Trạng thái
Không mở trả lời sau này.
[Ngôn tình] Chọc Tức Vợ Yêu - Mua Một Tặng Một - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

Hoa Tử

Sưu tầm
Tham gia
24/9/19
Bài viết
6,610
Điểm cảm xúc
673
Điểm
113
Chương 1897: Lợi ích và sức quyến rũ to lớn
Nửa đêm, tại Tô trạch.

Sau khi Tô Diễn rời khỏi đại học Đế Đô anh ta liền nhanh chóng về thẳng nhà.

Trịnh Mẫn Quân đang gọi điện cho một bà bạn thường ngày có quan hệ tốt với mình trong phòng khách, đang định đi ngủ thì nghe thấy tiếng xe ngoài cửa, sau đó là tiếng bước chân, bà ta nhìn thấy đứa con trai lâu ngày không về.

Thấy con trai về nhà, trên mặt Trịnh Mẫn Quân tràn ngập ý cười: "Tô Diễn về rồi à con! Sao mà muộn thế? Chẳng phải con nên về đến nhà từ tối qua rồi sao?"

Tô Diễn không đáp lại: "Ba với Tuyết Lạc đâu ạ?"

"Ba con đang trong phòng làm việc, Tuyết Lạc thì hình như tối nay có tiệc xã giao, vẫn chưa về!"

"Vâng." Tô Diễn khẽ gật rồi sải bước lên tầng: "Con đi tìm ba, có chuyện cần bàn với ông ấy."

Hai ngày nay Trịnh Mẫn Quân chạy khắp nơi để nghe ngóng về Ninh Tịch và Trang gia, lúc này thấy Tô Diễn về, vốn định hỏi ý con trai trước, nhưng thấy dáng vẻ vội vàng của Tô Diễn hình như là có chuyện gấp, nên bà ta đành gác lại: "Ờ... được... mau đi đi!"

Trong phòng làm việc.

Dưới ánh đèn, Tô Hoằng Quang nghiêm mặt xem dự án cạnh tranh một miếng đất. Mảnh đất này rất quan trọng đối với tập đoàn bọn họ, nhưng nếu không có quan hệ tay trong với phía trên, bọn họ cũng chẳng có khả năng mà cạnh tranh lại được với hai công ty kia.

Trong giới này là thế, đôi khi chỉ thiếu chút quen biết thôi là sẽ khó như lên trời.

Mắt Tô Hoằng Quang sầm xuống, ông ta bất giác nghĩ tới lời của vợ mình...

Tô Diễn và Tuyết Lạc dù sao cũng kết hôn được một thời gian dài rồi, Tô gia và Ninh gia giờ đã gắn bó thân thiết với nhau, ly hôn sẽ như rút dây động rừng, thế nên ông ta mới bảo Trịnh Mẫn Quân không được manh động.

Nhưng lúc này, Tô Diễn nếu có thể lấy được Ninh Tịch, vậy sẽ có lợi ích lớn hơn, ông ta có kiên định đến đâu cũng cảm thấy dao động.

Nếu thật sự có thể liên hôn được với Trang gia, vậy những rắc rối từ việc ly hôn đem lại chẳng qua cũng chỉ là chuyện nhỏ mà thôi...

Tô Hoằng Quang đang thất thần, bên tai lại truyền tới giọng nói quen thuộc của con trai...

"Ba."

Tô Hoằng Quang lúc này mới định thần lại, ông ta ngẩng lên nhìn con trai: "Về rồi à."

Tô Diễn gật đầu, trông có vẻ hơi khác thường: "Ba, con có chuyện muốn bàn với ba."

Thấy thần sắc Tô Diễn khác lạ, Tô Hoằng Quang cũng nghiêm túc lắng nghe: "Ngồi đi, muộn thế này rồi còn có chuyện gì?"

Tô Diễn không ngồi mà vẫn đứng thẳng trước bàn làm việc, như thể gã đã hạ quyết tâm lớn mới nhìn Tô Hoằng Quang với ánh mắt kiên định như vậy, gã gằn từng chữ nói: "Ba, con định sẽ ly hôn với Tuyết Lạc."

Gã vừa dứt lời, Tô Hoằng Quang giật mình biến sắc, cùng lúc đó, ánh mắt cũng tối dần.

Tô Hoằng Quang cố áp suy nghĩ đang hỗn loạn trong đầu xuống nhìn chằm chằm vào con trai nói: "Con có biết con đang nói gì không?"

"Ba, con biết ba và mẹ chắc chắn sẽ phản đối, cũng tuyệt đối không hiểu nổi hành động kích động vô lý này của con, nhưng... chuyện này... tuyệt đối không phải là suy nghĩ nhất thời, con đã nghĩ kĩ rồi, nghĩ tròn một năm trời! Con đã quyết định rồi!" Giọng điệu của Tô Diễn vô cùng cương quyết.

Nói là đến bàn bạc với ông, chẳng bằng nói chỉ đến để thông báo với ông một câu mà thôi.

Nếu trước lúc biết thân phận thật sự của Ninh Tịch mà Tô Hoằng Quang nghe thấy Tô Diễn nói muốn ly hôn, ông ta chắc chắn sẽ nổi trận lôi đình...

Nhưng...

Giờ mọi chuyện đã khác rồi...
 

Hoa Tử

Sưu tầm
Tham gia
24/9/19
Bài viết
6,610
Điểm cảm xúc
673
Điểm
113
Chương 1898: Thân phận xứng đôi
Vậy nên dù lúc này mặt Tô Hoằng Quang rất nghiêm nghị nhưng lại thoáng thấy cảm giác nhẹ nhõm trong đó.

"Chuyện lớn thế này, con cũng phải nói lý do chứ, Tuyết Lạc nó sai ở đâu sao?"

Tô Diễn miết tay để hai bên đùi: "Không... không phải Tuyết Lạc làm gì sai, là lỗi của con, con nợ một người quá nhiều..."

Trong nháy mắt, con ngươi Tô Hoằng Quang sáng lên: "Một người... chẳng lẽ người con nói là... Ninh Tịch?"

Tô Diễn nghe vậy gật đầu: "Ba, ba cũng biết chuyện con với Ninh Tịch rồi, khi ấy bất luận thế nào cũng là con phản bội cô ấy trước, đến nỗi sau này cô ấy phải cô đơn một mình chịu bao đau khổ. Thậm chí đến giờ con mới biết, một năm nay tất cả chúng ta đều đã hiểu lầm cô ấy, cô ấy hoàn toàn không hề bẩn thỉu như tin tức nói, gì mà được bao dưỡng này nọ mà là cô ấy xảy ra tai nạn xe, sau đó hôn mê sâu, nằm trên giường cả năm trời...

Hóa ra là vậy...

Thật ra Tô Hoằng Quang ít nhiều cũng sớm nhìn ra tâm tư này của con trai.

Dù sao ông cũng là đàn ông, có thể hiểu được đàn ông nghĩ gì.

Người như Ninh Tịch, e rằng chẳng có người đàn ông nào lại không động tâm cả.

Hơn nữa, khi Ninh Tịch luôn một lòng một dạ với con trai ông ta thì nó không cảm thấy gì, giờ bỗng trở nên lạnh nhạt rồi thì lại có dáng vẻ kinh diễm như thế, tất nhiên sẽ thu hút được sự chú ý của con ông ta rồi.

Thêm việc sự thật Ninh Tịch bị mất tích cả năm trời được lộ ra, bỗng chạm đúng sự thương tiếc ăn năn của nó...

Con trai bỗng đưa lời đề nghị ly hôn, thật ra ông ta cũng có thể hiểu được.

"Chuyện của Ninh Tịch, ba cũng biết rồi." Tô Hoằng Quang nói.

"Ba, ba cũng biết rồi ạ?" Dù sao Tô Hoằng Quang trước giờ cũng chẳng quan tâm gì tới tin tức giải trí nên Tô Diễn mới hơi bất ngờ.

Đôi mắt Tô Hoằng Quang lóe lên, ông ta vừa quan sát vẻ mặt con trai, vừa nói, “Ninh Tịch lại là cháu ngoại của Trang gia, đã được người ta thừa nhận, thân phận tốt đẹp như thế sao có thể như những lời truyền miệng bên ngoài kia được."

Tô Diễn nghe vậy có chút kinh ngạc: "Ba, ba nói Trang gia đã nhận Ninh Tịch rồi sao?"

"Ừ." Tô Hoằng Quang gật đầu: "Hơn nữa, chính mắt mẹ con trông thấy hôm tham dự buổi tiệc phu nhân Lý Bộ trưởng đấy, Mạnh Lâm Lang còn đưa con bé ra, chính miệng giới thiệu với mọi người thế mà."

Tô Diễn trầm ngâm: "Có lẽ hôm đám cưới của con với Tuyết Lạc... Trang gia đã biết thân thế của Ninh Tịch rồi... chỉ là từ trước đến giờ Trang gia vẫn luôn không muốn mọi người chú ý... nên không ai biết thôi..."

"Được lắm, cứ quyết định vậy đi."

Tô Hoằng Quang nói xong, lại nói sâu xa: "Năm ấy, ba và mẹ con bị Ninh gia làm cho mê muội chẳng biết gì, với thân phận và giáo dục của Ninh Tịch, chắc chắn không thể vào nhà chúng ta được. Còn giờ nếu đã biết cả rồi, con bé nếu đã là ruột thịt của Ninh gia, lại là cháu ngoại Trang gia, thân phận này xứng với Tô gia chúng ta thì chuyện này cũng có thể."

Tô Diễn có thể nghe ra ý của ba gã, gã mừng rỡ: "Thế ý của ba là... ba đồng ý sao?"

Tô Hoằng Quang không trực tiếp trả lời mà hỏi lại: "Thế bên Tuyết Lạc con định làm thế nào? Nó chẳng làm gì sai cả, con bỗng dưng đòi ly hôn với nó, Tuyết Lạc có chịu không? Ninh gia liệu có đồng ý không?"

Làm sai?

Tô Diễn nhớ tới chuyện Tuyết Lạc làm với Ninh Tịch năm đó, tuy không thể nói cho Tô Hoằng Quang biết sự thật, nhưng trong lòng lại như bị kim đâm.

Gã cũng không hiểu khi ấy gã bị cái gì làm mụ mị đầu óc mà để cho cô ta làm chuyện như vậy với Ninh Tịch mà gã vẫn quyết định tha thứ cho cô ta...
 

Hoa Tử

Sưu tầm
Tham gia
24/9/19
Bài viết
6,610
Điểm cảm xúc
673
Điểm
113
Chương 1899: Để mọi thứ quay về với quỹ đạo của nó
Khi ấy, trong lòng gã chỉ có cô gái yếu đuối này, mình là trời là đất, là điểm tựa duy nhất và là tất cả của cô.

Cô ta nói vì cô ta sợ mất gã nên mới làm ra chuyện như vậy, gã cảm động trước tình cảm sâu đậm của cô ta thế nên cứ như vậy mà tha thứ.

Gã luôn cảm thấy sau khi chuyện bế nhầm từ viện làm sai lệch thân thế hai người bị lộ ra, Tuyết Lạc chỉ có một mình, thế nên gã bao dung mọi thứ của cô ta, từ đầu đến cuối đều bảo vệ cô ta để cô ta không phải chịu bất cứ sự tổn thương nào.

Nhưng sự thật thì, tuy thân thế bị bại lộ, Tuyết Lạc vẫn là Đại tiểu thư được vạn người yêu thương của Ninh gia, cô ta có gia thế tốt, có tình thân và sự cưng chiều của Ninh Diệu Hoa và Trang Linh Ngọc, thậm chí ngay cả gã cũng phản bội lại Ninh Tịch mà đứng về phía cô ta.

Ngược lại, Ninh Tịch rời khỏi gia đình nuôi dưỡng cô nhưng lại không được cha mẹ đẻ chấp nhận, thậm chí ngay đến cả gã cũng...

Mãi đến khi thời gian từng chút, từng chút khiến gã tỉnh ra, cuối cùng gã cũng hiểu, tất cả những gì gã làm khi ấy đối với một cô gái mà nói thật quá là tàn nhẫn.

Rồi tới khi cô gái ấy từng chút, từng chút cố gắng để tỏa sáng, gã mới phát hiện, tình cảm của gã đối với cô chưa từng biến mất...

Tại sao mọi chuyện lại từng bước trở nên như vậy?

Nói cho cùng, cũng vì gã là con trưởng của Tô gia, dù dưỡng bệnh dưới quê nhiều năm nhưng từ trong xương máu vẫn có khí chất cao quý cùng kiêu ngạo...

Năm ấy khi gã bơ vơ không nơi nương tựa ở dưới quê, sự tồn tại của Ninh Tịch khiến gã cảm thấy như một ánh sáng ấm áp.

Nhưng, khi về tới đô thị phồn hoa, mọi thứ đều nhắc nhỏ thân phận của gã và Ninh Tịch hoàn toàn không có chỗ nào tương đồng với giới thượng lưu cả, cô dần khiến gã sinh ra tâm trạng chán ghét, thậm chí bắt đầu muốn trốn tránh cô…

Lúc ấy, Ninh Tuyết Lạc đúng lúc xuất hiện, cô ta vừa có sắc vừa có tài, lại luôn bày tỏ tình ý với gã, điểm nào của cô ta cũng xứng với gã, khiến gã khó mà không rung động được…

Cũng vì tâm cao khí ngạo, dù rất tán thưởng và thương tiếc cho Ninh Tuyết Lạc, nhưng thân phận thật sự của cô ta thật ra vẫn luôn là cái gai trong lòng gã.

Đặc biệt là lúc thân thế Ninh Tuyết Lạc bị lộ trước mặt mọi người.

Với cái tính tình kiêu ngạo như vậy sao có thể chịu được vẻ thương hại, hả hê của đám người đó, bọn họ lại không ngừng khua môi múa mép nói những lời cay độc như gã đã lấy một con gà rừng về làm vợ nữa chứ!

Giờ đây, chẳng qua gã chỉ muốn để mọi thứ trở về với quỹ đạo của nó mà thôi.

Vợ của Tô Diễn gã, vốn chính là thiên kim tiểu thư chân chính, vốn dĩ đã có thân phân tôn quý rồi!

Thế nên hôm nay, dù phải đánh đổi mọi thứ gã cũng muốn bù đắp và vãn hồi để giữ lại người con gái mà gã đã yêu sâu đậm bấy lâu nay.

Thậm chí, gã hận không thể lập tức bay đến trước mặt cô nói với cô rằng, mình đã trở lại làm con người tự do rồi.

Gã mong có thể thấy lại vẻ mặt tươi cười và yêu thương của cô như trước chứ không phải cứ lạnh băng và trào phúng như bây giờ...

Nghĩ tới đây, ánh mắt Tô Diễn lại càng trở nên kiên định: "Về phía Tuyết Lạc con sẽ xử lí nhưng còn Ninh gia, có lẽ sẽ phải nhờ ba mẹ dàn xếp hộ."

Lúc này trong đầu Tô Hoằng Quang chỉ toàn là lợi ích, thật ra ông ta đã hoàn toàn đổ gục trước danh lợi rồi, ông ta chậm rãi nói: "Nếu con thật sự đã quyết định như thế, ba với mẹ con cũng chỉ có thể ra mặt thôi..."

Nếu tất cả mọi thứ đều thuận lợi, chỉ cần xác định được quan hệ giữa Tô Diễn và Ninh Tịch, thậm chí có thể kịp thời lấy được mảnh đất kia cũng nên.

Sau này lợi ích ùn ùn kéo tới là chuyện khỏi phải bàn…

Còn về Ninh Tịch, Tô Hoằng Quang lại cảm thấy vô cùng yên tâm, ông ta chẳng hỏi nhiều, cô gái đó vốn dĩ yêu con trai ông ta đến chết đi sống lại, giờ con trai ông ta vì cô mà ly hôn, nguyện ý lấy cô ta, sao cô ta có thể không đồng ý được!
 

Hoa Tử

Sưu tầm
Tham gia
24/9/19
Bài viết
6,610
Điểm cảm xúc
673
Điểm
113
Chương 1900: Sinh cho anh một đứa con
Bàn tính của Tô Hoằng Quang vang lên tanh tách....

Nhưng ông ta lại không biết rằng mọi tính toán của mình chẳng qua chỉ là một trò cười...

Trong phòng Tổng giám đốc tập đoàn Lục thị.

Ninh Tịch đã được Lục Đình Kiêu bế lên chiếc giường rộng êm ái trong phòng ngủ.

Trên tủ đầu giường, những bông hoa trong bình khẽ lay động, từng cánh hoa rơi xuống...

Tất cả quần áo trên người cô đều đã bị cởi sạch, làn da trắng như ngọc tỏa ra khí nóng ngọt ngào, giờ còn đỏ hơn cả những cánh hoa kia. Cơ thể mềm mại của cô đung đưa theo động tác của anh. Còn cơ thể cứng rắn và nóng bỏng đang phủ trên người cô đã trở thành sự so sánh đẹp đẽ...

Không bài trừ, không sợ hãi, không hoảng loạn...

Không hề có chút u ám hay tạp niệm nào...

Cô mặc định giao phó hết mình cho anh...

Cảm giác viên mãn lấp đầy trái tim cô...

Hóa ra chuyện nam nữ lại có cảm giác thế này, đẹp đẽ và thuần túy...

Lục Đình Kiêu dù sao cũng kiềm chế quá lâu rồi, anh vẫn luôn sợ sẽ làm tổn thương đến cô, nhưng khi thật sự kết hợp với cô, hai chữ "tiết chế" và "khống chế" đối với anh mà nói đúng chẳng khác gì cực hình.

Không biết Lục Đình Kiêu nghĩ tới điều gì, anh bỗng biến sắc, bất chợt dừng động tác.

Tóc Ninh Tịch rối loạn dính ở thái dương, cô nhìn vẻ mặt ẩn nhẫn đến mức sắp sụp đổ của anh, khàn giọng hỏi: "Sao thế..."

Thanh âm mềm mại và ánh mắt trong như nước của cô như thêm dầu vào lửa, lúc này cơ thể Lục Đình Kiêu căng cứng đến cong cả người, trên trán từng tầng mồ hôi đổ xuống: "Chỗ anh... không có..."

"Hửm? Không có gì?" Ninh Tịch thoáng giật mình, cô nhanh phóng nhận ra thứ anh nói là, khóe môi khẽ cong lên, hai tay mềm mại vòng lấy ôm chặt lấy cổ anh: "Ôi... anh yêu à... anh nói bao, cao, su hả?"

Sắc mặt Lục Đình Kiêu sầm xuống cực độ khẽ gật nhẹ đầu: "Ừm."

Ninh Tịch cạ cạ vào cổ anh: "Không sao đâu, đang trong thời kì an toàn..."

Ninh Tịch nói rồi, ánh mắt mờ mịt rực rỡ lại chuyên chú nhìn thẳng vào anh: "Thật ra... anh yêu à... em rất muốn sinh cho anh một đứa con...."

Khoảnh khắc cô vừa dứt lời, đôi đồng tử của Lục Đình Kiêu lập tức thu lại, cảm thấy như có một luồng điện bỗng chạy qua sống lưng, sau đó, anh cứ thế mà... bắn ra!!!

"Chết tiệt!!!" Lục Đình Kiêu ảo não chửi một câu.

Sự nóng bỏng trong cơ thể khiến Ninh Tịch run lên kịch liệt, cảm nhận được sự chán nản của anh, cô chỉ biết dở khóc dở cười.

Xin anh đấy Boss đại nhân, giờ trời cũng sắp sáng sáng rồi đấy!

Cơ thể có thể lên núi đánh hổ của em giờ cũng không chịu nổi nữa rồi! Anh còn muốn bao lâu nữa?

Lục Đình Kiêu không rút ra ngay mà có chút căng thẳng ôm chặt lấy cơ thể cô: "Tiểu Tịch, em... em chắc chắn chứ? Em thật sự bằng lòng sao?"

Anh vẫn luôn lo lắng chuyện năm ấy sẽ khiến cô bị ám ảnh, thế nên anh chưa từng nghĩ cô sẽ đồng ý có thai thêm lần nữa, cũng chưa từng nhắc tới vấn đề này trước mặt cô...

Ninh Tịch không tỏ ra có gì khác thường, cô mỉm cười nói: "Tất nhiên là chắc chắn rồi, em xin anh đấy, mình đã lấy nhau rồi, em sinh con cho anh thì có gì là không đúng đâu?"

Nói rồi, không biết Ninh Tịch nghĩ tới điều gì, gương mặt nhỏ nhắn của cô thoáng vẻ lo âu: "Nhưng... em sợ Tiểu Bảo sẽ không thích... thật ra... em có Tiểu Bảo là đủ rồi..."

Vừa xong nói với anh như vậy vì cô nghĩ đó là cách tốt nhất để cô bày tỏ tình cảm của mình với anh, đại khái chính là sinh cho anh một đứa con.

Thấy cô nói vậy, đáy mắt anh thoáng lóe lên một tia sáng dị thường, anh nói chắc nịch: "Yên tâm, Tiểu Bảo sẽ thích, anh bảo đảm."
 

Hoa Tử

Sưu tầm
Tham gia
24/9/19
Bài viết
6,610
Điểm cảm xúc
673
Điểm
113
Chương 1901: Cảm giác xa lạ
Lúc Ninh Tuyết Lạc kết thúc buổi xã giao để về nhà đã là đêm khuya.

Nhìn đôi giày đàn ông quen thuộc đặt cạnh cửa, vẻ mặt Ninh Tuyết Lạc lập tức vui vẻ trở lại.

Vừa đẩy cửa phòng ngủ ra, quả nhiên liền trông thấy Tô Diễn đang đứng ở ngoài ban công.

"Diễn… Anh về rồi… Em rất nhớ anh…"

Cảm nhận được cơ thể mềm mại áp tới sau lưng, cơ thể Tô Diễn hơi thoáng cứng đờ ra sau đó nhanh chóng quay người lại nhìn cô ta: "Hết bận rồi à?"

Ninh Tuyết Lạc gật gật đầu, vẻ mặt có hơi buồn bực: "Dạo này History và Tinh Huy liên tục xảy ra chuyện, nhất là phía Tinh Huy… Vì chị trở về mà buổi tuyên truyền cho Thiên Hạ... chúng ta chuẩn bị lâu như thế đã bị phá hỏng, phía Tử Huyên cũng liên tục có vấn đề… À, đúng rồi Diễn, anh biết không? Chị em trở về rồi!"

Tô Diễn gật đầu: "Có nghe nói."

Con ngươi Ninh Tuyết Lạc hơi tối lại, cũng đoán chắc được Tô Diễn đã biết sự thật về việc Ninh Tịch mất tích thế nên giở giọng áy náy nói: "Không ngờ chị ấy xảy ra chuyện lớn như thế, tiếc là chúng ta chẳng biết gì nên không thể giúp một tay…"

Tô Diễn không trả lời, chỉ nhìn lên bầu trời đêm.

Ninh Tuyết Lạc nhìn vẻ mặt của Tô Diễn, chẳng hiểu sao lại dâng lên một cảm giác bất an mãnh liệt. Đồng thời cũng không khỏi nghĩ tới việc Tô Diễn đã đi công tác về từ hôm qua mà lại bỗng dưng biến mất cả một ngày.

Trong khoảng thời gian từ sân bay về đến nhà, gã ta đã đi đâu? Thật sự chỉ ở công ty thôi sao? Đến tối rồi cũng không về…

Theo cô biết thì dạo này công ty cũng không bận đến mức đó…

Vì hai ngày nay quá nhiều chuyện nên cô ta cũng không chú ý đến hành tung của gã, lúc nãy còn đang định gọi cho trợ lí của gã để hỏi nhưng kết quả lại thấy gã đã về…

Điều khiến cô ta lo lắng nhất là… có phải Tô Diễn đã biết chuyện Ninh Tịch và nhà họ Trang rồi không?

Có khi nào sau khi gã biết thân phận của Ninh Tịch rồi thì cũng sẽ giống như Trịnh Mẫn Quân không…

Từ một năm trước cô ta đã phát hiện ra Tô Diễn không bình thường rồi. Có điều, vì Ninh Tịch đột nhiên biến mất nên sự lo nghĩ của cô ta còn chưa bắt đầu đã kết thúc, thế nhưng bây giờ Ninh Tịch đã trở về rồi…

Ninh Tuyết Lạc càng nghĩ càng bất an.

Chết tiệt, sao cô ta lại quên chuyện quan trọng như thế được, thế mà lại xem nhẹ Tô Diễn!

Cho dù có là nắm được mười công ty trong tay cũng không bằng nắm chặt được Tô Diễn, nắm chặt được điểm trọng yếu của nhà họ Tô!

Kể cả có đối mặt với sự làm khó của Trịnh Mẫn Quân lúc đó, cô ta vẫn rất bình tĩnh là bởi vì cô ta vẫn nắm chắc được Tô Diễn.

Cho dù Trịnh Mẫn Quân có ý kiến với cô ta nhưng chỉ cần Tô Diễn vẫn đứng về phía cô ta thì Trịnh Mẫn Quân cũng không làm gì được cô ta, kể cả Tô Hoằng Quang có tự ra mặt nữa thì cũng vô dụng.

Nhưng bây giờ, nhìn người đàn ông vẫn luôn bị cô ta không chế trước mặt, đột nhiên cô ta lại có cảm giác không chắc chắn…

Thậm chí là biểu tình gã nhìn cô ta lúc này lại khiến cô ta có cảm giác cực kỳ xa lạ.

Từ bao giờ mà ánh mắt của người đàn ông luôn thuận theo mình đã dần dần không còn lửa nóng như trước đây nữa?

Trái tim gã không còn ở chỗ cô ta nữa... mà đã lưu lạc đi nơi nào…

Con người Ninh Tuyết Lạc ánh lên vẻ âm tàn, một giây sau, mắt cô ta đỏ ửng lên như thể chịu phải nỗi thiệt thòi to lớn nào đó mà nhào vào lòng Tô Diễn: "Diễn… Làm sao bây giờ… Em sợ lắm…"

Tô Diễn vốn đang định nói nhưng nhìn thấy dáng vẻ hoảng sợ cực độ này của cô ta lại thu những lời định nói lại: "Sao thế? Đã xảy ra chuyện gì?
 

Hoa Tử

Sưu tầm
Tham gia
24/9/19
Bài viết
6,610
Điểm cảm xúc
673
Điểm
113
Chương 1902: Phân vân
"Diễn, có phải anh không cần em nữa không…" Ninh Tuyết Lạc nước mắt lã chã ngẩng đầu hỏi.

Tô Diễn nghe thấy như thế thì có tật mà giật mình, nghẹn lời không biết nói gì.

Mà biểu hiện của Tô Diễn thì lại khiến Ninh Tuyết Lạc như bị một chậu nước lạnh dội thẳng xuống, móng tay cắm chặt vào lòng bàn tay!

Tô Diễn! Gã ta lại có suy nghĩ như thế thật!

Đáy lòng Ninh Tuyết Lạc giăng đầy mây đen, vẻ mặt lại càng thêm tủi thân: "Diễn, anh biết không? Cho dù em có cố gắng thế nào thì phía bên ông ngoại đều không để ý tới em, thậm chí còn cho là em có mưu đồ khác, nhưng mà… nhưng mà em thật sự chỉ muốn hóa giải mâu thuẫn giữa ông ngoại và mẹ thôi mà…"

"Anh biết em có ý tốt." Tô Diễn nói với vẻ có chút không để ý.

"Em cũng chẳng biết là em làm sai ở đâu nữa, chắc là vì mâu thuẫn giữa ông ngoại và mẹ quá lớn. Mà em lại luôn thân thiết với mẹ nên phía ông ngoại mới không thèm nhìn mặt em, nhưng lại… lại nhận Ninh Tịch..." Nói đến đây, trên mặt Ninh Tuyết Lạc tràn đầy vẻ đau lòng.

Tô Diễn khẽ vỗ vỗ vai cô ta: "Việc này không liên quan đến em… đại khái là… là vì chung quy Ninh Tịch cũng là con cháu ruột thịt nhà họ Trang."

Sắc mặt Ninh Tuyết Lạc lập tức trắng bệch, đắng chát cười nói: "À, đúng thế… là ruột thịt… chung quy thì chị ấy mới là ruột thịt… Em thì chẳng là gì cả… bây giờ ngay cả ông ngoại cũng chỉ nhận chị… em biết… em không xứng… nhưng em sợ… em thật sự rất sợ…"

"Diễn… anh cũng biết mà… lúc trước, vì chuyện thân phận của em mà mẹ rất bất mãn với em… một năm nay, em phải cố gắng liều mạng làm việc như thế… mới có thể khiến mẹ hài lòng về em…"

"Thế nhưng, thế nhưng từ khi mẹ trông thấy mợ dẫn Ninh Tịch tới buổi tụ hội của Lý phu nhân, thái độ của mẹ đối với em cũng thay đổi… Em thật sự rất sợ… thật sự rất sợ mẹ sẽ ghét em… sẽ ép em rời khỏi anh…"

Nói tới đây, Ninh Tuyết Lạc đã khóc không thành tiếng.

Cô ta không nói một chữ nào tới chuyện Tô Diễn thay lòng đổi dạ, luôn tỏ vẻ vẫn nghĩ rằng Tô Diễn luôn một lòng một dạ với cô ta và lo sợ Trịnh Mẫn Quân sẽ chia rẽ hai người.

Thấy Ninh Tuyết Lạc không hề nghi ngờ gì, lại vì lo sợ sẽ phải xa gã mà thất kinh đến thế, cho dù quyết định đã suy nghĩ ròng rã cả một năm, cho dù đã khẳng định với cha mình nhưng...

Lúc này đây, Tô Diễn vẫn không tránh khỏi do dự, những lời đã chuẩn bị sẵn, không cách nào thốt ra được.

Tô Diễn cau chặt mày, cuối cùng cũng chỉ nói một câu: "Đừng nghĩ linh tinh, thân phận của Ninh Tịch ở nhà họ Ninh thế nào, nhà họ Trang đối xử với cô ấy ra sao cũng chẳng liên quan gì đến em."

Vốn dĩ gã ta cũng không vì cái nguyên nhân này mà quyết định ly hôn, chỉ là chuyện này cũng đã góp phần củng cố thêm quyết định của gã ta ở một mức độ nào đó mà thôi. Kể cả không có nguyên nhân này gã ta cũng sẽ quyết định như thế.

Ninh Tuyết Lạc tựa vào lòng Tô Diễn khóc lóc thảm thiết: "Diễn, thật ra… em mệt mỏi lắm… cực kì mệt mỏi… nhưng chỉ cần nghĩ đến việc có thể ở bên anh, chỉ cần biết rằng anh yêu em… em có thể chịu đựng được hết thảy… em sẽ vui vẻ chịu đựng hết thảy…"

Nét mặt Tô Diễn lại càng thêm cứng ngắc, ý chí kiên định trong lòng cũng đã bắt đầu dao động, quả thật Ninh Tuyết Lạc cũng đã bỏ ra không ít vì gã… Nhưng lúc này đây, tình cảm của gã đã khác trước, chỉ có không đành lòng chứ chẳng hề không nỡ, thậm chí nhìn dáng vẻ này của Ninh Tuyết Lạc còn khiến lòng gã thêm phần bực bội.

Lúc này, trong đầu gã hiện lên khuôn mặt tuyệt đẹp kia...

Cô gái trước nay chưa từng nói những lời này trước mặt gã, cũng chẳng bao giờ tố khổ, khi nào gặp gã cũng mang vẻ mặt tươi cười.

Ước muốn mãnh liệt có được cô gái đó lập tức khiến cho cảm xúc của gã ta ổn định hơn không ít.
 

Hoa Tử

Sưu tầm
Tham gia
24/9/19
Bài viết
6,610
Điểm cảm xúc
673
Điểm
113
Chương 1903: Tuyệt đối không nhườn
Gã ta nhẹ nhàng vỗ vỗ vai cô ta nhưng ánh mắt lại lướt qua một tia kiên định: "Tuyết Lạc, anh biết vì ở bên anh mà em đã phải bỏ ra rất nhiều, cũng đã chịu nhiều tủi hờn… nhưng thật ra người bị tổn thương nhất và vô tội nhất… vẫn là Ninh Tịch… thậm chí năm đó em còn làm ra chuyện như thế với cô ấy."

Cơ thể của Ninh Tuyết Lạc lập tức cứng đờ ra, chuyện này là tử huyệt của cô ta!

Chết tiệt, năm đó nếu không phải vì hai tên phế vật kia không cẩn thận bị Tô Diễn phát hiện ra thì giờ cô ta có bị bó chân bó tay như giờ không. Đến mức, mặc dù chuyện năm đó đã đánh gục con khốn kia nhưng đồng thời cũng trở thành quả bom hẹn giờ giữa cô ta và Tô Diễn. Khiến cô ta luôn ở thế bị động trong mối quan hệ ba người này, mỗi lần trông thấy Ninh Tịch đều phải ra vẻ áy náy tự trách…

Quá đủ rồi!

Nhưng cô ta lại không thể không làm thế, nếu như Tô Diễn phát hiện ra năm đó cô ta cố ý làm như vậy thì cô ta đúng là xong rồi!

Nước mắt Ninh Tuyết Lạc rơi như mưa, vẻ mặt đầy tự trách đau đớn vô cùng: "Em biết… em vẫn luôn biết... Cho nên mấy năm nay em đều không tranh giành gì với chị… Thậm chí em còn có thể trả lại tất cả cho chị… chỉ hi vọng chị có thể tha thứ cho em…"

"Nhưng mà Diễn, anh cũng biết mà, chị hiểu lầm em quá sâu rồi, chị không chịu nhận bất cứ sự đền bù nào của em…"

"Nếu như cô ấy chịu thì sao? Cái gì em cũng tình nguyện làm chứ? Trả lại hết cho cô ấy?" Đột nhiên Tô Diễn lại hỏi như vậy.

"..."

Ninh Tuyết Lạc lập tức bị câu hỏi này dọa cho ngây người, mãi lâu sau vẫn không thể nói gì, cơn giận từ đáy lòng cứ thế bốc lên!

Con khốn! Nó đã bí mật thông đồng với Tô Diễn rồi sao? Nếu không thì sao Tô Diễn lại nói ra những câu này?

Gã ta đang ám chỉ điều gì? Trả lại cho Ninh Tịch? Trả cái gì lại cho cô ta? Tô Diễn sao? Đừng có mơ!!!

Tô Diễn là người đàn ông của cô ta, là chồng của cô ta, cô ta mới là Tô thiếu phu nhân duy nhất! Vị trí này sẽ mãi là của cô ta, cô ta tuyệt đối sẽ không nhường!

Tô Diễn không để ý tới biểu tình của Ninh Tuyết Lạc mà bỏ dở chủ đề này: "Muộn rồi, đi ngủ thôi."

Hôm nay không có nói thẳng ra coi như là cho Ninh Tuyết Lạc thời gian chuẩn bị tâm lý, chờ gã ta xử lý xong hết tất cả các vấn đề phát sinh phía sau liên quan đến thỏa thuận ly hôn thì nói ra cũng không muộn, đỡ phải phát sinh phiền toái.

Mấy năm nay, Ninh Tuyết Lạc cũng có chút ít thành tích trên thương trường, cũng được kha khá người trong nghề tán thưởng. Nhưng dù gì cô ta cũng chỉ là phái yếu, nếu không phải dựa vào Ninh gia và Tô gia chống lưng cho thì e là nửa bước cũng khó mà đi được. Ninh thị, History hay Tinh Huy đều được Tô gia bọn họ bơm một số tiền lớn vào hoặc là tham gia đóng góp cổ phần, thậm chí, gã còn chuyển hết cổ phần của Tinh Huy sang cho cô ta. Sau khi ly hôn, gã có thể cho cô ta hết những thứ này để đền bù, đây cũng coi như đã là không tệ với cô ta rồi. Dựa vào những thứ này, cuộc sống của cô ta sẽ đầy đủ, lại thêm sự yêu chiều của Ninh Diệu Hoa và Trang Linh Ngọc dành cho cô ta thì cuộc sống sau hôn nhân của cô ta cũng sẽ không quá khổ…

Mãi đến khi Tô Diễn đã quay người vào phòng tắm, Ninh Tuyết Lạc vẫn còn ngơ ngác đứng ngoài ban công.

Đã ở bên nhau bao năm như thế, sao cô ta lại không đoán được suy nghĩ của Tô Diễn chứ. Cái gã này thật sự đã bị con khốn kia chuốc bùa mê thuốc lú rồi, cho dù hôm nay gã ta không nhắc đến nhưng chỉ e là không lâu nữa…

Ly hôn?

Tuyệt đối là không thể nào...

Thừa dịp Tô Diễn đi tắm, Ninh Tuyết Lạc lôi một bình nhỏ xinh màu hổ phách ở dưới đáy tủ ra, cô ta đổ chất lỏng trong bình vào lọ đốt tinh dầu...

Trong chớp mắt, cả căn phòng ngập tràn mùi thơm ngọt ngào thoang thoảng…
 
Trạng thái
Không mở trả lời sau này.
Top