Trạng thái
Không mở trả lời sau này.
[Ngôn tình] Chọc Tức Vợ Yêu - Mua Một Tặng Một - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

Hoa Tử

Sưu tầm
Tham gia
24/9/19
Bài viết
6,265
Điểm cảm xúc
590
Điểm
113
Chương 1736: mày gọi ai là nhãi con hả?
Có vẻ như bé con đã nhận ra có người ngoài xâm nhập vào, vẻ mặt quyến luyến lúc nhìn mẹ lúc này bỗng thay đổi, gương mặt nhỏ nhắn bỗng đóng băng lại, ánh mắt sắc lạnh quét tới phía người còn lại trong căn phòng như một con thú con xòe móng vuốt ra, tuy non nớt nhưng khí thế lại không hề yếu đuối.

"Cạch, cạch", bỗng có tiếng động kì lạ như tiếng động kim loại va vào nhau vang lên, không biết từ lúc nào trong phòng bỗng chui ra một đống robot, trên cơ thể cứng nhắc tỏa ra ánh sáng lạnh lẽo, cái ống trên cánh tay sắt nhắm thẳng vào "kẻ xâm phạm".

"Ối mẹ ơi! Tiểu Bảo, cháu mang mấy cái này đến đây từ bao giờ vậy?" Lục Cảnh Lễ sợ tới nỗi suýt thì ôm đầu chạy trối chết, vội vàng tìm xem có gì có thể che chắn được không, tránh để lát bị ngộ thương rồi "chết thối".

Thấy đống robot kia xếp thành một hàng chỉnh tề, rõ ràng là có người đang điều kiểu đống người máy đó, người nhà họ Trang bao gồm cả những sĩ quan bên ngoài nhìn thấy đều hết sức kinh ngạc.

Tròng mắt Trang Vinh Quang như muồn rớt ra ngoài: "Ngầu quá xá! Những... Những người máy này chắc không phải là do thằng nhãi con kia điều khiển đấy chứ?"

Bình tĩnh nhìn kĩ lại, quả thật trong tay Tiểu Bảo có một thứ giống như bộ điều khiển màu đen.

"Thằng oắt kia! Mày gọi ai là thằng nhãi con đấy hả?" Trang Vinh Quang vừa dứt lời đã bị Trang Tông Nhân đập cho một cái vào đầu.

Trang Vinh Quang ôm đầu kêu lên, chả hiểu sao tự dưng ông lại đánh mình: "Ông nội, sao ông lại đánh con!"

Trang Tông Nhân trừng mắt với cậu ta, sau đó lại nhìn cậu bé đang nghiêm mặt bảo vệ Ninh Tịch phía đối diện bằng ánh mắt tràn đầy tán thưởng, ông dịu giọng lại, từ ái nói: "Tiểu Bảo à, đừng lo, đừng sợ, chúng ta không hại mẹ con... chúng ta tới để giúp cô ấy..."

Thần sắc của Tiểu Bảo không hề thay đổi, cậu bé vẫn vô cùng cảnh giác, dùng cơ thể nhỏ nhắn của mình che chắn trước người Ninh Tịch, những người máy kia vẫn đang trong trạng thái chờ lệnh.

Trang Tông Nhân tỏ ra bất lực.

Lúc này Lục Đình Kiêu xuyên qua đám robot tới trước mặt Tiểu Bảo, anh ngồi xuống nói với tiểu Bảo: "Con muốn mẹ sớm khỏe lại không?"

Bé con lập tức bị câu này thu hút sự chú ý mà ngẩng đầu nhìn Lục Đình Kiêu.

Lục Đình Kiêu nói tiếp: "Đây là ông Trang, con từng gặp ông rồi, lúc đấy còn có cả mẹ nữa, còn nhớ không?"

Nghe thấy có liên quan tới mẹ, bánh bao nhỏ rất nghiêm túc nhớ lại sau đó khe khẽ gật đầu.

Trang Tông Nhân thấy bé con vẫn còn nhớ mình liền tỏ ra vui mừng.

"Ông ấy là bạn của mẹ, có thể đưa mẹ tới bệnh viện tốt hơn." Lục Đình Kiêu nói.

Bé con nghe thấy vậy, tuy có chút thả lỏng nhưng vẫn không có ý nhượng bộ.

"Con đi với mẹ đi theo ông được không?" Mãi đến khi Lục Đình Kiêu nói ra câu này, Tiểu Bảo mới hoàn toàn buông lỏng, sau đó gật đầu.

Cùng lúc đó, đống robot đang chặn trước giường bệnh cũng thu lại vũ khí trên tay, tách ra thành hai hàng, nhường thành một con đường.

Lục Cảnh Lễ thấy vậy mới vỗ ngực từ sau cửa chui ra, có chút mờ mịt.

Chuyện gì vậy? Anh Hai không chỉ để người nhà họ Trang đưa Tiểu Tịch Tịch đi, còn bảo họ mang cả Tiểu Bảo đi sao?

Đây... Đây chẳng phải là mất cả chì lẫn chài à?

Lúc này, Trang Tông Nhân hít sâu một hơi, cố thăm dò thêm lần nữa: "Tiểu Bảo, tới đây với ông Trang nào?"

Tiểu Bảo chần chừ một hồi, cuối cùng vẫn đi lại phía Trang Tông Nhân.

Trang Tông Nhân nhìn dáng vẻ sống chết bảo vệ mẹ của bé con, thấy cậu nhóc dè dặt bước từng bước tiến lại phía mình mà đau lòng không thôi, ông cẩn thận bế cậu nhóc lên.

Sau khi dỗ được Tiểu Bảo rồi, Trang Tông Nhân mới hạ lệnh cho đội ngũ y bác sĩ đi theo lúc này có thể di chuyển bệnh nhân được rồi.
 

Hoa Tử

Sưu tầm
Tham gia
24/9/19
Bài viết
6,265
Điểm cảm xúc
590
Điểm
113
Chương 1737: Ấm ức
Trang Tông Nhân bế cậu bé mềm mại trên tay, cực kì nhẫn nại dỗ dành: "Tiểu Bảo à, đừng sợ, theo ông về nhà ông sẽ chăm sóc tốt cho mẹ con, ông cũng hứa với con là sẽ không cho phép bất cứ ai chia cách con và mẹ cả, Tiểu Bảo lúc nào cũng có thể ở bên mẹ hết!"

Bánh bao nhỏ nhìn nhìn ông lão từ ái, vẻ mặt cảnh giác giờ đã dịu đi không ít, bé con ngoan ngoãn gật đầu.

Thấy cậu nhóc phản ứng lại với lời nói của mình, hơn nữa còn gật đầu, Trang Tông Nhân vui mừng vô cùng: "Được được được... mình về nhà thôi!"

Trang Tông Nhân thường ngày rất nghiêm khắc với các cấp dưới của mình, thêm việc nửa đời ông đều ở trên địa vị cao, lúc nào cũng nghiêm túc và cứng nhắc. Bình thường trước mặt bề dưới, ngay đến một nụ cười của ông cũng rất hiếm khi thấy được, nhưng lúc này ông lại dịu dàng với Tiểu Bảo đến nỗi khó tin.

Trang Vinh Quang thấy ông nội yêu mến bế bánh bao nhỏ thì trợn tròn mắt, vội đi tới trước mặt Trang Tông Nhân: "Ông, ông sao thế? Đưa chị họ đi là được rồi, sao ngay đến cả thằng oắt này... ngay đến thằng bé này cũng phải mang theo? Đang yên đang lành ông lôi nó theo làm gì!"

Đã bảo cắt đứt toàn bộ với Lục gia rồi cơ mà? Cái thằng nhỏ này là sao?

Trang Tông Nhân vừa nhẹ nhàng vỗ lưng Tiểu Bảo dỗ dành, vừa bực mình trừng mắt với Trang Vinh Quang: "Ông làm gì có cần sự đồng ý của cháu không? Đừng có ở đó mà gào ầm lên nữa, cháu đến cũng đến rồi, còn không mau quay trở lại đơn vị đi!"

"Ơ! Ông muốn đón thằng nhóc này về nhà mà lại muốn đuổi cháu đi! Cháu có phải là cháu ruột của ông không thế!" Trang Quang Vinh ấm ức: "Ba, ba không quản chuyện này à!"

Trang Liêu Nguyên mím môi không nói gì, ánh mắt âm trầm nhìn về phía Lục Đình Kiêu, sắc mặt rõ ràng không tốt lắm.

Không biết rốt cuộc thằng nhóc này đã nói gì với ba, không ngờ lại có thể khiến ba khăng khăng phải mang đứa bé này theo như vậy...

Trọng điểm không phải là việc mang theo đứa bé, mà là sau khi mang đứa bé này đi theo thì chắc chắn sẽ không thể tách bạch với Lục gia được...

Chết tiệt, ông đánh giá thấp Lục Đình Kiêu rồi!

"Tôi sẽ đưa Tiểu Tịch về chữa trị tại viện Điều dưỡng Quân y Kinh Giao. Còn Tiểu Bảo, tôi thương nó còn nhỏ, lại có tình cảm với Tiểu Tịch, giờ không thể xa nó nên cũng sẽ mang thằng bé theo luôn, hai người có ý kiến gì không?" Trang Tông Nhân nhìn Lục Sùng Sơn và Nhan Như Ý.

Tuy Trang Tông Nhân hỏi ý kiến nhưng ông bế Tiểu Bảo không chịu buông, rõ ràng là đã quyết định phải vậy rồi.

Lục Sùng Sơn và Nhan Như Ý đưa mắt nhìn nhau, không ngờ cuối cùng lại thành ra thế này, nhất thời hai người lâm vào thế khó xử.

Tiểu Bảo và Ninh Tịch không phải xa nhau tất nhiên là chuyện tốt, nhưng... để người nhà họ Trang bế luôn cả Tiểu Bảo theo... thì...

"Sao nào, vẫn lo Trang gia chúng tôi sẽ hại cháu trai nhà các người à?" Trang Tông Nhân bỗng đanh mặt nói.

Lục Sùng Sơn nhìn con trai, ông biết có lẽ đây là kết quả tốt nhất mà con ông có được, Đình Kiêu làm vậy hẳn là có suy nghĩ riêng của nó.

Huống hồ, một gia đình như Trang gia nếu đã đón Tiểu Bảo đi, vậy chắc chắn sẽ chăm sóc tốt cho nó, họ có lo lắng cũng chỉ là chuyện thừa thãi.

Lục Sùng Sơn sau một khoảng thời gian do dự ngắn ngủi cuối cùng vẫn nói: "Lão thủ trưởng nặng lời rồi, chúng tôi chỉ sợ Tiểu Bảo sẽ làm phiền tới các vị thôi!"

"Không phiền." Trang Tông Nhân nghe vậy liền đánh nhịp quyết định: "Nếu đã không có ý kiến gì, vậy chuyện này cứ quyết định thế đi."

"Hừm... ai nói là không có ý kiến..." Lời của Trang Vinh Quang hoàn toàn bị tất cả ngó lơ.
 

Hoa Tử

Sưu tầm
Tham gia
24/9/19
Bài viết
6,265
Điểm cảm xúc
590
Điểm
113
Chương 1738: Không muốn ba đi
Lục Đình Kiêu tự mình đưa mọi người tới tận viện Điều dưỡng Quân y Kinh Giao.

Bệnh viện ở đây chỉ có những lãnh đạo cấp cao của quốc gia hoặc người thân mới có thể vào, những thiết bị chữa trị ở đây đều là tân tiến nhất, quan trọng nhất là xung quanh có bộ đội tinh nhuệ đóng quân nên tuyệt đối an toàn và bí mật.

Lục Đình Kiêu cúi xuống hôn lên trán Ninh Tịch, anh nhìn cô một hồi lâu rồi mới đứng dậy nói với con trai: "Tiểu Bảo, con ở đây với mẹ, nhớ nghe lời chú Trang và ông Trang biết chưa?"

Tiểu Bảo đứng đó, cúi đầu, không nói không rằng.

"Ba đi đây."

Tiểu Bảo vẫn đứng bất động, không có phản ứng gì đáp lại.

Lục Đình Kiêu khẽ thở dài, bàn tay to lớn của anh vỗ nhẹ lên đầu cậu bé sau đó quay người rời đi, chưa đi được mấy bước, một bên chân bỗng mềm nhũn.

Lục Đình Kiêu cúi xuống liền thấy con trai đang ôm chặt lấy chân anh, cậu nhóc ngẩng cái đầu bé nhỏ lên nhìn anh, trên gương mặt nhỏ nhắn đã ngập đầy nước mắt...

Phải, nhóc ghét ba, từ trước đến nay đều ghét nhưng... nhóc không muốn ba đi...

Thấy con trai khóc trái tim Lục Đình Kiêu như bị hàng ngàn con côn trùng gặp nhấm, đau nhói từng cơn, anh vội ngồi xuống bế cậu con trai nhỏ của mình lên, học theo bộ dạng Ninh Tịch thường ngày vẫn hay dỗ con, bàn tay vụng về vỗ nhè nhẹ: "Đừng khóc, con sao thế?"

Trang Tông Nhân đứng trước cửa thấy vậy, hai vành mắt liền cay xè, ông vội đi tới vỗ về: "Tiểu Bảo đừng khóc, con đừng khóc! Đâu phải ba con đi rồi không quay lại nữa, ba con có thể tới thăm con và mẹ con bất cứ lúc nào! Ông hứa đấy!"

Haiz, dù sao cũng chỉ là một đứa trẻ, vừa trải qua đả kích lớn như vậy, mẹ nó vì cứu nó mà có thể không tỉnh lại nữa, giờ ba cũng muốn rời đi, đã thế bỗng dưng còn phải sống trong một môi trường lạ hoắc nữa, sao có thể không hoảng sợ được!

Thấy bé con khóc đến mức không nói nổi, Trang Tông Nhân đau lòng nhưng lại không biết làm sao cho tốt, thế là ông buột miệng nói: "Haiz, chuyện đó... Đình Kiêu à, hay là tối nay cậu cứ ở lại đây một đêm trước đi, căn phòng này rất lớn, đủ để các cậu ở lại, cậu ở đây với Tiểu Bảo, chờ Tiểu Bảo thích ứng được với hoàn cảnh rồi tính tiếp, đừng đi vội! Có gì quan trọng hơn con mình đâu chứ? Nghe chưa đấy?"

Lục Đình Kiêu còn đang luống cuống tay chân dỗ Tiểu Bảo, nghe thấy vậy liền theo gật đầu theo phản xạ: "Vâng ạ."

Đem đứa trẻ tới đây đã là quá lắm rồi, giờ còn cho phép Lục Đình Kiêu tùy tiện ra vào, thậm chí còn giữ luôn cậu ta lại sao?

Trang Liêu Nguyên đứng trước cửa hoàn toàn không chen lời vào được, ông còn chưa kịp ngăn lại thì đã phải trơ mắt ra nhìn sự việc phát triển tới mức này, lúc này ông chỉ biết đen mặt bất đắc dĩ thở dài.

...

Sáng sớm ngày hôm sau Lục Đình Kiêu mới rời khỏi đó.

Lúc về Bạch Kim Đế Cung, trong phòng khách đã có năm người mặc vest đen ngồi đợi sẵn, Đường Lãng thì không giống với năm người kia, bộ đồ anh ta mặc y như cái bảng pha màu đủ loại sắc màu, tóc xoăn rối tung, bất cần đời gác chân trên sofa, trông có vẻ hơi uể oải.

Trước bàn làm việc, người đàn ông lạnh mặt nói: "Cuộc hành động lần này Đường Lãng sẽ làm tổng chỉ huy, có ai có dị nghị gì không?"

Cả năm người đều hô "vâng".

Đường Lãng giơ tay, khóe miệng giật giật: "Tôi? Tổng chỉ huy?"

Lục Đình Kiêu liếc mắt nhìn anh: "Có vấn đề gì à?"

"Không... không có vấn đề gì hết! Boss thật biết dùng người!" Đường Lãng lập tức quét sạch vẻ mặt chán chường trên mặt, trong ánh mắt lướt qua một tia ý lạnh: "Tôi tuyệt đối sẽ hoàn thành nhiệm vụ!"
 

Hoa Tử

Sưu tầm
Tham gia
24/9/19
Bài viết
6,265
Điểm cảm xúc
590
Điểm
113
Chương 1739: Có một thứ chắc chắn liên quan
Tại công ty giải trí Thịnh Thế, trong phòng làm việc của Lâm Chi Chi.

Tiểu Đào thở hồng hộc gõ cửa chạy vào: "Chị Chi Chi! Trong nhà anh Tịch... còn cả những nơi mà anh Tịch có thể tới đều tìm cả rồi... nhưng vẫn chẳng thấy người đâu cả..."

"Đều không thấy?" Lâm Chi Chi nghe vậy sầm mặt xuống.

Khoảng thời gian này Ninh Tịch nhận hết phim này tới phim khác, gần như không có thời gian nghỉ ngơi, sau khi Mẹ đóng máy, cô liền cho Ninh Tịch nghỉ dài hạn để cô có thể thể nghỉ ngơi thật tốt. Tuy vẫn đang trong kì nghỉ, nhưng để tránh có việc gì gấp cô vẫn cố gắng căn dặn Ninh Tịch giống như trước, các phương thức liên lạc như điện thoại di động lúc nào cũng phải duy trì tình trạng liên lạc được.

Về mặt này, từ trước tới giờ Ninh Tịch đều rất biết điều, căn bản sẽ không để cô phải lo lắng, nhưng không ngờ lần này lại xảy ra vấn đề.

Đêm nay là đêm lên sóng đầu tiên của Cửu Tiêu, cô vốn định bảo Tiểu Đào gọi điện cho Ninh Tịch bảo cô lên weibo giao lưu với fan một chút để kéo rating, không ngờ cả điện thoại di động lẫn điện thoại bàn nhà Ninh Tịch đều không gọi được. Tiểu Đào không yên tâm còn tới nhà Ninh Tịch tìm nhưng cũng không thấy người, sau đó thậm chí cả những chỗ cô thường tới cũng không thấy bóng dáng đâu cả.

Tiểu Đào lau mồ hôi: "Vâng, em chạy khắp nơi tìm rồi! Giờ phải làm sao hả chị Chi Chi? Chắc không phải anh Tịch xảy ra chuyện gì đấy chứ?"

"Đừng nói linh tinh."

"Vâng..." Tiểu Đào vội ngậm miệng, sau đó mắt cô sáng lên, thử nêu ý kiến: "Chị Chi Chi, có một người... chắc chắn có thể liên lạc được với anh Tịch!"

"Người nào?"

"Đại Boss!" Tiểu Đào buột miệng nói: "Hay em gọi điện cho Đại Boss hỏi thử nhé?"

Ánh mắt Lâm Chi Chi hơi ngưng lại, thân phận người đó rất đặc biệt còn cô chẳng qua chỉ là một quản lí nhỏ bé, gọi thẳng cho người ta hỏi tung tích của Ninh Tịch thì có vẻ không được thích hợp lắm.

Lâm Chi Chi chần chừ một hối, cuối cùng vẫn gọi một cuộc điện.

Điện thoại reo khoảng bảy tám tiếng gì đó đầu bên kia mới có người bắt máy, một giọng nói ngái ngủ truyền tới: "Quản lí Lâm... nếu cô không có lí do hợp lí làm bổn đại gia đây thức dậy..."

"Không thấy Ninh Tịch đâu cả, anh có cách nào liên lạc được với cô ấy không?" Lâm Chi Chi hỏi thẳng vào vấn đề.

Đầu bên kia im lặng tầm hai giây, giọng người đàn ông kia rõ ràng tỉnh táo lên không ít: "Không thấy Ninh Tịch là ý gì?"

"Tối nay là ngày lên sóng của Cửu Tiêu, tôi định tìm cô ấy để bảo cô ấy up tin lên weibo nhưng điện thoại của cô ấy không gọi được, nhà và những nơi thường tới cũng không thấy đâu." Lâm Chi Chi nhanh chóng giải thích tình hình.

"Chậc, con nhóc này... chắc không phải lại trốn ở đâu uống rượu rồi chứ? Đi uống rượu mà dám không gọi tôi à..." Giang Mục Dã hầm hừ lẩm bẩm.

"Ninh Tịch không phải là người không biết chừng mực như vậy." Lâm Chi Chi nói.

"Xin cô đấy, cô quên chuyện lần trước cô ta quẩy tung bar lên dẫn đến việc fan bạo động rồi à?" Giang Mục Dã lại lôi chuyện cũ ra nhai lại.

"Tôi chỉ sợ cô ấy xảy ra chuyện gì..."

"Cô nghĩ nhiều quá rồi, kể cả có xảy ra chuyện thật, vậy cũng là người ta gặp chuyện OK?" Giang Mục Dã lên giọng nói nhưng thấy giọng Lâm Chi Chi có vẻ cuống, vì vậy anh tỏ ra hào phóng nói: "Được rồi, để tôi tìm hộ cô thử xem!"

"Ừ, còn nữa, phiền anh xem giúp tôi một chút xem cô ấy có đang ở chỗ Lục tổng không nhé."

"Ờ..." Giang Mục Dã vừa nói xong, một giây xong liền sững sờ: "Đệch! Cô... sao cô lại biết chuyện của cô ấy với cậu tôi?"

"Đây không phải là trọng điểm."

"Sao lại không phải trọng điểm, đờ mờ! Tôi chỉ có thể dựa được vào chuyện này để bắt thóp được con nhóc kia thôi đấy! Cô ấy rất sợ bị cô phát hiện có biết không hả! Quả này không còn gì để chơi nữa rồi..." Giang Mục Dã nhức nhối nói.

"..." Lâm Chi Chi trầm mặc.
 

Hoa Tử

Sưu tầm
Tham gia
24/9/19
Bài viết
6,265
Điểm cảm xúc
590
Điểm
113
Chương 1740: Cháu tìm Ninh Tịch
Sau khi Giang Mục Dã nói chuyện với Lâm Chi Chi xong còn chẳng thèm thay đồ ngủ, mặc luôn như vậy rồi xỏ dép lê chạy sang nhà sát vách.

Cái cô kia còn có thể đi đâu được, ngoài quay phim và không phải hầm thức ăn cho chó ra thì chính là ném thức ăn cho chó đó...

Tới trước cổng biệt thự nhà Lục Đình Kiêu, phía đối diện bỗng có một người vội vã chạy tới, đi đường cũng chẳng thèm nhìn đâm luôn đầu vào người anh.

"Áu, đù mé nó chứ! Cậu Hai... cậu làm gì thế? Vội cái gì mà cuống lên thế này!"

Lục Cảnh Lễ nhặt đống tài liệu bị rơi dưới đất lên, gấp gáp hỏi: "Tìm anh trai có chuyện, mà sao cháu cũng ở đây?"

"Cháu tìm Ninh Tịch! Lâm Chi Chi vừa gọi tới bảo tự dưng không liên lạc được với cô ấy!" Giang Mục Dã đáp lại.

Nghe thấy tên Ninh Tịch, sắc mặt Lục Cảnh Lễ khẽ biến rồi bỗng đờ người ra đó.

Giang Mục Dã thấy sắc mặt Lục Cảnh Lễ thay đổi thì nhíu mày: "Sao thế ạ?"

Lục Cảnh Lễ miết mi tâm, không biết nên mở lời thế nào.

Gần đây xảy ra quá nhiều chuyện, cả tập đoàn nhà họ Lục đang loạn cả lên, tất cả mọi người đều bận đến bù đầu, bên Trang gia vừa đến làm loạn lên xong, giờ còn rất nhiều chuyện vẫn chưa kịp giải quyết nữa.

Ví dụ như, vấn đề quan trọng nhất lúc này chính là công việc của Ninh Tịch, vụ này đúng là rất vướng víu…

Ninh Tịch giờ đang như vậy, không biết bao giờ mới tỉnh lại, công việc của cô phải xử lí sao đây? Phải nói rõ với fan và truyền thông thế nào bây giờ?

Giang Mục Dã chưa từng thấy vẻ mặt nghiêm túc như vậy của Lục Cảnh Lễ bao giờ, anh khẽ biến sắc: "Cậu Hai, rốt cuộc là làm sao? Cô ấy... chắc không phải cô ấy chia tay với cậu cháu rồi đấy chứ?"

Lục Cảnh Lễ hít sâu một hơi rồi nói: "Tiểu Tịch Tịch cô ấy... xảy ra chuyện rồi... Tiểu Bảo bị người bên kia bắt cóc, cô ấy vì muốn cứu Tiểu Bảo mà bị thương nặng... sau khi phẫu thuật xong vẫn không thể tỉnh lại được..."

Sắc mặt Giang Mục Dã bỗng trở nên trống rỗng, có thế nào anh cũng không thể tưởng tượng được Ninh Tịch lại xảy ra chuyện.

"Sao... cái gì gọi là không thể tỉnh lại?" Gian Mục Dã run rẩy.

"Hôn mê sâu, giờ đang trong trạng thái người thực vật, trước mắt đều phải dựa vào máy ôxi để duy trì sự sống..."

"Sao có thể như vậy... sao lại như thế? Chuyện từ khi nào?" Giang Mục Dã không thể tin nổi sự thật này.

"Đêm hôm kia được cứu về, sáng hôm qua vừa làm phẫu thuật xong, giờ được đưa đến viện Điều dưỡng Quân y Kinh Giao để chăm sóc rồi..."

Giang Mục Dã há hốc miệng đờ đẫn ra đó, một chữ cũng không thốt ra nổi.

Bên phía Lục gia đã phong tỏa mọi tin tức, chuyện lớn như vậy nhưng không lộ chút tin tức nào và giờ anh mới biết được chuyện này!

"Anh!" Lục Cảnh Lễ thấy Lục Đình Kiêu đi từ trong nhà ra.

Lục Đình Kiêu nhận lấy tập văn kiện từ tay Lục Cảnh Lễ, cùng lúc đó anh cũng nhanh chóng bước lên chiếc xe đen đang đỗ trước cổng, chỉ bỏ lại một câu: "Đi đón Lâm Chi Chi và Tiểu Đào, đưa họ tới viện Điều dưỡng, anh sẽ tới sau."

Giang Mục Dã nghe vậy liền nói: "Cậu, để cháu đi đón họ cho!"

Lục Đình Kiêu liếc mắt nhìn một cái, cũng không có từ chối.

Lục Cảnh Lễ vỗ vai Giang Mục Dã: "Vậy Mục Dã, phiền cháu một chuyện nữa, nhất định phải giữ bí mật đấy nhé! Chúng ta phải bàn bạc kỹ lại chuyện này xem phải làm thế nào để không gây ảnh hưởng tới công việc của Tiểu Tịch Tịch..."

Giang Mục Dã ngơ ngác gật đầu.

Sau khi Lục Cảnh Lễ rời khỏi, Giang Mục Dã vẫn đứng ngẩn ngơ tại chỗ, không biết qua bao lâu anh mới vuốt mặt cho tỉnh táo rồi lấy điện thoại ra gọi cho Lâm Chi Chi với giọng khô khốc: "Alo... Chi Chi à... giờ cô và Tiểu Đào đang ở đâu? Tôi tới đón hai người!"
 

Hoa Tử

Sưu tầm
Tham gia
24/9/19
Bài viết
6,265
Điểm cảm xúc
590
Điểm
113
Chương 1741: Sợ rằng không kéo dài được bao lâu
Một chiếc Maybach màu đen cùng một chiếc Ferrari mày trắng bạc đồng thời đỗ lại trước cổng viện Điều dưỡng Quân y Kinh Giao.

"Cậu, cháu đón người rồi!"

"Lục tổng!"

"Boss đại nhân!"

Chào hỏi xong mọi người cùng tiến vào viện Điều dưỡng.

Tiểu Đào trợn tròn mắt nhìn nơi này, trước cửa không chỉ có lính canh đeo súng mà còn có những trạm gác rất cao, hình như phía trên cũng có người canh gác.

Đây... đây không phải là viện Điều dưỡng của quân đội trong truyền thuyết sao? Nghe nói chỉ có quan chức chính phủ trọng yếu hoặc họ hàng của họ mới có thể chữa trị tại đây!

Tại sao anh Tịch lại ở chỗ này?

Chẳng lẽ là do Lục tổng sắp xếp...

Đến cửa, Lục Đình Kiêu gọi một cú điện thoại: "Tôi mang mấy người tới, hy vọng có thể gặp Tiểu Tịch một chút! Là quản lí cùng trợ lý của cô ấy, sau này một số chuyện công việc của Tiểu Tịch cần bọn họ xử lý thích đáng nên cần phải biết chuyện này."

Sau câu nói ngắn gọn thì nhanh chóng có một sĩ quan trẻ tuổi đi từ bên trong ra.

Thấy sĩ quan kia, tất cả các lính gác ở cửa đều đồng loạt cúi chào: "Thượng tá Lâm!"

"Ừ, mở cửa cho bọn họ vào đi."

"Vâng."

"Mời Lục tổng." Lâm Khiêm đưa đoàn người vào.

Chỉ là cửa thứ nhất mà đi bộ hết mười phút, qua mấy trạm gác mới có thể thấy một tòa nhà bằng gạch đỏ ẩn sâu trong rừng cây rậm rạp. Nếu không nhờ Lâm Khiêm mang tới thì người bình thường tuyệt đối không thể vào được đến đây.

Bởi vì tình hình không thích hợp cho nhiều người vào thăm bệnh cho nên đám người Lâm Chi Chi và Giang Mục Dã chỉ có thể đứng ở cửa nhìn qua cửa sổ thủy tinh nhìn vào bên trong.

"Ngày xửa ngày xưa, có một cô bé rất đáng yêu, ai cũng yêu quý cô bé, nhất là bà ngoại của cô. Cô bé muốn cái gì bà ngoại đều cho cô cả. Có một lần, bà ngoại đưa cho cô bé một cái áo choàng màu đỏ, cô bé mặc vào rồi đội mũ lên trông rất đáng yêu, chính vì thế mà..."

Trong phòng bệnh quanh quẩn giọng nói non nớt của trẻ con.

Lục Đình Kiêu lẳng lẳng nhìn cô gái cùng đứa bé trong phòng bệnh, sắc mặt lạnh ngắt dường như được hòa tan đi phần nào.

Lục Cảnh Lễ cũng lộ vẻ xúc động: "Tiểu Bảo nói chuyện rồi..."

Ánh nắng ấm áp rơi xuống phủ trên gương mặt điềm tĩnh của bé con, trong tay cậu nhóc cầm một quyển sách ngồi ở đầu giường. Giọng nói non nớt mềm mềm của nhóc cứ thế ngân nga đọc lên câu chuyện cổ tích, trông cứ như một thiên sứ.

Mà cô gái bên cạnh vẫn lặng im nằm trên giường bệnh, từ trên xuống dưới quấn kín băng gạc trắng toát. Cạnh giường là những dụng cụ máy móc phức tạp, vô số đầu dây cứ thế nối vào thân thể cô.

Giang Mục Dã không kìm được mà vội vàng che giấu khóe mắt ửng đỏ của mình rồi nhanh chóng xoay người chạy ra ngoài.

Lâm Chi Chi cũng hết sức sợ hãi xen lẫn cả đau lòng, lúc trên xe Giang Mục Dã không rõ ràng mà chỉ nói hàm hồ là sự tình rất nghiêm trọng. Nhưng khi chính mắt nhìn thấy cô vẫn không tin nổi vào mắt mình, sự việc hóa ra lại nghiêm trọng đến vậy.

Tiểu Đào ngơ ngác đứng cạnh Lâm Chi Chi, sắc mặt cô bé trắng bệch, cả người run lẩy bẩy: "Anh Tịch..."

"Cô Lâm, bên cô có thể kéo dài nhất là bao lâu." Lục Đình Kiêu lập tức đi thẳng vào vấn đề.

Lâm Chi Chi hít sâu một hơi để mình tỉnh táo lại rồi mới mở miệng trả lời: "Nói thật, tôi không dám xác định! Cái này phải căn cứ vào phản ứng của các fan hâm mộ."

"Trong thời gian tới, Ninh Tịch sẽ có ba bộ phim Cửu Tiêu, Mẹ, Biệt Đội Điệp Viên Perak được công chiếu, độ nổi tiếng của cô ấy sẽ đạt tới đỉnh cao! Nhất là trong đoạn thời gian này, đáng nhẽ Ninh Tịch phải đi tham gia các hoạt động có tính ảnh hưởng như là quảng bá cho phim, cô ấy là vai chính nên hầu như tất cả các sự kiện đều cần cô ấy phải có mặt."

"Dưới tình huống này nếu Ninh Tịch không xuất hiện một hay hai lần thì còn được nhưng nếu mãi không xuất hiện thì về lâu dài các fan cũng sẽ nghi ngờ."

Lâm Chi Chi có chút khó khăn nói: "Tôi bên này... sợ rằng không kéo dài được bao lâu..."
 

Hoa Tử

Sưu tầm
Tham gia
24/9/19
Bài viết
6,265
Điểm cảm xúc
590
Điểm
113
Chương 1742: Thật xin lỗi, là anh hại em
Nghe Lâm Chi Chi nói vậy thì không khí càng trở nên ngột ngạt, vẻ mặt ai nấy đều trở nên nặng nề.

Ai cũng biết sự nghiệp diễn xuất này đối với Ninh Tịch quan trọng cỡ nào, thế nên dù có mất bao nhiêu công sức cũng được, bọn họ dĩ nhiên phải cố hết sức bảo vệ thứ quý giá nhất của cô.

Lục Đình Kiêu nhìn cô gái vẫn đang nằm im sau lớp cửa sổ thủy tinh, anh yên lặng hồi lâu mới nói: "Ba tháng sau, nếu Tiểu Tịch vẫn chưa tỉnh thì công bố tình trạng thật của cô ấy."

Lâm Chi Chi nghe vậy liền gật đầu, thời hạn mà Lục Đình Kiêu đưa ra vừa vặn cũng là thời gian mà cô có thể kéo dài được.

"Khoảng thời gian này, tôi sẽ thay Ninh Tịch xử lý những sự kiện xã giao, cố gắng dùng hết khả năng để kéo dài thời gian để ổn định nhân khí cùng mức nổi tiếng của cô ấy! Nếu Ninh Tịch có thể tỉnh là tốt nhất, còn nều... tình huống không thể không chế được thì tôi sẽ sắp xếp họp báo, chuẩn bị lời giải thích hợp lí rồi nói rõ tình huống của Ninh Tịch cho bọn họ."

Trong lòng Lâm Chi Chi rất rõ ràng, tình huống của Ninh Tịch thế này thì khả năng cô có thể tỉnh lại là rất mong manh nhưng dù chỉ có một tia hy vọng thì cũng phải thử một lần. May mà, hiện giờ Ninh Tịch ở viện Điều dưỡng Quân y, không có nơi nào có tính bảo mật mạnh hơn nơi đây cho nên có thể ngăn tin tức bị lộ ra.

Nhưng rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, tại sao đột nhiên Ninh Tịch lại bị thương nặng đến như vậy...

Lâm Chi Chi nhạy cảm phát giác ra trong chuyện này ẩn chứa không ít bí mật của giới quý tộc, thế nên cô cũng không dám hỏi nhiều. Với thân phận là người quản lý của Ninh Tịch thì cái Lâm Chi Chi cần biết chỉ là phải dùng hết tất cả khả năng của mình để bảo vệ sự nỗ lực của Ninh Tịch trong thời gian qua.

"Ừ." Lục Đình Kiêu gật đầu đồng ý với sắp xếp của Lâm Chi Chi, sau đó đưa cho cô số di động cá nhân của mình: "Tất cả những chuyện có liên quan đến Tiểu Tịch thì gọi điện trực tiếp cho tôi."

"Vâng." Lâm Chi Chi gật đầu nhẹ.

Lúc này, cô đột nhiên hiểu ra tại sao một cô gái tự do tự tại như Ninh Tịch lại chọn người đàn ông này.

Lấy thân phận và địa vị của Lục Đình Kiêu thì một khi anh đã thích ai, hoàn toàn có khả năng đem người ấy nuôi nhốt, cho người đó hết thảy và khiến người đó phải tuân theo mọi sở thích cùng thân phận của anh.

Nhưng mà, Ninh Tịch qua lại với Lục Đình Kiêu lâu như thế mà cô lại chưa bao giờ phát hiện, thậm chí Ninh Tịch còn âm thầm nói cho cô biết rằng, Kha Minh Vũ chính là Lục Đình Kiêu.

Người đàn ông này yêu Ninh Tịch nhưng không hề ép buộc cô phải làm bất cứ chuyện gì. Anh chỉ đứng cạnh cô, tôn trọng, dung túng cùng bảo vệ cô hết thảy.

Ngay khi Lâm Chi Chi đang bàn bạc với Lục Đình Kiêu thì Tiểu Đào vẫn mặt mũi trắng bệch nhìn chằm chằm vào Ninh Tịch qua lớp kính.

"Anh Tịch... còn có khả năng tỉnh lại sao? Bao giờ tỉnh? Ba tháng sau có thể tỉnh lại không?" Tiểu Đào hốt hoảng hỏi.

Lục Cảnh Lễ đứng một bên khô khốc trả lời: "Cái này không xác định được, bác sĩ cũng bảo không biết bao giờ cô ấy có thể tỉnh lại, hoặc là... có thể tỉnh lại hay không..."

"Anh nói có thể cả đời này anh Tịch sẽ không tỉnh lại sao?" Cả người Tiểu Đào run lên.

Lục Cảnh Lễ cười khổ: "Cũng không thể loại bỏ khả năng này..."

Lời này của Lục Cảnh Lễ giống như một cái chốt mở, Tiểu Đào đột nhiên vỡ òa ra, nước mắt giàn dụa quỳ xuống rồi hướng về Ninh Tịch khóc rống lên: "Anh Tịch... Anh Tịch, em thật sự xin lỗi... đều là em hại anh... là em làm hại anh... thật xin lỗi... thật xin lỗi..."

Thấy Tiểu Đào đột nhiên mất khống chế gào khóc, Lâm Chi Chi hết hồn vội vàng xoay người đỡ cô bé dậy: "Tiểu Đào, đây là sao?"
 
Trạng thái
Không mở trả lời sau này.
Top