Trạng thái
Không mở trả lời sau này.
[Ngôn tình] Chọc Tức Vợ Yêu - Mua Một Tặng Một - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

Hoa Tử

Sưu tầm
Tham gia
24/9/19
Bài viết
6,275
Điểm cảm xúc
592
Điểm
113
Chương 1813: Vợ nói có lý
Căn nhà hoa.

Sau khi tiễn Cung Thượng Trạch đi, Ninh Tịch nghĩ đến việc mình biến mất quá lâu quả thật đã khiến cho nhiều người lo lắng, nghĩ ngợi hồi lâu vẫn quyết định thông báo tình hình cho vài người.

Cung Thượng Trạch sẽ giải thích với phía Tắc Linh giúp cô, một thời gian ngắn nữa cô cũng sẽ đích thân qua đó, mặt khác còn có… phía chị Thiên Tâm…

"Anh yêu ơi, lúc trước anh giải thích với chị Thiên Tâm thế nào?" Ninh Tịch hỏi.

"Sợ chị ấy lo nên nói em đi du học, cũng vẫn dùng điện thoại di động của em để liên hệ với chị ấy." Lục Đình Kiêu trả lời.

"Thế chị ấy không nghi ngờ gì à?"

"Có nghi ngờ."

"Hừm, quả nhiên, bằng tâm tư tỉ mỉ của chị ấy chắc hẳn đã sớm nghi ngờ… em vẫn nên giải thích với chị ấy một chút, tránh để chị ấy lo lắng cho em."

Lục Đình Kiêu nghe vậy bèn cau mày nói: "Anh cho là chuyện này càng ít người biết càng tốt.

Ninh Tịch lầu bầu: "Nhưng chị ấy không biết gì cả, chắc chắn sẽ rất lo lắng, em không muốn để cho tình trạng như A Trạch lại xảy ra nữa!"

Lục Đình Kiêu không nói gì chỉ đưa tay day day trán.

Ninh Tịch thấy sắc mặt anh không đúng, bèn thử thăm dò: "Có phải lúc em hôn mê đã xảy ra chuyện gì rồi đúng không? Có vẻ mọi người đều đã nhắc đến tất cả rồi, nhưng… hình như duy chỉ có không nói tới Tiểu Đào? Tiểu Đào đâu? Chị Chi Chi từ chức, vậy cô ấy thì sao? Cũng rời khỏi công ty luôn sao?"

Lục Đình Kiêu gật đầu: "Ừ, rời khỏi công ty."

Sắc mặt Ninh Tịch có chút nghiêm trọng dần: "Có phải Tiểu Đào gặp chuyện gì không?"

Lục Đình Kiêu nhìn vẻ mặt của Ninh Tịch, biết chắc chắn là cô đã đoán được ít nhiều thế nên đành phải nói thật với cô: "Đúng vậy, chuyện khẩu súng trong lần quay "Đội đặc công Perak" kia quả thật là do Tiểu Đào đổi."

Ninh Tịch nghe vậy thì sắc mặt đột nhiên trầm xuống, chẳng trách Lục Đình Kiêu lại luôn thận trọng như vậy, thậm chí là phòng bị bất cứ ai…

Không biết qua bao lâu, cuối cùng Ninh Tịch mới đáp: "Thật ra lúc trước em có nghĩ đến nhưng cũng chỉ là một ý nghĩ chợt xuất hiện trong đầu mà thôi, căn bản là không ngờ đến Tiểu Đào sẽ lại làm ra chuyện như này thật… Có phải Tiểu Đào… bị người ta uy hiếp không?"

Lục Đình Kiêu gật gật đầu: "Có người dùng tính mạng em trai đang học ở nước ngoài của cô ấy ra uy hiếp."

Ninh Tịch: "Thì ra là như thế… Vậy bây giờ em trai cô ấy sao rồi?"

Lục Đình Kiêu: "Em ở ẩn một năm, người phía bên kia cũng mất tin tức nên em trai cô ấy không sao?"

Lúc này Ninh Tịch mới thờ phào nhẹ nhõm: "Có điều tra được ra là ai làm không?"

"Một thế lực xã hội đen ở Los Angeless, mấy năm nay mới bắt đầu lớn mạnh, nội bộ khá loạn, tạm thời không rõ động cơ nhưng đã phái người theo dõi rồi." Lục Đình Kiêu trả lời.

Ninh Tịch khẽ gật đầu, vẻ mặt có hơi hoang mang.

Lục Đình Kiêu thấy vậy bèn đưa tay ôm cô vào lòng: "Đừng buồn."

"Em không sao…"

Mặc dù cuối cùng đã chứng minh người phản bội cô là Tiểu Đào nhưng cô vẫn không hối hận vì lúc trước đã tin tưởng cô bé ấy.

Ninh Tịch hít sâu một hơi, nhanh chóng khôi phục lại: "Mặc dù nói là một lần rắn cắn mười năm sợ dây thừng nhưng cũng không thể chỉ vì trải qua một lần liền từ chối hết tất cả. Anh xem, không phải ba chúng ta là ví dụ tốt nhất à? Vì thế, em vẫn muốn nói cho chị Thiên Tâm biết!"

Lục Đình Kiêu nhìn cô gái rực rỡ như ánh nắng mai, không bị ảnh hưởng tâm trạng chút nào thì khuôn mặt cũng trở nên diu dàng: "Ừ, vợ nói có lý."

Ninh Tịch lập tức được nịnh hớn ha hớn hở, "Đúng không đúng không!"
 

Hoa Tử

Sưu tầm
Tham gia
24/9/19
Bài viết
6,275
Điểm cảm xúc
592
Điểm
113
Chương 1814: Bị dọa đến nỗi cả thỏ cũng ném
Quả nhiên, lúc Ninh Tịch gọi video cho Ninh Thiên Tâm, Ninh Thiên Tâm liền nói cô ấy đang tính xin nghỉ dài hạn để trở về nước một chuyến.

Vì tin tưởng Lục Đình Kiêu, cô luôn cố đè nỗi nghi ngờ trong lòng lại nhưng mà lâu như vậy rồi mà lòng cô vẫn không yên nổi, bất luận thế nào cô vẫn muốn phải được tận mắt trông thấy Ninh Tịch thì mới yên tâm được.

"Chị Thiên Tâm, em không sao, nhảy nhót tưng tưng luôn hà! Em nhảy chị xem nhé!" Ninh Tịch vừa nói vừa cầm điện thoại nhảy tưng tưng.

"Không sao là tốt rồi… Không sao là tốt rồi…" Ninh Thiên Tâm không hỏi nguyên nhân ra sao, chỉ cần thấy được Ninh Tịch là cô liền yên tâm.

"Chị Thiên Tâm, chị thì sao? Dạo này thế nào? Sao em trông sắc mặt chị không được tốt lắm?" Ninh Tịch quan tâm hỏi han.

Ninh Thiên Tâm khẽ thở dài một tiếng: "Cũng không có việc gì lớn, đã giải quyết xong rồi."

"Có phải Ninh Diệu Bang lại làm phiền chị không? Cái ông già này đúng là, vẫn còn chưa hết hi vọng?" Ninh Tịch cau mày.

Vẻ mặt Ninh Thiên Tâm cũng bất đắc dĩ: "Em có biết tình hình của Ninh gia bây giờ không?"

Ninh Tịch trầm ngâm: "Đại khái cũng biết qua loa một chút."

Đầu bên kia điện thoại, Ninh Thiên Tâm cân nhắc một chút rồi mới nói: "Không biết Ninh Tuyết Lạc dùng thủ đoạn gì mà 6% cổ phần trong tay ba chị đều cho cô ta hết. Vì thế, bây giờ trong tay Ninh Tuyết Lạc có tới 21% cổ phần, còn nhiều hơn cả số cổ phần trong tay cô Thu Đồng, trên cơ bản là bây giờ cô ta đang nắm giữ công ty."

"Bây giờ, ba chị ép chị kết hôn không được nên muốn lấy 10% cổ phần trong tay chị…"

"Khốn kiếp! Tuyệt đối đừng cho ông ta! Cổ phần này là thứ để chị và mẹ chị sống an ổn qua ngày mà!" Ninh Tịch vội nói.

"Chị biết, chị tuyệt đối sẽ không giao cho ông ta, việc học của chị bên này đã kết thúc, cũng đã dọn tới nơi mới, chắc ông ta không tìm đến nữa đâu."

Ninh Tịch gật gật đầu: "Chị cẩn thận một chút, chị còn liên lạc với Tần Mộc Phong kia không?"

"Có, bác sĩ Tần giúp chị rất nhiều."

"Vậy là được rồi, có việc gì thì chị cứ tìm anh ta, đừng khách khí làm gì. Phía trong nước, em cũng sẽ theo dõi giúp chị, nếu có chuyện gì chị nhất định phải liên lạc với em đó."

"Được rồi, chị biết rồi, em cũng chăm sóc bản thân cho tốt."

Ninh Tịch trò chuyện với Ninh Thiên Tâm xong, Lục Đình Kiêu lại vuốt tóc cô: "Lần này yên tâm rồi chứ?"

Ninh Tịch gật gật đầu: "Vâng, yên tâm rồi ạ!"

"Em ngồi ngoài này chơi thêm một lát nữa, anh và Tiểu Bảo đi nấu cơm cho em."

"Hửm? Em cũng đi nữa!" Ninh Tịch kéo kéo tay anh.

"Không được, phòng bếp có khói dầu." Lục Đình Kiêu nghiêm mặt, không cho phép thương lượng.

"Oh, được rồi!"

Lục Đình Kiêu và Tiểu Bảo đều đã vào bếp nấu cơm rồi, hai cha con bánh bao đều nhất trí cho rằng phòng bếp có khói dầu, không tốt cho sức khỏe nên bảo cô ở ngoài chờ đến giờ ăn.

Thế là, Ninh Tịch liền ôm con thỏ béo kia đi tản bộ trong vườn.

Cung Thượng Trạch đã hồi phục, phía chị Thiên Tâm cũng đã liên lạc rồi, xem như đã giải quyết được một số việc…

Do hiệu quả của thuốc mỡ Annie điều chế riêng cho cô trước đó, mà hiện tại sức khỏe của cô hồi phục rất nhanh, chắc không bao lâu nữa là sẽ hồi phục như xưa.

Lục Đình Kiêu thấy cô ở chỗ này nhàm chán quá, bèn cho lắp đặt một sân tập bắn cỡ nhỏ cho cô để cô qua đó chơi cho đã nghiền, có vẻ như là chiều sẽ lắp đặt xong.

Ninh Tịch vừa ôm con thỏ nhàn nhã đi lăng quăng, vừa vu vơ nghĩ vài việc lặt vặt, vẻ mặt rất chi là hài lòng. Thế cho nên, lúc cô đi vòng qua một khóm hoa và đột nhiên trông thấy một người đàn ông tóc trắng đang đứng dưới dàn tường vi… liền bị dọa đến nỗi tí thì ném cả con thỏ đi!
 

Hoa Tử

Sưu tầm
Tham gia
24/9/19
Bài viết
6,275
Điểm cảm xúc
592
Điểm
113
Chương 1815: Chị dâu thân yêu của em
Chú thỏ trắng đáng thương một giây trước còn đang hưởng thụ sự vuốt ve, một giây sau đã bị ném đi liền ngẩn tò te đứng bên chân người đàn ông tóc trắng.

Còn Ninh Tịch thì vẫn cứ ngơ ngác đứng đó, duy trì vẻ mặt như thể gặp ma giữa ban ngày.

"Anh… Anh anh…" Ninh Tịch "anh, anh" cả nửa ngày vẫn không nói nổi đoạn sau.

Người đàn ông vuốt ve một bông tường vi ngậm sương, nhẹ nhàng "hừ" một tiếng: "Tôi làm sao? Nhận của hồi môn chứ không nhận người à, chị dâu thân yêu của tôi?"

Chị… Chị dâu?

Ninh Tịch lại tỏ vẻ như bị kinh hãi: "Anh… Anh đừng có gọi bậy! Cái gì mà chị dâu!"

"Chẳng lẽ không phải à?" Người nọ chau mày, mái tóc trắng kèm với dáng vẻ tay cầm hoa tường vi đúng là rất yêu nghiệt.

"..." Ninh Tịch hết nói nổi luôn, tên này biết cô và Lục Đình Kiêu kết hôn rồi à?

"Của hồi môn là cái quỷ gì? Tôi nhận của hồi môn của anh lúc nào?" Ninh Tịch lại tiếp tục đần thối mặt.

Vân Thâm không trả lời mà hứng thú nhìn nhìn con thỏ bên chân, anh cúi người, bế con thỏ lên trong ánh mắt khẩn chương của Ninh Tịch, ngón tay trắng nõn đến trong suốt nhẹ nhàng vuốt ve lớp lông mềm mại của nó: "Ồ, mập thật đấy."

Ninh Tịch lập tức đen mặt: "Mập thì sao, cũng đâu có ăn cà rốt nhà anh đâu!"

Vân Thâm ngẩng đầu nhìn cô một cái: "Có tinh thần như thế, xem ra là không sao?"

Nghe nói như thế, vẻ mặt cảnh giác của Ninh Tịch mới thoáng nới lỏng, tên này là đang thể hiện quan tâm với cô đúng không?

Chẳng lẽ không thể xuất hiện một cách bình thường được sao! Cô mới tỉnh lại chưa bao lâu mà lại bị dọa đến nỗi sắp bất tỉnh lần nữa rồi!

Thật ra tâm trạng của cô đối với Vân Thâm cũng rất phức tạp!

Sau khi tỉnh lại, một trong những chuyện cô quan tâm nhất không thể nghi ngờ đó chính là chuyện của Vân Thâm và Kiều Dịch. Sau thì cũng biết được khi đó Vân Thâm trở mặt với Kiều Dịch, Lục Đình Kiêu bắt Kiều Dịch đi tù nhưng nửa đường thì ông ta được cứu đi, đến nay vẫn không rõ tung tích nhưng cũng không thấy xuất hiện nữa.

Chuyện Kiều Dịch tạm thời kết thúc như thế, sau đó Vân Thâm và Lục Đình Kiêu vốn phải có một trận "đại chiến" nữa, nhưng ròng rã suốt một năm, thế lực hai bên vẫn duy trì sự cân bằng một cách rất kì diệu, từ đầu chí cuối không có dấu hiệu bị phá vỡ.

Dưới dàn hoa tường vi, người đàn ông tóc trắng khẽ cười, không phải cười lạnh cũng không phải là cười hững hờ, cũng không phải là nụ cười bất cần… mà là một nụ cười cô chưa từng thấy bao giờ… một nụ cười rất ấm áp.

Lúc Ninh Tịch đang ngẩn người, người kia đã quay người bỏ đi: "Đi đây."

"Hả..." Đi á?

Dọa chết con nhà người ta xong liền bỏ chạy á?

Ninh Tịch vốn đang ngẩn người, đột nhiên phát hiện ra điều gì đó liền lập tức la lên: "A, ê con thỏ của tôi!"

Lúc này người đàn ông kia mới xoay người lại, Ninh Tịch vội chạy tới ôm con thỏ về, mau cảm ơn cứu mạng của tao đi con mập này, nếu không chỉ sợ mày đã bị tên này mang về cho vào nồi rồi đó.

Ninh Tịch liếc thấy bên túi Vân Thâm có một cục bông xù màu trắng, trông rất chi là quái lạ, vì thế mới vô thức hỏi: "Trong túi của anh… là cái gì vậy?"

Vân Thâm nghe vậy liền rũ mắt xuống lấy cái điện thoại di động trong túi ra: "Cái này."

Cuối cùng Ninh Tịch cũng thấy rõ, hóa ra cục bông xù kia là dây đeo điện thoại.

Khóe miệng cô lập tức co quắp một chút: "Ôi đậu má, anh mà cũng dùng cái loại dây đeo kute hột me này á?

Mà sao cô lại có cảm giác nhìn cục bông này quen quen?

Nhưng cô không nghĩ ra nổi là đã thấy ở đâu…

Vân Thâm nhướn mày, bóp bóp cục bông xù kia: "Đáng yêu không?"

Ninh Tịch ho nhẹ một tiếng: "Đáng yêu thật, chỉ là… chẳng hợp với anh tí nào!"

Không biết anh ta nghĩ tới cái gì mà chớp mắt vẻ mặt đã chuyển sang vẻ hốt hoảng, miệng thì thào lẩm bẩm: "Phải không? Không hợp sao… hóa ra là thế…"

Ninh Tịch chẳng biết đầu đuôi tai nheo gì, chỉ là thấy vẻ mặt anh ta có hơi kỳ lạ.

Sau đó, Vân Thâm liền không nói một lời quay người rời đi.

Người đàn ông luôn hững hờ không ai bì nổi này, chẳng hiểu sao bóng lưng lúc anh ta bỏ đi lại khiến cô có một loại ảo giác cô đơn…
 

Hoa Tử

Sưu tầm
Tham gia
24/9/19
Bài viết
6,275
Điểm cảm xúc
592
Điểm
113
Chương 1816: Hỗn loạn
Sau một thời gian, việc Giang Mục Dã "nửa đường đứt gánh" ở buổi họp báo Thiên Hạ đã đem đến một trận chiến ác liệt trên weibo.

Fan hâm hộ của Hàn Tử Huyên biết tin liền lập tức ùa lên, cấp tốc công chiếm weibo của Giang Mục Dã, weibo người đại diện, weibo của Thịnh Thế. Bọn họ điên cuồng khiển trách hành vi ngang ngược vô lý của Giang Mục Dã, là một nhân vật của công chúng mà hành xử lỗ mãng, nhất trí đòi lấy lại công bằng cho nữ thần Hàn Tử Huyên nhà mình.

Mà hơn nửa fan của Hàn Tử Huyên đều vốn là fan của Ninh Tịch chuyển sang, phải biết rằng sức chiến đấu của fan nhà Ninh Tịch năm đó chẳng thua gì fan của Giang Mục Dã. Bây giờ lại bị người ta cố ý châm lửa cho thì sao mà không nổi khùng lên mà lao lên đấu đá túi bụi, khiến mạng xã hội hỗn loạn chưa từng thấy.

Chuyện lần này của Giang Mục Dã, vấn đề đau đầu nhất chính là do anh ta lỗ mãng, hơn nữa còn là lỗ mãng với một cô gái.

Dưới tình huống như vậy, rất nhiều fan và người qua đường không thèm biết nguyên nhân, cũng chẳng tra đầu đuôi câu chuyện chỉ nhìn vào đó đã kết luận là Giang Mục Dã không có nhân phẩm, không có phong độ, bất kể thế nào cũng không nên làm chuyện quá đáng như thế với một cô gái.

Nhất là những fan cho rằng Giang Mục Dã và Hàn Tử Huyên vốn là một đôi mà bây giờ chuyện lại ầm ỹ thế này, nên Giang Mục Dã lập tức bị gán cho cái tên "cặn bã" mà chửi cho túi bụi.

Dù phía Thịnh Thế huy động tất cả các mối quan hệ nhưng vẫn không tài nào vãn hồi nổi thanh danh của Giang Mục Dã, cộng thêm sự o ép từ phía Tinh Huy, hình tượng của Giang Mục Dã đã rơi xuống ngàn trượng.

Càng khó giải quyết hơn là bản thân Giang Mục Dã cũng không chịu phối hợp, từ sau hôm họp báo liền không liên lạc được, Thịnh Thế muốn làm gì cũng chỉ phí công.

Trong văn phòng giám đốc.

Dịch Húc Đông đập bàn làm việc, nổi trận lôi đình mắng mỏ Lương Phi Tinh: "Lương Phi Tinh, mẹ nó chứ anh làm cái gì thế hả? Vốn dĩ chuyện ban đầu rất đơn giản sao lại thành ra thế này? Có thế mà cũng không xử lý được! Mau thu dọn đồ mà cút con mẹ nó đi! Đồ ăn hại!"

Đối mặt với sự mắng mỏ của Dịch Húc Đông, Lương Phi Tinh vẻ mặt chẳng sao cả điềm nhiên ngồi trên ghế salon: "Không bột đố gột nên hồ, bây giờ người trong bộ phận quan hệ công chúng đã bị đào đi hết cả rồi, ông bắt một thằng tướng chạy đi phụ bếp, có bị điên không?"

"À đúng rồi, quên nói với ông, lúc nãy phía Tinh Huy còn gọi điện cho tôi nói muốn mời tôi qua đó, tiền lương gấp ba, ông nói xem, tôi nên đi hay ở?"

Hừm, nếu không phải nể mặt Đại Boss, lại thêm việc biết quan hệ giữa Ninh Tịch và Đại Boss thì anh ta còn lâu mới thèm làm cấp dưới cho tên thiểu năng Dịch Húc Đông này?

Nhị thiếu vừa rời khỏi chưa bao lâu đã không chờ được mà lạm quyền, dùng quy tắc ngầm với chính nghệ sĩ dưới trướng, ép Lâm Chi Chi đi, liên tục nghe lời gièm pha, quyết sách sai lầm, chôn vùi Thịnh Thế trong tay tên thiểu năng này.

Dịch Húc Đông nghe thế liền im thin thít, ngay một cái rắm cũng không dám thả nữa.

Nếu như đến Lương Phi Tinh cũng đi thì Thịnh Thế xong thật rồi…

Dịch Húc Đông một bụng tức mà không có chỗ xả, lại không dám mắng mỏ Lương Phi Tinh, vì thế bèn chuyển qua Lôi Minh đang im hơi lặng tiếng trong góc: "Còn cậu Lôi Minh nữa! Người chịu trách nhiệm lớn nhất trong chuyện này là cậu, cậu là người đại diện của Giang Mục Dã, tôi đã dặn cậu phải trông coi cậu ta cho cẩn thận, rốt cuộc cậu đã làm cái gì?"

"Tại sao lại để cậu ta đăng cái bài trong tình huống nhạy cảm như thế! Vì sao không làm cho Giang Mục Dã mau chóng lên tiến giải thích? Miệng cậu luôn thề thốt là đã khuyên được Giang Mục Dã rồi, kết quả là khuyên thế này đây?"
 

Hoa Tử

Sưu tầm
Tham gia
24/9/19
Bài viết
6,275
Điểm cảm xúc
592
Điểm
113
Chương 1817: Y như vợ mình bỏ trốn treo trai
Lôi Minh không như Lương Phi Tinh, mặc dù vóc người cao lớn nhưng tính tình lại hiền lành, bị mắng mà cũng không bật lại tiếng nào chỉ tiếp tục ngồi đó.

"Đồ vô dụng, xảy ra chuyện liền làm thằng câm, mẹ nó ngay cả đàn bà cũng không bằng…" Dịch Húc Đông càng mắng càng khó nghe.

Đột nhiên, cửa phòng bị đẩy mạnh ra, một người đàn ông say khướt lập tức ngã vào.

Anh ta mặc lôi thôi lếch thếch, trong tay còn cầm bình rượu, người toàn mùi rượu nồng nặc, lớn tiếng nói với Dịch Húc Đông: "Dịch tổng… anh… anh tìm tôi à?"

Thấy người tới, sắc mặt Dịch Húc Đông càng thêm khó coi: "Từ Thao! Anh nhìn nhìn anh xem có giống người không! Tôi hỏi anh, mấy nữ diễn viên dưới tay anh là có chuyện gì? Vất vả nắm mới lăng xê được, sao đột nhiên lại muốn hủy hợp đồng đồng loạt, lại còn là sau khi nhận thông báo từ luật sư mới biết được là sao!"

"Chạy rồi… chạy rồi… cái bọn ăn cháo đá bát… ha ha… ông đây chăm cho con gái cũng chẳng tốn sức đến thế…. ngày nào cũng hầu hạ chăm bẵm như công chúa…"

"Ông đây vì muốn lấy quảng cáo cho cái lũ đó mà uống đến nỗi xuất huyết dạ dày… một hớp rượu ông đây cũng không để các cô ta phải hầu…"

"Kết quả là vừa quay đầu đã xách đít chạy đi ăn máng khác… rồi còn nói ông đây quấy rối tình dục… nói ông đây ép dùng quy tắc ngầm… nói ông đây ngược đãi… chèn ép họ… ha ha ha… tôi ngược đãi bọn họ đấy…" Từ Thao vừa nói vừa không ngừng uống rượu.

Dịch Húc Đông nhìn thấy dáng vẻ này của anh ta thì giận sôi gan: "Này không phải là anh vô dụng à! Đồ ăn hại! Có mấy con nhóc mà cũng không quản nổi!"

Từ Thao nghe vậy thì đôi mắt liền rét lạnh mà "hừ" một tiếng: "Dịch Húc Đông, anh chớ có nói bừa trước mặt tôi, năm tôi quát tháo trong ngành giải trí, là người quản lý hàng đầu trong giới thì con mẹ nó anh vẫn còn đang nằm bú sữa mẹ đấy!"

"Ông đây là do Nhị thiếu mời tới! Lúc trước đi theo Nhị thiếu, ông đây được ăn no uống say, nghệ sĩ nào muốn nổi đều phải ngoan ngoãn khom lưng cúi đầu trước ông, ngay cả anh cũng phải cun cút gọi ông đây một tiếng "anh Thao"! Mẹ nó chứ, anh thử hỏi lương tâm của mình xem, ông đây thành ra thế này là do ai!!!"

Từ Thao nói xong liền nện chai rượu xuống đất, vỡ tung tóe.

Lương Phi Tinh cau mày, đi qua khuyên nhủ: "Được rồi, lão Từ."

Lôi Minh cũng qua đó giữ chặt người: "Đi thôi."

Bọn họ cũng biết, người chịu thiệt nhất cả công ty này chắc chắn là Từ Thao. Năm anh thành danh, Trịnh An Như vẫn chỉ là một trợ lý nhỏ nhỏ chạy việc dưới tay anh.

Mà lúc Hàn Tử Huyên và người quản lý của cô ta - Trịnh An Như mang hết tài nguyên và lôi phần lớn nghệ sỹ của công ty đi, một tay Từ Thao đứng ra ổn định lại công ty, bắt tay lại từ đầu. Anh đi lôi kéo hợp tác khắp nơi, kéo tài nguyên về cho công ty, bất kể đối phương trả giá thế nào cũng không đi mà ở lại bồi dưỡng ra hai nghệ sỹ hạng A đối chọi lại với Tinh Huy, đến mức bị Trịnh An Như và Tinh Huy xem như là cái gai trong mắt, lén ngáng chân anh không biết bao nhiêu lần.

Có một lần, anh còn bị một bọn lưu manh chặn trong ngõ đánh cho nằm liệt giường cả tháng…

Một người đàn ông thẳng thắn cương nghị như thế, vất vả lắm mới bồi dưỡng được hai nữ minh tinh, ấy thế à cuối cùng hai người đó lại đi ăn máng khác và anh cứ thế triệt để suy sụp…

"Phi Tinh, Lôi Minh này, mẹ nó các cậu có biết bây giờ ông đây cảm thấy thế nào không?" Từ Thao đấm đấm vào ngực mình: "Mẹ nó cứ y như thể vợ mình bỏ trốn theo giai ấy…"
 

Hoa Tử

Sưu tầm
Tham gia
24/9/19
Bài viết
6,275
Điểm cảm xúc
592
Điểm
113
Chương 1818: Có tình yêu nuôi dưỡng
"Đúng đúng đúng, em hiểu tâm trạng của anh nhưng anh cũng không thể giày xéo cái thân già của mình được. Đừng uống nhiều rượu như thế nữa, nghỉ ngơi cho tốt rồi làm lại từ đầu, tìm người có năng lực, nhất định có thể đông sơn tái khởi!" Lôi Minh ốc không mang nổi mình ốc nhưng vẫn cố gắng an ủi người anh lớn trước mặt mình.

Từ Thao cười thấp mấy tiếng: "Làm lại từ đầu… cậu cho rằng làm lại từ đầu dễ vậy sao… tôi không chịu nổi việc bắt đầu lại một lần nữa đâu Lôi Minh…"

"Cậu cho rằng ai cũng là Ninh Tịch à? Hạt giống tốt trong ngành giải trí này ba năm mới có một người, như Ninh Tịch trăm năm cũng khó có được một người…"

"Công ty lại lâm vào tình trạng thế này… cậu bảo tôi dựa vào đâu làm lại từ đầu… Lôi Minh, tôi mệt lắm… thật đấy…."

Lôi Minh không cách nào đáp trả lại được những lời nói này.

Lương Phi Tinh thở dài một tiếng, khuôn mặt đầy vẻ lo lắng, bây giờ công ty chỉ còn mấy "lão thành" như bọn họ. Người đi trà lạnh, cảnh còn người mất, sau một hồi rực lửa bùng cháy giờ chỉ còn lại nắm tro tàn, làng giải trí của bọn họ, thiên hạ của bọn họ đang dần đi xa…

Từ Thao ngồi sụp xuống đất ngẩn người nhìn mặt trời đang lặn ở phương xa qua lớp cửa kính: "Thịnh Thế bây giờ… chỉ chịu được nửa năm nữa thôi… nếu như… nếu như lúc trước Ninh Tịch không có ở ẩn… nếu như Ninh Tịch có thể trở lại… haizz… sao có thể được…"

...

Thị trấn Lộc.

Dưới sự chăm sóc tỉ mỉ của bánh bao lớn và bánh bao nhỏ, sức khỏe của Ninh Tịch hồi phục rất nhanh. Lúc Annie tới kiểm tra cho cô cũng phải sợ hãi trước tốc độ hồi phục của cô.

Ninh Tịch chỉ nói: do có tình yêu nuôi dưỡng.

"Đoàng!"

Sau ba ngày thích ứng, Ninh Tịch đã có thể bắn chuẩn xác vào hồng tâm.

Ban đầu khi trông thấy mình còn không bắn nổi sáu điểm, tâm trạng cô rất tệ cũng may Lục Đình Kiêu và Tiểu Bảo vẫn ở bên cô, phân tán lực chú ý của cô, giúp đỡ cô thích ứng từng chút một.

Cuối cùng cô phát hiện ra, cảm giác tìm lại năng lực vốn thuộc về mình cũng không tệ.

Có loại cảm giác quả nhiên anh đây vẫn trâu như thế.

Ninh Tịch đang luyện súng thì đột nhiên có tiếng thiếu niên cao vút: "AAAA! Chị Tịch Chị Tịch Chị Tịch! Chị tỉnh lại thật rồi!"

"Vinh Quang... Khả Nhi..."

Nhìn thấy người tới, Ninh Tịch lập tức vui mừng chào đón: "Sao hai người lại tới đây?"

Trang Vinh Quang lao tới như một mũi tên, lườm Lục Đình Kiêu bên cạnh một cái rồi oán hận nói: "Em đã muốn đến từ sớm rồi nhưng tên này cứ giấu chị đi, còn nói gì mà miễn tiếp khách, vì thế mà bây giờ tụi em mới qua đây thăm chị được! Chị Tịch, chị trâu quá! Bị thực vật mà chị cũng tỉnh được! Em đã biết chị là người làm việc lớn mà."

Ninh Tịch bị Trang Vinh Quang nói vậy thì dở khóc dở cười: "Em mới là người làm việc lớn đó, nghe nói bây giờ em ở bộ đội như cá gặp nước, đứng đầu cuộc thi đấu võ?"

"Ha ha ha... Nào có! Bình thường thôi mà, binh thường thôi!" Chàng trai gãi đầu, miệng khiêm tốn nhưng đuôi lại sắp vểnh lên trời rồi.

Cậu chàng trông thấy súng trong tay Ninh Tịch và mấy khẩu bên cạnh nữa thì hai mắt sáng lên: "Ôi má ơi, Colt Python bằng vàng! Chát quá, chất quá! Em chỉ mới thấy trên ảnh thôi! Hựm, đây đều là những khẩu súng trong truyền thuyết mà!"

"Chị! Chị chị chị! Em thử một lần được không?" Cậu chàng sắp nhỏ dãi đến nơi rồi.

Ninh Tịch cười như không cười: "Vậy em phải hỏi anh rể của em rồi."
 

Hoa Tử

Sưu tầm
Tham gia
24/9/19
Bài viết
6,275
Điểm cảm xúc
592
Điểm
113
Chương 1819: Vẫn luôn tốt
Trang Vinh Quang lập tức mất hứng bĩu môi: "Em không thèm, em còn chưa nhận anh ta là anh rể đâu! Chị, chị thấy anh Lâm Khiêm của em thế nào? Tuổi còn trẻ đã là Đại tá! Trước đó chính anh ấy đã phụ trách đón chị vào trại điều dưỡng đó. Cho dù chị không tin vào mắt em thì cũng nên tin vào mắt ba em chứ, anh ấy là thủ hạ thân tín của ba em đó, là con nhà người ta trong truyền thuyết đó, em cứ bị ba em so sánh với anh ấy hoài…"

Lục Đình Kiêu thấy Trang Vinh Quang ngang nhiên trước mặt anh đào góc tường thì cũng không nói gì, chỉ lôi một khẩu súng ra, nhắm bia bắn một phát trúng ngay hồng tâm.

Trang Vinh Quang trông thấy khẩu súng trong tay Lục Đình Kiêu thì y như thấy người tình trong mộng của mình, lập tức lao tới, "Ôi! Anh rể! Anh rể ơi! Cho em mượn sờ một chút! Đều là người một nhà, chắc anh không hẹp hòi vậy đâu đúng không?"

Ninh Tịch: "..."

Tiểu Bảo đầy vẻ khinh bỉ: "..."

Ninh Tịch cười cười, sau đó kéo Trang Khả Nhi ra cái bàn gỗ cách đó không xa.

Cô không nói gì, chỉ ôm Trang Khả Nhi một cái thật chặt.

Cô biết, đối với Trang Khả Nhi lúc này mà nói, đây chính là cách trùng phùng tốt nhất.

Cánh hoa tường vi chập chờn trong gió, hai cô gái lẳng lặng ôm nhau đẹp như một bức tranh.

Cả người Trang Khả Nhi khẽ run lên, mãi đến khi nhiệt độ cơ thể của Ninh Tịch truyền tới cô mới có cảm giác chân thực, nghẹn ngào nói: "Mình biết… mình biết… chắc chắn cậu sẽ tỉnh lại…"

"Đương nhiên rồi, mình không nỡ để Khả Nhi phải lo lắng cho mình!"

Mãi lâu sau Trang Khả Nhi mới bình tĩnh được mà buông Ninh Tịch ra, vẻ mặt đầy dịu dàng: "Chẳng trách chúng ta hợp ý đến thế, không ngờ cậu là em họ* mình."

*Bên Trung Quốc anh em họ thường xưng theo tuổi, ai lớn hơn thì là người đó là chị là anh không giống dựa vào vai vế của bố mẹ như ở Việt Nam.

Ninh Tịch cũng cười: "Duyên phận quả thật rất thần kỳ."

"Tiểu Tịch, có phải… cậu đã sớm biết rồi không? Biết quan hệ giữa hai nhà chúng ta?" Trang Khả Nhi hỏi.

"Có nghe qua một chút từ Trang Linh Ngọc…"

"Vậy sao cậu… trước nay không nói…" Trang Khả Nhi chau mày.

Ninh Tịch cười nói: "Vì nói hay không cũng thế thôi, dù sao thì chúng ta vẫn là chị em tốt!"

Trang Khả Nhi nghe thấy vậy thì thấy cả lòng ấm áp, lập tức gật đầu: "Ừ, cậu nói đúng!"

Không biết nghĩ tới điều gì mà vẻ mặt Trang Khả Nhi lại ảm đạm đi: "Tiểu Tịch, mình xin lỗi…"

"Đang êm đẹp xin lỗi gì chứ!" Ninh Tịch vội nói.

Trang Khả Nhi cúi đầu: "Mình không quản lý tốt dàn fan của cậu… Từ khi cậu hôn mê… mọi người liền… đi hết…"

Ninh Tịch lập tức an ủi: "Việc này cũng khó tránh mà, dù sao thì em cũng đã ở ẩn lâu đến vậy…."

Trang Khả Nhi buồn bã thở dài: "Mới đầu mọi người vẫn cố gắng, cố gắng đợi em về, bất kể có chuyện gì, từ đầu đến cuối vẫn có một nhóm người không dao động…"

"Mãi đến khi Hàn Tử Huyên xuất hiện, bọn họ âm thầm phái người lẻn vào nội bộ chúng ta, còn mua được quản lý fan cấp cao của chúng ta, thừa dịp chị không ở đây tung các loại tin đồn nhảm rồi gây loạn nội bộ, mọi người dần dần không chịu nổi…"

"Lại thêm việc phong cách của Hàn Tử Huyên quá giống với em, lại được Dịch Húc Đông nâng đỡ… thế nên đã nhanh chóng chiếm được đa số fans của chúng ta…"

Ninh Tịch nghe Trang Khả Nhi nói vậy, dù chỉ rải rác mấy câu nhưng vẫn có thể cảm nhận được lúc đó ồn ào thế nào, cảnh Trang Khả Nhi bất lực nhưng vẫn liều chết ra sao, cảnh những người kia chiến đầu vì cô thế nào, dù cô không tự mình trải qua nhưng trong lòng vẫn có cảm giác rung động mãnh liệt…

Trang Khả Nhi nói xong lại hít sâu một hơi rồi nhìn Ninh Tịch nở nụ cười vui như hoa: "Nhưng giờ đã qua hết rồi, em đã tỉnh lại rồi. Người chân chính thích em, quan tâm em, chỉ cần em vui vẻ khỏe mạnh là được, cho dù em ở nơi họ không thấy được…"
 
Trạng thái
Không mở trả lời sau này.
Top