Trạng thái
Không mở trả lời sau này.
[Ngôn tình] Chọc Tức Vợ Yêu - Mua Một Tặng Một - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

Hoa Tử

Sưu tầm
Tham gia
24/9/19
Bài viết
6,275
Điểm cảm xúc
592
Điểm
113
Chương 1659: Không ai cướp nổi
"À à... em cũng hẹn chị Thiên Tâm ăn cơm!"

Lục Đình Kiêu đưa tay xoa đầu cô: "Anh chờ em về."

"Ừm..."

Sau khi nói xong thì hai người liền đi làm chuyện của mình.

Ninh Tịch đi được nửa đường lại không nhịn được mà quay đầu nhìn bóng lưng hai người kia.

Mặc dù Tống Lâm lớn tuổi hơn Lục Đình Kiêu một chút, nhưng chị ấy chăm sóc bản thân quá tốt cho nên nói Tống Lâm mới hai mươi mấy tuổi cũng chẳng ai nghi ngờ. Chỉ là, những cô gái bình thường tuyệt đối không thể so với phong độ của Tống Lâm. Lúc này, nhìn chị ấy với Lục Đình Kiêu đúng cùng một chỗ lại có cảm giác như thể hai vị vua đứng ngang hàng nhau.

Đó chính là điều mà cô luôn theo đuổi từ trước tới nay... hy vọng có thể sánh vai với Lục Đình Kiêu...

Ninh Tịch đang nhìn thì mơ hồ nghe được hai người họ nói chuyện.

"Lục tổng, những gì tôi nói hôm nay hoàn toàn nghiêm túc, hy vọng anh có thể suy nghĩ cho kỹ."

"Không cần."

...

Sau khi vào phòng riêng Ninh Tịch vẫn có chút không yên lòng.

Ninh Thiên Tâm thấy Ninh Tịch như vậy thì có chút lo lắng: "Tiểu Tịch, em không sao chứ? Chẳng phải ngài Lục vừa nói rồi sao? Là chuyện của công ty thôi, em đừng nghĩ nhiều..."

Ninh Tịch đập thằng đầu xuống bàn nghe "rầm" một cái: "Hu hu hu... sao lại có thể như vậy chứ!!!"

Ninh Thiên Tâm nhìn cô kích động như vậy thì lựa lời khuyên nhưng chưa kịp lên tiếng thì Ninh Tịch đã nói tiếp: "Sao nữ thần nhà em với Boss đại nhân lại xứng đôi như vậy chứ!!!"

Ninh Thiên Tâm: "..."

Phản ứng này hoàn toàn không có trong dự liệu của Ninh Thiên Tâm...

Ninh Tịch rên rỉ than thở một hồi rồi lại kích động đến không nhịn được mà lộn mấy vòng ngay tại chỗ: "Cứ có cảm giác đậu hũ nhà mình bị cướp!"

Lúc này Ninh Thiên Tâm đã hoàn toàn câm nín, con nhóc này không lo Lục Đình Kiêu bị cướp, mà lại lo... Tống Lâm bị cướp?

Chắc có lẽ vì trong tiềm thức Ninh Tịch luôn chắc chắn rằng ai cũng không cướp được Lục Đình Kiêu...

Vốn Ninh Thiên Tâm còn có chút lo lắng chuyện Ninh Tịch với Lục Đình Kiêu qua lại với nhau, nhưng theo thời gian trôi qua thì cô cũng nhận ra là Lục Đình Kiêu hoàn toàn nghiêm túc với Ninh Tịch. Điều khiến Ninh Thiên Tâm thấy rung động nhất chính là sự tin tưởng lẫn nhau giữa hai người họ.

...

Bạch Kim Đế Cung.

Lục Đình Kiêu vừa mới về đến nhà thì Lục Cảnh Lễ bám gót xông vào.

Trên ghế salon trong phòng khách, anh trai anh đang đen mặt đưa tay nhéo nhéo mi tâm.

Lục Cảnh Lễ lặng lẽ bày tỏ sự cảm thông sâu sắc, đại quân cướp vợ của anh Hai đã tiến hóa đến mức này rồi, đúng là càng ngày càng đáng sợ...

Lục Cảnh Lễ nhào tới rên rỉ nói: "Anh Hai, chuyện này cũng là do em, chỉ trách em ban đầu không điều tra rõ lai lịch của Tống Lâm! Nhưng mà cô ta giấu kỹ quá! Ai lại ngờ cô ta ăn được cả trai lẫn gái chứ!"

Nói tới đây Lục Cảnh Lễ lại cẩn thận liếc anh trai một cái, sau đó lầm bầm nói: "Phải biết... địa vị của Tống Lâm trong lòng Tiểu Tịch Tịch không phải tầm thường! Nếu cô ta không thành công ở phía anh mà ra tay trực tiếp với Tiểu Tịch Tịch thì... em e là chị dâu sẽ không cầm lòng nổi mất..."

Thấy ánh mắt chết chóc đáng sợ của anh trai nhà mình Lục Cảnh Lễ lập tức co rúm người lại, nhưng mà vẫn gắng nói cố thêm nốt mấy câu: "Anh, anh tin em đi mà! Dầu gì em cũng cũng lăn lộn trong giới giải trí lâu như vậy cho nên rất rõ, ý nghĩa của thần tượng trong lòng fan hâm mộ tuyệt đối vượt quá những gì anh có thể tưởng tượng! Đừng nói là bạn trai, đến lúc mấu chốt thì có là chồng cũng phải xếp sau thần tượng..."

Tóm lại tức là, tình địch của anh Hai lần này cực kì trâu bò…
 

Hoa Tử

Sưu tầm
Tham gia
24/9/19
Bài viết
6,275
Điểm cảm xúc
592
Điểm
113
Chương 1660: Không phải tình địch của em, mà của tôi
Sau khi cơm nước xong, Ninh Tịch đưa Ninh Thiên Tâm về nhà rồi chạy tới Bạch Kim Đế Cung.

Trên đường đi tâm trạng Ninh Tịch có chút nặng nề, sau khi vào nhà đang định tìm bánh bao nhỏ ôm một cái để chữa thương thì sực nhớ ra nhóc vẫn đang ở nhà ông bà!

Vì thế Ninh Tịch cứ như hoa hướng dương không tìm thấy mặt trời vậy, cô ảo não cúi đầu quăng mình lên ghế salon.

Không biết là ngẩn người mất bao lâu thì sau lưng vang lên những tiếng bước chân loạt xoạt.

"Sao lại nằm ở đây?"

Ninh Tịch nghẹo đầu qua thì thấy Lục Đình Kiêu đang mặc quần áo ngủ, hình như anh vừa mới tắm xong...

Ninh Tịch nhìn nhìn người đàn ông đẹp đến kinh thiên động địa này từ trên xuống dưới, sau đó cô phồng má tỏ vẻ mình đang cực kỳ bất mãn.

Lục Đình Kiêu đi tới ngồi cạnh cô: "Có tâm sự?"

Ninh Tịch thành thật gật đầu một cái thật mạnh: "Ừ!"

Lục Đình Kiêu: "Vì Tống Lâm?"

Ninh Tịch tiếp tục gật đầu: "Ừ!"

Lục Đình Kiêu cân nhắc chọn lời một chút, suy nghĩ xem nên mở miệng thế nào.

"Hu hu hu, tự dưng nữ thần biến thành tình địch! Sau này em phải đối mặt với chị ấy như thế nào bây giờ..." Ninh Tịch vô cùng xoắn xuýt ngồi phỉ nhổ.

Hiển nhiên cô cũng giống như Lục Cảnh Lễ lúc trước, cho rằng Tống Lâm thích Lục Đình Kiêu.

Lục Đình Kiêu: "..."

Vợ ơi, em nghĩ nhiều quá, Tống Lâm không phải tình địch của em, mà là của tôi.

Ninh Tịch không chú ý tới vẻ mặt khác thường của Lục Đình Kiêu vì còn đang bận âm thầm đau khổ đã. Ai cũng được tại sao lại là Tống Lâm, tại sao lại là nữ thần của cô chứ, ngay cả chính Ninh Tịch cũng cảm thấy Tống Lâm gần như là hoàn hảo, cực kỳ xứng đôi với Lục Đình Kiêu...

Nhìn bộ dạng xoắn xuýt của cô, Lục Đình Kiêu không nhịn được mà thở dài, cuối cùng vẫn không nói cho Ninh Tịch biết sự thật.

Dù sao người ta cũng là thần tượng của Ninh Tịch, anh không muốn phá hỏng tình cảm đơn thuần tốt đẹp này của cô, vì thế anh nói: "Em biết là tốt, cho nên sau này tốt nhất là đừng thân thiết quá mức với Tống Lâm."

Ninh Tịch cảm thấy Lục Đình Kiêu nói rất có lý liền gật đầu một cái: "Em biết rồi!"

Dù sao thì quan hệ như thế cũng quá lúng túng.

Lục Đình Kiêu đem Ninh Tịch đang ủ rũ như quả cà héo dựa vào vai mình từng bước chỉ dẫn, dụ dỗ nói: "Bắt đầu từ hôm nay cố gắng tránh ở riêng hai người với Tống lâm, biết chưa?"

Ninh Tịch: "Dạ dạ..."

Lục Đình Kiêu lại tiếp tục dặn dò: "Không được nhận những lời hẹn sau 10 giờ tối của cô ấy."

Ninh Tịch: "Ừm..."

Lục Đình Kiêu: "Phải giữ khoảng cách, không được có bất cứ động chạm thân mật nào."

Khóe miệng Ninh Tịch hơi giật giật: "Ớ... hai cái trước thì em hiểu, cơ mà cái thứ ba thì tại sao vậy?"

Đều là chị em với nhau cả, có lúc khoác tay hay ôm một cái cũng bình thường mà?

"Để tránh có va chạm cùng mâu thuẫn." Lục Đình Kiêu giải thích bừa.

Ninh Tịch gãi gãi đầu: "À..."

Sao cô cứ có cảm giác ba yêu cầu này đặt cạnh nhau nó cứ kì quái thế nào ấy nhỉ?

Thôi kệ, mặc xác nó.

Ninh Tịch rúc vào lòng Lục Đình Kiêu, ánh mắt long lanh chứa đầy khát vọng: "Anh yêu ơi..."

"Ừ?"

"Em nhớ bánh bao nhỏ!"

"Mai em có phải làm việc không?" Lục Đình Kiêu hỏi.

Mắt Ninh Tịch lập tức sáng rực: "Không có, mai em nghỉ cả ngày! Trừ việc đưa chị Thiên Tâm ra sân bay thì không còn việc gì khác!"

"Được rồi, mai anh đón Tiểu Bảo về."

"Ừ ừ!" Vừa nghe thấy sắp được gặp bảo bối Tiểu Bảo thì mọi phiền não lập tức bị Ninh Tịch quăng ra sau gáy.
 

Hoa Tử

Sưu tầm
Tham gia
24/9/19
Bài viết
6,275
Điểm cảm xúc
592
Điểm
113
Chương 1661: Thật đáng yêu
Trong phòng riêng tại một quán bar nào đó của Đế Đô.

Người phụ nữ lấy một bản hợp đồng từ trong túi ra đặt lên bàn rồi tự châm cho minh một điếu thuốc, rit một hơi.

Ánh mắt Đường Dạ dừng trên bản hợp đồng kia chừng một giây rồi vươn tay cầm lấy.

Anh ta hơi lật xem một chút thì lại ngoài ý muốn phát hiện chữ kí trong bản hợp đồng chuyển nhượng hợp cổ phần là tên người phụ nữ kia: Tống Lâm.

Vân Thâm cầm ly rượu vang trong tay ngả người dựa vào ghế salon đằng sau, khóe mắt liếc về cái chữ kỹ kia rồi chẹp miệng một cái: "Sao? Cô Tống thay đổi chủ ý?"

Tống Lâm từ từ nhả ra một hơi khói mờ: "Vân tổng đã ra giá thì tôi làm gì có lý do mà cự tuyệt đúng không?"

Vân Thâm như cười như không nhìn người phụ nữ đang ngồi đối diện, tất nhiên anh ta không tin chỉ vì lí do này mà Tống Lâm đồng ý bán cổ phần cho mình, nếu cô ta thật sự động tâm với cái giá này thì đã không kéo dài như vậy.

"Không ngờ... cô Tống đây cũng thấy hứng thú với cái ghế bà Lục?" Lời của Vân Thâm coi như là khá lộ liễu.

Ý bóng gió là, Tống Lâm muốn dùng 5% cổ phần này để đổi lấy vị trí cạnh Lục Đình Kiêu nhưng đáng tiếc là lại thất bại.

Tống Lâm hơi nhướn mày, sâu xa nói: "Quả thật là có thứ khiến tôi hứng thú, cơ mà đó không phải là Lục Đình Kiêu."

"Hửm?"

Không biết Tống Lâm nghĩ tới cái gì mà hai mắt đột nhiên cháy lên một ngọn lửa nóng bỏng: "Không biêt Vân tổng có biết cô nhóc bên cạnh Lục Đình Kiêu hay không?"

Vân Thâm hơi ngừng động tác đung đưa ly rượu trong tay: "Ninh Tịch? Có nghe, làm sao?"


Tống Lâm chống tay nghiêng đầu khẽ cười một tiếng: "Thật đáng yêu."

Khóe miệng Vân Thâm giật một cái: "..."

Ngay cả Đường Dạ cũng hơi đen mặt: "..."

Hiển nhiên là hai người này cũng không ngờ câu trả lời sẽ là cái dạng này...

Tống Lâm thấy vậy nhướng mày nói: "Chắc Vân tổng cũng không phải là loại người cổ hủ đâu nhỉ?"

Sắc mặt Vân Thâm hơi đen, đương nhiên anh chẳng có chút hứng thú gì với xu hướng giới tính của Tống Lâm, cũng chẳng thấy chuyện này có gì kì lạ cơ mà đối tượng Tống Lâm coi trọng...

Quả thật, Vân Thâm không nghĩ tới lí do khiến Tống Lâm đứng cùng chiến tuyến với anh lại bất ngờ như vậy.

Xem ra, lúc trước Tống Lâm muốn dùng 5% cổ phần này đổi lấy Ninh Tịch, nhưng cuối cùng lại bị Lục Đình Kiêu cự tuyệt cho nên mới tìm tới anh.

Một mặt là vì Lục Đình Kiêu từ chối, còn mặt khác chỉ sợ là Tống Lâm vẫn chưa từ bỏ ý định...

Lục gia đã lục tục muốn làm đám hỏi cứu vãn tình thế, áp lực từ phía Lục thị càng lớn thì chuyện này càng bị giục gấp. Đến lúc đó thì Lục Đình Kiêu sẽ phải cưới người đàn bà khác rồi tự nhiên Lục Đình Kiêu và Ninh Tịch sẽ chia tay...

Nghĩ nghĩ một lúc, Vân Thâm chìa tay ra: "Vậy thì cô Tống, hợp tác vui vẻ!"

Địch của địch đương nhiên là bạn.

Còn có một câu rất hay... bọ ngựa bắt ve, chim sẻ phía sau.

"Hợp tác vui vẻ!"

Vân Thâm đang định nói thêm về vài chi tiết liên quan đến hợp đồng thì di động đột nhiên reo lên.

"Alo?"

"Lão Đại, cứu được Hắc Long rồi!"

"Cứu được?" Vân Thâm nghe thế thì lộ rõ vẻ ngoài ý muốn: "Được, tôi về ngay lập tức."

Nhận điện thoại xong, Vân Thâm xin lỗi người đang ngồi đối diện: "Xin lỗi, tôi có chút chuyện gấp phải về xử lí trước, hôm khác sẽ nói chuyện với cô Tống."

"Vân tổng cứ tự nhiên!"

...

Biệt thư ngoại ô.

Vân Thâm cùng Đường Dạ vội vã chạy về tới nơi.

"Chuyện này là sao? Ai làm?" Vân Thâm trầm giọng hỏi.

Ngay cả Phong Tiêu Tiêu cũng không cứu được Hắc Long ra thì ai có thể cứu gã?

Vân Thâm đã chuẩn bị cho trường hợp xấu nhất, bởi lấy sự hiểu biết của anh về Lục Đình Kiêu thì bọn họ tuyệt đối không có bất cứ cơ hội nào có thể cứu người ra.
 

Hoa Tử

Sưu tầm
Tham gia
24/9/19
Bài viết
6,275
Điểm cảm xúc
592
Điểm
113
Chương 1662: Người âm thầm giúp đỡ trong bóng tối
Tên thủ hạ vội vã trả lời: "Lúc tối, tôi đang đi tuần thì đột nhiên phát hiện trước cửa có người, cẩn thận quan sát một chút thì phát hiện là Hắc Long..."

Vân Thâm híp hai tròng mắt lại: "Ý mày là... tự dưng Hắc Long xuất hiện trước cửa?"

"Vâng ạ!"

"Có người nào của chúng ta ra tay không?"

Gã thủ hạ cau mày trầm ngâm nói: "Lúc đầu tôi cũng cho là người của chúng ta, nhưng điều tra lại thì sau khi ngài hạ lệnh bọn họ cũng đều buông tha chuyện này! Chắc không có ai dám tự tiện hành động mới đúng! Lão Đại, ngài nói xem có phải Hắc Long tự mình trốn được không?"

Vân Thâm liếc tên đàn em một cái: "Hừ, tự trốn được? Mày trốn thử cho tao nhìn coi?"

"..." Tên đàn em sợ run, lập tức ngậm miệng.

Đến ngay cả Phong Tiêu Tiêu còn không tiếp cận được chỗ giam Hắc Long để cứu người, thậm chí còn suýt nữa nộp cả mạng mình luôn. Mà giờ Hắc Long đã bị chỉnh đến mức gần hấp hối thì sao có thể tự mình trốn ra được.

"Người đâu?" Vân Thâm hỏi.

"Ở trên lầu ạ, vẫn còn đang hôn mê."

"Tỉnh thì lập tức báo tao."

"Vâng!"

Vân Thâm nghiêng đầu nhìn về phía Đường Dạ vẫn đang im lặng suốt nãy giờ, liền bước tới gần quàng tay lên bả vai Đường Dạ: "A Dạ, nghĩ gì thế?"

Đường Dạ phục hồi tinh thần lại như có điều suy nghĩ nói: "Chỉ là tôi cảm thấy chuyện này hết sức kì quặc! Hắc Long không thể nào tự mình trốn ra nhưng cũng không phải là do người của chúng ta ra tay cứu, này là thế nào..."

"Có người ngầm giúp chúng ta?" Tất nhiên Vân Thâm cũng nghĩ tới điểm này.

Đường Dạ nhìn về phía tên thủ hạ phát hiện ra Hắc Long: "Lập tức phái người đi điều tra xem, phía Lục Đình Kiêu hiện giờ có phản ứng gì."

"Vâng!"

Rất nhanh người bên kia đã truyền đến tin tức.

"Lão Đại, anh Dạ! Bọn em đã dò ra rồi, tối nay bên phía Lục Đình Kiêu bị một kẻ không rõ thân phận đột ngột xông vào cướp đi Hắc Long! Hơn nữa còn không để lại bất cứ dấu vết gì, ngay cả bên Lục Đình Kiêu cũng không biết chuyện này do ai làm! Chắc là bọn họ cho rằng là người của chúng ta ra tay!" Tên thủ hạ vội vã báo cáo.

"Đột ngột xông vào?" Vân Thâm nghe thế thì hơi dài giọng.

Đường Dạ cũng biến sắc, chỗ giam Hắc Long là một nơi bẫy rập trùng trùng điệp điệp, nơi đó chẳng những cần thân thủ tốt mà cũng cần phải có kinh nghiệm cùng kiến thức về các loại bẫy rập cực kì phong phú...

Người có thể đạt được cả hai điều kiện này...

Đường Dạ trầm giọng nói: "Có thể khẳng định được rằng có người đang âm thầm giúp chúng ta! Mà thân phận của người này có hai khả năng, một là, thực lực của người này còn trên cả Phong Tiêu Tiêu! Hai là, bên Lục Đình Kiêu có nội gián nên mới có thể thuận lợi xông vào cứu người."

Vân Thâm sờ cằm một cái: "Ồ, thật là càng ngày càng thú vị..."

"Đại ca, Hắc Long tỉnh rồi!" Lúc này có người vội vàng chạy tới báo cáo.

Trong một gian phòng trên lầu.

Gã đàn ông nằm trên giường thấy Đường Dạ cùng Vân Thâm thì giãy dụa muốn đứng dậy: "Lão Đại, anh Dạ..."

Đường Dạ đưa tay đè đầu vai gã lại: "Đừng động, nằm im đi! Chỉ có chút chuyện muốn hỏi cậu thôi, người cứu cậu tối nay là ai?"

Hắc Long nghe vậy thì sửng sốt: "Chẳng lẽ không phải mọi người phái người tới cứu tôi sao?"

"Cậu không thấy người cứu mình?" Đường Dạ cau mày.

Hắc Long cố nhớ lại: "Tôi nhớ lúc đấy tôi đang ngủ, sau đó hình như có người tới gần nhưng tôi còn chưa kịp nhìn xem kẻ đó là ai thì đột ngột mất ý thức! Lúc tỉnh lại thì đã ở đây rồi..."
 

Hoa Tử

Sưu tầm
Tham gia
24/9/19
Bài viết
6,275
Điểm cảm xúc
592
Điểm
113
Chương 1663: Thằng nào dám đập tên tuổi của bà?
Đường Dạ với Vân Thâm nghe vậy thì liếc nhìn nhau một cái, không lên tiếng.

Kiều Dịch sau khi nghe tin cũng chạy tới rất nhanh.

"Chuyện này là sao?"

Đường Dạ đem mọi chuyện kể đơn giản lại cho Kiều Dịch một chút.

Ánh mắt Kiều Dịch trở nên sắc lạnh như dao băng nhìn Hắc Long đang nằm trên giường.

Hắc Long cố chống đau đớn mà mội vàng nói: "Lão Đại, chú Kiều! Mọi người yên tâm đi, tôi không hé răng nói một chữ nào cả! Bọn họ muốn moi ra đường dây buôn bán ngầm từ miệng tôi... may mà tối nay tôi được cứu ra... nếu không... tôi sợ... tôi sợ là tôi không chịu được mất..."

Cũng chẳng thể trách tại sao bọn họ lại lo lắng khẩn trương khi Hắc Long rơi vào tay Lục Đình Kiêu như vậy. Gần đây thế cục đã rơi vào tình trạng nước sôi lửa bỏng, chỉ cần bất cẩn một chút thôi là mọi chuyện đều đổ sông đổ bể. Nếu đường dây ngầm bị lộ ra ánh sáng thì tất cả các giao dịch ngầm khác cũng bị đình trệ, tổn thất phải nói là cực lớn. Nếu cứ mạo hiểm tiếp tục thì hậu quả chính là bị đám Mèo Đen* kia bắt tại chỗ...

*Mèo Đen: Cảnh sát ngầm

Hắc Long đang nói thì Phong Tiêu Tiêu xông vào như một cơn gió, cô xắn tay áo hét lên: "Mẹ nó! Ai đây hả! Thằng nào dám đập tên tuổi của bà? Tiểu Hắc! Ai cứu cậu ra?"

"Chị Tiêu, lúc ấy tôi hôn mê nên cũng không biết..." Hắc Long cười khổ, nhưng không quên lập tức trấn an người nào đó đang xù lông vì bị cướp tên tuổi: "Đối phương có thể là nội gián được cài vào Lục thị..."

Kiều Dịch đen mặt nhìn Phong Tiêu Tiêu: "Tiêu Tiêu, bắt đầu từ bây giờ con không được nhúng tay vào chuyện này nữa! Trong vòng một tháng nhất định phải hoàn thành nhiệm vụ cấp S của con!"

Sống lưng Phong Tiêu Tiêu cứng đờ, đưa đám lĩnh mệnh: "Vâng, thưa sư phụ!"

Đù, bắt cô phải giải quyết con mèo kia trong vòng một tháng thì thà bảo cô chết đi còn hơn!

...

Sáng sớm hôm sau tại Lục trạch.

"Cậu nói cái gì?" Lục Sùng Sơn nghe cấp dưới báo cáo xong thì đứng phắt dậy, cực kì tức giận.

Nhan Như Ý ngồi một bên cũng lo lắng ra mặt: "Cậu nói Tống Lâm đã bán tất cả số cổ phần của cô ta... cho phía bên kia?"

"Đúng vậy, tôi đã kiểm tra qua rồi, tin này là chính xác."

"Đình Kiêu có biết không?" Lục Sùng Sơn trầm giọng nói.

"Lục tổng đã biết ạ."

"Được rồi, cậu đi xuống đi!" Lục Sùng Sơn không nhịn được xua xua tay.

Sau khi cấp dưới rời đi, sự tức giận của Lục Sùng Sơn không nén được nữa mà lập tức bùng phát: "Tống Lâm, những năm nay Lục thị có bạc đãi cô ta chút nào không, thế mà lúc này cô ta lại phản bội ngay được... đúng là đồ con hát vô tình! Câu này nói chẳng sai chút nào!"

Nhan Như Ý nhăn chặt đôi mày: "Tôi cứ nghĩ Tống Lâm này làm người không tệ... không ngờ..."

"Tiểu Bảo đâu? Thằng bé dậy chưa? Không thể trì hoãn được nữa!" Lục Sùng Sơn vội vàng giục.

Lúc đầu khi biết được Tiểu Bảo đồng ý xem xét mấy danh viện kia, đồng thời trong khoảng thời gian này cũng rất ngoan ngoãn ở lại Lục trạch mà nghiêm túc chọn lựa thì Lục Sùng Sơn rất vui vẻ.

Nhưng mà thời gian trôi qua, ông ta lại phát hiện cậu cháu này rất nghiêm túc và nghiêm túc quá mức. Chỉ là sơ tuyển thôi mà tốn thời gian lâu như vậy, thậm chí tới tận giờ còn chưa tổ chức được buổi nói chuyện nào.

Tình hình bây giờ quá khẩn cấp, thật sự không thể chờ tiếp được nữa!

"Ông nội, bà nội!" Lúc này một bánh bao nhỏ mềm mịn đi từ trên lầu xuống.
 

Hoa Tử

Sưu tầm
Tham gia
24/9/19
Bài viết
6,275
Điểm cảm xúc
592
Điểm
113
Chương 1664: Cháu trai mềm mềm đáng yêu
Hôm nay bánh bao nhỏ ăn mặc cực kì đáng yêu, khuôn mặt nhỏ nhắn hồng hào, cái giọng trẻ con líu lo gọi "ông nội", "bà nội" quả thực khiến người ta nhũn hết cả lòng, khiến bọn họ cảm thấy cho dù có phải hái sao trời cho nhóc cũng không hề do dự.

"Ôi Tiểu Bảo, đến cạnh ông nội nào!" Lục Sùng Sơn vừa rồi còn tức giận bừng bừng, nhưng vừa thấy cháu trai bảo bối liền vui vẻ ra mặt.

"Ông nội bế ~" Bé con nhiệt tình giơ hai cái tay ngắn ngủn chạy tới ông nội.

Lục Sùng Sơn vui vẻ đến không biết làm gì cho đúng, ông vội vàng ôm Tiểu Bảo vào lòng: "Được được được, ông nội bế cháu!"

"Ông nội, lát nữa ba muốn đón Tiểu Bảo về nhà! Lâu lắm rồi Tiểu Bảo không ở cùng ba rồi! Nhưng mà ông nội yên tâm nhé, Tiểu Bảo sẽ về sớm với ông nội thôi, ông nội đừng nhớ Tiểu Bảo quá nha!" Tiểu Bảo cứ như ông cụ non mà dỗ ngon dỗ ngọt ông nội mình.

Lục Sùng Sơn bị dỗ đến cực kì sung sướng: "Được được được, Tiểu Bảo nhà chúng ta vừa ngoan lại vừa hiếu thuận!"

Nhan Như Ý ho nhẹ một tiếng nhắc nhở, vừa lúc nãy là ai cuống cuồng lên thế hả? Kết quả vừa thấy Tiểu Bảo đã đem chuyện kia quẳng hết ra sau gáy...

Lúc này Lục Sùng Sơn mới phản ứng được, ông ta có chút lúng túng ho nhẹ một tiếng rồi nhìn cháu nội bảo bối: "Tiểu Bảo này, cái danh sách lúc trước cháu đã chọn xong chưa? Nhất định trong tháng này phải xong đấy!"

Cặp mắt Tiểu Bảo chuyển chuyển, nhóc biết đã thời gian kéo dài tới bây giờ đã là cực hạn chỉ có thể tiến hành bước kế tiếp. Vì thế nhóc dứt khoát gật đầu một cái: "Được ạ ông nội, Tiểu Bảo nhất định sẽ chọn xong sớm, mấy ngày nữa nhất định sẽ xong thôi!"

Lục Sùng Sơn nghe vậy thì thở phào nhẹ nhõm: "Vậy thì tốt, vậy thì tốt..."

Haizzz, quả nhiên vẫn là cháu nội bảo bối là ngoan nhất, tri kỉ nhất mà!

Tiểu Bảo chạy lạch bạch đến cạnh bà nội rồi kéo kéo tay bà nội, nhóc con nghiêm túc nói: "Bà nội, bà thích mẫu con dâu thế nào? Tiểu Bảo giúp bà nội chọn một người con dâu khéo léo hiểu chuyện y như Tiểu Bảo mới được! Người ấy phải cùng Tiểu Bảo chăm sóc, hiếu thuận với bà nội!"

Nhan Như Ý nghe Tiểu Bảo nói vậy thì cảm động đến rối tinh rối mù: "Tiểu Bảo ngoan quá, cám ơn cháu trai ngoan của bà..."

Nhan Như Ý với Lục Sùng Sơn đang sung sướng nói chuyện với cháu trai thì khóe mắt Lục Sùng Sơn liếc thấy bóng dáng con trai mình đứng ở cửa, sắc mặt cũng trầm xuống ngay tức khắc.

Lục Sùng Sơn: "Đến rồi đấy à."

Lục Đình Kiêu liếc nhìn con trai nhà mình đang dỗ hai ông bà già đến sung sướng: "Vâng, con tới đón Tiểu Bảo."

Sắc mặt Lục Sùng Sơn càng đen thùi, sao ông ta có thể không biết Lục Đình Kiêu đến đón Tiểu Bảo là để đi gặp người đàn bà kia, chẳng qua là ông ta không muốn chọc điểm này ra khiến Tiểu Bảo mất hứng mà thôi.

"Chuyện của Tống Lâm đã biết chưa?" Lục Sùng Sơn trầm giọng hỏi.

"Đã biết." Khuôn mặt tê liệt không cảm xúc của Lục Đình Kiêu càng khiến Lục Sùng Sơn có cảm giác đấm vào gối bông. Ông ta không muốn nói những lời không hay để rồi cãi vã trước mặt Tiểu Bảo nên cũng chỉ đành thôi: "Đi đi, đi đường cẩn thận một chút!"

"Tạm biệt ông nội, tạm biệt bà nội!"

"Ừ, tạm biệt Tiểu Bảo!"

"Đi đường cẩn thận!"

...

Sau khi bước lên xe, Tiểu Bảo lập tức đổi từ trạng thái cháu trai ngoan hiền về bộ dạng cao quý lạnh lùng.

"Mẹ đâu?"

"Ở chỗ dì Thiên Tâm của con, lát nữa chúng ta cùng qua sân bay tiễn dì ấy." Lục Đình Kiêu trả lời.

"Ừm." Bánh bao nhỏ gật đầu một cái rồi không nói gì nữa, nhóc chỉ vùi đầu bấm máy điện thoại không biết đang làm cái gì.
 

Hoa Tử

Sưu tầm
Tham gia
24/9/19
Bài viết
6,275
Điểm cảm xúc
592
Điểm
113
Chương 1665: Cũng không phải là tình yêu
Mạc gia.

Mạc Lăng Thiên đang ngủ thì đột nhiên bị một tràng tiếng chuông điện thoại đánh thức, anh ta tức giận bắt máy: "Thằng nào? Mới sáng sớm... đã muốn chết rồi hả?"

"Mẹ nó! Mạc Lăng Thiên, hôm nay là ngày ông đây kết hôn đấy, chú đã nói sẽ đi đón dâu với anh em cơ mà? Nhìn xem giờ là mấy giờ rồi hả?" Bên kia di động vang lên tiếng đàn ông đang nổi giận đùng đùng.

Sắc mặc Mạc Lăng Thiên hơi đổi, mơ màng lẩm bẩm: "Đón dâu?"

"Đệch mợ! Đừng nói với tôi là quên thật đó chứ? Tôi nói chú này, Mạc Lăng Thiên, chú gần đây bị làm sao thế? Cả ngày tâm trí không yên, tụ họp không đến, hoạt động tập thể cũng không tham gia! Bây giờ ngay cả chuyện lớn như chuyện ông đây kết hôn cũng quên là thế nào!"

"Ồn chết đi được, nói nhảm ít thôi, tôi tới ngay đây! Tắt máy nhá!" Mạc Lăng Thiên cúp máy, phiền muộn mà vò vò mái tóc rối tung rối bù rồi nhanh chóng thay quần áo, rửa mặt mũi, sau đó phóng như bay xuống lầu.

Trong phòng khách, Mạc Kiến Chương cùng Khang Thục Huệ đang ăn sáng.

Mạc Lăng Thiên tiện tay cầm một lát bánh mì: "Ba mẹ, con không ăn sáng, có việc gấp cần đi trước!"

Khang Thục Huệ cau mày gọi lại: "Dù gì cũng ăn mấy miếng rồi đi, mới sáng sớm thế đã vội vã đi đâu?"

"Hạo Tử cưới!" Mạc Lăng Thiên thuận miệng nói.

"À... đúng rồi... hôm nay là ngày cưới của thằng nhóc nhà họ Trác..." Khang Thục Huệ giật mình nghĩ tới, sắc mặt có hơi hoảng hốt mà lầm bầm, một lúc lâu sau mới hoàn hồn: "Vậy con mau đi đi, đừng tới trễ!"

"Dạ." Mặc Lăng Thiên buồn bực bước vội ra cửa, vừa tới cửa thì sắc mặt của anh ta trầm hẳn xuống.

Nếu là trước đây thì đừng nói bạn bè của anh kết hôn, mà chỉ cần chúng nó có bạn gái thôi thì anh đã bị ba mẹ nói ba ngày ba đêm giục tìm bạn gái kết hôn rồi.

Nhưng mà, từ sau khi chuyện kia xảy ra, hai người họ chưa một lần yêu cầu anh phải tìm bạn gái hay giục giã kết hôn...

Từ sau 20 tuổi, chưa bao giờ lỗ tai của anh lại nhẹ nhõm, yên tĩnh như vậy...

Yên tĩnh như thế... thật là chẳng quen chút nào...

Trong đầu anh vẫn thi thoảng vang lên giọng người con gái ấy đang nỉ non... Lăng Thiên, đây là... chuyện cuối cùng em làm vì anh...

Anh biết mình nợ cô gái ấy quá nhiều nhưng đó là sự tự trách cùng áy náy chứ không phải tình yêu.

Mặc Lăng Thiên vuốt mặt, dùng sức xua đi những suy nghĩ bừa bộn trong đầu, rồi nổ máy lái xe.

...

Sân bay Đế Đô.

Ninh Tịch dùng sức ôm chặt lấy cô gái trước mặt: "Chị Thiên Tâm! Em không muốn xa chị đâu!"

"Chị sẽ thường xuyên liên lạc với em mà."

"Chị nhớ chăm sóc bản thân cho tốt, nếu có chuyện gì cần nhất định phải nói cho em!"

"Được mà!"

"Còn có thuốc mà Annie đưa chị cũng phải nhớ uống tiếp đó, trị an của nước ngoài không bằng trong nước, chị nhất định phải cẩn thận, buổi tối không được ra ngoài một mình, còn có, còn có..."

Thấy Ninh Tịch nói mãi không xong thì bên cạnh vang lên một giọng nói vô cùng bất đắc dĩ: "Làm ơn đi, có tôi ở cạnh rồi mà cô còn phải lo lắng như vậy sao? Tôi đảm bảo có thể thu xếp mọi chuyện ổn thỏa cho Thiên Tâm, xin cô cứ yên tâm đi ha!"

Ninh Tịch ôm Thiên Tâm, có chút cảnh giác trợn mắt nhìn Tần Mộc Phong một cái: "Tôi không yên tâm nhất là anh thì có!"

Tầm Mộc Phong tỏ vẻ mình vô tội rồi quay sang phía Lục Đình Kiêu xin giúp đỡ.

Lục Đình Kiêu túm lấy vai Ninh Tịch vỗ vỗ mấy cái trấn an: "Được rồi, ngoan, sắp trễ giờ rồi! Mộc Phong cũng khá quen bên kia, đến lúc đó anh sẽ để trợ lý chi nhánh bên ấy đi đón họ, sẽ không có vấn đề gì đâu."

"Được rồi..." Ninh Tịch lúc này mới có chút yên lòng buông Ninh Thiên Tâm ra: "Chị Thiên Tâm, hẹn gặp lại! Tiểu Bảo tới đây nào, nói tạm biệt với dì con đi!"
 
Trạng thái
Không mở trả lời sau này.
Top