Trạng thái
Không mở trả lời sau này.
[Ngôn tình] Chọc Tức Vợ Yêu - Mua Một Tặng Một - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

Hoa Tử

Sưu tầm
Tham gia
24/9/19
Bài viết
6,388
Điểm cảm xúc
638
Điểm
113
Chương 1820: Đêm dài trằn trọc
Đêm khuya.

Ninh Tịch trằn trọc tỉnh lại.

Từng câu từng chữ của Trang Khả Nhi lúc ban ngày vẫn quanh quẩn trong đầu cô.

Cô hôn lên trán Tiểu Bảo một cái rồi lén trườn qua Lục Đình Kiêu, xuống giường đi về phía phòng làm việc.

Ngồi trước bàn hồi lâu, cuối cùng Ninh Tịch vẫn bật máy tính lên.

Sau khi quyết định ở ẩn, trừ việc nghe được chút tin từ Lục Cảnh Lễ ra, cô không còn chú ý tới bất kỳ tin tức nào trên mạng nữa.

Mở công cụ tìm kiếm ra, cô ngây người nhìn màn hình một lúc mãi lâu sau mới nhẹ nhàng gõ bốn chữ "Ninh Tịch ở ẩn".

Vừa enter phát thì lập tức có vô số tin tức liên quan hiện ra, cơ bản đều là tin cũ một năm trước.

Có fan nói rằng nhất định sẽ chờ cô trở lại, có fan còn thị uy trước cổng Thịnh Thế, có sóng gió lớn khi cô vắng mặt trong các lễ trao giải…

Từng cái title, tất cả đều là cô…

Theo thời gian, tên cô xuất hiện càng lúc càng ít, dần dần bị Hàn Tử Huyên và vô số người mới thay thế, mãi đến khi tên cô không còn được nhắc đến…

"Đinh", dưới góc phải đột nhiên hiện lên một tin tức giải trí hot, dường như nhắc đến tên của Giang Mục Dã.

Ninh Tịch nhìn thoáng qua, tiện tay ấn mở.

Sau đó liền thấy một tiêu đề chói mắt được phóng to: "Fan liên tục kháng nghị: Giang Mục Dã cút khỏi giới giải trí!!!"

Chuyện gì xảy ra thế này?

Sắc mặt Ninh Tịch lập tức thay đổi, đọc kỹ tin tức này.

Đọc rồi mới thấy thật trùng hợp, chuyện này lại có liên quan đến cô Hàn Tử Huyên kia.

Nguyên nhân là Giang Mục Dã lỗ mãng công khai đăng weibo nhục mạ cô ta, thậm chí còn làm nhục cả mẹ của đối phương.

[Cút mẹ mày đi...]

Ninh Tịch cau mày nhìn dòng chữ này, cho dù Giang Mục Dã có kích động thế nào thì cũng không dùng ngôn từ quá khích như này với con gái.

Thế là cô bắt đầu tìm hiều kĩ càng mọi chuyện.

Hóa ra cô cũng biết nguyên nhân bắt đầu, chính là cái tin Giang Mục Dã và Hàn Tử Huyên hẹn hò trên báo mà cô thấy lúc cô vừa tỉnh lại ngày đó.

Ngay từ đầu dường như Giang Mục Dã không để ý tới, dù sao thì nữ minh tinh muốn ăn hôi theo anh ta cũng rất nhiều.

Tấm hình kia, Ninh Tịch đoán chắc là cảnh phim, chờ đến lúc công bố thì làm sáng tỏ chút là được.

Còn về việc buổi họp báo Thiên Hạ thì lại đột nhiên nhiên khống chế...

Ninh Tịch xem kỹ lại hiện trường buổi họp báo xem đã có chuyện gì. Sau đó, cô tìm được một đoạn clip người quản lý của Hàn Tử Huyên đang trả lời một câu hỏi của phóng viên…

Trịnh An Như: "Từ lúc Tử Huyên debut tới giờ, cô ấy đã phải chịu đựng vô số lời chửi bới ác ý, vì ngoại hình xuất sắc, cũng từng bị đem ra so với các nữ minh tinh bình hoa chỉ được cái vẻ bề ngoài."

"Tử Huyên không phải người mà mọi người có thể đánh đồng với những kẻ thấp kém dựa vào mặt mũi và cơ thể để tiến thân, đây là sự sỉ nhục đối với Tử Huyên!"

"Tại đây, tôi xin trịnh trọng gửi tới tất cả các phóng viên lời giải thích, hi vọng các vị sau này đừng hỏi lại những câu hỏi mang tính sỉ nhục thế này nữa! Cũng đừng lấy tên của Tử Huyên ra nhắc chung với những người có nhân phẩm thấp kém kia!"...


Lúc Trịnh An Như nói những lời này, khuôn mặt của Giang Mục Dã luôn ẩn trong tối nên không thấy rõ, vẫn đang hững hờ nghịch điện thoại.

Mà ngay khi Trịnh An Như nói những lời này xong, Giang Mục Dã liền thỏng thả đứng dậy, bỏ đi không một lời giải thích.

Sau đó, toàn bộ hiện trường liền loạn cào cào.

Ngay vào lúc đó, cái câu chửi kia được đăng lên weibo của Giang Mục Dã.

Ninh Tịch xem đoạn clip kia, nhìn vẻ mặt kiêu ngạo lạnh lùng đầy châm chọc của Giang Mục Dã và bóng lưng phách lối bỏ đi không thèm quay đầu lại thì khẽ nở nụ cười bất đắc dĩ…

Cái tên này…
 

Hoa Tử

Sưu tầm
Tham gia
24/9/19
Bài viết
6,388
Điểm cảm xúc
638
Điểm
113
Chương 1821: Chiến đấu vì tình yêu
"Không ngủ được sao?" Đằng sau lưng vang lên giọng nói của Lục Đình Kiêu.

Ninh Tịch rời mắt khỏi màn hình máy tình, quay sang nhìn Lục Đình Kiêu, vẻ mặt cô có chút không yên lòng: "Vâng.."

Ánh mắt Lục Đình Kiêu liếc qua đoạn clip và kết quả tìm kiếm trên màn hình, anh dùng lòng bàn tay to lớn vuốt vuốt mái tóc mềm mại của cô: "Anh đã nói rồi, cho dù em có quyết định như thế nào đi chăng nữa, anh đều ủng hộ em."

Ninh Tịch vùi đầu vào ngực anh im lặng một lúc rất lâu.

Không biết đã qua bao lâu, ánh mắt cô dần dần trở nên kiên quyết: "Lục Đình Kiêu, em muốn comeback."

Lục Đình Kiêu: "Được."

Nói cho cùng, lần này Giang Mục Dã cũng là vì cô, cô không thể ngồi đó mặc kệ được.

Mà cũng giống như Giang Mục Dã, còn có cả Khả Nhi, còn có rất nhiều những fan trung thành vẫn luôn âm thầm bảo vệ cô nữa.

Nếu như nói lần đầu tiên debut là vì giấc mơ của mình thì lần này cô muốn làm vì những người vẫn luôn đứng sau lưng cô ủng hộ cô.

...

Sau khi quyết định comeback để lấy lại danh dự cho "thằng cháu họ", trong khoảng thời gian tiếp theo đó, Ninh Tịch vừa điều dưỡng khôi phục sức khỏe, vừa tìm hiểu tất cả mọi động thái xảy ra trong giới giải trí một năm vừa rồi bằng tốc độ nhanh nhất.

Lúc này, Ninh Tịch đang ngồi xích đu trong vườn đọc tuần san giải trí kỳ mới nhất với tốc độ nhanh như gió. Lúc ánh mắt rơi xuống một cái tên quen thuộc thuộc trên một tin tức nằm nghiêng nghiêng bên góc, cô thoáng khựng lại.

Từ Thao…

Nguời quản lý có thâm nhiên lão làng nhất của Thịnh Thế, nay thế nhưng lại mua say ở quán bar với cái bộ dạng lôi thôi lếch thếch, xảy ra tranh chấp với nữ nghệ sỹ đã mình đã từng quản lý, bị trợ lý của nữ nghệ sỹ đó tát cho một cái rồi sỉ vả nhục mạ ngay tại chỗ.

Mà bài viết này rõ ràng đang nghiêng về phía nữ nghệ sỹ kia, từng câu từng chữ đều hiện lên vẻ châm chọc, vui sướng khi người gặp họa, tỏ ý rằng do Từ Thao thường xuyên ngược đãi, áp bức nghệ sỹ mình phụ trách, cho nên kết quả ngày hôm nay là do ông ta tự làm tự chịu.

Đọc bài viết này, Ninh Tịch không khỏi nhíu mày.

Danh tiếng của Từ Thao trong giới vốn rất tốt, nghe nói kể từ sau khi Thịnh Thế xảy ra chuyện thì đều là một mình Từ Thao ra mặt chống đỡ. Một người vì công việc mà bán hết cả gia sản của mình thì không thể nào làm ra chuyện trái với đạo đức nghề nghiệp của mình được.

Nhưng mà, những chuyện thế này cũng đã quá quen rồi.

Đám nghệ sỹ được ông ta dốc hết tâm huyết ra bồi dưỡng đào tạo, giờ lại bị Tinh Huy dùng một cái giá cao để kéo về đương nhiên là phải tìm một lý do danh chính ngôn thuận để khỏi mang cái tiếng vong ân phụ nghĩa rồi, vì vậy mà Từ Thao không ngừng bị đặt điều nói xấu.

Trước đấy Lục Đình Kiêu đã giúp cô nghe ngóng tin tức của chị Chi Chi, nhưng hình như sức khỏe người nhà chị ấy không được tốt, chị ấy vẫn luôn bận chăm sóc.

Chị Chi Chi đã rất vất vả mới đưa cô lên được đến vị trí kia, bây giờ cô thật sự không nỡ lại để chị ấy phải để lao tâm lao lực làm lại từ đầu một lần nữa.

Vốn dĩ cô đang sầu thối ruột vì chưa tìm thấy người quản lý cho lần comeback này đây…

"Từ Thao…" Những ngón tay của Ninh Tịch khẽ gõ gõ lên cái tên in trên mặt báo, vẻ mặt như đang suy tư.

...

Ở các đó không xa.

"Boss, ngài… ngài gọi tôi đến đây để làm gì ạ?"

Cho dù thế nào Lương Phi Tinh cũng không ngờ được, thế nhưng có một ngày chính mình lại được sếp đích thân gọi đến.

Cả quãng đường anh ta đều nghĩ rốt cuộc Boss gọi mình đến là có việc gì, nhưng lại không dám hỏi nhiều chỉ đành nơm nơm đi theo phía sau.

Lương Phi Tinh đi theo Lục Đình Kiêu xuyên qua tầng tầng hoa lá, anh ta mơ hồ nhìn thấy dưới dàn hoa cách đó không xa, hình như có một cô gái đang ngồi ở đó, nhưng gương mặt của cô gái lại khuất sau bóng những đóa hoa, nhìn không rõ.

Một phán đoán mơ hồ hình thành trong đầu, gương mặt của Lương Phi Tinh dần hiện lên vẻ hoài nghi nhưng lại cảm thấy điều đó là không thể.

Đúng vào lúc này, cô gái đó lại từ từ đứng dậy, gương mặt khiến nắng gắt giữa trưa cũng phải mất đi vẻ rực rỡ, gương mặt đó dần dần hiện ra rõ ràng trước mặt anh ta…

"Giám đốc Lương, đã lâu không gặp."
 

Hoa Tử

Sưu tầm
Tham gia
24/9/19
Bài viết
6,388
Điểm cảm xúc
638
Điểm
113
Chương 1822: Người chiến thắng trong cuộc chiến đấu thực sự
"Ninh… Ninh Tịch…"

Sau khi nhìn rõ cô gái ấy là ai, Lương Phi Tinh trợn tròn mắt, biểu cảm như thể gặp ma giữa ban ngày.

Anh ta kinh ngạc đánh giá người phụ nữ đã biến mất cả năm trời trước mặt, không chỉ kinh ngạc vì đột nhiên nhìn thấy cô xuất hiện mà còn là vì khí chất của cô ấy lúc này.

Lương Phi Tinh quả thật khó lòng mà tưởng tượng ra nổi cái đám chuột cống luôn âm thầm đưa ra các suy đoán nào là dáng người của Ninh Tịch bây giờ biến dạng thế nào, hay là phẫu thuật thất bại không dám ra ngoài.... khi nhìn thấy Ninh Tịch lúc này sẽ có biểu cảm như thế nào!

Khó mà tưởng tượng ra… nếu như Ninh Tịch lại một lần nữa xuất hiện trước công chúng sẽ gây ra chấn động đến mức nào…

Cả cái giới giải trí này đều đảo lộn vì cô ấy…

Chỉ cần… cô ấy muốn mà thôi…

Quả thật cô ấy sinh ra đã được định là vua, là người chiến thắng của thế giới này…

Lương Tĩnh Phi bình thường mồm mép dẻo kẹo như thế mà giờ khắc này ngay cả một câu cũng không thốt lên nổi, cả người đều rơi vào trạng thái kinh ngạc cực độ cùng với không thể tin nổi.

Đúng vào lúc này, ánh mắt anh ta liếc thấy chiếc nhẫn khiêm tốn nằm im lặng trên ngón tay của cô gái…

Anh ta lập tức liếc về phía chiếc nhẫn trên ngón tay của ông chủ mình, quả nhiên là cùng một cặp…

Ôi má ơi…

Bọn họ kết hôn rồi?

Cứ cho là anh ta đã biết mối quan hệ của bọn họ từ sớm rồi nhưng bây giờ cũng mất một giây để đần người.

Ôi Đại Boss của anh, Nữ Vương của anh thế mà lại lấy nhau thật rồi này…

Hừm, cái tin này mà tung ra ngoài đảm bảo cả cái giới giải trí này sẽ nổ tung!

Hồi trước còn rộ lên cái tin Ninh Tịch bị lão già giàu có nào đó bao nuôi hay là lén lút có chửa hoang nên mới rút lui khỏi giới giải trí, mẹ nó chứ, người ta mới thực sự là kẻ chiến thắng trong cuộc sống này đấy, cái đám nhân loại ngu ngốc này!

"Bà… bà chủ! Đã lâu không gặp… quả thực đã lâu không gặp…" Không biết qua bao lâu Lương Phi Tinh mới khôi phục lại năng lực nói chuyện bình thường của mình.

Thấy Lương Phi Tinh nhìn chằm chằm vào Ninh Tịch lâu như thế, Lục Đình Kiêu vốn dĩ đã không vui nhưng sau khi nghe thấy câu "bà chủ" thì vẻ mặt mới dịu đi đôi chút: "Là Tiểu Tịch muốn tìm anh."

"Ơ… là bà chủ tìm tôi ạ… Không biết bà chủ tìm tôi… là có chuyện gì ạ?" Vẻ mặt của Lương Phi Tinh lại càng hoảng loạn.

Ninh Tịch thấy thế liền trấn an: "Giám đốc Lương đừng căng thẳng, không có chuyện gì lớn đâu, anh cứ ngồi xuống uống chén trà trước đã."

Bên công ty, giờ cũng chỉ có Lương Phi Tinh là cô còn có chút quen, mà cô có rất nhiều chuyện vẫn cần đến anh ta ra mặt giúp mình. Cộng thêm việc Lương Phi Tinh cũng biết quan hệ của cô với Lục Đình Kiêu, cũng coi như là người phe ta thế nên khi Lục Đình Kiêu liên lạc với Lương Phi Tinh hộ cô, cô mới không từ chối.

"Vâng… vâng vâng…" Lương Phi Tinh ngồi xuống, nhấp một ngụm trà hoa đặt trên bàn.

"Giám đốc Lương, lần này tìm anh đến đây là vì… tôi muốn comeback." Ninh Tịch lên tiếng.

"Phụt…" Ngụm trà trong Lương Phi Tinh bay luôn ra ngoài, ho sặc ho sụa: "Cái… cái gì? Không phải chứ, bà chủ vừa nói cái gì cơ ạ?"

"Tôi nói, tôi muốn trở lại." Ninh Tịch lặp lại một lần nữa, gương mặt xuất trần đó dần dần nở một nụ cười.

Lương Phi Tinh: "!!!"

Anh ta vừa nghe thấy cái gì thế???

Ninh Tịch nói rằng cô ấy muốn "comeback"?

Thế này mà không phải là việc lớn ấy à?

Nhưng mà, chuyện này làm sao có thể được? Bây giờ Ninh Tịch có thiếu cái gì đâu, ở giới giải trí cô ấy cũng đã lên đến đỉnh vinh quang, lại còn lấy được một người đàn ông như Lục Đình Kiêu nữa, cuộc sống này còn gì phải mong muốn? Sao có thể lại muốn "comeback" nữa đây?
 

Hoa Tử

Sưu tầm
Tham gia
24/9/19
Bài viết
6,388
Điểm cảm xúc
638
Điểm
113
Chương 1823: Cái này không liên quan đến thể lực
Ninh Tịch như đã đoán ra nghi vấn của Lương Phi Tinh, cô chậm rãi lên tiếng: "Sau khi tôi rút lui dường như đã mang lại rất nhiều phiền toái cho mọi người. Dạo này lại biết được chuyện của Giang Mục Dã, dù sao thì chuyện này cũng do tôi mà ra."

"Đâu có, đâu có, cái này có liên quan gì đến bà chủ đâu ạ, chuyện thành ra thế này hoàn toàn là do đám người đần độn nào đấy thôi!" Lương Phi Tinh vội lên tiếng.

Anh ta làm sao mà ngờ được đúng vào lúc Thịnh Thế rơi vào đường cùng, sắp rơi vào cảnh tuyệt vọng vì bị tập đoàn mẹ vứt bỏ đến nơi, Ninh Tịch lại đột nhiên xuất hiện còn chủ động nhắc đến chuyện "comeback" nữa chứ.

Ninh Tịch comeback đâu chỉ đơn thuần là comeback, cô ấy còn là đại diện cho Đại Boss, đại diện cho cả tập đoàn Lục thị.

"Bà chủ, cô có biết mấy ngày trước tôi và anh Từ còn nhắc đến cô không, chúng tôi nói rằng nếu như cô có thể comeback thì tốt biết mấy! Bà chủ, cô có chắc chắn là sẽ quay lại thật không? Vậy lần này cô định chọn ai làm người quản lý? Để tôi gọi Lâm Chi Chi quay trở về nhé?" Lương Phi Tinh hỏi liền tù tì.

"Nhà chị Chi Chi đang có chuyện, không cần thiết phải làm phiền chị ấy, để anh Thao làm là được rồi." Ninh Tịch lên tiếng.

"Lão Từ? Bà chủ, cô chắc chứ? Ồi má ơi! Cái gã đó mà biết cô trở lại chắc chắn sẽ vui đến phát điên mất!"

Lương Phi Tinh đang lúc kích động thì đột nhiên sững ra, sau đó vô cùng e dè quay sang nhín "Hộ thê cuồng ma" nào đó đang ngồi bên cạnh: "Vậy còn Đại Boss thì sao, anh ấy… cũng đồng ý cho cô comeback chứ?"

Ninh Tịch ôm lấy cánh tay Lục Đình Kiêu: "Ừm, anh nhà tôi đã đồng ý rồi, chỉ cần đừng để mình mệt quá là được, tình trạng sức khỏe của tôi không được tốt lắm."

"Hả? Bà chủ, cô đang có thai à?" Lương Phi Tinh nhìn trừng trừng nhìn vào bụng Ninh Tịch.

Khóe môi Ninh Tịch lập tức cứng đờ: "Lúc trước bệnh nặng mất một thời gian, giờ đang trong giai đoạn điều dưỡng…"

"Ồ ồ ồ, hóa ra là như thế! Sếp, bà chủ, về vấn đề lượng công việc hai người cứ yên tâm, chỉ cần bà chủ giơ ngón tay út lên thôi là đã ngang ngửa cái đùi thô của bọn họ rồi, nào đâu cần cô phí tâm phí sức chứ! Lần này bà chủ comeback chính là để mang chúng tiểu nhân đi theo thu phục giang sơn, quét ngang thiên hạ!"

Ninh Tịch bật cười: "Giám đốc Lương, anh có phần tin tưởng thái quá vào tôi rồi."

"Bà chủ, những lời tôi nói tuyệt đối là sự thật đấy! Đúng rồi, vậy bao giờ chúng ta bắt đầu công việc?" Lương Phi Tinh nôn nóng hỏi.

Ninh Tịch nghĩ nghĩ rồi nói: "Càng nhanh càng tốt, ngày mai đi, ngày mai anh đưa tôi đi tìm anh Thao trước đã."

"Không thành vấn đề!"

...

Màn đêm yên tĩnh.

Ninh Tịch thơm lên trán của Tiểu Bảo vừa được dỗ ngủ say rồi sau đó vòng qua bên Lục Đình Kiêu đang ngủ, dán sát vào lòng người nào đấy mà dỗ dành: "Anh yêu, đừng lo mà, em sẽ biết chừng biết mực thật mà, chắc chắn sẽ không để bản thân quá mệt mỏi quá đâu! Bây giờ sức khỏe của em đã khôi phục hơn phân nửa rồi mà!"

Vốn dĩ cô còn đang định nghỉ ngơi thêm vài ngày nữa nhưng cô đang lo chuyện này nếu cứ càng kéo dài thêm sẽ càng bất lợi cho Giang Mục Dã nên mới muốn sớm giải quyết cho xong.

Lục Đình Kiêu không nói gì, Ninh Tịch bám dính lấy anh, hết cọ rồi lại ôm, cuối cùng anh không nhịn nổi nữa: "Đã hồi phục hơn phân nửa rồi? Hửm?"

Nói rồi liền bế cô gái đang làm loạn từ trên giường dậy, đi sang phòng cho khách ở bên cạnh.

Ninh Tịch cảm thấy bản thân mình đang chợt lơ lửng trên không rồi lại được nhẹ nhàng đặt lên chăn đệm mềm mại.

Dưới ánh trăng, đôi mắt của người đàn ông đang phủ trên người cô như thể có một ngọn lửa đang cháy rừng rực, ngọn lửa đó càng lúc càng gần rồi đột ngột phủ lên môi cô như đang thiêu đốt cô.

Ưm…

Thế này là có nghĩa là cuối cùng cô cũng phải hoàn thành việc động phòng hoa chúc vẫn luôn kéo dài cho đến tận bây giờ phải không?

Nụ hôn dây dưa mỗi lúc một sâu, dường như ngay đến cả linh hồn cô anh cũng muốn nuốt trọn, cảm giác tê dại đến từ trên ngực khiến cơn run rẩy từ sâu thẳm bên trong Ninh Tịch trỗi dậy, những ngón chân mượt mà thoáng cái đã co rúm lại.

Chẳng qua chỉ là ve vuốt vui đùa trước khi bắt đầu, ấy thế mà Ninh Tịch đã cảm thấy mình y như một con cá mắc cạn khô khốc thiếu nước, hô hấp bắt đầu trở nên khó khăn.

Không biết đã qua bao lâu, cuối cùng thì anh cũng rời khỏi môi cô, trên gương mặt anh hiện rõ vẻ mặt đang dùng tất cả lí trí để đè nén, kiềm chế mình lại: "Bây giờ em còn dám chắc thể lực em vẫn ổn không? Hửm?"

Ninh Tịch lập tức vùi đầu vào trong lồng ngực của anh, những ngón tay không cam tâm cào những vệt thật dài lên lưng anh: "Thế này làm sao mà có thể giống nhau cho được! Cái này căn bản là chẳng liên quan gì đến thể lực cả? Cho dù chỉ là anh cười với em một cái thôi là tim em cũng có thể đập thình thịch rồi, huống chi anh còn làm như thế này lại rồi... lại như thế này với em nữa…"

Lục Đình Kiêu lập tức sững người ra, anh bị câu nịnh đầm bất ngờ này của cô làm cho dở khóc dở cười: "Em lấy đâu ra cái cớ ấy thế…"

"Đây đúng là thật mà!"
 

Hoa Tử

Sưu tầm
Tham gia
24/9/19
Bài viết
6,388
Điểm cảm xúc
638
Điểm
113
Chương 1824: Kể cả bố ông trời có quay lại
Bởi vì cái nguyên nhân gọi là "thể lực" này thế nên "động phòng" vẫn không thành.

Ninh Tịch âm thầm hạ quyết tâm mau chóng đẩy nhanh tiến độ phục hồi sức khỏe, nói chung đi "đè" người ta vẫn tốt hơn.

Tối hôm qua đã đến bước đó rồi thế nhưng Lục Đình Kiêu thấy thể lực của cô không thể chống đỡ nổi nữa liền nhịn tiếp thật.

Cũng không biết có phải cảm giác của cô sai hay không, có lúc cô thực sự cảm thấy trên phương diện này Lục Đình Kiêu đối với cô… có chút cẩn thận hơi thái quá thì phải…

Nhưng mà, cảm giác được tôn trọng và quý trọng này lần nào cũng khiến cô rất cảm động.

Nếu như người đó không phải là anh, có lẽ cả đời này của cô sẽ không thể có hành vi thân mật đến thế với một người đàn ông nào khác.

...

Ngày hôm sau.

Sáng sớm, Lương Phi Tinh đã đích thân lái xe đến đón cô.

Trước khi đi, để tránh khỏi phiền phức, Ninh Tịch tạm thời tháo nhẫn cưới xuống, dùng một sợi dây chuyền bạc xâu vào rồi đeo lên cổ.

"À, bà chủ, có cái này… lão Từ dạo gần đây tâm trạng không được tốt lắm… lát nữa cô nhìn thấy anh ta… thì không cần kinh ngạc quá nhé…" Lương Phi Tinh nhắc nhở Ninh Tịch trước, có chút lo rằng Ninh Tịch nhìn thấy cái dáng vẻ quỷ quái đó của Từ Thao sẽ thay đổi ý định.

Vì bạn bè, anh ta đương nhiên là hy vọng rằng Từ Thao có thể bắt được cơ hội duy nhất có thể trở mình đứng dậy này.

"Không sao." Nét mặt của Ninh Tịch nhìn có vẻ không để ý cho lắm.

Sau khi trải qua quãng đường dài hơn nửa tiếng, hai người dừng trước một khu chung cư cũ kỹ chật chội.

"Vì để lăng xê mấy người mới dưới tay mình, lão Từ đã bán hết tất cả tài sản của mình, ngay đến căn phòng đang ở bây giờ cũng là đi thuê. Khó khăn lắm tân binh mới thành danh được, không ngờ đến bây giờ cả hai bọn họ đều quay ngược lại cắn anh ấy một ngụm. Vì chuyện này mà lão Từ cũng cảm thấy chán chường, trong khoảng thời gian này vẫn luôn uống rượu mua say, mấy hôm trước còn bị một đứa trợ lý tát cho một cái trước mặt bàn dân thiên hạ, tâm trạng chắc có lẽ càng tệ hơn…"

Lương Phi Tinh vừa thở dài, vừa cẩn thận từng tí một dẫn Ninh Tịch lên lầu.

Hai người vừa đi đến cửa liền nhìn thấy đồ đạc trong phòng liên tục bị vứt ra ngoài, rồi sau đó vang lên tiếng quát tháo chói tai khắc nghiệt: "Cái tên nát rượu thối tha không biết xấu hổ này! Còn người quản lý hàng đầu cái gì? Lại còn đại minh tinh Lưu Hiểu Nhu và Doãn Ưu Ưu đều là nghệ sỹ do mày dẫn dắt? Quản lý ngôi sao hàng đầu mà có cái đức hạnh như mày chắc? Bà đây nói cho mày biết ngày mai mà còn không trả tiền nhà thì cút ngay đi cho bà!"

Lại một loạt những tiếng "binh binh bang bang" nữa vang lên, bà chủ nhà cho thuê mang thân hình mập mạp mặt váy ngủ vênh váo hung hăng đi từ trong phòng ra ngoài. Vừa nhìn thấy người đàn ông khí chất bất phàm đang đứng bên ngoài và người phụ nữ đeo kính đen bên cạnh anh ta thì vẻ mặt ngẩn ra, tò mò quay đầu lại nhìn hai người vài cái sau đó mới đi, vừa đi vừa lẩm bà lẩm bẩm…

"Khụ, bà chủ, ngại quá, từ từ thôi ạ, đi bên này!" Lương Phi Tinh không ngờ thực tế còn tệ hại hơn những gì anh ta dự đoán, cản thận đá mấy thứ linh tinh sang một bên, dẫn Ninh Tịch đi vào trong phòng.

Vừa mới vào phòng, mùi rượu nồng nặc gay mũi đã xông đến, tất cả mọi thứ trong phòng đều nát bét, loạn thành một đống, mà bản thân Từ Thao thì đang nằm trên một đống hỗn độn cả người nhão ra như một đống bùn không biết trời đất gì nữa.

Lương Phi Tinh bịt mũi, giơ chân đá vào đùi Từ Thao mấy phát: "Lão Từ, tỉnh lại đi, tỉnh đi! Mau tỉnh dậy mà xem xem! Ông xem ai đến kia kìa!"

Từ Thao mất kiên nhẫn quơ quơ cái bình rượu đang cầm trong tay lên: "Cút… cút hết cả đi… cho dù có là bố của ông trời có đến đây… ông cũng không thèm…"

Lương Phi Tinh ái ngại quay sang nhìn Ninh Tịch một cái, vội vã giật lấy chai rượu trong tay Từ Thao ném đi: "Ông tỉnh táo lại cho tôi nhờ, Ninh Tịch, là Ninh Tịch đã quay trở lại rồi đây này! Cô ấy muốn mời ông làm quản lý đấy!!!"

Nghe thấy tên Ninh Tịch, Từ Thao ngây ra như phỗng sau đó cười đến mức sắp khóc ra luôn: "Ha…ha ha ha… Lương Tử… mẹ nó chứ ông còn say hơn cả tôi… Ninh Tịch trở về rồi… Ninh Tịch muốn mời tôi làm người quản lý… ha ha… Nếu như là Ninh Tịch quay trở lại… tôi để ông "cưỡi" tôi luôn…"

Lương Phi Tinh: "… Cám ơn, tôi đây méo có hứng thú với ông!"
 

Hoa Tử

Sưu tầm
Tham gia
24/9/19
Bài viết
6,388
Điểm cảm xúc
638
Điểm
113
Chương 1825: Đi lấy nó về
Từ Thao vừa nghe thấy thế lập tức liền xù lông lên: "Fuck! Dựa vào cái gì mà ông không có hứng thú với tôi! Ông có biết năm đó tôi đẹp trai đến nỗi một giây là đập chết hết đám Tiểu thịt tươi không? Có biết là bao nhiêu nghệ sỹ nam nghệ sỹ nữ muốn lên giường với ông đây không? Mẹ nó chứ! Bây giờ hết người này đến người khác đều nói ông đây chơi quy tắc ngầm với chúng nó, bảo ông đây cưỡng ép chúng nó lên giường với ông? Có cho ông cũng đéo thèm nhé!"

Lương Phi Tinh bất lực nhìn cái vẻ "ông chú lớn tuổi nát rượu" của đối phương mà chỉ biết im lặng che mặt.

"Khụ…" Ninh Tịch đứng bên cạnh, thật sự không nhịn được phải bật cười.

Nghe thấy trong phòng đột nhiên có tiếng cười khẽ của phụ nữ, Từ Thao đang hùng hùng hổ hổ như bị ai đó bóp cổ, thoáng cái đã im bặt.

Mãi cho đến lúc này anh ta mới phát hiện ra, đằng sau lưng Lương Phi Tinh còn có thêm một người nữa.

Ninh Tịch nén cười, tháo kính râm xuống nhìn người đàn ông đang ngồi trên một đống hỗn độn phía đối diện: "Anh Thao."

Từ Thao vẫn đần ra như cũ: "…"

"Giám đốc Lương không lừa anh đâu, đúng là tôi đang muốn mời anh làm quản lý của tôi." Ninh Tịch tiếp tục nói.

"Cái... cái... đờ mờ! LƯƠNG PHI TINH!!! Cái đờ mờ nhà ông…"

Một lúc sau, Từ Thao mới gào lên một tiếng phẫn nộ rồi đứng bật dậy, kéo theo một đống đồ ngổn ngang cũng rơi trên mặt đất.

Người đàn ông cũng chẳng buồn đi nhặt lên, vội vàng như con quay lôi ra cái ghế sạch sẽ duy nhất còn lại trong đám đồ hỗn tạp rồi lại dùng ga giường lau lại một lần, sau đó đẩy cái ghế đến trước mặt Ninh Tịch: "Ngồi… Tịch nữ thần, cô mau ngồi xuống đi! Thật ngại quá, nhà cửa loạn quá!"

Nói xong quay sang kéo Lương Phi Tinh đang thảnh thơi đứng bên cạnh xem kịch vui chui vào trong góc: "Mẹ nhà ông chứ, sao không nói sớm với tôi!"

Lương Phi Tinh híp mắt cười hì hì: "Nếu tôi nói sớm cho ông thì nào đâu có cơ hội được thấy Từ mỹ nhân đây chủ động hiến thân cơ chứ!"

"Cút!" Từ Thao tức giận đá anh ta một phát, quay sang chỗ Ninh Tịch lại đổi thành vẻ mặt nịnh nọt: "Tôi… Tôi có phải đang nằm mơ không! Đại ảnh hậu Ninh Tịch thực sự đã quay về rồi, cô ấy thực sự muốn comeback sao?"

"Đúng là tôi đang có ý định như vậy."

"Nhưng mà… tại sao là tôi… cô chắc chắn muốn để tôi làm quản lý của cô chứ?" Từ Thao có chút ngại ngùng nhìn cái dáng vẻ chật vật của mình.

Cái gã Lương Phi Tinh chết tiệt này, nếu nhắc anh ta sớm hơn thì anh ta cũng không đến nỗi để lại ấn tượng tệ hại đến thế với nữ thần.

Lương Phi Tinh hình như đã đoán ra được anh ta đang nghĩ gì, khoanh tay trước ngực nhướng mày nói: "Đừng có lải nhải nữa, ông tưởng Ninh Tịch không biết cái bộ dạng quỷ quái của ông bây giờ à, ảnh chụp dáng vẻ ông chú tệ hại của ông đã sớm bay đầy trời rồi kia kìa!"

"Anh Thao, giờ anh là người hiểu rõ tình hình công ty nhất, tôi nghĩ rằng anh là người thích hợp nhất cho vị trí người quản lý của tôi, huống hồ tôi cũng rất kính nể nghĩa khí mà anh vẫn kiên trì giữ vững được cho đến bây giờ."

Từ Thao nghe thế liền ngẩn ra, hốc mắt nóng lên.

"Nếu như anh Thao cảm thấy không có vấn đề gì, thì bây giờ chúng ta có thể bắt đầu sắp xếp công việc được rồi, trước mắt có việc gì cần tôi làm không?"

Từ Thao vừa nghe vậy ánh mắt đục ngầu lập tức trở nên sắc bén, cuối cùng anh ta cũng nhận ra Ninh Tịch là đang rất nghiêm túc, cuối cùng anh ta cũng nhận ra tất cả đều là sự thật không phải anh ta đang nằm mơ.

Anh ta thế mà đợi được đến lúc mình có cơ hội xoay người …

Từ Thao vuốt vuốt mặt rồi nhanh chóng lôi ra một đống tài liệu từ trong ngăn kéo ra, dùng một tốc độ cực kỳ nhanh nói: "Quảng cáo sản phẩm dưỡng da của YLD, tôi chạy vạy mất cả tháng trời mới giúp Lưu Hiểu Nhu lấy được, kết quả cô ta bị Tinh Huy lôi đi mất thế là hoàn toàn trở thành công lao của Tinh Huy… chiều nay bọn họ sẽ ký hợp đồng! Ngay cả thời gian cũng là do tôi định ra từ lúc ban đầu luôn!"

Ninh Tịch gật đầu, đứng dậy: "Vậy đi thôi, đi lấy nó về, chúng ta bắt đầu từ quảng cáo này."
 

Hoa Tử

Sưu tầm
Tham gia
24/9/19
Bài viết
6,388
Điểm cảm xúc
638
Điểm
113
Chương 1826: Nét đẹp nhất là nét từ bên trong
Chỉ đơn giản một câu thôi mà chỉ trong nháy mắt đã khiến cõi lòng lạnh giá của của Từ Thao lại hừng hực cháy rực lên một lần nữa.

Thấy tinh thần của Từ Thao đã khôi phục, Lương Phi Tinh đứng bên cạnh cũng thở phào một hơi: "Nhiệm vụ bắc cầu đã hoàn thành, tôi cũng phải về làm việc đây."

Bây giờ Ninh Tịch đã quay trở lại, anh ta còn phải đi chuẩn bị một loạt kế hoạch liên quan đến việc quảng bá hình ảnh của cô ấy.

Ninh Tịch gật đầu: "Có việc thì gọi điện."

Ba người bàn bạc một lát, sau đó bắt đầu chia nhau ra làm việc.

Từ Thao dùng tốc độ nhanh nhất để sửa sang lại bản thân cho ra hình ra dáng, sau đó lập tức đưa Ninh Tịch đến chi nhánh của YLD đặt tại Trung Quốc.

Làm đại diện của các nhãn hiệu hàng đầu Quốc tế, đối với mỗi một nữ minh tinh đang trong thời kỳ huy hoàng muốn dát vàng danh tiếng mà nói thì đúng là một ước mơ tha thiết.

Lưu Hiểu Nhu bây giờ chỉ thiếu mỗi việc làm đại diện cho một vài thương hiệu lớn cùng giật thêm một vài giải thưởng có danh tiếng là đẳng cấp của cô ta có thể tăng lên được thêm một bậc. Cho nên anh ta mới phải mất bao nhiêu công bao nhiêu sức để lấy bằng được quyền đại diện nhãn hiệu này cho cô ta.

Vì Lưu Hiểu Nhu và Ninh Tịch là đi theo hai phong cách khác hoàn toàn nhau nên Dịch Húc Đông không coi trọng cô ta, cũng không muốn lãng phí công sức vào cô ta, có thể nói rằng tất cả tài nguyên của cô ta đều là do một tay anh dành giật về.

Nói đến cái hợp đồng đại diện này, đây là công sức anh ta mặt dày chạy trước đón sau, nhờ vả không biết bao nhiêu mối quan hệ, xã giao các kiểu đều tự mình bỏ tiền túi ra trả, cuối cùng kết quả lại thành ra như thế này, thử hỏi làm sao anh ta có thể không mất khống chế cho được.

Anh ta biết lần này hoàn toàn là do bên Tinh Huy cố ý, trước đây anh ta đã đắc tội nặng với Tinh Huy nên đối phương chỉ canh để cho anh một cú cuối cùng mà thôi.

...

Tòa nhà trụ sở của công ty YLD.

Người phụ trách của YLD là Parker và Lưu Hiểu Nhu cùng người quản lý mới của cô ta là Trình Nghị Tân đang ở trong văn phòng trò chuyện vui vẻ với nhau.

Trình Nghị Tân tỏ ra rất sâu sắc mà thấm thía nói: "Ôi, bây giờ bên ngoài có một đống bình hoa có tiếng mà không có miếng, những nghệ sỹ có đặc sắc riêng, có tiếng tăm như Hiểu Nhu của chúng tôi thế này quả thật chẳng có mấy đâu. Không phải tôi khoe khoang chứ người Hoa chúng tôi có một câu nói rất hay "Nét đẹp nhất là nét đẹp từ bên trong", nhãn hiệu cao cấp lâu đời giống như YLD đang cần chính là một người đại diện vừa có khí chất lại vừa có nội hàm như Hiểu Nhu của chúng tôi!"

Dáng vẻ bề ngoài của Lưu Hiểu Nhu không được xuất sắc nhưng cô ta lại có cái phong độ của người tri thức khiến cho người khác cảm thấy thoải mái, trong cái giới giải trí đầy hoa thơm cỏ lại này cô ta như thể một dòng suối tinh khiết, đó cũng chính là lý do mà ban đầu Từ Thao coi trọng cô ta.

Kết quả sau đó thì chính vì kiểu khí chất đặc biệt của cô ta mà có được một vài vai diễn kinh điển, lập tức hút được một đám fan trung thành, này cũng chứng minh cho ánh mắt độc đáo của Từ Thao.

Parker cười nói: "Ha ha, chúng tôi nhìn trúng cô Hiểu Nhu đây cũng là vì khí chất đặc biệt này của cô ấy."

Hiển nhiên Parker cũng rất hài lòng với Lưu Hiểu Nhu, tuy rằng trước đó người dùng cách nói này để thuyết phục ông ta là Từ Thao, nhưng mà điều này đối với ông ta mà nói cũng chẳng có gì khác biệt cả. Chỉ cần kết quả như nhau là được, người quản lý của Lưu Hiểu Nhu có đổi thành ai chẳng can hệ gì đến ông ta. Huống hồ, thực lực của Tinh Huy còn mạnh hơn cả Thịnh Thế, Lưu Hiểu Nhu vào Tinh Huy đối với bọn họ mà nói chỉ càng có lợi hơn mà thôi.

Trình Nghị Tân nhìn sang Lưu Hiểu Nhu bên cạnh, chỉ cần nghĩ đến cái vẻ mặt tức muốn chết của Từ Thao, trong lòng lại dậy lên cảm giác khoái chí: "Ông Parker, ông xem, nếu như không còn vấn đề nào khác nữa, hôm nay chúng ta ký hợp đồng có được không? Chúng tôi đã đặt bàn sẵn ở khách sạn Hoàng Tước để chúc mừng cho lần hợp tác vui vẻ này của chúng ta rồi!"

Parker gật đầu, lật giở tập hợp đồng đại diện dày cộp trong tay: "Đương nhiên là không có vấn đề gì rồi, đây là…"

Mới nói được nửa câu, đột nhiên bên ngoài vang tiếng gõ cửa.

Trợ lý nam xin lỗi đẩy cửa bước vào, vẻ mặt trông có vẻ rất khó xử đi đến bên cạnh Parker.

"Chuyện gì?" Parker trầm giọng hỏi, có hơi bất mãn vì bị quấy rầy.
 
Trạng thái
Không mở trả lời sau này.

Bạn nên xem

Top