Trạng thái
Không mở trả lời sau này.
[Ngôn tình] Chọc Tức Vợ Yêu - Mua Một Tặng Một - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

Hoa Tử

Sưu tầm
Tham gia
24/9/19
Bài viết
6,297
Điểm cảm xúc
604
Điểm
113
Chương 1722: Nhất định phải cho chúng tôi một lời rõ ràng
Bệnh viện Đế Đô.

Lục Đình Kiêu cuối cùng cũng ra khỏi phòng bệnh.

Nhan Như Ý đau lòng nhìn dáng vẻ tiều tụy của con trai: "Đình Kiêu à, con cũng đừng đau lòng quá, trước đấy con cũng khuyên Tiểu Bảo mà? Con nhất định cũng phải sống cho thật tốt! Bây giờ y học tiên tiến lắm, Tiểu Tịch sẽ có cơ hội tỉnh lại mà! Còn phía mẹ với ba con thì… tuy rằng bây giờ nói đã muộn nhưng… mẹ biết trước kia là ba mẹ đã sai… là ba mẹ hiểu nhầm con bé…"

Nhan Như Ý sợ anh không tin liền nói tiếp: "Vừa nãy người bên nhà họ Quan có đến, mẹ đã nói rõ ràng với bọn họ rồi, ý của ba con cũng như thế. Chung quy lại thì hai nhà cũng có nhiều năm tình cảm, mẹ với ba con tự ý quyết định rồi làm bao nhiêu chuyện như thế, khiến cho Tử Dao nhà người ta chờ mong phí công vô ích, cuối cùng vẫn là có lỗi với con nhà người ta. Nhưng mà, chuyện này con không phải lo, mẹ với ba con sẽ giải quyết, sẽ cố gắng không để ảnh hưởng đến tình cảm của cả hai nhà…"

Lục Sùng Sơn cũng biết với tính cánh của con trai mình, Ninh Tịch hiện tại biến thành như này sợ rằng nó sẽ tuyệt đối không chấp nhận bất kì một đứa con gái nào khác. Cho dù thời gian có thể xóa nhòa tất cả và rồi cũng sẽ có một ngày nó chịu chấp nhận mà bắt đầu lại từ đầu, nhưng không biết khi đó đã là bao lâu…

Tuy ông ta vẫn tiếc nuối vì mối hôn sự với nhà họ Quan không thành, nhưng bây giờ tình hình đã như thế này rồi, ông cũng không thể cứ kéo dài mãi được, dù sao cũng phải nói cho rõ ràng.

"Cho dù không trở thành người một nhà được nhưng cũng không thể thành kẻ thù…" Lục Sùng Sơn thở dài một tiếng, đang định nói tiếp thì tiếng chuông điện thoại đột nhiên vang lên.

Thấy màn hình điện thoại hiển thị cuộc gọi đến, Lục Sùng Sơn liền cau mày: "Là điện thoại của nhà họ Quan."

"Ông nhớ nói rõ với người ta đấy…" Nhan Như Ý vội lên tiếng nhắc.

Lục Sùng Sơn gật đầu rồi nhấc máy: "Chú Quan đấy à…"

Đầu bên kia vang lên giọng nói đầy tức tối của Quan Thụy: "Anh Lục, tôi biết lần này nhà họ Lục các anh gặp phải đại nạn, cũng đồng tình với những gì mà con bé đó gặp phải. Bồi thường cho một người thì có rất nhiều cách nhưng là anh không thể lấy hạnh phúc cả đời của hai đứa trẻ ra để đánh đổi được!"

Cái từ "hai đứa trẻ" trong câu nói của Quan Thụy rõ ràng là đang chỉ Lục Đình Kiêu và Quan Tử Dao.

Lục Sùng Sơn đã sớm liệu đến chuyện Quan Thụy sẽ gọi điện sang, nghe như vậy ông ta cũng chỉ biết bất đắc dĩ giải thích: "Chú Quan à, chú nghe tôi nói, chuyện này là nhà họ Lục chúng tôi có lỗi với Ninh Tịch. Con bé bây giờ thành ra thế này mà chúng tôi lại để Đình Kiêu cưới người khác... Cái chuyện vong ân bội nghĩa như thế này cho dù là đối với ai đi chăng nữa thì nhà họ Lục chúng tôi đều không thể làm được. Huống hồ Đình Kiêu nhà chúng tôi lại là người trọng tình trọng nghĩa… Còn về Tử Dao, chúng tôi hoàn toàn không muốn để con bé phải chậm trễ…"

Quan Thụy không ngờ rằng ngay đến Lục Sùng Sơn cũng có cái thái độ như vậy, lập tức nổi cơn tam bành: "Làm chậm trễ Tử Dao? Nhưng các người đã khiến nó chậm trễ rồi! Anh Lục, lúc ban đầu anh đã nói với tôi, Đình Kiêu với đứa con gái đó chẳng qua chỉ là vui chơi qua đường, tuyệt đối sẽ không để ảnh hưởng đến Tử Dao. Chính các người đã chủ động tác hợp cho Tử Dao nhà chúng tôi và Đình Kiêu ở bên nhau!"

"Sau khi về nước, có biết bao nhiêu chàng trai ưu tú đến nhà họ Quan chúng tôi để cầu thân nhưng chúng tôi đều từ chối hết chỉ vì một lời hứa của ông. Kết quả giờ thì sao? Đợi đến bây giờ ông lại nói với chúng tôi, ông vì một đứa con gái thân phận đê tiện mà lại phản bội lời hứa của chính mình!"

"Anh Lục, Tử Dao dù gì thì vẫn là hòn ngọc quý trên tay chúng tôi, từ nhỏ tới lớn chúng tôi yêu thương nó như châu như báu. Bởi vì nó thực sự thích Đình Kiêu và cũng vì tình cảm giữa hai nhà chúng ta nên đối với chuyện vể đứa con gái ấy chúng tôi cũng cố mắt nhắm mắt mở cho qua, nhịn rồi lại nhịn, thậm chí còn coi Tiểu Bảo như cháu ruột mà yêu thương quan tâm!"

"Nhưng nhà họ Lục các người thì sao, các người coi Tử Dao nhà chúng tôi là cái gì? Cái thứ gọi đến thì đến, đuổi thì phải đi đó phỏng? Chuyện này nhà họ Lục các người nhất định phải cho chúng tôi một câu trả lời thích đáng!"
 

Hoa Tử

Sưu tầm
Tham gia
24/9/19
Bài viết
6,297
Điểm cảm xúc
604
Điểm
113
Chương 1723: Đợi xem màn kịch hay
Lục Sùng Sơn tự biết mình đuối lý nên cũng chỉ nhẹ giọng: "Chú Quan à, chuyện này quả thực là phía nhà họ Lục chúng tôi làm không thỏa đáng, nhưng nó không liên quan gì đến Đình Kiêu, là do người làm cha tôi đây không giải quyết tốt. Tất cả hậu quả sẽ do một mình tôi gánh chịu, nhà chú muốn bồi thường như thế nào tôi cũng…"

Lục Sùng Sơn nói đến đó, đột nhiên Lục Đình Kiêu ở phía sau lên tiếng ngắt lời.

"Để con nói chuyện với chủ tịch Quan." Lục Đình Kiêu nói.

Lục Sùng Sơn do dự một lát rồi mới đưa điện thoại cho con trai, Lục Đình Kiêu đón lấy di động lạnh lùng đáp lại: "Chủ tịch Quan."

Nghe thấy giọng của Lục Đình Kiêu cùng với xưng hô xa lạ, Quan Thụy lập tức cười lạnh một tiếng: "Đình Kiêu à, thật đúng là một đứa bé ngoan nhỉ, bây giờ ngay cả một tiếng "chú" cũng không thèm gọi nữa rồi đúng không?"

"Phòng khách tầng cao nhất của bệnh viện Đế Đô, tôi sẽ cho chủ tịch Quan một câu trả lời thích đáng." Lục Đình Kiêu hờ hững đáp lại.

"Hừ, đúng là đủ chân thành quá nhỉ! Muốn cho tôi một câu trả lời thế mà không tự mình đến nhà mà ngược lại còn bắt cái thân già này đến cái chỗ xui xẻo như bệnh viện ấy hả? Được thôi, tôi sẽ đến, tôi muốn xem xem, nhà họ Lục các người sẽ trả lời tôi như thế nào!"

Sau khi cúp điện thoại rồi, Nhan Như Ý vẻ mặt đầy lo lắng bước đến bên cạnh Lục Đình Kiêu: "Đình Kiêu, con định trả lời nhà họ Quan như thế nào?"

Đúng lúc này, Lục Cảnh Lễ bước ra khỏi phòng bệnh, anh ta dang tay ôm lấy vai mẹ mình: "Ôi, mẹ ơi, mẹ lo làm cái gì? Mẹ nghĩ xem mẹ có hai đứa con trai đẹp trai, thông minh thế này mà mẹ còn phải lo nữa hay sao? Đợi lát nữa mẹ chỉ cần ngồi xem kịch hay là được!"

"Kịch hay cái gì cơ? Con đừng có làm bậy nữa đấy!"

"Con có làm bậy bao giờ đâu! Dù mẹ có không tin con thì cũng phải tin anh con chứ? Tóm lại là hai người không cần phải làm gì hết, đến lúc đó có mặt là được rồi!" Lục Cảnh Lễ nói với giọng chắc nịch.

Nhan Như Ý và Lục Sùng Sơn quay ra nhìn nhau, chẳng biết hai đứa nó tính làm cái gì nữa. Nhưng mà, thấy Đình Kiêu không có tâm trạng uể oải mệt mỏi sau cơn đả kích, còn chủ động xử lý những chuyện này, hai người không khỏi thở phào một hơi.



Tiểu Bảo một bước cũng không rời khỏi phòng bệnh, ở bên cạnh làm bạn với Ninh Tịch, Annie cũng ở bên chăm sóc.

Còn Lục Sùng Sơn, Nhan Như Ý, Lục Đình Kiêu và cả Lục Cảnh Lễ đều đang chuẩn bị cho cuộc gặp mặt với nhà họ Quan.

Nửa tiếng đồng hồ sau, người nhà họ Quan đã có mặt.

"Chú dì, Cảnh Lễ…" Quan Tử Dao lần lượt chào mọi người, sau đó do dự nhìn sang người đàn ông đối diện đã rất lâu rồi không gặp: "Đình Kiêu…"

Bà Quan nhìn thấy thái độ lạnh lùng của Lục Đình Kiêu thì rất bất mãn: "Được rồi Tử Dao, con có tốt với nó thế nào thì cũng thế cả thôi? Còn không phải là bị đám phụ nữ bên ngoài làm cho mê muội đầu óc, mới dùng tí thủ đoạn thôi đã không phân biệt nổi đông tây nam bắc nữa rồi!"

Bà Quan vừa mới nói xong, liền cảm thấy hơi thở lạnh lùng xa cách của người đàn ông phía đối diện đột nhiên thay đổi, tuy rằng không rõ ràng, nhưng áp lực vô hình lại như thể khí thế của ngàn quân phủ chụp xuống, khiến người ta không thể thở nổi.

Bà ta khẽ ho một cái rồi dịu giọng đi, nói bằng ngữ điệu vô cùng chân thành tha thiết: "Đình Kiêu à, không phải dì nói con đâu, dì cũng lớn tuổi rồi, trải qua cũng nhiều rồi, cho nên dì rõ hơn con rất nhiều. Con nhìn đứa con gái mà con coi trọng đó, rồi lại quay sang nhìn Tử Dao nhà dì mà xem. Tử Dao nhà dì là tiểu thư khuê các, bất kể là nhân phẩm hay tài năng đều không cần phải bàn, tính cách lại hiền lành đơn thuần, ba mẹ con cũng nhìn thấy quá trình trưởng thành của nó, cũng biết rõ nhất…"

Tạm thời không để ý tới nhận xét của bà Quan về Ninh Tịch thì chỉ riêng về Quan Tử Dao mà nói, Nhan Như Ý và Lục Sùng Sơn quả thật vô cùng tán thưởng và hài lòng, lúc này trên mặt của bọn họ cũng khó tránh khỏi hiện lên sự áy náy.
 

Hoa Tử

Sưu tầm
Tham gia
24/9/19
Bài viết
6,297
Điểm cảm xúc
604
Điểm
113
Chương 1724: Bị tiền làm cho mờ mắt
Nhìn thấy vẻ mặt áy náy của Lục Sùng Sơn và Nhan Như Ý, Quan Thụy liền ngay lập tức tiếp lời: "Đứa con gái đó lần này đánh bậy đánh bạ cứu được Tiểu Bảo, hai người muốn bồi thường cho cô ta hoàn toàn là chuyện có thể hiểu được. Trước đó trong điện thoại tôi cũng đã nói rồi, có rất nhiều cách để bồi thưởng nhưng để Đình Kiêu lấy một đứa con gái như thế này thì…"

"Ý của tôi không phải nói bây giờ cô ta đã thành người thực vật, mà là đứa con gái đó vốn dĩ thanh danh đã vô cùng thối nát… trước đây còn bị phát tán clip sex đầy trên mạng chỗ nào cũng có! Dâu trưởng của nhà họ Lục làm sao có thể là loại con gái như thế được?"

Nhan Như Ý nhíu mày thật chặt: "Chuyện này tôi cũng biết đôi chút, về sau đã làm rõ con bé bị người khác hãm hại rồi mà. Người trong ảnh là một nghệ sỹ nữ khác phẫu thuật thẩm mỹ thành khuôn mặt của nó…"

Đúng lúc này, Quan Tử Hào lên tiếng: "Dì Lục à, làm gì có chuyện trứng không nứt mà ruồi lại bâu, đứa con gái đó chắc chắn là có vấn đề. Có thể là do bình thường dì không chú ý đến chuyện trong giới giải trí lắm, chứ thực ra danh tiếng trên mạng cũng như trong giới giải trí của cô ta đều cực kì tệ hại, hai ba ngày lại có scandal, chỗ nào cũng có người ném đá!"

"Loại con gái như thế này, đối với đàn ông có địa vị, có thân phận như chúng ta mà nói có thể vui chơi qua đường nhưng tuyệt đối không thể lấy về nhà. Phải biết rằng lấy cái loại phụ nữ như thế này về nhà, nhẹ thì bị người ta chỉ trỏ nói ra nói vào, nặng thì còn ảnh hưởng nghiêm trọng đến cổ phiếu của công ty!"

Lục Sùng Sơn và Nhan Như Ý nghe vậy thì sắc mặt có chút nặng nề, tuy rằng những gì Quan Tử Hào vừa nói rất khó nghe nhưng tất cả đều là sự thật. Nhưng mà lần này Ninh Tịch đã cứu Tiểu Bảo vì vậy những thứ này bọn họ cũng đã chuẩn bị tinh thần để thừa nhận rồi.

Bà Quan rất hài lòng với phản ứng của Nhan Như Ý và Lục Sùng Sơn, cho nên vô cùng đắc ý mà nói tiếp: "Tử Dao nhà chúng tôi ấy à, chính là vì quá thích Đình Kiêu, kính trọng Đình Kiêu, cho nên dù nó đã có một đứa con riêng, con bé cũng không hề để ý mà ngược lại còn tốn không biết bao nhiêu công sức cho đứa bé đó nữa!"

"Các người cho rằng nó vì hứng thú nên mới học ba cái thứ tâm lý học, giáo dục thiếu nhi gì gì đó hay sao? Còn không phải là vì Tiểu Bảo nhà các người à! Nhưng Đình Kiêu thì sao, lại chà đạp lên lòng thành của con bé, lấy một con hát đê tiện ra để nhục mạ nó! Cậu ta làm như thế sao xứng với Tử Dao, làm sao xứng với tình cảm của hai nhà chúng ta?"

"Bây giờ ngay đến cả anh chị cũng làm tổn thương tấm lòng của chúng tôi… tôi thật sự là…"

Bà Quan thao thao bất tuyệt nói không ngừng, luôn miệng nói mình chịu thiệt thòi, tấm lòng chân thành bị phụ bạc, Lục Cảnh Lễ ngồi một bên chán muốn chết, ngoáy ngoáy tai liên hồi, trên mặt tràn đầy vẻ trào phúng.

Lục Đình Kiêu từ đầu đến cuối không hề ngắt lời đám người nhà họ Quan, mãi cho đến lúc này anh mới vô cảm lên tiếng: "Nói xong chưa?"

Quan Thụy bất mãn "hừ" lạnh một tiếng: "Làm sao? Lẽ nào những gì chúng tôi nói có chữ nào không đúng à? Bây giờ chúng tôi đã đến đủ cả rồi đây, cái gọi là câu trả lời thích đáng của cậu đâu?"

Lục Đình Kiêu gọi một cuộc điện thoại và chỉ nói với đầu dây bên kia đúng hai chữ: "Vào đi."

Ngay sau đó, hai vệ sĩ mặt lạnh như tiền tha một người đàn ông như đang tha bao tải vứt vào trong phòng.

Người nhà họ Quan lúc đến nhà họ Lục đã từng gặp người này cho nên đều nhận ra đây chính là đầu bếp của nhà họ Lục.

"Lão gia, Lão phu nhân, Đại thiếu gia… tôi sai rồi! Tôi thật sự biết sai rồi! Tôi bị tiền làm mờ mắt!"

Gã đầu bếp nước mắt nước mũi tèm lem, quỳ xuống lê lết đến trước mặt Lục Đình Kiêu: "Đại thiếu gia! Xin cậu tha cho tôi! Xin cậu xem xét vì Tiểu thiếu gia không có bị làm sao mà tha cho tôi đi! Đối phương yêu cầu tôi cho gấp đôi lượng thuốc vào nhưng mà tôi không dám, tôi chỉ dám bỏ một chút vào hộp cơm của Tiểu thiếu gia mà thôi, tôi thật sự không muốn tổn thương Tiểu thiếu gia mà…"
 

Hoa Tử

Sưu tầm
Tham gia
24/9/19
Bài viết
6,297
Điểm cảm xúc
604
Điểm
113
Chương 1725: Không chống cự được hấp dẫn
Nghe đầu bếp nói thì là đang nhắc đến chuyện lần trước Tiểu Bảo ngộ độc ở buổi tiệc trà.

Sắc mặt của cả Nhan Như Ý và Lục Sùng Sơn lập tức biến đổi, bọn họ vẫn cho rằng là do phía Ninh Tịch có vấn đề chứ không nghĩ tới vấn đề lại là từ phía bọn họ? Không phải có người hạ thuốc vào thức ăn mà là do đầu bếp động tay động chân với hộp cơm của Tiểu Bảo!

Quan Thụy nhàn nhã nhấp một ngụm trà, sau đó mở miệng nói: "Hóa ra lần trước Tiểu Bảo bị trúng độc là do đầu bếp làm à!"

Quan Tử Hào híp đôi mắt lại: "Bây giờ đang nói đến chuyện của hai nhà chúng ta, tự dưng lôi tên này ra đây để làm gì?"

Lục Cảnh Lễ cười tủm tỉm: "Quan thiếu gia vội gì chứ! Cứ từ từ chờ xem đi!"

Nhan Như Ý nhìn gã đầu bếp mà giận đến mức run cả người: "Bác Trần! Bác đã làm cho nhà họ Lục mười mấy năm nay, nhà họ Lục chúng tôi không hề bạc đãi bác, rốt cuộc là ai, ai đã cho bác lợi lộc gì? Bác thế nhưng làm ra chuyện lòng lang dạ sói thế này! Bác biết thừa Tiểu Bảo là mạng sống của tôi cơ mà!"

"Lão phu nhân… xin lỗi… tôi xin lỗi… tôi xin lỗi bà… tôi xin lỗi Lão gia… tôi… tôi bị ma quỷ sai khiến! Là cái cô Ninh Tịch… cái cô Ninh Tịch kia ngủ với tôi một đêm, cho tôi một khoản tiền lớn rồi bảo tôi làm việc này, nói rằng tuyệt đối sẽ không tra ra tôi đâu, tôi… tôi không kháng cự nổi sự hấp dẫn đó nên mới mạo hiểm làm việc này…"

"Bác nói cái gì cơ?" Vẻ mặt của Nhan Như Ý thoắt cái đã thay đổi.

Trên mặt của Lục Sùng Sơn thoáng hiện lên sự nghi ngờ nhưng cũng không có phản ứng gì lớn lắm, vẫn bình tĩnh ngồi yên ở đó, nếu như Đình Kiêu đã cố ý gọi đầu bếp Trần đến đây, vậy thì chuyện này chắc chắc không đơn giản như thế.

"Lão phu nhân, Lão gia, cả Đại thiếu gia nữa lời của tôi nói hoàn toàn là sự thật, tôi không dám gian dối dù một chữ! Thật sự là cái cô Ninh Tịch đó bảo tôi làm! Nếu tôi nói dối sẽ bị sét đánh chết! Cho tôi một trăm lá gan nữa tôi cũng không dám nói dối!" Đầu bếp Trần giơ tay lên thề thốt.

Bà Quan nghe thế vẻ mặt đầy châm chọc lắc đầu: "Để đạt được mục đích mà không tiếc hãm hại một đứa bé thì thôi không nói, thế nhưng… thế nhưng ngay cả một tên đầu bếp cũng bò lên giường cùng được… quả thật đúng là…"

Đúng vào lúc này, cửa phòng lại một lần nữa được mở ra, một người phụ nữ được đưa đến.

"Là cô ta đúng không?" Lục Đình Kiêu lên tiếng hỏi.

Gã đầu bếp nhìn chằm chằm vào người phụ nữ đứng ở cửa, gật đầu lia lịa: "Chính là cô ta, đại minh tinh Ninh Tịch!"

Sau khi nhìn thấy người phụ nữ ở cửa, Nhan Như Ý và Lục Sùng Sơn đều ngẩn ra kinh ngạc, Ninh Tịch?

Làm sao có thể? Ninh Tịch bây giờ rõ ràng còn đang hôn mê bất tỉnh nằm trên giường bệnh cơ mà!

Vậy thì đứa con gái này là…

Nhan Như Ý nghĩ nghĩ một lát mới nhớ ra: "Đây… cô ta chính là Tô Dĩ Mạt, người đã phẫu thuật thành Ninh Tịch đúng không?"

"Đúng thế, chính là cô ta." Lục Cảnh Lễ gật đầu.

Nhan Như Ý thế mới vỗ ngực nói: "Chẳng trách mẹ lại cảm thấy ánh mắt của cô gái này cứ khác khác…"

"Mẹ đúng là hỏa nhãn kim tinh!" Lục Cảnh Lễ nịnh nọt.

"Đừng có dẻo miệng! Thế nên là, người sai đầu bếp làm ra chuyện này thực chất là Tô Dĩ Mạt?" Nhan Như Ý hỏi.

Đúng lúc này Quan Tử Hào mở miệng: "Cái này cũng chưa chắc! Dù sao bề ngoài của cả hai cũng đều y hệt nhau, ai có thể phân biệt rõ ràng ai là ai? Ai biết được có phải là do Lục tổng muốn tẩy sạch tội danh của Ninh Tịch cho nên mới cố ý đẩy cái cô này ra để thế tội?"

Bà Quan cũng lên tiếng phụ họa: "Các người không nói đến chuyện chính mà lại để chúng tôi xem mấy chuyện linh tinh này, rốt cuộc là có ý gì đây?"

Lục Đình Kiêu nhìn về phía Lục Cảnh Lễ, Lục Cảnh Lễ nhận được tín hiệu của anh trai liền lấy điện thoại ra sau đó mở một đoạn ghi âm lên: "Đoạn ghi âm tiếp sau dây có thể có chút không phù hợp với thiếu nhi… nhưng mà cũng may, ở đây chúng ta không có ai là trẻ vị thành niên cả…"
 

Hoa Tử

Sưu tầm
Tham gia
24/9/19
Bài viết
6,297
Điểm cảm xúc
604
Điểm
113
Chương 1726: Tất cả đều đã xong hết rồi
Khoảnh khắc Lục Cảnh Lễ vừa ấn mở đoạn ghi âm đó thì cả căn phòng lập tức tràn ngập tiếng thở dốc nặng nề của cả nam lẫn nữ xen lẫn cùng tiếng thân thể va vào nhau.

Dù chỉ có tiếng động nhưng tất cả mọi người có mặt ở đây đều là người trưởng thành, thoáng cái đã nghe ra hai người nọ đang làm cái gì.

"Thằng nhóc đáng chết này, con bật cái gì đó hả!" Nhan Như Ý tức giận lườm Lục Cảnh Lễ.

Quan Tử Hào ngồi phía đối diện lúc ban đầu còn coi như đang xem kịch vui, nhưng nghe một hồi thì sắc mặt liền đột ngột thay đổi, không thể tin nổi mà nhìn về phía Tô Dĩ Mạt đang rúm ró trong góc.

Đúng lúc Nhan Như Ý đang định ngăn Lục Cảnh Lễ không cho anh bật tiếp cái đoạn ghi âm đó nữa thì trong điện thoại bỗng vang lên một giọng nói quen thuộc…

"Chậc, không yên lòng đến thế à… làm sao? Dụ dỗ được Lục Đình Kiêu rồi thì không thèm để ý đến tôi nữa hả? Cô nên nhớ cho kỹ, cô chỉ là một thứ hàng dởm thôi, thế mà lại còn tự coi mình là "chính chủ" thật? Cái dáng vẻ này của cô, ngoại trừ bản mặt này ra thì đúng là xách giày cho Ninh Tịch cũng không xứng!"

"Những việc mà anh bảo tôi làm tôi đều làm cả rồi, để giá họa cho Ninh Tịch, tôi ngủ với bao nhiêu người như thế, thậm chí cả một thằng đầu bếp cũng phải hầu hạ, tại sao anh còn không buông tha cho tôi? Tôi không muốn làm việc cho anh nữa!"

"Chà! Lục Đình Kiêu mới đối xử tốt với mày một chút thôi mà đã thế này rồi, lần này không hành chết mày, mày còn cho là có thể dùng cái bản mặt này bò lên thật đấy à? Vội đến mức muốn đá rớt tao rồi đấy à? Nói cho mày biết! Còn lâu mới có chuyện đó! Ông đây bỏ ra bao nhiêu tiền để mày phẫu thuật ra cái bản mặt này! Muốn chạy dễ thế à!"

"Bây giờ Lục Đình Kiêu đã phát hiện ra sự tồn tại của tôi, tất cả mọi người đều biết tôi phẫu thuật trở thành dáng vẻ của Ninh Tịch, tôi đã bị lộ rồi! Không có cách nào làm việc thay anh được nữa rồi! Còn nữa tốt nhất là anh đừng đến tìm tôi, nhỡ bị Lục Đình Kiêu phát hiện ra thì đừng có trách tôi không nhắc anh trước…"


Tiếp đó là tiếng thở hổn hển của cả nam lẫn nữ nhưng nghe đến đây cũng đã đủ rồi.

Giọng nói trong đoạn ghi âm này chính là Quan Tử Hào.

Bầu không khí trong phòng im ắng không tả nổi.

Rất rõ rằng, đoạn ghi âm riêng tư thế này thì chỉ có người trong cuộc mới có thể ghi âm được.

"Con khốn này! Mày thế nhưng lại dám…" Quan Tử Hào phẫn nộ nhìn trừng mắt nhìn Tô Dĩ Mạt, buột mồm thốt lên nhưng ngay sau đó liền lập tức ngậm miệng lại, ánh mắt hốt hoảng vô thức nhận ra rằng mình đã bị lộ.

Lục Sùng Sơn và Nhan Như Ý cũng không thể ngờ được, tất cả những thứ này, từ chuyện Ninh Tịch bị hãm hại đổ vạ cho đến chuyện Tiểu Bảo bị trúng độc thế nhưng lại là do một tay Quan Tử Hào làm ra. Hai người nhìn chằm chằm vào người đối diện - người thanh niên tài cao trong ấn tượng của họ rồi lại quay ra nhìn người nhà họ Quan, mãi vẫn không thể tin được chuyện này là thật…

Quan Tử Dao kinh hoảng, những ngón tay cô ta vặn vẹo đan vào nhau, đồng thời nhìn anh trai mình với ánh mắt không thể nào tin nổi.

Cô ta đã dặn đi dặn lại anh mình nhất định phải làm tốt chuyện này, thế mà anh ta lại làm thế này đây? Làm tốt đến mức lôi luôn cả Tô Dĩ Mạt lên giường? Còn để lại một nhược điểm lớn như thế nữa!!!

Là vì bây giờ Tô Dĩ Mạt có cái gương mặt xinh đẹp đó hay sao?

Ngay đến cả anh trai ruột của cô ta cũng không chống cự được sức hấp dẫn đó?

Thoáng một cái, vẻ mặt Quan Tử Dao đã âm trầm như đáy nồi…

Xong rồi… tất cả đều xong rồi…

Lục Cảnh Lễ nhướng mày nói: "Quan thiếu gia, bây giờ anh còn gì muốn nói nữa không?"

Những ngón tay của Lục Sùng Sơn run lên bần bật: "Tử Hào! Cậu thế nhưng…"

Không đợi Lục Sùng Sơn lên tiếng, Quan Thụy đột nhiên đẩy ghế đứng bật dậy giáng cho Quan Tử Hào một cái tát: "Súc sinh! Tại sao mày có thể làm ra những chuyện như vậy!"

Quan Thụy đánh Quan Tử Hào xong liền quay sang nói với Lục Sùng Sơn và Nhan Như Ý: "Anh Lục, chị Lục, chuyện này tôi và mẹ nó hoàn toàn không biết! Tử Dao lại càng không biết! Tôi cũng không ngờ được thế nhưng nó lại lén lút làm những việc này đằng sau lưng tôi! Tử Hào dù sao cũng vẫn còn trẻ, bồng bột và nông nổi... Nó chỉ là... chỉ là nhìn thấy Tử Dao phải chịu thiệt thòi quá nên mới tức giận mà làm ra những chuyện như thế này, thậm chí còn hại đến cả Tiểu Bảo, nhưng vốn dĩ nó không có ý như vậy…"
 

Hoa Tử

Sưu tầm
Tham gia
24/9/19
Bài viết
6,297
Điểm cảm xúc
604
Điểm
113
Chương 1727: Nói là muốn đưa cô tiểu Tịch đi
Lục Cảnh Lễ nghe thế thì thấy buồn cười: "Cố ý sai người ta bỏ gấp đôi lượng thuốc, ý định vốn dĩ không phải như thế?"

Chuyện đã phát triển đến nước này, Lục Đình Kiêu lại chẳng nói một câu nào, anh đứng dậy rời khỏi nơi này.

Mà, Lục Cảnh Lễ cười ha ha cầm điện thoại lên tìm mở một đoạn ghi âm khác: "Đừng có đóng kịch nữa, tôi thấy các người có thể đi tranh giải Oscar được rồi đấy!"

Giọng nói truyền ra từ đoạn ghi âm là của bà Quan...

"Chết tiệt! Uổng cho Nhan Như Ý kia xuất thân thiên kim nhà cao cửa rộng! Thế này mà là phu nhân thế gia à? Là bà bán cá ngoài chợ thì có! Ông xem bà ta đánh Tử Dao nhà chúng ta ra nông nỗi nào này? Ra tay thật ác!"

"Được rồi, cháu trai bảo bối duy nhất của người ta chết rồi, phát điên chút cũng là chuyện thường." Ngay sau đó lập tức vang lên giọng nói của Quan Thụy.

Nghe những lời nói đó, thoắt một cái mặt mũi của cả Quan Thụy lẫn bà Quan đều tái nhợt.

Cơ mà, khiến người ta càng kinh ngạc hơn đó là, nội dung tiếp sau đó…

"Con bé ngốc này, bây giờ bà ta cũng chỉ nhất thời đau lòng vì mất cháu thôi, chờ con sinh cho bà ta một đứa thì bà ta vẫn còn không thích được à? Có khi còn nâng niu con như bảo bối ấy chứ! "Mẫu bằng tử quý" thế thôi!"

"Vì thế, mẹ mới nói không thể giữ đứa con riêng này của Lục Đình Kiêu lại được! Nhà họ Lục quá coi trọng thằng bé này! Sau này, gia sản để lại cho nó hết vậy chẳng phải là chúng ta thiệt thòi à? Cho dù lần này nó không có việc gì thì sau này chắc chắn chúng ta cũng phải nghĩ cách loại trừ. Lần này đúng là bớt việc, hơn nữa còn là một mũi tên trúng hai đích, giải quyết được cả con nhỏ kia luôn!"

"Mẹ nói chí phải, em đừng lo nữa, tối nay chúng ta về nhà ăn mừng chút đi! Chắc là mai sẽ nghe được "tin tốt" của thằng nhãi con kia thôi!"


Nhan Như Ý không thể tin nổi vào tai mình, những người từ trước đến nay bà vẫn coi là thân nhân, đối xử như người trong nhà, thế mà tâm tư của họ lại ác độc đến thế, cả một nhà đều ác độc nham hiểm đến mức không ngờ!

"Quan Thụy! Ông… bao nhiêu năm nay tôi vẫn luôn coi ông là anh em tốt… ông thế nhưng…" Lục Sùng Sơn đưa tay ôm lấy trái tim đang quặn lên từng cơn, ngay đến một câu hoàn chỉnh cũng không nói được.

Cũng may đây là bệnh viện, dường như Lục Đình Kiêu đã sớm có chuẩn bị, lập tức gọi bác sĩ vào làm cấp cứu, ổn định lại tình hình của Lục Sùng Sơn.

Người ông ta vẫn luôn coi là anh em tốt là bạn thân, đứa con dâu mà ông ta vẫn luôn xem trọng, mối tình cảm sâm đậm ông ta vẫn cố chấp với người nhà họ Quan. Biết tận gốc tận rễ, quan trọng nhất họ là tuyệt đối sẽ không tổn thương đến Tiểu Bảo, mà vừa nãy bọn họ cũng luôn mồm nói yêu thương Tiểu Bảo đến mức nào, coi Tiểu Bảo như cháu ruột...

Thế nhưng, trong bụng thì sao???

Chưa lấy về nhà thế nhưng đã nghĩ cách hại chết Tiểu Bảo, mưu kế cướp đoạt gia sản!

Nhan Như Ý hoảng sợ nghĩ tới lúc đó Quan Tử Dao rốt cuộc có thật sự là sững sờ không hay là cố ý như thế? Suy nghĩ này khiến lông tơ trên người bà dựng đứng hết cả lên.

Sự thật chứng minh, bọn họ đã sai rồi, sai một cách nghiêm trọng.

Kẻ nhìn lầm người thực sự chính là bọn họ, người suýt hại chết Tiểu Bảo cũng chính là bọn họ.

Chính tay ông bà đã đẩy Tiểu Bảo xuống hố lửa!

Thế mà bọn họ còn cảm thấy áy náy mãi vì cuộc hôn nhân này không thành, nghĩ mọi cách để bồi thường, để rồi khi nhà bọn họ gặp nạn thì đám người đó lại nghĩ xem nên ăn mừng như thế nào…

Quan Thụy thấy tất cả đã bại lộ trong đáy mắt liền hiện lên ác độc, ông ta lạnh giọng nói: "Anh Lục, anh đừng có trách tôi, có trách thì phải trách con trai anh mắt mù, con gái tôi ưu tú như thế lại vứt sang một bên không cần, cứ khăng khăng yêu một con hát đê tiện!"

"Các người cứ tự thử hỏi xem, nếu như hai nhà chúng ta liên hôn thì sẽ hoàn mỹ thế nào? Còn về Tiểu Bảo, chỉ cần đến lúc đó các người để con của Tử Dao là người thừa kế thì chúng tôi đương nhiên sẽ không so đo với một đứa trẻ con! Bây giờ các người hối hận cũng đã không kịp rồi!"

"Mày… mày im miệng cho tao…" Lục Sùng Sơn đang tức giận thở hồng hộc mắng chửi thì Hình Võ hoảng loạn xông vào.

"Lão gia, Lão phu nhân, Nhị thiếu gia! Mọi người mau tới đây! Không hay rồi! không hay rồi! Đột nhiên có rất nhiều người đến, tất cả đều mặc quân phục nói rằng muốn đưa cô Tiểu Tịch đi!!!"
 

Hoa Tử

Sưu tầm
Tham gia
24/9/19
Bài viết
6,297
Điểm cảm xúc
604
Điểm
113
Chương 1728: Chúng tôi đến đón tiểu thư nhà chúng tôi
"Cậu nói cái gì cơ? Muốn đưa Tiểu Tịch đi?" Nhan Như Ý giật mình hoảng hốt.

"Ai? Ai dám cả gan công khai đến địa bàn của nhà họ Lục cướp người!" Sắc mặt của Lục Sùng Sơn thoáng cái cũng sa sầm xuống.

Lục Sùng Sơn và Nhan Như Ý cũng chẳng thèm quan tâm đến nhà họ Quan nữa, cả hai vội vàng chạy ra ngoài xem xét tình huống.

Đằng sau lưng, đám người nhà họ Quan cũng quay ra nhìn nhau rồi im ỉm mà bám theo sau…

Lục Cảnh Lễ nhăn mày lẩm bẩm: "Mặc quân phục? Lẽ nào lại là…"

Chết tiệt… nếu như là người của bên kia… thật đúng là hỏng bét…

Vừa mới ra khỏi phòng tiếp khách, liền nhìn thấy một đoàn quân nhân mặc quân phục vẻ mặt nghiêm nghị đứng thành hai hàng dọc hành lang. Trước cửa phòng bệnh của Ninh Tịch, cả viện trưởng lẫn phó viện trưởng đều đang toát mồ hôi hột mà đứng ở đó.

"Lục tiên sinh… Lục phu nhân… các vị xem… những người này đột nhiên xông vào... còn nói là có lệnh đưa cô Ninh Tịch đi nữa… chúng tôi cản cũng không cản nổi…" Viện trưởng vẻ mặt đầy sợ hãi nhìn đám người vừa ập đến với ý định hình như chẳng tốt lành gì.

Bọn họ làm nghề này gặp nhiều người, đương nhiên nhìn ra được những người này không phải là người bình thường, tuyệt đối không phải là hạng dễ chọc.

"Các người là ai? Và nghe lệnh của ai?" Lục Sùng Sơn nhìn đám người đó bằng ánh mắt lạnh băng băng, nghiêm giọng hỏi.

Người dẫn đầu là một sĩ quan trẻ, anh ta nện bước đi đến trước mặt Lục Sùng Sơn và Nhan Như Ý, khuôn mặt không biểu cảm lên tiếng: "Tôi nhận lệnh của Thiếu tướng Trang đến trước đón tiểu thư nhà chúng tôi về!"

Vị sĩ quan trẻ vừa mới dứt lời, cả Lục Sùng Sơn lẫn Nhan Như Ý đều ngây ra.

"Thiếu tướng Trang…?" Nhan Như Ý ngạc nhiên nhìn về phía chồng mình.

Thoắt một cái vẻ mặt của Lục Sùng Sơn trở nên cực kỳ phức tạp, xem ra ông ta đoán không sai, thế nhưng lại thực sự là người của nhà họ Trang…

Cũng chỉ có người nhà họ Trang…

Nếu không thì còn có ai có thể làm ra động tĩnh lớn như thế, dám quang minh chính đại phái quân đội đến bệnh viện cướp người với nhà họ Lục?

Lục Cảnh Lễ hậm hực dậm chân, âm thầm nguyền rủa một tiếng, thôi xong, mẹ nó chứ! Thế mà lại là người nhà họ Trang thật…

Trong góc khuất, người nhà họ Quan núp sau cánh cửa nhìn thấy cảnh tượng này đều nghệt mặt quay ra nhìn nhau.

"Thiếu tướng Trang? Thiếu tướng Trang nào cơ!?" Bà Quan nhỏ giọng hỏi.

"Cả cái Đế Đô này, trừ Trang Liêu Nguyên ra thì còn có thể là Thiếu tướng Trang nào nữa?" Vẻ mặt của Quan Thụy đen kịt.

Quan Tử Dao nhíu mày thật chặt: "Vậy ý của vị sĩ quan đó là gì? Cái gì mà đến đón tiểu thư nhà chúng tôi? Không lẽ ý của anh ta là chỉ Ninh Tịch? Ninh Tịch làm sao mà có liên quan gì đến nhà họ Trang được? Ba, chẳng phải lúc đầu ba đã điều tra rồi hay sao, ba bảo là thân phận thật sự của Ninh Tịch là người nhà họ Ninh mà, là con gái của Ninh Diệu Hoa cơ mà?"

"Ba đích thực là đã điều tra rồi mà, điều này tuyệt đối không thể sai được! Sau đấy, chuyện này chẳng làm ầm lên khắp nơi còn gì!" Quan Thụy nhíu mày.

Quan Tử Hào nghiến răng kèn kẹt: "Đứa con gái đê tiện đó làm sao có thể có quan hệ gì với nhà họ Trang cho được, hừ, hay lại là có "quan hệ" gì với Trang Liêu Nguyên đây..."

Bà Quan cũng phụ họa: "Chắc chắn là như thế rồi! Bằng không thì làm gì còn nguyên nhân nào khác? Hoặc có thể là cô ta đã phạm tội!"



Giờ phút này, sau khi nghe đối phương trả lời biết được họ là người của nhà họ Trang, Lục Sùng Sơn trầm giọng nói: "Đồng chí này, làm phiền đồng chí chuyển lời với Thiếu tướng Trang, bên nhà họ Lục chúng tôi sẽ chịu toàn bộ trách nhiệm về những gì liên quan đến cô Ninh!"

Đúng vào lúc này, một giọng nói già nua nhưng lại trầm nặng như tiếng chuông đồng vang lên đằng sau lưng tất cả mọi người…

"Hừ! Nhà họ Lục các người sẽ chịu toàn bộ trách nhiệm? Dám hỏi nhà họ Lục các người một câu, các người dựa vào thân phận gì, lại lấy tư cách gì mà chịu trách nhiệm về cháu ngoại của Trang Tông Nhân tôi đây!"
 
Trạng thái
Không mở trả lời sau này.

Bạn nên xem

Top