Trạng thái
Không mở trả lời sau này.
[Ngôn tình] Chọc Tức Vợ Yêu - Mua Một Tặng Một - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

Hoa Tử

Sưu tầm
Tham gia
24/9/19
Bài viết
6,612
Điểm cảm xúc
674
Điểm
113
Chương 1806: Chồng ơi
"Alo, Ngài Lục…" Đầy bên kia điện thoại là giọng nói khàn khàn tiều tụy.

"Ừm."

"Xin lỗi đã mạo muội quấy rầy, hôm nay gọi cho ngài là vì có một chuyện muốn xin ý kiến phê chuẩn của ngài."

"Cậu nói đi."

"Tôi…" Giọng chàng trai phía đầu dây bên kia như thể đang giãy dụa và do dự, cuối cùng mãi mới nói được: "Thưa ngài, tôi muốn từ chức."

Lục Đình Kiêu khẽ cau mày: "Tôi cũng không phải là cấp trên của cậu, không có quyền phê chuẩn cho yêu cầu của cậu."

Chàng trai kia nghe vậy thì có chút mất kiểm soát: "Nhưng ngài là người duy nhất có thể quyết định thay bà chủ, nếu tôi cứ ngồi ở vị trí này thì sẽ hủy hoại Tắc Linh mất. Sau khi tôi từ chức, bằng năng lực của ngài hoàn toàn có thể tìm được nhà thiết kế tốt hơn cho Tắc Linh!"

Lục Đình Kiêu day day trán nhưng không có nói gì, về chuyện Ninh Tịch đột nhiên biến mất, anh cũng không tiết lộ gì với phía Tắc Linh, còn phía bọn suy đoán thế nào thì anh cũng không để tâm lắm.

Hàn Mạt Mạt và Kiều Vi Lan thì còn đỡ, mặc dù lúc đầu có hơi khó khăn nhưng tốt xấu gì thì cuối cùng cũng chống đỡ được, vận hành công ty đi vào ổn định. Nhưng Cung Thượng Trạch lại có ảnh hưởng rất lớn.

Dù sao thì các nhà thiết kế giỏi đa phần đều dựa vào linh cảm, hơn nữa còn có thể nói Ninh Tịch chính là tín ngưỡng của Cung Thượng Trạch, đột nhiên tín ngưỡng này im hơi lặng tiếng bỏ đi, cũng có thể mường tượng được việc này có sức ảnh hưởng thế nào đến cậu ta.

Về phương diện kinh doanh của công ty thì anh còn có thể âm thầm trợ giúp nhưng về linh cảm của nhà thiết kế anh cũng bó tay chịu trói.

Trước đó, lúc Ninh Tịch hỏi tình hình Tắc Linh anh vẫn chưa nói nhiều về tình trạng của Cung Thượng Trạch, bây giờ xem ra không thể tiếp tục giấu giếm nữa rồi.

Sau khi nói chuyện điện thoại với Cung Thượng Trạch xong, Lục Đình Kiêu hơi do dự nhưng cuối cùng vẫn đem chuyện này nói cho Ninh Tịch.

"Vừa rồi Cung Thượng Trạch gọi điện tới."

"Hả! A Trạch hả, cậu ấy nói gì thế?" Ninh Tịch lập tức hỏi.

"Cậu ấy muốn từ chức?"

"Cái gì?" Sắc mặt của Ninh Tịch lập tức thay đổi: "Đang êm đẹp sao lại muốn từ chức?"

Lục Đình Kiêu nhìn cô: "Thật ra tình hình của Cung Thượng Trạch một năm nay không tốt lắm, sau khi em biến mất, tình trạng của cậu ta ngày càng bết bát, đến nỗi lâm vào bình cảnh. Đã nửa năm cậu ta không sáng tác được bản thiết kế nào ra hồn cả. Vốn anh không muốn em thêm lo nên không nói cho em, muốn đợi sức khỏe em hồi phục thêm một chút mới nói nhưng bây giờ chỉ e chuyện này vẫn cần em ra mặt."

"Sao lại thế được…" Ninh Tịch day day trán, sau đó lập tức nói: "Bây giờ em đi tìm cậu ấy luôn đây!"

Lục Đình Kiêu tỏ vẻ bất đắc dĩ, anh biết rõ sau khi cô biết thì chắc chắn sẽ thế này.

Ninh Tịch thấy chân mày Lục Đình Kiêu nhăn nhăn lại thì bèn sáp lại ôm anh, mềm giọng nói: "Chồng ơi, anh đừng cứ coi em như thủy tinh dễ vỡ được không, đây cũng chẳng phải đóng phim, không hao thể lực chút nào. Lại không cần em phải thiết kế hay tính toán sổ sách gì, sẽ không mệt đâu mà."

"Vả lại, đã làm việc thì phải đến nơi đến chốn, Tắc Linh là tâm huyết cả mọi người, em không nói gì mà bỏ rơi bọn họ một năm là em sai rồi. Bây giờ em đã tỉnh lại, bất kể thế nào cũng phải cho đồng bọn của em một câu trả lời thích đáng chứ. Chắc chắn A Trạch cũng sẽ không tiết lộ tình hình của em ra ngoài đâu, vả lại... chẳng phải là vẫn còn có anh ở đây à ~"

Cuối cùng, Lục Đình Kiêu đành thở dài một tiếng rồi nói: "Anh đi với em."

Trên thực tế, lúc Ninh Tịch gọi "hai chữ" kia thì anh đã định sẵn là sẽ thỏa hiệp rồi.
 

Hoa Tử

Sưu tầm
Tham gia
24/9/19
Bài viết
6,612
Điểm cảm xúc
674
Điểm
113
Chương 1807: Chung quy giới thiết kế này là của gã
Cùng lúc đó, tại quán bar Eaton.

Trong phòng VIP đang vang lên tiếng nâng ly cạn chén và tiếng người huyên náo.

"Nào nào chúng ta cùng mời nhà thiết kế Đới một chén!"

"Cạn ly!"

"Cạn ly!!! Lượng tiêu thụ của History chúng ta quý vừa rồi chiếm lĩnh vị trí đầu! Không thể bỏ qua công lao của giám đốc Đới được!"

"Trước kia Tắc Linh gì đó hoàn toàn là đạo phong cách của chúng ta thế mà còn vọng tưởng cướp được thị trường của chúng ta, giám đốc Đới đúng là đã dạy hắn ta một bài học làm người rồi ha ha ha ha!"

...

Trong phòng ngập tiếng lấy lòng, Đới Uy uống đến nỗi mặt mũi đỏ bừng, hớn hở kể với đám đàn em và đồng nghiệp: "Tôi đã sớm nói rồi mà, cái nghề thiết kế này ấy mà, không phải là xem ai đi được nhanh hơn mà phải xem ai đi được xa nhất!"

"Quản lý Đới đúng là miệng vàng lời ngọc, tôi phải ghi nhớ mới được, để cho cái đám không biết trời cao đất dày kia hiểu rõ thế nào mới là nhà thiết kế đích thực đi!"

"Tên đó mà là nhà thiết kế quái gì chứ, giấu đầu lộ đuôi ra vẻ thần bí, cũng chỉ là tên gà mờ, sớm nở tối tàn mà thôi... Chỉ mới giao tranh mấy trận thôi mà đã bị anh Đới đây đánh cho không cả dám ra khỏi cửa rồi!"

"Ha ha ha, đã nửa năm rồi Tắc Linh không có cho ra sản phẩm mới? Tôi thấy chẳng mấy nữa mà đóng cửa rồi đó!"

...

Đới Uy được thổi phồng cho lâng lâng cả người nhưng tốt xấu gì cũng chưa đến nỗi váng đầu, gã nịnh nọt nhìn cô gái đang gồi trên ghế sofa nói: "Tôi chỉ phụ trách tốt phần thiết kế thôi, công ty có được ngày hôm nay vẫn là nhờ sự dẫn dắt của Ninh đại tiểu thư!"

Những người khác nghe xong cũng vội vàng chạy tới nịnh bợ Ninh Tuyết Lạc đủ kiểu.

"Bây giờ bà chủ của chúng ta không chỉ là giám đốc tài chính của Ninh thị mà còn là phó tổng giám đốc công ty giải trí Tinh Huy, cái danh xưng "nữ Gia Cát" đúng là chỉ dành cho cô!"

"Mọi người nói xem, khắp cái Đế Đô này còn có vị tiểu thư, phu nhân nào đọ được với bà chủ chúng ta nào?"

Giữa ghế sofa, Ninh Tuyết Lạc tỏ vẻ cao quý ưu nhã nhấp rượu: "Được rồi, đừng có tâng bốc tôi nữa, thời gian này mọi người đều vất vả rồi, tháng này tiền thưởng tăng gấp ba."

Vừa dứt lời, cả phòng lập tức hưng phấn reo hò.

Ninh Tuyết Lạc lại lấy một chùm chìa khóa trong túi ra ném cho Đới Uy: "Giám đốc Đới của chúng ta là công thần lớn nhất, điều này không thể nghi ngờ!"

"Wow! Ferrari! Bà chủ đúng là hào phóng quá!"

"Anh Đới, lát nữa cho tôi mượn lái một chút!"

"Tôi cũng muốn tôi cũng muốn! Cho tôi mượn lái một chút!"

Đới Uy vui mừng ra mặt: "Cảm ơn bà chủ ban thưởng!"

Ninh Tuyết Lạc cười cười: "Chỉ cần một lòng đi theo tôi, vì lợi nhuận của công ty thì sẽ được đối xử như nhau, đều có phần thưởng hồi đáp khiến mọi người hài lòng!"

"Cảm ơn bà chủ! Đi theo bà chủ có thịt ăn!"

"Bà chủ, chúng tôi nhất định sẽ cố gắng! Vì sự thành đạt của công ty mà cống hiến hết mình!"

Đới Uy tự tin nói: "Bà chủ yên tâm đi! Tuần lễ thời trang xuân hè quốc tế lần này, tôi sẽ hoàn toàn khiến Tắc Linh không còn chỗ xoay người! Tránh để nó làm bẩn mắt bà chủ!"

Ninh Tuyết Lạc nghe vậy liền dửng dưng nói: "Này vốn dĩ chẳng đáng là gì."

Đới Uy liên tục phụ họa: "Bà chủ nói đúng, Tắc Linh không xứng cho chúng ta để vào mắt!"

Một năm qua, không thể nghi ngờ gì Đới Uy đúng là sống rất dễ chịu. Vốn bị Tắc Linh ép đến nỗi không thở nổi, thậm chí bị Ninh Tuyết Lạc quở trách suốt ngày, đồng nghiệp cười chê, điều khiến gã lo lắng nhất chính là cái bí mật kia - phong cách thiết kế của nhà thiết kế thần bí của Tắc Linh chẳng khác người kia là bao…

Mà bây giờ, tất cả đều không cần phải lo lắng nữa rồi…

Chung quy giới thiết kế này vẫn là địa bàn của gã!
 

Hoa Tử

Sưu tầm
Tham gia
24/9/19
Bài viết
6,612
Điểm cảm xúc
674
Điểm
113
Chương 1808: Lịch sử do người chiến thắng viết
Sau khi tan cuộc, mọi người ai về nhà nấy.

Một chiếc Bentley đỗ trước cửa quán bar, Ninh Tuyết Lạc mở cửa xe bước lên trước con mắt hâm mộ và sùng bái của mọi người.

Sau khi Ninh Tuyết Lạc lên xe lại cúi người hôn lên môi người đàn ông đang lái xe một cái: "Vất vả cho anh rồi, muộn thế này mà còn phải nhờ anh tới đón em! Quý này công ty em lại đứng đầu tiêu thụ nên dẫn mọi người tới đây vui vẻ một chút!"

"Người vất vả là em mới đúng, đừng để mệt quá!"

"Không đâu! Chẳng vất vả tẹo nào!"

Tô Diễn xoa đầu cô ta, lập tức khởi động xe.

Ninh Tuyết Lạc nhìn thoáng qua người đàn ông bên cạnh, tỏ vẻ lơ đãng nói: "Diễn, Thiên Hạ sắp được quay lại rồi, anh có biết không?"

Tô Diễn gật đầu: "Cũng có nghe nói."

"Trước đó đoàn làm phim còn tới nhờ em tham gia đợt tuyên truyền tới, nói là muốn mời tất cả các diễn viên cũ cùng tuyên truyền với dàn diễn viên mới. Nhưng em đã rời khỏi ngành giải trí rồi, vì thế đang nghĩ xem có nên đi không!"

Thấy Tô Diễn mãi không nói gì, Ninh Tuyết Lạc mới phát hiện ra là anh ta đang thất thần: "Lần nay vai Mạnh Trường Ca của chị… là do Hàn Tử Huyên của công ty chúng ta thủ vai. Cô bé ấy rất tốt, rất có tiềm lực, tốc độ phát triển khá nhanh, công ty cũng vẫn chú trọng nâng đỡ cô ấy…"

Nói đến đây, Ninh Tuyết Lạc bỗng chuyển chủ đề: "Cũng chẳng biết cả năm nay chị đi đâu mà không liên lạc được, những người quanh chị ấy cũng chẳng biết chị ấy đi đâu. Bất kể ra sao thì tốt xấu gì cũng nên nói với người trong nhà một tiếng chứ, hại mọi người lo lắng. Lại còn được đám người chỉ sợ thiên hạ chưa đủ loạn kia nữa, thế mà dám tung tin đồn nhảm là chị được bao nuôi nên mới ẩn lui..."

Tô Diễn sắc mặt hơi khó coi day day trán: "Chắc chắn là Tiểu Tịch có lí do của cô ấy."

Ninh Tuyết Lạc gật gật đầu, tỏ vẻ lo âu: "Em cũng tin chị ấy, chỉ sợ chị ấy có chuyện gì ngoài ý muốn… hi vọng sẽ sớm ngày có tin tức của chị ấy…"

Lúc Ninh Tịch vừa mất tích, cô ta quả thật đã lo lắng một thời gian dài, cũng âm thầm đi điều tra tung tích của Ninh Tịch. Nhưng ba tháng trôi qua, rồi nửa năm trôi qua mãi cho đến giờ đã ròng rã một năm trời, cho dù bên ngoài đã loạn thành như thế nào thì Ninh Tịch cũng vẫn chưa từng xuất hiện.

Mà cô ta cuối cùng cũng dừng việc tìm người.

Bây giờ Ninh thị là của cô ta, History cũng đã hoàn toàn đứng vững được và dưới sự giúp đỡ của Tô Diễn cô ta thành công gia nhập ban quản lý cấp cao của Tinh Huy. Còn Hàn Tử Huyên thì đã hoàn toàn thay thế địa vị của Ninh Tịch trong ngành giải trí.

Bây giờ cho dù Ninh Tịch có trở về thì cũng chỉ là một kẻ bỏ đi, một nữ minh tinh hết thời, con khốn đó lấy gì mà so với cô ta?

Về phía nhà họ Tô, Trịnh Mẫn Quân và Tô Hoằng Quang trước đây vẫn luôn bới móc cô ta bây giờ lại chẳng còn phải đội cô ta lên đầu. Tô Tuân và Triệu San San đáng chết kia thấy cô ta cũng phải cúp đuôi mà chạy.

Chỉ có phía Ninh Diệu Hoa và Trang Linh Ngọc dường như thời gian này có hơi là lạ, chờ cô ta xong việc chắc vẫn phải phái người qua điều tra một chút. Có điều, nhà họ Ninh bây giờ đã hoàn toàn bị cô ta nắm trong lòng bàn tay, ngay cả cổ phần của Ninh Diệu Bang cũng đã bị cô ta cướp được, đến cả Ninh Thu Đồng cũng chẳng làm gì được cô ta thì bọn họ đừng hòng ngo ngoe gì.

Hừ, nếu lúc trước cô ta đần độn đi theo đám nhà quê về cái vùng chim không thèm ị kia thì e rằng bây giờ cũng chỉ là một cô ả nông thôn, nào có được tất cả mọi thứ như bây giờ.

Gia thế là khoảng cách mà một người dùng cả đời cũng chẳng tài nào vượt qua nổi.

Nếu như không phải bởi vì cô ta là Đại tiểu thư của Ninh gia thì sao cô ta có thể thuận lợi bước vào ngành giải trí, sao có thể môn đăng hộ đối với Tô Diễn, sao có thể chiếm được tất cả như ngày hôm nay?

Đợi đến khi Thiên Hạ bắt đầu tuyên truyền, thậm chí cô ta còn có thể lợi dụng cơ hội này để tái xuất, xóa hết tất cả sỉ nhục trong quá khứ.

Cái gọi là lịch sử, chẳng phải đều do người thắng viết hay sao!
 

Hoa Tử

Sưu tầm
Tham gia
24/9/19
Bài viết
6,612
Điểm cảm xúc
674
Điểm
113
Chương 1809: Làm sao dễ dỗ người
Đối lập với hình ảnh ồn ào náo nhiệt của quán bar vừa nãy là một phòng làm việc lạnh lẽo tịch mịch, trong căn phòng không có lấy một tia sáng.

Một chàng trai ngồi ôm chân co quắp không nhúc nhích ở trong góc tường, trên người một có lớp sương trắng như màng nhện bao phủ.

Bên cạnh là cậu ta là một chiếc điện thoại đã hết pin, bản thảo, bút, giấy, mực quăng loạn xạ khắp căn phòng. Gió thổi len qua cửa sổ lật những bản thảo trên mặt đất lên làm phát ra những tiếng "lào xào"...

...

Lúc Ninh Tịch và Lục Đình Kiêu tới thì cả văn phòng không có lấy một ánh đèn, chỉ một màu đen kịt, thậm chí chẳng hề có chút âm thanh của người.

"A Trạch có ở trong này thật không?" Ninh Tịch không chắc chắn hỏi lại.

Nơi này cho người ta cảm giác như nhiều năm không có ai ở.

Sau khi Tắc Linh trở thành công ty lớn thì chuyển địa điểm sang chỗ khác, chỉ có mình Cung Thượng Trạch vẫn quen sáng tác ở nơi này, cậu ta nói chỉ có ở đây mới có linh cảm nên Ninh Tịch cũng không cưỡng ép.

Chẳng nhẽ một năm trôi qua mà cậu ấy vẫn ở đây sao?

"Nghe trợ lý nói một ngày 24 giờ, cậu ấy đều giam mình ở đây." Lục Đình Kiêu trả lời.

Ninh Tịch nghe vậy liền cau chặt mày.

"Kéttttt" một tiếng, Lục Đình Kiêu đẩy cửa phòng thiết kế rồi che chở cho Ninh Tịch đi vào trong.

Trong nháy mắt trông rõ căn phòng sau khi được bật đèn lên, đồng tử của Ninh Tịch bỗng co lại một chút.

Cả căn phòng toàn bàn thảo nhưng hơn nửa số bản thảo đó lại chỉ vẽ được một nửa đã bỏ dở, từ vết tích những đường cong nguệch ngoạc vạch ra trên giấy cũng có thể thấy được chủ nhân của nó đã phải trải qua sự giằng xé đau khổ thế nào.

Mà chủ nhân của nó lại đang ngồi co quắp ngồi ở nơi góc phòng âm u hẻo lánh, cả người không nhúc nhích như thể đã chết theo cả căn phòng.

Trước khi đến, Ninh Tịch đã có chuẩn bị tâm lý rằng có thể tình hình hiện tại của Cung Thượng Trạch sẽ không được ổn lắm nhưng không ngờ hiện thực lại đau lòng đến vậy.

Cho dù lúc cô gặp cậu ấy nằm vạ vật ăn xin trên đường cái Los Angless, cậu ấy vẫn có thể nhận ra khuyết điểm trên bộ quần áo cô mặc nhưng mà người trước mặt này lại giống như đã mất đi tất cả tài hoa… như đứa trẻ bị thần vứt bỏ, mất đi tất thảy tín ngưỡng…

Chàng trai không ý thức được có người đến, thậm chí Ninh Tịch còn không biết rằng liệu cậu ấy có còn tỉnh táo hay không.

Không biết qua bao lâu, cuối cùng Ninh Tịch mới lấy lại được tinh thần, cô hít sâu một hơi rồi đi từng bước tới trước mặt Cung Thượng Trạch và chậm rãi ngồi xuống. Cô vươn tay ra cẩn thận gạt mạng nhện trên tóc cậu ra, nhưng dường như lại sợ kinh động đến cậu mà chỉ khe khẽ cất tiếng gọi: "A Trạch…"

Cái khoảnh khắc giọng nói của Ninh Tịch vang lên, cơ thể chết lặng của chàng thanh niên bỗng khẽ run lên, như thể từ sâu trong linh hồn cậu đang dâng lên một cơn bão táp.

"A Trạch... chị về rồi…"

Chàng trai máy móc nhấc cái đầu đang chôn ở giữa hai đầu gối mình lên, đôi mắt tối tăm vô hồn nhìn xoáy vào Ninh Tịch...

Một giây sau, cậu ta dùng tay che khuất hai mắt mình lại, những giọt nước mắt của cậu rơi xuống những bản thảo thiết kế nằm vương vãi trên sàn, những nét vẽ mang sắc thái đau khổ dần bị nước mắt làm phai đi...

Chàng trai ấy không hề nói gì, thậm chí còn chẳng phát ra âm thành gì, chỉ dùng tay che mắt mắt lại... như thế mà cũng chẳng giữ nổi nước mắt.

Ninh Tịch chưa bao giờ trông thấy một người đàn ông khóc đến nỗi này và cũng không biết rằng một người đàn ông lại cũng có thể khóc nhòe cả hai mắt đến như thế. Thấy mình vừa đến mà đã chọc cho người ta khóc thành bộ dạng này thì hốt hoảng quay ra nhìn Lục Đình Kiêu: "Ôi, anh ơi… phải làm sao bây giờ? Làm sao mà dỗ bây giờ?"
 

Hoa Tử

Sưu tầm
Tham gia
24/9/19
Bài viết
6,612
Điểm cảm xúc
674
Điểm
113
Chương 1810: Vẫn là vua của thế giới này
Lục Đình Kiêu day day trán, hiển nhiên cũng bó tay.

Mặt Ninh Tịch lập tức dài thượt ra, được rồi, được rồi, tự cô chọc cho người ta khóc thì phải tự dỗ lấy vậy.

Thế là, Ninh Tịch đành mau chóng mở miệng giải thích: "A Trạch, xin lỗi vì đã đột nhiên biến mất lâu như thế, chị không phải là cố ý, càng không phải cố tình mặc kệ Tắc Linh. Do chị bị thương nặng, phải nằm trên giường ròng rã suốt một năm liền, mấy hôm trước mới tỉnh lại. Bởi vì nằm quá lâu nên lúc tỉnh lại người hơi suy nhược, đến nói chuyện cũng khó khăn nên mới không kịp thời quan tâm tới Tắc Linh được. Vì để tránh bị lộ tin tức dẫn đến các suy đoán ác ý cho nên mới phong tỏa hết tin tức, không nói với bất kì ai, thật xin lỗi…"

Ninh Tịch thao thao bất tuyệt đến nỗi sắp rách cả miệng thì Cung Thượng Trạch mới nức nở nói: "Em… Em làm chị thất vọng rồi…"

"Sao mà vậy được! Em giỏi như thế! Chị nhặt được em chẳng khác gì nhặt được của báu đó!"

"Em còn tưởng là… do em còn chưa đủ tốt… không tài nào khiến chị hài lòng được… Em và Tắc Linh chỉ là thứ râu ria đối với chị… bỗng dưng em không biết… không biết việc em cứ tiếp tục kiên trì có ý nghĩa gì…"

Ninh Tịch suýt nữa thì không chịu nổi, nhưng lời này... sao cô lại có cảm giác mình cứ như là một thằng đàn ông phụ bạc thế nhỉ?

Cô không có thật mà!

"Haizz thôi mà! Sao em cứ thích nghĩ linh tinh mua việc vào người vậy? Tắc Linh có quan trọng với chị hay không chẳng nhẽ em còn không biết à? Tắc Linh là nơi bắt nguồn bản thiết kế đầu tiên của chúng ta, là nơi có vị khách đầu tiên, là cửa hàng đầu tiên của chúng ta... chúng ta vất vả bước từng bước một mới đến ngày hôm nay, chị còn chưa thấy Tắc Linh đứng trên đỉnh thế giới, còn chưa khiến tất cả mọi người đều biết em mới là nhà thiết kế thiên tài chứ không phải là tên giả mạo - Đới Uy kia!"

Cung Thượng Trạch vẫn nắm chặt tay cúi đầu như cũ: "Bà chủ… em xin lỗi… Lúc chị không ở đây… em đã không… không làm tốt… em xin lỗi..."

"Không sao, không sao! Nói cho cùng thì cũng là lỗi của chị!" Ninh Tịch vội vàng an ủi.

Thật ra thì Ninh Tịch hoàn toàn có thể lý giải được tâm trạng của Cung Thượng Trạch. Việc bị phản bội và vứt bỏ lần trước đã để lại vết thương tâm lý cho cậu ta. Mà trong sự chờ đợi dài dằng dặc lần này những suy đoán, hoài nghi và phủ định bản thân không ngừng tấn công lí trí cậu ta dẫn tới việc cậu ta chán ghét và vứt bỏ bản thân. Thậm chí còn cho rằng mình cố gắng hết thảy nhưng người kia lại không thấy, không thèm để ý điều này khiến cậu ta đánh mất niềm tin.

Đối với một người làm sáng tác, "bình cảnh" trí mạng nhất ngoại trừ "hoài nghi bản thân" còn có "đánh mất niềm tìn", dù là bất kỳ loại nào cũng đủ để hủy hoại một nhà thiết kế.

Huống hồ, Cung Thượng Trạch lại còn đồng thời lâm vào cả hai, có thể kiên trì đến giờ đã chẳng dễ dàng gì rồi.

Nếu cô mà tỉnh dậy muộn chút nữa thì chỉ sợ là sẽ khiến một thiên tài bị hủy mất, cứ nghĩ đến điều này là phát sợ: "Người nên xin lỗi là chị mới đúng. Em nhìn em xem, chị vất vả lắm mới nuôi em được thành Tiểu thịt tươi, thế mà em lại trả cho chị một ông chú râu ria xồm xoàm thế này! Nào, mau đứng dậy, đi theo chị!"

Cung Thượng Trạch từ từ đứng dậy: "Bà chủ… chúng ta đi đâu..."

"Cứ đi theo chị! Dù sao thì chị cũng không hố em đâu!"

Cung Thượng Trạch nhìn thoáng qua phía Lục Đình Kiêu: "Em… em... vẫn là thôi đi… em ở đây là được rồi…"

"Được gì mà được, chị đến chậm xíu nữa là em thành một cái xác khô rồi! Em nhìn anh nhà chị làm gì? Yên tâm anh ấy rộng lượng lắm, em không làm nổi bóng đèn đâu! Em nói xem, mỗi ngày em đều nghẹn ở đây thì làm gì có linh cảm được? Chị dẫn em đi đổi hoàn cảnh, cam đoan em sẽ phát hiện ra em vẫn là nhà thiết kế thiên tài bất khả chiến bại! Vẫn là vua của thế giới này!"
 

Hoa Tử

Sưu tầm
Tham gia
24/9/19
Bài viết
6,612
Điểm cảm xúc
674
Điểm
113
Chương 1811: Lại bị cho ăn thín rồi
Chị cam đoan em sẽ phát hiện ra em vẫn là nhà thiết kế thiên tài bất khả chiến bại...

Vẫn là vua của thế giới này…

Trong sự chờ đợi tối tăm dày vò dài đằng đẵng kia, cô như một vầng sáng rực rỡ chói lòa đột nhiên xuất hiện xua tan hết mọi buồn lo trong thế giới của cậu, xiềng xích vẫn luôn khóa chặt linh hồn cậu bỗng vỡ nát thành bụi phấn…

...

Cuối cùng, Ninh Tịch đưa Cung Thượng Trạch về căn nhà hoa của thị trấn Lộc.

Trong vườn hoa nhỏ cách nhà chính không xa có một tòa nhà gỗ nhỏ nằm độc lập, vừa vặn làm chỗ cho Cung Thượng Trạch ở tạm.

Cung Thượng Trạch sau khi tới đó liền ngủ li bì, hai ngày rồi mà vẫn không rời khỏi căn nhà nhỏ, Ninh Tịch có đi qua xem xét mấy lần, thấy cậu ta chỉ là đang ngủ say thì mới yên lòng.

Mãi đến sáng hôm thứ ba, cuối cùng thì Cung Thượng Trạch cũng tỉnh lại, không hề đau đầu muốn nứt hay hỗn loạn như trước, lần này cậu ta cảm thấy cả người sảng khoái, nhẹ nhõm hơn hẳn.

Sau một hồi ngẩn người, cậu ta mới nhớ ra là bị bà chủ lôi đến đây.

Cung Thượng Trạch nhìn ngắm chung quanh căn phòng có cách bài trí cổ điển tinh tế, sau đó mới từ từ đứng dậy, đẩy cửa đi ra ngoài.

Lúc tới đây với bà chủ là vào đêm hôm khuya khoắt, còn chưa có cơ hội nhìn ngắm bốn phía. Thế nên, lúc mở cửa ra, Cung Thượng Trạch liền ngẩn cả người.

Đập vào mắt là một hồ nước lấp lánh, vài con nai con đang uống nước bên hồ, chim bay từng đợt lướt qua mặt hồ.

Cung Thượng Trạch nhìn về phía mây mù và vùng núi xa xa rồi hít một hơi thật sâu, có cảm giác như mình đang lạc vào cõi tiên.

Sau mấy lần hít thở sâu, Cung Thượng Trạch quay người trở lại tính đi tìm Ninh Tịch, nhưng vừa đi chưa được bao lâu lại trông thấy bóng Ninh Tịch ở dưới dàn hoa tường vi trong sân.

Cô mặc bộ đồ ở nhà bằng vải sợi đay, cậu bé bên cạnh cũng thế, hai người đang tập bài quyền Ngũ Cầm Hí, động tác của một lớn một nhỏ khá là đều. Một người đàn ông cũng mặc đồ ở nhà đi đến bên cạnh cô, giúp cô lau đi mồ hôi trên trán.

"Được rồi, nghỉ ngơi chút đi." Lục Đình Kiêu nói.

Ninh Tịch gật gật đầu ngồi xuống chiếc xích đu bên cạnh, vừa ngồi xuống thì đã thấy một con thỏ trắng mập mạp kề sát vào chân, vì vậy cười tít mắt nói: "Ôi béo tốt ghê, không ngờ con thỏ này vẫn còn ở đây!"

Lục Đình Kiêu: "Tiểu Bảo chăm sóc nó rất tốt."

Tiểu Bảo thấy mẹ ôm con thỏ kia lên vuốt ve thì bèn lon ton đi tới trước mặt mẹ, khuôn mặt nhỏ bé lúc này tràn ngập cảnh giác.

Nhóc cũng không muốn nuôi ra một đứa tình địch đến tranh giành tình cảm với mình đâu!

Ninh Tịch buông con thỏ trong lòng xuống, tươi cười kéo Tiểu Bảo vào lòng xoa xoa đầu cậu nhóc: "Tiểu Bảo của mẹ, giỏi quá đi!"

Con thỏ kia bị buông ra liền lập tức chạy nhảy loạn xạ, nhưng chưa nhảy được bao lâu đã lại ngoan ngoãn theo sau mông Tiểu Bảo, không rời lấy một tấc.

"Tiểu Bảo, đi vào phòng bê canh sâm trên bàn tới cho mẹ." Lục Đình Kiêu nói.

Tiểu Bảo gật gật đầu rồi lập tức lon ton chạy vào phòng.

Ninh Tịch nghe vậy liền nói: "Ơ, tự em đi là được rồi, sao anh lại sai Tiểu Bảo…"

Lời còn chưa dứt, người đàn ông kia đã hôn lên khóe môi cô: "Muốn ở riêng với em một chút."

Ninh Tịch lập tức đỏ mặt, hừm hừm, phạm quy, phạm quy, lại bị Đại ma vương cho ăn thính rồi!

Cung Thượng Trạch kinh ngạc nhìn khung cảnh ấm áp và tràn đầy hương vị tình yêu trước mắt, lập tức như từ cõi tiên trở về tới trần gian, chỉ trong nháy mắt, linh cảm đã như pháo hoa nở rộ…
 

Hoa Tử

Sưu tầm
Tham gia
24/9/19
Bài viết
6,612
Điểm cảm xúc
674
Điểm
113
Chương 1812: Bà chủ đã về rồi
"Ơ? A Trạch! Em tỉnh rồi à? Phòng bếp có cháo, nhanh đi ăn đi! Em ngủ ba ngày rồi đó biết không?" Trông thấy Cung Thượng Trạch ở cách đó không xa, Ninh Tịch liền vội vàng đi tới.

"Cám ơn bà chủ, em rất khỏe, không sao hết!"

Lúc này, cậu đã hoàn toàn khác với dáng vẻ ba ngày trước, mặc dù vẫn lôi thôi lếch thếch nhưng lại mang đến cảm giác khác hẳn.

Ninh Tịch khẽ thở phào một hơi rồi cười nói: "Sao nào, đã nói không có hố em mà, có phải nơi này rất tuyết đúng không? Có thấy linh cảm mới không?"

Cung Thượng Trạch nhìn cách ăn mặc ở nhà hoàn toàn khác biệt vẻ chói lọi mỗi lần xuất hiện của cô, khẽ gật đầu: "Có."

Ninh Tịch lập tức mừng ra mặt: "Ha ha, có thật à! Nhanh vậy à? Vậy em phải ở lại đây thêm mấy ngày nữa đó."

Cung Thượng Trạch cười cười nhẹ nhàng nói: "Cảm ơn bà chủ, nhưng mà không cần đâu, em đã không sao nữa rồi. Lát nữa em tính sẽ quay về phòng làm việc, em đã hoang phế quá lâu rồi, bây giờ mỗi phút mỗi giây đều rất quan trọng!"

Ninh Tịch thấy Cung Thượng Trạch đã khôi phục dáng vẻ ý chí thì đương nhiên rất vui: "Cũng được, vậy em ăn sáng xong hãy đi, lúc về thì giúp chị giải thích với Mạt Mạt và chị Vi Lan một chút!"

"Dạ."

"Đúng rồi, nhớ là phải thay quần áo và chải chuốt tóc tai trước khi đi đó nhé!"

"Dạ."

...

Phòng làm việc của Tắc Linh.

Hàn Mạt Mạt vẻ mặt bi thảm nhìn cả phòng thiết kế bừa bộn không một bóng người: "Ngài Lục nói giám đốc Cung đến chỗ ngài ấy, nhưng đã qua ba ngày rồi, anh ấy vẫn chưa quay lại? Chẳng lẽ anh ấy định từ chức rồi mặc kệ công ty luôn?"

"Đừng suy đoán bừa." Kiều Vi Lan mệt mỏi ngồi trên ghế salon nghiêng đầu trả lời.

Dù sao cô cũng lăn lộn trong thị trường kinh doanh, đương nhiên là có tố chất tâm lý mạnh hơn người thường, nhưng Ninh Tịch là nòng cốt của công ty, việc cô ấy đột nhiên biến mất, ít nhiều cũng ảnh hưởng không nhỏ đến cô. Bây giờ tình hình công ty căn bản là không mấy lạc quan, cô cũng chỉ có thể miễn cưỡng chỗng đỡ.

Tuần lễ thời trang quốc tế lần này là cơ hội duy nhất để đảo ngược tình thế, nếu thất bại thì chỉ e là không vực nổi công ty dậy nữa rồi. Mà với tình trạng của Cung Thượng Trạch bây giờ, dường như chẳng có chút phần thắng nào trong tuần lễ thời trang cả…

Hàn Mạt Mạt thở dài, Kiều Vi Lan suy nghĩ miên man.

Không biết qua bao lâu, phía cửa truyền đến tiếng bước chân quen thuộc, Hàn Mạt Mạt và Kiều Vi Lan vô thức nhìn về phía đó.

Trong nháy mắt trông thấy chàng trai xuất hiện, Hàn Mạt Mạt bỗng đưa tay che miệng rồi hét lên thành tiếng: "Giám đốc… Cung"

Trời ạ, đã bao lâu rồi cô không được thấy dáng vẻ đẹp trai của giám đốc nhà mình rồi? Cảm giác như đang nằm mơ vậy!

Kiều Vi Lan thấy Cung Thượng Trạch cả người nhẹ nhàng, khoan khoái thì cũng ngẩn cả người.

Nhìn thấy hai người, Cung Thượng Trạch lập tức mở miệng: "Mạt Mạt, lập tức chuẩn bị giấy bút cho anh! Gọi cả các thợ may lành nghề đến đây luôn!"

"Dạ dạ dạ..." Hàn Mạt Mạt vừa vô thức gật đầu tìm giấy bút, vừa nhìn chằm chằm Cung Thượng Trạch đến ngẩn tò te: "Giám đốc, anh bị cái gì kích thích thế?"

Không biết cô nghĩ tới cái gì mà lại lập tức hốt hoảng: "Ớ, giám đốc Cung! Không phải là anh cắn thuốc đó chứ!"

Phải biết rằng rất nhiều nhà thiết kế vì muốn tìm linh cảm nên tìm đến thuốc phiện, mà Cung Thượng Trạch thì đừng nói thuốc, thậm chí cả rượu lẫn thuốc lá đều không dính, có thể coi như là tấm gương của ngành thiết kế rồi.

"Không." Cung Thượng Trạch cầm lấy giấy bút vẽ loạt xoạt không thèm ngẩng đầu lên nói.

"Vậy thì sao thế này?" Hàn Mạt Mạt ngơ ngác, Kiều Vi Lan bên cạnh cũng tỏ vẻ khó hiểu.

Cung Thượng Trạch vẽ mấy nét, những đường cong sinh động như nước chảy mây trôi dần hiện ra, sau đó cậu viết mấy chữ chủ đề lên đó rồi mới ngẩng đầu lên nhìn Kiều Vi Lan và Hàn Mạt Mạt trả lời...

"Nàng thơ của tôi, trở về rồi…"

Hàn Mạt Mạt và Kiều Vi Lan đưa mắt nhìn nhau, lộ vẻ không tài nào tin nổi, ngơ ngác nhìn chàng trai như được tái sinh trước mặt: "Nàng… nàng thơ của anh? Anh… anh nói là bà chủ đã về rồi sao!!!"
 
Trạng thái
Không mở trả lời sau này.
Top