Trạng thái
Không mở trả lời sau này.
[Ngôn tình] Chọc Tức Vợ Yêu - Mua Một Tặng Một - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

Hoa Tử

Sưu tầm
Tham gia
24/9/19
Bài viết
6,286
Điểm cảm xúc
597
Điểm
113
Chương 1848: Nữ vương đại nhân của tôi lợi hại
Từ Thao ngồi cạnh nghe loáng thoáng nội dung câu chuyện, suýt nữa thì cái thân già của anh ta phun một ngụm máu ra ngoài!

Đệch, cái gã Thẩm Miên này... tiết tháo đâu hết rồi...

Ninh Tịch cũng không ngờ Thẩm Miên lại đổi thái độ nhanh đên như vậy, cô nhìn di động mà khóe miệng hơi giất giật.

"Ninh Tịch, đây là chính miệng cô nói đấy nhá! Cô nói đền cho tôi một bộ rồi đấy! Vai chính phim tiếp theo của tôi đã đặt cô trước rồi đó, nữ chính không được thì nam chính! Đặt cô trước rồi đấy, cô không được đổi ý!" Thẩm Miên vừa nãy còn xoắn xuýt không thôi mà hiện giờ đã hưng phấn như thể chỉ mong bộ phim kia bị phá luôn cho rồi.

Ninh Tịch bật cười: "Biết rồi, chuyện tôi đã đồng ý thì có đổi ý bao giờ chưa."

"Ha ha ha... được! Vậy tôi đi làm rõ! Cô chờ đó ha!" Thẩm Miên vui tươi hớn hở nói.

Từ Thao ngồi một bên tỏ vẻ đã xem đủ rồi, anh ta bị bất ngờ đến choáng váng: "Ớ... cái này là giải quyết xong rồi... hả?"

Nữ vương đại nhân của tôi quá lợi hại!

"Chậc, nhưng đúng là quá lời cho tên Thẩm Miên kia! Bộ phim đầu tiên sau khi trở lại của cô lại cứ thế đưa cho cái gã đó rồi! Tôi nói nè, sau khi Thẩm Miên quay xong bộ Người Tìm Mộng với cô xong ý mà, anh ta cũng đã quay tiếp hai bộ nữa. Tuy không tệ lắm nhưng tuyệt đối không thể so được với Người Tìm Mộng được."

"Xem ra là anh ta bị người khác nói là không còn quay được bộ phim nào qua được Người Tìm Mộng nữa nên có chút nóng nảy, bí quá hóa liều mới tìm Hàn Tử Huyên quay một bộ phim cấm, tham vọng muốn lấy giải quốc tế đây mà..." Từ Thao không nhịn được dè bỉu.

...

Cùng lúc đó, trung tâm triển lãm đã không còn ai.

Vương Hạo Quân, Trịnh An Như, Hàn Tử Huyên cùng những người có liên quan đứng sau hậu trường mắt to trừng mắt nhỏ, bầu không khí nặng nề vô cùng.

Lúc này người khó chịu nhất trừ Hàn Tử Huyên ra còn một vị ăn mặc lộng lẫy - phó tổng của Tinh Huy - Ninh Tuyết Lạc...

Tối nay chính là cơ hội mà cô ta tìm kiếm đã lâu mới xuất hiện, cô ta cố ý ra sân khấu cuối cùng để nhân cơ hội tự tẩy trắng mình, thậm chí cái ý tưởng mời dàn diễn cũ tới cũng là của cô ta đề xuất ra.

Lại không ngờ rằng... Ninh Tịch biến mất lâu như vậy lại giống một quả lựu đạn, không chút dấu hiệu nào mà đột nhiên xuất hiện rồi khiến thế giới của cô ta nổ tung.

Vốn chuyện của cô ta đã dần dần chìm vào quên lãng theo sự biến mất của Ninh Tịch. Con đường sự nghiệp của cô ta ngày càng thành công cũng kéo theo bản thân cô ta dần dần đi vào con đường hình tượng nữ thần. Thân phận con nuôi không những không bị ai lên án mà còn nhận được sự đồng tình và lí giải của cơ số những người ở tầng chót.

Cơ mà, Ninh Tịch xuất hiện cái thì tất cả những sỉ nhục, những ghét bỏ, những gì cô ta muốn giấu kín không để ai biết đều nổi hết lên mặt nước.

Chỉ cần Ninh Tịch còn tồn tại một ngày thì tất cả mọi người đều nhớ kỹ rằng Ninh Tịch mới thật sự là thiên kim đại tiểu thư, còn cô ta chỉ là một món hàng giả, một con tu hú chiếm tổ mà thôi.

Cho dù hôm nay cô ta đã nắm tất cả mọi thứ trong tay thì cũng không thoát khỏi cái bóng đáng chết đó...

"Lúc Thịnh Thế đáp ứng sao cậu không điều tra rõ ràng?" Ninh Tuyết Lạc lòng dạ có thâm sâu cỡ nào thì lúc này cũng đã tức đến sôi máu.

"Hỏi cậu đó! Tại sao không điều tra cho rõ!" Vương Hạo Quân tức giận.

Giám đốc PR đau khổ nói: "Tôi đã hỏi rõ rồi, đối phương cũng khẳng định rằng chắc chắn sẽ cho chúng ta một câu trả lời! Tôi làm sao biết Thịnh Thế lại... đánh chết tôi cũng không nghĩ tới là Ninh Tịch sẽ ra mặt..."

Thịnh Thế trong mắt bọn họ cũng chỉ đang hấp hối kéo dài hơi tàn mà thôi, đừng nói là cậu ta mà tất cả mọi người đều không coi Thịnh Thế ra cái gì, thế cho nên mới xảy ra cơ sự ngày hôm nay.

Anh ta tiếp tục: "Hơn nữa nhìn cách Ninh Tịch trả lời mấy phóng viên kia, bọn họ... rõ ràng đã sớm có âm mưu... cố ý tới phá hoại..."
 

Hoa Tử

Sưu tầm
Tham gia
24/9/19
Bài viết
6,286
Điểm cảm xúc
597
Điểm
113
Chương 1849: Muốn đổi người
"Thừa lời! Cái này còn cần cậu phải nói sao?" Vương Hạo Quân tức giận.

Sân của mình bị đập nát còn phải lót đường cho người ta nữa!

Lúc này, mấy nhà đầu tư vẫn đang bàn luận với nhau nãy giờ thì đột nhiên có một người đứng dậy lên tiếng: "Khụ, thật ra thì... từ chuyện ngày hôm nay có thể thấy được... đội hình diễn viên của bộ phim này của chúng ta... cũng nên điều chỉnh lại một chút..."

Trịnh An Như vừa nghe liền biến sắc: "Ý của Tiền tổng là gì?"

Tiền tổng ưỡn cái bụng bia của ông ta mà cười ha hả nói: "Hôm nay ý mà, mấy người cũng thấy được Ninh Tịch có nhân khí và độ hot lớn thế nào rồi đấy! Bộ phim này chúng tôi chi rất nhiều tiền nên tất nhiên muốn thu về được số lãi cao nhất! Mọi người nói có đúng hay không?"

Nhất thời sắc mặt Trịnh An Như khó coi vô cùng: "Hợp đồng với Tử Huyên đã kí rồi, chẳng lẽ các ông vẫn còn muốn đổi người? Đổi thành một nghệ sĩ hết thời ở ẩn lâu như vậy?"

"Tiền tổng, Lý tổng, Thôi tổng, các ông chẳng hiểu gì về giới giải trí cả cho nên mới bị một màn này của đối phương che mắt! Ninh Tịch nhận được phản ứng như hôm nay vì cô ta đã biến mất quá lâu, các fan khó tránh khỏi có chút kích động nhưng cũng chỉ là sớm nở tối tàn!"

"Cô ta bây giờ không tài nguyên, không quan hệ lại vẫn đang chết dí ở cái chỗ như Thịnh Thế kia, cô ta dựa vào đâu mà muốn so với Tử Huyên? Ngay cả tư cách xách giày cho Tử Huyên cũng không có!"

Trịnh An Như đùng đùng nói một đống như thế khiến đám nhà đầu tư kia trố mắt nhìn nhau, nhất thời lại lâm vào do dự.

Vương Hạo Quân cũng nhân cơ hội nói: "Mấy vị xin cứ an tâm, đừng nóng vội! Quản lí Trịnh dù sao cũng là người quàn lý hàng đầu trong giới, lời cô ấy nói chắc chắn không sai! Lần này Tinh Huy chúng tôi cũng rót vốn nhiều nhất cho nên chúng tôi cũng chắc chắn không tự hại mình đâu!"

Có một người đàn ông áo mũ chỉnh tề không vui mà trầm giọng nói: "Mấy người đừng coi chúng tôi không biết gì, là thằng ngu để moi tiền! Kể cả Ninh Tịch hiện tại không có tài nguyên nhưng chỉ riêng việc cô ấy mới ra sân thôi đã phá sạch công sức chúng ta chuẩn bị bao lâu như thế cũng đủ chứng minh thực lực của mình rồi!"

"Bản điện ảnh Thiên Hạ ở trong lòng công chúng mãi mãi là bức tường thành không thể vượt qua! Chúng tôi đập tiền nhiều như thế nào nữa cũng vô dụng! Đã không qua nổi tác phẩm gốc mà còn ảo tưởng muốn vượt qua Cửu Tiêu? Nằm mơ à?"

"Dựa vào cái gì? Dựa vào cái mà mấy người gọi là nữ hoàng nhân khí - Hàn Tử Huyên? Cái người mà ngay cả fan của mình cũng không quản được?"

Tối nay, fan của Hàn Tử Huyên nườm nượp kéo nhau phản bội đã là một cái tát nặng nề vào thẳng mặt cô ta. Lúc này, lại bị mấy nhà đầu tư chỉ thẳng mặt mà mắng lại càng khiến cô ta giận đến cả người phát run. Từ sau khi cô ta nổi tiếng đến giờ có chỗ nào cô ta bước chân đến mà không được người ta khách khí, nịnh bợ, đã bao giờ phải chịu khuất nhục như này?

Ngay lúc Hàn Tử Huyên tưởng mình không nhịn nổi mà bạo phát thì Ninh Tuyết Lạc đứng một bên nói: "Lý tổng nói vậy là sai rồi, ngài phải biết những fan hâm mộ tối này không phải đều là fan của Hàn Tử Huyên, ít nhất một nửa trong đó là fan trung thành của Giang Mục Dã."

"Cái gọi là dành được sự đồng tình của số đông là thật, hay là có người cố tình sắp xếp cho người khác xem để đạt được mục đích, thậm chí... là muốn cướp vai... Lý tổng không hiểu giới giải trí, nhưng mấy cái lắt léo này chắc ngài cũng hiểu chứ?"

Vị Lý tổng kia nghe Ninh Tuyết Lạc nói vậy thì hơi nhíu mày coi như là có nghe vào. Tính chân thực của việc này đúng là ông ta không thể đảm bảo được, nhưng tình huống tối nay... dựa theo trực giác của ông ta mà nói thì ông ta không nghĩ rằng có thể là giả được. Dù sao thì ông ta chỉ là một người đứng xem thôi mà cũng thấy động lòng, cũng bị Ninh Tịch thuyết phục...
 

Hoa Tử

Sưu tầm
Tham gia
24/9/19
Bài viết
6,286
Điểm cảm xúc
597
Điểm
113
Chương 1850: Không khỏi quá để mắt
Vương Hạo Quân với Ninh Tuyết Lạc vất vả lắm mới trấn an được mấy nhà đầu tư, nhưng thế quái nào phía bên kia lại xảy ra chuyện.

Giám đốc PR lã chã mồ hôi cầm di động chạy vào: "Vương... Vương tổng... Ninh phó tổng..."

"Sao thế?" Vương Hạo Quân không nhịn được hỏi.

Ninh Tuyết Lạc với Hàn Tử Huyên và Trịnh An Như thấy sắc mặt anh ta không ổn cũng cau mày nhìn sang.

Đối diện với ánh mắt của tất cả mọi người, gương mặt Lưu Văn Lương trắng nhợt xoắn xuýt như bánh quẩy, khó khăn nói: "Thẩm Thẩm Thẩm..."

"Thẩm cái gì mà Thẩm?" Vương Hạo Quân mắng.

"Thẩm Miên!!!" Lưu Văn Lương cuối cùng cũng thốt lên được cái tên này rồi lén lút nhìn về phía Hàn Tử Huyên với Trịnh An Như một cái rồi mới lên tiếng: "Thẩm Miên vừa đăng lên weibo làm rõ chuyện bức ảnh của Giang Mục Dã và Tử Huyên chỉ là một cảnh chụp lúc quay phim!"

"Anh nói cái gì? Chuyện này là không thể nào!" Trịnh An Như biến sắc.

Lưu Văn Lương đau khổ nói: "Là thật, Thẩm Miên còn cắt một đoạn phim chi tiết để làm bằng chứng!"

"Thẩm Miên bị điên rồi sao? Anh ta có biết mình đang làm gì hay không?" Trịnh An Như không thể tin nổi mà thất thanh hét lên.

Sắc mặt Hàn Tử Huyên cũng thay đổi hoàn toàn nhưng cô ta vẫn chắc giọng nói: "Nhất định là có cái gì hiểu lầm ở đây, đạo diễn Thẩm tuyệt đối không thể làm như vậy được!"

Cái Thẩm Miên không muốn nhất chính là lộ chuyện này ra ánh sáng, cho nên lúc đầu bọn họ mới không e ngại gì mà để lộ ảnh ra ngoài.

Hàn Tử Huyên vừa nói vừa vội vàng cầm lấy di động vào weibo của Thẩm Miên xem.

Kết quả, cô ta thấy ngay được nội dung mà Thẩm Miên vừa mới đăng lên trông vô cùng bắt mắt...

[Tại đây, tôi muốn làm rõ một chuyện với mọi người, tấm hình này là một cảnh trong bộ phim mới của tôi tên là Loạn Quan Đông, là một cảnh trong phim, cảnh này cũng là mượn góc để hoàn thành. Bởi vì chút suy nghĩ riêng và ích kỷ của bản thân mà mặc dù biết rõ sự thực nhưng từ đầu đến cuối tôi vẫn không hề đứng ra làm rõ, khiến người vô tội bị liên lụy rất lớn, chuyện lần này tôi thực sự áy náy!]

Đi kèm đoạn văn này là một đoạn video so sánh tấm ảnh với cảnh quay và thông tin liên quan đến nội dung phim, thậm chí còn bao gồm cả những nội dung nhạy cảm...

Hàn Tử Huyên ngu người tại chỗ.

Thẩm Miên này thực sự điên rồi... Thậm chí còn điên không phải nhẹ...

Sắc mặt Trịnh An Như đen xì: "Chuyện này không thể mặc kệ như vậy được! Rốt cuộc Thẩm Miên này bị làm sao vậy, coi như có nổi điên thì cũng không thể kéo Tử Huyên của chúng ta xuống nước được, chẳng lẽ anh ta không biết bộ phim này quan trọng với Tử Huyên cỡ nào sao! Ngay lúc quan trọng thế này mà lại đem chuyện này tuồn ra! Lại còn làm ầm lên cho ai ai cũng biết! Là sợ bên trên không dám cấm anh ta sao?"

Lưu Văn Lương ho nhẹ một tiếng rồi nói: "Tôi thấy chuyện này không chỉ đơn giản như vậy, Thẩm Miên không thể vô duyên vô cớ mà làm như này..."

"Cái này còn cần cậu nói à? Nhất định là phía bên Thịnh Thế lại giở trò rồi!" Vương Hạo Quân cả giận nói.

Lưu Văn Lương cau mày: "Nhưng mà... lấy khả năng hiện giờ của Thịnh Thế... Làm sao có bản lĩnh thuyết phục được Thẩm Huyên làm ra cái chuyện tự hy sinh lớn như vậy, lại còn tự mình thay Giang Mục Dã ra mặt..."

"Ninh Tịch..." Lúc này, Ninh Tuyết Lạc đang u ám ngồi một bên bật thốt ra một cái tên.

Trịnh An Như tuy chán ghét Ninh Tịch nhưng cô ta cũng không quá đồng ý với Ninh Tuyết Lạc: "Ninh Tịch có mặt mũi lớn thế sao? Ninh phó tổng đánh giá cô ta cao quá rồi!"

Vương Hạo Quân quả thật muốn sứt đầu bể trán: "Được rồi, đừng nói nhảm nữa, vấn đề bây giờ là phải giải quyết chuyện này thế nào đã! Lưu Văn Lương, cái mồm cậu đâu? Liên tục để hỏng nhiều chuyện như thế này à, các chức giám đốc PR của cậu là để làm cảnh hả? Khó trách sao người ta cứ nói cậu là vạn năm chỉ đứng thứ hai, cả đời này bị Lương Phi Tinh đè!"
 

Hoa Tử

Sưu tầm
Tham gia
24/9/19
Bài viết
6,286
Điểm cảm xúc
597
Điểm
113
Chương 1851: Người mất tích trở về
Lưu Văn Lương trầm mặt, nguyên một ngày hôm nay cái gì cũng be bét, ăn nguyên một bụng tức.

Mà chuyện này liên quan cái rắm thì tới ông đây? Có bản lĩnh thì mấy người đi mà bắt Lương Phi Tinh thiên tài kia về đây đi!

"Vương tổng, nếu không phải Trịnh An Như tự tiện đem hình ảnh tiết lộ ra ngoài, lại còn thề thốt với tôi rằng chuyện này chắc chắn không có vấn đề thì hôm nay sẽ đến mức này sao? Lúc đó cô ta có đem cái giám đốc PR của tôi vào mắt không? Bây giờ xảy ra chuyện lại chạy tới tìm tôi, tôi còn có thể làm gì nữa?"

"Lưu Văn Lương, anh nói thế là có ý gì? Này, còn chẳng phải là hoạt động tuyên truyền của mấy người không theo kịp độ nổi tiếng của Tử Huyên nên chúng tôi mới phải tự nghĩ cách sao? Lúc đầu thấy hiệu quả tốt như vậy sao không thấy anh nói cái gì?"

"Các cô làm cũng làm rồi, tôi còn nói được cái gì à? Tôi đã bảo cái kiểu tuyên truyền quá dày đặc thế này sẽ khiến các fan khó chịu, phải luôn giữ một chút khoảng cách để tạo cảm giác thần bí nhưng cô có nghe tôi không?"

"Tử Huyên là do một tay tôi nâng lên, tôi làm việc còn cần anh dạy à? Anh thì biết tuyên truyền cái chó gì!"

"Cô..."

...

Ngay tại lúc nội bộ Tinh Huy đang gà bay chó sủa...

Tại Thịnh Thế.

Một đám thực tập sinh và những nghệ sỹ không có gì làm ở công ty vừa coi xong buổi truyền hình trực tiếp buổi tuyên truyền của Thiên Hạ, lúc này nguyên một đám đều kích động đến sắp nhảy cỡn lên.

Bất kể là người có quan hệ tốt với Ninh Tịch hay là không ưa Ninh Tịch thì hiện giờ thấy cô xuất hiện cũng cảm thấy vô cùng phấn khích.

Nếu như việc Ninh Tịch comeback có thể cứu lại Thịnh Thế thì bọn họ cũng được cứu rồi!

"Trời ơi! Anh Tịch! Thật sự là anh Tịch của tôi kìa! Anh Tịch về rồi!"

"Vậy Thịnh Thế được cứu rồi đúng không?"

"Này... này cũng không nhất định? Thịnh Thế bây giờ đã không giống ngày xưa, huống hồ anh Tịch cũng biến mất cả năm rồi..."

"Thế thì có sao! Hôm nay anh Tịch phá quá đã, hoàn toàn đè bẹp con khốn Hàn Tử Huyên kia! Vấn đề bây giờ chỉ còn là vấn đề của thời gian mà thôi!"

Ngay khi đám người kia đang kích động ríu ra ríu rít thảo luận với nhau thì không biết là ai đột nhiên nhìn ra cửa rồi hô một tiếng.

"A..."

Sau đó mọi người liền thấy Từ Thao ân cần dẫn một người bước vào cửa công ty.

Người bên cạnh Từ Thao lại chính là đối tượng mà bọn họ bàn luận nãy giờ.

"Anh Tịch!!!"

"Anh Tịch, bọn em nhớ anh quá! Một năm nay anh đã đi đâu vậy?"

"Anh Tịch đã về rồi!"

"Anh Tịch, người đại diện của anh là anh Thao sao?"

...

Ninh Tịch nhìn những gương mặt xa lạ hoặc quen thuộc kia, cô mỉm cười chào hỏi rồi trả lời vấn đề của từng người một.

"Đúng vậy, anh Thao bây giờ là quản lí của tôi."

"Không thể nào! Anh Tịch phải nghĩ cho kỹ đó! Nhớ đâu bị mang lệch..." Đám người xung quanh vừa nghe đã rối rít liếc qua Từ Thao, chỉ là giọng điệu đều là mang ý đùa giỡn chứ không hề có ác ý.

Khóe miệng Từ Thao giật giật: "Này này này, cái đám nhãi con này nói lung tung gì trước mặt nữ vương nhà anh đấy hả? Muốn tạo phản đúng không!"

Chung quanh cười ầm lên.

Ninh Tịch đang được mọi người nhiệt tình vây quanh thì đột nhiên có một bóng người phi vào, sau đó không thèm nói lời nào cứ thế mà mạnh mẽ kéo Ninh Tịch chạy.

"A a a a anh Tịch! Ai thế! Này là sao?"

"Mau ngăn tên đó lại!"

"Khụ, không sao đâu, đây là tiền bối Giang." Từ Thao đang giơ chân định đạp cho người kia một phát thì Ninh Tịch vội vàng ngoái đầu lại giải thích một câu.

Mọi người: "..."

Từ Thao: "..."

Người đang mất tích mà Lôi Minh quỳ xuống van nài cũng không quay về, đã trở lại…
 

Hoa Tử

Sưu tầm
Tham gia
24/9/19
Bài viết
6,286
Điểm cảm xúc
597
Điểm
113
Chương 1852: Bụng đói ăn quàng cũng không ăn cái này
Trong hành lang không người.

Có hai thanh niên đứng mắt to trừng mắt nhỏ.

Cuối dùng vẫn là Ninh Tịch nhìn cái bộ dáng bôi nhếch bô nhách của Giang Mục Dã thì không nhịn được mà cười khẽ một tiếng rồi mở miệng nói: "Chậc, thời gian đúng là một con dao giết heo mà..."

Nụ cười rực rỡ ấy làm trái tim Giang Mục Dã đập như trống chầu, máu trong người như thể đều xông thẳng lên đầu khiến cả người đều ngây ngốc.

Sau khi Ninh Tịch rơi vào hôn mê thì Giang Mục Dã chỉ gặp cô một lần duy nhất chính là lần trong viện điều dưỡng quân đội ấy, về sau cũng chưa gặp thêm lần nào.

Một năm trời không gặp, Ninh Tịch lúc này khiến Giang Mục Dã nhớ tới cảnh tượng hai người gặp nhau lần đầu tiên ở Mỹ...

Cảm giác của mối tình đầu...

Giang Mục Dã buồn bực vò vò mớ lông vàng của mình, cố đè nén lại cái trái tim đang đập loạn trong lồng ngực, đập cái gì mà đập! Đồ không có tiền đồ!

Sau khi bình tĩnh lại, Giang Mục Dã nghiến răng nghiến lợi nói: "Ninh Tiểu Tịch! Bà nói ai là heo hả! Tiểu gia đây đẹp trai quá lâu rồi nên muốn thử trải nghiệm cảm giác phàm tục của mấy người một chút cũng không được sao?"

Ninh Tịch nhịn cười, gật gật đầu: "Tiền bối Giang quả nhiên đã đạt cảnh giới xuất trần!"

Giang Mục Dã bị bộ dạng tươi như hoa của Ninh Tịch dọa cho bần thần cả người, khẽ rủa một tiếng rồi tránh mắt đi: "Bà... tỉnh lúc nào?"

"Ukm..." Ninh Tịch có chút lúng túng ho nhẹ một cái mới trả lời: "Cái này hả... hình như tỉnh lại được một thời gian rồi đi..."

Giang Mục Dã vừa nghe lập tức xù lông: "Mợ nó chứ! Tỉnh dậy một thời gian rồi mà không nói tiếng nào cho ông đây? Ninh Tiểu Tịch, bà có coi ông đây là anh em không?"

Ninh Tịch cười hì hì nói: "Nói sớm thì bây giờ làm sao cho ông niềm kinh hỉ này chứ!"

"Ông đây kinh hỉ cái rắm ý!"

Tự dưng thấy người lù lù xuất hiện trên tivi làm Giang Mục Dã sợ đến suýt nữa thì cặp mông thành đường ai nấy đi vì bị ngã dập!

"Còn nữa, tôi không coi ông là anh em nhưng... tôi coi ông là cháu trai nha!"

Giang Mục Dã nhất thời đen mặt: "Cháu trai cái đầu bà ý!"

Không biết nói tới đây, Giang Mục Dã nghĩ đến cái gì mà đột nhiên im lặng xuống. Một hồi lâu sau, anh ta mới mở miệng nói: "Tôi vừa mới coi trực tiếp xong, còn cả cái bài đăng của Thẩm Miên nữa..."

Giang Mục Dã có chút phiền não: "Ông đây mới không cần một đứa con gái đứng ra thu thập cục diện giúp đâu! Bà đã đồng ý với lão hồ ly Thẩm Miên kia cái gì?"

Ninh Tịch không thèm để ý nói: "Chỉ là đồng ý đền cho anh ta một bộ phim thôi."

Giang Mục Dã biến sắc: "Mẹ kiếp! Khó trách! Cái đồ cáo già kia muốn ăn cướp chắc!"

"Là chính tôi đề nghị mà, dù sao tôi cũng cần một bộ phim! Lần trước hợp tác với anh ta cũng khá vui vẻ."

Nghe Ninh Tịch giải thích nhưng sắc mặt của Giang Mục Dã vẫn không tốt lên được.

Ninh Tịch mỉm cười nói: "Tiền bối Giang, năm đó lúc tôi mới vào nghề... tôi biết, dù anh không nói ra lại còn phá đám tôi khắp nơi nhưng thật ra lại âm thầm giúp tôi rất nhiều chuyện! Mà nguyên nhân của sự việc lần này cũng là vì tôi... cứ để tôi báo đáp anh một lần đi, tiền bối Giang!"

Giang Mục Dã đỏ mặt, có chút mất tự nhiên quay đầu đi: "Đệch, đang êm đang đẹp tự nhiên sến sẩm cái khỉ gì? Ông đây nổi hết cả da gà lên rồi!"

Giang Mục Dã nói xong vẫn có chút nghi ngờ mà lầu bầu hỏi một câu: "Bà... sao bà biết mấy cái kia là giả? Lôi Minh nói với bà à?"

Ninh Tịch nhướng mày: "Cái này còn cần anh Lôi nói với tôi à?"

"Vậy tại sao bà biết?"

Dù sao thì bằng chứng cũng khá vững chắc cơ mà, ngay cả fan của anh ta sau thi thấy tấm hình còn bị mất một nhóm lớn, chuyển thành antifan.

Ninh Tịch so vai: "Tôi nghĩ... dù ông không có tiết tháo gì, nhưng chắc hẳn cũng chẳng đói bụng ăn quàng đến cái loại hàng này."

Giang Mục Dã: "..."

Ai là đứa không có tiết tháo* hả!!!

*Tiết tháo: khí tiết, chí khí cương trực và trong sạch.
 

Hoa Tử

Sưu tầm
Tham gia
24/9/19
Bài viết
6,286
Điểm cảm xúc
597
Điểm
113
Chương 1853: Ngoan, gọi mợ cái coi
Giang Mục Dã với Ninh Tịch đang nói chuyện thì đột nhiên có một người đàn ông thân hình cao lớn lấy tốc độ ánh sáng vọt tới.

"Tổ tông của tôi! Cuối cùng cậu cũng về rồi! Trời ạ, sao bộ dạng cậu lại thế này, nhỡ đâu bị fan thấy thì..."

Lôi Minh nhìn bộ dạng thê thảm không chịu nổi của Giang Mục Dã lúc này mà đau lòng ôm đầu. Tổ tông ơi, ngài là dựa vào cái mẹt để kiếm cơm đó!

"Thấy thì sao?" Giang Mục Dã híp hai mắt lại, trong giọng nói đã có chút uy hiếp.

"Khụ khụ, có thấy thì chắc chắn vẫn yêu cậu tha thiết!" Lôi Minh nhanh chóng chuyển giọng.

Sau đó anh ta hớn hở nói với Giang Mục Dã: "Mục Dã, cậu có lên weibo không, Thẩm Miên đã công khai giúp cậu làm rõ sự việc rồi đó! Bây giờ trên mạng đã nổ tung cả rồi, mọi người đều đang nói xin lỗi cậu đấy, nói cậu rất đàn ông, rất nghĩa khí."

"Fan của cậu đang khóc lóc thảm thương tự trách vì đã hiều lầm cậu đó, cũng có cả người đau lòng vì cậu phải chịu oan uổng!"

"Mà cái sung sướng nhất là, giám đốc Lương đã kịp thời sắp xếp thủy quân chuyên nghiệp dẫn dắt dư luận rồi, hiện giờ mũi dùi đang chĩa thẳng về Hàn Tử Huyên kia kìa..."

"Chĩa thẳng cô ta?" Giang Mục Dã nhướng mày.

"Đúng vậy! Cậu nghĩ xem, Thẩm Miên giấu bộ phim kia còn kỹ hơn cả mèo giấu cứt, vậy thì tấm hình kia ai là người lộ ra ngoài?"

Ninh Tịch đứng một bên nói: "Tất nhiên là người được lợi lớn nhất."

"Chính xác! Người được lợi lớn nhất trong chuyện này lại chẳng phải là Hàn Tử Huyên sao?" Lôi Minh nói.

Giang Mục Dã "hừ" lạnh một tiếng: "Các fan sẽ tin chắc? Diễn xuất của cô ta không ra sao nhưng kĩ năng lừa gạt các fan thì hàng đầu đấy!"

Lôi Minh chắc giọng nói: "Có giám đốc Lương đứng sau màn điều khiển thì có không tin cũng phải tin đến ba phần, tóm lại là chỉ cần có người nghi ngờ là đủ rồi!"

"Quan trọng nhất là Hàn Tử Huyên chắc chắn không thoát được can hệ trong chuyện này, dù gì cô ta cũng là vai chính trong bộ phim đó, cũng là một trong những người biết chuyện rõ nhất. Nhưng cô ta lại vì lợi ích của mình mà giấu nhẹm sự thật đi, mặc cho tất cả mọi người hiểu lầm quan hệ giữa cô ta và cậu."

"Thậm chí còn mặc cho ban tổ chức Thiên Hạ đứng ra yêu cầu cậu công khai xin lỗi cô ta nữa! Đây hoàn toàn là vấn đề liên quan đến nhân phẩm, thậm chí còn là mặt dầy không biết xấu hổ!"

"Chí ít thì cô ta cũng có thể đứng ra giải thích về scandal giữa hai người mà, nhưng cô ta đã không."

Nghe được kết quả của chuyện mình để ý nhất thì sắc mặt Giang Mục Dã cũng khá hơn nhiều.

Lôi Minh lặng lẽ đến gần hai người rồi nhỏ giọng nói: "Vẫn chưa hết đâu! Anh mới nhận được tin tức mới nhất nè, cái bài đăng của Thẩm Miên thu hút quá nhiều sự chú ý nên anh ta đã bị "bên trên" mời đi uống trà rồi, tám phần là bộ phim này sẽ bị dán nhãn vàng*! Hàn Tử Huyên đúng là tự làm tự chịu!"

*Bị dán nhãn vàng: bị cấm

"Ninh Tịch, lần này thật cảm ơn em quá!" Lôi Minh rưng rưng nước mắt nói cám ơn, như thể muốn đem Ninh Tịch lên cung phụng luôn cho rồi.

Anh ta cứ tưởng quả này chết chắc rồi! Nhưng không ngờ Ninh Tịch vừa mới xuất hiện trong mấy tiếng ngắn ngủi thôi mà mọi việc đã được giải quyết sạch sẽ!

Ninh Tịch như cười như không nhìn Giang Mục Dã một cái, sau đó nói với Lôi Minh: "Anh Minh khách sáo quá! Dù sao cũng là người một nhà cả."

Lôi Minh cho rằng ý của Ninh Tịch nói tức là mọi người đều cũng một công ty, vì vậy anh ta vội vàng phụ họa: "Đúng đúng đúng, đều là người một nhà!"

Giang Muc Dã: "..."

"Mục Dã, mặc dù các fan của em rất yêu em, nhưng mà... khụ... hay là em cứ tắm rửa trước đi đã nhỉ! Anh đi bàn với giám đốc Lương mấy chuyện về sau!" Lôi Minh nói xong liền hào hứng chạy mất dạng, phải mau tranh thủ thời cơ, lúc trước hình tượng của Giang Mục Dã quá ăn chơi không được chính chắn, chuyện lần này cũng rất có lợi cho việc chuyển đổi hình tượng của cậu ta.

Bây giờ giới giải trí Tiểu thịt tươi nhiều vô số kể, lấy tuổi tác của Giang Mục Dã bây giờ đáng lẽ nên đổi hình tượng từ sớm rồi!

"Ai là người một nhà với bà!" Lôi Minh vừa đi thì Giang Mục Dã lập tức sầm mặt lại lý luận với Ninh Tịch.

Ninh Tịch đắc ý móc nhẫn cưỡi đeo trên cổ ra nói từng chữ một: "Ngoan, gọi mợ cái coi!"
 

Hoa Tử

Sưu tầm
Tham gia
24/9/19
Bài viết
6,286
Điểm cảm xúc
597
Điểm
113
Chương 1854: Phượng hoàng thật đã trở lại
Thấy chiếc nhẫn kia, một ngụm máu của Giang Mục Dã nghẹn lại trong họng: "..."

Rõ ràng chính tên này năm đó há mồm ngậm miệng, thề thốt là sẽ tuyệt đối không làm mợ của mình cơ mà...

Kết quả...

Ninh Tịch khoe khoang xong mới cẩn thận đem nhẫn nhét lại rồi ra vẻ trưởng bối nói: "Được rồi! Cháu trai lớn, cho cháu chút thời gian làm quen!"

Giang Mục Dã: "..."

Làm quen cái rắm ý!

...

Cùng lúc đó tại nhà họ Tô.

Ninh Tuyết Lạc sau khi sứt đầu mẻ trán xử lí ở công ty xong đến lúc về nhà thì bộ lễ phục hoa lệ trên người đã nhăm nhúm.

Hôm nay vốn là ngày hoàn hảo nhất của cô ta, là ngày cô ta thu được thắng lợi.

Nhưng mà bây giờ, chỉ trong một đêm ngắn ngủi, tất cả những thứ vốn hoàn mỹ thuận lợi đều bắt đầu sụp đổ...

Cảm giác này thật sự quá tồi tệ!

Ninh Tịch! Ninh Tịch! Ninh Tịch! Cái tên cứ như cơn ác mộng này lại xuất hiện!

"Tuyết Lạc về rồi đấy à!" Trịnh Mẫn Quân ngồi trên ghế salon thấy Ninh Tuyết Lạc về thì lập tức đứng dậy tươi cười chào đón.

"Mẹ, sao mẹ còn chưa ngủ?" Ninh Tuyết Lạc gắng gượng chào hỏi.

"Này chẳng phải là không yên tâm về con sao, mẹ đang chờ con về!" Trịnh Mẫn Quân thấy sắc mặt Ninh Tuyết Lạc không đúng thì nhíu mày hỏi: "Sao sắc mặt lại kém như vậy? Chẳng phải hôm nay có buổi xã giao quan trọng sao? Có phải đã xảy ra chuyện gì rồi không?"

"Me, con không sao, chỉ là hơi mệt thôi."

"Vậy mau ngồi nghỉ đi, mẹ đã bảo nhà bếp hầm canh gà rồi! Để mẹ bảo người giúp việc bê lên cho con một bát!" Trịnh Mẫn Quân quan tâm nói.

Vốn là vì chuyện Ninh Tuyết Lạc là con nuôi bị lộ ra cho nên quan hệ của bà ta với Ninh Tuyết Lạc từng khó chịu một thời gian.

Nhưng mà, Ninh Tuyết Lạc một năm nay ăn nên làm ra và Ninh Tịch biến mất cho nên chút tâm tư muốn bám vào Ninh Tịch leo lên Trang gia cũng biến mất theo. Vì thế cho nên, thái độ của bà ta với Ninh Tuyết Lạc cũng thay đổi, thậm chí còn tốt hơn so với trước kia nữa, nói là cô ta nói gì nghe nấy cũng không quá đáng.

Thấy Trịnh Mẫn Quân ân cần dịu dàng với Ninh Tuyết Lạc như vậy, Triệu San San khoan thai bước xuống lầu, trên mặt còn lộ rõ vẻ châm chọc, tâm tình cô ta hiện tại đang rất sung sướng: "Ui, mệt mỏi cơ đấy? Con thấy phải là lòng mệt mới đúng! Dù sao thì phượng hoàng chân chính cũng trở về rồi! Giấc mộng muốn bay lên trời của chị dâu lại tan vỡ!"

Một năm này thấy Ninh Tuyết Lạc sống càng ngày càng tốt, dỗ mẹ chồng ngày càng vui vẻ, chèn ép cô ta với Tô Tuân đến cơ hội thở dốc cũng không có, Triệu San San trong lòng cũng chẳng dễ chịu gì.

Nhưng bây giờ Ninh Tịch đã về rồi!

Đây quả là tin tức cực kì tốt!

"Cái gì? Ninh Tịch đã trở lại?" Trịnh Mẫn Quân nghe vậy sắc mặt lập tức thay đổi.

Ninh Tuyết Lạc u ám nhìn Triệu San San một cái, sau đó thì lập tức nhíu chặt lông mày. Con khốn Ninh Tịch kia vừa mới về một cái mà Triệu San San đã dám ăn nói với cô ta như vậy. Thế thì Trịnh Mẫn Quân sau khi biết tin Ninh Tịch trở về liệu có nảy ra mấy suy nghĩ không nên có nào không...

Trịnh Mẫn Quân rất nhanh chóng lấy lại bình tĩnh, bà ta vừa bảo người bưng canh lên vừa nói: "Về thì về! Có cái gì mà ngạc nhiên! Chỉ là một con hát bị người ta bao dưỡng thôi mà!"

Sau khi phân tích lợi hại một chút, bà ta đã quyết định không vì Ninh Tịch mà đắc tội Ninh Tuyết Lạc.

Triệu San San thấy thái độ của Trịnh Mẫn Quên như vậy thì nóng nảy: "Mẹ, cái gì mà bị bao nuôi chứ! Mấy cái kia chỉ là bọn người không biết gì đồn bậy đồn bạ thôi, Ninh Tịch chính là cháu gái của Trang gia đấy! Sao có thể làm chuyện như vậy!"
 
Trạng thái
Không mở trả lời sau này.
Top