Trạng thái
Không mở trả lời sau này.
[Ngôn tình] Chọc Tức Vợ Yêu - Mua Một Tặng Một - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

Hoa Tử

Sưu tầm
Tham gia
24/9/19
Bài viết
6,388
Điểm cảm xúc
638
Điểm
113
Chương 1729: Gia tộc hàng đầu
Chỉ thấy đầu bên kia hành lang, một ông lão tóc bạc phơ nhưng tinh thần lại cực kì minh mẫn, được Trang Liêu Nguyên đỡ một bên chống gậy đi đến.

Đi cạnh ông lão còn có một cậu thiếu niên cao lớn, đôi mắt sáng rực như ánh mặt trời đang bừng bừng lửa giận nhìn về phía người nhà họ Lục.

Nhìn thấy không chỉ có Trang Liêu Nguyên, ngay cả Trang Tông Nhân cũng đích thân đến đây, biểu cảm lạnh lùng của Lục Sùng Sơn bỗng chốc biến mất mấy phần: "Lão thủ trưởng, tại sao ngài lại đích thân đến đây…"

Cùng lúc này, đám người nhà họ Quan nấp trong góc tường đều đang chết sững vì câu nói "cháu ngoại của tôi" của Trang Tông Nhân.

"Cháu ngoại… cháu ngoại cái gì cơ? Ninh Tịch là… là cháu ngoại của Trang Tông Nhân!" Bà Quan ngây ngẩn lầm bầm, trên gương mặt hiện rõ vẻ không thể tin nổi.

Sắc mặt Quan Tử Dao trắng bệch: "Không thể nào! Ninh Tịch làm sao có thể là cháu ngoại của Trang Tông Nhân được…"

Nói ra câu này rồi không biết cô ta nghĩ ra đến điều gì đột nhiên im bặt, dáng vẻ cứng ngắc nghiêng đầu sang nhìn ba mình: "Ba, trước đây trong tư liệu mà ba điều tra được… Mẹ của Ninh Tịch… tên là gì? Có phải là… có phải là họ…"

Vẻ mặt của Quan Thụy lúc này cũng khó coi đến cùng cực: "Không sai, họ Trang, Trang Linh Ngọc!"

Quan Tử Hào miệng há hốc, nửa ngày mới tỉnh táo lại được: "Vợ của Ninh Diệu Hoa lại là tiểu thư của nhà họ Trang? Làm sao có thể thế được? Chưa bao giờ nghe thấy chuyện này cả!"

Quan Thụy bóp bóp sống mi: "Dù sao chúng ta nhiều năm không ở Đế Đô, rất nhiều tin tức đều không rõ ràng. Cộng thêm việc lúc đầu ba tra được cha ruột của Ninh Tịch là Ninh Diệu Hoa thì cũng không điều tra sâu thêm nữa, quả thật có chút sơ hở… chỉ sợ thân phận của Trang Linh Ngọc này… có chút không đơn giản…"

Dù sao thì bây giờ lão tướng quân nhà người ta cũng đã đích thân đến tận cửa nói rằng Ninh Tịch là cháu ngoại của mình, đây tuyệt đối không thể là giả được!

Quan Tử Dao nghe xong lời của cha mình thì ngẩn người, trong đáy mắt cô ta hiện lên sự tuyệt vọng, cứ đứng chôn chân tại đó nhìn chằm chằm về phía cảnh tượng trước mắt…

Không thể nào…

Chuyện này không thể nào được…

Vốn dĩ cô ta còn ôm chút hy vọng, Ninh Tịch đã biến thành người thực vật rồi, nhà họ Lục dù có áy náy, dù Lục Đình Kiêu có thích cô ta đến mấy đi chăng nữa cũng sẽ không đợi được cô ta cả một đời. Huống hồ, đứa con riêng đó chỉ là thất bại lần này, bất kì lúc nào cũng có thể ngóc đầu trở dậy được, tình huống của nhà họ Lục bây giờ không phải là đã hết nguy hiểm, cho nên nhà họ Quan vẫn còn cơ hội trở mình.

Cô ta nghĩ rồi cũng sẽ có một ngày Lục Đình Kiêu sẽ phát hiện ra chỉ có mình cô ta mới là người thích hợp với anh ấy nhất, rồi sẽ có một ngày nhà họ Lục sẽ nhìn rõ sự thật, cuối cũng sẽ chọn lấy lợi ích…

Nhưng cô ta không thể ngờ rằng, ông ngoại của Ninh Tịch lại là Trang Tông Nhân!

Nhà họ Trang là nhà như thế nào, là gia tộc đời đời tham gia vào chính trường, là gia tộc đứng đầu Đế Đô, nhà bọn họ căn bản không thể so sáng được. Luận về lịch sử cùng nội tình của gia tộc, cho dù có là nhà họ Lục cũng không so được với nhà họ Trang…

"Tôi mà còn không đến thì cái mạng này của cháu tôi cũng mất luôn rồi!

Đối mặt với sự trách móc của Trang Tông Nhân, Lục Sùng Sơn không dám ho he lấy một chữ, cũng biết mình đuối lý đành nhẹ nhàng giải thích: "Lão thủ trưởng, lần này cô Tịch bị thương quả đúng là vì nhà họ Lục chúng tôi, vì cứu Tiểu Bảo thế nên mới chịu thương, cả nhà họ Lục chúng tôi đều vô cùng cảm kích cô ấy. Hiện tại, chúng tôi đã mời những chuyên gia hàng đầu thế giới để hội chẩn rồi, sẽ cố gắng hết sức để cứu cô Tịch! Tóm lại, nhà họ Lục chúng tôi chắc chắn sẽ chịu trách nhiệm về chuyện này! Xin ngài cứ yên tâm!"

Không đợi Trang Tông Nhân lên tiếng, Trang Vinh Quang đứng bên cạnh đã nhịn hết nổi lập tức phẫn nộ lên tiếng mắng chửi…
 

Hoa Tử

Sưu tầm
Tham gia
24/9/19
Bài viết
6,388
Điểm cảm xúc
638
Điểm
113
Chương 1730: Cả nhà họ Lục các ngươi không phải người tốt
Trong đôi mắt của cậu thiếu niên tràn đầy lửa giận: "Chịu trách nhiệm cái beep! Chị họ tôi bị nhà họ Lục các người hại thành ra thế này! Các người thế nhưng còn giữ khư khư không chịu trả chị ấy về! Các người nghĩ chị họ tôi một mình một người không có ai chống lưng phải không? Tôi nói cho các người hay, hôm nay tôi nhất định phải đưa chị họ tôi đi! Bằng không cứ tiếp tục ở lại chỗ này của các người không biết còn bị hại thành ra như thế nào nữa! Nhà họ Lục các người không một ai là người tốt!"

Hôm nay bên bộ đội ra ngoài mua đồ, Trang Vinh Quang nhân cơ hội này lén lút về nhà một chuyến. Không ngờ lại nghe được cuộc đối thoại của ba và ông nội mình, thế mới biết chị Tịch đã xảy ra chuyện lớn, càng bất ngờ hơn là chị Tịch thực sự là chị của cậu ta, là chị họ thật luôn!

Hừm! Cậu ta đã bảo rồi mà! Vì cái vẹo gì mà bà Tịch lại trâu bò thế! Hóa ra căn bản chị ấy là người nhà họ Trang!

Thế nên cậu ta quyết tâm làm nũng ăn vạ, nhất quyết phải đi cùng cha với ông đến bệnh viện đón người.

Bây giờ chị và mẹ đang ở nhà đợi tin của bọn họ đấy, lần này dù có thế nào cũng phải cứu chị Tịch ra khỏi hố lửa!

Có những câu với thân phận của ba và ông nội cậu không tiện nói vậy thì để cậu mắng thay, dù sao cậu ta cũng là gã cậu ấm ăn chơi, nếu không có chị Tịch thì không biết bây giờ cậu còn lăn lê chơi bời ở cái xó xỉnh nào đâu.

Nghe thấy con trai phẫn nộ mắng mỏ, Trang Liêu Nguyên cũng chỉ lườm cậu ta một cái cảnh cáo mà thôi, hiển nhiên là ông cũng rất bất mãn với nhà họ Lục.

Lục Sùng Sơn bị mắng cho tái mét mặt mày, cũng chỉ đành ngậm bồ hòn làm ngọt mà tiếp tục xuống nước: "Trước đây là tôi có chút hiểu lầm với cô Tịch, quả thật đó là lỗi của tôi, lúc này tôi trịnh trọng xin lỗi! Cô Tịch đã cứu Tiểu Bảo nhà chúng tôi, là đại ân nhân của nhà chúng tôi, tôi có dùng tất cả mọi cách để đền bù còn chẳng đủ sao có thể làm hại cô ấy đây? Xin hai vị tin tưởng, chúng tôi thật sự chân thành muốn đền bù cho cô ấy!"

"Biết người biết mặt không biết lòng, ai biết được nhà các người thế nào!" Trang Vinh Quang hầm hừ.

Đúng lúc này, Trang Liêu Nguyên từ đầu đến giờ không nói câu nào mới lên tiếng: "Chủ tịch Lục, đền bù không cần thiết, con bé vốn hiền lành lương thiện, tôi tin rằng nó cứu người cũng là xuất phát từ ý muốn của nó, không có liên quan đến người khác nên cũng không cần đền bù gì hết. Bây giờ với thân phận là người nhà của Ninh Tịch, tôi chỉ muốn đưa Ninh Tịch đi mà không phải làm phiền đến người ngoài chăm sóc nó, tôi tin rằng yêu cầu này, chủ tịch Lục chắc hẳn cảm thấy không có vấn đề gì đúng không?"

Trang Liêu Nguyên ăn nói kín kẽ vô cùng, một câu thôi đã chặn lại tất cả những giải thích của Lục Sùng Sơn.

Người ta không cần ông bồi thường, hơn nữa người ta là người nhà của Ninh Tịch, người ta đến đưa nó đi là chuyện đương nhiên, chẳng có vấn đề gì hết.

Thế nên Lục Sùng Sơn và Nhan Như Ý quay ra nhìn nhau, thoáng chốc đã lâm vào tình thế khó xử.

Xem thái độ của nhà họ Trang thì một khi đã đưa Ninh Tịch đi là tuyệt đối không đế Ninh Tịch có bất kì tiếp xúc gì với người nhà họ Lục bọn họ nữa.

Con trai mình một lòng một dạ yêu cô gái này, Tiểu Bảo lại càng không muốn rời khỏi cô ấy dù chỉ một phút một giây… nếu như thực sự để bọn họ đưa Ninh Tịch đi thì làm thế nào đây…

"Ai đó! Lén lén lút lút cái gì! Ra đây!" Trang Vinh Quang trừng mắt, đột nhiên nhảy về phía sau túm lấy một người trong số đó lôi xềnh xệch ra khỏi phòng tiếp khách.

"A… đau… bỏ ra! Bỏ tay ra…" Quan Tử Hào đau đớn kêu oai oái, ông bà Quan và Quan Tử Dao cũng vội chạy ra theo muốn cướp người lại từ trong tay Trang Vinh Quang.

Nhìn thấy nhà họ Quan vẫn chưa đi mà còn bị nhà họ Trang bắt được, vẻ mặt của Lục Sùng Sơn quả thật càng khó nhìn.

Vốn dĩ nhà họ Trang đã bất mãn với bọn họ lắm rồi giờ thì sợ là sẽ càng hiểu nhầm…

Quả nhiên, Trang Liêu Nguyên ánh mắt lạnh căm căm liếc đám người đó một cái: "Tiểu Tịch giờ phút này vẫn hôn mê bất tỉnh trên giường thế mà các người lại đưa cái đám này đến tận chỗ của con bé, thật đúng là chân thành quá…"
 

Hoa Tử

Sưu tầm
Tham gia
24/9/19
Bài viết
6,388
Điểm cảm xúc
638
Điểm
113
Chương 1731: Sự chiến đấu bùng nổ
Trang Vinh Quan quăng Quan Tử Hảo ngã lăn ra đất: "Nào là nói cảm ơn! Nào là muốn thành tâm bù đắp! Tất cả đều là cứt chó hết! Chị họ tôi còn chưa chết, các người đã vội đi tìm người khác cho con trai! Có phải sau này còn muốn bái đường thành thân trước cửa phòng bệnh của chị tôi nữa luôn không!"

"A!!!" Tay Quan Tử Hào như bị gãy, gã ta đau đớn gào ầm lên: "Không có! Không liên quan tới chúng tôi! Là nhà họ Lục lật lọng, gọi chúng tôi tới để giải trừ hôn ước!"

Cái gì?

Hủy bỏ hôn ước?

Không chỉ phía Trang gia mà ngay cả Lục Sùng Sơn và Nhan Như Ý nghe thấy vậy đều sững sờ.

Quan Thụy cố tình liếc nhìn người nhà họ Trang một cái, sau đó liền tỏ ra thất vọng, trào phúng nói: "Lúc đầu tôi còn không hiểu tại sao anh Lục lại muốn hủy bỏ hôn ước, nhưng giờ... hóa ra là vậy..."

Bà Quan cũng thừa nước đục thả câu bắt đầu the thé lên: "Lục Sùng Sơn ông giỏi lắm, tôi còn nói sao ông vốn thề non hẹn biển hay thế giờ lại đòi bội ước với chúng tôi, hóa ra là muốn leo cành cao! Cháu ngoại của nhà họ Trang tất nhiên là phải hơn gia đình nhỏ bé chúng tôi rồi! Lục Sùng Sơn, ông tính kèo này ghê đấy!"

Lục Sùng Sơn thấy Quan gia mở miệng nói bậy, đổi trắng thay đen và Quan Tử Dao vẫn tỏ ra tủi nhục đứng đó cứ như thể là nhà bọn họ phụ lòng bên đó thật thì suýt nữa lên cơn đau tim, giờ ông ta thật sự đã nhìn rõ được bộ mặt thật của cái gia đình này rồi.

Lúc này Nhan Như Ý đột nhiên đứng dậy tát thẳng một cái lên mặt bà Quan: "Cái tát này, tôi đánh thay cho Tiểu Bảo nhà tôi!"

Vừa dứt lời, bà lại tát thêm một cái nữa: "Cái tát này tôi tát thay cho con bé Tịch! Uổng công tôi và Sùng Sơn luôn xem nhà họ Quan nhà các người thân thiết với gia đình chúng tôi, tin tưởng vào phẩm hạnh và giáo dục của nhà các người như vậy, thậm chí còn mặc kệ việc Đình Kiêu đã có người mình thích mà hết lần này tới lần khác muốn tác hợp nó với con gái nhà các người! Nhưng các người thì sao... Không ngờ tới tận hôm nay, mãi tới khi Đình Kiêu lấy ra chứng cứ vạch trần mọi chuyện, tôi mới biết hóa ra cái gia đình mà tôi và Sùng Sơn luôn tin tưởng bao năm nay, xem như người thân trong gia đình lại là một lũ lòng lang dạ sói!"

"Các người luôn mồm kêu mình đơn thuần, lương thiện nhưng sau lưng lại làm ra bao chuyện dơ bẩn xấu xa, hãm hại Tiểu Tịch, làm hại tới Tiểu Bảo. Còn chưa gả vào nhà này đã lên kế hoạch chiếm đoạn tài sản của Lục gia, giờ còn bôi nhọ chúng tôi nói giữa hai nhà có hôn ước? Khi Lục gia gặp nạn, tôi quả thật rất hi vọng hai nhà có thể mau kết thành thông gia, không chỉ giấu Đình Kiêu đi xem mắt cho nó, thậm chí không ít lần còn đến tận nhà các người dò ý xem thế nào nhưng thái độ của các người thì sao?"

"Khi ấy các người thấy tình hình Lục gia không được khả quan liền chối đây đẩy! Giờ chuyện công ty đã được giải quyết, Tiểu Tịch vì cứu Tiểu Bảo thậm chí suýt nữa thì mất mạng, lúc này các người lại muốn tới ngồi mát ăn bát vàng? Các người coi Lục gia chúng tôi là đồ ngốc cả chắc? Tôi nói cho các người hay! Đừng nói con bé giờ hôn mê bất tỉnh, kể cả cả đời này không tỉnh lại đi chẳng nữa, Nhan Như Ý tôi cũng chỉ nhận mình con bé là con dâu nhà này thôi!!!"

Lời này của Nhan Như Ý vang vọng khắp hành lang…

Lục Cảnh Lễ trợn mắt há mồm đứng bên cạnh, đù má! Sao sức chiến đấu của mẹ hôm nay bùng phát ghê vậy!

Phải biết, mẹ anh là người chú ý tới hình tượng nhất, lại là kiểu người có tính cách nhu nhược, dịu dàng thường ngày rất ít khi ăn to nói lớn, không ngờ lúc này lại lợi hại như vậy...

Quả nhiên, phụ nữ vốn yếu đuối nhưng một khi đã thành mẹ thì sẽ trở nên mạnh mẽ vì con mình...

"Có phải giờ các người còn muốn tôi đưa những chứng cứ xấu xa của các người ra cho Thiếu tướng Trang và lão tướng quân xem nữa đúng không?" Nhan Như Ý lạnh lùng lên án rồi nhìn về phía thằng con thứ nhà mình: "Cảnh Lễ!"
 

Hoa Tử

Sưu tầm
Tham gia
24/9/19
Bài viết
6,388
Điểm cảm xúc
638
Điểm
113
Chương 1732: Có mắt nhìn người
Lục Cảnh Lễ nhận lệnh, lập tức mở đoạn ghi âm lên.

Đoạn ghi âm vừa vang lên, người nhà họ Quan liền biến sắc, trước lúc Trang gia kịp phản ứng lại bọn họ đã vội giằng Quan Tử Hào đang trong tay Trang Vinh Quang về rồi chạy mất dép.

Sau khi Trang Vinh Quang nghe đoạn thu âm xong liền giận tím mặt: "Lũ khốn nạn này!!!"

Chuyện chị Tịch bị hãm hại hồi trước không ngờ kẻ chủ mưu lại chính là bọn họ?

Trang Vinh Quang định đuổi theo nhưng nghĩ tới hôm nay còn chuyện quan trọng hơn phải làm nên mới cố nhịn xuống, kệ đi, không gấp! Sau này có thời gian sẽ xử lí đám người đó sau!

"Hừ, giờ thì biết ai tốt ai xấu rồi, sớm biết thế thì đừng có làm!" Trang Vinh Quang lầm bầm hừ lạnh một tiếng: "Tôi thấy Lục gia các người... may mà cái tên chị tôi để mắt tới cũng có mắt nhìn người đấy..."

Lục Cảnh Lễ vội nhếch mắt chỉ vào mình: "Đây đây đây, đây còn một người nữa cũng có mắt nhìn người nè! Tôi là người lúc nào cũng ủng hộ anh trai với chị dâu đấy! Xin hãy gọi tôi là thần trợ công số 2!"

Sau khi hiểu lầm được hóa giải, vẻ mặt Trang Liêu Nguyên mới dịu xuống, còn về việc Quan gia nói Lục gia muốn trèo cao, Trang Liêu Nguyên biết rõ đây là chuyện không thể.

Trước đây, cha ông vì không thể làm hòa được với Linh Ngọc được nên chỉ có thể âm thầm chăm sóc cho Tiểu Tịch một hai chứ không chính thức nhận con bé. Mà ông cũng có thành kiến với Lục Đình Kiêu nên không muốn Tiểu Tịch ở bên chàng trai này, vì vậy khi biết rõ chuyện của Lục gia, biết Tiểu Tịch đang đối diện với tình trạng rất khó khăn nhưng ông vẫn không chịu ra mặt, ngược lại còn mong cô biết khó mà lui, cuối cùng mới gây nên hậu quả thế này...

Trong chuyện này... họ cũng phải chịu trách nhiệm rất lớn...

Đứa nhỏ kia đã giúp họ không biết bao nhiêu lần, nhưng họ lại chẳng thể làm gì giúp con bé cả...

Sau khi người nhà họ Quan chuồn mất, Nhan Như Ý đi tới trước mặt Trang Liêu Nguyên và Trang Tông Nhân thành khẩn nói: "Lão thủ trưởng, Thiếu tướng Trang, ngàn sai vạn sai đều là do sai lầm của người làm cha làm mẹ chúng tôi, là chúng tôi nhìn lầm người, không rõ bộ mặt thật của bọn họ, lại luôn hiểu lầm Tiểu Tịch, hết lần này tới lần khác ngăn cản không cho Đình Kiêu và con bé ở bên nhau! Nhưng Đình Kiêu nhà chúng tôi vẫn luôn thật lòng thật dạ với con bé! Thằng con tôi vừa gặp đã nhận định chỉ có thể là con bé. Bất kể chúng tôi có khuyên bảo thế nào, tình cảm của nó đối với Tiểu Tịch cũng chưa từng dao động. Có là buổi tiệc xem mắt lúc trước hay là chuyện muốn làm thông gia với nhà họ Quan, tất cả những chuyện đó đều là tôi với ba nó tự quyết định và đi ngược lại với ý muốn của nó..."

Lục Sùng Sơn khép mắt lại, thở dài nói: "Khi ấy tôi cứ cố chấp phản đối chúng nó bên nhau, tôi còn nói với Đình Kiêu, thân là người lãnh đạo của công ty và là trưởng họ, chuyện chọn vợ không phải là của riêng mình nó vậy mà khi ấy Đình Kiêu lại nói với tôi... Nó nói, ngoài tôi với mẹ nó ra, không ai có thể làm ảnh hưởng tới quyết định của nó hết..."

Nghe thấy vậy, đáy mắt Trang Liêu Nguyên khẽ thay đổi, Trang Tông Nhân cũng cảm khái vài phần. Thật ra, bình tĩnh mà nghĩ lại, họ cũng đã gặp Lục Đình Kiêu mấy lần, cậu ta còn tới nhà họ ăn cơm nữa, nhìn cách cậu ta và Tiểu Tịch ở bên nhau cũng có thể thấy được chàng trai này thật sự rất thật lòng với Tiểu Tịch.

Trang Liêu Nguyên có thành kiến với Lục Đình Kiêu chủ yếu cũng chỉ vì người nhà cậu ta khiến Tiểu Tịch phải chịu ủy khuất...

Lục Sùng Sơn nói rồi hốc mắt đỏ lên, giọng có chút run rẩy: "Đình Kiêu là một người con rất có hiếu, nó luôn cố gắng tìm mọi cách để có thể cân bằng được cả hai bên, kì thật lúc trước tôi với mẹ nó cũng đã bị nó làm lung lay rồi, định cứ thuận theo tự nhiên thôi, nhưng không ngờ Lục gia lại xảy ra biến cố rối ren như vậy... Bảy ngày trước, Đình Kiêu còn nói với tôi rằng nó có thể giải quyết tất cả những chuyện này, nó bảo tôi hãy cho nó bảy ngày, nhưng... tôi lại không tin nó... đây là lỗi của tôi..."
 

Hoa Tử

Sưu tầm
Tham gia
24/9/19
Bài viết
6,388
Điểm cảm xúc
638
Điểm
113
Chương 1733: Hôm nay, tôi phải đưa người đi
Trang Liêu Nguyên trầm ngâm một hồi, lại đưa mắt nhìn cha mình, ông chần chừ một hồi mới nói: "Chuyện thị phi của Lục gia chúng tôi không hỏi nhiều, quan trọng là giờ mọi chuyện đã thành thế này rồi, có nói gì đi nữa Tiểu Tịch cũng không tỉnh lại được, giờ chúng tôi chỉ muốn đưa con bé về thôi."

"Lâm Khiêm, đi đón tiểu thư đi." Không đợi Lục Sùng Sơn và Nhan Như Ý lên tiếng, Trang Liêu Nguyên đã giơ tay ra hiệu, tỏ rõ ý nhất định trong hôm nay phải đưa được người đi.

"Vâng!"

Sau khi viên sĩ quan trẻ tuổi kia nhận được chỉ thị lập tức mang một đội bao gồm cả bác sĩ chuyên nghiệp đã chuẩn bị sẵn từ trước đi vào phòng bệnh, những bác sĩ và y tá khác bị sự nghiêm nghị của đám quân nhân này làm kinh sợ, cả đám người co rúm vào một góc, không ai dám bước tới cản lại cả...

Viên sĩ quan trẻ tuổi có tên Lâm Khiêm kia sải bước tiến tới trước cửa, đang định giơ tay đẩy cửa vào, bỗng cửa phòng bệnh lại được đẩy từ trong ra.

Một người đàn ông mặc bộ vest đen, dáng người cao lớn lạnh lùng đứng trước cửa, anh đảo mắt nhìn, bắn ra sát khí chỉ những người đã ở trên cương vị cao và từng trải qua ngàn vạn trận chiến mới có được.

Trực giác của Lâm Khiêm cảm nhận được nguy hiểm ập tới, anh ta cảnh giác sờ lên vũ khí bên hông, đồng thời dừng bước không dám tiến tới nữa.

Trang Liêu Nguyên thấy Lục Đình Kiêu xuất hiện, bất giác hơi thở quanh người cũng lạnh xuống.

Hai người đàn ông đứng dối diện nhau, khí thế không phân cao thấp khiến bầu không khí trong phút chốc trở nên căng thẳng cực độ.

Trang Liêu Nguyên mím chặt bờ môi mỏng của mình thành một đường, ông nói với giọng điệu vô cùng lạnh lùng: "Lục Đình Kiêu, trước đây tôi đã không đồng ý cho hai người bên nhau bởi vì tôi biết rõ, Tiểu Tịch quá đơn thuần, gia đình cậu không hợp với nó. Sự thật chứng minh, giờ tất cả đã ứng nghiệm rồi! Tình huống như thế này có lần một, thì sẽ có thể có lần hai. Tôi chỉ hận khi ấy tôi không ngăn cản kịp thời nên mới để chuyện như vậy xảy ra, trơ mắt nhìn con bé thành bộ dạng ngày hôm nay. Thế nên xin lỗi, hôm nay tôi buộc phải đưa người đi! Sau này Tiểu Tịch có ra sao đều không còn liên quan gì tới Lục gia các người nữa!"

Trang Vinh Quang ở bên cạnh cũng hùa vào: "Đúng đấy! Từ đầu tôi đã cảm thấy anh không xứng với chị họ tôi rồi, chị họ tôi vừa xinh đẹp lại tốt như vậy, gả cho ai chẳng được, sao cứ phải gả cho một gã đã có con riêng như anh chứ! Giờ chị tôi vì muốn cứu con anh mà sắp mất cả mạng rồi! Chẳng lẽ như thế còn chưa đủ à?"

Trang Tông Nhân không nói gì nhưng rõ ràng ông cũng đồng ý với Trang Liêu Nguyên, cũng có ý định phải để cháu gái mình tránh xa Lục gia ra.

Lục Đình Kiêu không đáp lại Trang Liêu Nguyên và Trang Vinh Quang nhưng ánh mắt anh luôn nhìn về phía Trang Tông Nhân: "Lão thủ trưởng, cháu có thể nói chuyện với ông một lát không?"

Trang Vinh Quang nghe vậy cuống lên: "Nói cái gì mà nói, còn có gì để nói nữa hả? Anh cứ xách thằng con mình đi kiếm đại một thiên kim thiểu thư nhà nào đó về mà làm mẹ kế của nó đi! Đừng có làm hại chị tôi nữa!"

Trang Tông Nhân lạnh mắt nhìn chàng trai trẻ trước mắt, nhìn thẳng vào cặp mắt không gợn chút sóng của anh.

Một lát sau, Trang Tông Nhân nói: "Được."

"Ông..."

Trang Tông Nhân giơ tay ra hiệu cho cháu trai im lặng, sau đó đi theo Lục Đình Kiêu tới hành lang cách đó không xa nói chuyện riêng.

Trang Quang Vinh ở phía sau sốt ruột đi vòng vòng: "Ba! Sao vừa rồi ba không cản ông lại! Lỡ tên đó rót lời đường mật lấy lòng ông thì làm thế nào?"

Trang Liêu Nguyên liếc nhìn con trai: "Ông con dễ bị mê hoặc thế sao?"

Trang Vinh Quang gãi đầu: "Cũng phải..."
 

Hoa Tử

Sưu tầm
Tham gia
24/9/19
Bài viết
6,388
Điểm cảm xúc
638
Điểm
113
Chương 1734: Đừng khách khí, khử chết hắn đi
Trang Vinh Qua hầm hừ, xoa xoa lòng bàn tay, ông nội, ông đừng khách khí, khử chết hắn đi!

Lục Sùng Sơn và Nhan Như Ý đưa mắt nhìn nhau, trong lòng hai người bỗng dâng đầy cảm giác bất an.

Thái độ của Trang gia kiên quyết như vậy, Đình Kiêu thật sự có cách thuyết phục được lão thủ trưởng sao?

Lỡ thất bại thì sao...

Tiểu Bảo phải làm thế nào bây giờ...

Phía cuối hành lang.

Mặt Trang Tông Nhân sắc lạnh như sương: "Cậu muốn nói gì thì nói luôn đi. Nhưng tôi phải nói rõ trước, bất luận cậu có nói gì thì hôm nay tôi cũng nhất định phải đưa con bé đi. Chính vì sự do dự của mình mà tôi đã mắc sai lầm một lần, tôi tuyệt đối không thể để con bé lại bị tổn thương thêm lần nữa. Vừa rồi tuy Vinh Quang nó nói có hơi thô thiển nhưng không phải không có lí, con bé không cần các người bù đắp cái gì hết, càng không cần sự hổ thẹn vô nghĩa của các người, cậu với con mình có thể bắt đầu lại từ đầu, còn cháu tôi..."

Lục Đình Kiêu: "Tiểu Bảo là con ruột của cháu và Ninh Tịch."

Lời còn lại của Trang Tông Nhận bị nghẹn ở cuống họng, ông kinh ngạc trợn tròn mắt nhìn chàng trai trẻ trước mắt: "Cậu... cậu vừa mới nói gì?"

"Tiểu Bảo là đứa bé do cháu và Ninh Tịch sinh ra." Lục Đình Kiêu lặp lại một lần nữa.

Dù là một người đã trải qua bao sóng to gió lớn của cuộc đời nhưng vào lúc này Trang Tông Nhân vẫn thừ người ra một lúc lâu mãi mới phản ứng lại được: "Cậu nói... cậu nói Tiểu Bảo là do Tiểu Tịch sinh ra?"

"Vâng. Tiểu Bảo là con trai của Ninh Tịch, là chắt ngoại của ông." Lục Đình Kiêu đáp.

Trang gia nhà ông tới đời Ninh Tịch thì hầu hết đều chưa kết hôn, nếu có kết hôn rồi cũng bận công bận việc mà không chịu sinh con thế nên Trang Tông Nhân vẫn chưa có đứa chắt nào, ông luôn thấy tiếc vì chuyện này, không biết trước lúc mình chết có được bế cháu đời thứ tư nhà họ Trang không...

Vậy mà lúc này Lục Đình Kiêu bỗng nói với ông, ông có chắt ngoại rồi...

Chuyện này, bảo ông sao có thể không kinh ngạc được đây?

Sau kinh ngạc... là cơn kích động không thể kiềm chế lại được...

"Này cậu, cậu nói thật à? Không phải cậu đang lừa tôi đấy chứ?" Trang Tông Nhân nghiêm mặt truy hỏi.

Gương mặt Lục Đình Kiêu vẫn không chút sóng gợn: "Cháu đã lén tới viện Quân y Đế Đô giám định thân nhân giữa Tiểu Bảo và Ninh Tịch. Nếu ông không tin có thể tới viện Quân y tìm bác sĩ Trịnh, ông rất thân với ông ấy nên cháu nghĩ lời của ông ấy ông nhất định sẽ tin. Mà nói cách khác, kể cả không có giám định thì chỉ cần dựa vào phán đoán của lão thủ trưởng, ông nghĩ Tiểu Bảo không phải là người nhà họ Trang sao?"

Lão thủ trưởng quả nhiên không cần nghĩ liền nói thẳng: "Đứa nhỏ này còn nhỏ tuổi mà đã bắn súng rất giỏi, còn giỏi hơn cả Vinh Quang hồi đó, là người của Trang gia chúng tôi cũng không có gì ngạc nhiên cả?"

Trang Tông Nhân nói xong mới phát hiện hình như mình vừa mới lọt hố của Lục Đình Kiêu nhưng ông cũng chẳng màng tới những chuyện đó, ngược lại ông nhớ tới lần tiếp xúc ngắn ngủi với Tiểu Bảo trước đó, càng nghĩ càng hoảng sợ: "Giống... giống cực kỳ... chẳng trách lần đó tôi cứ cảm thấy sao mà Tiểu Bảo lại có rất nhiều nét giống với Tiểu Tịch..."

Trang Tông Nhân nói rồi lại ngập ngừng: "Không đúng... cậu vừa mới nói cậu đi giám định rồi mới biết được chuyện này... Chẳng lẽ Tiểu Tịch nó không biết sao?"

Sắc mặt Lục Đình Kiêu hơi sầm xuống, anh gật đầu nói: "Vâng, trước mắt Tiểu Tịch vẫn chưa biết rõ, chuyện này rất phức tạp. Một mặt, xuất phát từ tâm tư của cháu. Mặt khác, chuyện năm ấy còn quá nhiều điểm đáng ngờ mà cháu chưa điều tra rõ nên không dám manh động, tránh rút dây động rừng. Đây không phải là nơi để nói chuyện, về sau cháu sẽ kể rõ mọi chuyện cho ông, nhưng trước khi cháu tra rõ ra tất cả, cháu hi vọng tạm thời ông có thể giữ bí mật chuyện này."

Trang Tông Nhân nghiêm túc vuốt cằm nói: "Chuyện này tôi tự biết chừng biết mực."

Nói rồi ông sốt sắng hỏi: "Thế giờ Tiểu Bảo đang ở đâu?"
 

Hoa Tử

Sưu tầm
Tham gia
24/9/19
Bài viết
6,388
Điểm cảm xúc
638
Điểm
113
Chương 1735: Đúng là cầu mà không được
"Tiểu Bảo giờ đang trong phòng bệnh với Tiểu Tịch."

Lục Đình Kiêu đáp lại rồi nói tiếp: "Chuyện lần này đã gây chấn động lớn cho Tiểu Bảo, vì thấy hổ thẹn mà nó không thể đối diện được với sự thật vì cứu nó mà Tiểu Tịch phải gặp nguy hiểm. Sau khi tỉnh lại, nó không nghe bất cứ ai cả, không ăn không uống cũng chẳng chịu nói chuyện với ai."

Trang Tông Nhân nhất thời căng thẳng: "Sao lại như vậy? Thế giờ nó thế nào rồi?"

"Sau đấy cháu nói với thằng bé, giờ mẹ nó đang hôn mê bất tỉnh và mẹ nó cần nó, nó mới dần bình phục lại, lúc nào cũng ở bên cạnh trông Tiểu Tịch không rời nửa bước. Giờ Tiểu Bảo không xa mẹ nó được, mà cháu tin là giữa hai mẹ con có sự kết nối khó có thể chặt đứt, Tiểu Bảo là người có khả năng khiến Tiểu Tịch có thể tỉnh lại nhất."

Trang Tông Nhân vừa rồi còn trừng mày trợn mắt với Lục Đình Kiêu giờ nghe thấy vậy cũng gật gù: "Đúng thế, cậu nói có lí lắm! Giờ chắc chắn không thể tách Tiểu Bảo với con bé ra được!"

Trang Tông Nhân nói rồi nhìn Lục Đình Kiêu hỏi: "Vậy ý cậu thế nào?"

Lục Đình Kiêu hơi ngập ngừng rồi mới đưa ra ý kiến: "Với quen biết của ông hẳn là có thể tranh thủ được điều kiện chữa trị tốt hơn lớp trẻ như cháu, cháu tán thành việc ông đón Tiểu Tịch đi."

Trang Tông Nhân thấy Lục Đình Kiêu không hề có ý muốn giữ Ninh Tịch lại như cha mẹ anh, chút giận giữ cuối cùng còn sót lại trong lòng giờ cũng tiêu tán, ông tỏ vẻ hài lòng nói: "Xem như cậu cũng còn biết tốt xấu."

"Nhưng, Tiểu Bảo chắc chắn sẽ không tách khỏi Tiểu Tịch được, vậy thì không bằng để thằng bé theo ông luôn được không ạ?"

Trang Tông Nhân nghe vậy cầu còn không được: "Để Tiểu Bảo đi với tôi? Chuyện này tất nhiên là tốt nhất rồi! Nhưng cậu có thể quyết định được việc này không?"

Lục Đình Kiêu gật đầu: "Ba mẹ cháu sẽ đồng ý, ông cứ yên tâm."

Trang Tông Nhân lập tức chốt luôn: "Vậy thì tốt, chuyện này cứ quyết định vậy đi!"

...

Cách đó không xa, Trang Vinh Quang thấy ông nội mình nói mãi với đối phương không xong, không khỏi có chút sốt ruột.

Hai người lại quay lưng lại với bọn họ, không nghe thấy tiếng cũng không rõ vẻ mặt thế nào, không biết rốt cuộc nói gì mà lâu thế...

Đang nghĩ có nên lén lân la tới nghe trộm không thì hai người ở phía cuối hành lang cuối cùng cũng trở lại.

"Ông! Ông quay lại rồi! Ông không nghe tên đó dỗ ngon dỗ ngọt gì vậy?" Trang Vinh Quang vội chạy tới, trưng ra vẻ mặt kì vọng.

Trang Tông Nhân liếc nhìn thằng cháu trai nhà mình một cái: "Nói linh tinh cái gì đấy?"

Trang Vinh Quang liền bóp vai lấy lòng ông: "Cháu biết ông chắc chắn sẽ không nghe đâu mà! Giờ mình có thể đón chị đi chưa ạ?"

Trang Tông Nhân gật gật: "Ừm, người thì tất nhiên phải đón đi rồi."

Trong Vinh Quang nghe vậy mừng quýnh, Lục Sùng Sơn và Nhan Như Ý phía đối diện liền tỏ ra lo lắng.

"Lâm Khiêm..."

Trang Liêu Nguyên lại hạ lệnh bảo người vào, Trang Tông Nhân bực bội ngắt lời ông: "Đợi đã, đứng im đó! Tất cả lui ra hết đi, các người nhiều người như vậy, lỡ dọa người ta sợ chết khiếp thì sao hả? Để tôi tự đi!"

Trang Liêu Nguyên nhíu mày, Trang Vinh Quang đầy vẻ ngờ vực, dọa người ta sợ? Chị họ đang hôn mê thì bọn họ dọa ai được?

Trang Tông Nhân tự mình đi vào, tất nhiên chẳng ai dám cản ông lại, vậy nên tất cả mọi người chỉ thấy Trang Tông Nhân nghiêm mặt đi vào phòng bệnh Ninh Tịch.

Sau khi vào phòng bệnh, Trang Tông Nhân liền thấy một cậu bé mềm mại đang nằm nhoài bên giường bệnh của Ninh Tịch, bàn tay bé nhỏ đặt trong lòng bàn tay cô, nhìn cô không hề chớp mắt, như thể chỉ cần cậu nhóc chớp mắt một cái thì cô sẽ biến mất vậy...

Và, trong mắt của cậu nhóc, cả thế giới của cậu cũng chỉ có mình cậu và mẹ...

Trang Liêu Nguyên thấy vậy thì trái tim không khỏi run lên, khóe mắt ông cay cay, cố gắng nói thật khẽ như sợ sẽ làm phiền tới cậu bé: "Tiểu Bảo... Tiểu Bảo à, đến chỗ cụ... khụ khụ... qua đây với ông Trang nào..."
 
Trạng thái
Không mở trả lời sau này.

Bạn nên xem

Top