Trạng thái
Không mở trả lời sau này.
[Ngôn tình] Chọc Tức Vợ Yêu - Mua Một Tặng Một - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

Hoa Tử

Sưu tầm
Tham gia
24/9/19
Bài viết
6,367
Điểm cảm xúc
632
Điểm
113
Chương 1799: Giữ cái mạng chó này cho em đi
Lục Đình Kiêu cau mày lại, đang muốn từ chối, Ninh Tịch đã giữ anh lại nói: "Họ là ba mẹ anh, không phải là lũ lụt hay thú dữ, gặp mặt thôi mà, không có gì đáng ngại đâu."

Giờ cô và Lục Đình Kiêu đã có quan hệ thế này rồi, có những chuyện không thể cứ tiếp tục né tránh được.

Lục Cảnh Lễ gật đầu lia lịa, "Phải đó, phải đó! Chị dâu, ba mẹ em giờ tốt hơn nhiều rồi, họ rất cảm ơn chị. Ba đã đẩy lùi hết các thiên kim tiểu thư chạy tới tận cửa rồi, cả mẹ nữa, một năm nay, để cầu phúc cho chị mà hầu hết đền chùa trên cả cái nước này bà đều đi hết cả rồi ấy!"

"Chị không biết đâu, tất cả những chuyện xấu xa mà Quan Tử Dao làm đều bị anh trai tra rõ rồi vạch mặt trước mặt ba mẹ, cả chuyện Tô Dĩ Mạt đi chỉnh hình, còn chuyện đầu bếp hạ độc Tiểu Bảo trong buổi tiệc xem mắt, tất cả đều do Quan gia giở trò quỷ hết."

"Thậm chí lúc ở riêng với nhau họ còn dám nói, sau này chuyện đầu tiên sau khi vào nhà em chính là phải hại chết Tiểu Bảo nữa cơ! Phải rồi, lúc Tiểu bảo gặp nguy hiểm, cũng là Quan Tử Dao cố tình buông tay Tiểu Bảo để nó bị bắt đi!"

"Ba mẹ em biết sai rồi, biết mình nhìn nhầm người rồi, ba em rất hối hận khi ấy không tin lời anh em, mẹ em cũng luôn cảm thấy tự trách vì đã hiểu lầm chị."

"Vừa rồi lúc em nói với họ là chị đã tỉnh lại, ba em đang nằm trên giường bệnh đến động đậy còn chẳng động nổi, thế mà vừa biết tin chị tỉnh lại còn ngồi bật dậy, nói muốn tới thăm chị, mẹ em thì khóc lóc om sòm kêu muốn theo em đến đây nữa cơ..."

Ninh Tịch bị Lục Cảnh Lễ làm dở khóc dở cười, có con cái nào nói ba mẹ mình thế không hả?

"Chị dâu, tin em đi, em không lừa chị đâu, là thật đấy!" Lục Cảnh Lễ nghiêm túc nói.

Ninh Tịch nghe vậy nheo mắt lại: "Còn nói không lừa tôi? Thế sao anh không nói cho tôi biết trước chuyện tôi đã kết hôn với anh trai anh rồi?"

"Ặc..." Lục Cảnh Lễ nghe thấy thế trợn tròn mắt, "Đúng rồi, chị không biết đâu... nhưng chuyện này... chuyện này thật sự không thể trách em được! Căn bản là em không nhớ ra vụ này ấy! Em đã quen với việc chị là chị dâu em hơn một năm nay rồi nên không nhớ ra thật..."

Lục Cảnh Lễ nói xong dè dặt nhìn hai người: "Sao thế? Xảy ra chuyện gì à?"

Ninh Tịch "hừ" một tiếng: "Tôi vừa đưa anh trai anh tới rừng hoa lãng mạn phía sau, còn dốc hết tim gan ra để bảy tỏ tâm tình, cầu hôn anh trai anh. Kết quả anh ấy nói với tôi, xin lỗi anh ấy không làm được, vì anh ấy đã kết hôn rồi!"

"Anh có biết tâm trạng của tôi lúc đấy ngớ ngẩn đến thế nào không hả?"

Lục Cảnh Lễ hắc tuyến đầy đầu nói: "Thế chị có biết lúc này bị hai người nhét thức ăn cho chó, tâm trạng của em đau đớn đến không muốn sống nữa không hả? Làm ơn giữ cái mạng chó này lại cho em với!"

"Phải rồi, cậu mau kể cho tôi chuyện khi đó đi, anh trai anh cầu hôn tôi thế nào vậy?" Lục Đình Kiêu không kể chi tiết, Ninh Tịch lập tức tóm Lục Cảnh Lễ truy hỏi.

Lục Đình Kiêu nhìn Lục Cảnh Lễ, khẽ ho một tiếng.

Lục Cảnh Lễ không hề chú ý tới sắc mặt của ông anh, lập tức bán đứng anh mình: "Chị dâu, chị không biết đâu, lúc đấy tất cả mọi người đều nghĩ chắc chị không tỉnh lại được nữa rồi. Trang gia thậm chí còn bảo anh em không cần đợi nữa, nhà họ sẽ chăm sóc chị cả đời."

"Kết quả, anh em hùng hổ móc luôn nhẫn ra cầu hôn chị trước giường bệnh, lúc ấy người nhà họ Trang, ba mẹ em, còn cả quản lí của chị cũng ở đó. Anh em đọc lời thề trước sự làm chứng của tất cả mọi người, cầu hôn, đeo nhẫn cho chị, đã thế còn cử người đi làm luôn cả giấy đăng kí kết hôn cơ..."
 

Hoa Tử

Sưu tầm
Tham gia
24/9/19
Bài viết
6,367
Điểm cảm xúc
632
Điểm
113
Chương 1800: Mẹ bạn nghĩ bạn bị lạnh
Ninh Tịch vẫn mỉm cười lắng nghe, nghe tới cuối cùng cô lại rưng rưng nước mắt.

"Ơ chị dâu, sao chị lại khóc! Có phải em nói gì sai không?" Lục Cảnh Lễ đang kể rất hăng say, thấy vậy cuống lên.

Lục Đình Kiêu cũng biến sắc: "Sao vậy?"

"Em không sao." Ninh Tịch lắc đầu.

Cô chỉ nghĩ đến chuyện Lục Đình Kiêu lẻ loi làm hết tất cả những việc mà đáng ra phải là hai người cùng làm, trong lòng bỗng cảm thấy đau nhói.

...

Ba người bàn bạc xong, cuối cùng vẫn quyết định sẽ gặp vào tối nay.

Sau khi Lục Cảnh Lễ đi khỏi, việc đầu tiên Ninh Tịch làm chính là tìm Tiểu Bảo để xem giấy đăng kí kết hôn.

Cậu nhóc nhìn chằm chằm Ninh Tịch đến không muốn chớp mắt, cả đêm không ngủ, tới sáng mới thiếp đi.

Ninh Tịch hôn lên mặt nhóc rồi khẽ hỏi Lục Đình Kiêu: "Ở đâu cơ?"

Lục Đình Kiêu khẽ nâng đầu con trai lên, quả nhiên lấy được hai quyển sổ đỏ dưới gối ra.

Tiểu Bảo nhíu nhíu mày nhưng vì phát giác được mùi hương quen thuộc của mẹ nên cậu nhóc lại cọ vào bàn tay cô rồi ngủ say sưa.

Ninh Tịch cẩn thận mở đăng kí kết hôn ra xem, xem đi xem lại mấy lân, vừa xem vừa khẽ lẩm bẩm: "Ôi, đây không phải là giả đấy chứ?"

Lục Đình Kiêu nhất thời đen mặt: "Là thật."

Ninh Tịch thấy rất mới lạ, nhìn ngắm mãi, cuối cùng cảm thấy việc mình vừa tỉnh dậy đã kết hôn rồi thật thần kì.

Ảnh dán trên đó cắt từ bức ảnh cô và Lục Đình Kiêu chụp từ hồi đi hẹn hò, giấy chứng nhận anh cũng có cách làm ra được, chữ kí quả thật cũng là chữ kí của cô...

"Em chắc là muốn đi gặp họ chứ?" Lục Đình Kiêu cuối cùng vẫn cau mày hỏi lại.

Ninh Tịch gập giấy chứng nhận lại, nghiêm túc nhìn người đàn ông trước mắt nói: "Lục Đình Kiêu, từ trước đến giờ, anh luôn nói với em rằng mọi thứ cứ để cho anh lo. Nhưng giờ, chúng ta đã là vợ chồng, bất luận là chuyện gì, chúng ta cũng đều phải cùng nhau đối mặt."

Một câu "chúng ta là vợ chồng" bỗng khiến hai hàng lông mày của anh tràn ngập dịu dàng...

...

Buổi tối.

Ninh Tịch, Lục Đình Kiêu dẫn theo cả Tiểu Bảo, một nhà ba người cùng về nhà họ Lục.

Vừa tới cửa, đã thấy cả Lục trạch và sân vườn đều đã đổi mới hết, xe vừa đỗ xuống, quản gia và người làm đều hoan hỉ chạy ra đón: "Đại thiếu gia, Tiểu thiếu gia, Thiếu phu nhân!"

Từ thái độ của người làm có thể biết, chắc chắn đã được ông bà dặn dò kĩ rồi. Từ góc độ nào đó mà nói, thái độ của người làm cũng thể hiện được thái độ của hai ông bà.

Một người phụ nữ khí chất nho nhã từ trong nhà vội vàng chạy ra, người đó chính là Nhan Như Ý.

Nhan Như Ý thấy Ninh Tịch, đầu tiên thì ngẩn ra, sau đó vành mắt đỏ lên, bà bước nhanh tới kích động dắt tay Ninh Tịch: "Tiểu Tịch tới rồi à! Sao lại mặc ít thế này! Có lạnh không? Đình Kiêu, sao con không mặc thêm áo cho vợ con, trời tháng ba vẫn còn lạnh lắm đấy!"

Lục Đình Kiêu nghe thấy vậy, nghe lời khoác áo khoác của anh lên người Ninh Tịch.

Lục Cảnh Lễ ở phía sau lắc đầu than thở: "Có một loại lạnh gọi là mẹ bạn cảm thấy bạn bị lạnh!"

Nhan Như Ý liếc thằng con út ẩm ương nhà mình: "Chị dâu con giờ còn đang yếu, mẹ đã bảo để mẹ tự tới rồi, con lại cứ không cho mẹ đi! Giờ mệt thì trách ai hả?"

Lục Cảnh Lễ nằm không cũng trúng đạn: "..."

Quả nhiên "cẩu độc thân" không hề có chút địa vị nào tồn tại trong cái gia đình này hết!

"Tiểu Tịch à, nào, mau vào uống canh gà giữ ấm đi, mẹ đích thân xuống bếp hầm đấy, còn đun nhỏ lửa mấy tiếng đồng hồ nữa cơ!" Nhan Như Ý nhiệt tình khoác tay Ninh Tịch đưa cô vào nhà, quên luôn hai thằng con mình sau đầu.

Chỉ có Tiểu Bảo miễn cưỡng vẫn được nhớ tới, được bà nhắc: "Tiểu Bảo, con cũng mau vào nhà đi!"
 

Hoa Tử

Sưu tầm
Tham gia
24/9/19
Bài viết
6,367
Điểm cảm xúc
632
Điểm
113
Chương 1801: Là con dâu tôi
Mọi người vừa vào cửa chưa bao lâu thì đột nhiên thấy Lục Sùng Sơn được người hầu đỡ từ trên lầu đi xuống.

Lục Sùng Sơn nhìn thấy cô gái mà vợ mình đang thân mật kéo tay thì cả người lập tức run rẩy vì kích động.

"Ba, sao ba lại xuống giường rồi?" Lục Cảnh Lễ bước tới đỡ.

Lục Sùng Sơn phụng phịu khoát khoát tay: "Ba không có suy yếu đến vậy đâu."

Lục Cảnh Lễ câm nín: "Lại còn không phải à! Hôm qua ba còn nằm trên giường không động đậy nổi, đến cơm cũng phải để Tiểu Bảo dỗ mới miễn cưỡng ăn được vài miếng!"

"Cái thằng này!"

"Được được được, con sai rồi, ba không suy yếu đến thế, còn có sức mắng con cơ mà, mau ngồi xuống đi thưa ngài!"

Sau khi tất cả mọi người ngồi xuống bàn cơm, bỗng chốc chẳng có ai lên tiếng, bầu không khí lúc này có phần hơi gượng gạo.

Nhan Như Ý cuống quýt đưa mắt ra hiệu cho chồng mình để ông đừng có nghiêm mặt không ừ hừ gì như thế nữa. Lục Sùng Sơn thật sự không biết nên mở miệng thế nào, mãi một lúc lâu sau mới ho nhẹ một tiếng, hỏi con trai: "Đình Kiêu, sức khỏe vợ con thế nào rồi? Đã kiểm tra hết chưa?"

"Đã kiểm tra rồi ạ, không có vấn đề gì hết, chỉ cần tập phục hồi và tĩnh dưỡng thêm một khoảng thời gian nữa." Lục Đình Kiêu trả lời.

"Vậy thì tốt... vậy thì tốt..." Lục Sùng Sơn thở phào một hơi, dường như áp lực vô hình từ ngọn núi khổng lồ đè lên đầu ông lúc này mới vơi đi được một chút để cho ông có chỗ thở.

"Được rồi, cả nhà ăn cơm đi, có gì thì ăn rồi nói sau. Đừng để Tiểu Tịch và Tiểu Bảo bị đói." Nhan Như Ý vừa nói vừa không ngừng gắp thức ăn cho Ninh Tịch.

Tiểu Bảo và Lục Đình Kiêu cũng đang thi nhau gắp thức ăn cho Ninh Tịch, bát cơm của Ninh Tịch nhanh chóng bị chất lên như một ngọn núi nhỏ.

Nhưng lúc này Lục Sùng Sơn lại nói, "Lấy cho vợ con ít canh linh chi bong bóng cá đi…"

Trước khi đến đây, Ninh Tịch đã chuẩn bị đủ các loại tâm lý và cách ứng đối nhưng hiện tại thái độ của hai ông bà dành cho cô đã thay đổi 180 độ, thậm chí còn quá hơn cả Lục Cảnh Lễ nữa, thành ra khiến cô không biết nên đối đáp lại thế nào. Vì thế, để che giấu sự luống cuống của mình cả bữa ăn cô chỉ có thể cố gắng ăn, ăn và ăn.

Sau khi ăn tối xong, Nhan Như Ý kéo tay Ninh Tịch, thấm thía nói: "Tiểu Tịch, mẹ có thể nói chuyện riêng với con được không?"

Nghe thế, Ninh Tịch còn chưa nói gì, Lục Đình Kiêu đã lập tức chau mày.

Nhan Như Ý thấy sắc mặt con trai thay đổi liền biết anh đang nghĩ gì: "Nhăn cái gì mà nhăn? Mẹ có ăn thịt vợ con đâu? Ninh Tịch cũng là con dâu của mẹ mà?"

Lúc này Lục Đình Kiêu mới giãn chân mày ra: "Con không có ý này."

"Con là từ bụng mẹ sinh ra, mẹ còn không biết con nghĩ gì à?"

Thấy hai mẹ con sắp cãi nhau đến nơi, Ninh Tịch liền nhìn Lục Đình Kiêu một cái rồi ho khẽ: "Lục lão phu nhân, chúng ta không cần phải để ý anh ấy đâu, ngài có gì cứ nói là được!"

Bã xã đã lên tiếng rồi, Lục Đình Kiêu cũng chỉ có thể thỏa hiệp.

Nhan Như Ý kéo Ninh Tịch tới căn phòng trồng hoa phía sau nhà, trên mặt bàn ở chính giữa căn phòng là một bình trà hoa quả vừa mới pha vẫn còn nóng hôi hổi.

"Nếm thử trà hoa quả này đi, sạch miệng mà lại tiêu thực."

"Cảm ơn ngài."

Nhìn dáng vẻ khách khí của Ninh Tịch, vẻ mặt Nhan Như Ý ảm đạm đi mấy phần, nhưng nghĩ đến việc cô cuối cùng cũng tỉnh lại, đôi mắt bà lại ngập vẻ vui mừng: "Bồ tát phù hộ, một năm rồi, cuối cùng con cũng đã tỉnh! Mấy bữa nữa mẹ phải đi làm lễ tạ ơn trong tất cả các chùa các miếu mới được!"

Giọng điệu của Nhan Như Ý đầy cảm khái, sau một hồi trầm ngâm bà mới mở miệng nói tiếp: "Tiểu Tịch, hôm nay mẹ gọi con qua đây, một là để cảm ơn con, cảm ơn những gì con đã làm vì Tiểu Bảo và Đình Kiêu. Mặt khác là để xin lỗi con, mẹ và ba của Đình Kiêu đã hiểu lầm con nhiều quá... Ngoài ra, còn muốn giải thích với con một số chuyện…"
 

Hoa Tử

Sưu tầm
Tham gia
24/9/19
Bài viết
6,367
Điểm cảm xúc
632
Điểm
113
Chương 1802: Ngọn nguồn năm đó
Ninh Tịch nhận ra rất có thể Nhan Như Ý sắp nói ra chuyện gì đó rất quan trọng cho nên bèn yên lặng lắng nghe.

Nhan Như Ý thở dài một tiếng: "Tiểu Tịch, thật ra có nhiều chuyện không phải như con nghĩ đâu. Lúc đầu khi biết Đình Kiêu thích một cô gái, thậm chí Tiểu Bảo cũng thích cô gái đó thì mẹ và ba cũng rất vui vẻ, mãi đến khi… chúng ta biết… con là một diễn viên…"

"Là bởi vì nghề nghiệp của con sao?" Ninh Tịch trầm ngâm.

Nhan Như Ý lắc đầu: "Sở dĩ chúng ta luôn phản đối Đình Kiêu đến với con, thậm chí là cả chuyện Tiểu Bảo quá thân thiết với con... không phải là vì gia thế của con, càng không phải là vì nghề nghiệp của con…"

"... mà, nói là vì nghề nghiệp của con cũng đúng, nhưng mà không phải là vì chúng ta coi thường người trong giới giải trí như con nghĩ đâu."

"Thật ra chúng ta rất tôn trọng những người cố gắng vươn lên trong nghề, thậm chí chính mẹ cũng đã từng làm fan hâm mộ, đến giờ vẫn còn thích một vài diễn viên ngày xưa."

Nói đến đây, Nhan Như Ý dừng lại một chút rồi mới nói tiếp: "Sở dĩ chúng ta có thành kiến với nghề diễn viên như vậy là vì bắt nguồn từ việc Tiểu Bảo bị bắt cóc năm đó…"

Nghe nói như thế, ánh mắt Ninh Tịch lập tức biến đổi, nghiêm túc lắng nghe.

"Chuyện năm đó gây ra ầm ỹ rất lớn, đây cũng là một trong những điều kiêng kị của nhà họ Lục chúng ta cho nên chúng ta chưa từng nhắc đến với bất kì ai cả, chỉ mong xóa hết sạch mọi dấu vết năm đó."

"Nhưng... Tiểu Tịch, con không phải người ngoài, con là vợ của Đình Kiêu, là con dâu của nhà họ Lục, rất nhiều chuyện mẹ hi vọng con có thể biết. Còn về phần sau khi biết tất cả con nghĩ thế nào đó là quyền tự do của con."

Chuyện Tiểu Bảo bị bắt cóc cô cũng có biết một chút nhưng thấy người nhà họ Lục luôn muốn giấu kín truyện này nên cô cũng chưa từng tìm tòi quá sâu.

Nhan Như Ý như lạc vào hồi ức năm đó, bà hít sâu một hơi rồi nói tiếp: "Đình Kiêu ấy à, từ nhỏ nó đã luôn thích ở một mình, tính tình khá lạnh lùng, thậm chí... đến tuổi cưới vợ rồi mà vẫn chưa hề qua lại với cô gái nào, cũng chẳng muốn qua lại với ai cả."

"Thế nên mẹ và ba nó đều lo sốt hết cả vó, cũng đã dùng đủ mọi cách chỉ hi vọng nó sớm ngày lập gia đình nhưng mà vẫn không có thành công."

"Khi chúng ta đã bỏ cuộc rồi, thậm chí còn nghĩ Đình Kiêu nó... khụ, có thể là không thích con gái… thì đúng lúc này, Tiểu Bảo xuất hiện…"

Nhắc đến Tiểu Bảo, trong mắt Nhan Như Ý tràn đầy vẻ dịu dàng từ ái: "Chỉ cần nghĩ tới thôi là cũng có thể biết thằng bé đã mang đến nhà ta bao nhiêu niềm vui, mà nó cũng rất khiến người ta phải yêu thích! Điều đáng tiếc duy nhất đó là nó không có mẹ ở bên!"

Nhan Như Ý thở dài: "Năm đó, khi Tiểu Bảo được người ta đặt ngay tại cửa nhà họ Lục của chúng ta... trừ một tờ giấy nói rằng đó là con trai của Đình Kiêu ra thì không còn gì nữa cả."

"Dưới tình huống hoang đường và không rõ ngọn ngành như thế mà mẹ chỉ cần nhìn Tiểu Bảo một chút thôi là đã gần như lập tức tin tới bảy tám phần. Bởi vì đứa trẻ này thực sự quá giống Đình Kiêu lúc còn nhỏ, sau này xét nghiệm ADN thì quả nhiên đúng là con trai của Đình Kiêu thật."

"Hẳn là Đình Kiêu cũng đã kể với con Tiểu Bảo là như thế nào mà có. Con đừng hiểu lầm nó, hết thảy đều là vì chúng ta tự chủ trương cũng chẳng phải là Đình Kiêu nó tự nguyện."

"Sau đó, Cảnh Lễ cũng có đi điều tra về cô gái mà nó sắp xếp với Đình Kiêu đêm đó nhưng mà vẫn không tìm được mẹ đẻ của Tiểu Bảo… mãi đến khi Tiểu Bảo ba tuổi thì có một cô gái xuất hiện…

Nghe đến đó, sắc mặt Ninh Tịch lập tức nghiêm lại: "Một cô gái?"
 

Hoa Tử

Sưu tầm
Tham gia
24/9/19
Bài viết
6,367
Điểm cảm xúc
632
Điểm
113
Chương 1803: Một con ác mộng
Nhan Như Ý cân nhắc tìm từ một chút rồi mới nói: "Cô gái kia cũng là diễn viên như con."

Ninh Tịch khẽ cau mày, dường như đã mơ hồ hiểu được tại sao hai ông bà lại có thành kiến với nghề diễn viên như vậy.

"Thật ra tính tình của Tiểu Bảo nhà ta cũng không hoàn toàn lãnh tình như Đình Kiêu, thằng bé hoạt bát hơn Đình Kiêu nhiều. Tuy lúc hứng thú với cái gì thì rất yên lặng, quyết tâm nghiên cứu, tìm hiểu đến cùng, nhưng đại đa số thời gian vẫn rất hoạt bát, cái miệng nhỏ rất biết dỗ cho người ta vui vẻ…"

Lúc Nhan Như Ý nhắc tới những điều này, vẻ mặt bà tràn đầy dịu dàng nhưng lại rất nhanh chóng bị phai đi theo dòng hồi ức: "Mặc dù chúng ta vẫn luôn bảo vệ Tiểu Bảo rất kĩ nhưng cuối cùng... thằng bé vẫn là thông minh hơn những đứa trẻ cùng lứa khác, lớn hơn một chút liền ý thức được mình khác những đứa trẻ khác, nó biết... nó không có mẹ…"

Nghe Nhan Như Ý nói những lời này, trái tim Ninh Tịch như bị ai bóp chặt.

"Lúc ban đầu Tiểu Bảo cũng có hỏi qua, nhưng về sau... chắc hẳn là vì mỗi lần hỏi, nó thấy sắc mặt chúng ta không được tốt nên cũng không nhắc đến nữa... chỉ là, trong lòng nó vẫn để ý tới chuyện này..."

"Lại thêm tính tình của Đình Kiêu vốn không biết dỗ trẻ con. Năm đó, công việc lại rất bận, thường xuyên công tác ở nước ngoài nên Tiểu Bảo lại càng ít có tình thương của cha mẹ."

Nhan Như Ý thở dài một tiếng: "Đúng lúc đó thì cô gái kia đột nhiên tìm tới cửa, nói mình là mẹ đẻ của Tiểu Bảo."

Ninh Tịch nghe vậy liền giật mình: "Mẹ đẻ của Tiểu Bảo…"

Nhan Như Ý gật gật đầu: "Đúng vậy, dáng vẻ cô gái kia rất thanh tú xinh đẹp, tính tình nhìn cũng đơn thuần. Cô ta kể lại rất kỹ chuyện năm đó, còn nói biết rõ thân phận mình không thể vào được cửa nhà họ Lục, nhưng mà nếu cứ giữ đứa bé lại thì sự nghiệp của cô ấy coi như xong. Cô ta bất đắc dĩ mới phải đưa Tiểu Bảo đến nhà họ Lục, nói rằng mấy năm nay cô ta vẫn luôn nhớ Tiểu Bảo, thật sự không nhịn được nỗi nhớ ruột thịt nên mới mạo muội tìm tới cửa."

"Tiểu Bảo còn bé, lại được chúng ta bảo vệ quá kĩ không biết được lòng người hiểm ác, huống hồ... nó đã muốn có mẹ lâu như thế nên dường như là lập tức thích cô gái kia."

"Về phần Đình Kiêu, nó rất kiêng kị chuyện đêm hôm đó, thế nên chúng ta cũng không dám nhắc lại trước mặt nó. Huống chi, nó cũng chẳng biết cô gái kia là ai vì thế chúng ta mới đi hỏi Cảnh Lễ."

"Cảnh Lễ nói cô gái này đúng là một trong những cô gái nó sắp xếp năm đó. Chúng ta thấy Tiểu Bảo thích cô ta như thế, hai người lại rất hợp nhau nên lúc đó gần như đã đã hoàn toàn tin lời cô ta"

"Vậy… Sau đó thì sao ạ?" Nhớ đến tình trạng phía sau của Tiểu Bảo, Ninh Tịch đã có phần không dám nghe tiếp.

Nhan Như Ý đau đớn nhắm hai mắt lại: "Về sau… Chính là một cơn ác mộng… Cô gái kia quá biết diễn kịch, chỉ trong thời gian ngắn thôi đã được lòng tất cả mọi người trong nhà, nhất là rất được Tiểu Bảo yêu thích!"

"Mẹ và ba nghĩ rằng nếu Tiểu Bảo đã thích cô ta như thế thì gia thế và công việc chúng ta đều có thể cho qua. Chỉ cần Tiểu Bảo thích, chỉ cần gia thế trong sạch thì để Đình Kiêu cưới cô ta cũng được. Cho dù Đình Kiêu không tình nguyện nhưng chúng ta đã quyết giữ cô gái này ở lại nhà họ Lục, để cô ta ở bên Tiểu Bảo, lâu ngày sinh tình, không ngừng Đình Kiêu sẽ đổi ý…"
 

Hoa Tử

Sưu tầm
Tham gia
24/9/19
Bài viết
6,367
Điểm cảm xúc
632
Điểm
113
Chương 1804: Vợ của tộc trưởng
Ninh Tịch nghe ngữ điệu của Nhan Như Ý nói thì nhận ra hình như cô gái kia là giả mạo…

Vì thế cô bèn hỏi: "Lúc đó mọi người không đi xét nghiệm ADN cho cô ta và Tiểu Bảo sao?"

Nghe thấy Ninh Tịch nói thế, vẻ mặt Nhan Như Ý bỗng tràn đầy hối hận: "Ngay từ đầu đã quá vui mừng nên vốn cũng chẳng nghi ngờ gì, dù sao cũng là vì "cái đêm đó" mới có Tiểu Bảo. Mà chúng ta cũng không ngờ được lại có người dám ngang nhiên tới tận cửa nhà họ Lục để lừa dối!"

"Càng về sau, quan hệ giữa cô ta và Tiểu Bảo càng lúc càng tốt, chúng ta cũng có nghĩ tới chuyện xét nghiệm cho hai người, nhưng lần nào cũng bị Tiểu Bảo từ chối, cô ta dỗ dành nó đến nỗi cô ta nói gì thì nó nghe nấy!"

"Còn chúng ta thì đương nhiên thấy Tiểu Bảo vui thì cũng vui lòng thuận theo nó, yêu ai yêu cả đường đi lối về, đối xử với cô ta cũng rất tốt."

"Chuyện này... lúc đó Đình Kiêu không nói gì sao?" Ninh Tịch lấy làm khó hiểu.

Nhan Như Ý thở dài nói: "Đình Kiêu vốn dĩ rất ghét nhắc đến chuyện đêm đó nên làm sao mà đi quan tâm cô gái này được, lúc đó nó chỉ dặn chúng ta đi xét nghiệm ADN, còn lại không nói gì nữa cả…"

"Điều mẹ hối hận nhất là vì quá mù quáng và tin tưởng cô ta nên vẫn luôn không đi xét nghiệm…"

"Mãi đến khi Đình Kiêu về nước, đưa ra yêu cầu muốn xem kết quả giám định ADN, chúng ta ngẫm lại cũng thấy cần thiết nên một lần nữa nhắc lại chuyện này."

"Lúc đó vì chuyện này mà Tiểu Bảo còn ầm ỹ với chúng ta một trận, nhưng sau lại được cô gái kia trấn an, lúc đó cô ta rất bình tĩnh nói không sao, còn rất phối hợp với bác sĩ tới lấy máu nữa."

"Chúng ta thấy thế thì thấy mình cả nghĩ quá rồi, lấy bụng tiểu nhân đo lòng quân tử, thậm chí còn hơi oán trách thái độ của Đình Kiêu quá cứng rắn lạnh lùng làm tổn thương Tiểu Bảo, cũng tổn thương đến cô gái kia…"

Nhan Như Ý nói đến đây, không biết nhớ lại điều gì mà giọng nói khẽ run rẩy: "Kết quả là… ngay tối cái hôm lấy kết quả, Tiểu Bảo bị bắt cóc…"

Nói đến đây, bầu không khí trong phòng trồng hoa như ngưng lại.

Mãi một lúc sau Nhan Như Ý mới bình tĩnh lại: "Sau khi điều tra rõ, cô gái này là "quân cờ" do một tay nguyên lão tham ô công khoản trong công ty bị Đình Kiêu đuổi ra nên tính kế trả thù! Mặc dù lúc đó chúng ta đã kịp ngăn bi kịch xảy ra, Tiểu Bảo bề ngoài cũng không nhận lấy thương tổn gì nhưng dù sao thì... Bởi vì bị một người mình tin tưởng và ỷ lại như thế làm tổn thương nên từ đó về sau, thằng bé cứ tự mình o bế bản thân lại…"

"Thậm chí là cả chúng ta cũng không dám tùy tiện tin vào bất kì ai nữa, Cảnh Lễ cũng bị chúng ta hạ lệnh nghiêm cấm tuyệt đối không được qua lại mật thiết với bất kỳ diễn viên nào…"

Nhan Như Ý nói xong lại kéo tay Ninh Tịch: "Tiểu Tịch, mẹ xin lỗi… chuyện năm đó thật sự là đả kích quá lớn với chúng ta, khiến chúng ta nhìn ai cũng thấy giống người xấu, nhất là con… lại quá giống với cô gái năm đó…"

"Lý do chúng ta luôn mong Đình Kiêu tìm cho Tiểu Bảo một người mẹ môn đăng hộ đối, một mặt là vì gia tộc cần, nhưng quan trọng hơn là chúng ta cảm thấy môn đăng hộ đối, biết tường tận gốc rễ nhau thì chí ít bi kịch sẽ không lại tái diễn nữa... có điều, cuối cùng vẫn xảy ra bi kịch này…"

"Mãi đến khi… mãi đến khi con dùng tính mạng mình cứu Tiểu Bảo thì chúng ta mới hoàn toàn tỉnh ngộ, thoát khỏi cố chấp và bóng ma năm đó…"

"Mẹ biết có những thương tổn không cách nào vãn hồi được, mẹ cũng không kỳ vọng con có thể tiếp nhận được ba mẹ chồng tệ hại như ba mẹ, chỉ cần con tỉnh lại là được, chỉ cần sau này con ở bên Đình Kiêu và Tiểu Bảo là được!"

Viền mắt Nhan Như Ý đã bắt đầu ươn ướt, bà tháo một cái vòng tay đang đeo ra: "Đây là vòng ngọc gia truyền của nhà họ Lục chúng ta, chỉ truyền cho vợ của tộc trưởng, bây giờ mẹ giao nó cho con, hi vọng… con sẽ nhận lấy…"
 

Hoa Tử

Sưu tầm
Tham gia
24/9/19
Bài viết
6,367
Điểm cảm xúc
632
Điểm
113
Chương 1805: Người mẹ duy nhất của Tiểu bảo
Nhan Như Ý vừa nói vừa vô cùng lo lắng nhìn cô gái trước mặt.

Ninh Tịch lẳng lặng nhìn chiếc vòng tay kia, một lúc lâu sau mới cẩn thận nhận lấy rồi nhẹ giọng nói: "Con cảm ơn mẹ."

Vừa dứt lời thì Nhan Như Ý đột nhiên ngẩn ra, sau đó nước mắt không thể kiềm chế nổi nữa mà lập tức lăn xuống, run rẩy khóc thút thít không thôi.

Ninh Tịch nhẹ nhàng vỗ vai an ủi bà.

Nói cho cùng thì Lục Sùng Sơn và Nhan Như Ý vốn không xấu, cũng chỉ là vì con vì cháu, huống hồ cho đến giờ, bọn họ cũng chưa từng làm chuyện gì tổn thương trực tiếp đến cô.

Hơn nữa, chung quy thì bọn họ vẫn là bố mẹ của Lục Đình Kiêu, ông nội bà nội của Tiểu Bảo.

Nhan Như Ý khóc hơn nửa ngày mới ngưng rơi nước mắt, bà kéo tay Ninh Tịch mãi không buông: "Tiểu Tịch, con yên tâm, chỉ cần có mẹ và ba Đình Kiêu ở đây, con sẽ vẫn là con dâu trưởng nhà họ Lục chúng ta, không có bất kỳ ai có thể lung lay địa vị của con. Cho dù sau này mẹ đẻ của Tiểu Bảo xuất hiện cũng thế, con chính là người mẹ duy nhất của Tiểu Bảo!"

...

Ngoài phòng trồng hoa.

Tiểu Bảo vừa thấy Ninh Tịch đi ra liền lập tức chạy vội tới.

Ninh Tịch bèn đưa tay ôm lấy cậu nhóc vào lòng để lộ ra khuôn mặt đau lòng, bị một người toàn tâm toàn ý tin tưởng như thế phản bội, phải khó khăn thế nào thằng bé mới có thể mở lòng với cô lần nữa đây?

Sự tin tưởng và ỷ lại thế này quý giá biết bao nhiêu?

"Nói chuyện xong rồi mà hai người còn chưa ra à! Một lớn một nhỏ này sắp phá nhà đến nơi rồi này!" Lục Cảnh Lễ nói giọng nói thầm, đôi mắt tinh ý phát hiện ra chiếc vòng ngọc quen thuộc trên tay Ninh Tịch thì lập tức lao tới như phát hiện ra bảo bối: "WOW! Lần này mẹ đúng là dốc hết vốn liếng ra rồi, ngay cả thứ này mà cũng tặng luôn sao?"

Nhan Như Ý tức giận đánh lên vai Lục Cảnh Lễ một cái: "Nói bậy bạ gì đó, Tiểu Tịch là con dâu trưởng nhà họ Lục, thứ này vốn nên truyền cho nó!"

Nhan Như Ý nói xong liền nghiêm mặt nhìn cậu con trai lớn: "Đình Kiêu con qua đây, mẹ cũng có lời muốn nói với con!"

Lục Đình Kiêu thoáng nhìn qua vợ con, sau đó cất bước đi theo mẹ qua chỗ cách đó không xa.

Đi ra xa một chút, Nhan Như Ý mới nói: "Vừa rồi mẹ đã giải thích chuyện năm đó có người giả mạo là mẹ đẻ rồi bắt cóc Tiểu Bảo với Tiểu Tịch rồi. Cũng đã nói với Tiểu Tịch rằng sau này bất kể có ai xuất hiện, cho dù đó có là mẹ đẻ của Tiểu Bảo thì con bé vẫn là người mẹ duy nhất của Tiểu Bảo, là nữ chủ nhân duy nhất của nhà họ Lục. Tuyệt đối không thể có bất kỳ điều gì ngoài ý muốn xuất hiện, cũng tuyệt đối không được tổn thương tấm lòng của Tiểu Tịch!"

Nhan Như Ý vừa nói, vừa phiền muộn day trán, chỉ sợ niềm hạnh phúc an ổn bây giờ lại bị phá hủy.

Lục Đình Kiêu nhìn mẹ mình một cách đầy ý vị: "Mẹ yên tâm, sẽ không vậy đâu."

Bây giờ chuyện Ninh Tịch là mẹ đẻ của Tiểu Bảo đã không còn quan trọng nữa, chỉ là, người năm đó để Tiểu Bảo ở trước cửa nhà họ Lục, thân phận và mục đích của người này là gì anh điều tra lâu vậy rồi mà nay vẫn không rõ, có điều dựa vào chút ít manh mối còn sót lại anh cũng suy đoán được một ít…

Cơ mà, vì cũng chỉ là suy đoán mơ hồ nên bây giờ cũng không thể để quá nhiều người biết, nhất là Ninh Tịch…

Trò chuyện với mẹ mình xong, Lục Đình Kiêu đang chuẩn bị đi tìm Ninh Tịch thì chuông điện thoại đột nhiên vang lên.

Lục Đình Kiêu nhìn thấy cái tên trên màn hình liền cau mày…

Cung Thượng Trạch…

Từ khi Ninh Tịch hôn mê, việc kinh doanh của Tắc Linh ổn định nhưng phía Cung Thượng Trạch lại có vấn đề nghiêm trọng... cậu ta dần dần lâm vào bình cảnh, không tài nào sáng tác được thiết kế mới. Là hạt nhân quan trọng nhất của công ty - nhà thiết kế chính cạn kiệt ý tưởng có thể nói là mối nguy trí mạng của công ty, dẫn đến việc kế hoạch đưa ra thị trường của Tắc Linh cũng chỉ có thể mắc cạn…
 
Trạng thái
Không mở trả lời sau này.
Top