Trạng thái
Không mở trả lời sau này.
[Ngôn tình] Chọc Tức Vợ Yêu - Mua Một Tặng Một - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

Hoa Tử

Sưu tầm
Tham gia
24/9/19
Bài viết
6,388
Điểm cảm xúc
638
Điểm
113
Chương 1855: Con dâu tôi rất có bản lĩnh
Trịnh Mẫn Quân vẫn tỏ vẻ xem thường: "Không có lửa làm sao có khói, nếu không phải có cái gì đó thì sao lại có mấy loại đồn đãi như vậy? Nếu không con nói xem tại sao cô ta lại biến mất lâu như vậy?"

Giọng điệu Trịnh Mẫn Quân vô cùng chắc chắn, bà ta đã cố ý đi nghe ngóng, lại còn có ảnh làm bằng chứng, đồng thời cũng xác nhận hơn một năm nay Ninh Tịch không có bất cứ liên hệ nào với Trang gia.

Nếu là Ninh Tịch thật sự có quan hệ với Trang gia thì làm sao có thể cam tâm bị người ta bao nuôi.

Quả nhiên, Trang gia kia còn không nhận Trang Linh Ngọc kia thì làm sao thừa nhận Ninh Tịch chứ.

Thấy Trịnh Mẫn Quân không tin mình thì Triệu San San tức giận giậm chân, Trịnh Mẫn Quân đáng chết này đã bị Ninh Tuyết Lạc tẩy não rồi!

Ninh Tuyết Lạc nhìn bộ dạng tức đến thở hổn hển của Triệu San San thì nhếch khóe miệng.

Muốn ly gián sao? Nghĩ đơn giản thế à!

Cô ta đã khiến cho Trịnh Mẫn Quân hoàn toàn tin rằng Ninh Tịch bị bao nuôi, hơn nữa còn không có bất cứ quan hệ gì với Trang gia.

Cô ta đã nói rồi, dẫu Ninh Tịch có quay trở lại cũng chẳng làm được cái gì.

Tất cả mọi thứ vẫn là của cô ta như cũ!

Mà, chút sóng nhỏ kia quả thực khiến cô ta có hơi phiền lòng nhưng nếu cô ta muốn đè xuống cũng chỉ tốn chút sức lực mà thôi. Bằng thực lực của Thịnh Thế bây giờ mà muốn đối nghịch với cô ta sao?

Bất kể là Triệu San San nói thế nào đi nữa thì Trịnh Mẫn Quân cũng chẳng thèm để ý tới cô ta. Bà ta nhận canh gà từ tay người làm rồi đi tới cạnh Ninh Tuyết Lạc từ ái an ủi: "Tuyết Lạc này, đừng để mấy thứ bẩn thỉu kia ảnh hưởng đến tâm tình, mau ăn cháo gà đi! Con phải bồi bổ cho tốt, mẹ vẫn đang chờ được ôm cháu đây!"

"Cám ơn mẹ!" Ninh Tuyết Lạc ngoài mặt thì cảm động nhưng trong lòng lại cười nhạt.

Nếu không phải hiện giờ cô ta còn là giám đốc tài chính của Ninh thị và History với Tinh Huy lại như mặt trời trên cao thì Trịnh Mẫn Quân còn lâu mới cho qua vụ cô ta đã kết hôn một năm rồi mà chưa có bầu.

"Đúng rồi..."

Ninh Tuyết Lạc rút một tấm thiệp mời màu đỏ từ trong túi sách rồi đưa cho Trịnh Mẫn Quân: "Mẹ, ngày mai mẹ có rảnh không? Con lấy được thư mời của Khu nghỉ dưỡng Thiên Tuyền này, mẹ có rảnh thì chúng ta cùng đi gặp Lý phu nhân, được chứ?"

"Thật á?" Trịnh Mẫn Quân vui mừng quá đỗi nhận lấy: "Gần đây nghe tin Bộ trưởng Lý với phu nhân tới đây, biết bao nhiêu quan chức quý tộc hiển hách muốn mài đầu gặp mặt một lần cũng không làm được, sao con lại có được vậy?"

"Không có gì ạ, chỉ là nhờ chút quan hệ thôi." Ninh Tuyết Lạc trả lời.

Trịnh Mẫn Quân cười toét miệng: "Con dâu của mẹ đúng là có bản lĩnh! Hôm trước đến cả Kiều phu nhân còn than với mẹ rằng không kiếm được thư mời đấy! Suốt ngày chém gió cái gì mà anh bà ta làm chức to ở tỉnh nào đó thế mà còn không lấy được đấy!"

Triệu San San đứng một bên, cô ta cũng là con dâu nhưng cái câu "con dâu mẹ đúng là có bản lĩnh" này của Trịnh Mẫn Quân khác nào đang tát thẳng vào mặt cô ta đâu chứ.

Đúng vậy, cô con dâu Ninh Tuyết Lạc kia có bản lĩnh, còn cô ta chỉ là một phế vật có cũng được, không có cũng được!

"Có chuyện gì mà vui vẻ thế?" Lúc này Tô Hoằng Quang cũng đi từ nhà trong ra.

Trịnh Mẫn Quân cầm thư mời ra khoe: "Hoằng Quang, Tuyết Lạc lấy được thư mời của phu nhân bộ trưởng Lý này!"

"Thật không?" Tô Hoằng Quang cũng hết sức kinh ngạc và vui mừng: "Nếu có thể đặt được quan hệ với bộ trưởng Lý thì tập đoàn Ức Phong nhà chúng ta có lợi rất lớn!"

Bất cứ một công trình của quốc gia nào cũng là đơn hàng trị giá mấy trăm vạn đó!

"Đúng thế! Tuyết Lạc thật có bản lĩnh! Bây giờ cả cái Đế Đô này có ai mà không hâm mộ việc nhà chúng ta có một đứa con dâu tài giỏi như thế này chứ!" Trịnh Mẫn Quân kiêu ngạo.

"Tuyết Lạc vất vả rồi!" Tô Hoằng Quang cũng rất vui vẻ.

Triệu San San thấy bố mẹ chồng đều vây quanh Ninh Tuyết Lạc thì sắc mặt cực kì khó coi, giận dữ mà xoay người lên lầu.
 

Hoa Tử

Sưu tầm
Tham gia
24/9/19
Bài viết
6,388
Điểm cảm xúc
638
Điểm
113
Chương 1856: Đổi giọng thật nhanh
Sáng ngày hôm sau, tại thị trấn Lộc.

Ninh Tịch tối qua về là ngủ một giấc đến khi tự tỉnh lại, lúc này bên mép giường không có ai nhưng lại có mùi cháo thoang thoảng mê người từ dưới lầu bốc lên.

Mặc dù đã comeback nhưng cô cũng không bận rộn gì nhiều, chuyện của Giang Mục Dã cũng đã giải quyết, còn những chuyện khác thì cũng không gấp

"Dậy rồi, đến ăn sáng." Lục Đình Kiêu vẫn như mọi ngày tự mình chuẩn bị xong bữa sáng.

Dưới ánh nắng ban mai, người đàn ông ấy đeo tạp dề gọi cô qua ăn đúng là khiến nai con trong lòng Ninh Tịch không ngừng chạy loạn.

Mặc dù cô nấu ăn rất giỏi nhưng từ lúc ở chung với Lục Đình Kiêu thì số lần cô nấu cơm ngày càng ít, mà tay nghề của Lục Đình Kiêu lại càng ngày càng tốt, thậm chí nói là tiến bộ vượt bậc cũng không quá đáng.

Nhất là từ sau khi cô tỉnh lại đến giờ thì chưa xuống bếp một lần nào.

Lúc này, Tiểu Bảo cẩn thận bưng chén cháo đi tới cạnh Ninh Tịch: "Mẹ, để Tiểu Bảo bón cho mẹ."

Ninh Tịch vội vàng nói: "Cám ơn Tiểu Bảo, mẹ tự ăn được mà."

"Nhưng mà tay mẹ bị thương." Tiểu Bảo nhìn về phía cổ tay có chút sưng đỏ của cô, khuôn mặt bé nhỏ kia cực kì nghiêm túc.

Nói tới cái này, Ninh Tịch có chút chột dạ liếc nhìn Lục Đình Kiêu một cái.

Cô làm sao mà biết, hôm qua lúc ở buổi tuyên truyền còn không thấy cái gì ai ngờ đến tối cổ tay lại sưng lên...

Cũng may mà không bị thương quá nặng, có điều vẫn bị hai cha con nhà này dạy dỗ một lát.

"Được rồi, được rồi, được rồi, cám ơn con yêu nhé!" Ninh Tịch lập tức không dám nói gì nữa mà khôn khéo phối hợp.

Hôm nay là cuối tuần.

Hôm nay ăn sáng xong, Ninh Tịch đang chơi cùng Tiểu Bảo thì đột nhiên có khách đến chơi.

Nhìn người tới Ninh Tịch thấy rất kinh ngạc: "Trang phu nhân... Sao bác lại đến đây!"

Mạnh Lâm Lang từ ái nhìn Ninh Tịch, trên mặt cũng có chút đau lòng: "Tới thăm con một chút, thật ra thì muốn đến từ lâu rồi nhưng lại sợ làm phiền con."

"Không đâu Trang phu nhân, bác mau vào đi!" Ninh Tịch vội vàng nói.

Mạnh Lâm Lang nghe được Ninh Tịch lại gọi mình là "Trang phu nhân" thì bất mãn ra mặt, bà cả giận nói: "Tiểu Tịch, con vừa mới gọi là gì?"

"Ơ..." Ninh Tịch nghe hỏi vậy thì có chút không biết làm sao.

Cô đã nghe Lục Đình Kiêu nói chuyện Trang gia muốn nhận lại mình, nhưng mà đột nhiên lại đổi giọng ngay thế này cô có chút không quen...

Với Trang Khả Nhi và Trang Vinh Quang thì không sao, dù gì thì cũng giống như bạn bè cả, nhưng đối với trưởng bối thì dường như có chút lúng túng. Cô một thân một mình quen rồi, vì thế mà không biết nên ở chung với các trưởng bối như thế nào.

Ngay lúc Ninh Tịch còn đang lúng tung không biết làm sao thì sau lưng vang lên một thanh âm giòn tan: "Bà!"

Mạnh Lâm Lang thấy bé con lon ton chạy tới thì vẻ giả vờ giận dữ đã không giữ nổi, lập tức cười tươi roi rói ngồi xổm xuống ôm lấy nhóc: "Ôi, con nhà ai mà ngoan thế này!"

Mặc dù lúc đầu bà giận cá chém thớt nên không thích đứa con riêng này của Lục Đình Kiêu, nhưng sau khi ở chung thì lại không nhịn được mà yêu thích đứa bé này.

Cùng lúc đó lại có một giọng nam trầm trầm cũng vang lên: "Mợ ạ."

Ninh Tịch nhìn Tiểu Bảo, rồi lại nhìn Lục Đình Kiêu... ngẩn ra!

Hai người... đổi giọng cũng nhanh quá rồi đó nha!

Nhưng mà, hai cha con tự nhiên xưng hô như thế chắc là lúc cô hôn mê cũng đã gọi như vậy rồi thì phải?

Bánh bao lớn cùng bánh bao nhỏ nắm tay nhau phản chiến tuyến, Ninh Tịch cũng chỉ có thể ngoãn ngoãn mở miệng gọi theo Lục Đình Kiêu: "Mợ ạ."

"Ừ!" Mạnh Lâm Lang lúc này mới hài lòng.

*TQ: cách xưng hô anh của mẹ giống khu vực miền Trung của Việt Nam, anh em của mẹ đều gọi là cậu.
 

Hoa Tử

Sưu tầm
Tham gia
24/9/19
Bài viết
6,388
Điểm cảm xúc
638
Điểm
113
Chương 1857: Cho danh phận
Sau khi vào phòng, Mạnh Lâm Lang trò chuyện rất vui vẻ với Lục Đình Kiêu.

Ninh Tịch thấy vậy thì không nhịn được mà cảm khái, chậc chậc, dỗ trưởng bối thật giỏi nha!

Nhìn anh yêu nhà mình kìa, một câu "mợ" này, hai câu "mợ" nọ.

Chẳn giống ai kia... bây giờ cô vẫn chưa được nghe một tiếng "mợ" đâu.

Mấy người trò chuyện một hồi rồi Mạnh Lâm Lang mới gọi riêng Ninh Tịch ra nói chuyện: "Tiểu Tịch, mợ hỏi con, Nhan Như Ý với Lục Sùng Sơn đối xử với con thế nào?"

Tuy bà yên tâm với Lục Đình Kiêu nhưng với hai vị kia của Lục gia thì vẫn không yên lòng nổi.

Dù sao thì Tiểu Tịch với Lục Đình Kiêu đã kết hôn rồi, sau khi kết hôn thì đây không còn là chuyện riêng của hai người nữa. Sau này con bé sẽ phải đối mặt với cả gia tộc nhà họ Lục nữa, nếu Nhan Như Ý với Lục Sùng Sơn vẫn giữ thái độ trước kia thì sau này con bé phải sống ở Lục gia như thế nào?

Con bé vất vả lắm mới thoát chết trong đường tơ kẽ tóc, bà tuyệt đối không cho phép cô phải chịu ủy khuất thêm một chút nào nữa.

"Bọn họ đối xử với con tốt lắm." Ninh Tịch vội vàng trả lời.

Mạnh Lâm Lang có chút hoài nghi: "Thật sao? Con đừng có bao che cho bọn họ."

Ninh Tịch bất đắc dĩ nói: "Là thật ạ, hôm trước hai người họ còn mời con qua Lục trạch, nói chuyện với con rất lâu, cũng đã xin lỗi con rồi! Sau đó thì bọn họ đối xử với con rất tốt!"

Mạnh Lâm Lang thấy vẻ mặt Ninh Tịch không giống như đang giả vờ mới hơi yên tâm một chút, bà "hừ" một tiếng rồi nói: "Vậy thì tốt, coi như là Lục gia bọn họ còn có chút lương tâm."

Ninh Tịch gật đầu liên tục: "Vâng vâng, mợ cứ yên tâm đi ạ!"

Mạnh Lâm Lang nghe Ninh Tịch ngọt ngào gọi mợ thì lòng dạ mềm nhũn, từ ái nói: "Tiểu Tịch, sau này con có dự định gì không? Công việc, gia đình thì sao?"

Ninh Tịch nghĩ nghĩ một chút: "Vấn đề này thì trước đây con cũng nghĩ qua rồi, vốn con định lần này tỉnh lại thì cũng thuận thế mà giải nghệ luôn! Dành thời gian chăm sóc cho Đình Kiêu với Tiểu Bảo! Lúc trước con bận rộn quá, chẳng có thời gian ở cạnh họ mà Đình Kiêu thì lại luôn dung túng cho con..."

Mạnh Lâm Lang gật đầu: "Sau đó thì sao? Mợ nghe Khả Nhi với Vinh Quang nói con chuẩn bị làm việc lại?"

"Vâng." Ninh Tịch nói: "Bởi vì, sau đó lại xảy ra một ít chuyện mà nguyên nhân chính lại xuất phát con mà ra! Chuyện khó giải quyết nhất thì trước mắt cũng giải quyết xong rồi, con đang chuẩn bị đi diễn lại nhưng chắc chắn sẽ không liều mạng như trước đây, sẽ cố chu toàn giữa công việc và gia đình."

Mạnh Lâm Lang nghe vậy thì cũng tỏ vẻ đồng ý: "Như vậy thì tốt quá, thật ra thì mợ không ủng hộ con hoàn toàn giải nghệ! Phụ nữ vẫn phải có sự nghiệp của riêng mình."

Mạnh Lâm Lang nói xong liền hỏi chuyện mà bà quan tâm nhất: "Vậy con với Đình Kiêu bao giờ kết hôn? Lúc nào mới công khai quan hệ? Con đừng trách mợ quản nhiều! Lúc trước tuy nói là do hoàn cảnh bắt buộc, nhưng việc cưới xin này của hai đứa quả thật quá qua loa vội vàng! Với phụ nữ mà nói thì kết hôn là chuyện lớn cả đời đấy!"

Ninh Tịch nghe vậy thì có chút xấu hổ: "Trên thực tế thì lúc con với Đình Kiêu quen nhau chưa được bao lâu thì anh ấy đã cầu hôn con rồi! Chỉ là công việc của con nên mới kéo dài tới tận bây giờ, không công khai cũng vì thế."

"Nhưng hiện tại không giống như vậy, lúc mới bắt đầy thì fan không ổn định, chuyện kết hôn có ảnh hưởng rất lớn đến sự nghiệp của con! Nhưng hiện tại chờ con comeback thành công là có thể công khai chuyện con kết hôn, chắc cũng không mất quá nhiều thời gian."

"Con cũng rất muốn được quang minh chính đại ở bên anh ấy!"

Dẫu sao anh yêu nhà cô đã chờ cái danh phận này quá lâu rồi...
 

Hoa Tử

Sưu tầm
Tham gia
24/9/19
Bài viết
6,388
Điểm cảm xúc
638
Điểm
113
Chương 1858: Nữ chủ nhân gia tộc
Mạnh Lâm Lang thấy Ninh Tịch có tính toán cẩn thận thì cũng an lòng: "Trong lòng con tự biết là tốt rồi. Tóm lại là, con có gì khó chịu hay chỗ nào không hài lòng, hoặc bị họ bắt nạt đều phải nói ngay cho mợ! Chúng ta không cần phải nhìn sắc mặt của nhà họ Lục bọn họ! Không thích thì về nhà!"

Về nhà...

Ninh Tịch không diễn tả được cảm giác của mình lúc nghe thấy hai từ này là thế nào, chỉ biết là trong lòng tràn ngập sự ấm áp: "Con nhớ rồi mợ."

"Thế này mới ngoan!" Manh Lâm Lang cười cười vỗ lên mu bàn tay Ninh Tịch, không biết đột nhiên bà nghĩ tới cái gì mà vui vẻ nói: "Mợ có một người bạn thân, mới đến Đế Đô gần đây, trước đây mợ có nhắc con với bà ấy thì bà ấy nói muốn gặp con! Đúng lúc có cơ hội tốt như thế này, tối nay mợ mang con đi gặp bà ấy một chút!"

Ninh Tịch nghe vậy thì có chút khó xử: "Dạ... bạn thân của mợ sao?"

Mạnh Lâm Lang thấy cô lúng túng thì vội vàng giải thích: "Không cần câu nệ gì đâu, mợ với bà ấy thân nhau lắm! Con đó, cũng phải tự biết mình hôm nay đã là nữ chủ nhân của Lục gia, ngày sau còn phải đối mặt với cả một gia tộc nữa đấy! Tiếp xúc với những người như này nhiều một chút mới tốt! Nếu không, con làm sao mà trấn áp được đám gia tộc trong bụng chỉ biết tính toán thiệt hơn?"

Mạnh Lâm Lang thấy Ninh Tịch hoàn toàn không nghĩ tới mấy vấn đề này thì nhất thời lại cảm thấy đau lòng: "Vốn là mấy chuyện này phải để mẹ con dạy con, nhưng mà... Thôi! Quên cái loại mắt mù đó đi! Không nhắc tới cũng được! Nếu con tin mợ thì cứ nghe mợ! Mợ tuyệt đối không hại con đâu!"

Ninh Tịch thấy Mạnh Lâm Lang lo lắng cho mình nhiều như vậy thì trong lòng cảm động không thôi, tất nhiên là sẽ không từ chối ý tốt của bà nữa mà vội vàng gật đầu nói: "Sao con lại không tin mợ chứ! Con biết rồi mợ, con sẽ đi!"

Mạnh Lâm Lang vui vẻ: "Vậy không quấy rầy ba người nhà con nữa, buổi tối mợ lại qua đón con!"

"Để con tiễn mợ!"

Thấy Mạnh Lâm Lang phải đi, Tiểu Bảo lập tức buồn buồn sán tới: "Bà phải đi rồi sao?"

"Ừ, bà phải đi rồi, lần sau bà lại qua thăm Tiểu Bảo nhé."

"Vậy bà nhớ tới sớm chút nhé."

"Ừ ừ ừ..." Mạnh Lâm Lang bị dỗ đến tươi cười toét miệng.

Ban đầu, kể cả không có chuyện Tiểu Tịch bị thương vì Tiểu Bảo thì bà vốn cũng đã có bất mãn với Tiểu Bảo rồi. Dù sao thì với cái chuyện chưa kết hôn mà đã có con đối với người có xuất thân từ thế gia như Mạnh Lâm Lang mà nói thì là điều hoàn toàn không thể chấp nhận được.

Cho nên lúc ở bệnh viện, Lão gia tử đột nhiên muốn nhận cả Tiểu Bảo vào viện điều dưỡng thì không chỉ chồng mình mà chính bà cũng vô cùng bất mãn.

Chẳn qua là bé con này quá đáng yêu, lại hiểu chuyện khiến người ta yêu thương cho nên bà mới dần dần thay đổi suy nghĩ của mình.

Chồng của bà tình tính tương đối thẳng thắn nên cũng không nghĩ nhiều, nhưng bà suy nghĩ kĩ một chút lại cảm thấy chuyện này cứ có chỗ không đúng.

Lão gia tử là một người sáng suốt, lúc đầu ở bệnh viện Lục Đình Kiêu đã nói cái gì với ông mà có thể khiến ông lập tức đón nhận Tiểu Bảo, lại còn đối xử tốt với Tiểu Bảo như vậy?

Kết hợp với không khí thân mật giữa Tiểu Bảo và Ninh Tịch thì trong lòng bà có một suy đoán mơ hồ, chẳng qua là vẫn không dám xác định.

Nếu lão gia tử đã không muốn nói thì chắc chắn là có lí do, cho nên bà cũng không dám tự tiện đi điều tra chân tướng.

Chẳng qua là bà có chút kỳ quái, nếu quả thật sự thật giống như những gì bà nghĩ vậy thì tại sao chính bản thân Ninh Tịch lại không biết?
 

Hoa Tử

Sưu tầm
Tham gia
24/9/19
Bài viết
6,388
Điểm cảm xúc
638
Điểm
113
Chương 1859: Đều là người nhà
Mợ nói cái gì?" Sau khi Mạnh Lâm Lang đi, Lục Đình Kiêu hỏi một câu.

Dù cho trên mặt Lục Đình Kiêu chả biểu hiện cái gì nhưng Ninh Tịch vẫn có thể đoán ra anh đang nghĩ gì từ những thay đổi rất nhỏ trên mặt và nhận ra câu hỏi của anh... không đơn giản như trên mặt chữ.

Vì thế cô liền bay qua vuốt lông: "Yên tâm đi, không ai đào góc tường của anh đâu! Mợ đã bị anh với Tiểu Bảo dỗ vui vẻ tới nỗi cho bay cả suy nghĩ ấy luôn rồi ấy chứ!"

"Mợ hỏi em là ba mẹ đối xử với em thế nào, tất nhiên là em báo cáo tình hình thực tế rồi! Mợ còn hỏi... lúc nào tổ chức hôn lễ... lúc nào công khai quan hệ..."

Lục Đình Kiêu nghe vậy thì nhướng mày, Ninh Tịch lập tức dính sát vào: "Em đã nói là nhanh thôi! Tình hình hiện tại của em bây giờ chỉ còn thiếu một thời cơ thích hợp thôi!"

Lục Đình Kiêu nâng môi cười: "Cảm tạ phu nhân ban cho danh phận."

Ninh Tịch chột dạ ho nhẹ một tiếng: "Đừng khách khí đừng khách khí! Em thề lần này là thật! À đúng rồi, buối tối em còn phải đi cùng mợ đến gặp một người bạn của mợ, mợ nói nên tiếp xúc với mấy người này nhiều một chút mới có lợi."

"Mợ nói không sai, bà ấy thật lòng muốn tốt cho em."

...

Chạng vạng.

Mạnh Lâm Lang tới đón Ninh Tịch, thấy bộ lễ phục trắng Ninh Tịch mặc trên người thì hai mắt nhất thời sáng rực.

"Tiểu Tịch, con mặc bộ đồ này đẹp quá."

Ninh Tịch thở phào một hơi: "Có thật không ạ? Con còn đang lo màu trắng nhìn quá đơn giản."

Mạnh Lâm Lang lắc đầu: "Không đâu, rất đẹp! Gần đây không biết Đế Đô có chuyện gì mà cứ thích mặc mấy cái loại quần áo lòe loẹt kia, đây mới thật sự là vẻ đẹp của phong cách Trung Hoa chứ."

"Cái loại kia nhìn thì đẹp đấy nhưng nhìn nhiều mắt bị khó chịu, trông cũng nặng nề! Bộ váy trắng này của con thật sự là khiến cho đôi mắt người ta được thanh tẩy, nhẹ nhàng khoan khoái!"

Nhất là cô cháu gái này của bà lại có dung mạo quá xuất sắc, bộ váy trắng này chẳng khác nào tôn cô lên thành tiên nữ hạ phàm.

"Nếu nhà thiết kế của con mà nghe được lời nhận xét này của mợ thì vui lắm đây!" Ninh Tịch vui vẻ nói.

"Đây cũng là nhãn hiệu của con hả? Tắc Linh?" Mạnh Lâm Lang chợt nhớ ra là Khả Nhi rất thích nhãn hiệu này.

"Đúng ạ, chỉ là đoạn thời gian trước cậu ấy gặp chút bế tắc về linh cảm nên tình hình công ty cũng không tốt lắm! Bộ con đang mặc trên người là tác phẩm trong bộ sưu tập mới nhất của cậu ấy, chủ đề của bộ sưu tập này là "trở về nguyên dạng"." Ninh Tịch trả lời.

"Hay cho một câu "trở về nguyên dạng", nhà thiết kế của con quả thực không tồi! Người khác đều dùng các loại trang sức xa xỉ phối hợp trang phục thì cậu ấy tập trung vào thiết kế vào kết cấu của trang phục, đúng là đã đạt đến tầm cao mới!" Mạnh Lâm Lang cũng có nghiên cứu về thời trang và các loại trang sức nên đưa ra lời phân tích.

"Về sau nếu nhà thiết kế của con có rảnh thì cũng thiết kế cho mợ một bộ được chứ?"

"Tất nhiên rồi ạ, chỉ cần mợ không chê thôi!"

...

Rất nhanh, xe đã tới nơi.

Mạnh Lâm Lang mặc trên người bộ sườn sám màu cánh sen thanh nhã, khuôn mặt được chăm sóc kĩ lưỡng tới độ nhìn không ra tuổi tác thật, bà đi cạnh Ninh Tịch mà hai người lại trông giống như là chị em gái nhiều hơn.

"Tiểu Tịch, mợ với phu nhân Lý Vưu từ nhỏ đã chơi thân với nhau, quan hệ rất tốt! Lát nữa con cũng không cần quá khách sáo đâu, cứ coi như người trong nhà đi."

"Vâng, con biết rồi mợ." Ninh Tịch khôn khéo gật đầu.

Ninh Tịch biết tâm ý của Mạnh Lâm Lang đối với mình, cũng hiểu ý đồ của bà ấy khi đưa cô tới đây.

Đi thêm mấy bước nữa thì Khu nghỉ dưỡng Thiên Tuyền đã ngay trước mặt.
 

Hoa Tử

Sưu tầm
Tham gia
24/9/19
Bài viết
6,388
Điểm cảm xúc
638
Điểm
113
Chương 1860: Oan gia ngõ hẹp
Khu nghỉ dưỡng Thiên Tuyền này chính là một khu nghỉ dưỡng cao cấp, là nơi mà những người quyền thế tụ họp, hơn nữa không có thiệp mời thì không được vào.

Mấy năm trước khu này từng được tân trang lại nhưng nhìn chung vẫn giữ được vẻ cổ kính, cảnh đẹp cũng không hề bị phá hủy.

Lúc Mạnh Lâm Lang đi tới cửa thì chuông điện thoại đột nhiên reo lên.

Vừa nhìn tên người gọi tới, Mạnh Lâm Lang liền nói với Ninh Tịch: "Tiểu Tịch, mợ có cuộc điện thoại quan trọng, con chờ ở đây một lát nhé."

"Không có gì đâu, mợ cứ làm việc đi." Ninh Tịch rất hiểu chuyện đáp lại.

Thân phận của Mạnh Lâm Lang khá đặc biệt, những cuộc điện thoại quan trọng đa phần đều là cơ mật quốc gia cho nên cần cẩn thận một chút cũng khó tránh khỏi.

...

Chờ Mạnh Lâm Lang rời đi, Ninh Tịch liền đi dạo chung quanh ngắm phong cảnh.

Lúc này, ngoài cửa khu nghỉ dưỡng có hai nữ nhân viên lễ tân cao ráo, xinh đẹp đang thỉnh thoảng liếc mắt đánh giá Ninh Tịch.

"Cô gái kia đang làm gì vậy... Tôi thấy cô ta cứ vòng vo quanh chỗ này hơn nửa ngày rồi! Nhìn khí chất kia, tướng mạo kia chẳng lẽ là một khách quyền quý nào sao?" Một người lên tiếng.

"Không giống." Một nhân viên khác lắc đầu: "Gần đây khu nghỉ dưỡng chúng ta thiếu người làm công, vẫn đang đăng tuyển! Chắc là cô ta tới xin việc."

Những cô gái quyền quý hay tới Khu nghỉ dưỡng Thiên Tuyền này cô ta đều có ấn tượng, nhưng cô gái này lại hết sức lạ mặt, cô chưa từng gặp qua bao giờ.

Danh tiếng của nơi này khiến không ít các cô gái xinh đẹp, thậm chí là người có gia thế tốt cũng muốn luồn lách chui vào. Cứ nhìn những nhân viên như bọn họ xem, có ai là trình độ học vấn hay gia thế kém đâu? Mỗi chức vụ ở đây là đều là một bàn đạp tốt để tiến tới địa vị cao hơn.

"Quả thật không phải là khách ở đây, nhưng nhìn cũng có vài phần quen mặt. Hình như là một nghệ sĩ rất nổi tiếng không lâu trước đây...". Nữ nhân viên kia nhìn chằm chằm khuôn mặt mà chỉ cần nhìn từ xa cũng đủ khiến mọi người phụ nữ ghen tị rồi chần chừ nói.

"Hừ, coi như là đang nổi tiếng cũng không xứng với khu nghỉ dưỡng của chúng ta, huống hồ là một người hết thời!" Một người khác khinh thường nói.

Người như vậy bọn họ đã thấy rất nhiều cho nên cũng không để ý lắm.

Không lâu sau có một chiếc xe Maserati trắng chậm rãi đậu sát cửa.

Cửa xe mở ra, một người đàn bà mặc lễ phục màu xanh da trời, tay cầm túi xách Chanel bước xuống.

"Cô Ninh!"

Tuy cô gái này keo kính râm nhưng hai nhân viên kia vừa nhìn một cái đã nhận ra, sau đó lập tức chạy lên nghênh đón.

Ninh Tuyết Lạc đi vòng qua ghế phó lái rồi mở cửa xe, đỡ một người phụ nữ trung niên xuống.

"Kia là mẹ chồng của cô Ninh, Trịnh phu nhân..."

Nhìn thấy người phụ nữ trung niên kia, một nữ nhân viên nhẹ giọng nói, những nhân viên như bọn họ gần như là nắm rõ lí lịch của giới thượng lưu như lòng bàn tay.

"Làm phiền hai cô đợi lâu, đây là thư mời của tôi." Ninh Tuyết Lạc khách khí nói.

Mấy người hàn huyên một hồi rồi đang định đi vào bên trong...

Lúc này khóe mắt Trịnh Mẫn Quân đột nhiên hướng về một bóng người quen thuộc bên khe suối xa xa.

Người kia là...

Chân mày của Trịnh Mẫn Quân lập tức nhíu chặt, bà ta kéo ta Ninh Tuyết Lạc nói: "Tuyết Lạc, con mau nhìn xem, kia có phải là Ninh Tịch không?"

Cái gì? Ninh Tịch?

Nghe đến cái tên Ninh Tịch, Ninh Tuyết Lạc lập tức nhìn về phía khe suối một cái theo bản năng.

Sau đó con ngươi cô ta thắt chặt lại!

Thật sự là Ninh Tịch!

"Mẹ, là chị đó không sai đâu!" Ninh Tuyết Lạc nói, con ngươi cũng trở nên âm trầm.

Không ngờ lại gặp được con khốn này ở đây!

Cô ta tới đây làm gì?

Ninh Tuyết Lạc nghĩ nghĩ một chút thì lập tức hiểu ra, tám phần là đến nịnh hót móc nối quan hệ?

Chắc không phải bị thằng già nào đó lăn lộn cho không chịu nổi nữa, nên muốn tìm núi khác?

Trên mặt Ninh Tuyết Lạc thoáng qua một tia sung sướng, cô ta chỉnh lại vạt áo tinh xảo rồi nói với Trịnh Mẫn Quân: "Mẹ, chúng ta qua chào chị đi! Lâu lắm rồi không gặp chị, "vất vả" lắm mới có cơ hội gặp ở đây!"
 

Hoa Tử

Sưu tầm
Tham gia
24/9/19
Bài viết
6,388
Điểm cảm xúc
638
Điểm
113
Chương 1861: Tới móc nối quan hệ
Ninh Tuyết Lạc nói xong liền gấp gáp bước về phía trước cứ như thế đang đi gặp thân nhân thật sự.

Trịnh Mẫn Quân vốn không muốn làm như vậy nhưng thấy Ninh Tuyết Lạc đã bắn tới chỗ bên kia rồi thì bà ta cũng chỉ có thể đi theo.

"Chị, là chị sao?"

Đi tới cạnh khe suối, Ninh Tuyết Lạc kích động mà thấp thỏm lên tiếng gọi Ninh Tịch.

Nghe có tiếng người sau lưng, Ninh Tịch xoay người lại theo bản năng.

Thấy người kia là Ninh Tuyết Lạc thì cô có hơi sững sờ mà nhướng chân mày lên, cô không ngờ lại gặp Ninh Tuyết Lạc ở chỗ này, cả Trịnh Mẫn Quân cũng có mặt ở đây.

"Suốt một năm nay chị đã đi đâu thế, em với anh Diễn rất lo lắng cho chị!"

"Lo lắng?" Trịnh Mẫn Quân ở một bên cười lạnh: "Tuyết Lạc, con lo lắng cái gì? Ai chả biết cô ta được một lão già quyền thế bao nuôi chứ? Nếu không, sao người ta lại rời khỏi giới giải trí chứ, một năm nay chắc chắn là bay nhảy đến sung sướng đã đời rồi, cần gì con phải lo lắng?"

"Mẹ, con tin chị tuyệt đối không phải là người như vậy." Ninh Tuyết Lạc lập tức nói hộ thay Ninh Tịch.

"Tuyết Lạc, con ngây thơ quá! Mẹ sống bao nhiêu năm thế này có loại người nào mà chưa từng gặp qua! Những ả đàn bà vì vinh hoa phú quý mà tự nguyện bán đứng thân thể mình nhiều không đếm xuể, con làm sao biết những điều bẩn thỉu trong đó chứ!" Trịnh Mẫn Quân nhìn Ninh Tịch cứ như đang nhìn một thứ gì đó cực kỳ bẩn thỉu.

Ninh Tuyết Lạc áy náy cười với Ninh Tịch một tiếng: "Mẹ đừng nói chị như thế chứ..."

Ninh Tịch đứng im đó xem hai kẻ đần độn này kẻ xướng người họa.

Hơn một năm không gặp, cứ tưởng Ninh Tuyết Lạc sẽ có chút tiến bộ, cuối cùng thì thủ đoạn của cô ta vẫn chẳng thay đổi nổi, vẫn dựa vào một chiêu này mà lừa gạt khắp thiên hạ.

Không đợi Trịnh Mẫn Quân lên tiếng, Ninh Tuyết Lạc lập tức tỏ vẻ như đang hòa giải mà nói: "Chị, xin lỗi, em với mẹ còn có việc phải vào trong khu nghỉ dưỡng, đành đi trước vậy."

Nói xong lại giả vờ như vô tình nhắc nhở: "Đúng rồi, chị tới đây gặp Lý phu nhân sao? Muốn vào trong phải có thư mời đấy! Đáng tiếc là em chỉ có hai cái thôi, nếu không thì có thể mang cả chị vào rồi."

Trịnh Mẫn Quân lập tức cau mày nói: "Tuyết Lạc, được rồi, chỗ này là chỗ loại người như cô ra có thể vào à? Hai mẹ con mình vào đi thôi, đừng để Lý phu nhân chờ lâu."

"Chị, lần sau nếu có cơ hội thì em lại tìm chị." Sau khi mục đích khoe khoang đã đạt được, Ninh Tuyết Lạc mới hài lòng mà rời đi với Trịnh Mẫn Quân.

Hai cô lễ tân thấy thế thì một người có chút hiếu kỳ hỏi: "Ninh tiểu thư, Trịnh phu nhân, hai vị quen cô gái kia sao?"

Trịnh Mẫn Quân lập tức mở miệng nói: "Sao chúng tôi có thể quen loại đàn bà đê tiện như thế chứ!"

Nữ nhân viên nghe giọng điệu Trịnh Mẫn Quân như vậy thì lập tức sửa lời: "Tôi đã nói rồi, lấy thân phận của hai vị thì sao có thể quen biết gì với cô gái kia được! Tôi thấy cô ta vòng vo ở đây cả nửa ngày, xem chừng là tới xin vào làm việc ở đây."

"Một diễn viên hết thời mà thôi, sợ là bị người ta bao nuôi chơi đùa chán rồi không làm ăn được gì nữa nên mời tới xin làm nhân viên quét dọn." Trịnh Mẫn Quân cười nhạt.

"Dạ? Diễn viên hết thời? Lại còn bị bao nuôi?"

Nghe Trịnh Mẫn Quân nói vậy, trên mặt hai nhân viên kia hiện rõ vẻ chán ghét.

"Khó trách tôi vừa mới nhìn một cái là nhận ra cô ta cũng giống như mấy người đàn bà lẳng lơ kia, muốn chui vào đây để móc nối quan hệ!"
 
Trạng thái
Không mở trả lời sau này.

Bạn nên xem

Top