Trạng thái
Không mở trả lời sau này.
[Ngôn tình] Chọc Tức Vợ Yêu - Mua Một Tặng Một - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

Hoa Tử

Sưu tầm
Tham gia
24/9/19
Bài viết
6,381
Điểm cảm xúc
635
Điểm
113
Chương 1841: PK tại hiện trường
"Khụ, chắc không ai ngờ ban tổ chức hôm nay lại có thể mời "Nữ thần quốc dân năm xưa" - Ninh Tịch tới tham dự đâu nhỉ, xem ra mọi người đều rất bất ngờ rồi!"

"Ngay cả MC tôi cũng bất ngờ đến ngây người đây này! Dù sao thì cô Ninh Tịch cũng đã rời khỏi giới giải trí hơn một năm rồi!"

Nhận được ánh mắt nhắc nhở của Trịnh An Như, vị MC kia nhìn thì có thể nhiệt tình nhưng thực chất lại đang trào phúng ám chỉ: "Cô Ninh, không biết cô có cảm nhận thế nào đối với biểu hiện vừa rồi của Tử Huyên? Các fan và các khán giả cũng rất hài lòng với một Mạnh Trường Ca mới tinh của Hàn Tử Huyên!"

Cái vấn đề này...

Đã nói là các fan và người xem đã hài lòng, nếu Ninh Tịch nói là không lòng thì chẳng phải là muốn đối nghịch với quần chúng sao?

Nếu trả lời là hài lòng thì lại chẳng khác gì chính miệng khẳng định khẳ năng diễn xuất của Hàn Tử Huyên rất khiến người ta mong đợi.

Kể cả cho Ninh Tịch hơi khách khí một chút thì đối phương chắc chắn có thể tát nước theo mưa. Đến lúc đó thì toàn bộ cái tít sẽ giật thành: "Ninh Tịch công khai thừa nhận diễn xuất không bằng người","Trường Giang sóng sau đè sóng trước"... mà trở thành đá kê chân cho Hàn Tử Huyên.

Đối mặt với cái hố mà MC đào sẵn, Ninh Tịch không hề biến sắc mà nhẹ nhàng vuốt cằm nói: "Ánh mắt của fan và các khán giả tất nhiên là không thể sai."

Thấy Ninh Tịch rơi vào bẫy, Trịnh An Như âm thầm lộ ra một nụ cười trào phúng.

Ninh Tịch, không ngờ cô ta còn dám xuất hiện, cũng đúng dịp lắm!

"Tiền bối quá lời, tôi còn nhiều chỗ phải học tập thêm." Hàn Tử Huyên tỏ vẻ hào phóng mà không kém phần khiêm tốn trả lời một câu.

Nhưng mà cái câu "tiền bối" này đúng là đủ mười phần châm chọc.

Bất kể là MC hay Hàn Tử Huyên đều há mồm ngậm miệng đều nói là ngày xưa, là tiền bối, là đã từng... thời thời khắc khắc đều nhắc nhở Ninh Tịch chỉ là một thời quá khứ...

Lúc này, Triệu An Như làm như lơ đãng mở miệng: "Quả thật Tử Huyên còn nhiều chỗ cần học hỏi, cũng may hôm nay tiền bối Ninh Tịch cũng ở đây, đúng là một cơ hội hiếm có! Không bằng để tiền bối biểu diễn một đoạn đánh nhau để Tử Huyên học tập?"

"Đúng vậy, cô Ninh! Cô thể hiện một đoạn đi! Chắc hẳn mọi người cũng rất vô cùng mong đợi đúng chứ? Mọi người nói có đúng không?" MC lập tức phụ họa.

Ninh Tịch còn chưa nói gì, Từ Thao đã đổi sắc mặt: "Này cũng quá mức kịch liệt rồi! Gần đây tình trạng cơ thể của Ninh Tịch không tốt lắm, không thể chịu được đâu."

Nghe Từ Thao từ chối, Trịnh An Như càng khoái chí, cô ta sao có thể buông tha cơ hội tốt như vậy.

Lúc trước Ninh Tịch từng làm cascader nên thân thủ rất tốt, nhưng bây giờ cô đã ở ẩn hơn một năm nên chắc chắn tài nghệ không bằng lúc trước, nhan sắc không thay đổi thì sao chứ? Nhân vật Mạnh Trường Ca này cũng đâu phải chỉ cần mỗi cái mặt!

Nhìn bộ dạng yếu ớt của Ninh Tịch bây giờ cũng biết cô chắc chắn không làm được.

Chỉ cần ngay tại đây, ngay hôm nay Ninh Tịch khiến tất cả mọi người vỡ mộng là từ nay về sau Tử Huyên không cần phải lo lắng gì nữa rồi!

"Ồ... như thế sao! Thật đáng tiếc! Nhưng mà cũng chỉ là qua loa thử một chút thôi mà, chắc không có gì đáng ngại đâu đúng không? Mạnh Trường Ca năm đó của cô Ninh quá được yêu thích, ở đây cũng có rất nhiều fan lâu năm đang vô cùng mong đợi được trông thấy phong thái năm đó của cô đó!" MC âm thầm giựt dây, rõ ràng là muốn để Ninh Tịch không biểu diễn là không được.

"Là anh Thao lo lắng quá thôi, không có gì đáng ngại cả! Có thương không?" Ninh Tịch chẳng thèm để ý mà hỏi thẳng.

Từ Thao nghe vậy liền hoảng, anh ta nhớ kỹ là Lương Phi Tinh từng nói Ninh Tịch mới trải qua một hồi bệnh nặng, gần đây mới khôi phục cho nên tuyệt đối không thể để cô quá mệt nhọc hay vận động kịch liệt.
 

Hoa Tử

Sưu tầm
Tham gia
24/9/19
Bài viết
6,381
Điểm cảm xúc
635
Điểm
113
Chương 1842: Cái gì gọi là xuất sắc
Từ Thao đang định mở miệng nói chuyện thì Ninh Tịch đã cho anh một ánh mắt trấn an tỏ ý cô có chừng mực.

Từ Thao thấy vẻ mặt Ninh Tịch vẫn bình thường nên cũng chỉ có thể tạm thời nhịn xuống, nhưng mà sống lưng vẫn cứ banh chặt, tùy thời chuẩn bị cho bất cứ tình huống đột ngột phát sinh nào.

Cơ mà, cho dù anh ta đã rất cảnh giác cũng không thể ngờ đối phương lại vô liêm sỉ tới mức như vậy...

Nhân viên vừa rồi diễn cảnh đánh nhau với Hàn Tử Huyên cầm một thanh trường thương bước ra, sau đó gã thẳng tay ném mạnh thanh trường thương về hướng Ninh Tịch...

Lực ném kia rất lớn, người bình thường chắc chắn không thể tiếp nổi hơn nữa còn sẽ phải chật vật né tránh theo phản xạ tự nhiên.

Hiểu nhiên đấy chính là kết quả mà đối phương mong muốn, sợ rằng các tay nháy dưới kia đã âm thầm chuẩn bị để chụp ngay lại cảnh Ninh Tịch chật vật...

Ngay khi Từ Thao đang tức muốn hộc máu định xông lên ngăn cái trường thương đó lại thì liền thấy... Ninh Tịch còn không thèm chớp mắt mà chỉ hơi xoay người lại nghiêng thân mình về sau tránh một cái rồi vươn tay ra vững vàng bắt lấy thanh trường thương kia.

Qua màn hình lớn phía sau, những fan hâm mộ có thể thấy rõ cây trường thương kia lao đến với tốc độ cực kì nhanh, thậm chí là hình ảnh cây trường thương sau khi được Ninh Tịch cầm lấy rồi mà vẫn kịch liệt rung rung.

"WOA!!!"

Hiện trường vang lên từng trận thán phục, tiếng vỗ tay nổi lên như sấm.

Sắc mặt Trịnh An Như đen xì, chỉ là bắt một cây trường thương thôi mà, có cái quái gì lạ mà phải ngạc nhiên!

Nhân viên kia hơi nhíu mày, trong mắt gã thoáng qua vẻ ngoài ý muốn nhưng thấy được vẻ mặt không vui của Trịnh An Như thì lập tức nhấc cây trường thương trong tay mình lên lao về phía Ninh Tịch.

Lúc nãy khi người nhân viên này đánh nhau với Hàn Tử Huyên, Trịnh An Như cũng từng thổi phồng nói rằng gã ta là một cascader chuyên nghiệp vẫn luôn huấn luyện Hàn Tử Huyên suốt nửa năm nay, mà chính bản thân gã cũng là người có chút bản lĩnh.

Thấy đối phương hung hăng đánh tới nhưng Ninh Tịch vẫn đứng nguyên tại chỗ. Trường thương trong tay cô giống như có sinh mệnh mà quay một vòng trong lòng bàn tay của cô sau đó "ầm " một tiếng va chạm với trường thương của gã nhân viên kia. Nơi giao nhau tóe ra tia lửa, mãnh liệt bắn ra bốn phía.

Chỉ một chiêu này, tên cascader kia đã biết Ninh Tịch không hề giống Hàn Tử Huyên kia chỉ biết làm động tác sao cho đẹp mắt, chiêu thức của cô thật sự rất có lực, vì thế hắn không dám xem thường nữa...

Ban đầu, gã còn đang suy nghĩ xem làm thế nào để có thể khiến Ninh Tịch bị bêu xấu mà không bị phát hiện. Nhưng đến cuối cùng gã lại chẳng còn tâm tư suy nghĩ những cái trò mèo này nữa, bởi vì cái gã có thể làm chỉ là toàn lực ứng phó những chiêu thức ngày càng xảo quyệt của Ninh Tịch...

Đáng chết!

Người đàn bà này thế mà lại là một tay đánh trường thương điêu luyện. Lúc trước Quách Khải Thắng có nói tất cả những động tác võ thuật trong phim đều do Ninh Tịch tự mình diễn gã còn không tin, nhưng hiện giờ...

Những khán giả dưới sân khấu và cả MC đều không nhịn được mà thỉnh thoảng thốt lên kinh ngạc, từng người đều nín thở dõi mắt nhìn theo, hồi hộp đến độ không rời mắt được một giây nào. Bọn họ cảm thấy trước mắt bọn họ bây giờ không phải là một sân khấu rực rỡ mà là một chiến trường hỗn loạn, đây không phải diễn mà là một cuộc chiến sinh tử.

Cuối cùng...

"Keng" một tiếng, cây trường thương trong tay gã nhân viên kia bị Ninh Tịch đánh rơi xuống một cách chật vật.

Trong phút chốc tất cả các fan có mặt tại đây đều hét lên chói tai, tiếng huýt sáo vang lên ko ngừng.

"Ninh Tịch giỏi quá đi!"

"Thật lợi hại!"

"Thật quá đặc sắc! Tôi khẩn trương đến nỗi toát cả mồ hôi lạnh đây này!"

...

Nhìn phản ứng của các fan, Hàn Tử Huyên trong miệng thì nghiến chặt răng nhưng trên mặt vẫn phải duy trì nụ cười mỉm mà vỗ tay theo mọi người. Khuôn mặt Trịnh An Như núp trong bóng tối cũng vặn vẹo điên cuồng.
 

Hoa Tử

Sưu tầm
Tham gia
24/9/19
Bài viết
6,381
Điểm cảm xúc
635
Điểm
113
Chương 1843: Một chiêu cuối cùng
Đồ vô dụng! Phế vật!

Cô ta tốn bao tiền mới mời được cái tên này về thế mà lại bị đánh bại bởi một người đàn bà?

Gã cascader kia nhận được ánh mắt tàn nhẫn của Trịnh An Như thì run lên một cái, ngay lập tức trong mắt gã thoáng lướt qua một tia sáng tàn độc, gã đột nhiên duỗi tay nhặt cây trường thương bên chân mình lên rồi bất ngờ tấn công về phía Ninh Tịch...

"Vèo!!!"

Ngay lập tức cây trường thương trong tay Ninh Tịch thấy thế sét đánh xoẹt qua cổ gã cascader kia.

Một tiếng "rầm" lớn vang lên, mũi thương đã cắm sâu vào vách tường phía sau lưng đối phương.

Trên màn hình lớn thể hiện rõ lúc mũi thương kia xẹt qua đã cắt mất vài sợi tóc của gã cascader kia rồi thẳng tắp cắm sâu vào bức tường, còn cái gã kia vẫn cứ cứng ngắc đứng đó. Vẻ kinh hoàng trên mặt gã cứ thế được phóng đại trên màn hình lớn được khán giả xem rõ rành rành...

"Aaaaaa...", toàn trường yên lặng mất ba giây, sau đó là từng tráng tiếng hét chói tai cơ hồ muốn thổi bay cả nóc nhà vang lên.

Không có bộ đồ đỏ rực chói mắt, không có lớp trang điểm anh khí, thậm chí lúc này Ninh Tịch chỉ mặc một chiếc sườn sám dịu dàng nhưng lại chẳng một ai hoài nghi rằng một khắc kia, linh hồn trong Ninh Tịch chính là Mạnh Trường Ca!

Cho dù người kia có giải nghệ về vườn, cho dù có một ngày thân thể người kia hóa thành tro bụi thì cô ấy vẫn là Mạnh Trường Ca!!!

"Trường Ca! Trường Ca! Trường Ca!!!" Những fan lâu năm có mặt tại đây kích động la hét suýt khóc.

"Ninh Tịch, vẫn ổn chứ!" Ninh Tịch vừa mới ngồi xuống, Từ Thao đã lập tức hóa thân thành gà mẹ vội vàng hỏi han.

"Không sao." Ninh Tịch lắc đầu một cái, trên trán cô thấm ra một lớp mồ hôi mỏng, cổ tay cũng hơi sưng đau nhưng may mà lúc nãy đánh không lâu nên cũng không có gì đáng ngại.

Lúc này, Trịnh An Như nhìn phản ứng của toàn trường mà ngón tay bấm chặt vào lòng bàn tay...

Xong rồi...

Không cách nào cứu được nữa rồi...

Vốn còn muốn phá hủy hình tượng của Ninh Tịch trong lòng fan, nhưng kết quả lại chứng minh cho cô ta thấy rằng đây là chuyện không thể...

Đúng là tự đào hố chôn mình!

Không được...

Tuyệt đối không thể để cho chuyện này phát sinh! Một khi các fan đã có ấn tượng như vậy thì hết thảy mọi thứ đều hỏng bét!

"Tiền bối không hổ là tiền bối, quả nhiên bảo đao chưa lão! Tử Huyên của chúng ta tuổi còn trẻ nên xem ra vẫn còn quá non nớt!" Trịnh An Như vẫn trơ tráo cười nói, nhưng trong lời nói của cô ta lại cố tình tăng thêm một chữ "lão" nhằm nêu bật sự trẻ trung của Tử Huyên.

Mà trên thực tế thì tuổi tác của Hàn Tử Huyên cũng chẳng chênh lệch với Ninh Tịch là bao nhiêu.

Trịnh An Như nói tới đây thì như cười như không nhìn lướt qua đám fan hâm mộ đang kích động phía dưới, sau đó chậm rãi nói: "Hôm nay tiền bối Ninh Tịch có thể tới tham dự với chúng ta quả thật khiến người ta thấy vui mừng, nhưng mà nhiều hơn vẫn là ngoài ý muốn!"

"Dù sao thì tiền bối cũng đã giải nghệ hơn một năm rồi, thời gian đầu các fan đúng là vô cùng đau lòng đó!"

"Hôm nay, tiền bối đột nhiên xuất hiện sau hơn một năm thế này chẳng lẽ không có gì muốn nói với các fan sao?"

Trịnh An Như cười lạnh, từng câu từng câu của cô ta đều mang tính khích bác. Không thể nghi ngờ gì, cô ta muốn kéo sự chú ý của các fan vào quãng thời gian một năm này, cũng chính là điểm mấu chốt nảy sinh mâu thuẫn giữa Ninh Tịch và các fan.

Đám fan não tàn ngu xuẩn, chẳng lẽ tụi bây đã quên lúc ban đầu người đàn bà này đã tàn nhẫn như nào, không thèm nói một câu đã biến mất sao? Loại người như vậy... có đáng để tụi bây tiếp tục thích không?

Quả nhiên, Trịnh An Như vừa dứt lời thì những người fan vừa rồi còn đang kích động hô hào đều trở nên trầm mặc.

Những người có mặt ở đây hôm nay quá nửa là fan hâm mộ của Hàn Tử Huyên và Giang Mục Dã.

Mà trong đám fan đó cơ hồ đều là fan trung thành của Ninh Tịch năm xưa.

Trên sân khấu, Ninh Tịch vẫn yên lặng ngồi đó trầm mặc hồi lâu.

Đáy lòng Từ Thao thắt chặt, chuyện anh ta lo lắng nhất đã xảy ra...
 

Hoa Tử

Sưu tầm
Tham gia
24/9/19
Bài viết
6,381
Điểm cảm xúc
635
Điểm
113
Chương 1844: Cùng nhau đi tới vinh quang
Nhìn phản ứng của các fan, Trịnh An Như cùng với Vương Hạo Quân đều thở ra một hơi.

"May là Trịnh An Như có cách!" Vương Hạo Quân tỏ ra rất hài lòng.

Giám đốc quan hệ công chúng (PR) cũng xúc động: "Dù sao thì cô ta cũng được coi là một trong những người hiểu Ninh Tịch rõ nhất, tất nhiên sẽ biết tử huyệt của Ninh Tịch ở đâu!"

Lúc này trong hội trường vẫn là một mảnh im ắng như như cũ.

Không biết qua bao lâu...

Bầu không khí càng ngày càng nặng nề, giống như sự bình yêu trước cơn bão lớn.

"Thật xin lỗi... để mọi người lo lắng, để mọi người chờ đợi quá... lâu như vậy..."

Dưới sân khấu các fan vẫn lặng ngắt như tờ.

"Rất nhiều chuyện... tôi không biết nên mở miệng nói như thế nào..."

"Tôi... vậy để tôi hát cho mọi người nghe đi!" Ninh Tịch ngẩng đầu lên mỉm cười thật nhẹ nhàng nhưng trong mắt lại chất chứa ngàn vạn sự đau đớn.

Vẫn không có người lên tiếng.

Ninh Tịch nghiêng đầu nhẹ nhàng nói với Từ Thao mấy câu, vẻ mặt của anh ta hơi do dự một chút nhưng sau vẫn gật đầu rời đi.

Đám người Trịnh An Như cũng chẳng thèm ngăn cản mà chỉ lạnh mắt liếc nhìn, ha ha, lúc này rồi mà còn muốn hát? Định di dời đi sự chú ý sao? Đúng là trò cười! Chẳng lẽ cô ta muốn đổi nghề qua làm ca sĩ?

Cô ta làm sao có thể xoay mình được chứ! Mà cứ cho là xoay được đi nữa thì bọn họ cũng có cách lật lại! Còn không chống mắt lên mà nhìn xem sân khấu ngày hôm nay là của ai sao!

Một lát sau.

"Cạch" một tiếng, toàn bộ khán phòng đột nhiên tối sầm chỉ để lại một bóng đèn chiếu thẳng vào cô gái đang mặc váy trắng trên sân khấu.

Cô gái ấy hơi hạ mắt, yên lặng ngồi đó.

Tiếng nhạc dạo đầu vang lên...

"Cám ơn bạn..." Cô gái đó cầm micro lên ánh mắt rơi vào những fan hâm mộ dưới sân khấu rồi nhẹ nhàng cất giọng: "Đã cho tôi tất cả vinh quang..."

"Tôi sẽ cúi người thật sâu trước bạn... để cảm tạ sự cố gắng của bạn..."


Trong nháy mắt khi giọng Ninh Tịch vang lên, ánh mắt của những fan hâm mộ phía dưới nhất thời co lại.

"Tiếng vỗ tay như sấm cuồn cuộn dâng lên trong lòng,

Đây chỉ là sự khởi đầu mà không phải kết thúc

Khi đôi bàn tay của bạn đau đớn vì những tràng vỗ tay

Tôi nên lấy gì để báo đáp tình yêu duy nhất này..."


Trong tiếng hát ngân nga là màn hình lớn sau lưng Ninh Tịch đột nhiên sáng lên.

Trên màn hình xuất hiện một cô gái mặc trang phục đỏ thẫm, cô gái ấy đang xấu hổ kí tên cho fan, cô gái ấy nói đây là lần đầu tiên được kí tên cho fan nên rất cám ơn mọi người...

"Cám ơn vinh quang mà bạn dành cho tôi

Tôi đã từng chẳng là một cái gì

Là bạn biến giấc mộng của tôi thành sự thật..."


Hình ảnh trên màn hình lớn thay đổi, Ninh Tịch mặc đồ nam trông cực kì đẹp trai đang đứng với đoàn làm phim và được một đoàn fan hâm mộ vây quanh. Hàng mi cong cong, khóe môi khé nhếch, cô gái ấy đang nói với các nhân viên bảo vệ là nên dịu dàng với con gái một chút...

"Cái giây phút kia trong lòng tôi,

Có quá nhiều cảm xúc mà tôi không thể hình dung.

Tương lai có quá nhiều biến đổi nhưng tuyệt đối không buông tay

Tôi muốn chứng minh sự lựa chọn của bạn không giống bất cứ ai..."


Hình ảnh cô gái trên màn hình lớn đang giàn giụa nước mắt, lê bước một mình trong một khu rừng hoang vu rộng lớn. Sau đó là cảnh cô gái kia quá mệt mỏi mà ngã xuống đất...

"Đây là vinh quang của chúng ta

Tôi đã biết mình nên đi đâu..."


Cô gái trên màn hình mặc bộ váy đỏ rực, dưới con mắt chăm chú của tất cả mọi người mà hiên ngang nhận lấy giải thưởng Kim Tông danh giá, đôi mắt cô đỏ hoe đang phát biểu cảm nghĩ sau khi nhân giải...

"Đây là vinh quang của chúng ta

Đây là khúc ca mà bạn dành cho tôi

Mỗi người trong các bạn đều là anh hùng của tôi..."


Đi kèm với câu hát cuối cùng đầy nghẹn ngào của Ninh Tịch là hình ảnh trên màn hình dừng lại ở tấm hình cô với khuôn mặt đẫm nước mắt kia.

Mà lúc này cô cũng đã sớm không kìm nổi mà rơi nước mắt...
 

Hoa Tử

Sưu tầm
Tham gia
24/9/19
Bài viết
6,381
Điểm cảm xúc
635
Điểm
113
Chương 1845: Không Ninh Tịch, không thiên hạ
Tiếng nhạc dừng lại, ánh đèn sáng lên. Ninh Tịch đứng dậy cúi người một cái thật sâu đối với tất cả những fan hâm mộ phía dưới.

Một màn hồi ức những kỉ niệm giữa bọn họ và Ninh Tịch khiến các fan đỏ bừng hốc mắt, ai ai cũng không kìm được mà rơi nước mắt...

Trong đám người, chẳng biết là ai lên tiếng đầu tiên phá vỡ sự yên lặng này...

"Fan anh Tịch chỗ nào cũng có, anh Tịch là không thể thay thế!"

Một tiếng hô quen thuộc này gần như đã thành khẩu hiệu của nhóm fan trung thành, giống như viên đá rơi vào hồ nước lặng, trong nháy mắt ngọn lửa chôn giấu trong lòng mỗi người đều được thổi bùng lên.

Nhất thời, tiếng hô vang lên ùn ùn như cơn thủy triều không ai có thể cản nổi.

"Fan anh Tịch chỗ nào cũng có, anh Tịch là không thể thay thế!"

"Fan anh Tịch chỗ nào cũng có, anh Tịch là không thể thay thế!"

"Fan anh Tịch chỗ nào cũng có, anh Tịch là không thể thay thế!"

...

Chỗ ngồi VIP, Trang Khả Nhi khóc đến đỏ cả mắt bỗng nhiên đứng lên hô hào: "Một lòng sắt son, cùng nhau đi đến vinh quang."

Có người đầu tiên, người phía sau cũng bắt đầu hô hào: "Một lòng sắt son, cùng nhau đi đến vinh quang..."

Trang Vinh Quang ngồi cạnh Trang Khả Nhi cũng im lặng lau đi "giọt nước mắt đàn ông" rồi bắt đầu gân cổ lên gào: "Không Ninh Tịch, không Thiên Hạ!!!"

"Không Ninh Tịch, không Thiên Hạ!!!"

"Không Ninh Tịch, không Thiên Hạ!!!"

"Không Ninh Tịch, không Thiên Hạ!!!"



Mãi cho đến khi Ninh Tịch đã cúi người rời khỏi sân khấu mà những âm thanh kia vẫn vang vọng khắp hội trường, tiếng hô kéo dài thật lâu, những fan hâm mộ kích động nhìn theo bóng lưng rời đi của Ninh Tịch.

Đó là thần tượng của bọn họ, là tình yêu của bọn họ, là tín ngưỡng của bọn họ, là thanh xuân của bọn họ...

Cho dù cô ấy có rời đi thì sao?

Chúng ta vẫn còn ở đây! Chúng ta mãi mãi đều ở đây!

Dưới sân khấu, một cô bé có gương mặt tròn tròn đang chôn mặt vào vai bạn thân của mình khóc đến không thở được.

Người bạn thân kia nhẹ nhàng vỗ vai cô bé ấy: "Được rồi, được rồi, anh Tịch chẳng phải đã về rồi sao!"

"Tớ không khóc vì cái này!"

"Vậy cậu khóc vì cái gì?"

"Vì tớ thấy tớ ngu quá, sao lại phản bội anh Tịch mà đi thích cái đồ đạo nhái như Hàn Tử Huyên kia? Tớ không xứng làm fan của anh Tịch!"

"Ừm nhưng mà đừng có đau lòng quá, dù sao thì cũng có nhiều người cùng làm con ngu với cậu thôi!"

Cô bé mặt tròn tròn kia nghe vậy phá lên cười, đôi mắt lấp lánh ánh nước nói: "Có vài thứ xuất hiện rồi người ta mới biết, cái gì là không thể thay thế..."

Vào giờ phút này.

Sắc mặt Hàn Tử Huyên thì trắng bệch...

Trịnh An Như thì hối hận đến tím cả ruột, cô ta hối hận vì đã để cho Ninh Tịch hát cái bài đó.

Còn hai MC kia thì đã hoàn toàn không há nổi miệng, tình hình hiện giờ đã không thể cứu vãn nổi rồi.

Chỗ ngồi VIP, đám nhà đầu tư kia đã hoàn toàn ngây người.

Bên trong hậu trường, Vương Hạo Quân nhìn chằm chằm những fan vẫn đang điên cuồng hô khẩu hiệu kia, nhìn những fan hâm mộ của Hàn Tử Huyên lại đi gào thét tên của Ninh Tịch, tí thì giận đến suýt ngất.

Ông ta bỏ biết bao nhiêu tiền, mời biết bao nhiêu truyền thông cùng khách quý, kết quả lại...

Kết quả lại thành sân khấu để Ninh Tịch comeback...

Bản mới của Thiên Hạ thì không ai thèm để ý, các fan thì chỉ vì một ca khúc của Ninh Tịch đã quay về vòng tay ôm ấp của cô ta...

Cuối cùng ông ta hiểu ra rằng, hôm nay Thịnh Thế tới đây là để phá hoại! Phá sạch sành sanh!

Giám đốc PR đứng một bên nhìn trộm đám fan còn đang điên cuồng kia tỏ vẻ đã xem đủ rồi.

Hazz, ban đầu ông ta cũng cho rằng Hàn Tử Huyên là siêu việt, nhưng một khí chính chủ đã xuất hiện thì Hàn Tử Huyên có hot cỡ nào, chói mắt cỡ nào cũng chỉ là một con tép riu.

Cống rãnh còn đòi sóng sánh với đại dương, máng mương mà đòi tương đương với thủy điện…
 

Hoa Tử

Sưu tầm
Tham gia
24/9/19
Bài viết
6,381
Điểm cảm xúc
635
Điểm
113
Chương 1846: Ai nói tôi tới không phải để phá hoại?
Trung tâm Trò chơi.

Lúc này có vô số người đi đường đang ngửa đầu lên nhìn màn hình đang phát sóng trực tiếp, đôi mắt của bọn họ cũng đỏ hoe giống như những người có mặt trực tiếp tại sự kiện, họ kìm lòng không được lại hô theo khẩu hiệu.

Ngoại trừ cái này ra còn có các nhà hàng, phố lớn hẻm nhỏ, công ty, nhà riêng...

Vô số người đều xem được đoạn phát sóng trực tiếp này, vô số fan thấy được Ninh Tịch, nghe được tiếng cô hát, nghe được những tiếng hô hào dậy sóng kia...

Sau khi Ninh Tịch rời khỏi hội trường thì chương trình vẫn được phát trực tiếp.

"Ninh Tịch, xin hỏi lần này cô xuất hiện lại là muốn comeback sao?"

"Ảnh hậu Ninh, tại sao vắng mặt một năm liền mà cô lại chọn tình huống thế này để xuất hiện? Thật sự là do được mời sao?"

"Chuyện của Giang Mục Dã cô cũng biết đúng không? Hôm nay chúng tôi vẫn luôn đợi Giang Mục Dã nói lời xin lỗi, nghe nói đã sắp xếp để hôm nay Giang Mục Dã sẽ tham dự mà tại sao bây giờ lại biến thành cô? Là vì Giang Mục Dã không chịu nói xin lỗi nên Thịnh Thế mới để cô ra mặt sao?"

"Hôm nay cô làm thế này liệu có chút giọng khách át giọng chủ không? Cái gì mà được mời tới ủng hộ chứ, cô đến là để phá hoại đúng không?"

"Ảnh hậu Ninh, làm phiền cô trả lời chút được không?"

Ninh Tịch vừa mới bước ra đã bị đám phóng viên bu kín lại.

Đối mặt với đám câu hỏi như pháo liên thanh kia, Ninh Tịch dừng chân nhìn thẳng vào người phóng viên nghi ngờ cô tới là để phá hoại.

Người phóng viên nọ bị cô nhìn thì có chút sợ hãi mà không tự chủ được lui về sau một bước.

Sau đó, gã liền thấy Ninh Tịch hơi nhướng mày rồi sâu xa nói: "Ai nói... tôi tới đây không phải là để phá hoại đâu?"

Tất cả các phóng viên: "..."

Giang Mục Dã đang nằm vắt vẻo trên ngựa gỗ tập trung xem phát sóng trực tiếp thì đột nhiên: "Phụt!!! Khụ, khụ..."

Phóng viên cố ý muốn làm cho Ninh Tịch khó chịu kia thấy thái độ thản nhiên của cô như vậy thì đỏ mặt phừng phừng nói: "Cô làm như thế thật quá đáng, ỷ mình là tiền bối rồi đi bắt nạt người khác sao? Chẳng lẽ cô không biết hành động của Giang Mục Dã tệ hại như thế nào sao? Loại người như thế mà cô còn bao che cơ à? Nữ thần cái quái gì, cũng chỉ là một đám cặn bã cá mè một lứa như nhau mà thôi!"

"Ghi lại chưa?" Ninh Tịch không trả lời mà quay sang Từ Thao hỏi.

Từ Thao gật đầu quơ quơ tay: "Rồi! Mà thật ra thì chả cần ghi đâu, còn đang phát trực tiếp đó! Mọi người ai cũng thấy thôi!"

Tên phóng viên kia nghe thế thì nóng nảy: "Tôi chỉ nói thật thôi, chẳng lẽ dạo này còn cấm cả nói thật sao?"

Từ Thao cười âm hiểm: "Là nói thật hay là tung tin vịt thì sẽ có luật sư nói chuyện với anh thôi."

Ninh Tịch nhìn lướt qua những phóng viên đang không ngừng truy hỏi kia rồi nhàn nhạt nói: "Chuyện của tiền bối Giang tôi đã biết và cũng biết là ban tổ chức hôm nay vốn muốn sắp xếp để anh ấy xin lỗi công khai! Không sai, quả thật tôi cũng cho là anh ấy cần một lời xin lỗi công khai."

Nghe Ninh Tịch nói thế, gã phóng viên kia cho rằng cô chột dạ nên vô cùng đắc ý: "Ảnh hậu Ninh, bây giờ cô có muốn đổi lời cũng không kịp..."

Nhưng mà một giây sau đó, ánh mắt Ninh Tịch nhất thời trở nên sắc lạnh, giọng nói cũng thay đổi: "Nhưng mà, là ban tổ chức phải đứng ra nói xin lỗi với tiền bối Giang."

Ninh Tịch vừa dứt lời toàn trường liền xôn xao.

Cái gì? Nói xin lỗi Giang Mục Dã? Ninh Tịch bị điên rồi đúng không?

Cũng có một bộ phận lớn các phóng viên thì âm thầm đoán, giọng điệu của Ninh Tịch như vậy chẳng lẽ trong chuyện này còn có ẩn tình gì khác?

Ninh Tịch nói xong cũng không thể ý tới đám phóng viên kia nữa mà đi thẳng lên xe nhờ sự hộ tống của Từ Thao và các vệ sĩ.

Trung tâm Trò chơi

Giang Mục Dã ngơ ngác nhìn chằm chằm màn hình, nhìn cô gái ngang ngược kia đang công khai che chở cho mình, nhìn cô gái kia nhướng mày nói "Ai nói tôi tới đây không phải để phá hoại". Trong lòng anh dần căng cứng lên, có một thứ cảm giác không nói lên được thành lời...
 

Hoa Tử

Sưu tầm
Tham gia
24/9/19
Bài viết
6,381
Điểm cảm xúc
635
Điểm
113
Chương 1847: Chỗ dựa vững chắc
Trên xe.

Tâm tình Từ Thao tốt đến muốn điên luôn: "Ninh Tịch, bài hát cô vừa hát đó mang lại hiệu quả quá tuyệt vời! Bài hát đó phối hợp với mấy bức ảnh tôi luôn mang theo kia đúng là chiến thuật cướp nước mắt level MAX luôn! Ngay cả tôi cũng khóc như thằng ngốc đây này! Lần này đúng là bớt không ít chuyện, vốn còn đang nghĩ không biết giải thích với các fan thế nào..."

Từ Thao nói nói mới nhớ chuyện Ninh Tịch vừa mới nói ngay trước tên phóng viên kia liền có chút lo lắng, giọng cũng mềm xuống hỏi: "Khụ, nhưng mà Ninh Tịch này, lúc nãy cô nói thế với phóng viên liệu có ổn hay không? Chuyện của Giang Mục Dã khó giải quyết lắm đó! Tôi hiểu cô muốn giúp Giang Mục Dã, cơ mà nói thế chỉ sợ sẽ cuốn cả mình vào!"

"Bọn họ sẽ xin lỗi thôi." Ninh Tịch chắc chắn nói.

Nói xong, Ninh Tịch cầm di động lên gọi một cú điện thoại.

Từ Thao thấy thế thì rất tò mò, không biết cô định gọi cho ai.

Chuyện lần này của Giang Mục Dã chỉ sợ có tìm ai cũng vô dụng thôi!

Bức ảnh kia chính là bằng chứng!

Trừ phi... Thẩm Miên tự mình đứng ra làm rõ.

Nhưng mà sao có thể chứ!

Thẩm Miên coi bộ phim kia như bảo bối của mình vậy, cũng chính vì thế nên đến giờ này Giang Mục Dã vẫn chưa nói một chứ nào.

Cứ cho là Ninh Tịch với Thẩm Miên có chút giao tình thì sợ là cũng không thuyết phục nổi...

"Alo, đạo diễn Thẩm! Đã lâu không gặp rồi nhỉ?"

"Cô... Ninh Ninh Ninh... Ninh Tịch?" Đầu bên kia, giọng điệu Thẩm Miên cứ như đang gặp quỷ vậy, lời nói cũng không nói rõ ràng được: "Mẹ nó! Tôi vừa mới coi trực tiếp còn tưởng tôi gặp ảo giác rồi chứ! Cô đã trở lại rồi sao? Suốt một năm ba tháng! Tôi còn tưởng cô về hành tinh của mình rồi!"

"Khó có được, đạo diễn Thẩm lại còn nhớ rõ tôi." Ninh Tịch sâu xa nói.

Thẩm Miên nghe giọng điệu Ninh Tịch có chút không ổn liền ho nhẹ một cái: "Cái gì chứ, cô gọi cho tôi là vì..."

"Giang Mục Dã." Ninh Tịch trực tiếp huỵch toẹt: "Chuyện này đạo diễn Thẩm hình như... đúng là không có chút nghĩa khí gì cả?"

Giọng Thẩm Miên có chút lúng túng: "Này này này, tôi biết, tôi biết trong chuyện này Giang Mục Dã thật sự phải chịu thiệt thòi! Nhưng mà, tôi cũng bị người hại mà!"

"Tôi vẫn luôn nơm nớp lo sợ, giấu nhẹm đi rồi nhưng ai mà ngờ được lại đột nhiên bị người ta tiết lộ ra ngoài chứ!"

"Không biết bọn họ có nói với cô không, nhưng mà bộ phim này của tôi có đề tài hơi nhạy cảm. Chắc chắn không chiếu được trong nước cho nên tôi định mang nó đi tham dự triển lãm điện ảnh quốc tế!"

"Cô nói xem... bên kia tôi còn đang phải lén lút đưa phim đi thẩm định, bên này nếu tôi cứ thế tuồn ra thì phía "bên trên" chắc chắn cấm tôi luôn quá. Chắc chắn không để tôi mang đi tham dự triển lãm đâu, lúc đó tôi tìm ai khóc đây? Nếu như thế chẳng phải là bộ phim này quay phí công sao!"

"Cho nên anh cứ trơ mắt nhìn Giang Mục Dã một mình gánh hết hậu quả?"

Thẩm Miên xoắn xuýt không thôi: "Ninh Tịch, tôi biết cô bất bình thay cho Giang Mục Dã, tôi với cậu ta hợp tác biết bao bộ phim cũng được xem là người thân quen! Lần này tôi thực sự cảm ơn cậu ta đã trượng nghĩa như vậy, chờ tôi xác định được bộ phim này có tư cách được mang đi dự triển lãm hay không rồi thanh minh có được không?"

"Chờ đến lúc đó thì mồ cũng xanh cỏ rồi!"

"Nhưng mà... nhưng mà bây giờ cũng chỉ còn cách này thôi! Nếu không thì cô nói xem, cô muốn tôi làm gì?" Thẩm Miên không biết nên làm thế nào.

"Bây giờ lập tức làm rõ đi."

"Bà cô tổ của tôi ơi, đây chẳng phải là cô làm khó tôi sao? Bây giờ mà làm rõ thì khác nào hủy luôn cả phim của tôi hả!"

"Hủy rồi tôi đền cho anh một bộ khác."

"Được!!! Vậy tôi đi làm rõ ngay lập tức đây!" Thẩm Miên đổi lời còn nhanh hơn thay áo.
 
Trạng thái
Không mở trả lời sau này.

Bạn nên xem

Top