[Ngôn tình] Chọc Tức Vợ Yêu - Mua Một Tặng Một - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

Trạng thái
Không mở trả lời sau này.
Tham gia
13/4/19
Bài viết
887
Điểm cảm xúc
1,279
Điểm
93
Sau những biến cố bất ngờ, ba người cũng thuận lợi về đến nhà.

Xách tất cả đồ ăn mua được để vào nhà bếp xong, chuyện thứ nhất phải làm không phải là nấu ăn, mà là đi tắm.

Cả ba người đều bị dính một tầng bột phấn lấp lánh còn cả những kim cương nhỏ nữa, lúc bước đi không chừng cũng đã đánh rơi mấy chục ngàn, làm hại Ninh Tịch vừa đi đường vừa phải chú ý dưới chân, thật đúng là tạo nghiệt.

Tắm xong đi ra, Ninh Tịch thay một bộ đồ tương đối dễ vận động, bộ dáng như muốn làm một trận thật lớn.

"Cần giúp không?" Lục Đình Kiêu với Tiểu Bảo cũng bước xuống lầu.

Ninh Tịch ôm lấy Tiểu Bảo đã tắm xong thơm ngát, xoa xoa: "Gọi Loan Loan tới giúp tôi đi, hai người ngồi xem ti vi chờ tới giờ cơm là được, mới tắm sạch sẽ đừng để bị bẩn lại."

"Loan Loan không có ở đây, hôm nay tất cả bọn họ đều nghỉ phép."

"Nghỉ?" Ninh Tịch nghĩ nghĩ một chút, để Tiểu Bảo cùng làm cũng tốt vì vậy cô nói: "Vậy hai người đến đây đi, có tạp dề không? Lúc nãy ra ngoài hình như quên mua!"

"Chắc có." Lục Đình Kiêu lấy từ trong đống đồ vừa mua về một cái túi nilon, mở ra thì bên trong có vừa đúng ba cái tạp dề, cùng kiểu cùng màu, hơn nữa còn là hai cái lớn một cái nhỏ."

"Ý? Anh mua lúc nào?" Ninh Tịch kinh ngạc hỏi.

"Là cô gái bán cua tặng."

"Ợ, được rồi..." Thật đúng là cái gì cũng tặng nha!

Ninh Tịch cầm cái tạp dề nhỏ lên rồi gọi bánh bao nhỏ: "Tiểu Bảo qua đây, cô mặc giúp con!"

Tiểu Bảo cực kì phối hợp đưa hai cái tay nhỏ ra.

Ninh Tịch giúp thằng bé mặc vào, buộc chắc dây rồi chậc lưỡi cảm thán: "Bảo bối mặc tạp dề cũng đáng yêu quá đi!"

Vừa dứt lời, nghiêng đầu thấy Lục Đình Kiêu đang mặc một chiếc tạp dề màu hồng bên ngoài một bộ đồ thường... ấy thế mà vẫn đẹp trai chói mắt người khác, hơn nữa lại còn có thêm cảm giác... đáng yêu.

"Không được, không được... lại không nhịn được muốn chụp ảnh rồi!" Ninh Tịch lạch bạch chạy đi lấy điện thoại rồi điên cuồng chụp hình, thậm chí còn nhét vào tay bánh bao nhỏ cà chua, sườn... làm đạo cụ.

Bánh bao nhỏ đáng yêu phối hợp bánh bao lớn lạnh lùng, vốn là hình ảnh vô cùng trái ngược nhưng đặt chung một khung hình lại có cảm giác đáng yêu vô cùng.

"Có muốn chụp cho cô không?" Lục Đình Kiêu đột nhiên hỏi.

"Hả? Tôi thì không cần đâu..." "Chụp cô với Tiểu Bảo." Lục Đình Kiêu vừa nói vừa giúp cô mặc tạp dề.

Tiểu Bảo đợi không nổi lập tức nhào về phía cô.

Thật ra thì trong thâm tâm Ninh Tịch không hy vọng lưu lại quá nhiều dấu vết hay kí ức nào nhưng... cô không sao ngăn được ánh mắt mong đợi của Tiểu Bảo.

Thôi kệ đi, suy nghĩ nhiều như vậy để làm gì! Hôm nay có rượu thì hôm nay say, buồn mai tới thì mai buồn!

Những bức hình của Ninh Tịch với bánh bao nhỏ nhanh chóng được sản xuất, cô cùng bánh bao nhỏ làm rất nhiều tư thế đáng yêu hoặc những động tác hài hước.

Ví dụ như cô để cho bánh bao nhỏ cầm ngó sen làm động tác đang bắn súng, Ninh Tịch phối hợp làm động tác bị bay ra xa... cuối cùng chơi vui đến quên cả việc chính là phải nấu cơm!

"Ôi chết mất, Lục Đình Kiêu, anh đúng là toàn năng! Sao mà đến chụp ảnh cũng đẹp như vậy chứ? Bố cục ánh sáng thật hoàn hảo!" Ninh Tịch lật xem hình trong di dộng, vẻ mặt đầy mãn nguyện.

Thật muốn đem làm hình nền di động... nhưng mà lại không thể.

Dù sao thì thân phận của Tiểu Bảo cũng quá đặc thù, bình thường cô cũng chú ý không tiết lộ bất cứ thông tin nào của Tiểu Bảo ra ngoài.

Nếu cô có một đứa con trai đáng yêu như vậy, nhất định sẽ không nhịn được mà phải ngày ngày đem khoe đến khi khiến tất cả mọi người ghen tị muốn chết mới chịu dừng!
 
Tham gia
13/4/19
Bài viết
887
Điểm cảm xúc
1,279
Điểm
93
Dưới sự phối hợp của ba người, một bàn tiệc lớn rất nhanh liền xuất hiện.

Chân giò muối, tôm chưng tương, cua xào cay, đùi dê nướng, bò beefsteak...

Phần lớn đều là những món mặn, năng lượng cao, đối với người phải giữ cân nặng như Ninh Tịch mà nói thì không khác gì thuốc độc!

Nhưng mà bánh bao nhỏ hơi gầy, Lục Đình Kiêu bình thường phải làm việc cũng rất vất vả cần bồi bổ.

Nhìn một bàn đồ ăn đủ vị thơm nức mũi, vẻ mặt Lục Đình Kiêu có chút bất ngờ: "Bây giờ tôi tin tưởng lời cô nói rồi."

"Nói cái gì?"

"Làm đầu bếp."

Ninh Tịch cười cười: "Anh nghĩ tôi nói điêu sao? Mặc dù lâu không nấu nhưng dẫu sao cũng luyện rất nhiều năm đó!"

"Ước mơ ban đầu của cô là làm đầu bếp?" Lục Đình Kiêu khó hiểu.

Nụ cười của Ninh Tịch có chút nhạt dần: "Nói ra anh cũng đừng cười tôi, không phải tôi muốn làm đầu bếp mà là muốn làm một vợ một người."

Lục Đình Kiêu híp hai tròng mắt lại một tia lãnh ý khó phát hiện lướt qua.

"Muốn làm vợ một người" - một câu động lòng người như vậy mà “người” được nhận lại không phải là anh.

"Lúc đó tôi quá ngây thơ, quá ngu cho nên mới nghĩ bắt được dạ dày của một người đàn ông là có thể bắt được trái tim anh ta! Nào ngờ..."

Nói tới đây, Ninh Tịch đột nhiên ngừng lại e ngại liếc mắt về phía Tiểu Bảo đang nhìn chằm chằm và nồi canh, sau đó hơi dịch ghế về phía Lục Đình Kiêu, hạ thấp giọng nói: "Nào ngờ vị trí tôi đặt cao quá, dưới rốn ba tấc mới là chân lý. Tôi vì anh ta mà làm cơm nhiều năm như thế nhưng lại không bằng Ninh Tuyết Lạc lên giường với anh ta một lần. Có phải rất đáng thương hay không?"

"Đáng thương là tên kia, hắn ta sẽ hối hận." Lục Đình Kiêu an ủi cô, giọng nói vô cùng chắc chắn.

Ninh Tịch thừa nhận cô được Lục Đình Kiêu làm cho thoải mái hơn, khẽ cười nói: "Được rồi, hôm nay vui vẻ như vậy, không nói mấy chuyện không vui kia nữa, hầm canh xong rồi, xào rau cải nữa là xong!"

Lục Đình Kiêu nghe vậy liếc nhìn giỏ thức ăn: "Chúng ta không mua rau cải xanh."

"Không mua sao?" Ninh Tịch sững sờ: "Vậy có súp lơ không? Cà rốt thì sao?"

"Cũng không mua." "Ợ... hóa ra chúng ta chỉ mua thức ăn mặn? Vậy sao mà ăn được! Ngấy chết mất thôi! Có cà chua nhưng không đủ xào một đĩa..."

Trước mắt thì tám món đều là món mặn, hai món ăn kèm, một là ngó sen ngào đường, một là salat cà chua...

"Không sao, bảo Lục Cảnh Lễ đi hái."

"Hả? Nhị thiếu có sao?" Ninh Tịch kinh ngạc.

"Ừ, nó có một nhà kính trồng rau ở sau nhà."

"Vậy thì tốt quá! Nhưng mà để tôi đi cho! Anh chắc chắn không biết chọn!"

"Được, vậy tôi canh nồi canh. Để Tiểu Bảo đưa cô đi, nếu không bảo vệ không cho cô vào." Lục Đình Kiêu dặn dò.

"Ok! Tôi đi một lát rồi về!"

...

Bởi vì có bánh bao nhỏ ra mặt, Ninh Tịch thuận lợi đến được nhà kính trồng rau phía sau nhà của Lục Cảnh Lễ.

Rau cải trong nhà kính nhìn thật tươi ngon, từng cây từng cây đều mọng nước, hơn nữa còn tươi hơn nhiều so với đồ ăn ngoài chợ, dù sao cũng là trực tiếp hái xuống.

Lục Cảnh Lễ thật biết hưởng thụ mà...

Đang xách giỏ cùng hái rau với Tiểu Bảo, đỉnh đầu đột nhiên vang lên tiếng còi báo động.

Ninh Tịch ngẩng đầu lên: "Tình huống gì đây?"

Ngay sau đó, một tiếng hét lớn truyền tới...

"Mẹ, trộm ở đâu tới? Đồ ăn của ông đây cũng dám trộm? Ớ... Tiểu Bảo.. Ninh Tịch..." Lục Cảnh Lễ mặc áo ngủ, nguyên bộ dạng vừa mới chui từ trong chăn ra, thậm chí còn thấy rõ rỉ mắt ở khóe mắt.

Khóe miệng Ninh Tịch khẽ méo: "Nhà kính trồng rau mà cũng phải lắp còi báo động... Nhị thiếu, anh chôn vàng dưới đất à?"
 
Tham gia
13/4/19
Bài viết
887
Điểm cảm xúc
1,279
Điểm
93
Lục Cảnh Lễ ảo não ôm đầu trợn mắt nhìn cô: "Khốn khiếp! Tôi thích lắp đấy thì sao? Cà rốt với rau cải trong tay cô bỏ xuống hết cho tôi! Những cây rau này đều do chính tay tôi trồng, chính tay tôi tưới nước, bón phân, mỗi ngày còn mở nhạc cho chúng nó nghe, kể chuyện cười cho chúng nó vui vẻ! Tất cả đều là tâm can bảo bối của tôi, còn quý hơn cả vàng gấp trăm lần! Cô không thấy dáng dấp chúng nó còn sexy hơn những nhà khác sao? Đó mà giống đồ ăn sao? Đồ ăn có xinh xắn như vậy sao?"

Ninh Tịch: "..."

Cô cho rằng Lục Cảnh Lễ là vì ăn, méo ai ngờ được Lục Cảnh Lễ ngoại trừ tán gái ra còn có loại đam mê với rau củ điên cuồng như vậy...

"Còn không mau bỏ xuống? Nếu không tôi trở mặt với cô!"

Ninh Tịch chớp mắt: "Nhưng tôi hái xuống rồi! Nếu không tôi trả anh tiền?"

"Lại dám dùng tiền vũ nhục tiểu bảo bối của tôi! Ninh Tịch, tôi liều mạng với cô!" Lục Cảnh Lễ vén tay áo xông lên.

Ninh Tịch đầu đầy hắc tuyết kéo Tiểu Bảo: "Chạy mau!!!"

Hai người chạy đến thở hồng hộc về nhà, chưa đến cửa Ninh Tịch đã kêu lên: "Lục Đình Kiêu! Cứu mạng!!!"

"Có chuyện gì vậy?"

Lục Đình Kiêu vừa bước từ trong nhà ra, Ninh Tịch lập tức kéo Tiểu Bảo trốn sau lưng anh.

Lục Cảnh Lễ tố cáo: "Anh, anh có quản hay không, hai tên gấu con nhà anh dám vào vườn rau của em trộm thức ăn?"

Lục Đình Kiêu: "Là anh để hai người họ đi lấy."

Lục Cảnh Lễ: "..." Quả nhiên sau lưng mỗi con gấu con là một con gấu bự!

"Các người thật quá đáng! Tôi mặc kệ, các người trả tiểu bảo bối lại cho tôi!"

Ninh Tịch từ sau lưng Lục Đình Kiêu nhô đầu ra: "Nhưng mà tiểu bảo bối của anh chết hết rồi nha!"

"Cô còn dám nói! Tôi đem chúng nó chôn rồi tụng kinh siêu độ không được sao?"

"Ờ... tôi thấy có ăn là được rồi!"

"Cô... cô... cái loại phụ nữ tàn nhẫn như cô! Hôm nay tôi đánh không lại cô cũng phải lấy mạng đổi mạng!"

Không đợi Lục Cảnh Lễ xông đến, đột nhiên, một người máy đẹp trai xuất hiện cản anh ta lại.

Sau lưng chính là Tiểu Bảo, thằng bé lạnh lùng nhìn chằm chằm vào Lục Cảnh Lễ tựa như đang cảnh cáo không cho phép anh ta bắt nạt cô Tiểu Tịch. Lục Cảnh Lễ đấm ngực dậm chân: "Ối giời đất ơi! Đúng là không có thiên lý mà! Tiểu Bảo, chú là chú ruột của con mà! Cùi chỏ của con chỉa đi đâu rồi?"

Mắt thấy ba con gấu con với một người máy chuẩn bị hỗn chiến, Lục Đình Kiêu bất đắc dĩ nhéo nhéo mi tâm: "Không được làm loạn, Cảnh Lễ, tới ăn cơm."

"Em không..." Còn chưa dứt lời, bỗng Lục Cảnh Lễ ngửi thấy một mùi hương thức ăn cực kì mê người: "Không phải anh để người giúp việc nghỉ hết rồi sao? Ai nấu vậy?"

"Tôi làm đấy!" Ninh Tịch lập tức giơ tay lên.

Lục Cảnh Lễ khinh bỉ: "Cô mà biết nấu cơm? Cơm cô làm có thể ăn không?"

Kết quả, khi trông thấy một bàn đồ ăn với đầy đủ màu sắc tài nghệ của đầu bếp chuyên nghiệp, Lục Cảnh Lễ lập tức trợn tròn mắt: "Những thứ này do cô làm?"

Ninh Tịch cầm rau cải trộm được của Lục Cảnh Lễ nhanh chóng xào rồi bê lên.

Tận mắt nhìn thấy nên Lục Cảnh Lễ không tin cũng không được.

Nhưng bởi vì vẫn còn đang tức “thù trộm rau” nên làm bộ khinh thường hừ một tiếng nói: "Đây là thời đại nào rồi, cô còn tin cái câu ngu xuẩn gì mà muốn bắt trái tim của một người đàn ông phải bắt được dạ dày của anh ta trước? Dưới rốn ba tấc mới là mấu chốt có được không?"

Ninh Tịch bật cười, cô với Lục Cảnh Lễ thế mà lại có cùng quan niệm nhân sinh, ở một phương diện nào đó đúng là hợp nhau!

Chỉ có điều, cô có thể tự nói mình ngu xuẩn nhưng tuyệt đối không cho phép ai nói mình ngu.

"Phải không?" Ninh Tịch khẽ nhướng mày, sau đó gắp một miếng sườn tẩm bột nhét vào miệng Lục Cảnh Lễ.
 
Tham gia
13/4/19
Bài viết
887
Điểm cảm xúc
1,279
Điểm
93
"Ưm, cô nhét cái gì? Thuốc độc à..." Lục Cảnh Lễ định nhổ ra nhưng kết quả lại đổi sắc mặt: "Mẹ kiếp! Ngon quá! Bên ngoài vừa giòn vừa mềm, cắn vào miệng lập tức tan ra! Ngon quá! Tại sao có thể ngon như vậy?"

"Bây giờ nắm lấy dạ dày có hữu dụng không?" Ninh Tịch khoanh tay nhàn nhã hỏi.

Lục Cảnh Lễ gật đầu như giã tỏi: "Hữu dụng, hữu dụng! Nếu tôi có vợ nấu cơm ngon như thế, chắc chắn ngày nàotôi cũng về nhà ăn cơm!"

Nguyên bản còn đang thương hại anh trai, bây giờ nhìn lại thì thấy cưới Ninh Tịch cũng đâu phải là không có chỗ tốt đâu!

"Bây giờ còn muốn chôn tiểu bảo bối của anh không?"

Lục Cảnh Lễ nghiêm túc nói: "Không, không, không, vào nồi của cô chính là chốn về tốt nhất của chúng nó! Từ nay về sau cô cứ tự nhiên mà hái! Chỉ cần lúc ăn cơm cho tôi ăn với là được! A, món tôm này ăn ngon, món bò beefsteak ngày cũng ngon quá, cô cho hương liệu gì vậy? Dù tôi ăn đồ ngon nhiều nhưng đúng là chưa từng ăn qua mùi vị đặc biệt như vậy!"

"Bí quyết độc môn làm sao nói cho anh được... Này này này, anh đủ rồi nha, ba người chúng tôi còn chưa được miếng nào đâu!"

"Khụ, ngại quá, mọi người ngồi đi! Mau ăn thôi! Không không không, đợi đã, tôi muốn chụp một tấm up lên wechat đã! Đúng là quá ngon! Tiểu Tịch Tịch, thật không ngờ cô lại có tay nghề như vậy!"

Lục Cảnh Lễ chụp mấy tấm sau đó up lên còn kèm thêm một dòng mô tả: "Mina san (mọi người ơi)! Tôi nói cho mấy người! Chị dâu tương lai của tôi nấu ăn siêu ngon! Thật là ghen tị với anh trai!”

"Anh đăng lên đâu đấy?" Ninh Tịch tò mò tiến tới nhìn.

Lục Cảnh Lễ lập tức thu lại di động: "Sao cô có thể tùy tiện nhìn bí mật riêng tư của người khác chứ?"

"Riêng tư cái rắm ý, wechat thôi mà! Hừ, tự tôi xem!" Ninh Tịch cầm điện thoại mở wechat ra thêm Lục Cảnh Lễ là bạn tốt.

Kết quả lại không thấy anh ta đăng cái gì.

"Mẹ kiếp! Lục Cảnh Lễ, rốt cuộc anh viết cái gì mà không để người khác xem hả? Lại còn chặn tôi?"

"Cô quản được tôi viết cái gì chắc? Đây là tự do của tôi!"

"Nhưng đồ ăn trong hình là tôi làm!"

...

Trong lúc hai người kia “khẩu chiến” thì Lục Đình Kiêu tỉnh bơ liếc nhìn di động thấy Lục Cảnh Lễ đăng tấm hình kèm theo câu "chị dâu tương lai" kia. Khó trách Cảnh Lễ lại chặn không cho Ninh Tịch xem.

Chỉ thấy mới có mấy phút, đã có một chuỗi bình luận phía dưới.

[Mạc Lăng Thiên: Mẹ kiếp! Lần trước tôi chỉ nghĩ hai người nói đùa một chút thôi, ai dè có đối tượng thật hả? Tay nghề có được không? Không ngờ Lục Đình Kiêu lại thích loại hình hiền thê lương mẫu?]

[Tần Mộc Phong: Có chút bất ngờ, cô ấy thế mà biết nấu cơm sao? Căn cứ vào ánh mắt nhìn người chuyên nghiệp của tôi thì nhìn thế nào cô ấy cũng không giống loại hình hiền thê lương mẫu!]

[Lục lão gia: Không tệ.]

[Lục lão phu nhân: Ai nha, cô bé này không tệ đâu! Con gái biết nấu cơm giờ cũng không nhiều! Dưới góc phải có phải là tay của cháu ngoan Tiểu Bảo không? Mẹ coi thấy có vẻ mập hơn không ít đấy! Tốt! Tốt! Tốt!]

Còn có những bình luận khác đều nói Lục Đình Kiêu thật có phúc, hỏi xem lúc nào đưa người đến cho bọn họ gặp mặt, chừng nào thì được đi đến ăn cơm chùa các kiểu.

"Đúng rồi tiểu Tịch Tịch, người quản lí của cô đã được quyết định rồi!" Lục Cảnh Lễ vội vàng đánh trống lảng.

Ninh Tịch quả nhiên bị dời đi sự chú ý: "Có thật không? Là ai? Là ai?"

"Hí hí, không nói cho cô! Trừ khi cô mời tôi thêm một bữa cơm tôi sẽ nói cho!" Lục Cảnh Lễ thừa nước đục thả câu.

Ninh Tịch liếc anh ta một cái rồi chuyển hướng sang Lục Đình Kiêu: "Lục Đình Kiêu, là ai vậy?"
 
Tham gia
13/4/19
Bài viết
887
Điểm cảm xúc
1,279
Điểm
93
Lục Cảnh Lễ nháy mắt không ngừng với anh trai nhưng Lục Đình Kiêu còn không thèm nhìn anh ta lấy một cái, vô tình trả lời: "Lâm Chi Chi."

Lục Cảnh Lễ: "..."

Đau lòng quá! Chẳng qua là được chị dâu đút cho một miếng sườn nhỏ thôi mà? Thế cũng bị trả thù là sao?

Ninh Tịch nghe vậy thì sửng sốt: "Lâm Chi Chi? Chính là người một tay đưa Lãnh Man Vân xấu xí trở thành ảnh hậu quốc tế sao? Quản lí của tôi là cô ấy? Boss đại nhân, ngài mở cửa sau cho tôi đấy à? Không phải Lâm Chi Chi chỉ nhận quản lí Lãnh Man Vân, không nhận người mới sao?"

Lục Cảnh Lễ oán thầm trong lòng, thừa lời, đương nhiên mở cửa sau rồi!

Chỉ tại chiếu chỉ của Đại boss mà Nhị gia đây tối qua phải bay tới thành phố H, mất cả đêm mới khiến người ta động lòng đó!

"Bởi vì Lãnh Man Vân muốn giải nghệ!" Lục Đình Kiêu tỏ vẻ vô cùng chính công vô tư, mọi việc chẳng qua là trùng hợp thôi, hoàn toàn không nhắc đến chuyện Lâm Chi Chi chuẩn bị nghỉ phép nên không muốn nhận người mới.

Ninh Tịch có chút ngạc nhiên: "Lời đồn là thật sao? Lãnh Man Vân thật sự muốn rời khỏi giới giải trí?"

"Ừ, mới quyết định cách đây không lâu." Lục Đình Kiêu gật đầu.

Vẻ mặt Ninh Tịch đầy tiếc nuối: "Vậy thì thật đáng tiếc, lúc sự nghiệp đang ở đỉnh cao lại lựa chọn lập gia đình mà bỏ dở... Cô ấy chính là niềm hy vọng có thể phá vỡ kỉ lục nhận 12 giải thưởng của tiền bối Tống Lâm, hoàn thành đại nghiệp ảnh hậu truyền kì của mỗi nữ diễn viên!"

Trở thành ảnh hậu truyền kì chính là mục tiêu cao nhất của cô!

Ninh Tịch nói xong liền nhún nhún vai: "Mỗi người đều có mục tiêu riêng của mình, người khác không có quyền phán xét! Nhưng mà Lâm Chi Chi đồng ý nhận tôi thật sao? Nghe nói cô ấy vô cùng nghiêm khắc?"

"Đã đồng ý, nhưng mà cô còn phải trải qua khảo nghiệm của cô ấy thì cô ấy mới có thể xác định phương hướng phát triển cho cô được."

"À à, được được, tôi nhất định sẽ cố gắng!" Nghe Lục Đình Kiêu nói còn phải trải qua một lần kiểm tra nữa Ninh Tịch mới có chút yên tâm.

Lục Cảnh Lễ ngồi một bên nghe hai người bọn họ nói chuyện mà chậc chậc lưỡi.

Sợ rằng tâm trí cả đời này của anh Hai đều đặt hết lên người Ninh Tịch rồi, mỗi lần giúp cô đều phải hao tâm tổn sức biến mọi việc thành quang minh chính đại, hợp tình hợp lý, không

khiến cô chịu bất cứ áp lực hay cảm giác thiếu nợ anh ấy... chậc chậc, thật đúng là si tình...

Hơn nữa, nhìn vào thái độ càng ngày càng tin tưởng vào anh mình của Ninh Tịch, Cảnh Lễ càng cảm thấy ngày mà anh ta có thể quang minh chính đại gọi cô một tiếng chị dâu cũng không còn xa nữa.

Quá tốt, sau này có thể thường xuyên được ăn ngon rồi, hí hí hí!

Ban đêm…

Chắc là vì hôm nay đùa nghịch quá nhiều nên buổi tối Tiểu Bảo đi ngủ rất sớm, Ninh Tịch dỗ không tới năm phút thằng bé đã nhắm mắt ngủ say sưa.

Ninh Tịch nhẹ nhàng đặt một nụ hôn lên trán của nó sau đó rón rén khép cửa phòng.

Lục Đình Kiêu đang dựa vào lan can cạnh cửa, nghe thấy tiếng khép cửa liền nâng mắt lên: "Tiểu Bảo ngủ rồi à?"

"Ừ, ngủ say lắm."

"Hôm nay cô vất vả rồi."

"Không vất vả, tôi cũng rất vui vẻ mà!"

"Lần đầu Tiên tiểu Bảo ăn được hai bát cơm." Biểu tình Lục Đình Kiêu rất vui mừng.

Ninh Tịch cười nói: "Tiểu Bảo ủng hộ tôi như vậy, sau này chỉ cần tôi không bận, nhất định sẽ thường xuyên làm đồ ăn ngon cho Tiểu Bảo."

Lục Đình Kiêu nghe vậy thì hơi cau mày sau đó liền từ chối: "Có lẽ là không nên đâu."

"Tại sao?" Ninh Tịch khó hiểu.

Lục Đình Kiêu nhìn cô, giữa hai lông mày như ẩn như hiện một nỗi ưu buồn: "Cô nuôi thằng bé quen miệng... đến lúc cô đi rồi, tôi phải làm thế nào?" Em đi rồi, tôi phải làm sao...

Câu nói rất đỗi bình thường nhưng lúc này lại giống như một cái búa tạ đập vào trái tim cô...
 
Tham gia
13/4/19
Bài viết
887
Điểm cảm xúc
1,279
Điểm
93
Tối hôm qua, sau khi nghe Lục Đình Kiêu nói câu kia thì Ninh Tịch ngủ không thấy ngon chút nào hết.

Cô mơ thấy rất nhiều giấc mộng đặc sắc, thậm chí còn mơ thấy cái đêm cô bị Chu Hướng Thành chuốc thuốc, mơ thấy cô mất đi khống chế mà đè Lục Đình Kiêu ra, tình cảnh cực kì mất kiểm soát...

A a a a a! Làm sao lại mơ loại giấc mơ này?

Ninh Tịch dùng sức vò tóc, mở vòi nước ra dùng nước lạnh hất lên mặt.

Tỉnh táo đi, hôm nay còn phải đến công ty báo danh nữa!

Lúc trước khi ra cửa, bánh bao lớn cùng bánh bao nhỏ cùng cỗ vũ tinh thần cho cô.

Lục Đình Kiêu: "Cố lên!"

Tiểu Bảo giơ bảng viết chữ: Fighting!

Người máy đứng cạnh bánh bao nhỏ bắn pháo bông, dùng cái giọng máy móc nói “cố lên, cố lên”.

"Cám ơn, cám ơn!" Ninh Tịch hôn bánh bao nhỏ một cái rồi cúi đầu chào Đại Boss, chỉ có điều cố gắng lảng tránh ánh mắt của anh.

Dẫu sao, trong giấc mộng tối qua, thiếu chút nữa cô làm gì gì đó với anh...

Cuối cùng cũng tới công ty giải trí Thịnh Thế.

Đứng trước tòa nhà to lớn hùng vĩ, đối mặt với sự khởi đầu mới, cơ hội mới, thử thách mới, lòng nhiệt huyết của Ninh Tịch bỗng bùng cháy lên.

Khi cô bước chân vào cao ốc Thịnh Thế, trong đầu chỉ có một suy nghĩ.

Đm! Sao là lại xa hoa đến mức độ này?

Phong cách trang hoàng nguy nga lộng lẫy, không cần nghĩ cũng biết chắc chắn là ý tưởng của con hàng Lục Cảnh Lễ.

Ninh Tịch dựa theo chỉ dẫn Lục Cảnh Lễ đưa cho, bước thẳng vào thang máy đi lên tầng 17, tiến tới gian phòng làm việc cuối dãy.

"Mời vào." Bên trong truyền ra một giọng phụ nữ cứng nhắc.

Đẩy cửa bước vào, Ninh Tịch có cảm giác như đôi mắt của mình bị thanh lọc ngay lập tức.

Khác với vẻ chói lói bên ngoài, căn phòng làm việc này có màu chủ đạo là đen và trắng, phong cách hết sức tối giản.

Trước bàn làm việc là một người phụ nữ đeo kính gọng đen, trên người mặc một bộ đồ công sở màu vang đỏ.

"Chị Lâm, chào chị, tôi là Ninh Tịch, tôi tới báo danh!" "Ninh Tịch, chào cô, bắt đầu từ hôm nay tôi sẽ là quản lí của cô, Lâm Chi Chi. Chắc cô cũng từng nghe qua việc tôi không nhận người mới, nhưng mà hiện tại Lãnh Man Vân muốn lui về ở ẩn nên công ty cần có người có thể thay thế vị trí của cô ấy."

Lâm Chi Chi giải thích hết sức đơn giản, đồng thời dùng ánh mắt sáng như đèn pha đánh giá Ninh Tịch, tuy có cảm giác áp bách nhưng cũng không khiến người khác thấy khó chịu.

Cô gái đang đứng trước mặt cô quả thật là loại hình hoàn toàn khác so với Lãnh Man Vân, ấn tượng đập vào mắt lần đầu tiên là cô ấy rất đẹp, kiểu đẹp có thể khiến chủ nhân nó có quyền được kiêu ngạo.

Không thể phủ nhận vẻ đẹp của cô ấy là một loại vũ khí sắc bén để nhanh chóng trở nên nổi tiếng, nhưng đồng thời nó cũng là con dao hai lưỡi, rất dễ bị chụp cái danh bình hoa lên đầu, cũng dễ bị dính scandal tình ái.

Ninh Tịch nghe Lâm Chi Chi nói xong thì có chút kinh ngạc, cô sẽ thay thế vị trí của Lãnh Man Vân?

Yêu cầu này hình như hơi cao rồi?

Nhưng mà thử thách càng khó lại càng khiến Ninh Tịch hưng phấn. Huống hồ đây còn là mục tiêu của cô!

"Mặc dù công ty chuẩn bị coi cô là người nối nghiệp để bồi dưỡng nhưng mà... tôi phải nói trước. Cô có thời gian thử việc là nửa năm, nếu đến thời hạn đó cô không đạt được yêu cầu của tôi thì sẽ bị loại. Cô có thể tiếp tục ở lại công ty nhưng tôi không còn là quản lí của cô nữa. Hiểu không?" Lâm Chi Chi lạnh lùng nói.

Ninh Tịch lập tức nghiêm túc gật đầu: "Dạ hiểu."

Lúc này, một tiếng gõ cửa vang lên, một cô gái trẻ tuổi mũm mĩm trông có vẻ rất thân thiện đi vào.

"Đây là trợ lý tôi sắp xếp cho cô."

"Chào chị, em là Hồ Đào, chị có thể gọi em là Đào!" Cô gái có chút xấu hổ tự giới thiệu.

"Chào em!" Ninh Tịch có ấn tượng đầu tiên rất tốt với cô gái nhỏ mập mạp này.
 
Tham gia
13/4/19
Bài viết
887
Điểm cảm xúc
1,279
Điểm
93
Giới thiệu trợ lý xong, Lâm Chi Chi lại đưa cho cô một chùm chìa khóa: "Đây là căn hộ mà công ty sắp xếp cho cô, cô mau chuyển qua."

Ninh Tịch liếc khóe mắt nhìn về phía chữ nhỏ khắc trên chìa khóa: Châu Giang Đế Cảnh.

Ôi má ơi! Cho một người vừa mới vào công ty như cô một căn hộ ở Châu Giang Đế Cảnh?

Trong thành phố B này, biệt thự đắt tiền nhất chính là ở Bạch Kim Đế Cung mà căn hộ đắt tiền nhất chính là ở Châu Giang Đế Cảnh, cả hai đều là hạng mục khai thác của Lục thị.

Cô nhớ Ninh Tuyết Lạc cũng ở Châu Giang Đế Cảnh...

Thịnh Thể quả nhiên có rừng tiền, biển bạc!

Ninh Tịch có hơi khó xử: "Cám ơn chị, nhưng mà... hiện tại em không thể chuyển qua được..."

Lâm Chi Chi liếc nhìn cô một cái: "Có bạn trai?"

Ninh Tịch thấy chị Lâm đang hiểu lầm là cô ở chung với bạn trai nên vội vàng giải thích: "Không phải, không phải! Là vì em có chút việc phải ở nhà bạn một thời gian, xong chuyện em sẽ chuyển đến, đảm bảo không ảnh hưởng đến công việc, hơn nữa nơi em ở hiện tại cũng là nơi có tính bảo mật rất cao."

Lâm Chi Chi cũng không hỏi nhiều, nghiêm túc nói: "Trong lòng cô tự biết là được. Tôi sẽ không can thiệp quá nhiều vào chuyện riêng của cô nhưng có chút quy tắc phải dặn dò cô trước, đầu tiên chính là trong thời gian này cô không thể có người yêu, nguyên nhân thì tôi không cần nói cô cũng hiểu chứ?"

Một tay Lâm Chi Chi mang tên Lãnh Man Vân lên đỉnh cao nhưng cô ấy lại vì một người đàn ông mà đột nhiên lui về ở ẩn, chuyện này đối với Lâm Chi Chi mà nói thì là một sự đả kích không nhỏ.

Loại cảm giác bạn bè chung chiến tuyến bỏ rơi nhau giữa đường này đã từng khiến Lâm Chi Chi mất hết ý chí phấn đấu.

"Chị Lâm, về chuyện này chị có thể yên tâm, hiện tại em chỉ một lòng muốn đóng phim cho tốt." Ninh Tịch kiên định nói.

Lâm Chi Chi nghe vậy nhưng ánh mắt vẫn rất thản nhiên dường như chẳng có ý gì đặc biệt.

Phụ nữ chỉ cần dính vào tình yêu thì đầu óc coi như vứt sạch, dẫu cho hiện tại Ninh Tịch thề độc 100 lần cũng vô ích.

Tiếp theo, Lâm Chi Chi dặn dò cô thêm một ít các quy định và chế độ của công ty, sau đó đưa cho cô một xấp tài liệu: "Hôm nay Tinh Huy tổ chức họp báo, nội dung chủ yếu là tuyên bố phong sát cô.Chúng ta bên này cũng đã chuẩn bị xong họp báo, thời gian là chín giờ sáng ngày mai. Đây là những vấn đề mà kí giả có thể hỏi trong lúc họp báo, cô về xem cho kỹ một chút." Ninh Tịch nhận lấy tài liệu: "Chị Lâm yên tâm, nhất định em sẽ làm thật tốt!"

Mặc dù Lâm Chi Chi luôn nghiêm túc lạnh lùng nhưng Ninh Tịch không hề cảm thấy khó chịu dù chỉ một chút, trái lại còn có cảm giác rất an toàn.

Có công ty đứng sau xử lý mọi việc, cô chỉ cần chuyên tâm cố gắng đóng phim cho tốt, so với cô của trước kia quả thật thoải mái hơn rất nhiều.

Nhìn sự cảm kích cùng ý chí chiến đấu trong mắt cô gái, độ hảo cảm của Lâm Chi Chi tăng lên mấy phần, thôi bỏ đi, tạm thời cứ thử thêm một lần nữa vậy. Mặc dù thái độ của Lục Cảnh Lễ lắm lúc không được đáng tin cho lắm, nhưng ít nhất ánh mắt nhìn người cũng không tệ, những người anh ta đào được không một người nào là không nổi tiếng.

"Ừ, đi đi, có chút vấn đề chi tiết thì sau nãy sẽ nói với cô sau, nếu có cái gì không hiểu thì lúc nào cũng có thể gọi cho tôi."

"Dạ, vậy em đi trước nhé chị Lâm!"

...

Hôm nay, Ninh Tịch tới Thịnh Thế bằng chiếc xe Audi màu đen do Lục Đình Kiêu chuẩn bị cho cô. Gần đây độ hot của cô quá cao, nếu cứ đi tàu điện ngầm có thể sẽ bị người ta nhận ra như vậy rất phiền phức.

Trên đường về, Ninh Tịch hào hứng thử chức năng lái tự động, xác định vị trí rồi chiếc xe bắt đầu chạy, cô ngồi trên ghế lái muốn làm gì cũng được.

Quả nhiên là sung sướng!

Đúng là khoa học kĩ thuật làm thay đổi cuộc sống con người!

Lúc này họp báo của Tinh Huy chắc cũng kết thúc rồi, Ninh Tịch cầm di động mở weibo ra xem phản ứng của cư dân mạng một chút.
 
Trạng thái
Không mở trả lời sau này.
Top