Trạng thái
Không mở trả lời sau này.
[Ngôn tình] Chọc Tức Vợ Yêu - Mua Một Tặng Một - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

Hoa Tử

Sưu tầm
Tham gia
24/9/19
Bài viết
6,388
Điểm cảm xúc
638
Điểm
113
Chương 1890: Là anh rể em
"Nhưng mà chị… chị… sao chị lại mặc đồng phục trường em…"

"Chị ngụy trang tí ấy mà! Giống không?" Ninh Tịch cười khẽ.

Đường Nặc gật đầu lia lịa: "Giống! Căn bản là nhìn không khác gì sinh viên luôn!"

"Tiểu Nặc cũng cao lên nhiều rồi nhỉ, càng lớn càng đẹp trai ra, chị tí nữa thì không dám nhận luôn ấy! Sao rồi? Có phải trong trường có rất nhiều bạn gái thích em đúng không? Có bạn gái chưa?" Ninh Tịch trêu cậu.

Đường Nặc liền đỏ mặt, lắc đầu nguầy nguậy: "Chị, chị đừng có đùa em nữa, em chỉ nghĩ tập trung học thật giỏi thôi, chưa bao giờ nghĩ đến chuyện yêu đương cả!"

"Ồ…" Thấy vẻ chính trực nói rằng muốn tập trung học hành em trai, Ninh Tịch có chút dở khóc dở cười.

"Chị, chị đi đến đây bằng gì?" Đường Nặc hỏi.

"Thì đi bộ qua thôi, cũng không xa mà."

"Thế thì mệt lắm! Chị mau ngồi xuống đi!" Đường Nặc vội vàng đỡ cô ngồi xuống.

Ninh Tịch không để ý lắm xua xua tay: "Chị không yếu ớt đến thế đâu, video buổi họp báo vừa nãy em xem đều là do quản lý của chị nói quá lên thôi. Thực ra chị có một người bạn kê cho chị một loại thuốc đặc biệt, chị khôi phục cũng rất nhanh, ít nhất bây giờ sinh hoạt hàng ngày hoàn toàn không phải là vấn đề."

"Thật chứ? Tốt quá rồi!"

"Đi thôi, chúng ta đi dạo quanh sân thể dục nhé?"

"Vâng." Thiếu niên thế mới yên tâm.

Gió đêm hơi lạnh, Đường Nặc chu đáo cởi áo khoác ngoài của mình ra choàng lên vai Ninh Tịch: "Chị mặc vào khỏi lạnh!"

Ninh Tịch kéo kéo áo khoác, trên mặt tràn đầy ấm áp: "Cảm ơn em, em trai ngoan của chị ~"

Hai người vừa đi vừa nói chuyện, Ninh Tịch quan tâm hỏi: "Em sống ở Đế Đô quen chưa?"

Đường Nặc im lặng hồi lâu rồi mới trả lời: "Mới bắt đầu… thực ra em cũng không quen lắm… dù sao chúng ta cũng ở nông thôn… lúc em ở nhà thì cả thôn đều coi em là niềm vinh dự… nhưng bây giờ, đến đây mới biết… thực ra em chẳng là cái gì cả… cảm giác hụt hẫng đó… thực ra cũng rất khó chịu…"

Vẻ mặt của cậu nhóc có chút buồn bã nhưng nhanh chóng khôi phục lại vẻ bình thường: "Nhưng chẳng qua đó chỉ là lúc đầu thôi, sau này em dần dần quen rồi, bây giờ em với mọi người sống chung tốt lắm!"

Cậu nhóc chỉ nói qua loa nhưng lại có thể tưởng tượng được, lúc đầu chắc chắc cũng gặp rất nhiều khó khăn.

Đường Nặc nói xong, vẻ mặt có hơi buồn buồn nhìn về phía chị gái: "Chị ơi, năm đó… lúc chị rời khỏi nhà đến đây… chắc cũng thế đúng không…"

Ninh Tịch khẽ thở dài một cái, cô nhìn bầu trời đêm trên đầu mình, ở trước mặt Đường Nặc cô cũng không cần phải cố ý giấu giếm, chậm rãi mở miệng nói: "Đúng thế… mỗi ngày… mỗi ngày đều nhớ nhà… muốn về nhà… nhưng mà… không thể nhớ… cũng không thể nghĩ… nếu như đã chọn rồi… thì không thể quay lại được…"

Nghe chị mình nói thế, những ngón tay của Đường Nặc siết chặt lại, ngoại trừ đau lòng ra cậu cũng không biết nên nói gì.

Đáng tiếc lúc đó cậu còn quá nhỏ, không thể làm được gì.

"Chị…chị vẫn còn hận anh Tô Diễn à…" Đường Nặc hỏi.

Ninh Tịch nghiêng đầu nhìn cậu thiếu niên đang đau lòng: "Hận? Chị nên cảm ơn anh ta mới phải. Nếu như không có anh ta thì chị làm sao… có thể gặp được người ấy…"

Lúc cô nói câu đó, vẻ mặt tràn đầy ấm áp chẳng có gì là đau buồn.

Đường Nặc cũng bị lây cảm xúc đó từ chị mình: "Chị! Người chị nói đến có phải anh bạn trai đó của chị không?"

Ninh Tịch tươi cười chữa lại: "Không phải là bạn trai, là anh rể của em đấy, bọn chị kết hôn rồi."

Đường Nặc nghe thế gương mặt tràn đầy sự ngạc nhiên, vui mừng nói: "Thật ạ!"

Chắc là do ảnh hưởng từ Tô Diễn nên cậu vẫn luôn lo lắng người đàn ông đó không thật lòng đối đãi với chị mình, có khả năng là chỉ coi trọng vẻ ngoài xinh đẹp nên muốn vui chơi qua đường mà thôi, không ngờ bọn họ thế nhưng đã lấy nhau rồi!
 

Hoa Tử

Sưu tầm
Tham gia
24/9/19
Bài viết
6,388
Điểm cảm xúc
638
Điểm
113
Chương 1891: Bắt lại từ đầu
"Đúng vậy, đã kết hôn rồi, hơn nữa chị còn rất hạnh phúc nữa! Giờ thì yên tâm được chưa hả Tiểu Đường Tăng?" Ninh Tịch khẽ cười.

Đường Nặc gật đầu lia lịa, cuối cùng cậu cũng thể bỏ được tảng đá lớn trong lòng rồi.

"Có điều, em cũng hiểu đấy, vì vấn đề nghề nghiệp của chị nên tạm thời vẫn chưa thể tổ chức hôn lễ được, tới lúc đấy sẽ mời em, chị còn phải để em cõng chị xuất môn nữa chứ!"

"Chuyện đó thì tất nhiên rồi! Chắc chắn phải là em cõng chứ!" Đường Nặc kích động.

Hai chị em cứ vui vẻ vừa đi vòng quanh sân tập vừa nói chuyện.

Đang nói, phía sau bỗng truyền tới một tiếng gọi giật...

"Tiểu Tịch..."

Hai chị em theo phản xạ ngoảnh lại.

Chỉ thấy một người đàn ông mặc vest đứng phía sau mình, trông gã có vẻ mệt mỏi, hơi chật vật, gã nhìn chằm chằm Ninh Tịch không rời một khắc.

Thấy Tô Diễn bỗng xuất hiện ở đây, Ninh Tịch cau mày, sắc mặt cô cũng lạnh xuống.

Đường Nặc nhìn Ninh Tịch, lại nhìn Tô Diễn, sau đó như nghĩ tới chuyện gì mà lập tức cuống quýt: "Chị, không phải em... em không biết sao anh ta lại ở đây nữa..."

Không đợi Ninh Tịch mở miệng, Tô Diễn đã đáp thay: "Là anh cố tình đợi ở đây, vì ngoài nơi này ra, anh thật sự không biết làm thế nào mới có thể gặp được em nữa."

Bắt đầu từ trước khoảng thời gian cô hôn mê, Tô Diễn luôn cố gắng liên lạc với cô, không ngờ sau khi tỉnh lại gã vẫn chưa chịu từ bỏ, thậm chí còn lợi dụng cả Đường Nặc...

"Có chuyện gì không?" Ninh Tịch hỏi.

"Anh có thể nói chuyện riêng với em không?" Tô Diễn nói rồi đưa mắt nhìn Đường Nặc.

"Chị..." Đường Nặc khó xử nhìn Ninh Tịch, cậu biết rõ chị mình không muốn gặp Tô Diễn nhưng giờ vì cậu mà lại phải chạm mặt với gã.

Cậu nào biết sau khi Tô Diễn gọi điện thoại cho cậu thì đã liệu được việc cậu sẽ hẹn gặp Ninh Tịch mà thủ sẵn ở đây...

Ninh Tịch nhìn vẻ mặt áy náy xin lỗi của Đường Nặc, sắc mặt cô dịu xuống vỗ về: "Tiểu Nặc, chuyện này không liên quan tới em, em ở đây đợi chị."

Đường Nặc chỉ có thể ngoan ngoãn gật đầu.

Ninh Tịch nói xong liền đi thẳng về phía khán đài.

Tô Diễn thở phào nhẹ nhõm vội đuổi theo cô.

Đường Nặc đứng bên dưới, có chút lo lắng nhìn hai người, đề cao cảnh giác để nếu xảy ra chuyện gì thì có thể xông tới bất cứ lúc nào.

Lúc này, trên khán đài chỉ có Ninh Tịch và Tô Diễn.

Ninh Tịch không nhiều lời, cô thẳng thừng: "Nói đi."

"Anh..."

Tròn một năm qua, gã có rất nhiều điều muốn nói nhưng lại cứ phải nín nhịn trong lòng, vậy mà lúc này khi đứng trước mặt cô, gã lại không biết phải mở miệng thế nào cả.

Lúc này, cô mặc đồng phục đại học Đế Đô, buộc tóc đuôi ngựa, vì không trang điểm nên trông càng non nớt hơn vẻ thường ngày, dù đứng trong màn đêm đen thế này gã vẫn có thể thấy được làn da mịn màng của cô. Gã bỗng như được đưa về thời niên thếu, người đứng trước mặt gã đây như trùng lặp với hình ảnh cô gái trong hồi ức...

Người con gái của gã...

Tô Diễn không nói, Ninh Tịch cũng không mở lời, hai người chỉ lẳng lặng đứng đó.

Tay gã siết chặt thành quyền ở hai bên hông, vì quá căng thẳng mà có chút run rẩy.

Còn Ninh Tịch đã bắt đầu có chút mất kiên nhẫn.

Không biết qua bao lâu, rốt cuộc Tô Diễn cũng chịu nói: "Tiểu Tịch, chúng ta..."

Ninh Tịch ngước mắt, nhìn người đang ông đang mãi không nói tiếp được.

Bị cô nhìn chăm chú, Tô Diễn chỉ cảm thấy máu toàn thân mình như muốn sôi trào lên...

Cuối cùng, gã buột mồm nói nốt lời còn lại: "Chúng ta... bắt đầu lại từ đầu được không?"
 

Hoa Tử

Sưu tầm
Tham gia
24/9/19
Bài viết
6,388
Điểm cảm xúc
638
Điểm
113
Chương 1892: Người yêu chân thành
Nghe thấy câu nói này, vẻ mặt lạnh lùng của Ninh Tịch nhất thời có chút chấn động.

Cô còn tưởng mình nghe nhầm rồi cơ.

Bắt đầu... lại từ đầu?

Cô thật sự không thể hiểu nổi suy nghĩ của gã đàn ông này nữa rồi.

Sau khi xảy ra nhiều chuyện như vậy, hơn nữa khi gã và Ninh Tuyết Lạc đã kết hôn được một năm, sao gã có thể thốt ra lời này với cô được vậy?

Ánh mắt của cô khiến Tô Diễn lạnh người.

Giọng gã có chút khô khốc, gã nói: "Tiểu Tịch, anh biết em nghe anh nói vậy thì sẽ cảm thấy rất nực cười, rất vô lý..."

"Chẳng lẽ không phải chắc?"

"Em nghe nói anh..."

Tô Diễn hít thật sâu: "Anh đã nghĩ rất lâu, rất lâu... đây không phải là xung động nhất thời của anh, cũng không phải anh nhất thời nổi hứng mới nói với em như vậy... anh thật sự... anh sự rất hối hận... cuối cùng anh cũng biết... người anh thật sự thích... người anh thật sự yêu là ai rồi..."

Ninh Tịch nhìn người đàn ông mà cô đã gửi gắm hết thời thanh xuân tươi đẹp của mình, người đã từng khiến cô đau đớn tận tâm can…

Cuối cùng cô cũng nghe được gã nói, gã hối hận rồi.

Nghe được gã nói, người gã thật sự yêu là cô.

Nhưng, nội tâm cô lại chẳng có chút cảm giác nào cả.

Nếu có, thì cũng chỉ là sự lạnh lùng xuất phát từ trong tim.

"Tiểu Tịch, chuyện năm ấy là anh không đúng, là anh đã vứt bỏ tình cảm của chúng ta trước... Nhưng mới đầu, anh thật sự không hề muốn chia tay em... mãi tới khi anh gặp Tuyết Lạc... Tuyết Lạc là cô gái đơn thuần, yếu ớt, lại gặp phải biến cố lớn như vậy, cô ấy thường kể chuyện với anh, anh mới dần dần... anh cũng không biết bắt đầu từ lúc nào... tình cảm đó đã biến chất nữa..." Vẻ mặt Tô Diễn tràn ngập sự đau đớn, xót xa và ân hận.

Tâm trí Ninh Tịch lại rất rõ ràng.

Phải, mọi sai lầm đều ở cô, là cô không biết giả bộ đáng thương, không biết khóc lóc như Ninh Tuyết Lạc để thỏa mãn dục vọng bảo vệ của một kẻ thân là bạn trai như gã.

Cô sai ở chỗ trước giờ chỉ luôn nói chuyện vui vẻ chứ không than buồn phiền, sợ gã lo lắng cho cô, sai ở chỗ dù hết lần này tới lần khác bị mất mặt, bị xa lánh, bị cô lập cũng không nói với gã nửa lời...

"Mãi đến sau này... sau một lần xúc động mà xảy ra chuyện đó với Tuyết Lạc... đó là lần đầu tiên của Tuyết Lạc... anh là một thằng đàn ông... anh không thể không chịu trách nhiệm với cô ấy được... anh luôn giấu em... vì anh thật sự không biết nên làm thế nào để đối mặt với em nữa..."

Hừ, chịu trách nhiệm... lúc gã chịu trách nhiệm với kẻ thứ ba thì có từng nghĩ tới người bạn gái là cô không?

Lần đầu của Ninh Tuyết Lạc thì quý giá, còn cô lại chỉ là một kẻ không biết tại sao bị thất thân, lại còn chửa hoang, sao có thể xứng với Đại thiếu gia tôn quý của Tô gia chứ?

"Nhưng, mãi đến sau này anh mới nghĩ thông, cho tới nay anh lúc nào cũng chỉ lo lắng cho Tuyết Lạc, nhưng lại chưa từng nghĩ tới cảm nhận của em, em vì anh mới rời xa quê hương, cuối cùng anh lại vứt bỏ em lại một mình. Thậm chí sau khi để em gặp phải chuyện như vậy, một thân một mình bị đưa ra nước ngoài, về nước rồi lại một mình lăn lộn trong cái làng giải trí hỗn độn kia... Thật ra anh vẫn luôn muốn giúp em, muốn bù đắp cho em... nhưng tính cách của em lại quá quật cường..."

Ánh mắt Tô Diễn nhìn thẳng vào cô gái trước mắt: "Em mất tích tròn một năm, anh cũng nghĩ tròn một năm, cho tới tận khi em lại xuất hiện..."

Sau một hồi trầm mặc.

Tô Diễn hít sâu rồi nói tiếp: "Tiểu Tịch, anh đã tự lừa dối chính mình quá lâu... anh không muốn tiếp tục lừa gạt bản thân thêm nữa! Anh không muốn phải dối gạt mình cả đời này!"

Khóe miệng Ninh Tịch nhếch lên đầy trào phúng: "Thế nên?"

"Anh biết với tình huống của mình lúc này không có tư cách để nói với em những điều này, anh cũng tuyệt đối không hề có ý muốn sỉ nhục em, anh sẽ... quay trở lại làm người độc thân..."
 

Hoa Tử

Sưu tầm
Tham gia
24/9/19
Bài viết
6,388
Điểm cảm xúc
638
Điểm
113
Chương 1893: Lấy đâu ra tự tin thế?
Trở lại làm người độc thân?

Ninh Tịch có chút bất ngờ...

Gã yêu Ninh Tuyết Lạc đến chết đi sống lại, năm ấy thậm chí dù biết rõ mọi chuyện cô ta làm với mình, gã cũng chỉ có thể vì vài lời khóc lóc xin lỗi của cô ta mà mềm lòng tha thứ một cách dễ dàng.

Giờ gã lại đứng trước mặt cô nói gã hối hận rồi, gã hiểu rõ rồi, gã muốn ly hôn với Ninh Tuyết Lạc?

Ninh Tịch không thể nói rõ rốt cuộc cô cảm thấy thế nào.

Một lúc lâu sau, Ninh Tịch mới nói với ánh mắt sắc lạnh: "Tô Diễn, có những thứ giống như chiếc áo bông mùa hè, chiếc quạt mùa đông và cũng như khi một người đã mất hết ý chí mà hồi tâm chuyển ý vậy.”

Đồng tử Tô Diễn thu chặt lại: "Tiểu Tịch, anh biết em hận anh nhưng anh biết đó là bởi vì em yêu anh. Anh biết giờ đã quá muộn rồi, nhưng Tiểu Tịch à, em tin anh đi, tất cả những gì anh vừa nói đều là thật lòng, anh cũng sẽ làm được. Anh sẽ cho em danh phận, anh sẽ lấy em, anh sẽ xử lí hết tất cả những chuyện này! Em vẫn sẽ là Tô thiếu phu nhân! Mọi thứ của chúng ta đều sẽ bắt đầu lại từ đầu!"

"Ha..." Thấy Tô Diễn nói gã chắc chắn sẽ ly hôn rồi cô nhất định sẽ trở về bên gã, Ninh Tịch chỉ cười gằn một tiếng, không nói gì thêm.

Cô cũng không hiểu nổi, rốt cuộc là ai đã cho cái gã sự tự tin như vậy.

Bao năm nay cô đã phiêu bạt khắp nơi, gã dựa vào cái gì mà cho rằng cô sẽ luôn ở nơi cũ đợi gã?

"Tiểu Tịch, đợi anh!" Tô Diễn nói xong câu này liền quay người đi thẳng.

Ninh Tịch nhìn theo bóng lưng gã đàn ông kia trong bóng tối, cô không làm gì cả, tất nhiên càng không có chuyện ngăn cản gã lại.

Ngược lại cô rất muốn xem xem, Tô Diễn có thật sự sẽ ly hôn không, nếu gã đưa ra lời đề nghị này không biết vẻ mặt Ninh Tuyết Lạc lúc đó sẽ thế nào nhỉ...

Sau khi thấy Tô Diễn đi khỏi, Đường Nặc lo lắng chạy tới hỏi cô: "Chị, chị không sao chứ? Anh ta nói gì với chị vậy?"

"Không có gì, toàn nói nhảm ấy mà, đi thôi." Ninh Tịch thờ ơ nói.

Thấy sắc mặt Ninh Tịch không tốt lắm, Đường Nặc lại tự trách mình: "Chị à, em xin lỗi, tại em nên chị mới bị làm phiền thế này! Thật ra lúc anh ta gọi điện thoại cho em, em mới biết là chị đã về nên mới hẹn gặp chị, kết quả không ngờ anh ta lại cố tình..."

"Được rồi, người ta vô liêm sỉ lợi dụng em thì liên quan gì tới em đâu, đừng tự trách mình nữa..." Ninh Tịch đang nói dở với Đường Nặc thì điện thoại bỗng vang lên.

Ninh Tịch nhìn màn hình hiển thị lên chữ "Anh yêu" mà dịu xuống, cô mỉm cười bắt máy: "Alo, ông xã à?"

Thấy Ninh Tịch ngọt ngào gọi mình là "ông xã", Lục Đình Kiêu cảm thấy cả người như bị lăn trong đường mật, anh trầm giọng để lộ tâm tình vui vẻ của mình: "Ừm, xong việc chưa? Anh tới đón em nhé."

"Em xong rồi! Chắc anh cũng họp xong rồi hả?" Ninh Tịch hỏi.

"Vừa xong, còn phần kết luận nữa, chắc nhanh thôi."

"Thế đừng tới đây vội, em tới chỗ anh là được, đợi em nhé ~" Ninh Tịch thân mật nói.

"Ừ." Bà xã tới thăm, tất nhiên anh sẽ không từ chối rồi.

...

"Là anh rể ạ, anh rể hả chị? " Đường Nặc mắt sáng lên hỏi.

"Ừ, chị tới công ty anh ấy đây, em cũng mau về kí túc đi!" Ninh Tịch khẽ cười nói.

"Vâng vâng, chị đi đường cẩn thận nhé, giúp em gửi lời hỏi thăm tới anh rể!"

Đường Nặc thấy Ninh Tịch nhìn thấy là anh rể gọi tới thì sự lạnh lùng trên mặt ban nãy bỗng quét sạch, con tim căng thẳng của cậu cuối cùng cũng thả lỏng được một chút.

Thật may, may mà có người đó xuất hiện...

Để chị cậu có thể quên đi quá khứ, bắt đầu lại từ đầu...
 

Hoa Tử

Sưu tầm
Tham gia
24/9/19
Bài viết
6,388
Điểm cảm xúc
638
Điểm
113
Chương 1894: Anh sẽ phân tâm
Tại tập đoàn Lục thị.

Trình Phong vừa nghe tin bà chủ sắp tới vội chuồn xuống tự thân tiếp đón.

Ninh Tịch đi theo Trình Phong đi thẳng lên tầng trên cùng.

Sau khi đưa cô vào văn phòng, Trình Phong rất có mắt nhìn mà lập tức rời khỏi, chỉ là trước khi đi vẫn không nhịn được liếc nhìn Ninh Tịch thêm cái nữa.

"Anh yêu ~ Em tới rồi nè ~" Cánh cửa sau lưng vừa khép lại, Ninh Tịch lập tức tháo khẩu trang, vui vẻ tung tăng chạy tới chỗ Lục Đình Kiêu.

"Tới rồi à..." Nghe thấy giọng cô, Lục Đình Kiêu đang vùi đầu trong đống tài liệu cũng theo phản xạ mà ngẩng lên.

Một giây sau, khi anh nhìn rõ cô gái trước mặt, anh bỗng ngẩn ra, đôi đồng tử trong trẻo cũng sầm xuống.

Cô gái trước mặt anh đang mặc một bộ đồng phục, nếu anh không nhầm thì đây là đồng phục nữ của đại học Đế Đô. Trước đây Lục Cảnh Lễ đã từng mang ảnh tới cho anh xem, nói muốn lấy cái này làm tham khảo cho đồng phục của công ty, bị anh phủ quyết nên anh cũng có chút ấn tượng.

"Anh yêu, em muốn ôm an ủi~" Ninh Tịch bị gã đàn ông kia làm cho kinh tởm quá, lúc này thấy Lục Đình Kiêu như nhìn thấy dòng suối xanh mát, lập tức vòng qua bàn làm việc, dính chặt người vào anh.

Tới lúc Lục Đình Kiêu phản ứng lại thì đã bất giác ôm cô vào lòng từ khi nào rồi.

Ninh Tịch ngồi trên đùi anh, làm tổ trong lồng ngực an toàn, cái đầu nhỏ tựa vào cạ cạ lên cằm anh.

Anh cẩn thận vuốt ve đầu cô, âm thanh khàn khàn khó phát hiện: "Sao lại mặc thế này?"

Lúc này Ninh Tịch mới nhớ ra là mình vẫn còn mặc đồng phục, cô giật mình gãi đầu: "À... vì em mới tới đại học Đế Đô gặp Tiểu Nặc nên bảo Từ Thao tìm cho một bộ đồ không bắt mắt, kết quả không biết anh ta móc đâu ra bộ đồng phục này nữa ~"

Chẳng trách lúc cô mới tới đây, Trình Phong và vài nhân viên khác lại nhìn cô kì quặc như vậy!

Hu, chắc không phải họ tưởng cô đang chơi trò đồng phục tình thú với Đình Kiêu đấy chứ?

Thảm rồi, cô thật sự không cố tình mà!

Nhưng mà... cũng có thể cố tình đấy...

Ánh mắt tinh nghịch của cô khẽ lay động, cô áp mặt tới: "Anh yêu à, em mặc vậy có đẹp không?"

Đôi đồng tử của Lục Đình Kiêu bỗng trở nên u tối: "Đẹp."

Ninh Tịch cảm thấy đắc ý vô cùng: "Hì hì ~ Hồi trước không phải em chém gió đâu ~ Anh lấy được em là lấy được bảo bối rồi đấy ~ Em đã bảo sẽ cho anh cảm giác mỗi ngày có một cô vợ rồi mà, đâu phải là dỗ anh đâu ~"

Cô vừa đắc ý cười ha hả, vừa khua tay múa chân trên đùi anh, cơ hồ có thể thoáng thấy được sự suy sụp trên gương mặt Lục Đình Kiêu, anh nói: "Ngoan, em lên sofa ngồi một lát đi, anh xử lí nốt việc đã."

Ninh Tịch nghe vậy liền xị mặt ra: "Em không thể ngồi đây mà anh vẫn làm việc được à?"

Lục Đình Kiêu: "Không được."

Ninh Tịch càng tỏ ra tủi thân hơn: "Thế em không làm phiền anh, không nói chuyện được không?"

Nhìn cô vợ đang bám dính trong lòng mình, Lục Đình Kiêu bất lực nhíu mày, qua hồi lâu, anh thở dài một hơi rồi nắm lấy tay cô, ấn xuống nơi nào đó phía dưới của mình...

Ninh Tịch bị anh lôi kéo một cách khó hiểu thì chớp chớp mắt, một lúc sau cô bỗng cảm nhận được sự cương cứng, nóng rực ở lòng bàn tay, lúc này cô chỉ biết trợn tròn mắt: "!!!"

Lục Đình Kiêu hôn lên gáy cô, âm thanh khản đặc: "Anh sẽ phân tâm."
 

Hoa Tử

Sưu tầm
Tham gia
24/9/19
Bài viết
6,388
Điểm cảm xúc
638
Điểm
113
Chương 1895: Càng đừng nói đến việc đẩy ngã anh
Sao lại phân tâm chứ...

Ninh Tịch tỏ ra vô tội cực độ.

Rõ ràng vừa rồi cô có làm gì đâu? Chỉ nói với anh vài câu thôi mà...

Có điều, tự dưng trêu được Đại ma vương dễ như vậy, cô thấy vui lắm ~

Ninh Tịch ngẩng đầu, nhìn vẻ mặt ẩn nhẫn của anh, chớp mắt nói: "Ôi... anh yêu à, thật ra thì… cơ thể em đỡ lên nhiều rồi... có Annie luôn phối thuốc cho em, với cả mẹ ngày nào cũng hầm canh bổ dưỡng cho em nữa..." Thế nên, thật ra anh không phải kiềm chế đâu...

Cô nói rồi vươn tới hôn lên bờ môi lạnh của anh.

Hiểu được lời ám hiệu của cô, cả người Lục Đình Kiêu bỗng trở nên cứng nhắc.

Một lát sau, bàn tay bên hông cô bỗng siết chặt lại, anh giữ lấy ót cô hôn cô vô cùng cuồng nhiệt...

Không gian trên ghế quá chật hẹp, hông của Ninh Tịch bị ép vào bàn làm việc phía sau, bị đập vào có hơi khó chịu nên cô khẽ rên lên…

Một giây sau cả người cô được nhấc bổng lên rồi được đặt xuống chiếc sofa rộng và êm ái trong phòng làm việc...

Ninh Tịch nằm xuống ghế, nhìn người đàn ông đang phủ trên người mình, đôi mắt trước giờ luôn thanh lãnh giờ lại như ngọn lửa nóng rực, vẻ mặt vì nhiễm sắc dục mà trở nên quyến rũ gấp trăm lần.

Chỉ cần nghĩ đến việc người đàn ông này hoàn toàn vì cô mà động tình, cảm giác này càng khiến cô cảm thấy thỏa mãn.

Thấy anh cúi xuống, hôn cô hết lần này tới lần khác, Ninh Tịch cố tình đưa tay ra ngăn lại nụ hôn của anh, cong môi nói: "Ơ hay, chẳng phải nói là còn chuyện cần xử lí sao? Không sao chứ?"

Yết hầu người đàn ông khẽ dịch chuyển, anh giữ chặt lấy tay cô rồi hôn nhek lên đó: “Xử lí xong hết rồi."

Ninh Tịch cảm nhận được độ nóng và ngứa ngứa ở lòng bàn tay, cảm giác tê dại chạy từ lòng bàn chân chạy lên tận đỉnh đầu: "Được lắm, hóa ra vừa rồi anh lừa em..."

"Em chắc chắn... cơ thể em không sao chứ?"

Ninh Tịch khẽ cười: "Thật mà, không sao đâu, em nói anh nghe giờ có bảo em lên núi đánh hổ cũng vô tư, chứ đừng nói là..."

Nói tới đây, Ninh Tịch ngập ngừng lại rồi cô quay người bổ nhào lên người anh, ngạo nghễ nói: "Chứ đừng nói là... đẩy ngã anh nhé!"

Khoảnh khắc Ninh Tịch vừa dứt lời, trong mắt anh như có gì đó muốn lao mạnh ra khỏi lồng, hóa thành ngọn lửa cuốn lấy cô...

Ngón tay thon dài từng chút từng chút cởi bỏ cúc áo đồng phục từ cổ cô xuống...

Tí tách...

Giọt mồ hôi nóng bỏng rơi xuống da cô...

"Cạch" một tiếng mở thắt lưng da vang lên, lúc này, váy của Ninh Tịch cũng đã bị kéo khóa xuống...

Giây phút này, hơi thở của Lục Đình Kiêu đã trở nên hỗn loạn, làn da màu nâu đồng chảy đầy mồ hôi: "Nếu thấy khó chịu ở đâu... thì nói với anh..."

Tâm trí của Ninh Tịch cũng trở nên hỗn loạn, thật ra cô căn bản là không hề nghe rõ anh nói gì, chỉ gật đầu theo phản xạ.

"A..." Một giây sau, vật kia mang theo lực đạo đáng sợ gào thét mà tiến sâu vào cơ thể cô, cả người cô lập tức cuộn tròn lại như tôm...
 

Hoa Tử

Sưu tầm
Tham gia
24/9/19
Bài viết
6,388
Điểm cảm xúc
638
Điểm
113
Chương 1896: Thức ăn cho chó gập mặt
Cảm nhận được sự co rút của cơ thể cô, anh khẩn trương tạm dừng lại động tác.

Nhưng việc anh dừng lại như vậy đối với cô mà nói lại chẳng khác gì là cực hình.

"Khó chịu à?"

Ninh Tịch sắp không thốt lên lời nữa rồi, tại sao... tại sao đây rõ ràng không phải là lần đầu tiên... mà lại đau như vậy...

Boss... anh có chắc... anh, anh... size của anh là bình thường không vậy?

Thấy vào lúc này rồi mà điều đầu tiên Lục Đình Kiêu cảm thấy kiêng kị nhất vẫn là cảm giác của mình, cơ thể đang co quắp của Ninh Tịch bất giác từ từ thả lỏng ra, khóe mắt cô cong lên rồi dùng đầu cạ vào cổ anh: "Không sao..."

Giọng điệu và vẻ mặt dịu dàng như mèo của cô hoàn toàn xé rách sức khống chế cuối cùng trong anh...

Trong căn phòng làm việc lớn, chỉ còn sót lại nhịp điệu ngọt ngào, ái muội giữa hai người...

Lúc này, điện thoại trong túi Ninh Tịch để bên cạnh bỗng vang lên.

Đang trong lúc mơ hồ, thần chí của Ninh Tịch lúc này đã có chút tỉnh táo lại: "Điện thoại..."

Nhưng còn chưa kịp nói hết, đã bị động tác ngày càng kịch liệt của Đại ma vương xông tới khiến cô mất hết sức lực để suy nghĩ, chỉ có thể hoàn toàn thả lỏng người, thăng trầm cùng anh...

...

Sau đó của sau đó, Ninh Tịch mới biết mình ngây thơ, ngốc nghếch đến mức nào.

Tính sai rồi!

Hổ cũng đâu có hung mãnh như Boss đâu!

Cô còn to mồm chắc chắn là sức khỏe của mình tốt lắm, không có vấn đề gì cả.

Nhưng vấn đề là, kể cả sức khỏe của cô có tốt mấy đi chăng nữa, e là cô cũng không thể chịu nổi nhu cầu của Đại ma vương mất...

Hựm, tự dưng cảm thấy lo lắng cho tương lai của bản thân ghê...

...

Cùng lúc đó, tại thị trấn Lộc.

Tiểu Bảo bảo bối bỗng đứng phắt dậy: "Con phải đi tìm mẹ!"

Cậu nhóc gọi mãi không được cho Ninh Tịch nên giờ rất sốt ruột.

Lục Cảnh Lễ cũng gọi điện cho Lục Đình Kiêu nhưng điện thoại của anh cũng không gọi được.

Nếu nói, chỉ cần điện thoại của một trong hai người không gọi được thì anh sẽ khá là lo lắng, nhưng giờ điện thoại của cả hai cùng đều không gọi được, vậy...

Nghĩ tới đây, Lục Cảnh Lễ bỗng tỏ ra thích thú, anh xoa xoa đầu Tiểu Bảo nói: "Đợi, đợi đợi đã bảo bối, con tin chú đi, mẹ con không sao đâu!"

"Nhưng mẹ không nghe điện thoại của Tiểu Bảo!" Tiểu Bảo đanh mặt.

"Chắc có chuyện gì đấy bận đến mức không nghe máy được thôi!" Lục Cảnh Lễ giải thích.

Bỗng anh có dự cảm không lành, thức ăn cho chó lần này, có vẻ sẽ khiến anh no đến chết mất...

"Không thể nào, mẹ Tiểu Bảo có làm gì cũng không có chuyện không nghe máy của Tiểu Bảo đâu." Tiểu Bảo khẳng định nói.

Lục Cảnh Lễ đồng tình lắc đầu, thầm nghĩ, cháu yêu à, sự thật thì... có lẽ sau này sợ là cháu sẽ bị ngược nhiều lần nữa đấy... đây mới chỉ là khởi đầu thôi...

"Đừng vội, để chú gọi lại hỏi xem." Lục Cảnh Lễ nói rồi gọi điện cho Trình Phong.

"Alo, trợ lí Trình à ~ có thấy chị dâu tôi đâu không?" Lục Cảnh Lễ hỏi thẳng.

"Có, bà chủ vừa tới công ty xong." Trình Phòng thành thật trả lời.

"Thế giờ chị ấy đang ở đâu?"

"Chuyện này tôi cũng không rõ, tôi tan làm rồi, nhưng lúc tôi đi thì bà chủ với Boss vẫn chưa đi." Trình Phong nghĩ một hồi lâu, cuối cùng khẽ ho một tiếng chậm rì thêm một câu: "Khụ, Nhị thiếu, nếu anh không có chuyện gì gấp thì cũng đừng làm phiền họ lúc này..."

Chậc chậc, quả nhiên...

Bổn thiếu gia đúng là thông minh tuyệt đỉnh mà!

"Được, tôi biết rồi."

Lục Cảnh Lễ dập điện thoại.

Ok, giờ không phải lo lắng gì nữa.

Chỉ là, về phía Tiểu Bảo...

Lục Cảnh Lễ cố nuốt nước mắt, nhận mệnh mà dỗ dành bé con mãi mới khiến thằng bé chịu yên.

Thôi được rồi, anh trai anh nhẫn nhịn lâu như thế, cũng chẳng phải chuyện dễ dàng gì, thức ăn cho chó lần này, anh đây không thèm so đo nữa...
 
Trạng thái
Không mở trả lời sau này.

Bạn nên xem

Top