Trạng thái
Không mở trả lời sau này.
[Ngôn tình] Chọc Tức Vợ Yêu - Mua Một Tặng Một - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

Hoa Tử

Sưu tầm
Tham gia
24/9/19
Bài viết
6,275
Điểm cảm xúc
592
Điểm
113
Chương 1932: Trọng khách khinh bạn
Càng ghê hơn là, thậm chí có nhiều fan còn sợ chưa đủ loạn liền spam tập thể...

"Cầu ông xã thế vai!"

"Cầu ông xã mặc đồ nữ áu áu áu!"

"Chỉ cần ông xã mặc đồ nữ, bọn em đảm bảo sẽ để anh tàn sát bảng xếp hạng nữ!"

"Hú hú hú đồng ý!"

...

Giang Mục Dã nhìn thấy những dòng này xong, mặt không trắng hơn đít nồi được là bao.

Đệch! Nằm dưới ông nội các người ấy! Ai thèm mặc đồ nữ chứ! Các người là một lũ biến thái! Ông đây cần quái gì bảng xếp hạng nữ! Để thanh danh một đời ông bị hủy à! Có đánh chết ông cũng không muốn mặc!

Giang Mục Dã đau khổ quá thoát luôn khỏi kênh trực tiếp, nhưng lại phát hiện ra một chuyện càng tuyệt vọng hơn...

Vị trí thứ hai trên bảng xếp hạng "muốn được gả nhất" không ngờ cũng bị Ninh Tịch vượt mặt mất rồi.

Giờ tên của Ninh Tịch đang bám sát phía sau Lục Đình Kiêu!

Ninh Tịch cũng thấy, cô chăm chú nhìn một lúc lâu, không biết nghĩ tới điều gì mà hai mắt bỗng sáng lên.

Giang Mục Dã trông thấy ánh mắt khác thường của Ninh Tịch, nhất thời có dự cảm không lành: "Bà... bà lại định làm cái gì đấy?"

Ninh Tịch nhìn Giang Mục Dã khẽ thở dài: "Xin lỗi nhé, ông bạn!"

"Xin lỗi là có ý gì! Rốt cuộc bà muốn làm cái gì!!!" Giang Mục Dã muốn sụp đổ đến nơi rồi.

Xin lỗi.... Vì anh yêu của cô... Vì để tên cô có thể cùng đứng cạnh anh ở nơi cao nhất... Cô phải... trọng sắc khinh bạn một lần... lật con chốt thôi…

Cùng lúc đó, màn biểu diễn của những nghệ sĩ khác trên sân khấu cũng đã tới hồi kết thúc, sau đó là tới phần cảm ơn và kêu gọi bình chọn của những nghệ sĩ có tên trong danh sách top 10.

MC háo hức mời tất cả các khách mời lên sân khấu! Giờ chỉ còn lại... trận chiến cuối cùng nữa thôi!

Các nghệ sĩ dựa theo số thứ tự của mình lần lượt lên sân khấu kêu gọi bình chọn đồng thời phát biểu cảm tưởng.

"Cảm ơn mọi người đã bình chọn cho tôi! Tuy thứ hạng không cao nhưng tôi đã rất hài lòng rồi, cảm ơn sự cổ vũ của mọi người! Xin gửi lời cảm ơn tới mỗi fan đã yêu thích tôi!"

"Cảm ơn các bạn, năm tới tôi nhất định sẽ cố gắng hơn nữa!"

"Là một nghệ sĩ mới, tôi cảm thấy rất kích động vì được nhiều người yêu thích như vậy, hi vọng mọi người sẽ tiếp tục dành lá phiếu của các bạn cho tôi, tôi nhất định sẽ không phụ lòng kì vọng của mọi người đâu!"

...

Từng lượt kêu gọi bình chọn qua đi, cuối cùng cũng tới lượt Hàn Tử Huyên.

Vừa rồi đứng sau hậu trường lâu như vậy, bên phía Hàn Tử Huyên chắc chắn cũng đã bàn bạc tìm ra phương án mở đường sống cuối cùng rồi, không biết lần này bọn họ còn định giở thủ đoạn gì nữa.

Nghĩ tới đây đám người Từ Thao, Giang Mục Dã đều phải nín thở chờ đợi.

Lúc này, vẻ mặt Hàn Tử Huyên đã không còn vẻ mất khống chế và hoảng loạn như ban nãy nữa mà trở lại dáng vẻ nữ thần của mình, bình tĩnh đứng trước sân khấu.

Cô ta không kêu gọi bình chọn như những người khác mà chỉ điềm tĩnh nói: "Nhân ngày hội lớn như hôm nay, tôi muốn chia sẻ cho mọi người một tin vui. Tôi vừa nhận được lời mời tham gia vào bộ phim mới của nhà sản xuất nổi tiếng Hollywood - ngài Giles, điều này cũng có nghĩa là sự nghiệp của tôi sắp bước lên chặng đường mới rồi! Tất nhiên, mọi thứ tôi có lúc này không thể tách rời khỏi sự ủng hộ của các bạn được! Tôi xin chân thành cảm ơn tất cả mọi người! Không có các bạn sẽ không có Hàn Tử Huyên tôi ngày hôm nay!"

Khoảnh khắc Hàn Tử Huyên vừa dứt lời, tất cả các fan đều bị cái tên của nhà sản xuất Giles đình đám Hollywood kia làm cho chấn động.

Đây là nhà sản xuất số một của Hollywood, ông ta đã làm ra vô số tuyệt tác kinh điển nên mọi người không còn thấy xa lạ gì với cái tên của ông nữa. Hơn nữa, ông rất ít khi hợp tác với người Trung Quốc, huống hồ lần này còn đích thân mời, không ngờ Hàn Tử Huyên lại nhận được lời mời của Giles?

Cả cái làng giải trí này chẳng ai có được vinh hạnh lớn như vậy đâu!

Tuy Hàn Tử Huyên không trức tiếp kêu gọi bình chọn, nhưng số phiếu của cô ta lại tăng vọt lên một cách chóng mặt ngay sau khi cô ta công bố tin tức này. Suy cho cùng trong tiềm thức của con người vẫn luôn sùng bái kẻ mạnh mà!
 

Hoa Tử

Sưu tầm
Tham gia
24/9/19
Bài viết
6,275
Điểm cảm xúc
592
Điểm
113
Chương 1933: No 1
Lúc này, Hàn Tử Huyên và Trịnh An Như phía sau hậu trường nhìn thấy số phiếu đang tằng tằng tăng lên mới có thể thở phào nhẹ nhõm. Dù không thể lên được bảng xếp hạng nam nhưng ít nhất bên bảng nữ cũng phải chèn ép được Ninh Tịch, kể cả trong tình huống xấu nhất, ít nhất cũng phải lấy được một bảng xếp hạng.

Sau đó nhanh chóng tới lượt Giang Mục Dã, anh chàng nói một cách rất đơn giản và táo bạo: "Hạng nhất ba bảng, tôi sẽ đáp ứng bất cứ yêu cầu nào của các bạn!" - Mẹ nó! Phải liều, phải liều mới có cơm ăn!

Cùng với tiếng gào thét chói tai, quả nhiên phiếu bầu của Giang Mục Dã cũng bắt đầu tăng lên điên cuồng, thậm chí ngay cả bảng "muốn ngủ cùng nhất" cũng bắt đầu vượt qua Ninh Tịch.

"A a a a! Muốn hôn ~ muốn ôm ~ muốn moaz moaz!!!"

"Em muốn "fap fap fap" được không?"

"Bọn em nhiều người như vậy... ông xã sẽ mất mạng mất..."

...

Giang Mục Dã thấy vậy cũng không màng tới việc mình sẽ bị ép khô, đắc ý liếc Ninh Tịch một cái.

Hừ ranh con, muốn đấu với tôi á! Tiền bối tôi ăn muối còn nhiều hơn bà ăn cơm nhiều! Mặc kệ có thế nào, cứ phải giữ vững bảng xếp hạng và tôn nghiêm của mình đã rồi tính sau!

Màn phát biểu của Ninh Tịch ngay sau Giang Mục Dã.

Trong phút chốc, tất cả mọi người đều ngưng thở nhìn về nhân vật điên đảo chúng sinh đang đứng giữa sân khấu kia.

Đồng thời bên phía Hàn Tử Huyên và Tinh Huy cũng đang liều hết sức mình có thể, số phiếu của Hàn Tử Huyên đang tăng lên một cách chóng mặt. Hiển nhiên là, Tinh Huy đã hạ quyết tâm phải dành được vị trí đầu bảng xếp hạng "nghệ sĩ nữ được yêu thích nhất" về, khoảng cách giữa số phiếu của Hàn Tử Huyên và Ninh Tịch ngày càng ít đi.

Còn trên bảng xếp hạng nam, khoảng cách giữa ba vị trí dẫn đầu không lớn, đang đuổi sát nút nhau, cạnh tranh vô cùng kịch liệt.

"Tiếp theo, xin mời anh Tịch của chúng ta bắt đầu phần kéo phiếu bình chọn! Không biết anh Tịch có gì muốn nói với các fan của mình ở đây không nhỉ?" Nữ MC nhìn người đứng cạnh mình, tim cũng đập thình thịch.

Tất cả mọi người đều im lặng lắng nghe, rốt cuộc Ninh Tịch sẽ làm thế nào, cô sẽ nói gì đây! Phải biết, phía Hàn Tử Huyên lần này vô cùng liều mạng, vào thời điểm mấu chốt tung ra một tin gây shock như vậy.

Lúc này, Ninh Tịch vẫn đang mặc bộ đồ Trung cổ xa hoa kia, chỉ là vừa rồi vì nóng quá nên cô đã tháo hai cái cúc đầu ra, mái tóc dính mồ hôi nên cũng hơi rối, như thế lại càng khiến cô trông tùy ý mà quyến rũ.

Dưới ánh mắt căng thẳng, mong chờ và nín thở của mọi người, Ninh Tịch đặt ngón tay lên cổ áo rồi cài lại hai chiếc cúc áo kia, chỉ lộ ra nửa cái cổ trắng ngần.

Chỉ một chi tiết cực nhỏ, chỉ một ánh mắt thoáng nghiêm túc lại vậy thôi mà khí chất cả người cô bỗng thay đổi, "Bóng Ma" quỷ dị ban nãy giờ đã như một con người khác, lúc này, trông cô như một vị vua đang chờ đợi người tình của mình hàng nghìn hàng vạn năm trong lâu đài cổ vậy...

Ninh Tịch khẽ cúi người, lịch sự nhã nhặn nhưng lại không mất vẻ cao quý mà nói với tất cả mọi người: "Cảm ơn!"

Sau ba giây yên lặng quỷ dị... Cả hội trường lập tức bùng nổ bằng những tiếng gào thét đinh tai nhức óc!!!

"Không ngủ được với anh Tịch thì cuộc đời này khác méo gì con cá muối nữa đâu!!!"

"Chồng à, em không cần hôn, chẳng cần ôm, cũng chẳng cần moaz moaz, càng đếch thèm "fap fap fap" nữa, em chỉ cần anh liếc nhìn em một cái giữa dòng người mà thôi!"

"A a a chẳng phải chỉ là phiếu thôi sao! Cho anh! Cho anh! Cho anh hết! Trái tim em, tình yêu của em, linh hồn em, trinh tiết của em đều trao hết cho anh!"

...

Không cần những lời lẽ hoa mỹ, không cần tin tức gây sốc, chỉ một động tác, một lời cảm ơn.

Trên màn hình lớn...

Nghệ sĩ nam được yêu thích nhất - No.1: Ninh Tịch!

Nam thần quốc dân - No.1: Ninh Tịch!

Nam nghệ sĩ muốn ngủ cùng nhất trong làng giải trí - No.1: Ninh Tịch!

Nghệ sĩ nữ được yêu thích nhất - No.1: Ninh Tịch!

Nữ thần quốc dân - No.1: Ninh Tịch!
 

Hoa Tử

Sưu tầm
Tham gia
24/9/19
Bài viết
6,275
Điểm cảm xúc
592
Điểm
113
Chương 1934: Thức ăn cho chó có độc
"Chuyện... chuyện này là không thể nào!!!" Dưới khán đài, Trịnh An Như đứng bật dậy.

Còn sắc mặt Hàn Tử Huyên thì tái nhợt ra.

Chết tiệt! Tại sao! Tại sao cô ta đã làm đến mức ngày rồi mà vẫn không thể bằng cái con nghệ sĩ hết thời chỉ biết đầu cơ trục lợi, lòe mắt thiên hạ kia chứ!

Và lúc này, sau khi thấy thứ bậc trên bảng xếp hạng, tâm trạng Giang Mục Dã chẳng khác nào đang bị chó gặm cả.

Con mẹ nó, anh đã phải bán đứng cả thể xác mình rồi, vậy mà vẫn không bằng… không bằng hai cái cúc áo kia sao? Thiên lý ở đâu? Rốt cuộc anh đang cạnh tranh với cái loại quái quỷ gì thế này?

Việc khiến Giang Mục Dã ngàn vạn lần không thể lường được là... chuyện ngược tâm hơn vẫn còn ở phía sau… đó chính là kết quả bảng xếp hạng "Người muốn gả nhất" hay còn gọi là "Ông chồng quốc dân"...

No.1: Lục Đình Kiêu!

No.2: Ninh Tịch!

Ánh Sáng Giải Trí có tổng cộng mười hai hạng mục lớn nhỏ thì No.1 trong sáu bảng xếp hạng lớn nhất đều là: Ninh Tịch! Ninh Tịch! Ninh Tịch! Ninh Tịch! Ninh Tịch! Lục Đình Kiêu!

Nhìn hai cái tên sánh vai nhau, Giang Mục Dã như trông thấy hai vợ chồng nhà kia đang cùng nhau chiếm đóng một nửa giang sơn vậy, thật đúng là tức hộc máu mà!

Đây là lần anh bị hai con người này ngược thảm nhất từ trước đến giờ đấy... món thức ăn cho chó này có độc!!!

...

Cùng lúc đó.

Tại thị trấn Lộc.

Lục Cảnh Lễ và Lục Đình Kiêu đang ngồi xem chương trình trực tiếp, Tiểu Bảo thì vì mai phải đi học nên dù không nỡ vẫn phải đi ngủ.

Lúc này, Lục Đình Kiêu đang chống đầu chăm chú nhìn vào màn hình, trông có vẻ rất chuyên chú.

Còn Lục Cảnh Lễ thì đang ôm một đống đồ ăn vặt bắp rang bơ các thứ, thỉnh thoảng lại khóc lóc inh ỏi lên cùng các fan: "Áu! Thôi bỏ mẹ rồi, bỏ mẹ rồi, cong oặt rồi! Chị dâu nhà mềnh ngầu quá đi! Anh trai à, nếu không phải em biết tính hướng của anh thì chắc chắn em sẽ tưởng anh là cong thật ấy!"

"Á!!! Em thật sự không thể tưởng tượng nổi Tiểu Bảo bảo bối nhà chúng ta tập hợp gien của hai người lại, sau này lớn rồi sẽ điên đảo chúng sinh đến thế nào nữa!" Lục Cảnh Lễ ríu ra ríu rít nói hết chuyện này đến chuyện kia.

Tới thời điểm đếm ngược 10 giây cũng chính là lúc bảng xếp hạng chính thức ra lò, tay Lục Cảnh Lễ nắm chặt miếng khoai, nín thở nhìn màn hình.

Đến khi trông thấy kết quả cuối cùng của bảng xếp hạng... anh chàng bỗng thộn mặt ra, quăng luôn miếng khoai trong tay đi, ôm đầu đau khổ khóc lóc!

"Sống không nổi nữa rồi hu hu hu hu! Con mẹ nó chị dâu quá hung tàn rồi! Nhất định là chị ấy cố tình, cố tình đấy!!!"

Tại sao anh chỉ xem một chương trình trao giải thôi mà cũng thấy bị ngược ngập mặt thế này! Rốt cuộc còn chút nhân tính nào không thế hả!

Còn Lục Đình Kiêu, sau khi nhìn thấy tên trên màn hình lớn, nhìn cô gái cúi gập người cảm ơn trên sân khấu kia, ánh mắt anh chỉ có một từ để hình dung, đó chính là... dịu dàng như nước!

Cô gái của anh lúc nào cũng khiến anh cảm thấy bất ngờ và cảm động như vậy.

...

Đối diện với kết quả này, người vui nhất chắc chắn là fan của Ninh Tịch, tiếng reo hò nhảy nhót vang lên trong khung phát sóng trực tiếp trên mạng, kể cả "người qua đường" cũng bị bầu không khí này cảm nhiễm.

"Aaaaaaaa....!!! Ông xã uy vũ ngất trời!"

"Anh Tịch sau khi thống nhất thiên hạ, hậu cung lên đến ba nghìn vạn giai nhân!

"Nguyện khi còn sống có thể thấy được đức vua của ta thống nhất thiên hạ!!!"

...

Dưới sân khấu, Tần Trăn sau khi trông thấy kết quả kinh người kia và thấy được phản ứng của khán giả và fan thì lặng lẽ đưa tay lau mồ hôi, không khỏi thầm thấy may mắn. May mà, khi đó ông ta không bị chút tiền kia của Vương Hạo Quân làm mờ mắt. Sự nghiệp của ông ta đình trệ đã lâu, nhưng sau bảng xếp hạng lần này, tên tuổi ông ta tuyệt đối sẽ dâng theo thế nước, sau này còn sợ không có cơ hội kiếm được bộn tiền nữa sao? Dù sao cái đặc điểm không phân chia nam nữ này là do chính ông ta đề xuất mà!
 

Hoa Tử

Sưu tầm
Tham gia
24/9/19
Bài viết
6,275
Điểm cảm xúc
592
Điểm
113
Chương 1935: Xếp hạng cùng bảng với đại ma vương
"Trời ạ! Kết quả này... thật đúng là quá ghê gớm rồi! Bảng xếp hạng của Ánh Sáng Giải Trí chúng tôi từ khi được tổ chức tới giờ chưa bao giờ xuất hiện tình huống khiến mọi người phải kinh hãi thế này cả..."

Trên sân khấu, MC kích động nói không ngừng, trong bầu không khí sôi động, người đạt giải lần lượt lên sân khấu, trước hết là cúp dành cho bảng xếp hạng nam.

Chỉ mình Ninh Tịch thôi đã giành được ba cúp rồi, không sai, chính là ba cái cúp mà Giang Mục Dã thề non hẹn biển muốn có đấy.

Dưới sân khấu, đừng nói là ba bảng, Giang Mục Dã ngay đến một cúp còn chẳng lấy được đang bắt đầu hoài nghi về cuộc đời mình.

"Con mẹ nó, ông đây muốn rút khỏi làng giải trí!!!" - Méo thể sống nổi trong cái giới này nữa rồi!

Lôi Minh khẽ ho một tiếng, đứng ra an ủi: "Khụ khụ, thật ra thì hạng hai cũng được rồi, là tốt lắm rồi!"

"Bị cái "tên khốn khiếp" đó đè thì tốt ở đâu hả? Anh nhìn trong phần bình luận xem lũ hâm kia nói gì! Ông đây mà là thụ á? Ông đây rốt cuộc thụ chỗ nào hả?" Giang Mục Dã gào ầm lên.

Còn Từ Thao lúc này thì cười không ngậm được miệng, hoàn toàn trưng ra dáng vẻ của một fan não tàn: "A ha ha nữ vương đại nhân nhà tui trâu bò quá xá! Không ngờ Từ Thao này cũng đến lúc chuyển vận rồi!"

...

"Ninh Tịch, chúc mừng cô đã tàn sát hết các soái ca của chúng ta, quét sạch cả ba bảng xếp hạng lớn nhất, thậm chí ngay đến bảng "ông chồng quốc dân" cũng đạt hạng hai. Không biết được xuất hiện cùng bảng xếp hạng với Lục đại thần, tâm trạng cô lúc này thế nào?" Trên sân khấu, MC thích thú hỏi.

Tuy rằng với thân phận của Lục Đình Kiêu sẽ không có chuyện anh sẽ đến lĩnh cái giải thưởng nhỏ này, nhưng vị MC hài hước này chắc chắn vẫn không chịu bỏ qua, thế nên mới cố tình nhắc tới anh một chút.

Ninh Tịch nghe vậy thì nhướng mày, ôi ~ cùng đứng chung bảng xếp hạng với Lục Đình Kiêu...

Tâm trạng này, đúng là rất khó mà dùng lời để hình dung được.

Kì diệu... nhưng mà lại có cảm giác tát thẳng vào mặt nữa... Dù sao thì trước đó không lâu cô vẫn còn đang oán thán với Lục Đình Kiêu rằng là mình có quá nhiều tình địch…

Ninh Tịch cân nhắc một chút rồi mới đáp: "Có thể để tên mình đứng ngang hàng với Lục đại thần, đó là niềm vinh hạnh của tôi."

Cô còn lời chưa nói ra là: Khi còn sống, tên của chúng tôi vẫn sẽ mãi, sẽ mãi đồng hành với nhau!

Dưới sân khấu, tuy Từ Thao và Lôi Minh đều không biết mối quan hệ giữa Ninh Tịch và Lục Đình Kiêu, nhưng Lương Phi Tinh và Giang Mục Dã thì đều biết cả nên khi nghe tới đây lập tức đều bị thức ăn cho chó táp cho rát cả mặt.

Sau đó liền tới giải thưởng của các nữ nghệ sĩ.

Lúc này, bọn Từ Thao vẫn luôn chú ý tới bình luận ở trên mạng, phát hiện ra có vài người không dễ chịu lắm.

[Gì thế hả? Ánh Sáng Giải Trí rốt cuộc đang làm cái quái gì vậy? Cư nhiên lại để con gái lên bảng xếp hạng nam! Đúng là bừa bãi mà!]

[Bảng nam không nói, bảng nữ cũng chẳng công bằng chút nào! "Nghệ sĩ nữ được yêu thích nhất" và "nữ thần quốc dân" có thế nào cũng phải là Tử Huyên mới đúng chứ?]

"Đúng đấy! Tử Huyên mới là nữ thần thật sự! Đám người đó mù hết rồi hả? Cái đồ nam không ra nam, nữ không ra nữ như Ninh Tịch đó rốt cuộc có cái quái gì tốt chứ?]

...

Khỏi phải nói, nhìn là biết bên Tinh Huy giở trò rồi.

Giang Mục Dã vừa rồi vẫn còn đang trách móc Ninh Tịch nhưng lúc này nhìn thấy đống bình luận vớ vẩn kia xong, anh chàng lại lập tức đứng ra che chở: "Hừ, cái đám nhân loại ngu xuẩn!"

Anh chẳng có gì mà phải tỏ ra sợ hãi cả, chút nữa thôi cái lũ người này sẽ bị tát cho rát cả mặt.

"Chương trình trao giải của chúng ta đã sắp vào hồi kết thúc rồi! Giờ đây chính là giây phút trao hai giải thưởng lớn nhất của chúng ta, đó là "nghệ sĩ nữ được yêu thích nhất" và "nữ thần quốc dân"! Vì hai giải này đều thuộc về Ảnh hậu Ninh Tịch, vậy nên chúng tôi quyết định sẽ phát giải một lần luôn, xin mời Ninh Tịch bước lên sân khấu một lần nữa!"

Sau lời nói sôi động của MC, một người từ sau khán đài từ từ bước ra...

Khi bóng hình màu trắng sáng kia từ phía sau bước ra trước ánh đèn mông lung, xuất hiện trong tầm mắt mọi người, rồi đến tận khi người ấy đứng giữa ánh đèn huỳnh quang.

Cả hội trường bỗng im bặt.

Giây phút này, vị vua cao quý làm điên đảo chúng sinh kia, đã cởi bỏ lớp nam trang, trở về với diện mạo thật của mình...
 

Hoa Tử

Sưu tầm
Tham gia
24/9/19
Bài viết
6,275
Điểm cảm xúc
592
Điểm
113
Chương 1936: Tàn sát thôn tân thủ
Bộ quần áo Ninh Tịch mặc lúc này, không phải là bộ "bao tải" ban nãy nữa, mà là... một trong những bảo vật trấn điếm của Tắc Linh - Lạc Thần!

Dù sao Giang Mục Dã vẫn là trai thẳng, sau khi thấy Ninh Tịch quay về với dáng vẻ con gái, anh chàng lập tức thay đổi sắc mặt, vành tai phiếm đỏ, ánh mắt nhất thời cũng nóng lên. Có điều, tên chúa kiêu ngạo có chết cũng không bao giờ tỏ ra mặt này chỉ chống cằm, lẩm bẩm nói: "Xì... hết vui! Chẳng có hồi hộp gì cả. Này thì có khác gì là toàn thân trang bị mãn cấp vác đao đi đồ sát thôn tân thủ không!"

Thực lực luôn là cách tốt nhất khiến kẻ khác phải câm miệng.

Ninh Tịch vừa xuất hiện, nhất thời mọi âm thanh ồn ào đều biến mất, những lời lẽ không hay đều bị quần chúng chôn vùi, bị fan của Ninh Tịch mắng cho tơi bời hoa lá.

[Aaaaaa....! Nữ thần đẹp quá, đẹp quá, đẹp quá, đẹp quá! Mẹ ơi làm sao giờ, con không biết giờ con thích đàn ông hay phụ nữ nữa rồi!]

[Xin hỏi bộ đồ trên người nữ thần là của hãng nào thế? Chưa thấy bao giờ! Trông còn thần tiên hơn bộ của Hàn Tử Huyên nhiều nhé? Bộ của Hàn Tử Huyên đẹp thì đẹp, nhưng trông giống mấy đứa giàu xổi quá!]

[Tôi biết, tôi biết! Là Tắc Linh! Nữ thần là fan cứng của Tắc Linh đó! Các má không biết à? Năm ấy, khi nữ thần tham gia lễ kỉ niệm của Thịnh Thế cũng mặc bảo vật trấn điếm của Tắc Linh là Chúng Sinh nạ. Hồi dự liên hoan phim Kim Tông thì mặc bộ Niết Bàn, còn đây là bảo vật trấn điếm thứ hai tên Lạc Thần, là bản thiết kế được chính nhà thiết kế hàng đầu của Tắc Linh hợp tác với Quốc họa đại sư Tống Căng tiên sinh làm ra đấy!!!"

[Còn nữa, còn nữa! Bộ sườn xám màu trắng lúc anh Tịch tái xuất nằm trong bộ sưu tập "trở về nguyên dạng" vừa mới ra cách đây không lâu, bộ đi thảm đỏ ban nãy thì tôi chưa thấy, tôi nghĩ chắc cũng là mẫu mới mà Tắc Linh chưa tung ra thị trường!"

"Tôi đã nói mà! Hóa ra là Tắc Linh! Hồi trước nổi lắm đấy!"

"Dạo này bên đó ra nhiều mẫu cũng đẹp lắm!"

Có fan trung thành cẩn thận giới thiệu cho mọi người về tất cả những bộ mà Ninh Tịch từng mặc của Tắc Linh từ lúc debut tới giờ, nháy mắt, Tắc Linh lại một lần nữa xuất hiện trong tầm mắt của mọi người, đây rõ ràng là một buổi tuyên truyền tiêu thụ miễn phí có hiệu quả cực kì tốt.

...

Đêm Hội Ngôi Sao đêm nay cuối cùng cũng kết thúc và Tinh Huy cũng hoàn toàn mất hết tất cả cơ hội để chuyển mình.

Đêm khuya trong bệnh viện.

Ninh Tuyết Lạc đã nhận được thông báo từ phía công ty, cô ta ngồi trên sofa với tâm trạng bực dọc: "Một lũ bất tài vô dụng!"

Đập bao nhiêu tài nguyên, bao nhiêu tiền vào như thế mà vẫn không đè nổi một Ninh Tịch đã hết thời, không chơi lại được một Thịnh Thế sắp đóng cửa đến nơi.

Nhưng giờ cô ta cũng chẳng hơi sức đầu mà xử lí vấn đề của Tinh Huy nữa, bởi vì cô ta còn chuyện quan trọng hơn phải làm. Ninh Tuyết Lạc sốt ruột nhìn điện thoại, ngồi đợi kết quả chuẩn đoán của bác sĩ.

Một lát sau, một nữ bác sĩ tầm bốn năm mươi tuổi mặc blouse trắng cuối cùng cũng bước từ ngoài vào.

Bác sĩ nhìn Ninh Tuyết Lạc, vẻ mặt trông có vẻ không được tốt lắm: "Cô Tô, kết quả của cô có rồi..."

Ninh Tuyết Lạc thấy vẻ mặt của bác sĩ, sắc mặt lập tức trầm xuống: "Vẫn không có thai được?"

Bác sĩ khó xử gật đầu: "Phải..."

Sau đó bà vội an ủi: "Cô Tô, cô đừng lo, cô vẫn còn trẻ, hơn nữa mới chỉ kết hôn hơn một năm, sau này còn rất nhiều cơ hội có con, không nhất thiết cứ phải là hiện tại."

Ninh Tuyết Lạc sầm mặt cười lạnh một tiếng trong lòng.

Ha ha, không gấp? Còn lề mề nữa thì cô ta sắp không giữ nổi cái vị trí Tô thiếu phu nhân này của mình nữa rồi!
 

Hoa Tử

Sưu tầm
Tham gia
24/9/19
Bài viết
6,275
Điểm cảm xúc
592
Điểm
113
Chương 1937: Làm gì có mỹ nữ nào chưa từng gặp
Đêm Hội Ngôi Sao kết thúc một cách viên mãn, lần này Thịnh Thế đánh một trận quá đẹp. Đương nhiên là, cũng có một số người không nghĩ như vậy.

Trong phòng trang điểm sau sân khấu.

"Đồ trọng sắc khinh bạn! Đồ vô nhân tính! Ninh Tiểu Tịch, tình bạn của chúng ta tới đây là hết!" Giang Mục Dã ra rồi mà vẫn tức giận.

Con hàng này chắc chắn là cố ý! Chỉ vì muốn show ân ái mà có thể bán đứng cả anh như vậy!

Ninh Tịch ngồi trước bàn trang điểm, vừa tháo khuyên tai vừa nhìn Giang Mục Dã qua gương lạnh lùng nói: "Thì tôi bảo nhường ông bảng nữ, là tại ông không chịu đấy chứ!"

Nói xong, cô sâu xa đánh giá Lông Vàng nào đó một lượt, ngũ quan Giang Mục Dã vô cùng tinh tế, hoàn mỹ, nếu thằng nhóc này thật sự trang điểm rồi mặc đồ nữ vào...

Chậc...

Giang Mục Dã bị ánh mắt lộ liễu của Ninh Tịch làm cho sởn hết cả da gà: "Đồ nữ cái em gái bà! Ninh Tiểu Tịch, nếu bà còn dám tự ý đặt điều cho tôi như thế nữa, tôi sẽ liều với bà đấy!"

Ninh Tịch thở dài, rõ ràng là trông có vẻ rất tiếc nuối.

Lúc này, tiếng gõ cửa "cốc cốc cốc" vang lên.

"Mời vào." Ninh Tịch vừa nói vừa nhìn ra cửa theo phản xạ, trông thấy người vừa tới, cô có chút bất ngờ.

Anh ta mặc một bộ vest đen, ôm một bó hoa rất đặc biệt, phơn phớt hồng, trông giống loại hoa của quý tộc châu Âu thời Trung cổ mà cơ hồ chỉ nước R mới có thể trồng được, số lượng rất khan hiếm.

"Chúc mừng em." Lý Mộ Ngôn lịch lãm đưa bó hoa qua.

Ninh Tịch vội đứng dậy đón lấy bó hoa: "Anh Lý... cảm ơn anh..."

"Tối nay lúc anh đang ở gần đây hẹn gặp đại sứ nước R thì vô tình thấy chương trình trực tiếp, vì thế mới biết hôm nay em có hoạt động quan trọng. Mạo muội tới đây, hi vọng không làm phiền tới em." Lý Mộ Ngôn giải thích ngắn gọn lý do vì sao anh ta có mặt ở đây.

Ninh Tịch mỉm cười nói: "Tất nhiên là không rồi, anh khách khí quá! Em rất thích hoa này, cảm ơn anh!"

Hoa này có mùi thơm rất đặc biệt, khiến cô có cảm giác đoàn tụ và thanh mát như Giang Nam những ngày đầu hạ vậy.

"Đây là Magnolia stellata của nước R, vì gần sát giờ anh mới biết nên mới đi tìm đại sứ nước R xin một bó." Lý Mộ Ngôn nói.

Tất nhiên Ninh Tịch biết Lý Mộ Ngôn đang đùa cô thôi nhưng cũng hơi bất ngờ vì người như anh ta mà cũng biết trêu chọc người khác, cơ mà ở vị trí như anh ta thì có nói vậy cũng là điều bình thường.

Lúc này, Giang Mục Dã ở bên cạnh bỗng dưng thấy một tên đàn ông lạ mặt ở đâu chui ra thì từ Lông Vàng biến luôn thành sư tử, ánh mắt tràn đầy cảnh giác.

"Phải rồi, đây là tiền bối trong công ty em, anh Giang Mục Dã." Ninh Tịch giới thiệu.

"Lý Mộ Ngôn." Lý Mộ Ngôn đưa tay ra, tự giới thiệu về mình: "Đã nghe tiếng anh Giang từ lâu, anh Giang rất nổi tiếng trong nước, em gái tôi cũng là fan của anh đấy."

Biết nói chuyện ghê... Giang Mục Dã đưa tay ra bắt tay qua loa với đối phương: "Khách khí rồi."

Lý Mộ Ngôn không ở lại lâu, anh ta chỉ hỏi han vài câu rồi ra về.

Người vừa mới đi, Giang Mục Dã đã lập tức chạy tới trước mặt Ninh Tịch hỏi: "Anh ta là ai thế?"

"Con trai của bạn thân mợ tôi, là nhân viên quan hệ ngoại giao, sao thế?" Ninh Tịch đáp bừa.

Giang Mục Dã lẩm bẩm: "Không có gì, chỉ cảm thấy hơi kì thôi... có phải anh ta có ý gì với bà không?"

"Tôi đâu phải nhân dân tệ! Trên thế giới có mỹ nữ nào mà người ta chưa từng gặp, có nhất thiết phải không có kiến thức thế không..." Ninh Tịch đang vui vẻ, ngọt ngào nhắn tin cho Lục Đình Kiêu nên cũng chẳng thèm ngẩng lên mà nói luôn.
 

Hoa Tử

Sưu tầm
Tham gia
24/9/19
Bài viết
6,275
Điểm cảm xúc
592
Điểm
113
Chương 1938: Tối nay có hẹn
Giang Mục Dã vẫn cảm thấy kì kì ở đâu đó.

Người này nói năng trôi chảy, ánh mắt nhìn Ninh Tịch cũng rất đỗi bình thường, nhưng chính vì quá bình thường nên anh lại càng cảm thấy bất thường?

Giang Mục Dã vốn định hỏi tiếp cho rõ, kết quả lại thấy tin nhắn Ninh Tịch vừa gửi cho Lục Đình Kiêu: [Anh iu, khi còn sống, tên của chúng ta vẫn sẽ mãi, sẽ mãi đồng hành với nhau!]

Đệch đệch đệch, bận lòng làm cái quái gì! Bị ngược như chó rồi còn phiền lòng cái này làm chi nữa! Trong mắt con nhóc này giờ chỉ còn anh iu của cô ta thôi, dù cho tròng mắt giống loài khác có bám dính lấy cô ta chắc có lẽ cô ta cũng chẳng biết đâu!

...

Thị trấn Lộc.

Lục Đình Kiêu đọc được tin nhắn xong, ánh mắt lập tức tràn ngập dịu dàng, anh đứng dậy đi lên lầu.

Tới lúc Lục Đình Kiêu xuống lầu, cốc nước chanh trong tay Lục Cảnh Lễ nghiêng một cái đổ hết ra quần, tròng mắt anh chàng suýt thì rớt cả ra.

Áu! Đẹp trai quá, đẹp trai quá, đẹp quá!!!

Anh Hai mặc bộ vest mà Ninh Tịch mua cho, kiểu dáng đặc biệt, màu sắc cũng rất dễ chịu. Thẩm mỹ của Ninh Tịch trước giờ đều rất bá đạo, nhưng khi mặc lên người anh Hai lại mang vẻ mê người khác hẳn lúc bình thường.

"Ấy, anh ơi! Tối thế này rồi anh còn mặc vậy đi đâu thía?" Lục Cảnh Lễ kích động truy hỏi.

Lục Đình Kiêu nhấc tay, chỉnh lại ống tay áo nói: "Trông Tiểu Bảo hộ anh, sáng mai anh về sớm."

Lục Cảnh Lễ khóc ròng, cắn cắn ngón tay: "Anh đi hẹn hò với chị dâu à hu hu hu..."

"Ừm." Lục Đình Kiêu thẳng thắn thừa nhận.

Lục Cảnh Lễ: "..."

Cuộc sống bi thảm trong dự liệu của anh quả nhiên đã bắt đầu rồi!

Lục Cảnh Lễ ôm con tim thủng lỗ chỗ của mình: "Hai người đi đâu thế, đi bao lâu, bao giờ mới về, lúc về còn yêu thương em nữa không?"

Lục Đình Kiêu liếc mắt nhìn thằng em mê diễn của mình: "Trong tủ lạnh có sườn chua ngọt đấy."

Thịt sườn của anh Hai!!!!

Phải biết là, tay nghề của ông anh cuồng vợ nhà anh càng ngày càng tốt, sắp vượt qua cả chị dâu rồi!

Hi hi hi! Anh Hai quả nhiên vẫn yêu anh lắm mà!

Cá chép nhỏ thành công bị một đĩa sườn chua ngọt vỗ về, lúc này vui vẻ sửa miệng: "Em biết rồi! Em sẽ ngoan ngoãn ở nhà trông cháu, anh đi đi! Chơi vui vào nhé! Về sớm hay muộn cũng hổng có sao hết á!!!"

Hơn nữa, anh cảm thấy... với năng lực của anh trai anh... chắc chắn sáng mai về không nổi rồi...

Anh Hai đúng là ngây thơ quá đi!

Anh tìm đâu được quả em trai toẹt zời thế này chứ!

...

Phía sau hậu trường.

Ninh Tịch thay một chiếc váy hồng xinh đẹp, đáng yêu đi ra: "Cháu trai, cháu tự về đi! Tối nay mợ có hẹn rồi!"

Giang Mục Dã có cảm giác mắt cũng sùi bong bóng tới nơi vì chua xót, anh "hừ" một tiếng: "Ai thèm đi với bà, ông đây cũng có hẹn nhé!"

"Ồ, vậy đi chơi vui nha! Bái bai ~"

Thấy bóng lưng xa dần, vẻ xù lông trên người Giang Mục Dã nhanh chóng rút về như cơn thủy triều, anh cúi đầu, ủ rũ trông như một chú chó to cô đơn, lạc lõng.

Ông đây đẹp trai như vậy... chẳng lẽ không trông thấy à?

Tình yêu mà, trước giờ nào có công bằng đâu.

...

"Ui! Anh yêu của em đẹp trai quớ!!!"

Ninh Tịch vừa lên xe, thấy Lục Đình Kiêu một cái liền bổ nhào tới.

Người đàn ông được cô nhào vào lòng nhẹ nhàng hôn lên trán cô một cái, ánh mắt tràn ngập yêu thương: "Chắc hơi xa, trên đường em cứ ngủ một chút đi, tới nơi anh sẽ gọi."

Ninh Tịch háo hức: "Rốt cuộc anh muốn đưa em đi đâu thế?"

Lục Đình Kiêu không đáp lại, chỉ hắng hắng giọng, ánh mắt trông có vẻ... không được tự nhiên lắm.

Hiếm lắm mới thấy Lục Đình Kiêu lộ ra vẻ mặt như vậy, Ninh Tịch đảo đảo mắt, càng cảm thấy tò mò hơn.
 
Trạng thái
Không mở trả lời sau này.
Top