Trạng thái
Không mở trả lời sau này.
[Ngôn tình] Chọc Tức Vợ Yêu - Mua Một Tặng Một - Quẫn Quẫn Hữu Yêu
Tham gia
13/4/19
Bài viết
887
Điểm cảm xúc
1,279
Điểm
93
Nghe thấy thế, Ninh Tịch lập tức quẳng sự ngượng ngùng sang một bên: "Xong rồi à? Tất cả sao?"

Lục Đình Kiêu gật đầu.

Ban đầu Ninh Tịch còn lo mình đọc không hiểu, nhưng không ngờ Lục Đình Kiêu lại không để cô xem những quá trình phức tạp đó, mà trực tiếp đưa kết quả đến trước mặt cô.

Địa chỉ IP gửi email là từ chung cư Châu Giang Đế Cảnh của Ninh Tuyết Lạc còn chủ nhân của tài khoản nặc danh ở nước ngoài là trợ lý của Ninh Tuyết Lạc - Thải Tình.

"Tôi còn tưởng mấy chuyện hack máy tính như thế này chỉ có trong phim thôi chứ! Muốn biết chủ tài khoản phải đột nhập vào hệ thống ngân hàng... đây như kiểu chuyện không thể ấy…"

Ninh Tịch kích động đến mức nửa ngày nói không ra lời, cuối cùng cô ôm chầm lấy Lục Đình Kiêu: "Boss đại nhân! Anh siêu quá đi mất thôi!"

Lục Đình Kiêu: "…"

Vào giờ phút này, Lục Đình Kiêu không thể không nhìn thẳng vào một vấn đề.

Giờ Ninh Tịch đúng là đã hoàn toàn tin tưởng anh, nhưng mà, sự tin tưởng của cô có hơi quá rồi… thậm chí còn quên mất anh là một người đàn ông!

Đơn giản mà nói, cô coi anh là thầy tốt bạn hiền, thậm chí còn là cha... cô không hề coi anh là một đàn ông bình thường.

Đây quả thật là một vấn đề khiến người ta phải đau đầu.

Nhưng đây cũng là một dấu hiệu tốt, thời cơ mà anh đang chờ đợi cuối cùng cũng sắp đến rồi.

"Cô định xử lý chỗ chứng cứ này như thế nào?"

Sau khi điều chỉnh lại tâm tình Lục Đình Kiêu hỏi cô.

"Không cần công bố vội đâu, cứ để cho Ninh Tuyết Lạc làm ầm ĩ nữa đi, cô ta càng làm to chuyện, thì sau này ngã lại càng đau. Tôi chuẩn bị… chuẩn bị…"

"Chuẩn bị cái gì?"

"Ưm… Lục Đình Kiêu, anh đỡ tôi một chút, sao tự nhiên tôi lại thấy mặt đất lại quay cuô…"

Chữ “cuồng” còn chưa ra khỏi miệng, trước mặt Ninh Tịch đã tối sầm, khuỵ một cái ngã xuống đất.

"Ninh Tịch!" Lục Đình Kiêu biến sắc nhanh chóng đỡ lấy cô.

Thân thể mềm mại của người trong lòng nóng rực như một quả cầu lửa, anh đưa tay sờ lên trán cô, quả nhiên nóng bỏng tay.

Trước đó, anh cũng có phát hiện ra, nhưng anh vẫn chỉ nghĩ đó là do tác dụng tâm lý của anh mà thôi, không ngờ rằng là

cô đang ốm thật.

Lục Đình Kiêu ôm cô chạy xuống nhà: "Chú Viên! Mau chuẩn bị xe!"

Lão quản gia kinh ngạc: "Cô Tiểu Tịch làm sao thế?"

"Không biết." Lục Đình Kiêu hoảng loạn đến mức ngay cả mặt nạ núi băng lạnh lùng - ngàn năm không đổi của anh cũng vỡ vụn.

Không biết! Anh thật sự không biết rốt cuộc là bởi vì tác dụng phụ của thuốc kích thích hay là cô chỉ bị sốt đơn thuần... hoặc là cái tên Chu Hướng Thành đó đã cho cô uống thứ linh tinh nào khác?

Giờ phút này, Lục Đình Kiêu sắp bị sự tự trách chôn vùi, đáng ra anh nên đưa cô đến bệnh viện kiểm tra một lượt trước mới đúng, lại còn kéo dài thời gian khiến cô bận bịu mệt mỏi như vậy.

Xảy ra nhiều chuyện như vậy chắc hẳn là áp lực rất lớn, cố gắng chống đỡ đến tận bây giờ đã là quá giới hạn rồi…

"Đại thiếu gia, cậu đừng căng thẳng, tôi thấy dáng vẻ này của cô Tiểu Tịch chắc chỉ là ốm sốt thông thường mà thôi, không bằng tôi gọi bác sĩ gia đình đến xem thế nào…"

Lúc này, Lục Đình Kiêu đã không nghe thêm được bất cứ lời nào nữa, tài xế vừa lái xe đến, anh lập tức ôm bế cô lên xe: "Đến bệnh viện."

Nói xong liền dặn dò Lão quản gia đang đứng bên ngoài: "Báo cho Tần Mộc Phong, bảo cậu ta cũng tới đó!"

"Vâng!" Lão quản gia không biết nói gì nữa, đành gật đầu

Nếu như trước đây ông vẫn còn chút do dự không dám khẳng định thì bây giờ nhìn biểu hiệu của Đại thiếu gia, chẳng còn gì là không hiểu nữa cả - Cô gái này, tám phần là Đại thiếu phu nhân tương lai của bọn họ rồi.
 
Tham gia
13/4/19
Bài viết
887
Điểm cảm xúc
1,279
Điểm
93
Lúc Lão quản gia gọi điện thoại cho Tần Mộc Phong thì anh ta đang ở quán bar uống rượu buôn chuyện với Lục Cảnh Lễ

Vừa nghe được là Ninh Tịch đột ngột ngất xỉu, hai người lập tức chạy đến bệnh viện.

Bệnh viện nhân dân số một của Đế Đô. Trong phòng bệnh VIP trên tầng cao nhất.

Tần Mộc Phong và Lục Cảnh lễ vừa đến nơi thì thấy Ninh Tịch sắc mặt trắng bệch nằm trên giường, mu bàn tay còn đang cắm kim truyền nước, Lục Đình Kiêu ngồi bên cạnh giường sắc mặt vô cùng nặng nề.

Lục Cảnh Lễ và Tần Mộc Phong nhìn nhau, hiển nhiên là bị vẻ mặt này của Lục Đình Kiêu doạ cho hết hồn.

Đúng lúc này có một cô y tá trẻ mang thuốc đến, Lục Cảnh Lễ liền kéo cô ấy lại hỏi thăm: "Tình hình bệnh nhân như thế nào? Có vấn đề gì không? Có nghiêm trọng không?"

"Bệnh nhân sốt cao, 39.6 độ."

"Ồ, sốt à… Cái gì? Sốt á???"

Lục Cảnh Lễ ngẩn ra: "Cô chắc chắn là sốt à? Chỉ có sốt không thôi???"

"Đúng thế, đã làm kiểm tra toàn diện rồi, không có vấn đề gì khác đâu, các anh cứ yên tâm đi. Vừa nãy vị tiên sinh trong phòng bệnh cũng đã hỏi đi hỏi lại rất nhiều lần rồi."

Cô y tá vui vẻ trả lời, vẻ mặt không có gì là ngại phiền cả, bởi vì… dù là cái vị ngồi trong kia, hay hai anh chàng mới tới này, tất cả đều là trai đẹp nhaa! Có hỏi một trăm lần đi nữa thì cô cũng vẫn sẽ vui lòng trả lời!

Lục Cảnh Lễ suy yếu bám vào khung cửa, vuốt vuốt trái tim vẫn còn đang đập thình thịch của mình: "Anh à, anh định doạ chết em đấy à? Cô ấy chỉ bị sốt thôi mà, anh làm sao mà phải tỏ ra cái vẻ như đang mắc bệnh nan y thế?"

Tần Mộc Phong vẻ mặt cũng đầy bất đắc dĩ: "Lại còn gọi cả tôi đến nữa, tuy tôi là bác sĩ, nhưng là bác sĩ tâm lý mà?"

Lục Đình Kiêu hơi ngẩng lên, ánh mắt lạnh lùng lườm Tần Mộc Phong: "Bây giờ Ninh Tịch đã thay thế cậu rồi, có lẽ tôi nên tiết kiệm một khoản chi."

Ý là không cần đến anh ta nữa.

Mỗi năm Lục Đình Kiêu trả cho Tần Mộc Phong một khoản không nhỏ đâu.

"Khụ, đừng mà! Ngoài chuyện đó ra tôi còn nhiều chỗ hữu dụng lắm đấy! Tôi có quen một chuyên gia dinh dưỡng vô cùng nổi tiếng, để tôi gọi anh ta đến tự tay điều dưỡng sức khoẻ cho Ninh Tịch!"

Tần Mộc Phong quả thật có chút chột dạ, từ lúc Ninh Tịch đến, anh ta nhàn hạ đi nhiều lắm, dù là Tiểu Bảo hay Lục Đình Kiêu đều rất ít khi cần đến anh ta, ngay cả buổi điều trị tâm lý một tuần một lần cũng ngừng luôn rồi.

Sau khi Tần Mộc Phong đi rồi, Lục Cảnh Lễ thấy Lục Đình Kiêu vẫn cúi đầu nhìn điện thoại di động suốt, không nhịn được bèn hỏi: "Anh, anh đang đọc gì đó?"

Ông anh mình thành thanh niên nghiện net từ bao giờ thế?

Kết quả, vừa mới đến gần anh ta liền kinh hãi.

Ông anh nhà mình thế mà lại lưu lại đoạn video quay ở nhà Trường Cường vào điện thoại di động.

"Oh shit! Anh, tự nhiên anh lôi cái này ra xem làm gì? Biểu cảm lúc đó của Tiểu Tịch Tịch thật đáng sợ, lúc đó, em nhìn thấy còn sởn cả da gà, không biết rốt cuộc cô ấy diễn hay là thật nữa…" Lục Cảnh Lễ rùng mình nói.

Thế mà, bây giờ ông anh nhà mình không chỉ xem đi xem lại mà còn dùng cái vẻ mặt kì dị, kiểu như: Woa, vợ mình thật là đáng yêu…

Đúng là hết thuốc chữa rồi…

"Nhưng mà hai người đúng là hiểu nhau thật đấy, ngay cả biện pháp nghĩ ra cũng giống nhau, bạo lục muốn chớt! Chậc chậc, đúng là người một nhà!" Lục Cảnh Lễ cảm thán.

Lục Đình Kiêu nhẹ nhàng vuốt ve gương mặt của cô gái nhỏ nằm trên giường, vẻ mặt vừa kiêu ngạo lại vừa tự hào.

Để tránh bị mù mất mắt chó, Lục Cảnh Lễ không kìm được mà quay đi: "Thân phận của kẻ đứng đằng sau chắc chắn đã bị mò ra rồi đúng không? Tiếp đến sẽ là công khai trên mạng để tẩy sạch tội danh cho Tiểu Tịch Tịch đúng không? Có cần em đi xử lý không?"
 
Tham gia
13/4/19
Bài viết
887
Điểm cảm xúc
1,279
Điểm
93
Trong mắt Lục Đình Kiêu thoáng qua một tia lạnh lùng: "Không vội."

Lục Cảnh Lễ sờ cằm: "Cũng đúng, dù sao chúng ta cũng có lá bài tẩy, để cho cô ta nháo càng lớn thì thì lúc đó chơi càng vui!"

"Chuẩn bị cho Ninh Tịch một bản hợp đồng."

Lục Cảnh Lễ nghe vậy lập tức hai mắt sáng lên: "Hợp đồng? Anh rốt cuộc cũng kéo chị dâu về Thịnh Thế rồi sao?"

"Tư liệu của tất cả quản lý trong Thịnh Thế nữa, cũng đưa cho anh một phần." Lời này coi như gián tiếp trả lời câu hỏi của Lục Cảnh Lễ.

"Rồi! Rồi! Anh muốn đích thân chọn người đại diện cho Tiểu Tịch Tịch đúng không? Thật là, nếu anh đối với em chỉ bằng một phần ngàn đối với Tiểu Tịch Tịch thì em đã thỏa mãn lắm rồi!" Lục Cảnh Lễ ai oán.

Lục Đình Kiêu liếc cậu em trai một cái, sau đó đột nhiên đưa tay về phía Lục Cảnh Lễ.

Lục Cảnh Lễ cho rằng mình lại sắp bị ăn đòn nên giật lùi về phía sau theo bản năng: "Em nói sai cái gì chứ?"

Kết quả, Lục Đình Kiêu chỉ đưa tay ra vỗ gáy anh một phát.

Hành động này đối với Lục Đình Kiêu mà nói thì đã là hành động cực kì thân mật rồi.

Lục Cảnh Lễ thật sự bị thụ sủng nhược kinh, ngay cả tai cũng đỏ ửng: "Anh, anh... anh... làm gì thế?

Lục Đình Kiêu cau mày nhìn anh ta nhưng lại dùng giọng điệu mềm mỏng nói: "Cả ngày đừng chỉ có biết chơi, cố làm việc cho tốt rồi tìm lấy một người mình thích mà chung sống."

Lục Cảnh Lễ ngơ ngác, ngay sau đó thân thể run rẩy dữ dội: "Mẹ nó! Hù chết em! Tự nhiên anh dịu dàng như thế làm gì, còn đáng sợ hơn cả việc đánh em ấy!"

"Việc chung thân đại sự của em, anh sẽ giúp em để ý một chút!"

"Ôi mẹ ơi! Không muốn đâu! Anh cứ tiếp tục nuôi thả em đi! Xin anh đấy! Em thề em không bao giờ nói xấu anh nữa đâu! Anh cứ tiếp tục làm ngọn núi băng cao lãnh của anh đi!" Lục Cảnh Lễ sợ đến sắp tiểu ra quần.

Nhỡ anh ấy chọn cho anh một người đàn bà đáng sợ y như anh ấy thì để chết à?

Hoặc, chọn một người giống Tiểu Tịch Tịch thì... anh cũng chẳng cân nổi đâu!

Khẩu vị của anh tuyệt đối không nặng như vậy! Anh thích con gái dịu dàng cơ!

Lục Cảnh Lễ đột nhiên nhanh trí nói: "Anh Hai, loại chuyện này không phải chuyện đàn ông nên bận tâm! Hay là, chờ anh cưới chị dâu xong rồi nhờ chị dâu giới thiệu cho em được không? Ánh mắt của chị dâu chắc chắn rất tốt!"

Lục Đình Kiêu nghe thế thì nghĩ nghĩ một chút rồi nói: "Cũng được."

Lục Cảnh Lễ vuốt vuốt ngực, cuối cùng cũng có thể thở phào nhẹ nhõm, đúng là cửu tử nhất sinh*.

(*Cửu tử nhất sinh: Một đường sống, chín đường chết.)

Hồi trước, quả thật tốc độ thay bạn gái của Lục Cảnh Lễ cứ như là thay áo, nhưng hiện tại đã “tu” được hơn nửa năm rồi.

Cũng không biết vì sao, chỉ cảm thấy mấy chuyện như thế càng ngày càng không có ý nghĩa, trước mắt quả thật cũng không có nhu cầu tìm bạn gái.Nhất là, sau khi nhìn thấy cách anh trai và Ninh Tịch ở với nhau thì Lục Cảnh Lễ càng cảm thấy cái mà anh gọi là tình yêu trước đây thật vô vị.

Được rồi, Lục Cảnh Lễ thừa nhận, anh đang ghen tị.

Anh trai đợi đến 32 năm mới đợi được một tình yêu đích thực. Mà, anh thì... cả đời này cũng không biết có thể đợi được hay không?

Lục Cảnh Lễ càng nghĩ càng buồn, rồi... không thèm nghĩ nữa cho đỡ bị hành hạ: "Anh Hai, nếu không có chuyện gì thì em đi trước đây! Đồ anh cần em sẽ nhanh chóng chuẩn bị xong rồi đưa tới tay anh ngay! Bye!"

...

Đến chiều tối ngày hôm sau, Ninh Tịch mới tỉnh dậy.

Lúc mở mắt ra, cô thấy cơ thể nhẹ bỗng, đầu óc mê man, có cảm giác cứ y như đã trải qua một đời người.

Lục Đình Kiêu vừa đẩy cửa vào liền nhìn thấy cảnh tượng đẹp đẽ này, ánh nắng chiều bên ngoài hắt vào từ ô cửa sổ, cô gái ngồi trên giường bệnh trắng tinh đang mặc một cái áo ngủ rộng thùng thình, vẻ mặt vẫn còn ngơ ngơ ngác ngác khi vừa mới tỉnh ngủ, trông ngốc nghếch đến nỗi người khác phải đau lòng, khiến người ta không nhịn được mà muốn ôm cô vào lòng...
 
Tham gia
13/4/19
Bài viết
887
Điểm cảm xúc
1,279
Điểm
93
"Tỉnh?" Lục Đình Kiêu bước nhẹ tới, dịu dàng đưa tay xoa mái tóc rối bù của cô.

"Lục Đình Kiêu..." Ninh Tịch trì độn nhìn người trước mắt.

"Ừ, cảm thấy sao rồi?"

Ninh Tịch mờ mịt nói: "Đây là bệnh viện sao? Tôi bị sao vậy?"

"Tối hôm qua cô ngất xỉu, sốt đến 39 độ." Nhớ lại cảnh cô đột nhiên ngất xỉu tối hôm qua, Lục Đình Kiêu không nhịn được mà trầm sắc mặt.

Ninh Tịch gãi đầu: "Tôi bị sốt? Thảo nào cả người cứ mềm nhũn, chả có tí sức nào!"

"Cái này là bị đói, cô đã ngủ gần một ngày một đêm rồi." Lục Đình Kiêu vừa nói vừa giúp cô mở bàn ăn, sau đó lèn một cái gối sau lưng để cô dựa vào: "Đoán trước là cô sắp tỉnh lại, nên mới đi mua bữa tối cho cô."

"Cám ơn..." Ninh Tịch mím môi nhìn người đàn ông đang bận rộn trước mắt, không nhịn được đưa tay sờ sờ cằm anh một chút.

Lục Đình Kiêu ngẩn người:"Hửm, sao thế?"

Ninh Tịch cau mày nhìn sắc mặt tiều tụy cùng một mảng râu xanh trên cằm của anh: "Anh chăm sóc tôi một ngày một đêm sao? Râu cũng mọc luôn rồi!"

"Không sao, tôi có ngủ một chút."

Trên thực tế thì anh không hề chợp mắt, càng không có tâm tư đi rửa mặt, mãi đến khi cô tỉnh lại thì trái tim anh mới buông xuống.

"Ăn cơm đi, hiện tại sức khỏe cô không thích hợp ăn đồ dầu mỡ nên chỉ có cháo trắng, chờ cô khỏi sẽ mua đồ ngon cho cô." Lục Đình Kiêu đặt bát cháo vào tay cô: "Có tự ăn được không? Hay cần tôi giúp?"

Ninh Tịch không nói tiếng nào, cũng không cử động.

Lục Đình Kiêu hoài nghi ngẩng đầu lên nhìn cô: "Sao vậy? Có chỗ nào khó chịu sao? Tôi đi gọi bác sĩ..."

Ninh Tịch vội vàng kéo anh lại: "Tôi không sao, chỉ là chưa tỉnh ngủ thôi..."

"Hiện tại cô cần nhất là nghỉ ngơi, không nên suy nghĩ lung tung."

"Ừ." Ninh Tịch gật gật sau đó vùi đầu ăn cháo, nhưng biểu tình trên mặt lại dường như không tập trung, hình như đang suy nghĩ viển vông cái gì đó.

Lục Đình Kiêu đối tốt với cô như thế khiến cô cảm thấy sợ hãi.

Không phải cô chưa từng phát hiện, thực tế thì ngay từ đầu thái độ của Lục Đình Kiêu đối với cô vẫn luôn như vậy, chỉ là cô vẫn luôn xem nhẹ điều đó, thậm chí lâu dần còn thành thói quen.

Hết thảy những gì mà người đàn ông trước mặt này làm cho cô, chỉ đơn giản là đang trả ơn sao?

Dẫu cho anh có coi cô như bạn bè, thì giữa bạn bè có thể làm được đến mức độ này sao?

Nhưng hiện tại, những chuyện cần xử lí quá nhiều nên ý niệm này tạm thời cũng bị bỏ qua...

...

Sau khi cơm nước xong, Ninh Tịch cũng khôi phục lại một chút tinh thần.

Cô nhanh chóng xua đi những suy nghĩ hỗn loạn trong đầu, bắt đầu xử lý chính sự: "Lục Đình Kiêu, di động của tôi có ở đây không?"

Lục Đình Kiêu không vui nói: "Mới nãy vừa bảo cô phải nghỉ ngơi cho khỏe."

Ninh Tịch chắp hai tay lại là bộ cầu xin: "Tôi ngủ lâu thế cũng nghỉ ngơi đủ rồi, vừa xong lại được ăn uống no đủ nữa, lúc này nhân huynh không cho ta làm chút chuyện, ta sẽ mọc mốc mất!"

Lục Đình Kiêu thấy sắc mặt cô quả thật tốt lên nhiều, lại không chịu được ánh mắt cầu xin của cô nên cuối cùng vẫn đưa điện thoại đến.

Ngay sau đó, anh lấy nhiệt kế tới: "Đo nhiệt độ đã."

"A..." Ninh Tịch ngoan ngoãn há miệng ngậm nhiệt kế, sau đó mở các trang mạng bắt đầu đọc tin tức.

#Đoàn làm phim Thiên Hạ trình diễn cung đấu, bò cạp mĩ nhân không chừa bất cứ thủ đoạn nào.

#Ninh Tuyết Lạc bị thương, là vô tình hay cố ý mưu sát?

#Công ty giải trí Tinh Huy bày tỏ kiên quyết ngăn chặn hành vi cạnh tranh bất chính, bảo vệ tính mạng và an toàn cũng như quyền lợi của nghệ sĩ.

#Ninh Tuyết Lạc đã mời luật sư, Ninh Tịch bốc hơi khỏi thế gian, đến nay vẫn chưa thấy đáp trả lại.

...
 
Tham gia
13/4/19
Bài viết
887
Điểm cảm xúc
1,279
Điểm
93
Sau đó cô mở weibo ra, chỉ thấy tất cả bình luận đều đang chửi rủa cô, so với vụ của Giả Thanh Thanh còn ác hơn gấp mấy lần, dẫu sao thì Ninh Tuyết Lạc cũng có nhân khí cao hơn thế nên sức chiến đấu của fan cũng mạnh hơn nhiều.

[Con tiện nhân Ninh Tịch vẫn không chịu xuất hiện, nhất định là chột da rồi! Cô ta thấy mọi chuyện đã bại lộ nên tìm đường chạy sao? Dù không thành công nhưng cô ta vẫn là có ý định giết người! Nếu bị kiện thì chắc chắn sẽ phải ngồi tù!]

[Bị bôi đen một lần thì coi như là có người ta ghen tị với cô ta đi, nhưng nhiều lần thì nhất định do nhân phẩm cô ta có vấn đề! Huống chi tang vật cũng lấy được!]

[Trong giới giải trí, Ninh Tuyết Lạc nổi danh là người tốt, còn nhiều lần dìu dắt cái cô tiểu sư muội này, không ngờ cô ta lại lấy oán trả ân, làm ra cái chuyện không bằng heo chó! Cũng bởi vì hạng người như cô ta mà giới giải trí mới ngày càng tệ hại như vậy!]

[Mọi người không thấy ngay từ khi bắt đầu đều là âm mưu của Ninh Tịch sao? Đầu tiên là cô ta triệt hạ Giả Thanh Thanh để có thể ngồi vững vị trí nữ thứ, sau lại khiến Ninh Tuyết Lạc bị thương để chiếm vị trí nữ chính!]

[Suy nghĩ quá tỉ mỉ! Quá đáng sợ! Quả nhiên đàn bà xinh đẹp thì chả ai tốt!]

...

Lục Đình Kiêu liếc nhìn thấy những lời bình luận ác động trên điện thoại của cô, chân mày nhíu chặt lại: "Đừng xem."

Ninh Tịch ngồi xếp bằng, trong miệng vẫn ngậm nhiệt kế lầu ba lầu bầu nói: "Không sao, vui mà!"

"Ngậm chắc vào, đừng nói chuyện."

"Nha." Rõ ràng là anh dụ tôi nói chuyện...

Sau khi đo xong, Lục Đình Kiêu liếc nhìn nhiệt kế: "37.1 độ!"

Ninh Tịch lập tức đắc ý nói: "Tôi đã bảo không sao rồi mà! Thật ra cơ thể tôi tốt cực! Vậy tôi có thể xuất viện chưa?"

"Ở thêm vài ngày quan sát."

"Hả? Còn phải ở tiếp à? Nhưng tôi nhớ Tiểu Bảo!" Ninh Tịch lập tức lôi Tiểu Bảo ra.

"Thằng bé đang trên đường tới." Giọng điệu không cho phép thương lượng.

"Ợ, được rồi..." Cuối cùng Ninh Tịch cũng không tiếp tục phản đối nữa.

Lục Đình Kiêu dọn xong bàn ăn thì ngồi ở chiếc ghế cạnh giường: "Tiếp theo cô định làm thế nào?"

Ninh Tịch lập tức nhớ tới một chuyện: "Tôi còn đang định bàn với anh đây, anh có thể gửi chứng cứ đến di động của tôi không? Tôi gửi trước cho một người!"

"Trương Cường?"

Ninh Tịch đã tập thành thói quen bị Lục Đình Kiêu hạ thấp chỉ số thông minh trong nháy mắt nhưng vẫn không nhịn được khâm phục: "Không hổ là Boss đại nhân! Quá thông minh! Đúng là tôi định để cho Trương Cường đen ăn đen, cầm những chứng cứ này tống tiền Ninh Tuyết Lạc!"

Ninh Tịch vừa mới hưng phấn nói xong, lập tức ho khan một tiếng, hơi bất an nhìn Lục Đình Kiêu: "Tôi làm thế... có phải ác quá rồi không?"

Lục Đình Kiêu không trả lời mà phân tích cho cô: "Điểm chính là, làm như thế không có bất cứ ích lợi nào cho cô mà chỉ có lợi cho Trương Cường."

Ninh Tịch gãi đầu: "Nói như vậy quả không sai nhưng mục đích của tôi là Ninh Tuyết Lạc, những thứ khác tôi không để ý lắm."

Lục Đình Kiêu nghĩ nghĩ một chút, sau đó nói: "Có thể để cho Trương Cường có lợi? Vậy thì tại sao không để người có lợi là mình."

Ninh Tịch ngạc nhiên đến nỗi có thể rớt cả tròng mắt ra ngoài: "Cái này... như thế cũng được sao?"

"Vì sao lại không được?" Lục Đình Kiêu hỏi ngược lại, sau đó giải thích: "Căn cứ vào khả năng tài chính hiện tại của Ninh Tuyết Lạc, cô có thể đòi cô ta 800 vạn. Hiện tại cũng là thời cơ tốt nhất để cô hủy hợp đồng với Tinh Huy, tiền này có thể dùng làm tiền bồi thường."

"..." Nghe Lục Đình Kiêu phân tích xong, Ninh Tịch câm nín luôn.

Cô cùng lắm chỉ đi xúi giục người khác, nhưng Đại ma vương thì ngược lại, không chỉ không phỉ nhổ hành động của cô mà còn dạy cô cách xấu xa hơn...
 
Sửa lần cuối:
Tham gia
13/4/19
Bài viết
887
Điểm cảm xúc
1,279
Điểm
93
Bất quá, chiêu này đúng là hoàn hào!

Chỉ là tự mình làm chuyện tống tiền người khác như này thì cứ thấy thế nào ấy.

Ninh Tịch cắn cắn môi, nhớ đến toàn bộ những chuyện phát sinh đêm đó, cười lạnh một tiếng, hừ, bọn họ đều có thể làm ra những chuyện như thế, tại sao cô lại không thể?

Ninh Tịch đưa ra quyết định rất nhanh: "Được, anh gửi cho tôi đi, để tôi gửi cho Ninh Tuyết Lạc!"

"Không cần phiền phức như thế, để tôi gửi giúp cô, đảm bảo địa chỉ IP của cô không một ai có thể tra ra được."

Anh trong mắt Ninh Tịch lúc này không khác gì một vị thần: "Lục đại thần, tôi phát hiện kĩ năng này của anh thật nghịch thiên quá đi! Anh có nhận đồ đệ không?"

Ánh mắt sùng bái của Ninh Tịch khiến tâm trạng Lục Đình Kiêu rất tốt, anh liếc mắt nhẹ về phía cô: "Không nhận."

Vẻ mặt Ninh Tịch lập tức thay bằng vẻ thất vọng: "Ài... " Quả nhiên không nhận! Lục đại Boss bận trăm công ngàn việc sao có thể nhận học trò đây...

Lục Đình Kiêu nhìn cô bằng ánh mắt sâu xa: "Muốn có kỹ năng này thì thật ra có một cách khác nhanh hơn."

"Cách gì, cách gì?" Ninh Tịch lập tức truy hỏi.

Lục Đình Kiêu: "Gả cho tôi." Gả cho anh rồi, tất cả mọi thứ của anh đều là của cô, cô còn cần học cái gì nữa?

"Khụ khụ khụ..." Suýt chút nữa Ninh Tịch bị sặc chết bởi chính nước bọt của mình.

Cách này không thể thừa nhận là cũng đúng...

Chẳng qua là... có phải cô lại bị thả thính đúng không?

Lục Đình Kiêu ngắm nhìn bộ dạng xoắn xuýt của cô, sau đó nói: "Đã nghĩ tới sau khi hủy hợp đồng thì đi công ty nào chưa?"

Ninh Tịch sờ cằm: "Cái này sao... vẫn còn đang suy nghĩ..."

Lục Đình Kiêu giống như lơ đãng nói: "Chờ sau khi cô được tẩy trắng thì nhân khí của cô có thể so với một nghệ sĩ hạng hai, đến lúc đó sẽ được công ty tầm tầm săn đón."

Ninh Tịch than thở: "Thật ra thì cũng phiền lắm, công ty nhỏ thì áp lực cạnh tranh nhỏ nhưng không tiến được xa, công ty lớn thì không có ô dù thì sao mà vào được? Tuy bây giờ nhìn tôi có vẻ hot vậy thôi, nhưng đều là do dựa vào scandal mà thành, ngay cả một tác phẩm đánh dấu sự nghiệp cũng không có... Ai da, Boss đại nhân có cao kiến gì chăng?"

Đối với những quyết định quan trọng, Ninh Tịch đã bắt đầu theo bản năng mà hỏi ý kiến Lục Đình Kiêu.

Lục Đình Kiêu rót cho cô ly nước, sau đó trả lời: "Từ góc độ một người làm ăn như tôi, thì cô là một khoản đầu tư cực kì có tiềm lực phát triển, thế nên tất nhiên tôi hy vọng cô đầu quân cho Thịnh Thế."

Ninh Tịch nghe vậy trợn to hai mắt, thật lâu sau mới hoàn hồn: "Ách, ý của Boss đại nhân là ngài đích thân đào tôi về Thịnh Thế sao?"

Lục Đình Kiêu cười khẽ: "Nói như thế cũng không sai, quả thật tôi rất muốn đào cô. Thế nào?"

Má ơi! Cái giọng này quá phạm quy rồi!

Ninh Tịch nuốt nước miếng, cố gắng ổn định trái tim đang mềm nhũn ra, sau đó nghiêm túc mở miệng: "Nói thật ra thì, nếu lần này thuận lợi rời khỏi Tinh Huy thì công ty tôi muốn đầu quân nhất chính là Thịnh Thế. Thịnh Thế của hiện tại đã sớm vượt qua Tinh Huy, trở thành công ty giải trí tốt nhất, khả năng thăng tiến cũng là tốt nhất..."

Lục Đình Kiêu hài lòng gật đầu sau đó đưa tay về phía cô: "Như vậy thì… hợp tác vui vẻ."

"Hả?" Ninh Tịch đưa tay ra theo bản năng: "Hợp... hợp tác vui vẻ..."

Ớ... Tình huống gì đây, thế này là cô đã đạt được hợp đồng với Thịnh Thế?

Ngay cả đào nhân tài Đại ma vương cũng có thể đạt hiệu suất cao như vậy sao...
 
Sửa lần cuối:
Tham gia
13/4/19
Bài viết
887
Điểm cảm xúc
1,279
Điểm
93
"Ách, chúng ta như vậy là đạt thành hợp tác rồi à?" Ninh Tịch vẫn có chút mơ hồ.

"Tôi coi trọng cô, cô cũng muốn về Thịnh Thế, hai ta lưỡng tình tương duyệt, có vấn đề gì sao?" Lục Đình Kiêu hỏi ngược lại.

"..." Lưỡng tình tương duyệt, dùng từ này...

(*Lưỡng tình tương duyệt: hai bên có ý mới nhau)

Ninh Tịch tự nhận ra là cô hố ai thì hố nhưng chẳng thể nào hố được Lục Đình Kiêu, cho nên vẫn cực kì cẩn thận hỏi: "Anh không cần suy nghĩ thêm chút nữa sao? Tôi cảm thấy khả năng gây chuyện của tôi không nhỏ đâu, nhỡ đâu về sau lại gây thêm phiền toái cho anh..."

"Nếu cô có thể tự mình xử lý tốt tất cả thì còn cần công ty làm gì? Đây chính là ý nghĩa tồn tại của tôi."

"Oh..." Ninh Tịch sờ sờ mũi. Mặc dù bình thường Đại ma vương tuy ít nói, nhưng một khi đã nói thì tuyệt đối đều là phun châu nhả ngọc, cô nói không lại anh.

Ninh Tịch do dự một hồi, cô ở Tinh Huy nhiều lần bị oan uổng, lúc này muốn hủy hợp đồng cũng là điều thường tình, sẽ không có bất cứ lời ra tiếng vào nào. Hơn nữa, cô có được chứng cứ trong tay, chuyện tẩy trắng cũng là chuyện ván đã đóng thuyền, cho nên chắc là sẽ không gây phiền toái gì cho Lục Đình Kiêu thêm nữa.

Nghĩ như vậy cô mới an tâm.

"Boss đại nhân, vì báo đáp ơn tri ngộ* của anh, sau này tôi nhất định sẽ cố gắng kiếm thật nhiều tiền cho anh, sẽ không để anh thất vọng!" Ninh Tịch lập tức chứng minh cho ông chủ thấy sự tận tâm của mình.

Ít nhất là cô khá tự tin với thực lực hiện tại của mình!

Lục Đình Kiêu cong môi: "Ừ, tôi rất mong đợi."

Lúc này, di động của Ninh Tịch đột nhiên vang lên, người gọi tới là Ô Yêu Vương.

Trước đó, Giang Mục Dã đã nhiều lần gọi lỡ nhưng cô có quá nhiều chuyện cần xử lí, lại cộng thêm việc đột nhiên ngã bệnh nên vẫn chưa thể gọi lại cho anh ta.

Ninh Tịch cũng không ngại Lục Đình Kiêu, bắt máy luôn: "Này, Giang..."

Không đợi cô mở miệng, một tràng rít gào muốn thủng cả màng nhĩ đã truyền đến: "NINH TIỂU TỊCH, CON Mẹ NÓ, BÀ CHếT ở ĐÂU? CÓ BIếT LÀ BÀ Bị NGƯờI TA TRÉT THÀNH NGƯờI DA ĐEN RồI KHÔNG Hả?"

Giang Mục Dã chạy đến Lục gia tìm cô, kết quả quản gia lại bảo cô không có ở đấy, Lục Đình Kiêu cũng không ở nhà. Hôm đó là ngày sinh nhật của cô, hai người đồng thời cùng biến mất, bảo sao anh ta có thể không nghĩ nhiều đây? Ninh Tịch ngoáy ngoáy lỗ tai: "Trốn cái gì mà trốn? Tôi còn đang ở viện đây!"

Giang Mục Dã nghe vậy lập tức ngẩn người, giọng nói nhất thời trở nên khẩn trương: "Cái gì? Bà nằm viện? Làm sao thế? Chẳng lẽ bị người ta đánh?"

Khóe miệng Ninh Tịch giật giật: "Ông mới là đứa bị người ta đánh ấy! Tôi bị sốt thôi!"

"Bà ở viện nào, tôi lập tức tới thăm bà?"

"Không cần đâu, ông bận bịu như thế thì trước mắt cứ lo chuyện trong nhà đi, tôi đã hạ sốt rồi… Có cả Lục Đình Kiêu ở đây nữa, lát nữa Tiểu Bảo cũng tới."

Đầu bên kia điện thoại đột nhiên im lặng mấy giây, sau đó mới truyền tới giọng nói âm trầm của Giang Mục Dã: "Ninh Tịch, bà xem email tôi gửi chưa?"

"Chưa, tôi có rảnh đâu, từ đêm hôm trước giờ bận sứt đầu mẻ trán, làm gì có thời gian rảnh! Nói ra thì dài lắm, chờ sau này rảnh rỗi sẽ kể cho ông."

Giang Mục Dã hít sâu một hơi: "Bà mau xem đi. Còn nữa, chuyện của Ninh Tuyết Lạc, bà định giải quyết thế nào? Tôi định giúp bà bắt cái tên Trương Cường kia lại nhưng chậm mất một bước. Lúc tôi tìm đến thì nhà tên đó đã chơi không thành kế rồi. Bà là người của Tinh Huy nên tôi không thể dùng phòng quan hệ công chúng của tôi được, cho nên tôi đãthương lượng với anh Minh để anh ấy âm thầm giúp cô liên lạc với một đoàn đội..."

Ninh Tịch nghe vậy thì rất cảm kích nói: "Cám ơn ông nha, Giang Mục Dã, nhưng không cần nữa đâu, tôi đã lấy được bằng chứng có thể rửa sạch tội rồi."

Giang Mục Dã nghiến răng: "Lại là Lục Đình Kiêu?"
 
Sửa lần cuối:
Trạng thái
Không mở trả lời sau này.
Top