Trạng thái
Không mở trả lời sau này.
[Ngôn tình] Chọc Tức Vợ Yêu - Mua Một Tặng Một - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

Hoa Tử

Sưu tầm
Tham gia
24/9/19
Bài viết
6,297
Điểm cảm xúc
604
Điểm
113
Chương 1680: Cuối cùng có thể thu lưới
Chân trước Trình Phong vừa mới rời đi thì Lục Cảnh Lễ vốn phải mang vẻ mặt nặng nề lại đột nhiên hóa thân thành hồ ly mà nhếch miệng cười nhạt: "Anh Hai, cuối cùng cũng có thể thu lưới!"

Ánh mắt Lục Đình Kiêu rơi xuống màn hình máy tính, ngón tay thon dài với những khớp xương cân đối gõ lạch cạch trên mặt bàn. Khuôn mặt anh lúc này chẳng còn vẻ dịu dàng khi đứng trước Ninh Tịch nữa mà chỉ còn vẻ lạnh lẽo xơ xác tiêu điều.

Lục Cảnh Lễ lặng lẽ liếc mắt nhìn màn hình của Lục Đình Kiêu, rồi lại lặng rẽ rùng mình: "Anh Hai, anh đừng để bị ảnh hưởng! Đối phương cứ như âm hồn bám riết không tha mà cứ gửi mấy cái hình này cho anh, này là muốn ép anh rối loạn đó! Nhưng mà anh trai em là ai chứ, dùng chút thủ đoạn nhỏ này mà muốn nhiễu loạn anh thì đúng là quá ngây thơ rồi!"

Không chỉ không có tác dụng... trái lại còn khiến sức chiến đấu và chỉ số hung tàn của anh trai nhà tui bùng nổ luôn có được không hả?

Năm năm trước tiểu gia đã được kiến thức qua một lần, nhưng mà lần này còn điên cuồng hơn thế nữa.

Một bước tiếp một bước, một bẫy sau một bẫy, mãi cho đến khi đối phương hoàn toàn nhảy vào mà từ đầu tới đuôi vẫn không hề phát hiện!

"Chưa kể Tiểu Tịch Tịch đã bị anh làm cho chết mê chết mệt thì trong mắt đâu thể chứa những người khác được chứ!"

Nghe một câu này, Lục Đình Kiêu mới khôi phục chút biểu cảm mà con người nên có.

Lục Cảnh Lễ sốt ruột nhân cơ hội mở miệng nói: "Vậy anh này, lúc nào chúng ta mới có thể ra tay? Giờ đã được rồi chứ?"

Lục Đình Kiêu liếc em trai nhà mình một cái; "Chờ bọn họ kí hợp đồng với Lương Đức Vận xong."

"Ừ ừ ừ, được!" Lục Cảnh Lễ vừa đáp lời vừa âm thầm lau mồ hôi lạnh trên trán.

Mẹ nó, quá độc ác rồi! Bất chấp cả việc cổ phần bị đặt đến mức nguy hiểm cũng phải ép khô đối phương tới giọt máu cuối cùng.

Lúc này những ngón tay gõ nhẹ trên mặt bàn của Lục Đình Kiêu đột nhiên dừng lại, anh khẽ nâng đầu lên: "Thời gian đến."

Lục Cảnh Lễ nhìn thời gian trên màn hình di động, quả nhiên.

...

Một lát sau, tại một sản nghiệp bí mật dưới trướng Lục thị.

Trên một sườn núi xanh bát ngát.

Lục Cảnh Lễ cầm gậy đánh golf quơ một phát ra ngoài, sau đó hoan hô một tiếng: "Ôi trời ơi! Hôm nay vận may của tiểu gia bùng nổ rồi! Một phát vào lỗ luôn!"

Vừa dứt lời thì cách đó không xa có một người cao đàn ông trung niên cao lớn đi thẳng về hướng bọn họ.

Tuy người đàn ông này mặc quần áo bình thường nhưng sống lưng thẳng tắp cùng với những bước chân nặng trịch có quy luật đã chứng tỏ người đàn ông này chẳng phải người bình thường.

Trang Liêu Nguyên đi tới cạnh hai người họ thì dừng lại, ông không nói nhiều mà đi thẳng vào vấn đề: "Đồ đâu?"

Lục Đình Kiêu đưa qua một cái usb lớn chừng một ngón tay cái: "Đều trong này cả, bên trong là toàn bộ tài liệu giao dịch và đường dây buôn bán súng ống đạn dược của bọn họ."

Sân golf lớn như vậy nhưng lại chỉ có ba người họ, không cần phải lo lắng về vấn đề sẽ bị nghe trộm.

"Cậu chắc chắn nguồn tin chính xác chứ?" Trang Liêu Nguyên nhận lấy cái usb, sắc mặt cực kì nghiêm túc.

"Chắc chắn." Lục Đình Kiêu nói.

Trang Liêu Nguyên do dự một chút, cuối cùng vẫn nói: "Được, tôi sẽ giúp cậu nộp cái này lên, nhưng cụ thể Mèo Đen có tin số tài liệu này hay không thì không nằm trong phạm vị quyền hành của tôi, mà tôi cũng sẽ không nhúng tay."

Lục Đình Kiêu: "Cám ơn."

Trên thực tế thì, việc Trang Liêu Nguyên đích thân đưa cái này cho Mèo Đen cũng đã là một loại đảm bảo.

Trang Liêu Nguyên cất đồ đi, ông nhìn Lục Đình Kiêu một chút rồi vòng vo nói: "Nghe nói gần đây cậu đi coi mắt?"

"Kế hoãn binh, tôi đã báo cáo với Tiểu Tịch." Lục Đình Kiêu thản nhiên nói.

Trang Liêu Nguyên hừ lạnh một tiếng: "Đừng nghĩ Trang gia chết hết rồi, chuyện này tôi không nhúng tay vào chính là vì không muốn Tiểu Tịch ở cùng một chỗ với cậu!"
 

Hoa Tử

Sưu tầm
Tham gia
24/9/19
Bài viết
6,297
Điểm cảm xúc
604
Điểm
113
Chương 1681: Thế nào cũng không quên cậy góc tường
Trang Liêu Nguyên cũng chẳng chút giấu giếm nói ra suy nghĩ của mình.

Tuy rằng ông vẫn rất bất mãn với Lục Đình Kiêu, nhưng bất đắc dĩ là Tiểu Tịch lại thích cái thằng này, một lòng một dạ với nó. Bây giờ đối với con bé mà nói thì ông chẳng qua cũng chỉ là một người quen mà thôi, quả thật không tiện nhúng tay.

Thấy đám nhà họ Lục khiến Tiểu Tịch phải chịu nhiều ấm ức như thế, tuy là ông rất ngứa mắt nhưng vì bản thân cũng có chút tâm tư riêng. Nên vẫn hy vọng chuyện này có thể khiến Tiểu Tịch hiểu rõ mà chia tay với thằng nhóc này, đến lúc đó ông sẽ tìm cho con bé một người tốt hơn!

Còn về việc vì sao giúp thằng nhóc này chẳng qua cũng chỉ vì sự việc lần này quả thật rất nghiêm trọng, nếu ông đã biết rồi thì không thể khoanh tay đứng nhìn được.

Lục Đình Kiêu làm sao mà không biết suy nghĩ trong đầu của Trang Liêu Nguyên chứ, vì vậy anh thong thả lên tiếng: "Vậy rất có khả năng khiến ngài phải thất vọng rồi, đợi đến khi cháu và Tiểu Tịch kết hôn, mong Thiếu tướng Trang đến chung vui."

Giọng điệu chắc chắn anh và Ninh Tịch tuyệt đối sẽ thành một đôi.

Trang Liêu Nguyên tức gần chết vác cái mặt đen sì đi mất.

Sau khi Trang Liêu Nguyên đi rồi, Lục Cảnh Lễ mới chẹp miệng chậc chậc: "Thật đúng là, Thiếu tướng Trang sao khi nào cũng không quên "cậy góc tường" nhà anh thế! Con trai anh với Tiểu Tịch Tịch đã lớn như thế rồi, ông ấy còn cậy được à! Tính nhổ củ cải còn mang theo cả đất à! À mà so sánh kiểu này không đúng lắm nhỉ? Nhưng mà, cũng là cùng một ý như thế này mà…"



Buổi tối ngày hôm sau.

Cuối cùng Nhan Như Ý vẫn bị Lục Sùng Sơn giục đi đến nhà họ Quan một chuyến.

"Tử Dao! Tử Dao à! Dì Lục của con đến rồi này, mau xuống đi, đừng có ở lì trên phòng nữa! Cái con bé này, dạo này nó cứ ở lì trong phòng thôi, cũng chẳng hiểu là nó đang bận cái gì nữa…" Mẹ Quan Tử Dao vừa nói vừa dẫn Nhan Như Ý đến trước cửa phòng của cô ta.

"Dì Lục ạ!" Quan Tử Dao nghe thấy tiếng của mẹ liền nhanh chóng đứng dậy vội gập quyển sách trong tay lại.

Nhưng mà, Nhan Như Ý đã nhìn thấy nội dung của quyển sách đó, hình như là sách giới thiệu về tâm lý học trẻ em. Lại liếc một vòng xung quanh căn phòng của Quan Tử Dao, dường như khắp nơi đều rải rác những quyển sách có liên quan đến phương diện giáo dục trẻ em…

Nhan Như Ý tiện tay nhấc một quyển sách lên xem: "Tử Dao, những quyển sách này là?"

Quan Tử Dao nghe thế cũng cảm thấy có chút quẫn bách: "Dì Lục, không có gì đâu ạ, lúc trước con không nói với dì là con đang học chuyên ngành này ạ? Chẳng qua là tiện thì đọc thôi ạ…"

"Tiện thì đọc? Con đã ở lì trong phòng bao nhiêu ngày rồi? Mẹ còn tưởng con đang làm gì nữa đấy? Hóa ra đang đọc mấy thứ này à?" Mẹ Quan Tử Dao sẵng giọng.

Trên mặt Quan Tử Dao hiện lên vẻ áy náy tự trách: "Bởi vì con học không đến nơi đến chốn, mới để xảy ra chuyện hiểu nhầm lẫn lần trước, con vẫn cảm thất rất có lỗi…"

Nhan Như Ý nghe thế thì ngẩn ra, vẻ mặt có chút cảm động: "Con bé này, chuyện đã từ bao lâu rồi mà vẫn nhớ thế, dì đã nói là không trách con rồi mà, trước kia cũng chỉ là con không hiểu tình hình của Tiểu Bảo mà thôi!"

Nói đến đó, Nhan Như Ý thuận tay cầm lấy tay Quan Tử Dao: "Chỉ đọc sách không thôi thì vô dụng, cái này ấy à cần phải tiếp xúc nhiều với nhau hơn, sau này tiếp xúc nhiều rồi tự nhiên sẽ hiểu thôi, con nói có phải không?"

Quan Tử Dao và mẹ cô ta nhìn nhau một cái, rõ ràng đều nghe hiểu ẩn ý trong câu nói của Nhan Như Ý.

Nhan Như Ý thở dài một tiếng: "Nhà họ Lục nhà dì có mỗi một đứa cháu này, nó từ nhỏ lại không có mẹ ở bên chăm sóc, khó tránh khỏi có những tình huống căng thẳng, thế nên dì mong con rộng lòng bỏ qua cho nó!"

"Dì ơi dì không cần nói thế đâu ạ, con rất thích Tiểu Bảo mà! Bé thật sự rất khiến người khác yêu thích mà!" Giọng điệu của Quan Tử Dao nghe rất chân thành.

Nhan Như Ý để lộ ra vẻ mặt vui mừng: "Ôi, khó có được đến bây giờ con vẫn còn nghiêng về phía Đình Kiêu nhà dì… con cũng biết mà dạo gần đây nhà họ Lục xảy ra không ít chuyện. Nhưng mà với năng lực của Đình Kiêu, chắc chắc có thể giải quyết được, chẳng qua chỉ là vấn đề thời gian mà thôi!"
 

Hoa Tử

Sưu tầm
Tham gia
24/9/19
Bài viết
6,297
Điểm cảm xúc
604
Điểm
113
Chương 1682: Tạm thời cứ thế đã
"Điều đó là đương nhiên rồi, con tin vào Đình Kiêu." Quan Tử Dao lập tức nói.

Nhan Như Ý hài lòng gật đầu, nghĩ nghĩ rồi nói: "Nhưng mà, trong lòng dì vẫn không được yên tâm cho lắm, cho nên mới tính cuối tuần này sẽ đi cùng với chú đưa Tiểu Bảo đến chùa Pháp Hoa dâng hương cầu phúc! Không biết con có thời gian hay không? Nếu như có thời gian thì con đi cùng chú dì nhé?"

Này là muốn tạo cơ hội cho cô ta tiếp xúc với Tiểu Bảo đây mà, đồng thời, cùng hai ông bà và Tiểu Bảo đi dâng hương cũng đồng nghĩa với việc ngầm thừa nhận thân phận của cô ta.

Quan Tử Dao quay sang nhìn mẹ mình một cái rồi gật đầu: "Dì Lục, con có rảnh ạ, cuối tuần này con không cần đến công ty cũng đúng lúc nhàn rỗi."

"Vậy thì tốt!" Nhan Như Ý cười cười lại kéo tay Quan Tử Dao trò chuyện việc nhà một lúc lâu.

Sau khi Nhan Như Ý về chưa được bao lâu thì Quan Thụy cũng về đến nhà.

"Ba!"

"Ông về rồi à!" Bà Quan bước đến đón áo khoác từ tay Quan Thụy.

Nghe nói hôm nay dì Lục của con đến hả?" Quan Thụy hỏi con gái.

Quan Tử Dao gật gật: "Ừm, dì ấy qua lúc chiều, vừa mới về chưa được bao lâu."

"Bà ấy nói gì thế?"

Bà Quan rót cho chồng mình một chén trà, vẻ mặt nhìn trông khá bất mã: "Còn nói được cái gì nữa, tới đây vẫy cành oliu chứ làm cái gì! Với cái tình hình nhà họ Lục bây giờ bà ta còn không sốt ruột được à! Ông này, tôi bảo…ông có chắc bây giờ chúng ta đứng về phía Lục Đình Kiêu sẽ không có vấn đề gì không? Tôi nghe nói cổ phần của đứa con riêng kia còn nhiều hơn cả Lục Đình Kiêu đấy!"

"Đàn bà tầm mắt hạn hẹp, cổ phần không phải là tuyệt đối, ưu thế lớn nhất của Lục Đình Kiêu là nằm ở uy vọng của cậu ta tại Lục Thị, huống hồ… ngoại trừ những những mặt nổi chúng ta thấy bằng mắt ra, cậu ta vẫn còn rất nhiều thế lực ngầm mà chúng ta không biết đấy…." Quan Thụy trầm ngâm lên tiếng.

"Đúng đấy mẹ, hơn nữa, Lục Đình Kiêu tốt xấu gì cũng là con trai trưởng danh chính ngôn thuận, còn kẻ kia chẳng qua chỉ là một đứa con riêng không đâu vào đâu mà thôi." Quan Tử Dao bổ sung.

"Cho nên ý của cả hai là lần này Lục Đình Kiêu nhất định sẽ thắng?"

Quan Thụy quay ra nhìn bà một cái: "Làm sao có thể? Đứa con riêng đó mới về nước mà chỉ trong vòng mấy tháng ngắn ngủi đã làm được đến mức này thì làm sao mà là một đứa tầm thường được? Bối cảnh đằng sau lưng nó còn đáng sợ hơn nhiều, chẳng qua là căn cơ không ổn. Nếu như có thời gian, nó tuyệt đối sẽ trở thành một đối thủ đáng gờm, Lục Đình Kiêu có thể chơi lại nó hay không còn chưa biết được đâu!"

Bà Quan vừa nghe thế liền sốt ruột: "Thế mà ông còn để Tử Dao gả sang nhà họ Lục à? Nhỡ đâu đến lúc đó…."

Quan Thụy thủng thẳng nói: "Tôi bảo để gả Tử Dao qua đó bao giờ? Sốt ruột cái gì? Chúng ta cứ từ từ quan sát đã!"

Bà Quan nghe thế sững ra một lúc sau mới sực hiểu: "Tôi hiểu rồi!"

"Vậy chuyện Nhan Như Ý cuối tuần này mời Tử Dao đi chùa Pháp Hoa dâng hương thì sao, có thể đi không?" Bà Quan lại hỏi.

"Đi chứ, tại sao lại không đi, không có trở ngại gì hết, cứ đi đi."

Ý của Quan Thụy rất rõ ràng, trước cứ bám lấy nhà họ Lục trước đã rồi sau đó tùy cơ ứng biến, dù sao thì bọn họ cũng đã hứa hẹn cái gì đâu.

Ánh mắt Quan Tử Dao lóe lóe, cuối cùng cũng không nói gì nữa nghe theo sự sắp xếp của cha mình.



Ngày hôm sau, cũng chính là ngày thứ năm trong cái hẹn giữa Lục Đình Kiêu và Lục Sùng Sơn, sự việc đã bước vào giai đoạn gay cấn.

Nhìn thấy Lục Đình Kiêu từng bước từng bước một bị ép tới bờ vực, đảng Thái tử vốn đang chắc mẩm cũng đã bắt đầu nhấp nhổm không yên. Cái vị con riêng ấy là cũng là một kẻ hung tàn, nhỡ đâu gió mà đổi chiều một cái, đợi đến lúc anh ta lên nắm quyền thì bọn họ chắc chắc là những kẻ bị anh ta chém đầu tiên.
 

Hoa Tử

Sưu tầm
Tham gia
24/9/19
Bài viết
6,297
Điểm cảm xúc
604
Điểm
113
Chương 1683: Mẹ, con xin lỗi
Nhưng dù sao thì lực ảnh hưởng của Lục Đình Kiêu cũng đã có từ lâu, bọn họ không phải Lục Sùng Minh một kẻ lưu vong vò đã mẻ lại sứt, cũng không phải là kẻ trung lập như Tống Lâm, không có lá gan phản chiến vào lúc này như Trì Giai Thành Và Lương Đức Vận. Kết cục của những kẻ phản bội năm năm trước, bọn họ vẫn còn nhớ rõ mồn một, điều này thật sự khiến bọn họ rơi vào cảnh đi hay ở đều chết.

Haizz, quả nhiên, con riêng chính là ngọn nguồn tai họa của của các nhà thế gia hào môn, ngay đến nhà họ Lục cũng không thể tránh khỏi…

Thời gian thoáng cái đã chớp mắt đến ngày thứ sáu mà Lục Đình Kiêu hứa với Lục Sùng Sơn.

Hôm đó cũng là ngày cuối tuần, mấy hôm trước Nhan Như Ý đã quyết định hôm nay cả nhà sẽ đến chùa Pháp Hoa dâng hương.

Vốn dĩ bà định gọi cả Đình Kiêu và Cảnh Lễ đi cùng nhưng tình hình công ty bây giờ như thế cả hai đều bận tối mắt tối mũi, chắc chắn không có thời gian rồi, bọn họ là trưởng bối chỉ đành làm hộ chúng nó mấy chuyện như này.

Mấy ngày hôm nay sức khỏe của Tiểu Bảo cũng đã tốt lên rồi, Lục Sùng Sơn nghe bảo bà đã đến nhà họ Quan, Quan Tử Dao cũng đồng ý cuối tuần này sẽ đi cùng bọn họ nên tâm trạng cũng nhẹ nhõm không ít.

Ánh nắng bên ngoài cửa sổ sáng sủa rực rỡ, thời tiết hôm nay khá đẹp, rất thích hợp để ra ngoài.

Mới sáng sớm Nhan Như Ý đã dậy để chuẩn bị, còn cố ý dặn phòng bếp làm đồ chay.

Quan Tử Dao cũng đến từ rất sớm, cô ta đang ngồi trên sofa bắt chuyện với Tiểu Bảo, Tiểu Bảo cũng không cố ý làm cô ta khó xử nhưng thái độ vẫn cực kì xa cách.

Nhan Như Ý bước ra khỏi phòng bếp nhìn thấy ánh mắt của Tiểu Bảo luôn hướng về phía cửa thì thấy làm lạ: "Tiểu Bảo, con đang nhìn cái gì đấy?"

"Không có gì ạ." Tiểu Bảo quay đi không nhìn nữa.

Sau khi tất cả đã chuẩn bị ổn thỏa, Nhan Như Ý, Lục Sùng Sơn, còn có cả Quan Tử Dao cộng thêm Tiểu Bảo, bốn người cùng đi ra khỏi cửa.

Sau khi bước ra khỏi cửa rồi, đôi môi mỏng của Tiểu Bảo mím thật chặt nhìn chằm chằm về phía xa, vẻ mặt chẳng hề vui một tí nào, Lục Sùng Sơn và Nhan Như Ý hỏi, nhóc cũng chẳng buồn để tâm.

Mãi cho đến khi sắp bước lên xe rồi, đột nhiên "két" một cái, tiếng phanh xe vang lên, một chiếc xe thể thao màu trắng đánh một vòng xinh đẹp rồi dừng trước cửa nhà họ Lục.

Rất nhanh sau đó, một cô gái nhanh chóng đẩy cửa xe bước xuống rồi chạy về phía Tiểu Bảo với vẻ đầy lo lắng, dang tay ra ôm chặt Tiểu Bảo vào lòng: "Tiểu Bảo!!!"

"Mẹ ơi ~" Tiểu Bảo nhìn thấy Ninh Tịch rồi thì cái vẻ mặt lầm lì cả sáng giờ lập tức giãn ra nở một nụ cười tươi rói.

Ninh Tịch kiểm tra Bánh bao nhỏ kỹ lưỡng từ trên xuống dưới một lượt, trên mặt tràn đầy vẻ hoài nghi: "Bảo bối, con bị đau ở đâu? Không thoải mái ở chỗ nào?"

Tiểu Bảo chột dạ chớp chớp mắt rồi cúi đầu lí nhí nói:"Mẹ, con xin lỗi…Tiểu Bảo lừa mẹ thôi…Tiểu Bảo không sao hết…không bị đau ở đâu cả… cũng không có chỗ nào là không thoải mái cả…"

"Không sao là tốt rồi, không sao là tốt…" Phản ứng đầu tiên của Ninh Tịch là thở phào một hơi nhẹ nhõm sau đó mới bớt chút chú ý nhìn sang ba người với vẻ mặt kì dị đằng sau.

Chỉ cần nhìn một cái, Ninh Tịch liền biết tại sao Tiểu Bảo lại lừa cô đến đây.

Tiểu Bảo siết chặt tay cô, kéo cô đến trước mặt Lục Sùng Sơn và Nhan Như Ý nói: "Ông nội, ông đã đồng ý với con rồi mà. Ông cũng đã dạy con, đàn ông nói phải giữ lời!"

Lục Sùng Sơn nhìn thấy Ninh Tịch lại chạy đến đây phá rối thì bất mãn, nhưng còn chưa kịp phát tác lại bị một câu nói ngắn ngủi của Tiểu Bảo làm cho cứng họng.

Quả đúng là ông ta đã đồng ý với Lục Đình Kiêu là sẽ cho Ninh Tịch cơ hội nhưng tại sao Tiểu Bảo cũng biết chuyện này?

Cái thằng nhóc thối tha kia! Chỉ biết dùng Tiểu Bảo đến đối phó ông!

Lục Sùng Sơn cau màu, nhìn vẻ mặt kiên quyết của cậu cháu nội yêu quý, biết rằng nếu thái độ của ông ta quá cứng rắn chắc chắn sẽ làm tổn thương đến nó và chuyện ngày hôm nay sẽ thất bại hoàn toàn, huống hồ chậm trễ thời gian cầu phúc sẽ không lành.
 

Hoa Tử

Sưu tầm
Tham gia
24/9/19
Bài viết
6,297
Điểm cảm xúc
604
Điểm
113
Chương 1684: Mẹ chỉ thích con thôi
Quan Tử Dao nhìn thấy dáng vẻ bảo vệ của Tiểu Bảo dành cho Ninh Tịch, thậm chí còn lén gọi Ninh Tịch đến thì bàn tay đặt bên mép váy siết chặt lại, khẽ hít một hơi thật sâu rồi tỏ thái độ hào phóng nói: "Chú dì, hay cứ để Ninh Tịch đi cùng với chúng ta đi! Thêm một người cũng không sao mà!"

Giọng điệu không khác gì chủ nhân trong nhà.

Lục Sùng Sơn quăng cho Ninh Tịch một ánh mắt cảnh cáo: "Vậy thì chúng ta cùng đi thôi."

Nói rồi lại nhìn về phía Tiểu Bảo với ánh mắt hiền từ: "Tiểu Bảo, thế này là được rồi chứ? Ông nội đương nhiên là sẽ giữ lời rồi!"

Tiểu Bảo gật đầu hài lòng, sau đó lại căng thẳng nhìn sang Ninh Tịch: "Mẹ, con xin lỗi, Tiểu Bảo biết sai thật rồi mà, mẹ đi cùng với con nha?"

Cho dù thái độ của Lục Sùng Sơn, Nhan Như Ý hay Quan Tử Dao có thế nào, Ninh Tịch căn bản là chẳng thèm để ý, cô chỉ để ý đến mình Tiểu Bảo thôi.

Giờ phút này cô chỉ đầy bất đắc dĩ mà nhìn cậu nhóc, làm sao cô có thể từ chối bất kì yêu cầu gì của Tiểu Bảo chứ: "Được rồi, mẹ sẽ đi cùng, nhưng mà lần sau con không được làm thế này nữa đâu đấy, con có biết mẹ lo lắng đến thế nào không?"

"Con biết rồi ạ! Mẹ là tuyệt nhất!" Kỹ năng làm nũng của Tiểu Bảo càng lúc càng thuần thục, khiến cho Ninh Tịch căn bản là chẳng thể làm gì được cậu nhóc cả.

Ninh Tịch tự xưng là "mẹ" hoàn toàn chỉ là do thói quen nhưng Quan Tử Dao nghe được thì lại chẳng khác gì đang khiêu khích cô ta cả, ánh mắt thoáng cái đã lạnh đi.

Sau chút phong ba ngắn ngủi, năm người lên xe, cùng đi về phía chùa Pháp Hoa.

Không gian bên trong chiếc Lincol rất rộng, Tiểu Bảo và Ninh Tịch còn cả Lục Sùng Sơn ngồi một bên, Quan Tử Dao và Nhan Như Ý ngồi phía đối diện.

Ninh Tịch vì đi vội cho nên không hóa trang, vốn đang rầu rĩ thì Tiểu Bảo như Doremon lôi khẩu trang, kính đen thậm chí cả tóc giả từ trong balo ra.

Ninh Tịch quả thực dở khóc dở cười: "Nhóc con, con đã âm mưu từ trước rồi à!"

"Làm ngôi sao đúng là có chút bất tiện, ra ngoài cũng phiền phức." Quan Tử Dao ngồi đối diện lên tiếng, có vẻ như là vô ý nói thôi nhưng đang âm thầm cố ý nhắc đến thân phận và nghề nghiệp của Ninh Tịch.

Quả nhiên vừa mới dứt lời, Lục Sùng Sơn đã nhíu mày lại.

"Ừm, quả thật là rất phiền phức!" Tiểu Bảo cũng nghiêm túc gật đầu phụ họa.

Quan Tử Dao nghe thế thì vui lắm, nhưng ngay sau đó Tiểu Bảo đã nhào vào lòng Ninh Tịch: "Con ghét có nhiều người cùng thích mẹ thế! Mẹ chỉ là của một mình con mà thôi!"

Cậu nhóc nói rồi len lén chớp mắt với mẹ tỏ ý: Mẹ cứ yên tâm, ba không có ở đây, con sẽ thay ba bảo vệ mẹ!

Ninh Tịch nhìn cái vẻ bao che này của Tiểu Bảo mà vừa cảm động lại vừa buồn cười, gõ gõ lên cái mũi của cậu nhóc: "Vậy thì có sao đâu, dù có bao nhiêu người thích mẹ đi nữa, mẹ cũng chỉ thích mình con thôi!"

Tiểu Bảo được "vuốt lông", lập tức cười còn tươi hơn cả ánh nắng ngoài cửa sổ…

Lục Sùng Sơn thầm "hừ" lạnh một cái, miệng lưỡi dẻo quẹo, tuy rằng… cảnh tượng trước mắt này chính là cảnh mà ông muốn nhìn thấy nhất…

Ông luôn hy vọng nhìn thấy Tiểu Bảo có một người có thể chăm sóc cho nó, có một người có thể nói chuyện với nó, có thể dỗ nó vui vẻ…

Nhưng tại sao cứ phải là đứa con gái có động cơ không chính đáng này?

Một đường sóng ngầm mãnh liệt cuối cùng cũng đến được chùa Pháp Hoa.

Trong sân chùa những cây cổ thụ ken dày, rất mát mẻ và yên tĩnh, vừa bước chân vào liền khiến cho người ta có cảm giác cả trái tim lắng xuống.

Lần trước khi đến đây, hình như là lần Tịch Thế Khanh đòi xuất gia, cô đến đây khuyên bảo.

À, mà lúc đó Huyền Tịnh đại sư còn tính cho cô một quẻ, đưa cho cô một bông hoa đào, ám chỉ cô có hoa đào kiếp…
 

Hoa Tử

Sưu tầm
Tham gia
24/9/19
Bài viết
6,297
Điểm cảm xúc
604
Điểm
113
Chương 1685: Hy vọng con là con ruột của mẹ
Năm người cùng mua hương ở bên ngoài rồi vào trong đại đường, lần lượt dâng hương cầu phúc.

Ninh Tịch cẩn thận giúp Tiểu Bảo dâng hương sau đó dạy cậu bé dâng hương, quỳ gối, bái lễ ra sao.

Tiểu Bảo dâng một nén hương sau đó cũng rất ra dáng thành kính quỳ gối trên đệm cói, nhắm mắt lại nghiêm túc cầu nguyện.

Ninh Tịch nhìn thấy dáng vẻ thành kính của bánh bao nhỏ, khóe miệng cô khẽ cong cong lên: "Tiểu Bảo, con cầu nguyện điều gì vậy?"

Tiểu Bảo hiếm khi không trả lời lại Ninh Tịch mà nghiêm túc nói: "Con không thể nói được, nói ra sẽ mất linh mất!"

"Ok, ok, ok!" Ninh Tịch cười khẽ.

Nhưng mà cô thực sự rất hiếu kì mà! Không biết thằng bé cầu nguyện điều gì?

Bánh bao nhỏ mím môi, ngẩng đầu lên nhìn mẹ, lại quay sang nhìn tượng Phật trước mặt thầm lặp lời cầu nguyện vừa nãy một lần nữa.

Hy vọng mẹ có thể làm mẹ của con cả đời này! Phật tổ ơi, xin ngài hãy tha thứ cho lòng tham của con nhé, nếu như được, con còn có một nguyện vọng nữa, con còn hy vọng nếu như con là con ruột của mẹ thì tốt biết mấy…

"Phật Tổ xin phù hộ cho nhà con, phù hộ cho nhà họ Lục chúng con có thể qua khỏi kiếp nạn này!" Nhan Như Ý cầu khấn với vẻ mặt lo lắng rồi sau đó lại âm thầm lẩm bẩm: "Hy vọng Đình Kiêu sớm lập gia đình…"

Ninh Tịch quỳ một lúc rồi đứng lên, cô không cầu nguyện bất kì chuyện gì, cô tin tưởng vào Lục Đình Kiêu, thực ra cũng chẳng có gì để cầu xin với Phật Tổ cả.

Lục Sùng Sơn một khi đã quyên thì là quyên hẳn một pho tượng vàng, sư thầy cảm kích chắp hai tay làm lễ nói: "A di đà phật, thí chủ đại thiện! Cảm tạ thí chủ đã quyên tặng!"

Lục Sùng Sơn cũng chắp tay đáp lại một câu "A di đà phật" sau đó liền hỏi: "Không biết hôm nay Huyền Tịnh đại sư có ở trong chùa không ạ? Không biết thầy ấy có rảnh không? Lục mỗ tôi có chuyện muốn quấy rầy!"

Sư thầy nghe thế cũng lên tiếng: "Sư phụ hiện tại đang bế quan không tiện gặp khách, thành thật xin lỗi."

"Không sao, tôi hiểu mà, cảm ơn!" Lục Sùng Sơn lộ vẻ tiếc nuối.

Vốn dĩ ông còn định hỏi Huyền Tịnh đại sư chuyện nhà họ Lục lần này có cách nào phá giải không.

Haizz, thế mà ông ta cũng có ngày phải cầu thần khấn phật thế này…

Tuy rằng không thể gặp được Huyền Tịnh đại sư nhưng bọn họ cũng không về ngay lập tức, để bày tỏ lòng thành kính của mình, bọn họ ở trong chùa tụng kinh, chép kinh mãi đến khi trời tối mới rời khỏi chùa.

Chiếc xe hơi màu đen chạy yên tĩnh chạy trên đường trở về thành phố.

Ra ngoài cả một ngày, Tiểu Bảo ngáp dài một cái, buồn ngủ thiếp đi trong ngực Ninh Tịch, Ninh Tịch bị Tiểu Bảo lây cơn buồn ngủ, cũng lơ mơ díp mắt lại.

Mà ba người khác mỗi người đuổi theo một suy nghĩ khác nhau.

"Ninh Tịch à, để tôi bế Tiểu Bảo cho!" Nhan Như Ý đón Tiểu Bảo từ tay Ninh Tịch.

Ninh Tịch tiếc nuối buông lỏng tay ra, rời khỏi vòng tay của mẹ Tiểu Bảo bất an nhíu mày bị Nhan Như Ý ôm mất.

"Tử Dao à, tối nay con ở lại ăn cơm nhé!" Nhan Như Ý thân thiết mời Quan Tử Dao ở lại.

Hôm nay, Ninh Tịch đột ngột xuất hiện mà quan hệ cô với Tiểu Bảo lại tốt như thế, bà ta lo rằng Quan Tử Dao trong lòng có chút khó chịu.

"Ở lại đi cháu! Cả nhà chúng ta hôm nay tụ họp một bữa!" Lục Sùng Sơn cứ thế quyết định.

Hai người vô tình mà cố ý trực tiếp bỏ qua sự tồn tại của Ninh Tịch, chẳng hề nhắc đến cô.

Lục Sùng Sơn sầm mặt, ông ta không tin đã nói đến nước này rồi đứa con gái này còn có thể mặt dày mà đem Tiểu Bảo ra làm cái cớ để ở lại…

Đúng lúc này, Ninh Tịch đang nhắm mắt nghỉ ngơi đột nhiên mở bừng mắt ra, trong đôi mắt ánh lên ánh sáng lạnh: "Cẩn thận!!!"

Dường như trong khoảng khắc cô vừa mới dứt lời, một tiếng nổ "ầm" khiến người ta nổi da gà cùng lúc vang lên, xe của bọn họ bị va đập một cú kịch liệt…
 

Hoa Tử

Sưu tầm
Tham gia
24/9/19
Bài viết
6,297
Điểm cảm xúc
604
Điểm
113
Chương 1686: Tuyệt đối không phải là người thường
"A!!!"

Nhan Như Ý và Quan Tử Dao trong xe hét lên ầm ỹ.

Phản ứng đầu tiên của Ninh Tịch là xem Tiểu Bảo thế nào rồi, sau đó vừa nhìn một cái hồn vía đã lên mây, cửa xe không biết đã bị mở ra từ lúc nào. Một cái bóng đen phi vào với tốc độ nhanh như chớp cướp đi Tiểu Bảo đang ngủ say trong lòng Nhan Như Ý…

Hai mắt Ninh Tịch đỏ hồng, dùng tốc độ nhanh nhất bổ nhào về phía Nhan Như Ý nhưng lại chỉ túm được một góc áo của Tiểu Bảo.

"A….Trời ơi! Tiểu Bảo…" Nhan Như Ý cũng coi như là tỉnh táo lại như trời sụp đến nơi mà gào lên.

Ninh Tịch đã đuổi theo người nọ, hai người đấu tay đôi với nhau, vừa mới giao thủ Ninh Tịch liền lặng người. Đây là lính đánh thuê chuyên nghiệp, tuyệt đối không phải là người bình thường!

Hơn nữa người nọ đang ôm Tiểu Bảo, cô sợ ném chuột vỡ bình, cục diện nhất thời rơi vào thế bế tắc.

Trong khoảng thời gian này xảy ra quá nhiều chuyện, trong lòng Ninh Tịch vẫn luôn cảm thấy bất an, cho nên vẫn liều mạng luyện công. Cộng thêm chuyện này có liên quan đến Tiểu Bảo, thoáng cái võ lực đã bùng nổ đến cực điểm, cuối cùng khi sắp cướp lại được Tiểu Bảo từ tay người nọ. Thì vào đúng lúc này lại có một người khác từ bên mé sườn lao ra đột nhiên lao đến tấn công cô với chiêu thức sắc bén ngang ngược, chuyên nhằm vào những yếu điểm trên người cô…

Đối phương là đàn ông, vốn dĩ đã có ưu thế tự nhiên về mặt sức lực, một cú đá xé gió lao đến, cuốn theo một lực đạo đáng sợ, cú đá này mà rơi vào huyệt Thái dương thì ngất đi vẫn là chuyện nhỏ, chết luôn tại chỗ cũng được ấy chứ.

"Aaaaa..." Nhan Như Ý đứng đằng sau nhìn thấy cảnh này, theo bản năng hét lên một tiếng đầu sợ hãi.

Khoảnh khắc sát chiêu ập đến, Ninh Tịch dùng hai tay túm chặt cổ chân của hắn ta hòng nhằm làm giảm thế công của hắn. Sau đó hai tay như thể lưỡi dao sắc bén bẻ vặn cổ chân hắn ta 360 độ, trực tiếp quẳng hắn ta ngã xuống đất xong đạp thẳng một phát vào đan điền của hắn ta.

"Á!!!" Tên đàn ông đó rống lên đau đớn lăn lộn trên mặt đất.

Ninh Tịch không dây dưa với tên đó nữa, thoáng cái đã đuổi theo tên đang ôm Tiểu Bảo.

"Fuck!" Gã đàn ông ôm lấy Tiểu Bảo chửi một tiếng, trong ánh mắt ngập tràn sát khí, hung ác nói: "Đứng yên! Nếu mày dám…"

Nhưng mà còn chưa nói xong, Ninh Tịch đã áp sát hắn như thể ma quỷ, ngay sau đó khủy tay và xương bánh chè của hắn cùng lúc truyền đến cảm giác đau đớn như thể xương khớp vỡ vụn, hắn ta lập tức hét lên đau đớn rồi quỳ sụp xuống...

Ninh Tịch tóm lấy cơ hội này, đưa tay ra giành lại Tiểu Bảo nhanh chóng chạy về phía chiếc xe đằng sau lưng.

Chỉ còn mấy bước nữa thôi, vừa chạy đến trước xe thì hai gã lính đánh thuê đã đuổi kịp cô. Một tên trong số đó xòe bàn tay như vuốt ưng tóm chặt lấy vai cô, ngăn không cho cô chạy về phía trước.

Cả người Ninh Tịch bị ấn chặt khó động đậy, mắt thấy Tiểu Bảo lại sắp bị cướp đi mà đúng lúc này Quan Tử Dao lại đang ở gần cô nhất. Hơn nữa còn đứng bên cạnh cửa ghế lái, thế nên Ninh Tịch quả quyết đẩy Tiểu Bảo vào lòng cô ta, hét lớn một tiếng: "Lái xe! Đi mau!"

Nói rồi liền quay người lại ngăn hai gã đánh thuê kia, hy vọng rằng có thể kéo dài thời gian đến mức tối đa, chỉ cần bọn họ lên được xe là an toàn rồi!

Thiết kế an toàn của chiếc xe này tốt vô cùng, nếu như không phải tài xế phản bội mở cửa xe ra thì đối phương căn bản là không thể dễ dàng cướp Tiểu Bảo đi như thế…

Ninh Tịch nghĩ như thế, ánh mắt cô hơi liếc về phía sau nhìn tình hình, vừa nhìn thì đồng tử trong mắt đột nhiên thu hẹp lại. Không biết Quan Tử Dao có phải sợ đến ngu người rồi hay không thế mà mặt đầy hoảng hốt, nghe thấy cô giục giã đón lấy Tiểu Bảo rồi thế mà lại cứ đứng đực ra đấy bỏ lỡ thời cơ chạy trốn quý báu…
 
Trạng thái
Không mở trả lời sau này.

Bạn nên xem

Top