Trạng thái
Không mở trả lời sau này.
[Ngôn tình] Chọc Tức Vợ Yêu - Mua Một Tặng Một - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

Hoa Tử

Sưu tầm
Tham gia
24/9/19
Bài viết
6,289
Điểm cảm xúc
599
Điểm
113
Chương 1862: Cảnh cáo
"Bọn họ nghĩ đây là chỗ nào chứ? Kể cả những lễ tân như chúng tôi cũng đều có trình hộ học vấn cao cả! Phải trải qua huấn luyện nghiêm khắc mời vào được! Cô ta nghĩ rằng dựa vào cái mặt với cái thân thể kia là có thể vào được đây sao?"

Những lễ tân chuyên nghiệp giống như bọn họ mà nói thì cực ghét những người đàn bà cậy vào mặt mà muốn cướp chén cơm của bọn cô, tự nhiên nói chuyện cũng rất khó nghe.

Dĩ nhiên là những lời này vào tai Trịnh Mẫn Quân và Ninh Tuyết Lạc đều khiến hai người họ rất chi là sảng khoái.

"Nếu tới xin việc thật thì ngàn lần đừng nhận cô ta, làm bẩn cả khu nghỉ dưỡng cao cấp này." Trịnh Mẫn Quân sâu xa nói.

"Đó là nhất định! Hai vị cứ yên tâm đi ạ, chúng tôi sẽ cảnh cáo cô ta ngay! Sẽ không để cô ta quấy rầy các vị khách quý!" Hai nữ nhân viên lục tục lên tiếng đáp lại.

...

Rất nhanh, hai nữ nhân viên kia đưa Trịnh Mẫn Quân và Ninh Tuyết Lạc vào xong liền trở lại.

Vừa nhìn đã thấy, quả nhiên là Ninh Tịch vẫn đứng đó không đi, hai người họ liếc nhau một cái rồi lạnh mặt bước tới.

Đến gần rồi bọn họ mới nhìn rõ tướng mạo của Ninh Tịch, sau đó thì ngây ngẩn cả người.

Khó trách vừa rồi lại thấy quen mắt như vậy...

Đây đúng là một ngôi sao lớn, chính là người năm đó nhờ vào vai chính của Cửu Tiêu mà nổi khắp trời nam đất bắc - Ninh Tịch?

Hai người họ kiểu gì cũng không ngờ được Ninh Tịch ngoài đời lại còn đẹp hơn trong tivi gấp ngàn làn. Thậm chí, việc hơn một năm không xuất hiện trên màn ảnh cũng không hề khiến dung mạo hay dáng người cô bị ảnh hưởng, trái lại còn khiến nó hấp dẫn hơn cả trước kia.

Sợ rằng đây không phải là... bị vứt bỏ, mà là Ninh Tịch ỷ vào việc mình có bề ngoài xuất chúng nên không cam lòng bị bao nuôi, mà muốn tiếp tục leo lên vị trí cao hơn!

Có xinh nữa, có nổi tiếng nữa thì sao, cuối cũng vẫn chỉ là một diễn viên hết thời với thân phận thấp kém mà thôi, chẳng lẽ cô ta còn muốn làm phu nhân quan lớn sao?

Lòng tham không đáy muốn rắn nuốt voi, ảo tưởng không biên giới!

Trong những người đến xin vào làm việc ở đây, bọn các cô ghét nhất là người trong giới giải trí. Bởi vì cái đám con gái trong cái giới ấy thủ đoạn nhiều vô kể, cũng là những người có uy hiếp nhất đối với các cô.

"Xin lỗi, đây là khu nghĩ dưỡng tư nhân, không thể tự tiện tham quan!" Một trong hai nữ nhân viên lên tiếng, cô ta không thèm che dấu mà đánh giá Ninh Tịch từ trên xuống dưới, giọng điệu cũng vô cùng lạnh lùng.

"Nếu cô tới đây xin việc thì thật xin lỗi! Gần đây Khu nghỉ dưỡng Thiên Tuyền đã tuyển đủ người rồi, cô có thể tìm chỗ khác thử xem." Cô gái còn lại cũng lên tiếng.

"Xin việc...?"

Ninh Tịch sửng sốt một chút, sau đó thì có chút dở khóc dở cười. Trông cô nhìn giống người tới xin việc lắm sao?

Một trong hai người liếc nhìn thời gian trên di động rồi có vẻ mất kiên nhẫn nói: "Đừng có giả vờ nữa, cái loại đàn bà như cô chúng tôi thấy nhiều lắm rồi, mau đi đi! Nếu không lát nữa còn thấy cô loanh quanh ở đây thì không chỉ cảnh cáo đơn giản vậy thôi đâu!"

Hai người bọn họ còn muốn vào bên trong chiêu đãi khách quý, chứ chẳng muốn phí thời gian ở chỗ này.
 

Hoa Tử

Sưu tầm
Tham gia
24/9/19
Bài viết
6,289
Điểm cảm xúc
599
Điểm
113
Chương 1863: Khả năng ngoại giao của các phu nhân
Hai người mới đi không lâu, Ninh Tịch liền nhận được điện thoại của Mạnh Lâm Lang.

"Tiểu Tịch, thật xin lỗi quá! Mợ bên này có chút việc gấp! Mợ đã cho người ra đón con vào trước rồi, con cứ đi vào cùng cô ấy vào nhé, mợ sẽ qua nhanh thôi!"

"Dạ, không sao đâu ạ! Mợ cứ làm việc đi!"

Ninh Tịch cũng không nói với Mạnh Lâm Lang chuyện vừa rồi để tránh cho bà khó xử, cũng tránh cho việc có va chạm gì với chủ nhà, dù sao thì cũng chỉ là có chút hiểu lầm nho nhỏ với hai người nhân viên mà thôi.

Sau khi Ninh Tịch cúp máy, rất nhanh có một người mặc đồng phục giống hai cô gái vừa rồi chạy ra.

Nhân viên kia vừa nhìn thấy Ninh Tịch thì đã bị dung mạo và khí chất của Ninh Tịch làm cho choáng ngợp, nhưng dựa sự chuyên nghiệp của bản thân thì cô ấy cũng rất nhanh chóng lấy lại sự tỉnh táo.

"Xin chào, là Trang phu nhân để tôi tới đón cô, mời cô đi cùng tôi."

"Cám ơn."

Dọc đường đi, nhân viên kia cứ lén lút đánh giá Ninh Tịch, rốt cuộc đây là người nào của Mạnh Lâm Lang, tại sao trước giờ chưa từng gặp qua?

Nhìn mặt thì trông rất giống một nghệ sĩ lớn mà cô biết, nhưng mà khí chất và dung mạo lại có sự khác biệt rất lớn...

Chắc là người giống người thôi...

...

Cùng lúc đó, cuộc tụ họp của các phu nhân bên trong đang vô cùng náo nhiệt.

Hai nữ nhân viên lúc nãy bây giờ cũng đang tươi cười, thành thạo len vào giữa để phục vụ cho các vị phu nhân tôn quý.

Lý phu nhân được mọi người vây lấy nói đủ thứ chuyện trên đời.

Đề tài nói chuyện của phụ nữ thì chỉ xoay quanh quần áo, đồ trang sức và đàn ông, tất nhiên cũng không quên dò la tin tức, đồng thời đem mục đích của mình ám chỉ cho đối phương biết.

Đây là một mánh khóe thuộc về khả năng ngoại giao của các phu nhân.

Xưa nay, ở trong giới chính trị và thương trường thì "khả năng ngoại giao của các phu nhân" cũng chiếm một vị trí cực kì quan trọng.

Lúc Ninh Tuyết Lạc cùng Trịnh Mẫn Quân đến nơi thì thấy ở đây đều là các nhân vật mà bình thường bọn họ muốn gặp cũng khó hơn lên trời, ngoài những nữ chủ nhân của các gia tộc lớn ra thì cũng có không ít phu nhân quan lớn.

Ninh Tuyết Lạc với Trịnh Mẫn Quân ở trong mảng thương nhân thì cũng có chút mặt mũi nhưng đã đến nơi này thì hai người họ chẳng là cái đinh gì cả, người tiến cử Ninh Tuyết Lạc tới đây cũng chỉ chào hỏi cô ta một câu sau đó thì mặc kệ mà tiếp tục tán gẫu với các phu nhân khác.

Ninh Tuyết Lạc và Trịnh Mẫn Quân cũng không để bụng tới chuyện này, dù sao thì thân phận của đối phương vẫn bày chình ình ra đấy.

Trịnh Mẫn Quân thấy buổi tụ hợp này cao cấp như vậy thì trong lòng cũng dấy lên cảm giác tự hào cùng mong đợi. Chỉ riêng hôm nay thôi cũng đủ để cho bà ta khoe khoang trước mặt đám phu nhân kia thật lâu!

Ánh mắt Ninh Tuyết Lạc đảo một vòng, phải ra tay từ một phu nhân nào đó có chút giao tình mới được, sau đó từ từ sát nhập vào câu chuyện của bọn họ.

Tuy hiện tại không trèo lên được Lý phu nhân, nhưng cô ta cũng hiểu chuyện này không thể gấp được. Hôm nay chỉ cẩn có thể làm quen thôi cũng coi như là thành công rồi, nếu thái độ quá ân cần thì có khi còn khiến đối phương có ấn tượng xấu.

Trò chuyện một hồi, khóe mắt Ninh Tuyết Lạc bay về phía chiếc cài áo hình hoa lan trên người Lý phu nhân, cô ta thử thăm dò lấy đề tài nói: "Lý phu nhân, cái cài áo ngài đang dùng trông thật khác biệt, không biết là mua ở đâu! Sắp tới sinh nhật của mẹ tôi rồi, tôi vẫn đang rầu rĩ vì không biết tặng cái gì đây?"

Bởi vì Ninh Tuyết Lạc chen mồm vào, cho nên nhất thời tất cả mọi người đều tập trung nhìn về phía cô ta.

Mọi người chỉ thấy người nói chuyện là một cô gái lạ mặt, tướng mạo xinh đẹp, khí chất cũng dịu dàng, chắc hẳn gia thế không tầm thường.
 

Hoa Tử

Sưu tầm
Tham gia
24/9/19
Bài viết
6,289
Điểm cảm xúc
599
Điểm
113
Chương 1864: Người không phận sự
Lý Vưu nghe được câu hỏi của Ninh Tuyết Lạc thì vẻ mặt có chút khoái trá, bà ta nói: "Cái này à... sợ rằng không mua được đâu! Đây là do con trai tôi tự làm cho tôi!"

Ninh Tuyết Lạc nghe vậy thì hai mắt sáng rực, cô ta biết lời này của mình đâm đúng chỗ rồi liền thuận thế tâng bốc: "Lý công tử thật là có hiếu!"

Có Ninh Tuyết Lạc bắt đầu những người khác cũng rối rít khen ngợi con trai của Lý Vưu.

"Còn phải nói sao, công tử nhà Bộ trưởng Lý nổi tiếng là người con có hiếu!"

"Đâu chỉ vậy, nghe nói cả Bộ Ngoại giao cũng rất thưởng thức cậu ấy! Ngay cả vị kia cũng từng chính miệng khen ngợi đấy! Tiền đồ không giới hạn!"

Trịnh Mẫn Quân thấy một câu của Ninh Tuyết Lạc chọc đúng vào điểm mấu chốt, khiến Lý Vưu vui vẻ thì tất nhiên là mừng rỡ không thôi, bà ta liên tục tán dương: "Lý phu nhân thật là có phúc!"

Thấy mọi người không ngừng nhắc tới đứa con làm mình kiêu ngạo, tâm trạng Li Vưu cũng vì thế mà rất tốt, cũng nói nhiều mấy câu: "Vị phu nhân này nhìn thật lạ mặt, không biết bà là ai?"

Trịnh Mẫn Quân thấy Lý Vưu chú ý tới mình, lại còn nói chuyện với mình thì mừng rỡ như điên, lập tức đọc cả một tràng dài giới thiệu: "Tôi họ Trịnh, chồng tôi là chủ tịch tập đoàn Ức Phong tên là Tô Hoằng Quang, con trai tôi là CEO của Ức Phong, còn đây là con dâu tôi Tuyết Lạc."

"Xin chào Lý phu nhân, cháu tên là Ninh Tuyết Lạc."

Thế gia quyền quý ở Đế Đô quơ tay là được một nắm nên thực tình Lý Vưu cũng chẳng có cái ấn tượng gì với cái tên tập đoạn Ức Phong hay cô gái trước mặt này, nhưng mà bà vẫn khách khí nói mấy câu: "Trịnh phu nhân cũng thật có phúc, cưới được một cô con dâu đẹp như vậy!"

Mặc dù chỉ trao đổi mấy câu, nhưng có thể vào mắt Lý phu nhân thì chuyến đi ngày hôm nay cũng quá đáng giá!

Trịnh Mẫn Quân càng cảm thấy quyết định để Tô Diễn cưới Ninh Tuyết Lạc về là không sai, quả nhiên là một người vượng phu!

Hai nữ nhân viên kia cũng là loại người hướng theo chiều gió, bọn họ thấy Trịnh Mẫn Quân và Ninh Tuyết Lạc vào mắt Lý Vưu thì phục vụ hai người họ càng thêm ân cần.

"Lâu lắm mới thấy Lý phu nhân vui vẻ thế này!"

"Còn phải nói sao!"

Hai người họ đang thành thạo phục vụ các quý phu nhân này thì khóe mắt đột nhiên liếc về một bóng người quen thuộc cách đó không xa!

Còn dám đến đây!

Thấy Ninh Tịch chuẩn bị đi vào đây thì nữ nhân viên cằm nhọn kia lập tức để việc trong tay xuống, sau đó vội vàng vọt tới lớn tiếng mắng: "Đứng lại! Ai cho cô vào đây! Cô biết đây là đâu không?"

Nữ nhân viên tóc ngắn thì nhìn chằm chằm người nhân viên dẫn Ninh Tịch vào rồi lạnh lùng nói: "Tiểu Thái, cô đang làm gì vậy! Cô đã nhận của cô ta bao nhiêu rồi hả! Cái loại người vớ vẩn này dám cũng cho vào! Nếu làm những vị khách quý bên trong khó chịu thì cô có chịu trách nhiệm nổi không?"

Dù sao thì vừa nãy chính miệng Trịnh Mẫn Quân cũng nói Ninh Tịch chỉ là một diễn viên, cho nên hai bọn họ đã hoàn toàn nhận định thân phận này của Ninh Tịch, hoàn toàn không nghĩ tới những khả năng khác.

Mà nhân viên tên Tiểu Thái kia định mở miệng giải thích nhưng lại bị hai người kia cả vú lấp em làm cho bối rối không thôi.

Này... chẳng lẽ cô gái này không phải là người mà Trang phu nhân bảo cô dẫn vào hay sao?

Không lẽ nhận nhầm người rồi?

Vậy... vậy cô gây ra họa lớn rồi!

Thấy vẻ mặt kinh hoàng của Tiểu Thái, hai người kia càng chắc chắn với phán đoán của mình.

Lúc này, động tĩnh bên ngoài sảnh tiếp khách cũng đã kinh động đến các phu nhân bên trong.

"Chuyện gì xảy ra thế?" Lý Vưu không vui cau mày lại.

"Không biết nữa! Hình như có người không phận sự xông vào đây..."

...

Ninh Tuyết Lạc đã sớm chú ý tới chuyện ngoài cửa, cô ta thấy Ninh Tịch lớn gan mua chuộc người dẫn mình vào trong thế này thì âm thầm phỉ nhổ Ninh Tịch là kẻ dốt nát ngu xuẩn đến buồn cười.

Được tận mắt thấy Ninh Tịch chật vật và mất mặt như vậy thì trong lòng Ninh Tuyết Lạc vô cùng sảng khoái.

Trịnh Mẫn Quân thì vẫn tỏ vẻ cao quý ngồi ở đó, cũng không dấu sự chán ghét trên mặt: "Thật là mất mặt..."

"Tiểu Thái, cô ăn gan hùm à! Đừng có mà giải thích với chúng tôi! Tự đi mà giải thích với giám đốc đi!"

"Còn có cô nữa, rốt cuộc cô có biết xấu hổ hay không! Chẳng phải chúng tôi đã nói với cô rồi sao, ở đây không tuyển người nữa!"

"Chỉ một diễn viên cỏn con, đi dọn nhà vệ sinh cho Khu nghỉ dưỡng Thiên Tuyền chúng tôi còn ngại bẩn đấy!"

Hai nhân viên kia cô một câu tôi một câu, càng nói càng khó nghe hơn nữa còn chuẩn bị gọi bảo vệ tới bắt người.

Nhưng mà ngay khi nữ nhân viên cằm nhọn kia dứt lời, sau lưng đột nhiên vang lên một giọng nói vô cùng giận dữ, vô cùng ác liệt: "Láo xược!!!"
 

Hoa Tử

Sưu tầm
Tham gia
24/9/19
Bài viết
6,289
Điểm cảm xúc
599
Điểm
113
Chương 1865: Cháu gái của Mạnh Lâm Lang
Lý Vưu vô cùng khó chịu việc buổi tụ họp của mình bị người ta quấy rầy, bà ta định gọi người tới đuổi thì đột nhiên thấy Mạnh Lâm Lang xuất hiện và giận dữ quát hai người nhân viên kia.

"Để cháu gái của Mạnh Lâm Lang này đi dọn nhà vệ sinh cho Khu nghỉ dưỡng Thiên Tuyền của mấy người! Ai cho các người lá gan ấy!!!"

Mạnh Lâm Lang dù sao cũng xuất thân từ gia tộc quân nhân, lúc bà tức giận thì khí thế thật sự rất kinh người. Không khí trầm trọng trong nháy mắt đã bao phủ cả sảnh tiếp khách.

Mà đi kèm với một câu rống giận của Mạnh Lâm Lang thì những người ở đây đều ngây ra!

Hai nhân viên nữ kia lập tức đờ người ra, hoảng sợ đưa mắt nhìn nhau, bọn họ không thể tin nổi vào tai mình...

Này... cái cô diễn viên bẩn thỉu này... lại là cháu gái của Mạnh Lâm Lang?

Điều... điều này sao có thể!

Vừa nãy chính miệng Trịnh Mẫn Quân nói cô gái này là một diễn viên bị người ta bao dưỡng cơ mà!

Nhưng, Mạnh Lâm Lang đâu thể nói bậy...

Rốt cuộc là có chuyện gì xảy ra?

Cô nhân viên tóc ngắn cả người run rẩy: "Trang... Trang phu nhân... không phải như thế... đây là hiểu lầm... chúng tôi... chúng tôi nhận lầm người..."

Nữ nhân viên cằm nhọn kia cũng nhanh chóng tiếp lời: "Đúng đúng đúng, là chúng tôi nhận lầm người! Nhận lầm người! Người không biết không có tội! Mong Trang phu nhân độ lượng tha thứ!"

Nghe hai người này giải thích, sắc mặt của Mạnh Lâm Lang không chỉ không hòa hoãn mà trái lại còn càng thêm âm trầm, bà liếc qua hai người kia rồi lạnh lùng lên tiếng: "Hừ, nhận lầm người? Ý của cô tức là, Tiểu Tịch nhà tôi nhìn rất giống nhân viên phục vụ sao, giống một người ngay cả việc quét dọn nhà vệ sinh cho Khu nghỉ dưỡng này cũng không xứng, là người không phận sự?"

Một chữ cuối cùng vừa rơi xuống, áp lực thuộc về người ở vị trí cao đột nhiên tỏa ra khiến cho hai nữ nhân viên kia mềm nhũn cả chân, suýt nữa sợ đến ngã ngồi xuống sàn!

Mà người nhân viên lúc nãy dẫn Ninh Tịch vào bị hai nữ nhân viên kia dọa cho sắp khóc giờ lại ngơ ngác đúng đó...

Cứ tưởng mình chết chắc rồi chứ! Không ngờ người hiểu nhầm không phải là cô, mà là hai người kia!

Hù chết người!

Cô đã bảo mà, cô gái có khí chất tuyệt vời như vậy sao cô nhận lầm người được chứ?

Ninh Tịch thấy Mạnh Lâm Lang giận đến thở gấp thì không nhịn được nói: "Mợ, thôi kệ đi..."

Dù sao thì đây cũng là buổi tụ họp của Lý phu nhân, mà Lý phu nhân cùng Mạnh Lâm Lang lại là bạn thân, nếu chỉ vì cô mà làm ồn ào lên thì Mạnh Lâm Lạng bị kẹp ở giữa, rất khó xử.

Mạnh Lâm Lang một lòng vì cô, cô thực sự không muốn vì mình mà cho bà thêm phiền.

Đây cũng chính là lí do Ninh Tịch không có so đo với hai người kia, muốn chuyện lớn hóa nhỏ, chuyện nhỏ thành không có gì.

Tất nhiên Mạnh Lâm Lang biết Ninh Tịch vì mình mà mới nhẫn nhịn, bà cười lạnh nói: "Kệ?"

Nói xong, Mạnh Lâm Lang lạnh mắt liếc về phía phòng tiếp khách nói: "Lý Vưu! Đây là đạo đãi khách của Khu nghỉ dưỡng Thiên Tuyền?"

Lý Vưu không thể ngờ chuyện sẽ phát triển đến mức như vậy, nhất thời cảm thấy đầu cũng to ra mấy phần.

Hai đứa ngu này! Sao lại phạm phải cái sai lầm ngu ngốc này!

Mạnh Lâm Lang là ai chứ! Đắc tội người này rồi thì cái thân phận phu nhân Bộ trưởng này cũng không đỡ được đâu!

Hơn nữa lấy sự hiểu biết của bà ta về Mạnh Lâm Lang thì xem ra là đang cực kì tức giận rồi. Từ đây có thể suy ra địa vị của cô gái này ở Trang gia tuyệt đối không thấp.

Thấy đến cả Lý Vưu cũng phải luống cuống trước cơn giận của Mạnh Lâm Lang, tất cả các vị phu nhân ở đây cũng đều câm như hến, không ai dám ho he một câu nào.

Lý Vưu hung ác trợn mắt nhìn hai nữ nhân viên kia một cái rồi vội vàng chạy tới xin lỗi.
 

Hoa Tử

Sưu tầm
Tham gia
24/9/19
Bài viết
6,289
Điểm cảm xúc
599
Điểm
113
Chương 1866: Xin lỗi ngay trước mặt mọi người
Lý Vưu vội vàng đi tới: "Lâm Lang, quả thực xin lỗi, chuyện này đúng là hiểu lầm mà! Nếu biết cô bé chính là Tiểu Tịch nhà cậu thì bọn họ có một trăm lá gan cũng không dám nói vậy đâu!"

Lý Vưu cũng chẳng biết hai nhân viên kia bị quỷ mê đầu óc hay là như thế nào, nhưng việc cần thiết phải làm bây giờ là làm sao để Mạnh Lâm Lang mau chóng bớt giận chứ không phải là cắn mãi không buông, khiến chuyện này càng thêm lớn.

"Hai người các cô! Còn không mau qua đây xin lỗi Tịch tiểu thư!" Lý Vưu vừa trông thấy hai người kia thì trong lòng cũng giận dữ.

Hai nữ nhân viên kia tất nhiên không dám nói bọn họ vì ghen tị, vì sợ bị cướp mất miếng cơm, càng không dám nói là vì do Trịnh Mẫn Quân bảo rằng Ninh Tịch chỉ là một diễn viên hết thời. Nếu vậy, không đắc tội với Mạnh Lâm Lang thì cũng đắc tội Trịnh Mẫn Quân, chính vì thế họ chỉ có thể không ngừng xin lỗi.

"Thật xin lỗi Trang phu nhân! Thật xin lỗi Tịch tiểu thư!"

"Thật xin lỗi! Chúng tôi thật sự không cố ý!"

Lý Vưu không chút do dự nói: "Hai người các cô tự mình đến phòng kế toán kết toán tiền lương tháng này đi, ngày mai không cần đến đây nữa!"

Nghe Lý Vưu nói vậy, hai nhân viên xám xịt cả mặt mày: "Lý phu nhân, chúng tôi..."

Trong nhà tốn không biết bao nhiêu tiền, vận dụng biết bao nhiêu mối quan hệ mới có thể cho bọn cô chén cơm này, nếu như bị chính Lý phu nhân sa thải thì danh tiếng cũng coi như xong...

Hai người họ muốn cầu xin nhưng mà vẻ tàn khốc trong mắt Lý Vưu cho họ biết rằng nếu nhiều lời hơn nữa chỉ khiến hậu quả thêm thảm khốc, vì vậy bọn họ chỉ đành tái mặt lui xuống.

Tiểu Thái đứng một bên nhìn hồi lâu, đến khi chắc chắn là mình không sao thì cũng vội vàng lui xuống.

Xử lý hai nhân viên kia xong, Lý Vưu tươi cười đi tới khoác tay Mạnh Lâm Lang: "Lâm Lang, người tớ cũng đã xử lý rồi nên cậu đừng giận nữa! Vất vả lắm hai chúng ta mới gặp nhau một lần! Cái tính nóng nảy như lửa này của cậu... trước mặt bao nhiêu người cũng cho tớ chút mặt mũi đi chứ!" Lý Vưu có chút ai oán.

Vừa nãy Mạnh lâm Lang một mặt là giận thật, một mặt khác làm vì cũng muốn nhân cơ hội này cho mọi người thấy địa vị của Ninh Tịch trong lòng bà.

Thấy mục đích đã đạt được thì tất nhiên Mạnh Lâm Lang cũng chẳng cắn mãi không buông nữa. Đôi mắt đẹp của bà liếc người bạn thân một cái rồi nói: "A Vưu, cậu cũng biết tính tớ rồi đấy! Nếu là người khác thì cậu nghĩ chuyện hôm nay dễ dàng cho qua vậy sao?"

Lý Vưu bật cười: "Dạ dạ dạ! Biết cậu dịu dàng lắm rồi, cám ơn cậu đã cho mặt mũi nha! Chuyện ngày hôm nay đúng là Khu nghỉ dưỡng Thiên Tuyền đã đãi khách không cẩn thận!"

Khu nghỉ dưỡng Thiên Tuyền dù sao cũng là sản nghiệp của Lý gia, hôm nay bà không chỉ là chủ nhân của bữa tiệc mà đồng thời cũng là người quản lí của nơi này, trách nhiệm này đúng là không đùn đẩy được.

Lý Vưu nói xong thì vội vàng đổi chủ đề, bà ta tươi cười kéo sự chú ý của Mạnh Lâm Lang về phía Ninh Tịch: "Lâm Lang, trước đây khi nghe cậu nhắc tới thì tớ còn tưởng cậu nói quá đấy! Hôm nay gặp tận mắt mới biết đúng là không khoa trương chút nào, mà phải nói là quá khiêm tốn rồi! Dung mạo với khí chất này có tìm khắp các tiểu thư nhà quyền quý cũng không tìm nổi người thứ hai đâu!"

Vừa nãy khoảng cách hơi xa, cộng thêm việc Ninh Tịch bị mấy người kia ngăn chở nên bà ta không nhìn rõ, hiện giờ thấy rõ được bộ dạng của Ninh Tịch thì càng cảm thấy kì quái.

Hai nhân viên kia cũng được coi là có chút ánh mắt, tại sao tự dưng lại cho rằng Tiểu Tịch tới đây xin việc? Càng hoang đường hơn là bọn họ lại mù quáng nói Ninh Tịch chỉ là hạng diễn viên thấp kém bị bao dưỡng.

Dù cho con bé có là một diễn viên đi chăng nữa thì với bối cảnh của con bé sao có thể làm mấy chuyện như vậy được?

Lúc này trong đám phu nhân quyền quý đứng trong phòng thì người kinh hãi nhất không ai khác chính là Trịnh Mẫn Quân và Ninh Tuyết Lạc.

Từ sau khi Mạnh Lâm Lang xuất hiện thì Trịnh Mẫn Quân đã có cảm giác không lành. Cho đến khi Mạnh Lâm Lang ở trước mặt mọi người nói ra câu "Cháu gái của Mạnh Lâm Lang tôi" thì trong đầu bà ta như bị nổ tung, cả người đều ngu ra…
 

Hoa Tử

Sưu tầm
Tham gia
24/9/19
Bài viết
6,289
Điểm cảm xúc
599
Điểm
113
Chương 1867: Dựa vào cái gì, mọi thứ đều là của cô ta
Ngoài ra, còn có cảm giác chột dạ cùng sợ hãi.

Nhất là lúc Lý Vưu xử lý hai nhân viên kia, bà ta rất sợ hai người bọn họ lỡ miệng vạch trần chuyện này là do bà ta đặt điều gây ra.

Trịnh Mẫn Quân thấy Lý Vưu vô cùng nhiệt tình kéo tay Ninh Tịch khen không dứt miệng, những phu nhân xung quanh cũng bắt đầu tâng bốc nịnh hót thì cơ thể bà ta càng lúc càng cứng đờ. Trong phút chốc, vẻ mặt đắc ý tự hào ban nãy đã biến sạch không còn chút tăm hơi. Nhà bọn họ hao hết tâm trí mới tìm được quan hệ để lấy được hai bức thư mời, nghĩ đến nát óc mới có thể nói với Lý phu nhân đôi ba câu, nực cười ở chỗ bà ta còn lấy cái đó mà đi dương dương tự đắc.

Còn Ninh Tịch thì sao, chỉ vì cô là con cháu của Trang gia, là cháu gái của Trang Liêu Nguyên và Mạnh Lâm Lang cho nên chỉ cần cô khẽ động đầu ngón tay một cái thôi là cũng đã có thể tiếp xúc được với nhận vật ở thượng tầng mà bà ta cả đời này cũng khó lòng với tới, có thể dễ dàng lấy được những tài nguyên mà bọn họ khổ cực cả đời cũng chưa chắc có được.

Mà con trai của bà ta, Tô gia nhà bọn họ vốn là có cơ hội để cưới được một người có thân phận cao quý như vậy, cưới được một người con dâu mang đến cho Tô gia vinh quang vô hạn...

Cưới một con phượng hoàng chân chính...

Vì khả năng kinh doanh của mình, Ninh Tuyết Lạc cơ hồ đã khiến Trịnh Mẫn Quân quên đi xuất thân của cô ta, nhưng hiện tại bà ta mới sâu sắc cảm nhận được lợi ích của việc có thân phận lớn!

Tất cả mọi thứ của Ninh Tuyết Lạc có cộng lại cũng vẫn kém một cái thân phận này của Ninh Tịch.

Bà ta đã sớm biết được điều này, năm đó khi bà ta biết Ninh Tịch có quan hệ rất gần gũi với Trang gia đã lập tức này ra ý định này rồi, mãi cho tới lúc Ninh Tịch mất tích rồi có tin đồn bị người ta bao nuôi...

Nhưng mà bây giờ...

Bà ta có thế nào cũng không thể ngờ được Trang gia lại nhận Ninh Tịch và Mạnh Lâm Lang lại coi trọng, bảo vệ Ninh Tịch đến mức này.

Ngay cả đối xử với con gái ruột thì cũng chỉ đến như vậy mà thôi!

Vậy xem ra cái tin đồn Ninh Tịch bị bao dưỡng nhất định chỉ là một trò hề!

Nghĩ đến những bức hình, video... cùng tất cả đám chứng cớ không đáng tin kia... thì Trịnh Mẫn Quân cũng hối hận đến xanh cả ruột, người ngợm bần thần như thể hồn vía đã bay đi đâu mất.

Ninh Tuyết Lạc ngồi bên cạnh sao có thể không rõ lúc này Trịnh Mẫn Quân đang nghĩ cái gì, móng tay của cô đã sớm bấu chặt vào lòng bàn tay rồi.

Dựa vào cái gì!

Dựa vào cái gì mà tất cả những thứ này đều là của Ninh Tịch!

Rõ ràng cô ta mới là Đại tiểu thư của Ninh gia, là con gái của Trang Linh Ngọc. Ngay từ khi cô ta được sinh ra đã là như vậy, tất cả mọi thứ vốn nên thuộc về cô ta!

Dựa vào đâu mà cô ta đã cố gắng đến như thế vậy mà vẫn kém hơn một con gà rừng lớn lên ở nơi khỉ ho cò gáy!

Vị phu nhân tiến cử Ninh Tuyết Lạc cũng có chút giao tình với Trang Linh Ngọc, tất nhiên cũng biết một ít chuyện về Ninh gia và Trang gia.

Thấy vậy bà ta không nhịn được nói: "Tuyết Lạc, sao cháu không qua chào hỏi Trang phu nhân một tiếng?"

Ninh Tuyết Lạc nghe vậy thì cứng đờ lại: "Cái này... cháu sợ cứ thế bất ngờ đi lên như vậy có chút đường đột."

Sao cô ta lại không muốn làm như thế chứ, nhưng mà chỉ sợ là Trang gia đã sớm bị con khốn kia mê hoặc rồi, cho nên bọn họ mới chẳng thèm đoái hoài gì tới cô ta cả, lúc này cô ta mà tự dưng đi tới bắt chuyện thì chẳng khác gì tự rước lấy nhục!

Trịnh Mẫn Quân thấy vậy thì cảm giác khó chịu trong lòng càng lúc càng lớn, bà ta kéo Ninh Tuyết Lạc qua một bên rồi gằn giọng nói: "Dựa vào đâu cô ta thì có thể còn cô thì không hả? Bình thường tôi đã nói cô nhiều như thế rốt cuộc cô có nghe vào không hả? Chỉ cần cô hơi chú ý một chút thì đến lượt Ninh Tịch kia sao? Quan hệ giữa cô ta và Trang gia chẳng phải chỉ vì mẹ của cô hay sao!"
 

Hoa Tử

Sưu tầm
Tham gia
24/9/19
Bài viết
6,289
Điểm cảm xúc
599
Điểm
113
Chương 1868: Tin tức dọa người
Ninh Tuyết Lạc nghe Trịnh Mẫn Quân phàn nàn như vậy thì trong mắt cũng thoáng đen đi: "Mẹ, là vì con với mẹ ruột rất thân thiết với nhau cho nên Trang gia mới không thân cận với con! Mẹ cũng biết mẹ con với Trang gia có chút hiềm khích!"

"Nếu cô nghe tôi đi khuyên nhủ mẹ cô, bảo mẹ cô vì cô mà suy nghĩ một chút! Nếu có quan hệ tốt với Trang gia thì vị trí bên cạnh Lý phu nhân kia chắc chắn là cô! Cần gì đến nỗi van hết ông này bà nọ chỉ vì để lấy được một cái thư mời!" Trịnh Mẫn Quân chỉ hận rèn sắt không thành thép, trong lời nói cũng tràn đầy oán trách.

Ninh Tuyết Lạc thấy giọng điệu của Trịnh Mẫn Quân như vậy thì trong lòng cũng cảm thấy khó chịu. Đúng là đứng nói chuyện thì không đau lưng mà, bà ta nghĩ cô ta chưa làm thế bao giờ sao?

Nếu mà, mọi chuyện dễ dàng như vậy thì làm gì có chuyện tới ngày hôm nay rồi mà cô ta vẫn không bám được lên Trang gia chứ.

Nhưng thường ngày Ninh Tuyết Lạc vẫn tỏ vẻ là một người không tranh không đoạt gì nhiều nên lúc này cô ta có muốn giải thích cũng không được, chỉ có thể nén giận mà trơ mắt nhìn Ninh Tịch đi theo Mạnh Lâm Lang hòa vào giữa các vị phu nhân tôn quý.

"Trang phu nhân như vậy là không đúng rồi, có một cô cháu gái xinh đẹp lại xuất sắc như vậy mà cứ giấu diếm hoài! Ngài mau giới thiệu với chúng tôi một chút, cô cháu gái của ngài tên gì? Không biết có phải tôi nhầm không mà cứ thấy cháu gái ngài có chút quen mắt!" Một vị phu nhân mặc váy dài màu đỏ rượu có chút chần chừ hỏi.

Những vị phu nhân ngồi cạnh thấy thế cũng rối rít phụ hoa: "Đúng là có chút quen mắt!"

Chẳng qua là bọn họ không dám nhận định linh tinh...

Cái tính này của Mạnh Lâm Lang ngay cả Lý Vưu còn sợ thì ai dám động chạm đến bà cơ chứ.

Ninh Tuyết Lạc nghe vị phu nhân kia nói thì không khỏi mừng thầm, hừ, có thể không quen được sao? Có thế nào cũng chỉ là một diễn viên thấp kém!

Dẫu có leo lên cái cành cao như Trang gia cũng chẳng thay đổi được sự thật này! Huống hồ hiện giờ cô ta đã bắt đầu hoạt động lại.

Mạnh Lâm Lang thấy mọi người truy hỏi thì nhìn Ninh Tịch một cái, thấy vẻ mặt cô vẫn thản nhiên thì trong lòng cũng thấy yên tâm.

Vì thế Mạnh Lâm Lang mang vẻ mặt tự hào mà kiêu ngạo nói: "Tất nhiên phải quen rồi, cháu gái của tôi tên là Ninh Tịch!"

"Ninh Tịch..."

Nghe cái tên quen thuộc này, nhất thời mấy vị phu nhân liền tỉnh táo lại!

Cô gái này... thật sự là Ninh Tịch?

Là ngôi sao cực kì nổi tiếng của một năm trước nhưng lại đột nhiên biến mất?

Ninh Tịch lại là cháu gái của Trang gia.

Tin tức này cũng quá dọa người.

"Ồ, hóa ra thật sự là Ninh Tịch à! Tôi đã bảo sao lại trông quen thế có chứ! Chỉ là, cháu gái của Trang phu nhân ở bên ngoài lại xinh đẹp, có khí chất như vậy nên tôi nhất thời không nhận ra!"

"Ninh tiểu thư, con gái tôi là fan trung thành của cô đấy! Lát nữa có thể cho tôi xin chứ ký không?"

...

Ninh Tuyết Lạc thấy những vị phu nhân vẫn luôn chẳng coi người của giới giải trí ra gì, ấy thế mà lúc này lại khen lấy khen để Ninh Tịch thì cô ta không cam lòng cắn môi.

Con khốn, chẳng phải ỷ vào cái danh hiệu cháu gái của Trang gia thôi sao!

...

Buổi tụ họp vẫn còn tiếp tục.

"Ninh tiểu thư, tôi rất thích xem cô đóng phim! Cô diễn quá tốt! Lúc trước biết cô muốn giải nghệ tôi còn cảm thấy đáng tiếc, không biết sau này cô có đóng phim nữa không?" Có vị phu nhân có chút tiếc nuối hỏi, nhìn vẻ mặt của người đó xem ra thật sự thích phim Ninh Tịch đóng.

Ninh Tịch nghe vậy cũng nói thật: "Chắc là có, sự thật thì có lẽ mấy ngày sắp tới chắc sẽ có tuyên bố chính thức về việc hoạt động lại."
 
Trạng thái
Không mở trả lời sau này.
Top