Trạng thái
Không mở trả lời sau này.
[Ngôn tình] Chọc Tức Vợ Yêu - Mua Một Tặng Một - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

Hoa Tử

Sưu tầm
Tham gia
24/9/19
Bài viết
6,276
Điểm cảm xúc
593
Điểm
113
Chương 1701: Chỉ sợ người...
"Người đâu?"

Tên cầm đầu run rẩy: "Chú Kiều cho người thẳng tay xử lý bọn họ… chỉ sợ bây giờ đã…"

Còn chưa nói dứt, gã đã bị đạp cho một cước hôn mê bất tỉnh, Lục Đình Kiêu, Vân Thâm và Đường Lãng thì biến sắc mặt cấp tốc chạy vào trong.

Vừa bước vào bãi kiến trúc hoang phế, Vân Thâm vốn đang dẫn đầu nhưng không nghĩ tới điều gì mà đột nhiên dừng chân lại, ngón tay khẽ run run rồi siết chặt thành nắm đấm. Lục Đình Kiêu thì vẫn không dừng bước nhanh chóng vượt qua Vân Thâm rồi tiếp tục tiến lên phía trước, đi rất xa rồi mà Vân Thâm vẫn đứng đó không nhúc nhích.

Đường Lãng như có chút suy nghĩ quay đầu lại nhìn người đàn ông phía sau mình, mơ hồ nhận thấy trong đôi mắt luôn hờ hững kia lại như thể đang lóe lên chút cảm xúc lo sợ, luống cuống dù chỉ là trong chớp mắt…

Anh ta… đang sợ sao?

Sợ rằng lát nữa có thể sẽ trông thấy… thi thể của Tiểu sư muội sao…

Lúc Vân Thâm gửi địa chỉ cho Lục Đình Kiêu, Đường Lãng đã rất kinh ngạc rồi nhưng đến tận lúc này mới nhận ra.

Chẳng lẽ... từ đầu chí cuối Vân Thâm không hề biết chuyện Tiểu Bảo và Ninh Tịch bị bắt cóc?

Tuy cũng không loại trừ khả năng Kiều Dịch làm những chuyện này sau lưng anh ta, nhưng sao Lục Đình Kiêu lại biết chắc như thế, đồng thời còn cũng chắc rằng Vân Thâm sẽ giúp bọn họ?

Anh biết người này đã lâu như thế mà cũng không dám nói là hoàn toàn hiểu hết tính tình người này, hay biết chắc anh ta sẽ làm gì, sẽ không làm gì…

...

Cuối cùng cũng đã tới khu đổ nát trong video, không khí ngập mùi thuốc nổ xen lẫn mùi máu tươi tanh nồng.

Vừa đặt chân tới nơi, cả đám người đều ngẩn cả ra.

Khu đổ nát yên tĩnh, ngoại trừ tiếng gió rít gào ra thì chẳng hề có lấy chút âm thanh dư thừa gì nữa.

Điều quái lạ hơn nữa là dọc đường, bọn họ còn thấy một vài thủ vệ của đoàn lính đánh thuê đang nằm ngổn ngang dưới đất. Đường Lãng tiến lên kiểm tra một chút, sau đó lập tức sợ hãi.

"Những người này đều đã chết..."

Bởi vì trên người bọn họ không hề có bất kì vết thương hay vết máu gì nên anh ta vẫn tưởng chỉ hôn mê, đến gần kiểm tra mới biết bọn họ đã không còn thở nữa. Không chỉ có vậy, những người này đều là bị nội thương nghiêm trọng, lục phủ ngũ tạng vỡ nát nên mới mất mạng ngay tại chỗ.

Lúc này, Lục Đình Kiêu đã khẩn cấp bước tới đống tường đổ nát.

Bên cạnh đống đổ nát kia cũng chỉ có hai cái xác của lính đánh thuê, súng rơi trên mặt đất, cạnh đó còn có bãi máu đỏ sậm chưa khô…

"Chuyện này là sao…" Đường Lãng cảnh giác nhìn bốn phía.

Lúc này, Vân Thâm cũng đã theo tới, ánh mắt lập tức nhìn chằm chằm vết máu trên đá vụn kia, sau đó lại liếc tới thi thể mấy tên lính, sắc mặt âm trầm đưa mắt ra hiệu cho thủ hạ, liền lập tức có người dẫn tên cầm đầu lúc nãy kia qua.

"Người đâu?" Sắc mặt Vân Thâm u ám hỏi.

Tên cầm đầu nhìn những thi thể có vẻ như đã chết đang nằm la liệt dưới đất cũng kinh ngạc không thôi: "Vừa rồi vẫn còn ở đây mà… Sao lại như vậy được... Chú Kiều còn cố ý bàn giao cho họ sau khi xử lý xong thi thể thì..."

Tên cầm đầu len lén nhìn Lục Đình Kiêu một cái: "... thì đưa thi thể đến nhà họ Lục…"

"Có người từng vào đây không?" Lục Đình Kiêu hỏi.

Tên cầm đầu chỉ nhìn Lục Đình Kiêu một cái, không có trả lời lại, gã cảm thấy không thể trả lời đối thủ một mất một còn trước mặt lão Đại được, kết quả lại bị lão Đại nhà mình đạp cho một cái: "Hỏi mày đó! Ngoại trừ bọn tao ra còn có ai khác vào nữa không?"

Tên cầm đầu vội vàng trả lời: "Không! Trừ mọi người ra thì không còn ai vào nữa! Cũng không có ai ra ngoài hết! Mấy chục dặm quanh chỗ này đều có người của chúng ta trông coi, nếu có ai ra vào thì chắc chắn là tôi sẽ biết!"
 

Hoa Tử

Sưu tầm
Tham gia
24/9/19
Bài viết
6,276
Điểm cảm xúc
593
Điểm
113
Chương 1702: Không rõ tung tích
Bốn phía đều có người canh chừng thế mà lại không ai phát hiện ra có người đã từng vào đây hay ra ngoài sao?

Nghe nói như thế, sắc mặt ba người Lục Đình Kiêu, Vân Thâm và Đường Lãng đều khẽ thay đổi.

"Từ dấu vết ở hiện trường và cái chết giống nhau của toàn bộ lính đánh thuê ở đây, xem ra đối phương chỉ có một người. Người này không những tránh né được lính canh, lại còn giết hết đám lính này mà không để ai phát hiện ra?" Đường Lãng cau chặt lông mày đưa ra ý kiến: "Rất có thể Tiểu sư muội và Tiểu Bảo đã bị hắn mang đi… Nhưng, đối phương rốt cuộc là thù hay bạn? Tại sao lại muốn đưa họ đi?"

"Trong ấn tượng của tôi cũng không có ai như vậy…" Vân Thâm trầm ngâm.

Sắc mặt Đường Lãng cũng khá là nặng nề: "Vì thế tôi mới thấy lạ người này làm sao mà lại có thể làm được, ngay cả tôi và Đường Dạ liên thủ lại cũng không thể ở trong tình huống canh phòng nghiêm ngặt như này mà dẫn người rời đi, lại còn không kinh động đến ai như thế này được!"

"Đám lính này mới chết chưa bao lâu, đối phương chắc chắn vẫn còn ở trong địa phận nước F, mau chia nhau ra tìm, lục soát kĩ lưỡng." Lục Đình Kiêu lập tức lệnh cho đám thủ hạ anh mang tới.

"Triệu tập tất cả mọi người, lục soát hết cả trong lẫn ngoài thành phố này cho tôi!" Vân Thâm cũng trầm mặt hạ lệnh.

"Giấy thông hành." Lục Đình Kiêu lạnh giọng nói với người đàn ông tóc trắng trước mặt.

Nếu như không có giấy thông hành, trong quá trình bọn họ tìm kiếm mà gặp phải người của Vân Thâm thì chắc chắn hai bên lại đánh nhau, làm trễ thời gian.

Vân Thâm liếc tên cầm đầu: "Đưa giấy thông hành cho họ!"

Tên cầm đầu không dám dị nghị gì, vội vàng phát giấy thông hành cho những người Lục Đình Kiêu dẫn tới. Lúc này, gã cũng sắp không hiểu gì nữa rồi, không phải là hai bên đối đầu nhau à? Tại sao Lục Đình Kiêu nói gì lão Đại lại nghe nấy vậy?

Đừng nói là tên cầm đầu, ngay cả Đường Lãng khi thấy cảnh lạ lùng như thế cũng không nhịn được mà nhướng nhướng mày.

Sau khi lấy giấy thông hành, Lục Đình Kiêu không chậm trễ nữa mà nhanh chóng dẫn người đi tìm kiếm.

Lực lượng hai bên nhanh chóng tràn ra từng ngóc ngách của thành phố…

...

Trung Quốc, Lục trạch.

Lúc này, Lục Sùng Sơn đang yếu ớt nằm trên giường trong phòng ngủ, tay đang cắm ống truyền nước…

Hình Võ vội vàng đẩy cửa bước vào: "Lão gia…"

"Có phải là phía Đình Kiêu có tin gì không?" Lục Sùng Sơn xoay người ngồi dậy.

"Lão gia, bác sĩ nói ngài vẫn chưa thể dậy được!" Hình Võ vội tới đỡ ông ta.

"Đừng nói nhiều nữa, nhanh nói xem tình hình sao rồi?" Lục Đình Kiêu hối thúc.

Sắc mặt Hình Võ không được dễ nhìn lắm và cũng đầy do dự, dường như không biết nên mở miệng ra sao.

Lục Sùng Sơn thấy vẻ mặt của Hình Võ thì chỉ thấy rét lạnh, cả người run lẩy bẩy: "Có phải… có phải đã…"

Hình Võ thấy Lục Sùng Sơn hiểu lầm liền vội giải thích: "Không phải, có vẻ như Tiểu thiếu gia và Tịch Tiểu thư mất tích…"

"Mất... Mất tích? Sao lại mất tích!?" Vẻ mặt Lục Sùng Sơn tràn đầy kinh ngạc.

"Tôi cũng không rõ lắm, tin bên kia truyền về là như vậy, nói là Thiếu gia đã tìm được nơi Tiểu thiếu gia và Tịch tiểu thư bị bắt cóc. Nhưng, lúc đuổi đến nơi lại không thấy Tiểu thiếu gia và Tịch tiểu thư đâu, bây giờ đang tìm người ở nước F…"

Hình Võ nói xong liền an ủi: "Thật ra thì không tìm thấy người cũng coi như là tin tốt rồi, chí ít… chí ít là có khả năng bọn họ vẫn còn sống! Xin Lão gia đừng lo lắng, nếu ngài mà xảy ra chuyện gì thì Thiếu gia lại phải phân tâm..."

"Tiểu Bảo đâu! Tiểu Bảo đâu! Tiểu Bảo có về không? Có phải Tiểu Bảo đã được cứu về rồi không? Hả?"

Hình Võ và Lục Sùng Sơn đang nói chuyện thì Nhan Như Ý vừa hôn mê tỉnh lại đẩy cửa bước vào truy hỏi.
 

Hoa Tử

Sưu tầm
Tham gia
24/9/19
Bài viết
6,276
Điểm cảm xúc
593
Điểm
113
Chương 1703: Tiểu bảo của tôi chết rồi!
Hình Võ nhìn thấy người tới liền lập tức đau đầu, xong rồi!

"Lão phu nhân..."

"Hình Võ, Sùng Sơn… Tiểu Bảo đâu? Tiểu Bảo đâu rồi? Có phải mọi người chuộc Tiểu Bảo về rồi không?" Nhan Như Ý tóm lấy tay Hình Võ, nhìn Lục Sùng Sơn vẫn nằm trên giường thì vẻ mặt vô cùng hoàng sợ: "Có phải Tiểu Bảo xảy ra chuyện gì rồi không? Cậu nói cho tôi biết! Có phải Tiểu Bảo xảy ra chuyện gì rồi không!" Nếu không thì sao Lục Sùng Sơn lại phát bệnh được?

Vẻ mặt Lục Sùng Sơn tràn đầy mệt mỏi mở miệng trấn an: "Như Ý, bà bĩnh tĩnh lại chút! Không sao! Tiểu Bảo không xảy ra chuyện gì… Đình Kiêu đã đi cứu người rồi…"

Nói xong lại hơi đưa mắt cho Hình Võ ở bên cạnh.

Hình Võ nhận được ánh mắt nhắc nhở của Lục Sùng Sơn thì liền vội vàng nói theo: "Lão gia nói thật đấy ạ, Lão phu nhân, Thiếu gia đã đi chuộc người rồi! Sẽ nhanh dẫn được người về thôi!"

"Thật sao?" Vẻ mặt Nhan Như Ý lúc này hòa hoãn lại đưa tay ra che ngực: "Vậy sao… sao tôi vẫn không an tâm nổi… lần trước Tiểu Bảo bị bắt cóc tôi cũng bất an thế này… Đình Kiêu có thể cứu Tiểu Bảo thật sao? Tiểu Bảo sẽ không có chuyện gì chứ?"

"Chắc chắn là không ạ! Đối phương đã đưa ra điều kiện trao đổi, chỉ cần chúng ta thỏa mãn được yêu cầu của họ thì chắc chắn Tiểu thiếu gia sẽ không có việc gì! Xin Lão phu nhân kiên nhẫn chờ đợi là được! Ngài còn không tin Thiếu gia sao?" Giọng điệu của Hình Võ chắc nịch.

"Được rồi... được rồi… Tôi đi tụng kinh… tôi đi cầu xin Phật tổ phù hộ cho Tiểu Bảo nhà chúng ta... còn cả con bé kia nữa…" Nhan Như Ý gật đầu, hồn bay phách lạc rời khỏi phòng.

Lúc này Hình Võ và Lục Sùng Sơn mới thở phào nhẹ nhõm.

Sau khi Nhan Như Ý đi, Lục Sùng Sơn cầm điện thoại mở đoạn video kia ra muốn xem xem có thể tìm được manh mối gì bỏ sót không, chỉ tiếc là vẫn không có thu hoạch gì.

Một lát sau, Nhan Như Ý lại gõ cửa bước vào trên tay bê chén trà sâm: "Sùng Sơn, ông uống chút trà sâm đi."

Lục Sùng Sơn vội vàng buông điện thoại xuống: "Ừ, bà đừng đi đi lại lại nữa, mau đi nghỉ đi!"

"Tôi không sao… Tôi không ngồi yên nổi…" Vẻ mặt Nhan Như Ý vẫn tràn đầy kinh hoàng: "Sùng Sơn, ông còn nhớ không? Huyền Tịnh đại sư nói con bé kia có phúc vận vô song, có thể gặp dữ hóa lành! Con bé kia cũng đi cùng! Phúc phận của con bé sẽ bảo vệ cho Tiểu Bảo của chúng ta! Nên chắc chắn lần này Tiểu Bảo của chúng ta cũng sẽ không có chuyện gì đúng không? Ông bảo không cần tin những thứ này, nhưng... nhưng đôi khi những chuyện này cũng rất linh!"

Lục Sùng Sơn gật đầu thuận theo bà: "Ừ, chắc chắn không sao! Tôi tin mà! Tôi tin!"

Chắc hẳn là được động viên nên lúc này Nhan Như Ý mới hơi dễ chịu một chút, bưng chén trà mà Lục Sùng Sơn đã uống xong ra ngoài.

Lục Sùng Sơn cũng không để ý lúc Nhan Như Ý mang chén trà đi cũng đã lặng lẽ cầm theo điện thoại của ông. Đến khi Lục Sùng Sơn phát hiện ra không thấy điện thoại đâu thì đã không kịp nữa rồi.

Tiếp sau đó, ngoài cửa vang lên tiếng thét chói tai đầy kinh sợ rồi "rầm" một tiếng... và không có tiếng gì nữa.

Lục Sùng Sơn nhanh chóng rút kim truyền nước rồi lảo đảo chạy ra, sau đó liền thấy vợ mình đã hôn mê ngã ra đất, mà... trong tay vẫn cầm chiếc điện thoại đang phát đoạn video kia.

Nhan Như Ý rốt cuộc vẫn không tin bọn họ, chắc hẳn lúc thấy ông cứ nhìn điện thoại mãi nên lén lấy điện thoại của ông ra xem…

"Lão phu nhân! Lão phu nhân, tỉnh lại đi!" Hình Võ ra sức ấn huyệt nhân trung của Nhan Như Ý.

Nhan Như Ý từ từ tỉnh lại, ngơ ngác ngồi trên mặt đất lạnh lẽo, đôi mắt đen ngòm không chút ánh sáng khiến người ta phải lạnh sống lưng: "Tiểu Bảo chết rồi… Tiểu Bảo của tôi chết rồi… có phải không…"
 

Hoa Tử

Sưu tầm
Tham gia
24/9/19
Bài viết
6,276
Điểm cảm xúc
593
Điểm
113
Chương 1704: Tao phải giết mày
"Không... không phải đâu phu nhân… Chuyện không phải như ngài thấy đâu… Mặc dù… nhưng cũng không chắc là… chết rồi." Hình Võ không biết nên nói ra sao.

Ai cũng biết gặp chuyện kinh khủng như vậy thì khả năng hai người còn sống là rất nhỏ, nhất là cô gái kia.

"Tiểu Bảo của tôi chết rồi… Cháu trai ngoan của tôi… Tiểu Bảo chết rồi…" Đôi mắt của Nhan Như Ý trống rỗng lầm bầm câu này liên hồi.

"Tôi hại… là tôi hại… là tôi hại chết Tiểu Bảo… tại sao tôi lại muốn ôm Tiểu Bảo từ chỗ Ninh Tịch… nếu lúc đó là Ninh Tịch ôm Tiểu Bảo… chắc chắn Tiểu Bảo sẽ không bị cướp… là tôi không ôm chặt Tiểu Bảo… là tôi khiến Tiểu Bảo bị cướp mất… là tôi hại Tiểu Bảo… là tôi giết cháu trai tôi… là tôi…"

Nhan Như Ý gào khóc đến lạc giọng, không ngừng tự đấm ngực mình, nghẹn ngào không thở nổi: "Bà nội hại con rồi… là bà nội hại con… Tiểu Bảo của bà…"

Lục Sùng Sơn ra sức ôm lấy vợ: "Như Ý! Như Ý! Thôi! Không phải lỗi của bà! Không phải lỗi của bà nghe chưa? Là tôi… mọi chuyện đều vì tôi mà ra… có sai thì cũng là tôi của tôi… tôi xin lỗi… tôi xin lỗi… tôi có lỗi với mọi người… có lỗi với Tiểu Bảo…"

"Chú, dì… chuyện gì thế này?" Ngoài cửa truyền đến tiếng của Quan Tử Dao, theo sau còn có bố, mẹ và anh trai của cô ta.

Nhan Như Ý vừa thấy Quan Tử Dao thì đôi mắt lập tức tràn đầy oán hận, bà đẩy Lục Sùng Sơn ra, sau đó lao về phía Quan Tử Dao rồi tát thẳng lên mặt cô ta, dùng sức túm lấy tóc cô ta đẩy cô ta ngã xuống đất!

"Con ả độc ác này! Mày trả Tiểu Bảo cho tao! Trả Tiểu Bảo đây! Lúc đó Ninh Tịch đã cứu Tiểu Bảo ra rồi, nó giao Tiểu Bảo cho mày! Tại sao mày không lái xe dẫn Tiểu Bảo đi! Tại sao mày không cứu Tiểu Bảo! Tại sao mày muốn giao cháu tao cho đám côn đồ kia! Tại sao lại muốn hại chết Tiểu Bảo của tao!"

"A... không mà… dì… con không có… lúc đó con sợ quá không phản ứng được… không phải con cố ý… á… dì tin con đi…"

"Tao phải giết mày… giết mày…"

Nhan Như Ý ưu nhã cao quý đã biến mất, lúc này bà hệt như một người điên, tóm chặt lấy Quan Tử Dao không buông.

Mãi đến khi đám người kia giật mình tỉnh táo lại mới vội vàng chạy tới khuyên nhủ, khiến khung cảnh lại càng thêm hỗn loạn…

"Bác sĩ! Nhanh đi gọi bác sĩ tới! Tiêm cho phu nhân một mũi an thần!" Lục Sùng Sơn la lên.

Giày vò mất nửa ngày, cuối cùng Nhan Như Ý cũng bị kéo ra để bác sĩ tiêm thuốc an thần, tình hình cuối cùng mới an tĩnh lại.

Gương mặt của Quan Tử Dao lúc này đã sưng đỏ hết lên, đầu tóc thì rối bời, trên người đầy những là vết cào rướm máu, cô ta được mẹ cô ta đỡ dậy, hốt hoảng lên tiếng: "Xin lỗi… Chú… cháu xin lỗi… Thật sự không phải cháu cố ý… Tất cả là lỗi của cháu…"

Lục Sùng Sơn không còn hơi sức đâu mà an ủi Quan Tử Dao chỉ mệt mỏi nói: "Tiểu Bảo xảy ra chuyện nên tinh thần của bà ất khá kích động."

Ánh mắt của Quan Thụy khẽ thay đổi, bước lên hỏi: "Vừa rồi chị dâu nói Tiểu Bảo bị hại chết là có ý gì? Chẳng nhẽ Tiểu Bảo đã…"
 

Hoa Tử

Sưu tầm
Tham gia
24/9/19
Bài viết
6,276
Điểm cảm xúc
593
Điểm
113
Chương 1705: Chờ làm thiếu phu nhân
Chẳng lẽ Tiểu Bảo đã chết?

Nghe Quan Thụy nói như thế, Quan Tử Dao, Quan Tử Hào và vợ ông ta lập tức đồng loạt quay ra nhìn Lục Sùng Sơn.

Sắc mặt Lục Sùng Sơn rất khó coi, trả lời lập lờ nước đôi: "Tình hình hiện tại của Tiểu Bảo còn chưa rõ, Đình Kiêu đã đi tìm người rồi."

Còn chưa rõ?

Vậy là… chưa biết sống chết thế nào, dữ nhiều lành ít?

Quan Thụy khẽ đảo mắt rồi tỏ vẻ đầy đau thương nói: "Chỉ trách Tử Dao nhà tôi là con gái, gan bé, lúc đó không giúp gì được. Sau khi về, nó vẫn luôn tự trách mình, không cách nào yên lòng nổi nên bây giờ mới qua đây hỏi thăm tình hình, thật có lỗi quá!"

Quan Tử Hào cũng lên tiếng an ủi: "Chú Lục, chuyện của Tiểu Bảo chúng cháu cũng đều rất buồn, xin chú cố giữ sức khỏe, toàn bộ Lục gia và công ty còn dựa vào chú! Nếu có gì cần cháu giúp thì chú cứ nói, nếu giúp được thì chắc chắn chúng cháu sẽ dốc hết sức mình!"

"Cảm ơn, có điều tạm thời không cần. Xin lỗi, hôm nay không tiện tiếp khách, xin mọi người trở về trước đi." Lục Sùng Sơn nói mấy câu lấy lệ rồi cho người tiễn khách.

...

Ngoài cổng lớn nhà họ Lục.

Sau khi lên xe, mẹ Quan Tử Dao lập tức đổi sắc mặt, đau lòng không thôi xem xét vết thương của Quan Tử Dao: "Chết tiệt! Uổng cho Nhan Như Ý kia xuất thân thiên kim nhà cao cửa rộng! Thế này mà là phu nhân thế gia à? Là bà bán cá ngoài chợ thì có! Ông xem bà ta đánh Tử Dao nhà chúng ta ra nông nỗi nào này? Ra tay thật ác!"

"Được rồi, cháu trai bảo bối duy nhất của người ta chết rồi, phát điên chút cũng là chuyện thường." Quan Thụy nhàn nhã mở miệng, từ ngữ điệu nghe ra được là tâm tình ông ta rất tốt.

"Không phải nói còn chưa rõ à? Sao ông biết là chết rồi?" Vợ ông ta hỏi lại.

"Bà còn không biết tính Lục Sùng Sơn à? Chắc chắn sẽ vì bảo vệ công ty mà kéo dài thời gian không cho Lục Đình Kiêu biết, đối phương bị ép như thế chắc phải giết con tin mới hả dạ rồi. Không thì, bà nghĩ sao mà Nhan Như Ý lại kích động như thế? Chắc chắn là xảy ra chuyện rồi, lành ít dữ nhiều!" Quan Thụy phân tích.

"Vậy… Ninh Tịch thì sao?" Sắc mặt Quan Tử Dao âm trầm sờ sờ gương mặt sưng đỏ của mình hỏi.

Quan Tử Hào ở bên cạnh nói: "Đến Tiểu thái tử cũng đã chết rồi, một người râu ria như cô ta mà còn sống được à? Đương nhiên là chết còn sớm hơn rồi!"

"Nhưng thân thủ của cô ta rất tốt… có thể xảy ra chuyện gì bất trắc không?" Quan Tử Dao lo lắng nói.

Quan Tử Hào chau mày: "Em đùa à? Con nhỏ kia có giỏi đến mấy thì cũng chỉ có một mình, lại còn là nữ, đối đầu với một băng nhóm như thế thì làm gì được? Em cứ ngồi đợi làm Thiếu phu nhân của nhà họ Lục đi!"

"Nhưng, chuyện lần này khiến dì có khoảng cách lớn như thế với em…" Vẻ mặt Quan Tử Dao tràn đầy sầu lo.

Mẹ Quan Tử Dao thì lại không chút lo lắng gì mà nói: "Con bé ngốc này, bây giờ bà ta cũng chỉ nhất thời đau lòng vì mất cháu thôi, chờ con sinh cho bà ta một đứa thì bà ta vẫn còn không thích được à? Có khi còn nâng niu con như bảo bối ấy chứ! "Mẫu bằng tử quý" thế thôi!"

"Vì thế, mẹ mới nói không thể giữ đứa con riêng này của Lục Đình Kiêu lại được! Nhà họ Lục quá coi trọng thằng bé này! Sau này, gia sản để lại cho nó hết vậy chẳng phải là chúng ta thiệt thòi à? Cho dù lần này nó không có việc gì thì sau này chắc chắn chúng ta cũng phải nghĩ cách loại trừ. Lần này đúng là bớt việc, hơn nữa còn là một mũi tên trúng hai đích, giải quyết được cả con nhỏ kia luôn!"

Quan Tử Hào cười nói: "Mẹ nói chí phải, em đừng lo nữa, tối nay chúng ta về nhà ăn mừng chút đi! Chắc là mai sẽ nghe được "tin tốt" của thằng nhãi con kia thôi!"
 

Hoa Tử

Sưu tầm
Tham gia
24/9/19
Bài viết
6,276
Điểm cảm xúc
593
Điểm
113
Chương 1706: Ông mà cũng xứng mang họ Vân?
Nước F.

Lục Đình Kiêu và Vân Thâm cùng hợp sức phong tỏa nước F, lật cả nước F lên nhưng vẫn không tìm được Ninh Tịch và Tiểu Bảo.

Đáng ra thì việc đối phương mang theo một cô gái và một đứa trẻ - một mục tiêu lớn như thế thì không thể biến mất mà không để lại chút dấu vết gì thế này mới đúng.

Từng giây từng phút trôi quá, bây giờ chỉ chậm thêm một giây thôi cũng đã thêm một phần nguy hiểm cho Ninh Tịch và Tiểu Bảo.

Lại thêm nửa giờ nữa trôi qua, Lục Đình Kiêu và Vân Thâm gặp nhau trong thành phố, hai người nhìn nhau liền biết đối phương cũng không tìm được. Nhất thời, bầu không khí nghiêm trọng vô cùng.

Nước F rất nhỏ, không lớn bằng một thành phố của Trung Quốc, đã lâu vậy rồi mà dù bọn họ đã tìm đi tìm lại mấy lần nhưng vẫn không thấy chút tung tích nào, như thể đối phương biến mất vào hư không vậy.

Annie đã được Vân Thâm đón tới, để lỡ như có tìm thấy Ninh Tịch và Tiểu Bảo thì có thể kịp thời cứu chữa cho hai người, lúc này cô đang theo sát sau lưng Vân Thâm.

Lục Đình Kiêu nhìn về phía Annie: "Bọn họ có thể chịu được bao lâu?"

Annie nghe vậy thì sắc mặt trầm xuống: "Tiểu Bảo luôn được anh Tịch ôm vào lòng che chở nên không thấy rõ được vết thương, thế nên tôi không phán đoán được. Còn anh Tịch thì bắp chân, tay, phần bụng của anh ấy đều bị trúng đạn... nhưng trí mạng nhất vẫn là quả pháo sau cùng, tôi đoán… chắc là nội tạng sẽ bị thương nặng… chỉ sợ "phần đầu" cũng bị thương không nhẹ…"

Nói đến đây, Annie dường như không cách nào nói tiếp được nữa: "Cứ cho là may mắn không chết tại chỗ nhưng nếu như không thể tìm được để cứu chữa kịp thời thì… chắc chắn… không chịu được bao lâu…"

Annie không trả lời Lục Đình Kiêu rốt cuộc có thể chịu được bao lâu, bởi vì theo như tình hình thì Ninh Tịch bị thương nặng như thế… lại đã qua bao nhiêu thời gian như thế rồi… có khi đã…

Annie nói xong bầu không khí hoàn toàn chìm vào sự yên lặng, sắc mặt cả hai người đàn ông đều cực kì khó coi.

Mãi một lúc sau, Lục Đình Kiêu đột nhiên mở miệng: "Trở về nơi lúc nãy."

Con ngươi Vân Thâm hơi lóe lên: "Nơi lúc nãy? Ý anh là?"

Đường Lãng lập tức la lên: "Đúng rồi! Chúng ta đã tìm lâu vậy rồi mà không thấy, có thể là đối phương vốn không hề rời khỏi đó?"

Thế là, một đám người lại cùng nhau quay về chỗ Ninh Tịch và Tiểu Bảo mất tích, bắt đầu lục soát đống phế tích kia…

"A Thâm!!!"

Ngay lúc Lục Đình Kiêu, Vân Thâm và mọi người đang giành giật từng giây để tìm người thì đột nhiên sau lưng truyền tới một giọng nói đầy tức giận.

Nghe thấy giọng nói này, Vân Thâm khẽ nheo hai con mắt mà quay người lại, trong đôi mắt toát lên vẻ lạnh lẽo thấu xương.

Kiều Dịch giận dữ, sải bước đi tới trước mặt anh ta: "A Thâm! Mày điên rồi à? Không ngồi trấn giữ ở công ty mà chạy tới đây làm gì? Đúng là làm bừa!"

"Tại sao tôi chạy tới đây, chú còn không rõ sao?" Giọng điệu của Vân Thâm vô cùng lạnh lẽo.

"A Thâm! Chuyện lần này tao không nói với mày là vì không muốn ảnh hưởng tới mày, tao làm tất cả cũng chỉ vì tốt cho mày! Mà mày thì lại hủy hoại hết tất cả! Tao ra lệnh cho mày về công ty ngay lập tức!" Kiều Dịch nổi giận.

Vân Thâm cười nhạt một tiếng: "Ồ, ra lệnh cho tôi? Kiều Dịch… Ông nghĩ tôi là ai? Ông nghĩ ông là ai? Là cậu của tôi chắc? Ông mà cũng xứng? Ông mà cũng xứng với cái họ Vân này à?"

"Vân Thâm!!!" Kiều Dịch tức đến tím cả mặt.

Đường Lãng, Đường Dạ nghe thấy đoạn đối thoại của hai người thì kinh ngạc không thôi.

Cái gì?

Kiều Dịch lại là... cậu của Vân Thâm?
 

Hoa Tử

Sưu tầm
Tham gia
24/9/19
Bài viết
6,276
Điểm cảm xúc
593
Điểm
113
Chương 1707: Để tôi xem ai dám động đến ông ta?
Kiều Dịch khi đối ngoại thường dùng cái tên Đường Dịch, chỉ có bọn họ mới biết tên thật của ông ta là Kiều Dịch. Nhưng bây giờ nghe hai người nói chuyện, bọn họ mới kinh ngạc phát hiện ra là Kiều Dịch lại còn có một cái tên khác, một thân phận khác?

Ông ta và Vân Thâm… thế mà lại có quan hệ kinh người này...

Sắc mặt Kiều Dịch lúc này rất kém: "Vân Thâm! Chỉ vì một đứa con gái… mà mày dám nói chuyện như thế với tao! Chỉ vì một đứa con gái mà mày trơ mắt nhìn tất cả công sức của chúng ta trong bao năm thất bại trong gang tấc? Mày quên mẹ mày chết thế nào rồi à? Có phải mày muốn mẹ mày dưới suối vàng cũng không được yên không!!!"

Đường Lãng đứng đối diện ngoay ngoáy tay, hừ, lại là cái lời thoại này, anh ta nghe đến nỗi lỗ tai cũng chai rồi, không đổi câu khác được à?

Nghe Kiều Dịch nói, Vân Thâm cúi đầu cười khẽ một tiếng: "Đúng… Không sai… chỉ vì một người con gái…" Anh ta nói đến đây thì bỗng thu nụ cười lại, đôi mắt vốn hờ hững lúc này lại ánh lên vẻ ác liệt: "Tôi đã sớm cảnh cáo ông rồi, không được động đến cô ấy!"

Kiều Dịch nhìn vẻ mặt của Vân Thâm thì trong lòng liền hoảng, thật ra ông ta đã hối hận rồi. Ông ta rất hiểu tính tình của Vân Thâm, rất ít người có thể đi vào lòng nó nhưng một khi đã có người được nó xem là người của mình thì nó sẽ hoàn toàn đặt vào phạm vi của mình, không cho phép người khác động đến dù chỉ là một chút. Lần này, quả thật là ông ta đã hơi quá khích… nhưng cứ nghĩ đến chuyện năm đó, cứ nhìn thấy gương mặt của Lục Sùng Sơn, ông ta thật sự không chịu nổi và cả con nhỏ ăn cây táo rào cây sung kia nữa.

Không ngờ phản ứng của Vân Thâm lại còn kịch liệt hơn ông ta tưởng, lần này ngay cả khi nhắc đến mẹ nó cũng không lung lay được nó.

"Vân Thâm, cũng chỉ là một đứa con gái thôi mà, sau này cháu muốn bao nhiêu mà không có? Một đứa phản bội không đáng để cháu làm như vậy! Bây giờ cháu trở về với cậu… chúng ta…"

Kiều Dịch đang nói thì Lục Đình Kiêu dẫn người lục soát trong đống đổ nát kia cũng đã đi ra, sắc mặt Kiều Dịch lập tức thay đổi mau chóng ra lệnh cho thủ hạ ở đó: "Bắt lấy Lục Đình Kiêu cho tôi!"

Lục Đình Kiêu lạnh mặt đi thẳng tới đứng đối diện với Kiều Dịch.

Kiều Dịch cười lạnh một tiếng: "Lục tổng đúng là thật can đảm, thiên đường có lối không đi, địa ngục không cửa lại cứ thích xông vào!"

Trong lúc nói chuyện, Lục Đình Kiêu và thủ hạ của anh đã bị người của Kiều Dịch bao vây.

Chết tiệt, nếu đã không khuyên nổi Vân Thâm thì liền xử lý luôn Lục Đình Kiêu tại chỗ đi, một lần vất vả nhàn nhã cả đời!

Lúc này, Vân Thâm không nhanh không chậm bước tới chỗ Lục Đình Kiêu, hờ hững đưa mắt liếc đám người kia: "Để tôi xem xem, ai dám động đến anh ta!"

"Mày! Vân Thâm! Có phải mày điên thật rồi không! Mày có biết rốt cuộc mày đang làm gì không?" Kiều Dịch không tài nào tin nổi vào mắt mình.

Ông ta không thể ngờ được Vân Thâm lại giúp đỡ Lục Đình Kiêu!

Hiện tại, Lục Đình Kiêu rơi vào địa bàn của ông ta, ông ta không muốn bỏ qua cơ hội ngàn năm có một này, vì thế liền lập tức ra lệnh: "Tất cả lên hết cho tôi!"

Thủ hạ chung quanh, anh nhìn tôi tôi nhìn anh, nhất thời không ai dám động đậy.

"Ngay cả mệnh lệnh của tôi mà các cậu cũng dám không nghe à!!!" Kiều Dịch giận dữ.

Những người ông ta dẫn tới đây đều là thân tín của ông ta, nước F cũng do một tay ông ta điều khiển, giờ đám người này lại dám không nghe lệnh của ông ta!
 
Trạng thái
Không mở trả lời sau này.
Top