Trạng thái
Không mở trả lời sau này.
[Ngôn tình] Chọc Tức Vợ Yêu - Mua Một Tặng Một - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

Hoa Tử

Sưu tầm
Tham gia
24/9/19
Bài viết
6,683
Điểm cảm xúc
689
Điểm
113
Chương 1666: Thiên hạ không có bữa tiệc nào không tàn
Tiểu Bảo ngoan ngoãn đi tới ngước đầu lên nói: "Dì, đây là quà Tiểu Bảo chuẩn bị cho dì!"

Nhóc con vô cùng hiểu chuyện đưa tới một phần quà chia tay, đây là một bức vẽ Ninh Thiên Tâm dựa trên tấm ảnh mà mẹ gửi cho nhóc, bức tranh còn được đóng khung đầy đủ.

Ngoại trừ mẹ thì rất ít khi Tiểu Bảo vẽ một người nào khác, có thể thấy ấn tượng của nhóc về người dì này là rất thích.

Ninh Thiên Tâm yêu thích nhận lấy, vẻ mặt dịu dàng nhìn bé con trước mặt rồi ngồi xổm xuống ôm lấy nhóc: "Cám ơn, cám ơn Tiểu Bảo! Dì rất thích!"

Thân thể bé con mềm mềm thơm thơm còn mang theo mùi sữa thơm phức khiến hốc mắt cô hơi chua chua, Ninh Thiên Tâm vội vàng buông nhóc ra: "Tiểu Tịch, chị đi đây, tụi em mau về đi thôi!"

"Vâng, chị bảo trọng!"

...

Sau khi tiễn Ninh Thiên Tâm đi, tâm tình Ninh Tịch có chút mất mát.

Bánh bao nhỏ thấy mẹ không vui thì lập tức nghiêm túc an ủi: "Mẹ đừng buồn, trên đời không có bữa tiệc nào mà không tàn cả! Hơn nữa Tiểu Bảo tin rằng dì sẽ có khởi đầu tốt đẹp hơn!"

Ninh Tịch nhìn nhìn con trai bảo bối rồi nở nụ cười: "Ừ, Tiểu Bảo nhà ta nói đúng!"

Tần Mộc Phong nói là qua Mỹ công tác nên thuận đường có thể đi cùng Ninh Thiên Tâm, trên đường cũng có thể chăm sóc một hai.

Anh ta đã sớm thẳng thắn với Ninh Tịch là mình có cảm tình đối với Ninh Thiên Tâm, cho nên Ninh Tịch biết rõ ý đồ của Tần Mộc Phong, chẳng qua là không biết hai người này có thể thành được hay không?

Nếu như có thể thì Tần Mộc Phong quả là một đối tượng rất tốt.

Đằng xa, tiếng động cơ máy bay gầm lên rồi phóng vút lên bầu trời, càng ngày càng xa tới tận lúc không còn thấy bóng dáng...

Ninh Tịch thu hồi tầm mắt rồi gửi một dòng tâm trạng lên wechat: "Thiên hạ chẳng có bữa tiệc nào không tàn! Điềm tâm yêu quý của em, em tin rằng chị sẽ có một khởi đầu mới tốt đẹp hơn!"

...

Khu biệt thự đắt tiền nào đó tại Đế đô.

Một hôn lễ hoành tráng náo nhiệt đang được diễn ra, một đám người cười cười nói nói khiến bầu không khí cực kỳ vui vẻ.

"Không cho vào, không cho vào! Phong bì đâu hả?"

"Phòng bì tới đây!"

"Không được, không được! Không đủ! Phải làm 100 cái hít đất trước!"

"Hớ, mấy người chơi xấu thế! Tại sao lại chia ra thành 10 người mỗi người 10 cái chứ hả!"

...

Mạc Lăng Thiên làm phù rể đi theo đám người thực hiện mấy hành động cùi bắp do nhà gái đưa ra, giằng co hơn nửa ngày cuối cùng cũng giúp người anh em thuận lợi vào cửa.

Trác Hạo Nhiên cũng là một thành viên trong đám ăn chơi của bọn họ, thường ngày hăng tiết gà lên là quậy quên trời đất với bọn họ luôn, nhưng lúc này nhìn thấy vợ mình thì cười rất ngu, vụng về giúp cô dâu đi giày...

Mặc Lăng Thiên nghiêng người dựa vào vách tường lẳng lặng nhìn hình ảnh trước mắt, rõ ràng cảnh tượng náo nhiệt đến vậy mà trong lòng anh lại vắng lặng một cách khó hiểu.

Điện thoại di động thỉnh thoảng vang lên tiếng "đinh đinh đinh", anh tiện tay mở wechat lướt lướt thấy mấy thông báo bạn bè gửi lời chúc đến Trác Hạo Nhiên thì liền thuận tay bấm vài cái like.

Đang kéo kéo thì sắc mặt của anh đột nhiên cứng đờ...

Nữ ma đầu: Thiên hạ chẳng có bữa tiệc nào không tàn! Điềm tâm yêu quý của em, em tin rằng chị sẽ có một khởi đầu mới tốt đẹp hơn!

Nữ ma đầu là tên mà gã đặt cho Ninh Tịch trong wechat.

Điềm tâm...?

Thấy hai chữ này cùng với những lời kia thì không hiểu sao Mạc Lăng Thiên cảm thấy căng thẳng, anh ta vội vàng mở bức ảnh đính kèm ra.

Tấm hình đính kèm là một bức tranh tinh xảo, một bức tranh với những gam màu ấn tượng khắc họa một người, căn cứ vào những đặc điểm thì có thể nhận ra ngay người trong tranh chính là Ninh Thiên Tâm...
 

Hoa Tử

Sưu tầm
Tham gia
24/9/19
Bài viết
6,683
Điểm cảm xúc
689
Điểm
113
Chương 1667: Giúp đỡ vô điều kiện
Mạc Lăng Thiên lặp đi lặp lại câu nói trên màn hình kia và nhìn đi nhìn lại bức tranh.

Bức tranh này vừa nhìn cũng biết là bút tích của Tiểu Bảo, người trong tranh cũng đúng là Thiên Tâm.

Thiên hạ không có bữa tiệc nào không tàn... là có ý gì?

Lúc này anh ta mới chú ý tới địa điểm Ninh Tịch đăng bức hình này là ở sân bay Đế Đô.

Nhìn thấy địa chỉ này ngón tay Mạc Lăng Thiên khẽ run lên, trước khi đầu óc phản ứng được thì cả người anh ta đã nhanh chóng xông ra ngoài.

"Này? Mạc Lăng Thiên! Cậu đi đâu thế?"

"Tên này đi đâu vậy chứ?"

"Không biết!"

Tất cả mọi âm thanh đều biến mất sau lưng, Mạc Lăng Thiên cố gắng chạy nhanh nhất hết sức có thể lao xuống lầu lấy xe.

Lúc ngồi vào ghế lái chuẩn bị khởi động xe thì khóe mắt gã lại liếc cái tin kia một cái, sắc mặt lập tức ngưng lại đồng thời mọi động tác cũng dừng lại.

Cái tin này Ninh Tịch đăng lên từ một tiếng trước...

Như vậy... chỉ sợ là cô ấy đã rời đi từ sớm rồi...

Mà kể cả giờ cô còn chưa đi thì hiện tại cũng đang là giờ cao điểm, từ đây đến sân bay phải mất ít nhất là hai tiếng nữa, bất kể thế nào cũng không đuổi kịp.

Trong nháy mắt, Mạc Lăng Thiên có cảm giác mình ngã xuống từ đỉnh núi cao chót vót, sự chới với choáng voáng bao phủ lấy anh ta.

Không biết đã qua biết bao lâu, anh ta vẫn nắm chặt cái điện thoại gục đầu xuống tay lái không nhúc nhích.

Chỗ trái tim anh ta như bị khoét rỗng khiến gió lạnh gào thét thổi qua.

Dường như tới bây giờ anh ta mới nhận ra một sự thật rằng, cô gái luôn đứng sau lưng anh ta mà chỉ cần anh ta quay lại là có thể thấy đã hoàn toàn rời khỏi cuộc đời của mình...

....

Sau khi trở về từ sân bay.

Ninh Tịch vẫn còn chìm đắm trong suy nghĩ về chuyện của Ninh Thiên Tâm: "Anh yêu này, em hỏi anh nhá, Tần Mộc Phong là người thế nào? Có đáng tin không?"

"Nhân phẩm không tệ, đời sống cá nhân đơn giản, hoàn cảnh gia đình tốt và tư tưởng cha mẹ rất bao dung hiện đại."

Lục Đình Kiêu nói mấy câu đơn giản đã bao hàm tất cả những thông tin mà Ninh Tịch mong muốn.

Vẻ mặt Ninh Tịch có chút hòa hoãn lại: "Haizz, hy vọng anh ta cố gắng chút! Không biết kỹ năng tán gái của anh ta thế nào nhưng dù gì cũng là một nhà tâm lý học, chắc không đến nỗi nào đâu! Nếu không được thì anh bảo anh ta cứ đến hỏi em, em dạy cho! Dù sao cũng không phải là tên cặn bã và thật lòng đối tốt với chị Thiên Tâm thì em sẵn sàng giúp anh ta vô điều kiện!"

Lục Đình Kiêu dở khóc dở cười nhìn Ninh Tịch: "Loại chuyện này không vội được, vẫn phải chờ chị của em thông suốt đã."

"Em biết..." Ninh Tịch thở dài.

Cũng không thể trách tại sao Ninh Tịch lại lo lắng đến vậy, lấy sự hiểu biết của cô đối với Ninh Thiên Tâm thì chị ấy chính là kiểu người không muốn làm phiền người khác. Người càng đối xử tốt với chị ấy thì chị ấy lại càng không muốn làm phiền, Ninh Tịch chỉ sợ chị ấy sẽ thật sự lựa chọn sống một thân một mình cả đời...

Vất vả lắm mới có cơ hội gặp mặt Bánh bao nhỏ một chút, Ninh Tịch cố gắng xốc lại tinh thần: "Con yêu, hôm nay muốn đi chơi chỗ nào?"

"Mẹ, chúng ta có thể đến công viên trò chơi được không?"

"Tất nhiên là được rồi!"

Ở phương diện này thì bánh bao nhỏ cũng giống những đứa trẻ khác y như đúc, vừa rảnh rỗi sẽ muốn Ninh Tịch đưa nhóc tới những chỗ mà trẻ con hay chơi, thậm chí còn đòi đến KFC một lần. Lý do là vì nhóc thấy những đứa bé khác rất thích đi đến đó nên muốn thử xem.

Bánh bao nhỏ dần dần hòa nhập vào cuộc sống, trở nên giống những đứa bé bình thường khác nên Ninh Tịch dĩ nhiên là vui vẻ rồi.

Một nhà ba người cả ngày rong chơi khắp nơi, sau đó vô cùng thỏa mãn sung sướng mà đi về nhà.

"Mẹ, chúng ta lên sân thượng ngắm sao có được không?" Sau khi về đến nhà, bánh bao nhỏ đột nhiên ngước cái đầu bé xíu lên rồi giương đôi mắt lấp lánh ra xin xỏ.
 

Hoa Tử

Sưu tầm
Tham gia
24/9/19
Bài viết
6,683
Điểm cảm xúc
689
Điểm
113
Chương 1668: Gió xuân mười dặm cũng không bằng mẹ
Ninh Tịch cười khẽ xoa xoa đầu nhóc: "Được nha!"

Nói xong thì dắt Bánh bao nhỏ lên sân thượng, Lục Đình Kiêu đi theo sau lưng, dường như có điều suy nghĩ mà nhìn nhìn con trai một cái.

Đến sân thượng, Ninh Tịch ngửa cổ nhìn bầu trời trống không thì không kìm được chút tiếc nuối: "Thật đáng tiếc, ở Đế Đô không thấy được nhiều sao... Lần sau có cơ hội mẹ đưa con tới rừng đào xem nhé!"

Bánh bao nhỏ thỏa mãn nhìn mẹ mình: "Không sao đâu mẹ, chúng ta có thể ngắm thứ khác!"

Ninh Tịch nghe vậy thì không hiểu ra sao chớp chớp mắt: "Cái khác? Ngắm cái gì khác?"

Bánh bao nhỏ mím môi rồi chỉ chỉ chân trời: "Cái này..."

Ninh Tịch nhìn theo hướng ngón tay của Bánh bao nhỏ, sau đó trước mắt đột nhiên lóe lên một cái, một ánh lửa bốc thẳng lên trời rồi nổ "ầm" một tiếng giữa không trung, pháo hoa tung ra lấp la lấp lánh biến thành mấy chữ...

Cùng lúc đó.

Lục Cảnh Lễ đang nằm trên sân thượng uống rượu một mình và Giang Mục Dã đang chơi game trong phòng đều nghe thấy tiếng động này.

Sau đó thì nhìn thấy pháo hoa lấp lánh trên bầu trời hợp thành ba chữ: I love you.

Giang Mục Dã nhìn ba chữ to đùng vô cùng bắt mắt kia thì sắc mặt đen như đáy nồi, tay run một cái khiến nhân vật trong trò chơi chết thảm.

"Đệch!" Lục Cảnh Lễ lăn một cái bò dậy rồi siết lấy thành lan can ngửa đầu lên trời rống: "Mẹ nó! Còn là người hay không hả! Hai vợ chồng ân ái thì thôi đi! Nhưng có thể để đứa em trai này yên ổn được mấy ngày không hả, trái tim người ta đang đau đớn lắm có biết không..."

Lục Cảnh Lễ đang thao thao bất tuyệt phỉ nhổ thì lại vang lên một tiếng "ầm" nữa, trên trời lại hiện lên hai chữ: "Mama".

I love you, Mama?

"Ớ..." Lục Cảnh Lễ hóa đá đứng đó.

Anh ta cứ ngỡ anh Hai nhà mình chơi trò lãng mạng, cuối cùng lại là Tiểu Bảo sao?

"Lợi... lợi hại, đúng là bánh bao nhà ta..."

Thằng nhóc này tuyệt thật, mới bao tuổi chứ hả? Lớn lên rồi còn thế nào nữa đây!

Giang Mục Dã nhìn hai dòng chữ mờ mờ "I love you, mama" và "Mười dặm gió xuân không bằng mẹ" trên không trung ngoài cửa sổ thì mặt đần ra như chó, hóa ra anh ta thua trong tay một đứa con nít?

Công thần lợi hại như thần thế này, thật muốn quỳ lạy...

So sánh với Giang Mục Dã cùng Lục Cảnh Lễ, thì người có tâm tình phức tạp nhất hẳn là... Đại ma vương nào đó.

Lúc sáng, Lục Đình Kiêu có phát hiện thằng nhóc này đang âm thầm chuẩn bị cái gì đó, không ngờ lại là thứ này...

Con trai, con có biết là mình đang cướp việc của ba không?

Có điều, nhóc con cũng nhắc nhở anh chút chuyện, thời gian qua lại ngày càng dài thì Lục Đình Kiêu với Ninh Tịch ngày càng ăn ý. Phương thức hai người ở chung cũng gần biến thành một cặp "vợ chồng già", cộng thêm việc Lục Đình Kiêu thật sự không giỏi về chuyện tạo chút cảm xúc lãng mạn.

Tuy nhóc con không được di truyền kỹ năng tẻ nhạt này của anh nhưng lại được Ninh Tịch truyền cho khá nhiều tế bào lãng mạn...

"Oa... đây là..." Ninh Tịch lúc này vẫn còn chưa hoàn hồn lại, trên mặt vẫn toát ra vẻ sung sướng vui mừng.

Mặc dù kĩ năng tán gái đã thuộc mức thượng thừa, cũng thuộc đủ loại bài nhưng lúc này Ninh Tịch vẫn kích động y như một cô bé.

"Tiểu Bảo, con chuẩn bị những thứ này cho mẹ sao?"

Tiểu Bảo xấu hổ gật đầu một cái, trong mắt có không ít vẻ mong đợi: "Mẹ, trong sách có nói con gái rất thích những gì lãng mạn! Mẹ có thích không?"

Ninh Tịch đáp lại bánh bao nhỏ bằng một trận hôn mãnh liệt: "Thích! Quá thích!"
 

Hoa Tử

Sưu tầm
Tham gia
24/9/19
Bài viết
6,683
Điểm cảm xúc
689
Điểm
113
Chương 1669: Em yêu anh
"Đinh", "Đinh", di động của Ninh Tịch báo có hai tin nhắn đến.

[Ô yêu vương: Mẹ nó, ông đây dọn nhà! Tạm biệt!!!]

[Hoàng từ cá chép: Gâu!]

"Phụt..." Ninh Tịch bật cười ra tiếng.

Sau khi ngắm pháo hoa xong, Ninh Tịch cùng Lục Đình Kiêu đưa Tiểu Bảo về Lục trạch rồi mới quay trở lại Bạch Kim Đế Cung...

Lục Đình Kiêu đột nhiên móc ra một cái hộp nhung màu đen vuông vức rồi đưa cho Ninh Tịch.

Cô thấy thế liền chớp chớp mắt: "Cái gì đây?"

"Quà." Lục Đình Kiêu trả lời.

Ninh Tịch đưa tay nhận lấy, nghi ngờ nói: "Cũng chẳng phải ngày lễ gì sao lại tặng quà cho em?"

"Cần phải có lý do à?" Lục Đình Kiêu nhướng mày tỏ vẻ mình là tổng tài bá đạo - "Tôi tặng em quà còn cần lí do sao".

Ninh Tịch cười khẽ một tiếng rồi mở hộp ra, suýt nữa thì mù luôn cả mắt chó: "Ối trời ơi!"

Món quà mà Lục Đình Kiêu tặng cô là một sợi dây chuyền kim cương, dường như là mẫu mới nhất của TFN tên là "Bầu trời đầy sao".

Quả nhiên vật đúng như tên, chói đến đau cả mắt...

"Ôi..." Ninh Tịch nhìn sợi dây chuyên kim cương lấp la lấp lánh kia, vẻ mặt có chút khó mà hình dung.

"Sao vậy?" Lục Đình Kiêu hỏi.

"Anh yêu, anh... thích kim cương?" Sở thích giống y người nào đó thật sự khiến Ninh Tịch có chút khiếp sợ!

Lục Đình Kiêu nghe vậy thì không nhanh không chậm nói: "Anh không thích kim cương, chỉ thích khi nó được đeo trên người em thôi."

"!!!" Ninh Tịch lập tức bị một mũi tên tình yêu bắn trúng trái tim kêu cái "phập".

Anh yêu nhà mình tuyệt quá đi mất! Chỉ một câu thôi mà đem gỗ mục góa thành gỗ thần!

Ninh Tịch vui vẻ bước tới hôn lên má Lục Đình Kiêu một cái: "Cám ơn anh, mau giúp em đeo lên đi!"

"Ừ." Lục Đình Kiêu nhấc sợi dây lên rồi cẩn thận đeo lên cổ của cô.

"Có đẹp không?"

Đồ trang sức của Ninh Tịch phần lớn là các loại ngọc rất ít khi đeo kim cương, bời vì cô chỉ cần nhìn thấy kim cương là đã muốn ói. Nhưng lúc này, Ninh Tịch lại cảm thấy sợi dây chuyền này cực kỳ đẹp, khó trách tại sao phụ nữ lại đều thích kim cương!

"Ừ." Lục Đình Kiêu nhẹ nhàng ôm lấy hông của cô, trong giọng nói ẩn chứa một cơn sóng ngầm mãnh liệt: "Tiểu Tịch, cho anh thêm chút thời gian! Tin tưởng anh, anh sẽ giải quyết hết thảy mọi chuyện! Xem chừng mấy ngày nữa buổi tiệc trà kia sẽ được tổ chức, nhưng mà Tiểu Bảo sẽ cố gắng kéo dài hết mức có thể chờ đến khi anh giải quyết xong mọi chuyện."

Lục Đình Kiêu dùng giọng điệu chắc chắn để an ủi.

"Ừ, em tin anh mà!"

Ninh Tịch nói thế nhưng vẻ mặt lại có chút phức tạp, cô không biết Lục Đình Kiêu tính làm gì tiếp theo, hay là làm đến mức nào, hơn nữa bên kia cũng chẳng hề dễ đối phó, nhỡ đâu...

Chưa kể, người kia thật sự có ơn cứu mạng với cô, nếu quả thực đến mức liên quan đến tính mạng thì Ninh Tịch sợ rằng mình không có biện pháp không quan tâm nữa...

Dường như Lục Đình Kiêu nhìn thấu sự lo lắng của cô nên nhẹ nhàng vuốt ve mái tóc của cô nói: "Gia quy của Lục gia có ghi, không cho phép anh em chém giết lẫn nhau."

Nghe thế trong lòng Ninh Tịch có chút xúc động.

Cô hiểu ý của anh là gì khi nói thế, ý của anh là nếu quả thật đến mức độ kia thì bất kể đối phương có làm gì anh cũng không đuổi tận giết tuyệt.

Không chỉ bởi vì gia quy của Lục gia, sợ rằng... cũng có phần là vì cô... vì sợ làm khó cô...

"Đình Kiêu, cám ơn anh..."

"Hửm?" Lục Đình Kiêu nghe vậy thì hơi nhíu mày: "Em có chắc muốn nói câu này với anh không?"

Ninh Tịch cười khẽ rồi hôn lên môi Lục Đình Kiêu một cái: "Được rồi, phải là... em yêu anh!"
 

Hoa Tử

Sưu tầm
Tham gia
24/9/19
Bài viết
6,683
Điểm cảm xúc
689
Điểm
113
Chương 1670: Nhân loại ngu xuẩn
Ninh Tịch thừa dịp được nghỉ sau khi đóng máy mà mỗi ngày đều chuyên tâm chuẩn bị bữa trưa dinh dưỡng cho anh yêu cùng bảo bối mang đến trường. Khoảng thời gian này Bánh bao cực khổ quá rồi, rõ ràng là chuyện của người lớn lại cứ bắt một đứa bé như nhóc phải tốn sức giải quyết.

Hy vọng mọi chuyện có thể kết thúc sớm một chút...

Đảo mắt một cái đã ba ngày trôi qua.

Dưới sự tổng động viên của toàn bộ Lục thị, "Tiệc trà danh viện" cuối cùng cũng được cử hành.

Vì để nhanh tiếp đón các thiên kim danh viện mà toàn bộ vườn riêng của Lục gi đều bị lật lên sửa lại một lần. Căn nhà mang phong cách cổ xưa giờ lại càng lộ ra vẻ tinh xảo, trước cửa xếp đầy các loại xe đắt tiền, những tiểu thư danh viện kỳ công ăn diện, Yến sấu Hoàn phì* đủ loại hình khiến người ta hoa cả mắt.

*Yến sầu Hoàn phì: Yến là Triệu Phi Yến, Hoàn là Dương Ngọc Hoàn, Triệu Phi Yến gầy, Dương Ngọc Hoàn béo. Câu này nhằm ám chỉ người đẹp các thể loại bất kể là gầy hay béo.

Sự kiện trọng đại thế này sao Lục Cảnh Lễ có thể vắng mặt không tới bát quái, à không, là tới canh chừng...

Lúc này, nhìn cảnh tượng quá mức khoa trương trước mặt thì da gà của Lục Cảnh Lễ cũng dựng đứng hết lên.

Ợ, may mà có anh Hai đứng mũi chịu sào, nếu không e rằng mấy thứ đáng sợ này phải đổ hết lên đầu mình mất thôi.

"Cảnh Lễ, ngớ ra đó làm cái gì thế? Còn không nhanh đến trường đón Tiểu Bảo đi!"

"Dạ!"

"Còn nữa, đừng có mà tưởng việc này không liên quan đến con, hôm nay cũng phải mau nhìn xem có cô gái nào con thích hay không!"

"Mẹ, mẹ nói cái quái gì thế? Gió lớn quá, con không nghe thấy gì cả!!!" Lục Cảnh Lễ khoa trương kéo dài giọng rồi co giò chạy biến như một làn khói.

Sau lưng, Nhan Như Ý bất đắc dĩ mà trợn mắt nhìn con trai mình một cái.

Thôi kệ vậy, xong đứa này rồi sẽ tính đến đứa kia, chuyện quan trọng bây giờ là phải giải quyết chuyện của Lục Đình Kiêu đã.

"Bác Lục, sao không thấy Tiểu Bảo đâu?" Có cô gái khôn ngoan chút đã tới làm quen.

"Tiểu Bảo còn đang ở trường học, Cảnh Lễ vừa mới đi đón! Mọi người chờ chút nhé, cứ đến trong sân uống trà đã!"

"Vậy sao? Không có chuyện gì đâu bác, việc học tập là quan trọng nhất mà!"

...

Rất nhanh, Tiểu Bảo được Lục Cảnh Lễ đưa về.

Mặc dù hôm nay chẳng phải lần đầu tiên mấy thiên kim danh viện này được thấy Tiểu Bảo, nhưng hiện tại nhìn bé con bất kể là khuôn mặt hay thần thái cũng giống Lục Đình Kiêu y xì đúc thì thấy đáng yêu chết đi được.

Mặc dù biết Lục Đình Kiêu có một đứa con riêng, gả vào phải làm mẹ ghẻ nhưng nhìn bé con đáng yêu thế này sao mà ghét bỏ cho được.

"Tiểu thái tử đáng yêu quá!"

"Nếu tôi có một đứa con trai đáng yêu như thế, tôi nằm mơ cũng cười tỉnh mất!"

"Nghe nói thật ra Tiểu thái tử rất dễ ở chung đó..."

...

Lục Cảnh Lẽ đứng một bên nhìn đám con gái bị bề ngoài đáng yêu của Tiểu Bảo lừa gạt thì giật giật khóe miệng nói: "Chậc chậc, nhân loại ngu xuẩn! Chờ lát nữa xem bọn cô có khóc không..."

Hiệu suất của bánh bao nhỏ rất cao, vừa về đã ôm chồng tài liệu thật dầy rồi nói với ông bà: "Ông bà nội, bắt đầu được rồi."

"Vừa về chẳng bao lâu mà, cháu không cần nghỉ một lúc sao?" Lục Sùng Sơn có chút đau lòng nói.

"Không cần đâu ạ! Tiểu Bảo không mệt, làm chính sự quan trọng hơn." Bánh bao nhỏ nghiêm túc nói.

Lục Sùng Sơn thỏa mãn gật đầu một cái: "Được, nghe Tiểu Bảo, vậy bắt đầu đi! Quy tắc thì cứ dựa theo những gì chúng ta bàn trước đây sao?"

Tiểu Bảo gật đầu: "Vâng, là Tiểu Bảo ra đề, mà đề lại tùy thuộc vào từng người! Tiểu Bảo sẽ căn cứ vào tình huống mà đưa ra đề bài, trả lời được thì vào vòng kế tiếp."

"Được!" Lục Sùng Sơn vội vàng kêu quản gia đến, để ông ta đi thông báo cho mọi người chuẩn bị để bắt đầu.
 

Hoa Tử

Sưu tầm
Tham gia
24/9/19
Bài viết
6,683
Điểm cảm xúc
689
Điểm
113
Chương 1671: Nhân vật lợi hại
Ngoài sân, những danh viện đang uống trà nói chuyện đều được phát cho những tấm bảng in số. Gọi tới số của ai thì người đó bước vào.

Quản gia uyển chuyển giải thích là, mọi người cầm bảng số này rồi lát nữa sẽ chơi chút trò chơi nhỏ.

Rút được số nào, mà số này phải làm gì thì lúc đó mọi người mới biết.

"Tôi lo quá! Không biết Lục gia muốn thi kiểu nhỉ!"

"Nhà tôi tận dụng tất cả thủ đoạn để nghe ngóng xem đề thi là cái gì, cuối cùng lại chẳng nghe được cái gì, chỉ biết là Tiểu thái tử ra đề, còn đề là cái gì lại chẳng hề hay biết!"

"Thừa lời, Tiểu thái tử là thiên tài đấy! Suy nghĩ của cậu ấy đương nhiên phải khác với người thường rồi! Ra đề chắc khó lắm đây! Lúc đi học thành tích của tôi không tốt lắm, mấy ngày gần đây đều đang học bù đây nè."

"Học bù thì có ích gì? Tiểu thái tử cầm kỳ thi họa đều giỏi, trên thông thiên văn dưới tường địa lý! Ai mà biết Tiểu thái tử sẽ ra đề gì chứ, phạm vi quá lớn..."

...

Mấy thiên kim danh viện này từ nhỏ đã được chú trọng dạy dỗ làm sao để nắm giữ tình cảm, một ít hoa lá cành đẹp mà không thực dụng lắm. Nếu Tiểu thái tử mà bắt bọn họ làm mấy cái kiểu toán lý hóa thì quả thật bọn họ bó tay, hơn nữa mấy cái này cũng không phải học ngày một ngày hai là xong.

Trì Oánh Oánh nghe những nghị luận kia thì giễu cợt "hừ" lạnh một tiếng: "Đến lúc này mới nhớ đi ôm chân phật hả, không sợ muộn quá rồi sao?"

Trì Oánh Oánh luôn luôn phách lối như vậy nên khiến mọi người có chút sợ cô ta. Bọn họ thấy cô ta giễu cợt như vậy thì dù trong lòng có bất mãn vẫn chỉ có thể nhịn mà âm thầm phỉ nhổ. Nhưng mà quả thật là Trì Oánh Oánh tốt nghiệp đại học Harvard, được công nhận là tài nữ hàng thật giá thật, cái khoản này bọn họ muốn không thừa nhận cũng không được.

"Phách lối gì chứ, mặc dù so với chúng ta thì phần thắng của cô ta tương đối lớn! Nhưng đừng quên còn có Quan gia nữa đấy!"

"Quan gia người ta có quan hệ với Lục Sùng Viễn đó, lại còn có quan hệ thân thích với Lục gia nữa kìa! Chỉ sợ là quyết định xong hết rồi ý chứ, còn chúng ra chỉ là làm màu cho có thôi!"

"Ai nói không đúng nào! Chỉ có điều... dẫu cho chỉ có một tia hy vọng cũng muốn thử một chút..."

Dù gì đấy cũng là vị trí mà tất cả mọi cô gái đều mơ ước...

"Số 1, Xin mời Trì tiểu thư!" Quản gia bắt đầu đọc số, nhất thời mọi người đều khẩn trương đến không dám lên tiếng.

Không sai, người thứ nhất chính là Trì Oánh Oánh.

Chính vì vậy mà bọn họ càng khẩn trương hơn, nhỡ đâu Trì Oánh Oánh biểu hiện quá tốt thì bọn họ liền chẳng có bất cứ hy vọng nào, cũng uổng công bọn họ chuẩn bị bao lâu nay...

Trong nhà.

Tiểu Bảo ngồi trên ghế salon, Lục Sùng Sơn với Nhan Như Ý cũng ngồi đối diện.

Lục Cảnh Lễ tuy rất sợ Nhan Như Ý lại giục mình xem xét mấy cô gái này, nhưng cũng rất tò mò xem bánh bao tính làm thế nào xử lý đám danh viện kia, sau một hồi xoắn xuýt thì lòng hiếu kỳ thắng thế, anh dứt khoát ở lại!

Hơn nữa lát nữa còn phải "truyền hình trực tiếp" cho Tiểu Tịch Tịch xem nữa nha...

Thấy Trì Oánh Oánh bước vào thì Lục Cảnh Lễ hơi sửng sốt một chút, chộ ôi, nhân vật thứ nhất lại là nhân vật lợi hại này sao?

"Chào chị!" Thấy người tới, Tiểu Bảo ngọt miệng lên tiếng chào hỏi.

Trì Oánh Oánh thấy Tiểu bảo khôn khéo chào hỏi thì thần kinh đang căng ra cũng buông lỏng không ít: "Xin chào Tiểu Bảo, chị họ Trì, lúc trước đã gặp em trong bữa tiệc!"

"Vâng, em nhớ chị là chị của Trì Soái!"

"Đúng rồi!" Trì Oánh Oánh nhất thời vui mừng. Chuyện thằng mập nhà mình đắc tội Tiểu Bảo đã khiến cô ta nổi trận lôi đình, nhưng không ngờ hai đứa nhóc này không đánh không quen, quan hệ hiện giờ cũng không tệ lắm.

"Chị Trì, vậy em bắt đầu ra đề nhé!"

"Ừm." Trì Oánh Oánh dựng thẳng sống lưng theo bản năng.
 

Hoa Tử

Sưu tầm
Tham gia
24/9/19
Bài viết
6,683
Điểm cảm xúc
689
Điểm
113
Chương 1672: Cục cưng đáng yêu phá trời
Lục Sùng Sơn với Nhan Như Ý cùng Lục Cảnh Lễ ngồi một bên cũng khẩn trương nhìn sang Tiểu Bảo.

Sau đó chỉ thấy Tiểu Bảo chớp chớp con mắt rồi nói: "Chị có biết hát không?"

Trì Oánh Oánh sửng sốt: "Biết."

Tiểu Bảo vui vẻ nói: "Tốt quá, chị có thể hát cho em nghe bài "chú ếch con nhảy múa" không? Em thích bài đó lắm, buổi tối mỗi ngày đều phải nghe trước khi đi ngủ, nếu không thì em không ngủ được ~"

Trì Oánh Oánh nhất thời sững sờ: "Ơ..."

Ếch con nhảy múa...?

Là cái quái gì vậy?

Không đúng... quan trọng là Tiểu thái tử chẳng phải là thần đồng nhí sao? Tại sao đề bài lại là hát nhạc thiếu nhi?

Nhưng bảo cô ta nói không đúng ở điểm nào thì đúng là chẳng nói được một chữ. Người ta chính là một đứa bé còn đang học mẫu giáo đó nha, buổi tối nghe chút nhạc thiếu nhi mới ngủ được rồi hy vọng mẹ tương lai có thể hát cho mình nghe chẳng phải là chuyện bình thường sao.

Ngay cả Nhan Như Ý và Lục Sùng Sơn cũng vô cùng bất ngờ khi thấy Tiểu Bảo lại ra đề như vậy. Nhưng nghĩ lại thì bọn họ chỉ cảm thấy đau đớn trong lòng, có hiểu chuyện thế nào thì bé con vẫn chỉ là một đứa bé thôi!

Bọn họ biết Tiểu Bảo ra đề không sai!

"Chị Trì không biết hát sao?" Tiểu Bảo lộ vẻ thất vọng.

Trì Oánh Oánh lúng túng nói: "Xin lỗi, chị quả thật không biết bài hát này..."

Vì thế Tiểu Bảo lại có chút mong đợi nói: "Vậy chị Trì có thể hát những bài thiếu nhi khác không?"

Xem chứng bé con này rất thích cô ta nên cho một cơ hội thứ hai.

Sắc mặt Trì Oánh Oánh càng không dễ nhìn: "Cái này... cũng không... chị không giỏi hát mấy cái này..."

Từ nhỏ đến lớn cô ta đều được giáo dục thành một tinh anh, làm gì có chuyện biết mấy bài nhạc thiếu nhi này. Kể cả coi như là biết mấy câu cũng chỉ sợ hát lên thì mọi chuyện sẽ càng tệ hơn.

Cô ta làm sao biết Tiểu thái tử sẽ ra đề như vậy, đúng là chẳng có chút chuẩn bị nào!

Vì thế tài nữ có hy vọng nhất lại cứ thế thua bởi một ca khúc thiếu nhi "chú ếch con nhảy múa".

Lục Cảnh Lễ nhớ tới lúc lần đầu tiên anh nghe thấy Ninh Tịch hát bài chú ếch con này cho Tiểu Bảo thì trong lòng có chút cảm khái.

Đầu tiên cảm khái là vì bánh bao nhỏ nhà mình lại thích nghe mấy kiểu nhạc thiếu nhi ngây thơ thế này, sau đó lại cảm khái vì Tiểu Tịch Tịch thế mà biết hát nhạc thiếu nhi...

Lục Cảnh Lễ vừa nghĩ vừa đem anh Hai với Tiểu Tịch Tịch kéo vào một nhóm chat rồi gửi một tin: Người thứ nhất, Trì Oánh Oánh! Tiểu Bảo ra đề: Hát bài "chú ếch con nhảy múa" ~ hỏi hai người có đáng sợ hay không!

Rất nhanh nhóm chat có câu trả lời

[Lục Đình Kiêu:...]

Ninh Tịch: [Anh mới đáng sợ! Cục cưng của tôi đáng yêu phá trời! ]

Đối với việc Trì Oánh Oánh bị loại thì hai ông bà họ Lục không có bất cứ dị nghị gì, trái lại còn vội vàng đi dỗ bảo bối Tiểu Bảo.

"Tiểu Bảo đừng buồn, phía sau còn nhiều chị lắm! Chắc chắn sẽ có người Tiểu Bảo thích mà!"

"Đúng đúng đúng, Tiểu Bảo à, chúng ta tiếp tục nào!"

...

Lúc này, đám thiên kim bên ngoài thấy Trì Oánh Oánh đen mặt bước ra thì trong lòng lạnh lẽo.

"Sao sắc mặt Trì Oánh Oánh tệ thế? Bị loại hả?"

"Mặt đen như cái đáy nồi thế thì bị loại chắc rồi!"

"Toi rồi, ngay cả Trì Oánh Oánh cũng bị loại nữa kìa! Rốt cuộc đề bài khó cỡ nào chứ!"

...

"Số 2, xin mời Tống tiểu thư!"

Thiên kim tiểu thư thứ hai đi vào, Tiểu Bảo vẫn khéo léo lên tiếng chào hỏi sau đó ra đề: "Bắt đầu từ bây giờ, trong vòng 10 phút chị có thể khiến em mở miệng nói chuyện thì chị sẽ qua!"
 
Trạng thái
Không mở trả lời sau này.
Top