nhà mình giật được nhân vật nhỏ, dù làm con tốt thí cũng đáng giá... chỉ tiếc là, dường như không ai có thể thành công.

Mặc dù Lục Cảnh Lễ rất có lòng tin vào năng lực của Ninh Tịch, nhưng chuyện này dù sao thì cũng không hợp với lẽ thường. Cho nên để ngừa vạn nhất thì anh ta mới không yên tâm mà chạy qua đây hỏi thêm vài câu.

"Chị dâu, đừng nói cái bộ Sát Thủ kinh điển này, dẫu cho là một bộ phim bình thường nhất của Hollywood thì chị đã thấy diễn viên nào của Trung Quốc được đóng nhân vật chính chưa? Mà kể cả là vai phụ quan trọng thì cũng chỉ mới đếm được trên đầu ngón tay thôi, coi như không có... À mà, Giles bao nhiêu tuổi?"

Lục Cảnh lễ chuyển mắt nhanh như chớp hỏi, cái khả năng tổ lái này cũng quá mạnh rồi.

Ninh Tịch sao có thể không biết Lục Cảnh Lễ đang nghĩ cái gì, cô nói thẳng: "Tối thiểu cũng phải 80 rồi! Đừng có mà nghĩ bậy nghĩ bạ! Ngài Giles rất tốt!"

"Vậy chẳng lẽ ông ấy bị úng não à..." Lục Cảnh Lễ nhỏ giọng thầm thì.

"Hửm!!!" Ninh Tịch nheo mắt lại.

"Ấy... không được nói bậy, không được nói bậy. Phải nói là phía sản xuất của Sát Thủ lần này thực không tệ, không bó buộc theo lệ cũ mà dám đột phá thử nghiệm phong cách mới! Cũng may cho bọn họ là tìm được nghệ sĩ siêu cấp như chị dâu của em đây, đến em cũng thấy hâm mộ..." Lục Cảnh Lễ giơ ngón tay cái lên, đổi giọng ngay tắp tự.

"Bớt vỗ mông ngựa đi." Ninh Tịch nhét luôn quả táo mới gọt xong vào miệng Lục Cảnh Lễ.

Nhìn con dao gọt trái cây sáng loáng trong tay Ninh Tịch, Lục Cảnh Lễ nịnh nọt cười nói: "Chị dâu này, em đây có thân phận gì chứ, sao em có thể vỗ mông ngựa được, có vỗ cũng vỗ mông rồng đó... ahihi..."

Lục Cảnh Lễ dời đề tài: "Chị dâu... bộ phim này... em thấy có một vai rất hợp với em..."

Nhân vật này Ninh Tịch cũng nhớ rất rõ.

Trong phiên bản cũ thì vai nam sát thủ ấy cũng là một nhân vật khá quan trọng, người thủ vai này năm đó chính là diễn viên hài Marlowe, cô vẫn nhớ như in cảnh giả gái kinh điển đấy.

"Anh nghĩ cũng đừng có nghĩ, Lục công tử anh tuấn tiêu sái sao có thể diễn cái vai ấy chứ, đừng có làm các thiếu nữ vỡ mộng nữa đi!" Ninh Tịch liếc Lục Cảnh Lễ một cái.

"Vẫn là chị dâu quan tâm em nhất ahuhuhu!" Lục Cảnh Lễ cảm động.

Lúc này tiếng mở cửa vang lên, Lục Đình Kiêu đi vào rút chìa khóa rồi cất đi, trong tay anh cầm không ít rau củ và thịt tươi.

"Anh hai, chuyện bên công ty xong rồi à?" Lục Cảnh lễ vội vàng chạy tới.

Lục Đình Kêu vào bếp rửa tay xong quay lại phòng khách mới trả lời: "Không sao nữa rồi."

"Không sao thì tốt, không sao thì tốt! Không làm phiền hai người nữa, em đi đây!" Lục Cảnh Lễ phủi mông chuẩn bị chạy, anh ta không định ở lại ăn đồ ăn cho chó nữa đâu.

"Đến cũng đã đến rồi, ở lại đây ăn cơm tối đi!" Ninh Tịch nói.

"Ô, cái này à..." Dưới sự đấu tranh nội tâm giữa một bên là thức ăn cho chó còn một bên là đồ ăn ngon cho người thì cuối cùng Lục Cảnh Lễ cũng đành quỳ gối trước đồ ăn ngon.

"Vẫn cứ là chị dâu thương em, em ở lại vậy!" Lục Cảnh Lễ lập tức quay lại ngồi trên ghế salon coi phim.
 

Hoa Tử

Sưu tầm
Tham gia
24/9/19
Bài viết
6,612
Điểm cảm xúc
674
Điểm
113
Chương 1959: Nơi thú dữ đi qua
Đúng là cơ hội khó có được!

Gần đây để tạo không gian hai người cho bọn họ thì cả Lục gia đều được tổng động viên, ngay cả Tiểu Bảo cũng dứt khoát rời khỏi vòng tay của mẹ yêu để đến Lục trạch chơi với ông bà nội, vậy nên Lục Cảnh Lễ cũng không tiện chạy tới ăn ké...

Nỗi khổ của chó độc thân thì người bình thường sao có thể thấu hiểu...

...

"Anh yêu, lúc anh nấu cơm nhìn đẹp trai quá đi!" Nhịn bộ dạng tập trung làm bếp của Lục Đình Kiêu khiến Ninh Tịch không nhịn được mà khen một câu.

Nghe vậy thì Lục Đình Kiêu hơi nhướng mày: "Chỉ lúc nấu cơm mới đẹp trai?"

"Lúc nào cũng đẹp trai hết!" Ninh Tịch chớp chớp mắt.

Khóe môi Lục Đình Kiêu khẽ nâng lên rồi đặt một nụ hôn nhẹ lên má cô: "Ám mùi khói dầu đó, em ra ngoài trước đi, đợi anh nửa tiếng thôi."

Ninh Tịch vốn định cùng làm với Lục Đình Kiêu, nhưng cô lo nhỡ đâu cơm còn chưa được ăn đã đem anh nuốt luôn cho nên đành ngoan ngoãn đi ra khỏi phòng bếp.

...

Sau khi ăn cơm xong, Lục Cảnh Lễ định té nhưng nhìn sắc trời đã quá muộn nên Lục Đình Kiêu giữ em trai mình ở lại.

"Anh Hai, chị dâu, em ở đây không quấy rầy "chuyện tốt" của hai người chứ..." Lục Cảnh Lễ cười hí hí.

"Thế thì em đi về đi." Lục Đình Kiêu hời hợt nói.

"Ớ... em uống tí rượu... nên hơi say mất rồi, em đi ngủ đây... không làm phiền hai người nữa!" Lục Cảnh Lễ vội vàng lủi vào phòng ngủ, không cho anh trai có cơ hội đuổi mình đi.

Ngay tại lúc ấy, chẳng biết ở một cái xó xỉnh nào đó vang lên một tiếng gầm trầm đục, khiến lòng người kinh hãi. Nghe thấy âm thanh đó Lục Đình Kiêu hơi ngây người một chút rồi quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ.

"Thú hoang à?" Ninh Tịch có chút nghi ngờ.

Lục Đình Kiêu hơi nhíu mày: "Hổ."

"Hổ?" Ninh Tịch có chút khó tin.

Thị trấn Lộc tuy có chút dân dã, thôn quê nhưng làm gì có chuyện hổ đi qua đi lại chứ?

"Tiếng gầm như này... đây không phải hổ trong vườn thú." Lục Đình Kiêu nói, tiếng gầm vừa rồi rất mạnh mẽ vững vàng, từ phân tích độ vang thì chắc tiếng gầm này cách đây mười cây số.

"Má!!!"

Lục Cảnh Lễ mặc quần đùi hoa lảo đà lảo đảo phi ra từ phòng ngủ, trên mặt vẫn mờ mịt không hiểu chuyện gì xảy ra: "Cái gì thế, hai người vừa mới xem thế giới động vật đấy à?"

"Cũng có thể là bị xổng ra từ vườn thú!" Ninh Tịch nói một câu.

"Hả???" Lục Cảnh Lễ kinh hoàng: "Chị dâu, chị nói đùa sao, chỗ quanh đây của chúng ta chim còn không thèm ỉa nói gì đến vườn thú! Trong trấn cũng có vườn thú đâu? Gần đây cũng không có dã thú! Quanh đây chỉ toàn nai với thỏ thôi!"

"Dã thú trốn khỏi vườn thú chẳng lẽ chỉ biết loanh quanh ở gần vườn thú hả?" Ninh Tịch hỏi ngược lại.

"Cái này..."

Lục Cảnh Lễ á khẩu không trả lời được.

"Anh hai... chị dâu, em về đây, hôm nay có việc... thế, em đi trước nhé..." Lục Cảnh Lễ vội nói.

Lúc còn bé Lục Cảnh Lễ từng đến chơi ở nhà một người họ hàng, bị con hổ nhà đó nuôi rượt chạy mấy con phố cho nên có chút bóng ma với mấy thứ liên quan đến hổ.

"Không sợ đang đi liền đụng phải nó thì cứ đi đi." Lục Đình Kiêu nói rồi dắt Ninh Tịch về phòng.

"Anh... anh đứng có mà dọa em..." Lục Cảnh Lễ nhìn màn đêm đen như mực ngoài cửa sổ, vừa nhìn đã biết độ an toàn cực thấp rồi.

"Hổ thì sao chứ, ông đây mà gặp sẽ ăn thịt nó luôn!" Lục Cảnh Lễ lẩm bà lầm bẩm một hồi, cuối cùng vẫn quay lại phòng ngủ.

...

Một góc thị trấn Lộc.

Một con hổ trắng to gấp đôi những con hổ bình thường khác đang tiến bước về phía trước. Nếu có ai nhìn thấy cảnh này chỉ sợ sẽ lăn đùng ra ngất mất.

Trên lưng con hổ đó có cõng một người thanh niên, xem tình trạng thì hình như người này đã rơi dần vào trạng thái nửa hôn mê rồi.

Tầm nửa tiếng sau, con hổ trắng cõng người kia đi tới căn nhà hoa của Ninh Tịch.

"GRAO!!!!!"

Một tiếng gầm khiến người khác rung động không thôi vang lên trong màn đêm.
 
Trạng thái
Không mở trả lời sau này.
Top