Trạng thái
Không mở trả lời sau này.
[Ngôn tình] Chọc Tức Vợ Yêu - Mua Một Tặng Một - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

Hoa Tử

Sưu tầm
Tham gia
24/9/19
Bài viết
6,286
Điểm cảm xúc
597
Điểm
113
Chương 1687: Mẹ sẽ không để con một mình đâu
Chỉ trong khoảng thời gian vài giây ngắn ngủi thế thôi mà một tên đã đột nhiên lao đến đến ngăn cô lại, hung hãn lao đến cướp Tiểu Bảo đi từ trong tay của Quan Tử Dao.

Cùng lúc đó cách chỗ này không xa vang lên một tiếng động đinh tai nhức óc, cát bụi đất đá văng tung tóe mù mịt, một chiếc trực thăng từ trên không từ từ đáp xuống. Lại thêm ba tên lính đánh thuê đeo mặt nạ ăn mặc đồng phục giống hệt như hai tên vừa rồi nhanh chóng nhảy xuống khỏi trực thăng, tên nào cũng lăm lăm vũ khí trong tay.

Cả người Ninh Tịch lạnh đến tận xương, trái tim như thể rơi xuống vực sâu không đáy…

Xong rồi…

Nhìn thấy Tiểu Bảo chỉ thiếu một chút nữa thôi là được cứu về rồi thế mà lại bị cướp đi, tất cả diễn ra vô cùng chóng vánh. Nhan Như Ý đã sớm không thể chịu được nữa, mặt bà đầy mồ hôi bám lấy tay Lục Sùng Sơn cố gắng đứng dậy không ngừng kêu gào: "Tiểu Bảo… cứu Tiểu Bảo…"

Lục Sùng Sơn mặt mũi sầm sì vứt mạnh chiếc bộ đàm trong tay xuống đất lạnh lùng nói: "Các người là ai? Thả thằng bé ra, các người muốn gì cứ việc nói!"

Một tên đeo cái mặt nạ có khắc một chữ K chắc là tên dẫn đầu, lạnh lùng liếc nhìn hai gã thuộc hạ thất thủ mà chẳng thèm nhìn đến Lục Sùng Sơn một cái, sau đó liền vẫy vẫy tay ra hiệu, tất cả bọn họ đều nhanh chóng rút lên máy bay.

Cùng với tiếng cánh quạt ầm ầm chuyển động, máy bay từ từ lên cao.

Nhìn thấy Tiểu Bảo bị đưa lên máy bay, Nhan Như Ý lảo đảo chạy đuổi theo sau, "Tiểu Bảo!!!"

"Dì Lục, cẩn thận!" Quan Tử Dao vội đỡ lấy Nhan Như Ý đang lảo đảo có thể ngã xuống bất kỳ lúc nào.

Trơ mắt nhìn Tiểu Bảo bị bắt đi, vẻ mặt Lục Sùng Sơn tái nhợt, đưa tay ôm lấy ngực đang quặn lên từng cơn, trời đất quay cuồng, trước mặt tối sầm…

"Tiểu Bảo đừng sợ… mẹ sẽ không để con lại một mình đâu…"

Đúng vào lúc này, Lục Sùng Sơn dường như nghe thấy tiếng Ninh Tịch lẩm bẩm, ngay sau đó ông ta nhìn thấy thân mình cô gái căng lên như một cánh cung được kéo căng, khoảnh khắc cửa chiếc trực thăng chuẩn bị khép lại, cô nhảy bật lên, lao vụt lên dùng tay bám chặt lấy sàn của chiếc trực thăng, bật lộn người lên nhảy vào bên trong chiếc trực thăng.

Sau khi Ninh Tịch nhảy vào cả chiếc trực thăng lắc lư kịch liệt, nghiêng ngả tới lui trong không trung sau đó dần dần bay xa, mãi cho đến khi biến mất khỏi tầm mắt…

Nhan Như Ý như thể bị rút sạch sức lực ngồi phịch xuống đất, vẻ mặt trắng bệch tái nhợt dại ra, Quan Tử Dao lo lắng đứng bên cạnh, còn Lục Sùng Sơn vẫn ngơ ngẩn nhìn lên bầu trời mênh mông trên đỉnh đầu…

"Lão gia! Lão phu nhân! Hai người không sao chứ?" Bên cạnh vang lên những âm thanh hốt hoảng, Hình Võ đi cà nhắc ôm cánh tay vẫn còn chảy máu dầm dề đến.

"Các ngươi làm sao thế hả? Người đâu hết rồi! Lúc ra ngoài mang bao nhiêu người thế cơ mà! Tất cả đi đâu hết cả rồi! Tiểu Bảo bị bắt cóc rồi các người có biết không!!!" Nhan Như Ý như tìm được nơi để xả ra, cuối cùng suy sụp mà hét lên thật to.

Không… không đúng… không phải là bị bắt cóc… mà bị cướp đi ngay trước mặt bọn họ!!!

"Cái… cái gì? Tiểu thiếu gia bị bắt cóc?" Hình Võ không ngờ rằng mọi chuyện còn tệ hại hơn so với tưởng tượng của anh ta, thoáng cái vẻ mặt đã trắng bệch, quỳ sụp xuống đất: "Thuộc hạ đáng chết! Tất cả người của chúng ta bảo vệ xung quanh đều cùng lúc gặp được phục kích, dường như đối phương hiểu rất rõ đường đi cùng vị trí của những người bảo vệ ngầm xung quanh của chúng ta…"

"Câm mồm, tôi không muốn nghe các cậu biện hộ!" Lục Sùng Sơn ngắt lời bọn họ.

Từ sau vụ Tiểu Bảo bị bắt cóc lần trước, hệ thống đội an nình nhà họ Lục đã được nâng cấp cực kì nghiêm ngặt, thế nhưng bây giờ ông ta lại để Tiểu Bảo bị cướp đi ngay trước mặt ông ta, bên người không có bất cứ một ai, giờ phút cuối cùng người có thể đứng ra phía trước ngăn cản lại chỉ có một mình đứa con gái đó…
 

Hoa Tử

Sưu tầm
Tham gia
24/9/19
Bài viết
6,286
Điểm cảm xúc
597
Điểm
113
Chương 1688: Mau đi cứu Tiểu Bảo
"Đình Kiêu… Sùng Sơn mau nói chuyện này cho Đình Kiêu biết! Mau bảo nó đi cứu Tiểu Bảo!" Nhan Như Ý vội vàng lên tiếng thúc giục, qua một lúc bà bổ sung thêm một câu: "Còn cả con bé đó nữa…"

Nhan Như Ý nhắm mắt lại run rẩy nói: "May là… may là lần này Tiểu Bảo không phải chỉ có một mình… có con bé đó ở bên cạnh, chí ít Tiểu Bảo cũng sẽ không sợ nữa… tôi quả thật không dám nghĩ, nếu như lần này Tiểu Bảo chỉ có một mình…"

Nhan Như Ý nói rồi nước mắt liền rơi như mưa.

Vừa nghĩ đến việc bọn họ thế nhưng lại một lần nữa để Tiểu Bảo phải chịu đựng chuyện này. Nghĩ đến chuyện nhỡ mà Ninh Tịch không đi theo, Tiểu Bảo lại một lần nữa hứng chịu chuyện này, phải chịu tổn thương tâm lý nặng nề, bà hận đến mức không thể giết chết chính mình.

"Là tôi… đều là lỗi của tôi… là tôi không bảo vệ tốt Tiểu Bảo… tại sao lúc đó tôi lại không ôm chặt Tiểu Bảo chứ… tại sao lúc đó tôi lại muốn đón Tiểu Bảo từ tay Ninh Tịch cơ chứ, nếu như lúc đó người ôm Tiểu Bảo là Ninh Tịch…" Lúc này Nhan Như Ý đã chôn vùi trong sự tự trách.

Lục Sùng Sơn không nói gì hết nhưng tâm trạng của ông ta lúc này cũng chẳng khá hơn Nhan Như Ý là mấy. Nếu như không phải là vì ông ta sốt ruột muốn xác định quan hệ với nhà họ Quan, thì hôm nay cũng sẽ không để đối phương thừa cơ ra tay.

Quan Tử Dao cẩn thận đỡ Nhan Như Ý đứng lên: "Dì Lục, dì đừng tự trách bản thân mình nữa, trong tình huống lúc đó làm sao lại là lỗi của dì được, trách con… trách con lúc đó quá sững sờ không phản ứng kịp, không kịp đưa Tiểu Bảo đi…"

"Lão gia, lão phu nhân, nơi này không tiện ở lâu! Chúng ta nên mau chóng về nhà nghĩ đối sách thì hơn! Bây giờ chậm trễ thêm một giây là Tiểu thiếu gia lại thêm một phần nguy hiểm!" Hình Võ đứng bên cạnh vội nhắc nhở.

"Đi về! Mau!"



Trên đường đi, điện thoại của Lục Đình Kiêu vẫn không thể gọi được, Lục Sùng Sơn chỉ đành bảo Hình Võ lái thẳng xe đến công ty.

Đến hầm để xe mọi người vừa mới xuống xe, không ngờ lại gặp đúng trợ lý đặc biệt của Lục Đình Kiêu - Trình Phong.

Trình Phong vừa đẩy cửa bước xuống xe, vừa nghe điện thoại trên mặt tràn đầy nụ cười, thần sắc nhìn có vẻ rất kích động hưng phấn.

"Trình Phong!" Lục Sùng Sơn lập tức lên tiếng gọi anh ta lại.

Trình Phong cúp điện thoại, kinh ngạc nhìn ba người Lục Sùng Sơn, Nhan Như Ý và Quan Tử Dao: "Chủ tịch? Phu nhân? Muộn thế này, sao hai người lại đến công ty thế này?"

"Đình Kiêu đâu? Tại sao không nghe điện thoại?" Nhan Như Ý vội vã bước đến hỏi.

"Lục tổng bây giờ chắc chắn đang rất bận!" Vẻ mặt Trình Phong đầy kích động báo cáo với Lục Sùng Sơn: "Chủ Tịch! Lần này bên Ức Lam thua chắc rồi!"

"Cậu nói gì cơ?" Lục Sùng Sơn ngẩn ra.

"Một đơn hàng lớn đang vận hành hiện nay của Ức Lam xảy ra vấn đề, cho nên tất cả hàng hóa đều không phù hợp với điều kiện giao hàng, phải bồi thường một khoản vi phạm hợp đồng rất lớn. Nhưng mà tất cả tiền của đối phương đang điên cuồng đập vào thu mua cổ phần của Lục thị, giờ căn bản là không lấy đâu ra nhiều vốn lưu động để cứu chữa."

"Nếu bọn họ muốn bảo về được Ức Lam, nhất định phải bán sạch số cổ phần của Lục thị đang nắm trong tay. Phải biết rằng số cổ phiếu trong tay bọn họ đều là bỏ ra số tiền gấp mấy lần giá trị thực thu mua. Bây giờ bọn họ đang cực kỳ thiếu tiền, nếu như bán ra với giá thấp thì cứ coi như có bảo vệ được Ức Lam nhưng chắc chắn tổn thất sẽ vô cùng nặng nề. Quan trọng nhất là, cứ tiếp cái đà này thì nguy cơ của Lục thị sẽ hoàn toàn được giải trừ!"

"Hơn nữa chủ tịch, ngài nhìn số cổ phiếu này xem …"

Trình Phong mau chóng mở Ipad lên, kéo đến phần những cổ phiếu mà Ức Lam đang tập trung đầu tư. Vốn dĩ tất cả đều là những cổ phiếu có xu hướng tăng trưởng mạnh, nhưng bây giờ đang giảm điểm với tốc độ nhanh chóng.
 

Hoa Tử

Sưu tầm
Tham gia
24/9/19
Bài viết
6,286
Điểm cảm xúc
597
Điểm
113
Chương 1689: Đó là cháu ruột ông đấy
Trình Phong nhìn xu thế của các mã cổ phiếu đó mà liên tục giải thích cho Lục Sùng Sơn nghe: "Boss từ nửa năm trước đã bắt đầu tổ chức một tổ chuyên môn đặc biệt, toàn là những cao thủ đỉnh nhất của phố Wall đấy ạ. Giờ thì Boss đang đích thân lãnh đạo tổ chuyên môn ấy, nếu không ngoài dự đoán thì chỉ cần sau một đêm, đến sáng ngày mai Ức Lam chắc chắn sẽ sụp, đến lúc đó họ sẽ phải bán tống bán tháo cổ phần của Ức Lam đi…"

Trình Phong tiếp tục nói với vẻ mặt đầy sùng bái, kể ra quá trình Lục Đình Kiêu từng bước từng bước giăng bẫy ra sao, phòng ngừa chu đáo như thế nào. Còn Lục Sùng Sơn thì ngẩn ngơ nhìn những mã cổ phiếu hiển thị trên màn hình Ipad mà chẳng nói được nửa chữ.

Bảy ngày…

Lời hẹn của Lục Đình Kiêu với ông ta là bảy ngày…

Mà bây giờ chính là buổi tối ngày thứ sáu…

Thằng con ông... nó thực sự làm được…

Chẳng trách…chẳng trách Tiểu Bảo lại đột nhiên bị bắt cóc!

Hóa ra là chó cùng dứt dậu!

"Ủa, chủ tịch…ngài làm sao vậy? Còn cả phu nhân nữa…" Trình Phong cuối cùng cũng chú ý đến vẻ lạ lùng trên gương mặt bọn họ.

"Hôm nay tôi và chú và dì mang Tiểu Bảo đến chùa thắp hương, không ngờ giữa đường lại bị một đám cướp, bọn họ bắt cóc Tiểu Bảo mất rồi!" Quan Tử Dao lên tiếng, đồng thời trong đáy mắt cô ta cũng thoáng lướt qua một tia sáng, cô ta biết mà, người đàn ông cô ta coi trọng làm sao có thể yếu như thế được!

Thảo nào, thằng oắt con đó lại bị bắt cóc, tám phần là do người của đứa con riêng đó làm. Đám người đó cũng không phải là thứ lương thiện gì cho cam, bị dồn đến đường cùng thì chuyện gì mà chẳng làm ra được. Hơn nữa, lần này không chỉ thằng oắt con mà cả con nhỏ Ninh Tịch kia cũng tự lao đầu vào chỗ chết.

Vốn dĩ cô ta còn đang lo lắng tất cả, thế mà chỉ trong một tối mọi thứ đã được giải quyết hết…

"Cô nói cái gì? Tiểu Bảo…Tiểu Bảo bị bắt cóc rồi sao! Chuyện này làm sao có thể?" Trình Phong biến sắc.

"Không thể cái gì, Tiểu Bảo bị bắt đi ngay trước mặt chúng tôi này! Cậu đừng có lề mề nữa, mau đi thông báo cho Đình Kiêu biết!" Nhan Như Ý gấp gáp thúc giục.

"Vậy…" Trình Phong nghe rồi định gật đầu đồng ý ngay nhưng không biết anh ta nghĩ đến cái gì mà lại chần chừ do dự.

Trình Phong chưa kịp nói, Lục Sùng Sơn đã lên tiếng ngăn lại: "Đợi đã! Bây giờ không thể nói chuyện này với Đình Kiêu được!"

"Ông nói cái gì?" Nhan Như Ý nhìn chồng với ánh mắt không thể tin nổi: "Tại sao không thể nói với Đình Kiêu? Giờ đã là lúc nào rồi???"

Lục Sùng Sơn trầm giọng nói: "Bên Ức Lam đó chắc chắn bây giờ đã bắt đầu phản kích rồi. Đêm nay việc khống chế thị trường cổ phiếu là vô cùng quan trọng, Đình Kiêu tuyệt đối không thể bị bất cứ thứ gì ảnh hưởng được, bằng không chỉ cần một chút sai sót, tất cả công sức trước đó sẽ đổ ra sông ra biển hết! Bà cho rằng tại sao đối phương lại tìm mọi cách để bắt Tiểu Bảo đi? Chính là vì muốn quấy nhiễu Đình Kiêu đấy!"

Cánh môi của Nhan Như Ý run lên bần bật, bà nhìn chằm chằm vào người đàn ông trước mặt, dường như không còn nhận ra ông ta là ai nữa: "Lục Sùng Sơn… ông biết mình đang nói cái gì không? Người bị bắt cóc là Tiểu Bảo! Là cháu nội ruột thịt của ông đấy! Ông luôn mồm nói vì đại cục của nhà họ Lục, hy sinh nhiều như thế, thiệt thòi nhiều như thế… cuối cùng, bây giờ ngay đến cả tính mạng của Tiểu Bảo ông cũng đem ra hy sinh nốt? Rốt cuộc thì ông có tim hay không!?"

Lục Sùng Sơn nhíu mày thật chặt: "Như Ý, ý tôi không phải như thế, tôi có nói là hy sinh tính mạng của Tiểu Bảo bao giờ đâu. Tôi đã thông báo cho tất cả mọi người đi tìm kiếm hành tung của đám người đó rồi, hơn nữa đảm bảo bọn họ sẽ tìm tới để đưa ra yêu sách, đến lúc đó chúng ta lại…"

"Đủ rồi! Lục Sùng Sơn! Ông không cần nói cho tôi những lý lẽ lớn lao đó! Tôi chỉ cần biết trong mắt ông tính mạng của Tiểu Bảo quan trọng hơn hay nhà họ Lục quan trọng hơn!" Nhan Như Ý mất kiểm soát hét lên.
 

Hoa Tử

Sưu tầm
Tham gia
24/9/19
Bài viết
6,286
Điểm cảm xúc
597
Điểm
113
Chương 1690: Giải pháp thỏa đáng nhất
Quan Tử Dao đứng bên cạnh dịu dàng khuyên bảo: "Dì à, dì bình tĩnh lại một chút đi, chú nói rất có lý, nếu như chúng ta nói cho Đình Kiêu bây giờ, vậy thì sẽ khiến anh ấy rối lên. Nhỡ đâu đến lúc đó bọn họ vừa đạt được mục đích lại không muốn buông tha cho Tiểu Bảo thì làm sao đây…"

"Cô im ngay cho tôi!" Giờ khắc này trong lòng Nhan Như Ý đã hoàn toàn bị nỗi sợ hãi Tiểu Bảo sẽ gặp nguy hiểm bao trùm, không thèm nể nang mà quát thẳng vào mặt Quan Tử Dao.

Quan Tử Dao từ trước đến nay chưa bao giờ bị Nhan Như Ýquát nạt như thế cả, nhất thời mặt tái mét lập tức tỏ ra ấm ức đầy tủi thân.

"Lục Sùng Sơn, ông không nói đúng không? Được! Vậy thì tôi tự đi tìm Đình Kiêu!" Nhan Như Ý gạt đám người xung quanh ra, sau đó nhanh chóng chạy về phía thang máy chuyên dụng.

Vừa mới đi đến cửa thang máy, Nhan Như Ý bỗng lảo đảo, bất ngờ đổ gục, ngã sõng xoài xuống đất.

Hôm nay, bà đã phải chịu sự kích thích quá lớn, có thể chống chọi được đến tận bây giờ đã là cực hạn…

"Như Ý!"

"Dì Lục!"

"Phu nhân!!!"

Ba người vội lao đến đỡ bà dậy.

"Chủ tịch, chuyện này…" Trình Phong vẻ mặt hốt hoảng.

"Lập tức gọi bác sỹ!"Lục Sùng Sơn vội vàng nói.

"Vậy…vậy chuyện của Tiểu thiếu gia…có cần phải nói cho sếp không ạ?" Trình Phong hỏi.

Những ngón tay của Lục Sùng Sơn run lên bần bật, ông ta nhắm mắt lại, không biết qua bao lâu sau cuối cùng cũng lên tiếng: "Tạm thời đừng nói cho Đình Kiêu biết… nhưng mà, đợi đến 12 giờ đêm nay nếu như vẫn không thể cứu được Tiểu Bảo ra…"

Lục Sùng Sơn thở dài một tiếng, nói tiếp: "Cho dù tình hình của Lục thị như thế nào đi chăng nữa, cậu nhất định phải báo cho Đình Kiêu biết!’

Trình Phong gật đầu: "Vâng, tôi biết rồi ạ."

Lục Sùng Sơn nhìn Nhan Như Ý đang hôn mê, bên tai văng vẳng lại từng câu từng chữ trách móc của bà ấy, trái tim lại quặn lên vì đau.

Ông ta nhìn Tiểu Bảo từ nhỏ đến lớn, cho đến giờ ông vẫn còn nhớ cái cảm giác kích động lần đầu tiên khi nhìn thấy thằng bé, nhớ cái cảm giác mềm mềm khi ông bế nó. Sau đó từng ngày từng ngày nó lớn dần lên, càng ngày càng thông minh, càng ngày càng đáng yêu, bây giờ lại là một đứa trẻ vừa ngoan ngoãn lại vừa hiểu chuyện, còn rất hiếu thảo…

Đó là cháu ruột của ông, là mạng sống của ông! Ông làm sao mà không căng thẳng được, làm sao mà không đau lòng cho được! Ông thà rằng người bị bắt cóc giờ phút này là chính mình còn hơn!

Nhưng mà, chuyện này liên quan đến sự tồn vong của cả gia tộc nhà họ Lục, tất cả đều là do ông gây ra, ông ta không thể bỏ mặc tất cả mọi thứ được…

Đợi đến 12 giờ đêm nay, đã là biện pháp thỏa đáng duy nhất mà ông có thể nghĩ ra…



Trước đó không lâu.

Trong tòa nhà của công ty đầu tư mạo hiểm Ức Lam.

Trong phòng làm việc mờ tối, màn hình máy tính hắt thứ ánh sáng xanh lên gương mặt sa sầm và máu tóc màu trắng của người đàn ông đối diện.

Anh ta đang xem từng tấm ảnh một, toàn bộ đều là những cảnh chung sống ấm áp thường ngày của Ninh Tịch và Lục Đình Kiêu. Còn có cả những bức ảnh một nhà ba người với Tiểu Bảo nữa, tất cả đều là chụp trộm, nhưng lại chân thực vô cùng, chỉ thông qua những bức ảnh thôi là có thể cảm nhận được tình cảm đầy tràn trong đôi mắt của cô gái.

Trên giao diện email, hiển thị tên người gửi ảnh đến không phải là nặc danh mà là được đường hoàng gửi đến: Lục Cảnh Lễ!

Khỏi nghi ngờ, chuyện này rất phù hợp với tính cách của Lục Cảnh Lễ.

Mỗi ngày anh trai yêu quý của anh đều bị mấy tấm ảnh này kích thích, anh đương nhiên phải chơi trò gậy ông đập lưng ông lại rồi! Ai sợ ai chứ!

"Lão Đại… không! Không hay rồi!" Lúc này đột nhiên có người hốt hoảng chạy vào.

"Gọi tôi cái gì?" Ánh mắt u ám của người đàn ông ngước lên nhìn người tới.

"Tổng… tổng giám đốc! Tổng giám đốc đại nhân! Không hay rồi! Đơn hàng của chúng ta với Gia Hành bên kia có vấn đề, bây giờ phải bồi thường cho họ 3 tỷ USD…"

"Thế thì bồi thường đi."

"Nhưng mà… hết tiền rồi ạ!"
 

Hoa Tử

Sưu tầm
Tham gia
24/9/19
Bài viết
6,286
Điểm cảm xúc
597
Điểm
113
Chương 1691: Vậy nhất định là rất thú vị
"Tiền đâu?" Người đàn ông kia thờ ơ hỏi lại.

"Lúc trước đã dùng hết vào việc thu mua lại cổ phần của tập đoàn Lục thị rồi! Không còn gì cả! Chính ngài nói không cần lo cứ lấy hết tiền để thu mua đi!" Tên thuộc hạ hoảng hốt nói.

Vân Thâm nghe vậy thì nhíu mày: "Tôi từng nói vậy à?"

"Chính ngài đã nói thế ạ!" Đối phương sắp bị lão Đại nhà mình hành cho phát khóc lên rồi.

Đúng lúc này, cửa văn phòng lại bị đẩy ra, Kiều Dịch lạnh lùng bước vào tiếp lời tên thuộc hạ: "Hơn nữa toàn bộ các mối giao dịch ngầm đều bị lộ cả rồi!"

Như vậy có nghĩa là, tất cả nguồn kinh tế của bọn họ đều đã bị chặt đứt!

Lúc trước, khi Hắc Long được cứu ra kịp thời, bọn họ còn cho rằng chắc chắn sẽ không có chuyện gì, không ngờ những mối giao dịch ngầm này vẫn bị lộ, lại còn dẫn thẳng tới chỗ Mèo Đen, rốt cuộc vấn đề nằm ở đâu?

Nhưng giờ cũng không còn thời gian để nghĩ tới những chuyện này nữa rồi.

Chết tiệt... thằng oắt Lục Đình Kiêu này... quả nhiên không hề đơn giản!

Cũng may... ông ta đã sớm chuẩn bị từ trước!

Đường Dạ ở phía sau nói: "Giờ Lục Đình Kiêu đang chuẩn bị tấn công vào thị trường cổ phiếu của chúng ta!"

Vân Thâm trước giờ chưa từng có hứng thú với bất cứ điều gì lúc này ánh mắt bỗng phát ra một tia sáng trước nay chưa từng có. Như thể cuối cùng thì thứ khiến cho anh ta cảm thấy hứng thú, khiến anh ta có dục vọng thật sự đã xuất hiện...

"Tốt lắm, để tôi chơi với anh ta!" Ngón tay người đàn ông khẽ động, trên màn hình máy tính bỗng xuất hiện biểu đồ cổ phiếu phức tạp: "Ha, để tôi xem xem, thần thoại phố Wall trước đây có phải trăm trận trăm thắng thật không..."

Nếu như có thể đánh bại được Lục Đình Kiêu trong lĩnh vực mà anh ta đắc ý nhất, lĩnh vực sở trường của anh ta, vậy nhất định là sẽ rất thú vị!

Kiều Dịch nhìn vẻ mặt của Vân Thâm, biết anh ta cuối cùng cũng trở nên nghiêm túc rồi nhưng ông ta vẫn cảm thấy vừa mừng vừa lo.

Ông ta biết thật ra Vân Thâm cũng như Lục Đình Kiêu, đều là thiên tài có trình độ kinh người về phương diện chứng khoán. Bọn họ có thể trong một thời gian ngắn mà xây dựng Ức Lam lớn mạnh thế này đâu phải chỉ cần có tiền là làm được.

Rốt cuộc lần này ai sẽ thằng, ông ta thật sự không thể phán đoán tùy tiện được.

Có điều, ông ta không cho phép có bất cứ khả năng thất bại nào!

Lần này, ông ta buộc phải thắng và nhất định sẽ thắng!

Vì chiến thắng này ông ta không tiếc đánh đổi bất cứ giá nào!

Vân Thâm cho tất cả mọi người lui rồi bắt đầu vùi đầu vào đống số liệu. Đường Dạ tức tập kết toàn bộ đội ngũ nhân viên công ty, bắt đầu trận đấu với bên phía Lục thị.

Kiều Dịch ra ngoài ra mắt cảnh báo đám thuộc hạ: "Chuyện tối nay tuyệt đối không được cho A Thâm biết!"

Đầu óc đứa trẻ này đôi khi quá cứng nhắc, lại quá tự phụ, làm việc không câu nệ tiểu tiết, cứ cho là ông không chừa thủ đoạn nào thì sao? Ông căn bản là không cần nói nhân nghĩa đạo đức với loại người như Lục Sùng Sơn!

"Vâng." Tên thuộc hạ đáp.

...

Đêm nay, chắc chắn là một đêm không ngủ rồi.

Nhan Như Ý vẫn đang trong cơn hôn mê, Lục Sùng Sơn điều tất cả lực lượng ngầm của Lục gia đi tìm Tiểu Bảo, lúc này chuyện ông ta có thể làm chỉ có chờ đợi, đợi đối phương tự mình liên lạc với ông ta.

Một khi đối phương liên lạc với ông ta, nhất định sẽ đưa ra yêu cầu quá đáng. Nhưng chỉ cần bọn chúng chịu liên lạc thì có thể tìm ra vị trí của bọn chúng để cứu Tiểu Bảo ra.

Nhưng thời gian cứ từng chút qua đi, trời càng về đêm, điều đi bao nhiêu người như vậy mà vẫn không có chút tin tức nào của Tiểu Bảo cả, chiếc trực thăng kia cũng biến mất không chút tăm hơi, không để lại tí vết tích nào. Thậm chí ông ta còn không chắc được liệu đối phương còn ở trong nước hay không,

Mà đối phương thì vẫn không chịu liên lạc với ông ta...

Một người bình tĩnh như Lục Sùng Sơn cuối cùng sắc mặt cũng phải đổi...
 

Hoa Tử

Sưu tầm
Tham gia
24/9/19
Bài viết
6,286
Điểm cảm xúc
597
Điểm
113
Chương 1692: Chỉ cần ở cùng mẹ
Tại biệt thư khu ngoại ô.

"Chú Kiều! Bên phía tập đoàn Lục thị vẫn chưa có động tĩnh gì. Hình như, Lục Sùng Sơn không nói chuyện này cho Lục Đình Kiêu biết, còn âm thầm phái người đi tìm chúng ta... Giờ có cần liên lạc với Lục Sùng Sơn không?" Phong Tấn xin chỉ thị.

"Liên lạc với ông ta làm gì?" Kiều Dịch hờ hững hỏi.

Phong Tấn nghe vậy thì sững sờ: "Tất nhiên là..."

"Cậu tưởng tôi dùng thằng bé đó để uy hiếp Lục Sùng Sơn sao?" Kiều Dịch cười như không cười.

Phong Tấn nghe vậy thì khó hiểu: "Chẳng lẽ... không phải? Vậy ngài định làm gì?"

Kiều Dịch ngồi trên chiếc ghế bành rộng, lạnh lùng nhìn ra sắc trời đen như mực ngoài cửa sổ, hai tròng mắt sâu hoắm như con thú dữ xấu xí dữ tợn, đang cố gắng ngọ nguậy để xông ra: "Giết nó đi."

Vừa dứt lời, con ngươi Phong Tấn thắt lại: "Sao ạ?"

Người đàn ông kia cười lạnh: "Sao nào? Sợ rồi?"

Phong Tấn cúi đầu, giấu đi sự kinh hãi trong ánh mắt: "Không... chỉ là..."

"Sợ cái gì? Sau đêm nay, mọi thứ đều là của chúng ta, Lục Sùng Sơn chẳng qua chỉ là con chó mất chủ thôi!"

Phong Tấn nghe vậy nhíu mày, dù là vậy cũng đâu nhất thiết phải giết đứa bé đó? Rõ ràng còn cách khác ổn thỏa hơn mà…

Lỡ như giết đứa nhỏ đó rồi lại càng khiến Lục thị phản công điên cuồng hơn thì sao...

"Còn chuyện gì không?" Ánh mắt Kiều Dịch âm u bắn về phía người trước mắt.

Phong Tấn hơi run lên: "Không! Tôi đi làm ngay đây!"

Nói rồi, không biết ông ta nghĩ tới điều gì lại nói: "Vậy... còn Đường Tịch thì sao?"

Biến số duy nhất của nhiệm vụ lần này chính là vô tình cũng bắt cả Đường Tịch về, lúc đó suýt chút nữa đã để cô phá hỏng việc rồi.

Chắc không phải ngay đến Đường Tịch mà chú Kiều cũng...

Nghĩ đến đây, cánh tay bị Vân Thâm bắn tàn phế của Phong Tấn theo phản xạ lại giật lên.

Kiều Dịch thở dài, bất đắc dĩ nói: "Giữ lại, khó lắm mới có một thứ mà A Thâm thích. Để nó tận mắt chứng kiến thằng nhóc con đó chết thế nào."

Để nó biết... kết cục của kẻ phản bội sẽ ra sao...

Giọng Phong Tấn hơi run lên: "Vâng."

Sau khi Phong Tấn rời khỏi đó, Kiều Dịch khẽ vuốt ve sợi dây chuyên trước ngực, ông ta bật mở lấy ra một tấm ảnh nhỏ, ánh mắt rõ ràng rất dịu dàng nhưng lại đáng sợ như một con quỷ: "Ha ha ha... Lục Sùng Sơn... để mày sống bao nhiêu năm nay... giờ cũng nên chấm dứt cuộc đời mày rồi... Tao sẽ để mày nếm thử... cảm giác mất đi người thân yêu nhất... ha... ha ha ha ha..."

Tiếng cười như một kẻ thần kinh vang vọng trong đêm đen tĩnh mịch, khiến người ta phát lạnh cả người...

...

Ninh Tịch và Tiểu Bảo bị bịt mắt đưa đến một căn phòng nhỏ tầm 20 mét vuông.

Trong phòng không có cửa sổ, chỉ có một cái cửa sắt, trước cửa có hai tên đang đứng canh gác. Căn phòng trống hoác, ngoài cô và Tiểu Bảo ra ngay đến một cọng tóc rụng cũng không có, hoàn toàn không thể đoán được đây rốt cuộc là nơi nào.

Sau khi cô và Tiểu Bảo bị nhốt lại, không có ai đếm xỉa tới họ nữa cả.

Thời gian từng chút qua đi, chớp mắt cái đã sắp qua hai tiếng đồng hồ.

Và vẻ mặt của Ninh Tịch cũng ngày càng nghiêm trọng theo dòng thời gian...

"Tiểu Bảo, con có sợ không?" Ninh Tịch ôm chặt lấy bé con trong lòng.

Tiểu Bảo nhận được cái ôm ấm áp từ mẹ, lắc lắc cái đầu nhỏ cũng không hề tỏ ra sợ hãi: "Chỉ cần ở với mẹ là được.”

Ánh mắt Ninh Tịch khẽ run lên, cô dịu dàng hôn lên trán nhóc con giấu đi sự u ám nơi đáy mắt: "Ngoan."
 

Hoa Tử

Sưu tầm
Tham gia
24/9/19
Bài viết
6,286
Điểm cảm xúc
597
Điểm
113
Chương 1693: Mẹ sẽ không để con gặp chuyện đâu
Dây thần kinh của Ninh Tịch căng như dây đàn, cô cố gắng chú ý tới mọi động tĩnh ở bên ngoài. Nhưng hai tên gác cửa thì như hai bức tượng điêu khắc, yên tĩnh đến mức gần như ngay đến tiếng hít thở cũng không nghe thấy. Cũng không có người nào khác tới đây cả, khi cô cố tình dò hỏi hai người kia cũng chẳng ai thèm đáp lại.

Lại nửa tiếng nữa trôi qua, sắc mặt Ninh Tịch đã sầm xuống hẳn.

Kẻ có thể bắt cóc Tiểu Bảo từ tay Lục gia, lại còn điều động cả lính đánh thuê cấp A chỉ để bắt cóc một đứa trẻ ngoài đám người bên kia ra thì không ai có thể làm vậy được.

Còn lí do tại sao bên đó lại bắt cóc Tiểu Bảo thì chỉ có một, Lục Đình Kiêu đã bắt đầu phản công, có lẽ bên đó không chống đỡ nổi nên mới có ý định dùng Tiểu Bảo để uy hiếp Lục gia.

Mới đầu cô cũng nghĩ như vậy nên không quá lo lắng, chỉ cần đối phương đưa ra điều kiện thì Tiểu Bảo sẽ không làm sao cả.

Nhưng thời gian trôi qua ngày càng lâu, cô càng phát hiện sự việc có gì đó rất bất thường…

Nếu đối phương định dùng Tiểu Bảo để uy hiếp Lục gia, vậy việc đầu tiên trước khi bắt cóc Tiểu Bảo chính là nên nói thẳng mục đích của mình với Lục Sùng Sơn mới đúng. Kể cả không nói ngay từ đâu, vậy bọn họ bắt cóc lâu như vậy rồi sao vẫn không liên lạc gì với Lục gia, chẳng phải là cứ kéo dài thời gian thì bọn họ sẽ càng bất lợi sao?

Sao bọn họ vẫn không liên lạc gì với Lục gia?

Trừ phi...

Nghĩ tới khả năng này, Ninh Tịch theo phản xạ siết chặt lấy Tiểu Bảo.

Không biết qua bao lâu, cuối cùng phía bên ngoài cánh cửa kia cũng truyền tới tiếng bước chân.

Tên cầm đầu trên mặt nạ có khắc chữ K đang bàn giao gì đó với hai tên canh cửa.

Ninh Tịch nhạy bén phát giác thấy một tên trong đó tỏ ra khiếp sợ sau khi nghe lệnh…

Tên K kia đã nói gì, sao tên canh cửa lại có phản ứng như vậy?

Bọn chúng dường như không hề kiêng kị có cô ở đây và cũng không hề có ý nói nhỏ tiếng, thế nên Ninh Tịch lời mờ nghe thấy được mấy chữ là: "Rạng sáng", "đây là lệnh của cấp trên", "giữ cô gái kia lại"...

Ninh Tịch chắp ghép lại nghĩa của chúng, máu trong người nhất thời đóng băng hết lại.

Câu "giữ cô gái kia lại” còn có nghĩa là...

Không giữ đứa nhỏ!!!

Tiếng bước chân ngày càng xa, tên cầm đầu đã rời khỏi đó, căn phòng lại yên tĩnh trở lại.

Ninh Tịch không thể khống chế được cơ thể đang run rẩy của mình.

"Mẹ..." Cảm nhận được cảm xúc chấn động của Ninh Tịch, Tiểu Bảo lo lắng ngẩng lên nhìn cô.

Ninh Tịch ôm chặt lấy Tiểu Bảo: "Không sao..."

Không sao... sẽ không có chuyện gì đâu...

Mẹ tuyệt đối sẽ không để con xảy ra chuyện gì hết!

Ninh Tịch cố gắng bình tĩnh lại, sau đó, sắc mặt chợt biến, cô từ từ ôm lấy bụng dưới của mình, lộ ra vẻ mặt thống khổ.

"Mẹ?" Tiểu Bảo vừa xong còn bình tĩnh giờ thấy mẹ đau đớn như vậy thì gương mặt bé bỏng liền thay đổi, cậu bé cuống cuồng lên gọi: "Mẹ ơi mẹ sao thế?"

Ninh Tịch không nói nổi nữa cô đã bắt đầu lên cơn co giật, trong miệng phát ra tiếng rên rỉ đau đớn.

"MẸ!!!"

Thấy động tĩnh bên trong, tên gác cửa bên phải quay lại nhìn vào trong, nhìn thấy tình hình liền lập tức nhíu mày lại, đang định mở cửa thì tên bên cạnh đã ngăn gã ta lại: "Mày làm gì thế?"

"Cô ta..."

"Đừng làm chuyện dư thừa." Tên đồng bọn cảnh cáo.

Tên canh cửa chần chừ một hồi, rồi lại đứng về chỗ cũ.

Nhưng một lúc sau phản ứng của Ninh Tịch ngày một nghiêm trọng, cô đau đớn lăn lộn trên mặt đất, cố dùng sức đập đầu vào tường, đập đến khi máu me be bét.
 
Trạng thái
Không mở trả lời sau này.
Top