Trạng thái
Không mở trả lời sau này.
[Ngôn tình] Chọc Tức Vợ Yêu - Mua Một Tặng Một - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

Hoa Tử

Sưu tầm
Tham gia
24/9/19
Bài viết
6,265
Điểm cảm xúc
589
Điểm
113
Chương 1750: Vẫn là nghĩ sâu xa chút
Lúc Lục Cảnh Lễ tỉnh lại thì bên ngoài trời đã tối đen rồi.

Đầu tiên hẳn là nên đi tìm anh Hai nhà mình nhưng vừa mới mở di động ra thì đã thấy Mạc Lăng Thiên gọi tới.

Người này gọi cho mình làm gì? Lục Cảnh Lễ có chút hoài nghi: "Alo, anh Thiên à! Tìm em có chuyện gì thế?"

Giọng điệu Mạc Lăng Thiên nghe rất nghiêm túc: "Cảnh Lễ, anh của em xảy ra chuyện gì? Sao đột nhiên lại trở mặt với Quan gia?"

"Hả? Trở mặt? Đúng là trở mặt! Trở mặt từ sớm rồi! Nhưng mà sao anh lại biết?" Lục Cảnh Lễ hỏi.

"Sao anh biết? Bây giờ tất cả mọi người trong giới đều biết cả rồi! Cái hợp đồng của Quan gia với chính phủ gần đây bị lật ra là do có hối lộ một khoảng kếch xù, cạnh tranh bất chính nên Quan Thụy đã bị bắt để điều tra rồi! Mà công ty ở nước ngoài của Quan gia trong một đêm đã đến bờ phá sản! Hiện giờ Quan gia đang đi chạy vạy khắp nơi tìm người giúp đỡ nhưng Lục Đình Kiêu lại trực tiếp thả lời là, ai mà giúp Quan gia tức là đối nghịch với cậu ấy!" Mạc Lăng Thiên nhanh chóng tóm tắt tình hình.

Lục Cảnh Lễ trố mắt nghẹn họng: "Mẹ kiếp! Em chỉ ngủ một giấc dậy thôi mà... anh em đã muốn cả nhà người ta phá sản à?"

"Bây giờ anh gọi điện cho anh của em không được cho nên chỉ biết tìm em thôi, rốt cuộc là đã có chuyện gì xảy ra?" Mạc Lăng Thiên trầm giọng truy hỏi.

Lục Cảnh Lễ bĩu bĩu môi: "Hừ, có phải Quan Tử Dao lại nhờ anh giúp đỡ đúng không? Anh Thiên, đừng trách em không nhắc nhở anh! Chuyện này tốt nhất là anh đừng có dính vào, nếu không thì không xứng là bạn với anh em đâu!"

"Anh cũng phải biết lí do chứ!"

Giọng điệu Lục Cảnh Lễ có chút giễu cợt: "Trước khi em nói lí do thì em muốn hỏi anh một câu, Quan Tử Dao nói cái gì với anh."

"Cô ấy nói anh em làm thế là vì Ninh Tịch! Lý do này... hợp lý nhưng không quá thích hợp, nếu không phải xảy ra chuyện gì đặc biệt thì chắc chắn cậu ấy đã không làm đến mức này."

Nghe thấy Mạc Lăng Thiên cũng coi như là có chút lý trí thì thái độ của Lục Cảnh Lễ mới coi như hòa hoãn một chút: "May là anh tìm em đó, nếu mà tìm anh em thì với cái tính của anh ấy chắc chả thèm giải thích cho đâu! Đến lúc đó, anh lại bị người ta dùng mỹ nhân kế vừa khóc vừa nói thì chắc chắn lại bị lừa! Chờ em gửi cho anh hai đoạn gi âm rất đặc sắc, tự anh nghe đi!"

Lục Cảnh Lễ nói xong liền thở dài: "Anh Thiên, em khâm phục anh qua nhiều năm mà vẫn có thể giữ vững tình cảm với một người, kính phục cái sự cố chấp của anh! Nhưng mà có vài người chẳng giống cái mã ngoài của bọn họ đâu, anh vẫn là tự nghĩ sâu xa chút đi!"

Mạc Lăng Thiên cúp máy rồi im lặng thật lâu.

Rất nhanh, email báo có thư mới đến.

Mạc Lăng Thiên châm một điếu thuốc, do dự một chút rồi cũng mở ra hai đoạn ghi âm kia lên, theo những âm thanh phát ra thì sắc mặt của Mạc Lăng Thiên càng thêm khó coi...

Không biết qua bao lâu, Mạc Lăng Thiên cuối cùng cũng quay trở lại.

Trong phòng, Quan Tử Dao vừa thấy anh ta quay lại thì lập tức khẩn trương truy hỏi: "Lăng Thiên, Đình Kiêu nói thế nào?"

Mạc Lăng Thiên nhìn cô ta bằng ánh mắt phức tạp, sau đó mở miệng nói: "Di động của Đình Kiêu không gọi được, anh gọi cho Cảnh Lễ rồi cậu ấy gửi cho anh hai đoạn ghi âm."

Quan Tử Dao nghe được hai chữ "ghi âm" thì sắc mặt đột nhiên trắng bệch.

Mạc Lăng Thiên nhìn chằm chằm cô gái trước mắt: "Tử Dao, có phải em có chuyện gạt anh đúng không?"

Quan Tử Dao ngã ngồi xuống băng ghế sau lưng, biết đã không lừa được nên cô ta chỉ có thể cười thảm: "Đúng... cha mẹ với anh của em... làm chút chuyện hồ đồ... nhưng bọn họ cũng là vì em... vì muốn em có thể hạnh phúc... nhưng vì sự cố chấp của em mà phải trả giá đắt... nhưng bọn họ đều vô tội..."
 

Hoa Tử

Sưu tầm
Tham gia
24/9/19
Bài viết
6,265
Điểm cảm xúc
589
Điểm
113
Chương 1751: Xóa tan hết khói mù trên thế gian này
"Vô tội? Tử Dao, em thật sự cho rằng... bọn họ vô tội?" Mặc Lăng Thiên dứt khoát mở ra đoạn ghi âm thứ hai, những lời nói lộ liễu của đám người nhà họ Quan vang lên quanh quẩn trong khắp căn phòng.

Sau khi đoạn ghi âm kết thúc, cả căn phòng rơi vào một mảnh tĩnh mịch.

"Lăng Thiên..."

Không đợi Quan Tử Dao kia ỉ ôi cái gì, Mạc Lăng Thiên đã nói: "Lúc trước trong tiệc mừng thọ của ba anh, Ninh Tịch bị đẩy xuống nước suýt nữa mất mạng cũng là do bọn em làm đúng không? Ha ha, lúc đó anh còn tin lời em nói đây chỉ là chuyện ngoài ý muốn..."

Quan Tử Dao đau khổ nhìn chằm chằm người trước mặt: "Bất kể bọn họ làm cái gì thì đấy cũng là cha của em, anh của em! Anh bảo em phải làm thế nào? Chẳng lẽ em phải trơ mắt nhìn Quan gia bị hủy mà không làm cái gì sao?"

Sống lưng Mạc Lăng Thiên cứng ngắc, hai mắt đỏ thẫm. Trong đôi mắt ấy là sự thất vọng cùng lạnh lùng mà Quan Tử Dao chưa từng thấy bao giờ: "Tử Dao, những chuyện mà người nhà em làm thì em đều biết đúng không? Nhưng em lại chưa bao giờ ngăn cản bọn họ!"

"Ha ha..."

Đối mặt với sự chất vấn của Mạc Lăng Thiên thì Quan Tử Dao chỉ cười lạnh một tiếng, cô ta giương mắt nhìn chằm chằm anh ta rồi gằn từng chữ nói: "Tại sao em phải ngăn cản? Con đàn bà kia không xứng với Lục Đình Kiêu! Nếu không phải Đình Kiêu bị cô ta làm cho mê muội đầu óc thì hai nhà bọn em đã sớm làm đám cưới rồi! Dựa vào thực lực của Quan gia, hai nhà mà liên thủ lại thì thằng con riêng đó đâu đủ để gây ra sợ hãi! Tất cả mọi chuyện sẽ không xảy ra, Tiểu Bảo cũng không bị bắt cóc! Nhưng hiện giờ, Lục Đình Kiêu lại bất chấp tất cả cũng phải phá hủy Quan gia! Tất cả đều là do con đàn bà kia gây ra!"

Mạc Lăng Thiên nhìn Quan Tử Dao, bỗng nhiên cảm thấy sự vô lực dâng lên từ tận sâu trong lòng. Anh cực kì căm ghét sự cố chấp của Quan Tử Dao, nhưng lại chẳng thể chỉ trích cô ta lấy một chữ, bởi vì... ngay bản thân anh đối với cô ta cũng có khác gì đâu?

Biết rõ là chuyện không có khả năng, biết rõ người ta đã thích người khác những vẫn chẳng thể buông tay...

Trước kia bất kể có chuyện gì xảy ra, đối mặt với bất cứ cái gì thì chỉ cần có thể nhìn thấy Quan Tử Dao, có thể nghe thấy giọng cô ấy là anh đã thỏa mãn, nguyện ý làm tất cả mọi chuyện cho cô ta.

Nhất là sau khi Quan Tử Dao về nước thì anh cứ có cảm giác như mình được hồi sinh, bất kể làm cái gì cũng tràn đầy năng lượng. Anh nghĩ mọi biện pháp để cô ta được vui vẻ, dù cho chẳng được đáp lại cái gì những cũng vẫn thấy ngọt ngào như được ăn mật.

Nhưng bây giờ, mỗi lần gặp mặt anh chỉ cảm thấy khó thở...

Cô gái khiến trái tim anh đập thình thình hóa ra lại cách xa anh đến vậy, càng ngày càng mơ hồ. Anh dường như đã không nhớ nổi hình dáng cô gái anh thích lúc trước, người đó và người đang đứng trước mặt anh liệu có phải cùng là một người?

Trái tim Mạc Lăng Thiên đau đớn không chịu nổi.

Lúc này, di động của Mạc Lăng Thiên hơi rung một cái, một dãy số nước ngoài gửi cho anh một tấm ảnh.

Trên con đường vắng lặng có một cô gái đang mặc một chiếc váy hoa màu xanh nhạt đứng ở ven đường. Cô gái kia đang trêu chọc một con mèo nhỏ tròn vo màu vàng quất, sự dịu dàng trên khuôn mặt đó dường như có thể xoa tan tất cả khói bụi, cũng khiến cảm giác khó thở lúc này của anh đột nhiên biến mất...

Thiên Tâm...

Thiên Tâm...

Nhận ra trong đầu mình đang lặp đi lặp lại cái tên này thì Mạc Lăng Thiên đột nhiên biến sắc, sau đó vội vàng thu điện thoại về.

Anh thích Tử Dao, anh yêu Tử Dao, anh đã thề rằng cả đời này chỉ thích mình cô ấy, những hiện tại anh đang làm cái gì!

Cái cảm giác phản bội này khiến anh cảm thấy thống khổ...

"Lăng Thiên, chuyện lần này quả thật là chúng em sai, bất kể thế nào anh của em cũng không nên động tới Tiểu Bảo! Cũng may là anh ấy hoàn toàn không muốn làm hại thằng bé, Tiểu Bảo lúc ấy cũng không có gì đáng ngại cả! Mà người đàn bà kia vẫn luôn được Lục Đình Kiêu che chở nên chúng em cũng chẳng làm gì nổi cô ta, đúng không? Giờ cô ta bị thương cũng đâu liên quan gì đến Quan gia chúng em đâu! Đình Kiêu giận cá chém thớt như thế thật quá đáng! Lăng Thiên..."

Mạc Lăng Thiên hít sâu một hơi rồi cắt lời: "Tử Dao, chỗ ba của em thì anh sẽ cố gắng tìm người giúp ba em để giảm bớt hình phạt! Nhưng chuyện của công ty thì... xin lỗi, anh không thể nhúng tay."
 

Hoa Tử

Sưu tầm
Tham gia
24/9/19
Bài viết
6,265
Điểm cảm xúc
589
Điểm
113
Chương 1752: Lòng anh đã nguội lạnh
Nghe Mạc Lăng Thiên nói không thể nhúng tay, sắc mặt Quan Tử Dao lập tức đổi thành vẻ kinh hoàng, không thể tin nổi.

Người đàn ông này đã từng vì cô ta mà nguyện ý làm tất cả mọi chuyện cơ mà, huống hồ đây còn là lúc mà cô ta cần giúp đỡ nhất.

"Lăng Thiên, Đình Kiêu đã thả lời như vậy nên người em có thể xin giúp đỡ chỉ có mình anh thôi, người có thể nói với Đình Kiêu cũng chỉ có anh! Nếu em không đến đường cùng thì tuyệt đối không phiền tới anh..."

Vẻ mặt Mạc Lăng Thiên đã chết lặng: "Tử Dao, ba người chúng ta lớn lên bên nhau từ nhỏ, em là bạn của anh mà Đình Kiêu lại là anh em của anh! Chuyện này lỗi là ở Quan gia, đây cũng là những gì anh có thể làm cho em, cũng là... chuyện cuối cùng anh làm vì em."

Huống chi Ninh Tịch không chỉ là người yêu của Lục Đình Kiêu, mà còn là... em họ của Thiên Tâm...

Quan Tử Dao siết chặt nắm tay: "Anh nói vậy là có ý gì?"

Mạc Lăng Thiên khẽ khép mắt lại rồi nói: "Tử Dao, anh hiểu sự cố chấp của em với Đình Kiêu, bởi vì anh đối với em cũng thế."

"Lăng Thiên, em biết là anh hiểu em..."

Không đợi Quan Tử Dao nói tiếp, Mạc Lăng Thiên đã cắt lời: "Nhưng mà Tử Dao, anh thích em là quang minh chính đại thích em, theo đuổi em nhưng chưa bao giờ làm tổn thương em hay những người bên cạnh em! Càng không ép em làm bất cứ chuyện gì! Nhưng em đối với Lục Đình Kiêu thì đã không còn là thích, thực sự thích một người không phải là nhất định vì để có được đối phương mà bất chấp mọi thủ đoạn! Em hiểu không?"

Những lời này Mạc Lăng Thiên không biết là để Quan Tử Dao nghe, hay là để chính mình nghe,

Chỉ là sau khi nói xong anh cảm thấy mình như được giải thoát.

Anh nhớ tới câu là Lục Cảnh Lễ nói với anh, có vài người không giống vẻ bề ngoài mà anh nhìn thấy...

Thật ra thì, anh nên phát hiện từ sớm, rõ ràng Quan Tử Dao luôn nói rằng cô ấy đã buông tay nhưng một bên lại không ngừng thông qua anh tìm cơ hội đến gần Lục Đình Kiêu. Từ đầu tới cuối mà nói thì giá trị của anh trong mắt cô ấy cũng chỉ là một người anh em thân cận của Lục Đình Kiêu, thậm chí còn không được coi là bạn của cô ta...

Chẳng qua là anh không dám dùng suy nghĩ độc ác đó đi nghĩ về cô gái mình yêu, cũng không muốn tin tưởng cô gái mình thích bao lâu nay lại là loại người mà mình ghét nhất.

Mạc Lăng Thiên nói xong thì đứng lên rồi đẩy cửa rời đi.

Quan Tử Dao ngơ ngác ngồi một chỗ, cô ta nhìn hướng Mạc Lăng Thiên, dường như đến lúc này cô ta mới phản ứng được rằng bản thân đã mất đi cái gì...

Một giấy kế tiếp, Quan Tử Dao vội vàng đứng lên đuổi theo Mạc Lăng Thiên rồi kéo tay anh lại, cô ta run rẩy nói: "Lăng Thiên... thật xin lỗi... Em biết em khiến anh thất vọng... Em biết em lừa gạt anh... Em chưa bao giờ buông tay với anh ấy cả... nhưng em... thật sự là không không chế được... Em không có cách nào khống chế được bản thân mình... Em yêu anh ấy..."

"Em thật sự không thể trơ mắt nhìn Quan gia bị hủy vì em, xin anh, chỉ lần này thôi... được không? Lần này em tuyệt vọng thật rồi, em sẽ không làm phiền anh ấy nữa..."

Mạc Lăng Thiên im lặng nhìn cánh tay đang túm lấy mình, mãi một lát sau, anh chậm rãi kéo bàn tay đang túm chặt lấy cánh tay mình ra rồi nói: "Tử Dao, lòng anh đã nguội lạnh rồi."

Sắc mặt Quan Tử Dao trắng bệch.

"Vì em mà anh đã làm quá nhiều chuyện sai lầm, làm tổn thương quá nhiều người! Cho nên, anh xin lỗi."
 

Hoa Tử

Sưu tầm
Tham gia
24/9/19
Bài viết
6,265
Điểm cảm xúc
589
Điểm
113
Chương 1753: Có phải đi tìm Thiên Tâm hay không?
Một tuần sau.

Quanh miệng Lục Cảnh Lễ mọc đầy mụn nước, mấy ngày nay anh liên tục bám theo anh trai nhà mình khuyên nhủ anh ấy nghỉ ngơi, nói đến toác mồm rách miệng mà vẫn chẳng có tác dụng gì.

Thật nhớ quãng thời gian có Tiểu Tịch Tịch ở đây, chỉ cần một câu của cô ấy thôi cũng giải quyết xong rồi, ngoan ngoãn biết bao nhiêu...

Nghĩ đến đây Lục Cảnh Lễ lại muốn khóc.

Lục Cảnh Lễ còn đang rên rỉ thương cảm thì di động đột nhiên reo lên, anh liếc mắt một cái liền thấy người gọi tới là người của Mạc gia.

"Alo, cô Mạc đấy ạ?"

Vừa mới nhận điện thoại thì đầu bên kia đã vang lên thanh âm sốt sắng của Khang Thục Huệ: "Cảnh Lễ à, mấy ngày nay con có gặp Lăng Thiên không?"

"Anh Thiên? Không ạ! Có gì thế ạ?"

"Suốt cả tuần nay chẳng thấy nó đâu cả! Di động thì vẫn gọi được nhưng chẳng ai bắt máy! Cô hỏi khắp nơi cũng chẳng ai biết nó ở chỗ nào! Cô lo sắp chết rồi đây!"

"Cái gì? Không thấy đâu?" Lục Cảnh Lễ hơi biến sắc.

Một tuần trước...

Đó chẳng phải là lúc mà mình nói chân tướng cho anh Thiên sao?

"Chắc là nghĩ không thông nên xảy ra chuyện rồi..." Lục Cảnh Lễ vô thức lẩm bẩm ra tiếng.

Khang Thục Huệ nghe thấy suýt nữa thì phát điên: "Cảnh Lễ! Cháu nói cái gì? Có chuyện gì xảy ra? Có phải cháu biết cái gì hay không? Cháu nhất định phải nói cho cô biết! Khoảng thời gian này Lăng Thiên nó... Từ sau chuyện của Thiên Tâm... nó vẫn luôn an phận... mỗi ngày đều về nhà đúng giờ... cũng không biết tại sao lại biến mất lâu như vậy..."

Lục Cảnh Lễ cũng lo có chuyện xảy ra nên cũng đành khai báo sự thật: "Một tuần trước anh Thiên có hỏi cháu về chuyện của anh cháu và Quan gia..."

"Sau đó thì sao? Cô biết chắc là lại có liên quan đến cô ta mà! Chỉ có chuyện liên quan đến con khốn đấy thì thằng bé mới có thể như vậy! Lúc trước Quan gia còn đến cầu xin ba của Lăng Thiên đấy, nhưng cô chú không biết rõ nội tình nên cũng không nhúng tay!"

"Sau đó thì cháu chỉ nói thật thôi ạ, đại khái là Quan gia vẫn luôn âm thầm giở trò muốn hại bạn gái của anh trai cháu, thậm chí còn suýt nữa thì hại cả Tiểu Bảo... Cháu thấy lần này anh Thiên cũng không nhúng tay quá nhiều! Chắc là đã hiểu ra rồi chỉ là nhất thời vẫn chưa chấp nhận nổi..."

Lục Cảnh Lễ vừa nói vừa vội vàng an ủi: "Nhưng mà cô đừng vội, người lớn đùng thế rồi làm gì có thể dễ dàng xảy ra chuyện chứ! Cháu đoán là anh ấy khó chịu nên mới tìm một chỗ để khuây khỏa lại thôi! Lúc cháu có gì khó chịu trong lòng cũng hay như vậy lắm!"

"Thật sao?"

"Thật, cô cứ yên tâm đi! Cháu cũng giúp mọi người một tay tìm anh ý xem sao!"

"Cám ơn cháu Cảnh Lễ..."

....

Khang Thục Huệ nói chuyện điện thoại xong thì lập tức đem tình hình nói lại cho Mạc Kiến Chương.

Mạc Kiến Chương trầm ngâm nói: "Vậy cứ để nó khuây khỏa mấy ngày đi, bà vội cái gì?"

"Tôi có thể không lo à! Ông cũng biết con trai ông đã tuyệt vọng với con bé kia rồi! Nhỡ đâu nó chịu đả kích quá lớn mà vẫn không nghĩ thông thì sao? Đã bảy ngày rồi đấy! Cháu tôi đã không còn, có phải ông muốn tôi mất cả con trai thì ông mới vừa lòng đúng không?"

Mạc Kiến Chương thấy vợ mình càng nói càng hồ đồ, ông ta chỉ có thể nói: "Tôi cũng cho người đi tìm rồi còn gì! Bà kiên nhẫn một chút được không nào? Không biết cái thằng nhóc thối tha kia chạy đi đâu nữa! Thậm chí ngay cả tôi cũng tìm không được!"

Lúc này chẳng biết Khang Thục Huệ nhớ tới cái gì mà đột nhiên nói: "Ông bảo... có phải Lăng Thiên chạy đi tìm Thiên Tâm không?"

"Thiên Tâm?" Mạc Kiến Chương hơi nhăn mày: "Chẳng phải Thiên Tâm ra nước ngoài rồi sao?"
 

Hoa Tử

Sưu tầm
Tham gia
24/9/19
Bài viết
6,265
Điểm cảm xúc
589
Điểm
113
Chương 1754: Thoải mái
Khang Thục Huệ càng nghĩ càng thấy chuyện này có khả năng: "Thật ra thì, khoảng thời gian này tôi vẫn luôn ngầm quan sát, Lăng Thiên nhà chúng ta đối với Thiên Tâm hoàn toàn không phải không có chút tình cảm nào như thằng bé vẫn nói! Chẳng qua là thằng nhóc thối kia không tự biết mà thôi! Ông không phát hiện từ sau khi Thiên Tâm đi thì hồn vía của thằng bé cứ như bay đi đâu mất sao? Lại cộng thêm đả kích lần này thì chưa biết chừng nó lại đi tìm Thiên Tâm thật ý chứ?"

Mạc Kiến Chương cũng bị vợ mình nói cho dao động: "Nhưng nhỡ đâu không phải thì sao? Bà cứ tự tiện đi tìm con gái nhà người ta thế không ổn đâu!"

Khang Thục Huệ do dự hồi lâu: "Tất nhiên là tôi cũng không muốn quấy rầy Thiên Tâm, cũng không có mặt mũi nào đi tìm con bé cả... thôi... chúng ta cứ chờ xem mai có tin tức gì không..."

...

Một đêm trôi qua.

Mạc Lăng Thiên vẫn không có tin tức gì, lúc này Khang Thục Huệ phát hoảng, cuối cùng bà cũng bất chấp tất cả mà run rẩy nhấn gọi vào dãy số ở nước ngoài của Ninh Thiên Tâm.

"Alo?"

Nghe thấy giọng nói dịu dàng ở đầu dây bên kia, Khang Thục Huệ không nhịn được nữa mà khóc ra thành tiếng: "Thiên Tâm... bác... bác là mẹ của Lăng Thiên..."

"Mạc phu nhân?" Giọng nói bên kia rõ ràng là có một chút kinh ngạc.

"Có phải bác làm phiền cháu nghỉ ngơi rồi không?" Khang Thục Huệ nói.

"Không ạ, bên cháu đang là buổi chiều, nhưng mà sao bác... sớm như thế này... là có chuyện gì xảy ra sao?"

Giọng nói nho nhã lại lễ độ của Ninh Thiên Tâm càng khiến Khang Thục Huệ càng thêm áy náy, trên mặt cũng nóng phừng phừng. Nếu như Ninh Thiên Tâm không nói gì mà cúp máy luôn thì bà cũng có thể hiểu, nhưng sự dịu dàng cùng thoải mái dường như đã thấm nhuần vào xương tủy của con bé khiến cho nó dù gặp phải bao nhiêu chuyện như vậy những vẫn vẹn nguyên như lúc ban đầu.

"Thiên Tâm, thật xin lỗi vì làm phiền cháu! Bác chỉ hỏi một câu thôi rồi cúp máy luôn mà, không biết mấy ngày nay Lăng Thiên có qua bên đấy tìm cháu không?" Khang Thục Huệ khẩn trương hỏi.

Chắc là do nghe đến cái tên "Mạc Lăng Thiên" nên Ninh Thiên Tâm yên lặng một giây rồi mới trả lời: "Không có ạ."

"Không có?" Một chút hy vọng cuối cùng cũng biến mất, cả người Khang Thục Huệ nhất thời cứng ngắc, trái tim cứ như rơi vào hầm băng.

Nghe thấy tiếng khóc sụt sùi ở bên kia, Ninh Thiên Tâm bất an hỏi han: "Mạc phu nhân, bác có khỏe không?"

"Bác không sao... là Lăng Thiên... Lăng Thiên đột nhiên mất tích... Bác lo không biết có xảy ra chuyện gì hay không... Di động của nó vẫn gọi được nhưng không ai bắt máy cả... Nếu có thể, có thể làm phiền cháu gọi cho nó hay gửi một cái tin nhắn cũng được... hỏi xem nó đang ở đâu... nói không chừng nếu cháu gọi... thì nó sẽ bắt máy..." Khang Thục Huệ thút thít cầu xin.

"Cái này..."

"Bác biết cái này là làm khó cháu, nhưng bác bây giờ đã là "bệnh nặng thì vái tứ phương", nếu cháu không muốn cũng không sao, không quan hệ..."

"Cháu... để cháu thử xem, nhưng cháu nghĩ... chắc không giúp được gì đâu..."

"Có thật không? Tốt quá! Cám ơn! Cám ơn cháu Thiên Tâm! Dù thế nào cũng cám ơn cháu!"

...

Ninh Thiên Tâm cúp máy, sau đó thì ngồi ngây người ra trên ghế salon.

Vừa rồi là vì cô không chịu nổi cảnh Khang Thục Huệ vừa khóc vừa cầu xin nên đã đáp ứng nhưng khi bĩnh tĩnh nghĩ lại thì cô thấy chuyện này mà cô nhúng tay vào thì có chút hoang đường...

Nghĩ nghĩ một hồi, cô gọi cho Ninh Tịch.

"Alo, Tiểu Tịch..."

"Alo, xin chào! Tôi là quản lý Lâm Chi Chi của Ninh Tịch, cô là chị họ của cô ấy sao?" Thanh âm vang lên ở đầu bên kia cũng chẳng phải Ninh Tịch.

"Đúng vậy."

"Xin lỗi, hiện giờ cô ấy đang có việc bận không thể nghe máy, có việc gì cần thì tôi có thể báo lại cho cô ấy gọi lại cho cô được không?"
 

Hoa Tử

Sưu tầm
Tham gia
24/9/19
Bài viết
6,265
Điểm cảm xúc
589
Điểm
113
Chương 1755: Không thẹn với lương tâm
"Oh... không cần đâu, cũng chẳng phải chuyện gì gấp! Không cần quấy rầy em ấy đâu."

Thấy Ninh Tịch đang bận thì Ninh Thiên Tâm cũng liền cúp máy, ngồi ngẫm nghĩ một chút thì cô đột nhiên khẽ lắc đầu một cái, cảm thấy mình có chút buồn cười.

Dù sao thì cũng đã chẳng còn quan hệ gì nữa rồi, cần gì phải quan tâm người ta sẽ nghĩ cái gì, cần gì phải quan tâm có hoang đường hay không?

Làm gì thì làm, không thẹn với lương tâm là được.

Ninh Thiên Tâm nghĩ xong liền mở wechat ra rồi nhanh chóng gửi một tin nhắn đi, sau đó cầm quyển sách đặt bên cạnh lên đi về phía phòng học.

...

Trên hòn đảo nào đó tại thành phố S.

Hòn đảo nhỏ nhỏ bé lẳng lặng nằm cô đơn giữa biển khơi, trên đảo có một căn biệt thự có kiến trúc rất đặc biệt.

Nhưng mà, hiện giờ trong hầm rượu của căn biệt thự này lại là một đống hỗn độn.

Rèm cửa sổ vừa dày vừa nặng hoàn toàn không để ánh sáng lọt vào, cả hầm rượu đều rỗng tuếch, vỏ chai vứt vương vãi khắp nơi, trong không khí cũng tràn ngập mùi rượu gắt mũi.

Một gã đàn ông nằm lăn lóc giữa đống chai lọ cùng mảnh vỡ, cả người gầy đi hẳn một vòng. Trán gã dính những mảnh vụn của chai lọ, gò mã hõm sâu, đôi mắt xám xịt không có một chút ánh sáng nào trông cứ như xác của một con thú đã chết...

Bênh cạnh gã có một chiếc di động đã tắt chuông, thỉnh thoảng màn hình lại sáng lên chiếu sáng căn hầm tối om này.

Không biết qua bao lâu, gã đàn ông máy móc đứng lên, quờ tay lên kệ rượu đã bị khoắng sạch hơn nửa mà mò mẫm lấy một chai.

Chân gã chẳng biết vấp phải cái gì mà ngã lăn ra, nhưng gã cũng chẳng buồn để ý mà tiếp tục nằm đó.

Lúc này di động bên cạnh gã lại sáng lên, nhưng dường như mắt của gã đã chẳng còn thấy được bất cứ cái gì trên đời này, gã chẳng thèm nhìn nó lấy một cái. Tự dưng cái thứ ánh sáng kia khiến gã bị chói mắt nên gã mới phân tâm đi nhìn một chút.

Lúc ngón tay gã đè lên nút tắt nguồn thì đột nhiên con mắt xám xịt chết lặng ấy bốc lên một ngọn lửa mạnh mẽ. Gã ngồi bật dậy nhanh như một viên đạn bắn ra khỏi nòng súng, bàng hoàng nhìn cái tên hiện trên màn hình.

Thiên Tâm...?

Vì trên thông báo chỉ hiện tên người gửi chứ không hiện nội dung, cho nên Mạc Lăng Thiên run run tay đi mở khóa di động.

Nhưng mà, chính lúc đấy thì chiếc điện thoại của gã hết pin, tự động tắt máy.

"Mẹ kiếp!!!"

Trong hầm rượu suốt bảy ngày bảy đêm không có một tiếng người đột nhiên vang lên tiếng gầm giận dữ của một gã đàn ông.

Tìm cả biệt thự lại chẳng có cái sạc phin nào.

Mạc Lăng Thiên lập tức xông ra cửa, nổ máy du thuyền rời khỏi đảo nhỏ.

Trên bờ biển cách đảo nhỏ không xa có một làng chài, anh ta vội vàng chạy về phía cửa hàng tạp hóa gần đó.

"Chủ quán... sạc pin... ông có không?"

Chủ quán kia thấy người này quần áo lam lũ, mặt mũi dơ bẩn thì bị dọa cho hết cả hồn: "Cậu..."

Không đợi chủ quán nói chuyện, Mạc Lăng Thiên đã vỗ tờ một trăm tệ lên trên quầy.

"Có! Có! Cậu muốn loại nào cũng có!"

"Chỗ ông có sạc được không?"

"Có đấy, ổ điện ở cạnh chân cậu ý!"

Mạc Lăng Thiên cầm lấy sạc điện thoại rồi đặt mông ngồi thẳng xuống mau chóng cắm sạc vào ổ điện.

Một giây... năm giây... mười giây...

"Sao lại chậm thế hả?"

"Hì hì, cái chỗ thôn quê như chúng tôi sao mà nhanh được, anh cứ chờ chút đi!" Chủ quán tò mò vừa nhìn vừa đánh giá Mạc Lăng Thiên: "Nhóc con, có phải cậu bị bọn bán hàng đa cấp lừa đúng không? Có muốn tôi giúp báo cảnh sát không?"

"Không cần." Mạc Lăng Thiên nhìn chằm chằm vào cái đèn màu đỏ biểu hiện điện đang vào của di động trên mặt đất.

Đợi chừng ba phút, di động cuối cũng cũng có thể khởi động.

Mạc Lăng Thiên đang muốn mở wechat thì lại đột nhiên khựng lại, ngón tay anh co rồi lại duỗi ra không biết bao nhiêu lần mới mở được wechat để đọc mẩu tin nhắn kia...
 

Hoa Tử

Sưu tầm
Tham gia
24/9/19
Bài viết
6,265
Điểm cảm xúc
589
Điểm
113
Chương 1756: Chuyện duy nhất có thể làm vì em
[Thiên Tâm: Anh đang ở đâu? Mẹ anh rất lo lắng, nếu đọc được xin hãy gọi điện lại cho bà ấy]

Mạc Lăng Thiên nhìn tin nhắn kia, dòng máu chảy ngược suốt nãy giờ cùng với nỗi đau đớn đến mất không chế đều lắng đọng lại trong nháy mắt.

Không phải ảo giác...

Hóa ra không phải là ảo giác...

Chủ quán đang lẩm bẩm hát hò sắp xếp lại hàng hóa thì liếc thấy cái thằng nhóc luôn mồm đòi sạc điện thoại kia đột nhiên cứng đờ cúi đầu nhìn chằm chằm vào cái di động, lát sau thì lại thấy có giọt nước rơi xuống màn hình điện thoại...

"Ối! Nhóc con làm sao thế? Có cần tôi giúp gì không?" Chủ quán có chút lo lắng chạy tới.

Mạc Lăng Thiên chẳng buồn ngẩng đầu lên chỉ nói: "Cho tôi một gói thuốc lá."

"Cậu muốn loại nào? Chỗ tôi đây chẳng có gì ngoài thuốc lá nhưng chỉ sợ cậu hút không quen thôi..."

"Cái nào cũng được, không sao."

Ông chủ đứng bên cạnh nhìn nhìn, có chút do dự cầm một bao thuốc lá từ trên quầy đưa cho Mạc Lăng Thiên, nhân tiện còn đưa qua một cái bật lửa.

Mạc Lăng Thiên châm thuốc rồi rít một hơi, lập tức mũi bị khói xông lên mà ho khan liên tục.

Chủ quán kia thấy thế thì cười ha hả: "Sặc rồi thấy chưa! Ở đây chúng tôi đều hút loại này đó, đủ đô!"

Vùng biển này dân tình chất phác, chắc người chủ quán kia vẫn luôn lo lắng Mạc Lăng Thiên có chuyện gì nên vẫn không ngừng kiếm chuyện để nói với anh ta. Những lời nói sang sảng liên tục vang lên bên tai, trên mặt biển sắc trời bắt đầu sáng dần, gió biển mang theo mùi muối mặn thổi qua khuôn mặt...

Mạc Lăng Thiên lẳng lặng nhìn tin nhắn trên di động kia, một lần rồi lại một lần.

Dường như có một cỗ lực lượng to lớn đang tràn ngập khắp thân thể anh ta, từ trong lòng đất tăm tối không có ánh mặt trời mà phá đất chui lên...

Thời gian lẳng lặng trôi qua...

Mạc Lăng Thiên vẫn chẳng nhúc nhích gì mà nhìn chằm chằm vào cái tin nhắn kia, ngón tay đã đè lên nút trả lời nhưng rốt cuộc vẫn chẳng làm gì hết.

Chờ pin sạc thêm được một chút thì Mạc Lăng Thiên lập tức mở ra danh bạ gọi về nhà một cú.

"Alo, mẹ..."

"Lăng Thiên... Lăng Thiên! Thật sự là con đấy à! Cái thằng nhóc xấu xa! Rốt cuộc là con chạy đi đâu vậy hả? Có biết mẹ của con sắp bị con dọa chết rồi không! Giọng của con làm sao thế? Có phải bị ốm rồi không? Bây giờ con đang ở đâu? Mấy ngày nay đi chỗ nào?" Một tràng những vấn đề bị Khang Thục Huệ tuôn ra.

"Mẹ, con xin lỗi, con về ngay đây, sau này sẽ không để mẹ lo lắng nữa."

"Thằng nhóc xấu xa này..." Nghe âm thanh khản đặc tiều tụy của con trai trong lòng Khang Thục Huệ đau đớn khôn nguôi.

"Mẹ, làm phiền mẹ gọi lại cho Thiên Tâm, bảo cô ấy là con không sao." Mạc Lăng Thiên lại nói.

Khang Thục Huệ ở đầu dây bên kia nghe vậy thì sửng sốt: "Thiên Tâm liên lạc với con? Sao con không tự đi nói với nó đi? Lăng Thiên, biết điều thì nói ngay cho mẹ, có phải con đối với Thiên Tâm..."

"Mẹ, không phải đâu." Giọng của Mạc Lăng Thiên không có bất kì sự do dự nào: "Phiền mẹ gọi giúp con, máy con hết pin rồi."

Khang Thục Huệ cũng không nghi ngờ nhiều, cộng thêm việc bà thật sự muốn gặp con trai nên vội vàng nói luôn: "À à được... vậy con mau về đi!"

"Vâng."

...

Hút hết điếu thuốc Mạc Lăng Thiên mới chậm rãi đứng lên: "Cám ơn, thuốc không tệ."

Chủ quán cười ha hả nhìn anh: "Thật không! Ai hút thuốc ở đây xong cũng khen ngon đấy! Nhóc con, có phải cậu... gặp chuyện gì hay không?"

Mạc Lăng Thiên nhìn về phía mặt biển cách đó không xa: "Chỉ là đột nhiên hiểu ra một ít chuyện."

Anh rốt cuộc cũng hiểu, cũng nguyện ý thừa nhận rằng qua quãng thời gian dài bầu bạn thì anh đã yêu một người con gái khác.

Chỉ là chờ đến lúc anh phát hiện ra tình cảm của mình thì hai người họ đã không còn khả năng nữa.

Chuyện duy nhất anh có thể làm cho em cũng chỉ có một chuyện...

Không làm phiền em nữa...

...
 
Trạng thái
Không mở trả lời sau này.
Top