[Ngôn tình] Chọc Tức Vợ Yêu - Mua Một Tặng Một - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

Trạng thái
Không mở trả lời sau này.
Tham gia
13/4/19
Bài viết
887
Điểm cảm xúc
1,279
Điểm
93
"Tự tôi lấy đấy có được không hả? Nhưng mà sau đó quả thật Lục Đình Kiêu cũng giúp tôi."

"Biết rồi, bà không sao là được! Tôi cúp máy đây! À! Nhớ xem email!" Nghĩ tới việc cô vẫn còn đang bệnh, Giang Mục Dã cố nén tức giận, cũng không còn tâm tình hỏi thăm quá trình anh hùng cứu mĩ nhân của Lục Đình Kiêu, giọng điệu cứng nhắc, cúp điện thoại.

Chết tiệt! Nếu không phải Lục Đình Kiêu dùng thủ đoạn hèn hạ kìm chân anh thì giờ phút ngày người ở bên cạnh Ninh Tịch phải là anh, người giúp cô vượt qua khó khăn phải là anh mới đúng!

Vô sỉ, quá vô sỉ!

"Giang Mục Dã gọi tới?" Lục Đình Kiêu thuận miệng hỏi một câu.

"Đúng vậy, hỏi tôi có cần hỗ trợ hay không, còn bảo gửi email cho tôi, không biết là gửi cái gì mà cứ nhắc tôi phải xem, thần thần bí bí, xem ra lại muốn chỉnh tôi đây? Năm ngoái cũng thế, anh ta gửi cái video người ta xếp mấy con sâu cho tôi, làm tôi phải đánh anh ta vài trận mới hả được cơn giận..."

Ninh Tịch lầu bầu than phiền, cũng không vội xem email mà tiếp tục xem tin nhắn cùng danh sách cuộc gọi nhỡ xem có ai cần thiết gọi lại không.

Nhưng đa phần là số lạ, nhất định là đám phóng viên gọi tới, kéo xuống dưới cùng lại thấy một cái tên gọi tới vào ngày sinh nhật của cô.

Thấy hai chữ kia, vẻ mặt của Ninh Tịch liền trở nên ấm áp dịu dàng: "Tôi còn tưởng nó quên sinh nhật tôi rồi chứ?"

"Ai?" Lục Đình Kiêu lập tức căng thẳng theo bản năng.

"Em trai tôi, Đường Nặc."

Lục Đình Kiêu gật đầu nhẹ nhàng thở phào một hơi. Còn tưởng là bạn trai cũ, anh sắp thành thần hồn nát thần tính, trông gà hóa cuốc rồi đây.

Ninh Tịch lập tức gọi lại: "Hey, Tiểu Nặc…"

"Chị, cuối cùng chị cũng gọi lại cho em! Bây giờ chị sao rồi? Có khỏe không? Những người đó có làm khó chị hay không? Em thấy tin tức trên báo..."

"Yên tâm đi, chị không sao!"

"Nhưng em thấy người kia muốn kiện chị!"

"Chị em cũng không phải kẻ ăn chay, ai kiện ai còn chưa biết đâu!"

"Chị thật sự không sao chứ?"

"Thật sự không sao! Em cứ thích lo lắng chuyện của chị thế này, chị nghĩ em không phải 17 đâu mà là 70 tuổi ấy! Nhưng mà, em cứ thế mà tin chị sao? Không cho rằng chị vì muốn có được vai diễn đến phát điên mà đâm Ninh Tuyết Lạc một kiếm sao?"

"Chị là chị của em mà em còn không tin, chả lẽ đi tin người ngoài?"

Nghe được câu nói này, một dòng nước ấm đang lặng lẽ lan tỏa khắp người Ninh Tịch: "Thằng nhóc thối này, coi như em khéo mồm!"

"Biết chị không sao là em yên tâm rồi. Đúng rồi, em còn chưa chúc mừng sinh nhật chị, nhưng qua mất rồi..."

"Không sao, bây giờ nói cũng được, cám ơn em, em trai thân yêu lại đẹp trai của chị…"

"Bớt buồn nôn đi, không nói với chị nữa, sắp khai giảng rồi, em còn phải làm bài tập hè đây này!"

"Đi đi, đi đi! Cố gắng lên anh, bạn trẻ!"

Kết thúc cuộc gọi, tâm tình Ninh Tịch giống như bầu trời sau cơn mưa vậy, quang đãng sáng sủa.

Ninh Tịch có tâm trạng tốt, Lục Đình Kiêu cũng vui lên không ít: "Tình cảm của hai chị em rất tốt?"

"Đúng vậy! Mặc dù không phải ruột thịt nhưng tình cảm của hai chúng tôi vẫn luôn rất tốt. Khi còn bé, bà nội tôi rất trọng nam khinh nữ, mỗi khi nhà có cái gì ngon thì chỉ có mình Tiểu Nặc được ăn, ngay cả ăn cơm tôi cũng không thể ngồi cùng bàn. Nhưng lần nào Tiểu Nặc cũng giấu một ít đưa cho tôi, mỗi lần bà nội mắng tôi thì Tiểu Nặc đều đứng ra bảo vệ tôi, thằng bé đúng là rất thương tôi!"

Ninh Tịch vừa nói vừa có chút thẫn thờ: "Có phải rất kì lạ hay không? Là ruột thịt mà lại cứ như kẻ thù, còn người chẳng có tí quan hệ máu mủ gì với mình lại là người thân. Đáng lí tôi nên sớm nhận ra ở trong cái giới kia thì tình thân không thể nào sánh với lợi ích..."

Lục Đình Kiêu vuốt đầu cô gái đang buồn rầu cúi gằm mặt xuống: "Cô sẽ có được cái tốt hơn."

Mỗi lần cô kể chuyện ngày bé anh lại không nhịn được mà đau lòng cho cô, anh muốn thương cô nhiều thêm một chút, đem những thứ cô mất đi đều bù đắp lại gấp đôi.
 
Sửa lần cuối:
Tham gia
13/4/19
Bài viết
887
Điểm cảm xúc
1,279
Điểm
93
Ninh Tịch xem xong danh sách cuộc gọi, lại nhìn tới danh sách tin nhắn, lúc nhìn thấy một tin trong đó lập tức sửng sốt.

[Honey, tôi quả thật đã đánh giá thấp sự can đảm của em rồi.] Người gửi: YS.

Đang yên đang lành gửi cho cô một câu như này là có ý gì? Cô đã làm cái gì?

Lục Đình Kiêu đã xóa ghi chép cuộc gọi, nên Ninh Tịch không biết đêm hôm đó giữa hai người đàn ông này đã có một cuộc nói chuyện qua điện thoại.

"Sao vậy?" Thấy vẻ mặt cô hơi kì lạ, Lục Đình Kiêu liền lên tiếng hỏi.

"Không có gì..." Ninh Tịch chỉ nghĩ cái gã kia lại phát điên cái gì rồi, cho nên cô cũng lười phản ứng lại, để di động xuống hỏi: "Bao giờ Tiểu Bảo tới?"

"Sắp tới rồi."

Ninh Tịch nghe vậy liền sờ tóc lên mình: "Cái kẹp tóc của Tiểu Bảo đưa tôi đâu rồi?"

"Ở đây, tôi đã cất giúp cô." Lục Đình Kiêu kéo ngăn tủ đầu giường ra, đưa chiếc kẹp tóc màu hồng phấn cho cô.

Ninh Tịch lập tức vui vẻ kẹp lên.

Nhìn chiếc kẹp trên đầu Ninh Tịch, trong lòng Lục Đình Kiêu có chút hối hận, sớm biết thế đã không tặng cô súng, nếu tặng giây chuyền, vòng tay hay bông tai các kiểu thì cô đã có thể đeo trên người rồi.

Thật ra thì anh đã chuẩn bị xong quà từ lâu rồi - là một chiếc nhẫn, chỉ tiếc là thời cơ còn chưa tới.

Hai người đang nói chuyện, một tiếng gõ cửa vang lên.

Ninh Tịch lập tức lăn xuống giường đi ra mở cửa, quả nhiên là Tiểu Bảo tới.

"Bảo bối tới rồi!"

Sau khi đi vào Tiểu Bảo vội vàng dùng nắm tay nhỏ kéo quần áo cô, dường như muốn cô cúi người thấp xuống một chút.

"Làm sao vậy?" Ninh Tịch thuận thế ngồi xổm xuống.

Tiểu Bảo lập tức dùng cái đầu nhỏ của mình dí vào trán của cô, vẻ mặt vô cùng nghiêm túc.

Ninh Tịch không nhịn được liền bật cười: "Phụttt, bảo bối đang đo nhiệt độ cho cô sao? Con yên tâm đi, cô mới dùng nhiệt kế đo rồi, đã hết sốt rồi!"

Tiểu Bảo đau lòng nhìn vết bầm tím lưu lại trên tay cô do bị cắm kim truyền nước. Ninh Tịch ôm nhóc vào trong ngực, dỗ dành: "Đừng nhăn mặt, cô vừa nhìn thấy con thì đã hết sạch cả bệnh rồi!" Đúng là thần khí chữa bệnh, thật muốn trộm về nhà.

"Muốn xuống đi dạo chút không?" Lục Đình Kiêu đề nghị.

"Có…" Vừa vặn, cô ngủ nguyên một ngày, giờ cần phải hoạt động cơ thể. Cũng không thể để Tiểu Bảo ngồi buồn bực mãi trong phòng bệnh được.

Lúc ba người muốn đi tới thang máy thì phải đi ngang qua một phòng bệnh, bên ngoài của phòng bệnh cực kì ồn ào, các phóng viên chen lấn tầng tầng lớp lớp, tất cả đều tranh nhau phòng vấn người trong phòng bệnh:

"Tuyết Lạc, xin hỏi hiện tại các cô đã liên lạc được với Ninh Tịch chưa?"

"Vẫn chưa, chúng tôi không liên lạc được với cô ấy."

"Ninh Tịch sợ tội nên chạy trốn, đối với việc này cô có ý kiến gì không? Bước kế tiếp cô định làm gì?"

"Tôi... tôi không biết... cho đến bây giờ tôi vẫn không tin cô ấy sẽ làm ra chuyện như thế này..."

"Nghe nói Ninh thị cùng Tinh Huy đều đã rút vốn để bày tỏ sự kháng nghị đúng không? Trước mắt đoàn làm phim có phản ứng thế nào? Sẽ đổi vai của Ninh Tịch sao?"

"Cái này tôi không biết, mọi người có thể hỏi người phụ trách của đoàn làm phim."

"Nếu Ninh Tịch xuất hiện nói xin lỗi cô, cô sẽ tha thứ cho cô ta sao?"

"Nếu cô ấy thật lòng hối cải thì cá nhân tôi có thể tha thứ cho sự hồ đồ nhất thời của cô ấy, nhưng ảnh hưởng xấu của cô ấy đối với giới giải trí thì không thể chỉ cần một lời xin lỗi là có thể giải quyết, cũng không tới lượt tôi tha thứ!"

...

Ninh Tịch cũng không thể ngờ được lại được chứng kiến màn kịch Bạch Liên Hoa của Ninh Tuyết Lạc ở đây, không nhịn được mà nhíu mày lại, lúc này cô mới phát hiện hóa ra cô ở cùng một bệnh viện với Ninh Tuyết Lạc, lại còn cùng một tầng.

Ngay lúc đó, giữa đám phóng viên đột nhiên có người chú ý đến phía cửa thang máy thấy Ninh Tịch liền kêu lên một tiếng: "Ninh Tịch!!!"
 
Sửa lần cuối:
Tham gia
13/4/19
Bài viết
887
Điểm cảm xúc
1,279
Điểm
93
̣ch

"Ninh Tịch? Đâu? Ở nơi nào?"

"Ninh Tịch đến? Không thể nào! Cô ta còn dám xuất hiện?"

"Bên kia bên kia!"

...

Tất cả các phóng viên đều nhìn sang bên kia, hơn nữa cũng rối rít đổi hướng máy quay sang chuẩn bị cướp tin tức.

Ninh Tịch nhướng mày, phản ứng đầu tiên của cô là che cho bánh bao nhỏ, không để người khác dọa đến thằng bé.

Nhưng mà, không đợi Ninh Tịch ôm lấy bánh bao nhỏ, đầu của cô đã được một bàn tay to lớn ấn vào một lồng ngực ấm áp, sau đó cái tay nhỏ bé của bánh bao nhỏ cũng nắm tay cô thật chặt tựa hồ như đang an ủi cô không cần phải sợ.

Đám người kia còn cách bọn bọ mười bước chân thì buộc phải dừng lại.

Không biết từ đâu nhô ra hai gã đàn ông cao lớn đeo kính đen, mặc nguyên cây đen, vẻ mặt hung ác, chặn tất cả bọn họ lại.

"Này, các người là ai, tránh ra! Chó ngoan không cản đường!" Có một phóng viên dường như bị chuyện nhất định phải cướp được tin tức làm cho nóng đầu, không nghĩ ngợi gì mà thốt lên.

Nhưng trong số họ cũng có người thông minh, vội vàng kéo lại tên đó lại, vẻ mặt kiêng kị giống như nhòm thấy thứ gì cực kì đáng sợ: "Anh điên rồi à? Đó là vệ sĩ của Lục thị!"

"Lục... Lục thị... sẽ không phải Lục thị đó chứ?"

"Thừa lời! Kinh Thành có mấy cái Lục thị?"

"Nhưng sao anh biết? Trên mặt bọn họ cũng không khắc chữ!"

"Anh bị ngu à? Không thấy gia huy* trên đồng phục của bọn họ sao?"

(*Gia huy: biểu tượng của gia tộc)

Nghe thấy vậy, tất cả mọi người đều đồng loạt lùi về sau ba bước, mấy người vừa rồi có thái độ không tốt lập tức tỏ ra sợ hãi: "Hai vị đại ca, thật xin lỗi thật xin lỗi! Là chúng tôi có mắt mà không thấy thái sơn! Ngài ngàn lần đừng so đo với chúng tôi!"

"Trời ạ! Nếu hai người kia là vệ sĩ của Lục thị? Vậy ba người phía sau sẽ có lai lịch gì?

Các phóng viên dáo dáo ngó theo muốn nhìn cho rõ, nhưng ánh mắt vừa mới dè dặt liếc tới thì tất cả đều sợ đến mặt không còn giọt máu.

Người đàn ông có thân hình cao lớn đang ôm cô gái vào lòng có khuôn mặt lạnh lùng đẹp như thiên thần, chỉ là, ánh mắt quá mức sắc bén, khí tráng cũng quá mức kinh người. Những phóng viên có chút đạo hạnh thì đều có mắt nhìn người, phát hiện người đàn ông này không dễ chọc liền lập tức ngoan ngoãn cúp đuôi lại...

"Cái gì mà Ninh Tịch, chắc chắn anh nhìn lầm rồi! Người ta là một nhà ba người! Người phụ nữ kia sao có thể là Ninh Tịch?"

"Đúng vậy! Có phải muốn tin đến phát điên rồi không? Nhìn ai cũng cho là Ninh Tịch!"

"Người này vừa nhìn đã biết không dễ trêu vào, anh muốn hại chết chúng tôi sao?"

Đám phóng viên nhao nhao lên án người lên tiếng đầu tiên.

"Ờ thì, có thể là tôi nhìn nhầm rồi, chỉ có điều nhìn dáng dấp có chút giống, không phải lúc đầu các ngươi cũng nhận nhầm sao..."

"Giống cái rắm ý! Ninh Tịch là cái loại độc phụ lòng dạ rắn rết, vị tiểu thư kia nhìn một cái đã biết chính là hiền thê lương mẫu, khí chất cao quý thoát tục, làm sao mà giống nhau được?"

"Đúng vậy! Một cô gái ôn nhu hiền lành như vậy sao có thể là tiện nhân Ninh Tịch được!"

...

Lúc này, “Đinh” một tiếng, thang máy tới.

Cho đến khi ba người đã vào thang máy, đám phóng viên vẫn đứng tại chỗ cảm thán:

"Ầy, mấy người có chú ý đến đứa bé vừa rồi không, xinh thật đấy! Khuôn mặt cứ như khắc từ một khuôn ra với người đàn ông kia vậy, vừa nhìn đã biết là cha con!"

"Người đàn ông kia rốt cuộc là vị nào của Lục gia vậy? Khí tràng thật đáng sợ!"

"Tôi thấy người đàn ông kia có chút quen..., sao tôi lại thấy... có chút giống Thần Tài Gia chứ?"

"Anh đừng nói nữa! Đúng là có chút giống thật! Vậy thì đứa bé kia... sẽ không phải là vị Tiểu thái tử trong truyền thuyết chứ?"
 
Sửa lần cuối:
Tham gia
13/4/19
Bài viết
887
Điểm cảm xúc
1,279
Điểm
93
Sự suy đoán này y như một hòn đá ném thẳng vào mặt hồ yên ả:

"Làm sao có thể? Lục Đình Kiêu vẫn độc thân có được hay không? Mặc dù có con trai nhưng tuyệt đối không thể có phụ nữ bên cạnh!"

"Nếu thật sự là anh ta thì đây chính là tin tức nóng hổi đấy, chậc chậc..."

"Nóng thì sao? Anh dám đăng chắc? Quên mất năm đó tòa soạn VIO sụp đổ như thế nào rồi à?"

"Ờ thì... tất nhiên là nhớ rồi, là vì họ chụp lén một bức hình của Lục Đình Kiêu, còn dám đăng lên nữa..."

Nói tới đây, đám phóng viên lập tức dập tắt tâm tư của mình, có người nhanh tay chụp lại được cũng bắt đầu run rẩy xóa ảnh.

Lục Đình Kiêu nổi danh là kín đáo, không muốn người khác soi mói tới mình, không chấp nhận bất cứ cuộc phỏng vấn nào của truyền thông, Tiểu thái tử càng được bảo vệ kĩ càng đến một ngọn gió cũng thổi không lọt, cho dù rất hiếu kì về thân phận của người phụ nữ kia nhưng bọn họ còn chưa muốn đâm đầu vào chỗ chết đâu.

Trong thang máy…

Ninh Tịch từ trong lòng Lục Đình Kiêungẩng đầu lên nhìn bánh bao lớn, rồi lại nhìn bánh bao nhỏ, trong lòng liền ngũ vị tạp trần.

(*Ngũ vị tạp trần: ngọt mặn đắng chua cay cùng lúc, ý chỉ cảm giác phức tạp hỗn độn)

Hóa ra cảm giác có người bảo vệ... lại là như thế này...

"Còn ổn chứ? Để tôi đổi bệnh viện cho cô?" Sắc mặt Lục Đình Kiêu có chút âm trầm. Lúc ấy quá vội nên cũng không phát hiện ra sự trùng hợp đến khó chịu này.

"Không cần phiền vậy đâu, tôi thật sự không sao, nếu không thì chúng ta về nhà được không? Tôi không thích ở trong bệnh viện..."

"Được."

"Cơ mà... hai vệ sĩ kia đột nhiên chui từ đâu ra vậy?" Ninh Tịch nghi ngờ hỏi.

"Vẫn luôn ở gần đây, tình huống của cô bây giờ có chút đặc biệt, để bọn họ đi theo để phòng ngừa vạn nhất." Việc cô bị thương do fan não tàn tấn công, anh tuyệt đối không cho phép xảy ra lần thứ hai.

"Tôi còn chưa chính thức kí hợp đồng với Thịnh Thế mà đã có phúc lợi như này rồi á?" Ninh Tịch thụ sủng nhược kinh, vừa dứt lời thì đột nhiên thấy được hình ảnh của mình phản chiếu qua tấm gương trong thang máy... Ninh Tịch sờ gương mặt của mình ở trong gương: "Những kí giả kia có phải mù rồi không? Tôi đứng trước mặt bọn họ còn không nhận ra? Còn nói cái gì mà... hiền thê lương mẫu, trong sáng thoát tục, dịu dàng, đáng yêu... Rõ ràng tôi là mẹ kế của công chúa Bạch Tuyết, là bà ngoại chó sói của Cô bé quàng khăn đỏ, những từ như thế sao hợp với tôi chứ?"

Ninh Tịch vừa nói vừa quan sát bản thân trong gương, sau đó cô phát hiện bản thân không trang điểm, mặc một bộ đồ bệnh nhân rộng thùng thình, tóc thì tùy tiện tết lại thành một bím tóc để sau ót cho gọn, phía trên tóc mai thì cài một chiếc kẹp màu hồng phấn, biểu tình trên mặt đúng là rất dịu dàng, nhã nhặn, trầm tĩnh...

Chết tiệt! Đúng là dịu dàng thật! Ninh Tịch cũng bị dáng vẻ hiện tại của chính mình dọa cho sợ.

Chẳng lẽ trước mặt hai cha con nhà bánh bao cô vẫn luôn thế này sao? Chẳng giống cô chút nào!

Tiểu Bảo nghe vậy lập tức móc ra quyển sổ bỏ túi luôn mang theo người, vùi đầu viết xoẹt xoẹt mấy chữ sau đó vội vàng đưa tới cho Ninh Tịch.

"Bảo bối muốn nói cái gì?" Ninh Tịch nhận lấy quyển sổ nhỏ. Xem xong liền đỏ mặt.

"Sao vậy?"

Ninh Tịch che hai gò má đang đỏ bừng, trong mắt toàn là vẻ lên án: "Lục Đình Kiêu, tất cả là do anh! Anh xem con trai anh kìa!"

"Có chuyện gì vậy?" Lục Đình Kiêu bị giận cá chém thớt mà chẳng hiểu vì sao, vì vậy liền nhìn xem Tiểu Bảo viết cái gì, xem xong... câm nín.

Trên quyển sổ viết rất rõ ràng, rành mạch:

[Cô là ngôi sao sáng nhất trên bầu trời, mắt của cô còn ngọt ngào hơn cả chocolate, khi nhìn cô, con như thấy được nàng công chúa xinh đẹp nhất trong những câu truyện cổ tích.]
 
Sửa lần cuối:
Tham gia
13/4/19
Bài viết
887
Điểm cảm xúc
1,279
Điểm
93
Tiểu Bảo nghe Ninh Tịch tự chê mình xong, nhóc quyết định ra đại chiêu...

Ninh Tịch vừa cảm động vừa lo lâu: "Lục Đình Kiêu, Tiểu Bảo như này nhất định là do di truyền từ anh, nhỏ như này đã tán gái giỏi như thế, lớn lên không biết còn đến trình độ nào nữa? Tôi thật không dám tưởng tượng nổi nếu Tiểu Bảo mở miệng nói chuyện sẽ khiến tôi mê mẩn thành như thế nào nữa?"

Nhất là câu cuối cùng kia, giống như đâm thẳng vào tim cô vậy.

Thằng bé nói cô là công chúa...

Từ trước tới giờ cô đều muốn làm nữ vương, bởi như thế mới có thể không cần sợ hãi mà đối mặt với mọi khó khăn hiểm trở trong cuộc đời.

Từ "công chúa" của Tiểu Bảo khiến tâm hồn thiếu nữ được giấu sâu trong lòng cô phải bò ra...

Có cô gái nào mà không muốn làm công chúa vô ưu vô tư đâu, cô cũng chỉ vì không còn lựa chọn nào khác.

Lục Đình Kiêu nhìn con trai mình thầm cảm khái, cái này không chỉ là di truyền mà là trò giỏi hơn thầy rồi.

Thấy Tiểu Bảo dùng khuôn mặt nghiêm túc ngước nhìn mình, Ninh Tịch bất đắc dĩ cười khẽ một tiếng, sau đó cúi người ôm lấy nhóc: "Được rồi! Được rồi! Cô biết rồi! Biết cô trong mắt con là người xinh đẹp nhất! Sau này cô sẽ không tự coi nhẹ mình nữa, được không?"

Lúc này Tiểu Bảo mới hài lòng, học cách cô bình thường vẫn khen thưởng cho nhóc, hôn nhẹ lên gương mặt cô một cái.

Ninh Tịch lại không nhịn được ôm bánh bao nhỏ xoa xoa: "Ai ôi, làm sao bây giờ, thật muốn thừa dịp cha con không chú ý đem con trộm đi!"

Tiểu Bảo chớp chớp mắt, có vẻ rất mong đợi, hơn nữa còn đồng ý mà gật đầu một cái, tựa như đang nói: Mau trộm con đi!

Ninh Tịch: "Phụttt..."

Lục Đình Kiêu: "..." Tại sao anh lại có cảm giác mình mới là kì đà cản mũi nhỉ?

Cùng lúc đó, trong phòng bệnh của Ninh Tuyết Lạc.

Các phóng viên đuổi theo Ninh Tịch không được, chỉ có thể quay trở lại tiếp tục phỏng vấn Ninh Tuyết Lạc.

Bây giờ tất cả mọi người đều đang điên cuồng truy tìm Ninh Tịch, nhưng cô lại giống như đã bốc hơi khỏi thế gian này, một chút tin tức cũng không có, phóng viên phục kích chung cư nơi cô ở, đoàn làm phim, công ty... nhưng vẫn không thấy người đâu cả.

Nếu bọn họ biết Ninh Tịch ở cùng tầng phòng bệnh với Ninh Tuyết Lạc, hơn nữa còn vừa mới đi ngang qua bọn họ thì sợ rằng sẽ phát điên mất. Tô Diễn lo lắng cho sức khỏe của Ninh Tuyết Lạc, liền trả lời mấy vấn đề rồi cắt đứt phỏng vấn, "Xin lỗi các vị, bệnh tình Tuyết Lạc vẫn chưa lành, sức khỏe rất yếu, buổi phỏng vấn hôm nay đến đây thôi!"

"Đúng vậy, tôi có chút không khỏe, thật xin lỗi mọi người!"

Đám phóng viên dù không cam tâm nhưng cũng chỉ có thể tỏ ý đã hiểu, nói cô ta dưỡng thương thật tốt sau đó phối hợp rời đi.

Thường Lị khách khí tiễn bọn họ ra ngoài: "Cảm ơn mọi người đã quan tâm đến Tuyết Lạc như vậy, tôi tin tưởng lẽ phải luôn tồn tại. Trời nóng như vậy mà mọi người phải chạy tới chạy lui cũng không dễ dàng, đây có chút gọi là “phí đi lại” cho các vị!"

Nói xong trợ lí Thôi Thái Tĩnh bắt đầu phát cho mỗi người một cái phong bì.

Đám phóng viên cũng không phải là kẻ ăn chay, rối rít đáp lời nhất định sẽ đòi lại công bằng cho Ninh Tuyết Lạc.

Trên giường bệnh, Ninh Tuyết Lạc không biết đang nghĩ cái gì mà lộ vẻ hồ nghi: "Diễn, mới nãy xảy ra chuyện gì? Sao đột nhiên đám phong viên lại chạy hết ra ngoài? Là Ninh Tịch đến sao?"

"Không phải, bọn họ nhận nhầm người." Tô Diễn kéo chăn cho cô ta, vẻ mặt có chút hoảng hốt.

Phần lớn đám phóng viên chưa từng chính mắt thấy Ninh Tịch, nhưng anh ta thì khác, tuy chỉ nhìn qua nhưng bóng người cực giống Ninh Tịch, có thể khẳng định đó chính là Ninh Tịch.

Nhưng mà sao có thể như vậy? Sao Ninh Tịch lại có thể thân mật ở chung với một người đàn ông, bên cạnh lại còn có một đứa bé nữa?
 
Sửa lần cuối:
Tham gia
13/4/19
Bài viết
887
Điểm cảm xúc
1,279
Điểm
93
Đêm khuya, nhà họ Lục.

Ninh Tịch lướt web đọc tin tức giải trí xong đang chuẩn bị ngủ lại thấy MSN đột nhiên hiện lên mấy cái tin nhắn. Là Tô Diễn gửi tới.

Tô Diễn: [Tiểu Tịch, bây giờ em đang ở đâu? Hôm nay ở bệnh viện của Tuyết Lạc, anh thấy một bóng người giống em, không biết có phải là em không?]

Tô Diễn: [ Chuyện này quả thật là em quá đáng, em không thể ỷ vào bọn anh có áy náy với em mà không chút kiêng kị nào thử thách sự nhẫn nại của bọn anh!]

Tô Diễn: [Trốn tránh không thể giải quyết được vấn đề, em nợ Tuyết Lạc một lời xin lỗi!]

...

Ninh Tịch cười khinh một cái, sau đó cạch cạch đánh chữ trả lời: [Năm trước tôi vừa mua đồng hồ*!]

(*Một câu tiếng lóng ám chỉ chuyện còn chưa đến hồi kết đâu và cũng đồng thời là một câu chửi đcmclgt.)

“Đông Đông Đông” - tiếng gõ cửa vang lên.

"Mời vào!"

Lục Đình Kiêu đẩy cửa đi vào, trong tay vẫn đang bưng một ly sữa nóng, anh thấy cô vẫn đang nghịch máy tính thì lập tức nhíu mày: "Sao giờ này vẫn còn lên mạng? Cô cần nghỉ ngơi."

"Tôi đang chuẩn bị đi ngủ đây, kết quả lại người ta ghê tởm cho một trận." Ninh Tịch than phiền.

Lục Đình Kiêu đi tới đưa sữa cho cô: "Sao vậy?"

Ninh Tịch nhận lấy sữa, nói cảm ơn. Sau đó cũng không ngại mà đưa thẳng lịch sử trò chuyện cho anh xem.

Lục Đình Kiêu nhìn một cái, sắc mặt hơi trầm xuốngsau đó lộ vẻ mặt hoài nghi: "Năm trước tôi vừa mua đồng hồ, là ý gì?"

"Phụttt...." Nghe Lục Đình Kiêu dùng bộ dạng nghiêm trang đọc câu này, Ninh Tịch thiếu chút nữa phun cả sữa ra ngoài, lúng túng giải thích: "Khụ, đây là ngôn ngữ mạng, là một câu... là một câu chửi rất kinh điển!"

"Thế à? Là cái gì vậy?" Lục Đình Kiêu khiên tốn thỉnh giáo.

Ninh Tịch bất đắc dĩ, đành phải nghiêm túc phổ cập giáo dục: "Mấy chữ cái đầu viết tắt lại chính là ĐCMCLGT... hiểu không?"

Lục Đình Kiêu gật đầu, đã hiểu.

Ninh Tịch thở phảo nhẹ nhõm, may mà chỉ số thông minh của Đại ma vương cao, nếu không cô chỉ có thể thật xin lỗi mà nói thẳng ra câu chửi "*** con mẹ cái *** gì thế".

Tô Diễn thấy Ninh Tịch trả lời lập tức kích động đáp trả lại một đống tin đại ý là khuyên cô: "Quay đầu lại chính là bờ", Ninh Tịch dứt khoát thoát luôn rồi tắt máy tính, mắt không thấy, tâm không phiền. Nhìn bộ dạng ghét bỏ của Ninh Tịch, tâm tình Lục Đình Kiêu tốt lên nhiều: "Tôi đã giúp cô liên lạc với Ninh Tuyết Lạc rồi."

"Thật sao? Anh nói thế nào vậy?" Ninh Tịch lập tức hỏi.

Lục Đình Kiêu lấy di động, mở một email cho cô xem.

Ninh Tịch vội vàng tiến lên nhìn xem, xem xong, chỉ có thể nghẹn họng câm nín, "..."

Email Lục Đình Kiêu gửi cho Ninh Tuyết Lạc chỉ vỏn vẹn có bản sao bằng chứng, một số tài khoản nhận tiền và một câu ngay cả dấu chấm câu cũng không có: “800 vạn trong 24h” - Đúng là đậm chất phong cách của Lục Đình Kiêu.

"Không tệ, không tệ, càng đơn giản càng dễ khiến đối phương khủng hoảng, rất tốt." Ninh Tịch làm bộ gật đầu tán dương như thật.

"Chờ tiền được gửi vào tài khoản, cô có thể hủy hợp đồng với Tinh Huy rồi. Để tránh việc bọn họ cố ý làm khó, đến lúc đó tôi cho luật sư tới giúp cô."

"Hợp đồng của cô với Thịnh Thế tôi đã để Lục Cảnh Lễ chuẩn bị rồi, sáng mai sẽ đưa cho cô xem, có gì cần sửa chữa thì đến lúc đó sẽ thương lượng lại."

"Sau khi kí hợp đồng xong, chờ thời cơ thích hợp, Thịnh Thế sẽ tổ chức họp báo đưa ra những chứng cớ kia, chúng ta sẽ giải quyết mọi chuyện theo đúng thủ tục pháp luật..."

Ninh Tịch nghe mà sửng sốt, ngoại trừ gật đầu cũng chỉ có gật đầu, sau đó liền hỏi theo bản năng: "Thế tôi không làm gì sao?"

"Ăn cơm, ngủ, nghỉ, dưỡng thân thể cho tốt."

"Ồ..."
 
Sửa lần cuối:
Tham gia
13/4/19
Bài viết
887
Điểm cảm xúc
1,279
Điểm
93
Bệnh viện nhân dân số một Đế Đô.

Ninh Tuyết Lạc thoải mái nằm trên giường bệnh, một tay bưng rượu vang đỏ, một tay lướt weibo nhìn những bình luận chửi mắng Ninh Tịch cảm thấy vô cùng thoải mái.

Thôi Thái Tĩnh đứng một bên bóp chân, một bên nịnh nọt nói: "Chị Tuyết Lạc, chân của chị thật là đẹp, vừa dài lại vừa thẳng!"

Thật ra cũng chỉ nhỉnh hơn chút so với người bình thường thôi, chi phí chăm sóc chỉnh sửa hàng năm lên tới cả triệu thì có thể không đẹp hơn người khác sao?

Ninh Tuyết Lạc cũng rất thích được nịnh nọt như vậy, đắc ý nói: "Đây là trời sinh."

Thường Lị đứng một bên không biết tại sao vẫn luôn có cảm giác bất an, lo lắng hỏi: "Tuyết Lạc, Ninh Tịch biến mất lâu như thế liệu có phải đang suy tính cách nào đó để hãm hại chúng ta không?"

Ninh Tuyết Lạc nghe vậy thì khinh thường cười nhạo một tiếng: "Chị cũng đánh giá cô ta cao quá rồi, cho dù cô ta có lên giường với cả trăm người thì truyện này cũng không thể cứu vãn được!"

"Đúng vật, trong giới giải trí thì loại scandal này chính là vết nhơ nghiêm trọng của nghệ sĩ, rồi cô ta sẽ chẳng khác gì Giả Thanh Thanh, muốn tẩy trắng, hừ, nằm mơ!"

Thường Lị thoáng an tâm: "Đúng rồi, chị vừa mới cho người gửi tối hậu thư cho Ninh Tịch, yêu cầu 6h chiều ngày mai bắt buộc phải tới công ty nếu không sẽ lập tức ra lệnh phong sát cô ta, chị không tin ngày mai cô ta không xuất hiện!"

"Nhớ sắp xếp nhiều kí giả chào đón cô ta một chút!" Ninh Tuyết Lạc cười to.

Đang trả lời những bình luận quan tâm hỏi thăm sức khỏe của fan, trên màn hình đột nhiên hiện ra thông báo nhắc nhở có email mới.

Đã trễ thế này ai lại gửi email cho cô? Hơn nữa còn gửi vào địa chỉ email cá nhân...

Ninh Tuyết Lạc cũng không để ý nhiều, tiện tay mở ra nhìn một cái, lập tức chết sững tại chỗ, ly rượu vang đỏ trong tay cũng rơi xuống đổ hết lên người.

"Ốiii! Chị Tuyết Lạc, chị sao vậy?" Thôi Thái Tĩnh vội vàng cầm khăn giấy chùi cho Ninh Tuyết Lạc.

"Sao vậy Tuyết Lạc?" Nhìn vẻ mặt kinh hoảng của Ninh Tuyết Lạc, Thường Lị lo sợ hỏi.

"Tự xem đi!" Ninh Tuyết Lạc run tay, giận dữ ném di động vào đầu Thôi Thải Tĩnh, "Rốt cuộc cô đã làm việc thế nào mà lưu lại sơ hở lớn như vậy? Tại sao lại gửi mail ở nhà của tôi? Chẳng phải tôi đã dặn cô mấy trăm lần là cô phải dùng tài khoản nặc danh để gửi tiền sao?" Thôi Thái Tĩnh bị đập cho choáng váng hồi lâu mới hoàn hồn lại, cô ta ôm trán nhìn email trong di động xong cũng ngây người, vẻ mặt hốt hoảng nói: "Chị Tuyết Lạc, cái này không thể trách em, em thực sự đã dùng tài khoản nặc danh! Còn email... lúc em gửi email chị cũng có mặt mà, lúc ấy chị cũng không nói gì!"

Ninh Tuyết Lạc đập nát ly rượu: "Tôi không nói chả lẽ cô không nghĩ ra sao? Cái gì cũng cần tôi phải chỉ đạo thì cô có tác dụng gì?"

Thường Lị nhìn email xong thì biểu tình cũng cứng lại: "Chuyện tôi lo lắng nhất đã xảy ra!... Người gửi email này là ai? Chẳng lẽ là Trương Cường?"

Khuôn mặt Ninh Tuyết Lạc âm trầm: "Không thể nào, Trương Cường chỉ là một tên lưu manh vô lại, cấp 2 còn chưa học xong thì sao biết được địa chỉ IP với tài khoản nặc danh là gì?"

"Vậy... chuyện này quá kì lạ... Chuyện này trừ chúng ta ra chỉ có Trương Cường biết, chắc chắn là do hắn đã làm lộ chuyện! Chẳng lẽ... hắn ta còn có đồng mưu? Nhưng Trương Cường đã trốn mất dạng rồi, chúng ta đi đâu mà tìm?" Thường Lị nóng nảy nói.

Ninh Tuyết Lạc phát điên đi qua đi lại trong phòng bệnh: "Nói nhiều như thế có ích lợi gì? Quan trọng là bây giờ phải giải quyết chuyện này thế nào!"
 
Sửa lần cuối:
Trạng thái
Không mở trả lời sau này.
Top