Trạng thái
Không mở trả lời sau này.
[Ngôn tình] Chọc Tức Vợ Yêu - Mua Một Tặng Một - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

Hoa Tử

Sưu tầm
Tham gia
24/9/19
Bài viết
6,612
Điểm cảm xúc
674
Điểm
113
Chương 1631: Đừng dằn vặt tụi này nữa
Có rất nhiều diễn viên xuất sắc vì quá nhập vai mà sau khi kết thúc quay phim cả một thời gian dài vẫn không thể thoát vai được, thậm chí còn mắc bệnh trầm cảm.

"Ninh Tịch, đừng ngẩn ra đó nữa, chúc mừng em, hoan nghênh em gia nhập đoàn làm phim Mẹ!" Tống Lâm nhẹ nhàng nói muốn giúp Ninh Tịch thoát vai.

Cuối cùng mắt Ninh Tịch cũng lấy lại tiêu cự, đây là ý gì?

Giang Hành Chu - người luôn tỏ ra nghiêm nghị giờ sắc mặt cũng có vài phần tán thưởng, ngữ khí cũng nhu hòa đi nhiều: "Ninh Tịch, cô thể hiện rất tốt, thử vai qua rồi, quản lý tới chưa? Nếu như có thể, hôm nay chúng ta có thể kí hợp đồng luôn."

"Đến rồi, đang ở bên ngoài ạ..." Ninh Tịch trả lời theo phản xạ, lúc này cô mới khôi phục lại thần trí.

Qua rồi?

Vậy là cô có được vai diễn rồi sao?

"Cảm ơn đạo diễn! Cảm ơn chị Lâm! Cảm ơn các vị giám khảo!" Ninh Tịch cảm kích nói tiếng cảm ơn, sau đó chạy ra báo tin tốt này cho Lâm Chi Chi.

Trong phòng thử vai.

Cuối cùng cũng giải quyết được vấn đề đau đầu bao lâu nay, Giang Hành Chu thở phào nhẹ nhõm rồi đảo mắt nhìn mấy người bên cạnh: "Cái gì gọi là quá được, đã thấy chưa?"

Những người khác lập tức gật đầu lia lịa, cùng nhao nhao lên tiếng cảm thán.

"Đạo diễn Giang đúng là người chuyên nghiệp! Tôi phục ông rồi đấy!"

"Nói ra thì cô gái này tuy còn trẻ nhưng không đơn giản chút nào! Ngay đến Tưởng Tâm Di cũng không diễn được đến mức này! Lần trước không phát huy được, may mà lại thử vai thêm lần nữa!"

"Hậu sinh khả úy* đấy!"

*Hậu sinh khả úy: người lớp sau có tài hơn người lớp trước.

...

"Chị Chi Chi! Em qua rồi!" Ninh Tịch vừa ra liền chạy tới trước mặt Lâm Chi Chi.

Ninh Tịch vào mười phút, tuy so với Tưởng Tâm Di không tính là dài nhưng cũng đủ để Lâm Chi Chi cảm thấy sốt ruột. Giờ thấy Ninh Tịch mang tin tốt ra, một người luôn bình tĩnh như cô cũng có vài phần bất ngờ và vui mừng: "Thật sao? Đạo diễn nói thế nào?"

"Đạo diễn bảo hôm nay có thể kí hợp đồng, kêu chị vào đó đấy!" Ninh Tịch vừa nói xong thì bỗng nghĩ tới chuyện gì, vội nhìn vào đồng hồ nói: "Chị Chi Chi, chuyện hợp đồng làm phiền chị, em có chuyện gấp, em đi trước nhé!"

Bây giờ đã là 8 giờ 40 phút, còn 20 phút nữa là tới giờ hẹn rồi.

"Không sao, em đi trước đi, bên này cứ giao cho chị!"

"Vâng, thế em đi trước đây, có gì thì gọi điện cho em!"

...

Ra khỏi tòa nhà thử vai, Ninh Tịch lái xe tới thẳng cục cảnh sát.

Trước cửa đồn cảnh sát, cô thấy Đường Dạ, Phong Tiêu Tiêu, Annie ngoài ra còn một người trông giống như luật sư đã đợi sẵn ở đó.

"Anh Tịch! Cuối cùng anh cũng đến rồi!" Thấy Ninh Tịch đang vội vã chạy tới, Annie kích động chạy ra đón: "Em còn tưởng anh không đến được cơ! Đang định gọi điện cho anh, lại sợ làm phiền anh lúc thử vai!"

"Xin lỗi, buổi thử vai vừa mới kết thúc!"

"Kết quả thế nào? Có thuận lợi không?" Annie quan tâm hỏi.

Ninh Tịch mỉm cười nói: "Ừm, thuận lợi!"

"Thật tốt quá, chúc mừng anh!" Annie cảm thấy mừng thay cô.

Lúc này, Đường Dạ ho khẽ một cái ngắt lời hai người: "Sắp đến giờ rồi."

Ninh Tịch nhìn Đường Dạ có chút không biết phải làm sao: "Vậy... Đại sư huynh, muội muốn xin chỉ thị, giờ muội vào đó phải nói gì đây? Chỉ vào xem tình trạng của anh ta thế nào thôi à?"

Lúc này, Phong Tiêu Tiêu chen tới, ôm Ninh Tịch chen miệng vào: "Tiểu sư muội, xin muội hãy khuyên Lão Đại đi, xin hãy thương xót lấy tụi này, đừng có dằn vặt tụi này nữa, mau ra khỏi đó đi được không, bên ngoài sắp loạn lên rồi đây này? Ở trong đó thoải mái lắm sao? Vui đến nỗi quên hết anh em đồng bọn rồi à?"

"Ặc..." Ninh Tịch đổ mồ hôi, nói vậy là tên đó căn bản không muốn ra ngoài hả?

Cô đã sớm đoán được mà...

"Vâng... muội sẽ cố gắng..."
 

Hoa Tử

Sưu tầm
Tham gia
24/9/19
Bài viết
6,612
Điểm cảm xúc
674
Điểm
113
Chương 1632: Người ta lo lắng cho anh mà
Sau đó, Ninh Tịch được nhân viên công tác dẫn vào phòng thăm hỏi.

Người kia ngồi cách tấm kính ở phía đối diện, lười nhác chống tay lên đầu, trông có vẻ bực bội vì bị làm phiền, không hề có dáng vẻ tiều tụy của một gã phạm nhân nên có gì cả. Ngược lại, trông anh ta còn phách lối hơn, như thể nơi anh ta vào không phải là nhà giam mà là lãnh địa của anh ta vậy...

"Tìm tôi có chuyện gì không?"

Mẹ nó, nghe cái giọng này xem, làm như đây là nhà anh không bằng.

Sau khi biết mối quan hệ giữa Vân Thâm và Lục Đình Kiêu, đây là lần đầu tiên cô gặp anh ta, nhất thời không biết nên dùng thái độ gì để đối mặt với anh ta cả.

Ninh Tịch không nhịn được liếc nhìn anh ta mấy cái, thầm tự hỏi, tên này thật sự là anh em cùng cha khác mẹ với Lục Đình Kiêu sao?

Bất kể là tướng mạo hay tính cách và khí chất, thật sự không giống chút nào cả...

Kì diệu thật đó...

Đột biến gien à...

"Nhìn đủ chưa?" Cảm giác được Ninh Tịch đang quan sát mình, Vân Thâm hơi nheo mắt lại.

Lúc này, Ninh Tịch mới tỉnh táo lại: "Khụ khụ, cũng không có gì, tôi đến để chuyển lời thôi, anh ở đây đủ chưa? Định lúc nào thì ra?"

Con ngươi Vân Thâm lướt qua một tia ý lạnh, anh ta lạnh lùng nói: "Trả lời sai."

Nói rồi đứng dậy định đi mất.

Ninh Tịch ngẩn cả ra.

Sao chưa nói gì đã đi rồi?

Mất công cô chạy vội tới đây như chó vậy...

"Đợi... đợi đã! Đợi chút!" Ninh Tịch cuống cuồng áp thẳng mặt lên tấm kính: "Sao lại trả lời sai? Được rồi, cứ xem là sai đi, vậy tốt xấu gì anh cũng phải cho tôi một gợi ý chứ!"

Người đàn ông đang định đi ngiêng đầu lại nhìn cô rồi tỏ ra khoan hồng độ lượng ngồi lại, lười nhác nói: "Vậy cho em thêm một cơ hội nữa, tìm tôi làm gì?"

Đệch...

Khóe miệng Ninh Tịch giật giật đưa tay đỡ trán, tôi tìm anh còn có thể để làm gì chứ? Chỉ tới chuyển lời thôi mà! Không thì làm gì được nữa?

Đáp án này sai, vậy đáp án chính xác là gì? Tên này rốt cuộc có ý gì nhỉ?

Ninh Tịch sắp bị hành cho phát điên rồi, hoàn toàn không thể hiểu nổi suy nghĩ của tên điên kia...

Nín nhịn hồi lâu, Ninh Tịch buông một câu: "Tôi có thể xin sự trợ giúp tại chỗ không?"

Người kia nhíu mày.

Ninh Tịch thấy anh ta không nói gì, coi như anh ta ngầm cho phép, cô vội gọi điện cho Đường Dạ.

"Alo? Tình hình thế nào rồi?"

Ninh Tịch hạ thấp giọng: "Không phải lo, vẫn sống nhăn răng, có vẻ muốn hành chết chúng ta thật đấy! Còn về việc khuyên anh ta ra ngoài... cái tên thần kinh này, muội không thể nào nói chuyện với anh ta được! Vừa vào đã hỏi sao muội lại tới tìm anh ta, muội nói muội tới chuyển lời, hỏi anh ta bao giờ thì ra, anh ta lại nói đáp án của muội bị sai, sau đó chẳng nói chẳng rằng quay đầu đi thẳng, giờ muội đang tranh thủ cơ hội trả lời lần hai..."

"..." Đường Dạ ở đầu dây bên kia im lặng hồi lâu, đại khái là đang hạn hán lời không biết nói gì.

Sau đó, hình như bên kia bị Phong Tiêu Tiêu giật mất điện thoại nên có giọng Phong Tiêu Tiêu truyền tới: "Ngu quá! Sao lại tới tìm anh ta á! Vì người ta lo lắng cho anh! Bảy chữ! Đáp án chính xác đấy! Hiểu chưa?"

Ninh Tịch: "..."

Phong Tiêu Tiêu vừa nói vừa lầm bầm chửi: "Tiểu sư muội, tỷ nói muội nghe, con hàng này nín nhịn lâu quá, đã thế tính tình lại còn trẻ con, tám phần chẳng qua là muốn được muội quan tâm thôi!"

"Không đến nỗi vậy chứ?"

"Không tin thì muội thử xem!"

"Được rồi! Để muội thử nói chuyện lại xem, nếu vẫn không được thì muội cũng hết cách đấy nhé..."

Cái gì mà "vì người ta quan tâm anh mà", có đánh chết cô cũng không nói ra cái câu đó đâu nhé?
 

Hoa Tử

Sưu tầm
Tham gia
24/9/19
Bài viết
6,612
Điểm cảm xúc
674
Điểm
113
Chương 1633: Chui vào đây mang ông ra
"Vậy muội đừng dập máy, để có gì thì tỷ còn kịp thời cứu nguy cho!" Phong Tiêu Tiêu tỏ ra nghiêm túc nói, cố che giấu việc chẳng qua cô chỉ muốn hóng hớt mà thôi.

Ninh Tịch nghĩ rồi thấy cũng không có gì, với lại vừa hay để họ biết luôn tên này khó chơi đến thế nào, cô thật sự cũng đã tận lực rồi.

Thế nên Ninh Tịch không dập diện thoại, ngồi về chỗ.

"Trước lúc tôi trả lời anh, anh có thể trả lời một câu của tôi trước không? Sao anh lại muốn ở trong này?" Ninh Tịch hỏi.

Người kia nhếch lên một điệu cười trào phúng: "Để em nhìn xem chính nhân quân tử trong lòng em là người đạo mạo đến thế thế nào."

Ninh Tịch nghe vậy cau mày lại.

Ý của anh ta là, chuyện này là do Lục Đình Kiêu làm?

"Trước tiên không nói chuyện này rốt cuộc là do ai làm, kể cả là người bên phía Lục Đình Kiêu ra tay thì giờ các anh đang ở phía đối lập nhau, trước đây anh cũng gây không ít rắc rối cho Lục thị mà đúng không?" Ninh Tịch mở miệng.

Người kia vẫn tỏ ra thản nhiên nói: "Thế thì sao, tôi không phải là người tốt, nhưng từ trước tới giờ khi đứng trước mặt em tôi chưa từng che giấu em điều gì."

Ninh Tịch: "..."

Mẹ nó, sao vặn vẹo quá vậy.

Quả nhiên không có cách nào để truyền đạt được...

Trước mắt Ninh Tịch hiện lên gương mặt nhỏ nhắn đáng yêu đang lo lắng của Annie, thế nên cô cố nén lại tiếp tục khuyên nhủ: "Chúng tôi đều rất lo cho anh, nếu là vì lí do này, thật sự đâu cần thiết. Được rồi, giờ tôi biết rồi, tôi biết anh ấy ra vẻ đạo mạo rồi, được chưa?"

Phong Tiêu Tiêu đầu dây bên kia cuống lên: "Ơ, tiểu sư muội, muội như vậy không được đâu! Những lời anh ta vừa nói chẳng qua là cái cớ thôi, chỉ có câu mà tỷ nói với muội mới là đáp án chính xác duy nhất thôi, nhiều hay ít hơn một chữ đều không được..."

Ninh Tịch không còn gì để nói, cô đâu thể nói ra câu đó chứ?

"Em hết cơ hội rồi." Người đàn ông kia nói xong, đứng thẳng dậy đi mất.

"Này... anh..." Ninh Tịch đang định gọi anh ta lại, nhưng không biết có phải vì đứng dậy gấp quá không mà trước mắt cô tối sầm lại, choáng váng hết cả đầu óc, cô cố gắng đứng vững lại nhưng đột nhiên mất ý thức...

"Bụp..."

Phía sau truyền tới tiếng động lạ.

Vân Thâm đi được một nửa theo phản xạ ngoảnh lại thì thấy cô gái phía sau không biết tại sao lại ngất xỉu dưới đất.

"Ninh Tịch!!!" Anh ta nhanh chóng xông tới, gương mặt lười nhác mang theo vẻ lạnh lùng lúc này trở nên hoảng loạn: "Chết tiệt, cô đừng có giở trò với tôi!"

Cô gái nằm dưới đất vẫn không có chút động tĩnh gì, vẻ mặt tái xanh nhíu chặt mày, hô hấp ngày càng gấp gáp.

"Này? Chuyện gì thế chuyện gì thế... Tiểu sư muội, muội sao thế?" Điện thoại rơi bên cạnh Ninh Tịch truyền tới tiếng gọi nôn nóng của Phong Tiêu Tiêu.

"Xảy ra chuyện gì?" Đường Dạ cũng nói chen vào.

Lúc này, sắc mặt Vân Thâm trở nên khó coi cực độ, anh ta tới gần trước cửa khoét kính, gào ra ngoài...

"Đường Dạ! Lập tức chui vào đây mang ông ra!!!"

Đường Dạ: "..."

Phong Tiêu Tiêu: "..."

...

Đường Dạ lập tức đưa luật sư theo tức tốc chạy vào.

Không đến năm phút, người đã được thả ra, hơn nữa còn được mời ra một cách cung kính.

"Người đâu?" Người kia vừa ra đã đanh mặt hỏi.

Ninh Tịch ban nãy bị ngất nên đã được người của cục cảnh sát đỡ ra ngoài.

"Trên xe." Đường Dạ đáp.

"Đỡ lên xe rồi, đừng lo, có Annie ở đó!" Phong Tiêu Tiêu vội nói.

Người đàn ông trước đó còn đang ung dung ngồi trong đồn giờ chạy ra ngoài nhanh như cơn gió...
 

Hoa Tử

Sưu tầm
Tham gia
24/9/19
Bài viết
6,612
Điểm cảm xúc
674
Điểm
113
Chương 1634: Hơi ác quá rồi đấy
Trên phần ghế rộng rãi phía sau xe SUV, Annie đang chăm sóc cho Ninh Tịch bị hôn mê.

Bỗng "soạt" một tiếng, cửa xe bị ai đó giật ra, Vân Thâm bực bội leo lên xe, cau mày nhìn cô gái đang nằm trên ghế: "Bị làm sao thế?"

Annie dè dặt nhìn anh ta một cái, sau đó cân nhắc chút rồi mới nói: "Em vừa bắt mạch cho anh Tịch... anh ấy bị ngất xỉu vì bị kích động quá độ, mất sức..."

Lúc này, Đường Dạ và Phong Tiêu Tiêu cũng đã lên xe theo, Phong Tiêu Tiêu nghe vậy thò đầu từ ghế phụ lái ra sau kinh hãi nói: "Đệch! Kích động quá độ... mất sức... Lão Đại, rốt cuộc ban nãy anh làm gì tiểu sư muội thế?"

Chỉ có vài phút ngắn ngủi thôi mà có thể khiến tiểu sư muội thành ra thế này, hơi ác quá rồi đấy!

Vân Thâm nhìn chằm chằm lên gương mặt tái nhợt của Ninh Tịch, nhớ lại chuyện vừa xảy ra ở đồn cảnh sát, anh ta mím môi lạnh lùng nhìn Phong Tiêu Tiêu: "Câm miệng! Cô ta mà yếu đuối thế à?"

"Ờ thì..." Phong Tiêu Tiêu nghĩ nghĩ một hồi, tỏ ý rất có lí, gật đầu lầm bầm: "Cũng phải... nếu thật sự yếu như vậy, sớm đã bị anh làm tức chết trăm lần rồi... Thế chuyện là sao? Chuyện gì khiến tâm trạng của Tiểu sư muội bị kích động đến vậy?"

Trong xe lập tức yên tĩnh xuống, sau đó Đường Dạ nói: "Có thể là vì buổi thử vai hồi sáng."

Annie nghĩ rồi cũng nói: "Tối qua anh Tịch có nói với em sáng nay anh ấy phải đi thử vai, ngoài ra cũng không nói sáng còn có chuyện gì khác không, sau khi buổi thử vai kết thúc anh ấy lập tức chạy thẳng tới đây luôn..."

Thế nên, có lẽ chỉ có thể là vì chuyện này thôi.

"Lấy đoạn video thử vai của cô ta về cho tôi!" Vân Thâm thâm trầm nói.

Khóe miệng Phong Tiêu Tiêu giật giật: "Lão Đại à, chuyện này không ổn đâu?"

Vân Tâm lạnh lùng đảo mắt tới: "Cô rảnh lắm đúng không? Nhiệp vụ cấp S đã hoàn thành chưa?"

Vẻ mặt Phong Tiêu Tiêu lập tức như ăn phải shit: "Ha ha, tôi đi ngay đây! Tôi đi là được chứ gì…"

Ba năm trước, sư phụ có giao cho cô một nhiệm vụ cấp S là ám sát một nhân vật quan trọng, nhưng người đó thật sự quá khó giải quyết, ròng rã ba năm trời cô không thể tìm được cơ hội ra tay, đã tròn ba năm rồi đấy! Đối với cô mà nói đây đúng là một sự sỉ nhục!

Mẹ nó nữa, đợi tên kia rơi vào tay cô rồi, cô nhất định sẽ hiếp xong rồi giết chết hắn!!!

Phong Tiêu Tiêu nhục nhã chạy mất, còn Đường Dạ vẫn nghe theo lời Vân Thâm giúp anh ta lấy đoạn video thử vai hồi sáng về.

Đường Dạ: "Đã gửi vào điện thoại anh rồi."

Vân Thâm đeo tai nghe vào, bật đoạn video lên.

Không biết anh ta nhìn thấy gì mà sắc mặt ngày càng kém, xem được một nửa thì ném điện thoại đi, u ám nhìn cô gái đang nằm trên ghế, ngón tay thon dài lạnh lẽo miết lấy cái cằm xinh đẹp của cô: "Ngu ngốc..."

Annie thấy tay Vân Thâm bóp ngày càng mạnh, cằm Ninh Tịch đã bị bóp đỏ lên liền lo lắng không thôi: "Anh... Anh Thâm, để em đưa anh Tịch về nghỉ nhé?"

Người đàn ông kia lạnh lùng nhìn cô: "Tới chỗ tôi."

Annie sợ hãi khuyên, "Nhưng... anh Thâm... chỗ anh đáng sợ lắm... anh Tịch sẽ bị sợ đấy... Giờ tinh thần của anh ấy không chịu nổi đả kích đâu... anh ấy cần nghỉ ngơi thật tốt..."

Vẻ mặt tên kia đáng sợ quá nên giọng Annie ngày càng nhỏ lại.

Kết quả là, kẻ nào đó trước giờ luôn chuyên quyền độc đoán sao có thể nghe theo ý kiến của ai khác được, thế nên cuối cùng vẫn đưa Ninh Tịch về nhà ma của mình...
 

Hoa Tử

Sưu tầm
Tham gia
24/9/19
Bài viết
6,612
Điểm cảm xúc
674
Điểm
113
Chương 1635: Từ nay về sau cô là của tôi
"Trong hai tiếng, chỉnh lại hết cái nơi quỷ quái này lại cho tôi." Vân Thâm bỏ lại một câu, rồi đóng sầm cửa phòng ngủ lại.

Annie nhìn cánh cửa khép chặt, tỏ ra lo lắng và tự trách: "Anh Tịch sẽ không có chuyện gì chứ?"

Dù sao đây cũng là chuyện cô nhờ anh Tịch giúp, lỡ anh Tịch xảy ra chuyện gì...

Đường Dạ: "Không sao, anh sẽ trông chừng cho."

Thấy Đường Dạ mở lời, Annie cũng yên tâm hơn một chút: "Vậy em đi làm việc trước, có gì nhất định phải nói với em đấy!"

Anh Thâm vẫn còn rất quan tâm tới anh Tịch nhỉ, thấy anh Tịch bị ngất liền tỏ ra lo lắng như vậy, biết anh Tịch sẽ sợ nhưng vẫn cố chấp đưa anh ấy về đây, còn đặc biệt dặn cô chỉnh lại chỗ này nữa.

...

Trong phòng ngủ, trên chiếc giường rộng rãi mềm mại, cô gái chìm sâu vào giấc ngủ.

Vân Thâm đứng cạnh giường lẳng lặng nhìn cô ngủ say, trên mặt thoáng có chút dao động, có vẻ như đang chìm trong hồi ức nào đó từ rất lâu rồi...

Năm ấy, khi lần đầu tiên gặp cô, cô đang bị một đám lưu manh ức hiếp.

Đó là bọn lưu manh có tiếng trong vùng, thích nhất là chơi đùa những cô gái người Hoa không có bối cảnh, tên nào cũng đã từng giết người. Bang phái chống lưng của bọn chúng không kiêng dè bất cứ ai, chỉ cần bị đám người đó nhắm vào, không chết cũng sẽ bị hủy hoại.

Sau khi thấy gương mặt cô, trong nháy mắt anh liền hiểu tại sao bọn chúng lại nhắm tới cô.

Tuy trông cô có vẻ sa sút tinh thần nhưng lại có một gương mặt xinh đẹp, đặc biệt cái dáng vẻ mỏng manh dễ bắt nạt kia càng khiến bọn chúng muốn ức hiếp cô hơn.

Anh không tẻ nhạt đến nỗi đi quản cả chuyện này nên vẫn tiếp tục đứng ở ban công quan sát lũ giun dế đánh nhau...

Nhưng không ngờ tình huống sau đó lại vượt ngoài sức tưởng tượng của anh...

Giây phút đám côn đồ kia áp sát lại, cô gái liền móc một khẩu súng từ sau lưng ra.

Ở Mỹ, mang súng theo người là hợp pháp, cô có súng trong người cũng không có gì là kì lạ cả.

Chậc, rõ ràng là tay mơ lần đầu tiên sờ vào súng nên tay vẫn còn run, ánh mắt vô cùng hoảng loạn, chẳng qua cô cũng chỉ đang vùng vẫy một cách vô vị và nực cười thôi.

Anh quá hiểu đám người này, nhỏ bé nhu nhược, dù có cầm dao mổ trong tay chẳng có tác dụng gì.

Cô không dám nổ súng đâu.

Sau đó, mọi chuyện diễn ra như anh dự liệu, đó là một cuộc hành hạ từ một phía.

Nhưng... là cô gái hành hạ lũ cặn bã kia.

"Đoàng" một tiếng, một viên đạn trúng ngay giữa trán một tên lưu manh đang cười càn rỡ nhất, bắn đúng vào chỗ hiểm nên một phát chết tươi.

Lại "đoàng" một tiếng nữa, một tên khác ngã xuống, vẫn ở vị trí cũ.

Người mà anh ta kết luận tuyệt đối không dám nổi súng trong phút chốc đã nổ hai phát.

Cơ thể cô run lên cầm cập, mồ hôi chảy ra như tắm, đôi mắt to tràn ngập nỗi khiếp sợ, nhưng khoảnh khắc cô nổ súng lại bình tĩnh đến đáng sợ. Rõ ràng là lần đầu tiên bắn súng nhưng phát nào phát nấy đều vào đúng chỗ trí mạng...

Nếu như chỉ là một người bình thường, dù là động vật cũng chưa chắc đã dám nổ súng, huống hồ đây còn là con người đang sống nhăn sống nhở?

Thật đúng là một cô gái thú vị...

Nhưng tiếc là, tiếng súng chọc tới đồng bọn của lũ kia, tối này cô vẫn phải chết thôi.

...

Trong mơ, Ninh Tịch mơ một giấc mơ thật dài, cô mơ thấy nhiều thứ tại nhà họ Ninh, mơ thấy vụ tai nạn xe năm ấy, mơ thấy cơ thể tím ngắt của đứa bé, thậm chí còn mơ thấy lần cô suýt chết ở Los Angeles nữa...

Cô mơ thấy cô đã giết người, mơ thấy cô bị một đám người hung hãn, ác độc bao vây không có đường thối lui và một chàng trai tóc trắng từ trên trời giáng xuống trước mặt cô, nói với cô: Tôi đã cứu cô, từ nay về sau cô chính là của tôi...
 

Hoa Tử

Sưu tầm
Tham gia
24/9/19
Bài viết
6,612
Điểm cảm xúc
674
Điểm
113
Chương 1636: Thời điểm dễ quyến rũ nhất
Rõ ràng là một người yếu đuối như vậy...

Nhưng, từ cái khoảnh khắc cô nổ súng cho đến khi đưa cô về tổ chức cho đến nay, cô luôn khiến anh bất ngờ hết lần này tới lần khác.

Cô như một cọng cỏ dại ở tầng lớp thấp nhất nhưng lại mang sinh mệnh cứng rắn nhất, hấp thụ mọi thứ xung quanh mình một cách điên cuồng để trưởng thành.

Hoặc có lẽ, là vì cuộc sống của anh quá vô vị mà không biết từ lúc nào cô đã trở thành thú vui duy nhất của anh, là điều duy nhất anh không thể xác định và nắm bắt trong cuộc đời này…

Không biết từ khi nào, khi thấy đám con gái kia cười nói, làm nũng với cô trong lòng anh lại dâng lên một suy nghĩ ác độc. Sau khi biết cô có ý muốn về nước, cái suy nghĩ ác độc đó ngày càng không thể khống chế nổi nữa, anh bất chấp tất cả hủy đi giao ước ban đầu với cô, cự tuyệt việc thả cô đi... rồi lại đưa ra một yêu cầu như thế, mặc dù biết rõ nó cũng không thể giữ nổi chân cô.

Anh sớm nên quen với việc tất cả những thứ mà anh coi trọng cuối cùng rồi cũng sẽ không níu giữ được...

...

"Anh Dạ, em đã bảo người sắp xếp đâu vào đấy rồi, anh Thâm anh ấy... vẫn chưa ra ạ?"

Annie lo lắng đứng ngoài cửa, hai người sắp ở trong đó hai tiếng đồng hồ rồi.

Bên trong vẫn rất yên tĩnh, nhưng nếu yên tĩnh như thế thì lại quá kì lạ, Đường Dạ nhíu mày rồi đưa tay gõ nhẹ lên cửa phòng. Bên trong vẫn không có bất cứ phản ứng gì, Đường Dạ lại gõ tiếp, cũng không thấy có phản ứng gì, anh lập tức biến sắc, đẩy thẳng cửa phòng xông vào, Annie cũng lo lắng không thôi bám sát theo và rồi hai người họ đứng sững lại ở cửa.

Ninh Tịch nằm trên giường đang say giấc nồng, còn Vân Thâm... thì lại đang nằm nhoài bên cạnh giường, yên lặng khép mắt, trông có vẻ như là ngủ rồi...

Trong cơn mơ, ngón tay của Vân Thâm vô tình tóm lấy góc tay áo của Ninh Tịch.

"Anh Thâm..." Annie giật mình lẩm bẩm.

Đường Dạ nhìn người đàn ông đang yên ắng chìm sâu trong giấc ngủ, khẽ thở dài: "Để cậu ấy ngủ một lát đi."

Annie gật dầu: "Từ lúc... từ lúc từ cuộc họp gia tộc của Lục gia về đến giờ... hình như anh Thâm chưa hề ngủ hay sao ấy..."

"Ối dồi cái mắt chó của tôi! Không ngờ tôi lại được thấy một cảnh ấm áp, đẹp đẽ thế này..." Không biết Phong Tiêu Tiêu về từ lúc nào, thò đầu vào thì thấy cảnh này thật đúng là như trông thấy quỷ.

"Suỵt, đừng làm ồn họ..."

Sau khi đóng cửa lại, Phong Tiêu Tiêu vẫn chưa hết kinh ngạc: "Tôi còn tưởng tên kia đưa Tiểu sư muội về sẽ lại phát điên lên cơ... Cái này thì thà phát điên còn hơn... sợ vãi linh hồn..."

"Anh Thâm không có đáng sợ vậy đâu!" Annie lầm bầm.

Phong Tiêu Tiêu liếc Annie một cái rồi bĩu môi nói: "Nếu không phải đầu óc tên đó có vấn đề thì có khi sớm đã có được Tiểu sư muội rồi đấy nhé? Tròn bốn năm trời, bao nhiêu cơ hội như thế! Còn từng làm anh hùng cứu mỹ nhân nữa! Năm ấy Tiểu sư muội mới bao tuổi đâu? Đó là thời diểm dễ bị quyến rũ nhất đấy! Bài tốt như vậy mà bị anh ta đánh thành thế này tôi cũng chịu luôn! Giờ thì hay rồi... có muốn hối hận cũng không kịp..."

Phong Tiêu Tiêu cứ mắng mỏ suốt, mà Đường Dạ ở bên cạnh từ đầu tới cuối lại chẳng nói gì.

Anh cũng được xem như là cùng lớn lên từ nhỏ với người kia, người kia... chẳng qua chỉ là không biết thể hiện tình cảm của mình, lại càng không hiểu cách làm thế nào để đối xử tốt với một người thôi... Hoặc có lẽ, trong tiềm thức của người kia không muốn dành cho ai đó quá nhiều tình cảm, càng không muốn cho bất cứ ai biết con người thật của mình...

...

Vì quá mệt mỏi nên Ninh Tịch ngủ một giấc rất sâu, tới lúc tỉnh lại, trong lúc mơ màng liền đối mặt với gương mặt đang ngủ phóng to trước mắt, cô sợ đến mức tỉnh hẳn.
 

Hoa Tử

Sưu tầm
Tham gia
24/9/19
Bài viết
6,612
Điểm cảm xúc
674
Điểm
113
Chương 1637: Tự mình bế lên giường
Cô theo bản năng tụt lại phía sau thì phát hiện người kia đang nắm chặt lấy ống tay áo của mình... Ninh Tịch có chút choáng váng.

Người đàn ông đang chìm trong giấc mơ giờ đã mất đi lớp ngụy trang kiêu ngạo biếng nhác thường ngày, để lộ ra gương mặt hơi trẻ con. Không biết anh ta mơ thấy gì mà hai đầu mày nhíu chặt lại, trông sắc mặt có vẻ đang phải gánh chịu nỗi đau to lớn nào đó, đầu ngón tay dùng sức tóm chặt lấy góc áo cô đến nỗi trắng nhợt…

Trông có vẻ khó chịu như vậy, chắc không phải là bị bệnh rồi chứ?

Ninh Tịch thấy tầng mồ hôi mỏng trên trán Vân Thâm, không hiểu sao cô lại đưa tay ra lau đi, kết quả bàn tay ấy lại bị người ta nắm chặt lấy, y như chết đuối vớ được cọc...

Ninh Tịch hơi nhíu mày đang định rụt lại thì nghe thấy người kia mơ màng lẩm bẩm: "Mẹ..."

"..." Ninh Tịch sững sờ.

Mẹ?

Cô vừa nghe nhầm hả?

"Mẹ..." Vân Thâm lại thấp giọng gọi một tiếng, lần này nghe vừa cuống cuồng lại sợ hãi nhưng âm thanh lại rất rõ ràng.

Anh ta đang gọi mẹ thật sao?

Ninh Tịch rơi vào trầm tư, rốt cuộc Vân Thâm mơ thấy gì vậy? Tại sao anh ta mơ thấy mẹ mà lại có phản ứng đau khổ như thế?

Người đàn ông kia vẫn chìm trong cơn ác mộng, nét mặt ngày càng đau khổ, thậm chí cơ thể còn bắt đầu lên cơn co giật nhẹ, Ninh Tịch vội vàng lay anh dậy: "Này... tỉnh dậy đi... Vân Thâm... Vân Thâm!"

"Soạt" một tiếng, người đàn ông kia bỗng mở trừng mắt. Ngay sau đó, cổ họng Ninh Tịch bị một bàn tay dùng sức bóp chặt, ánh mắt Vân Thâm lúc này vô cùng đáng sợ, chỉ toàn là âm u lãnh lẽo, không có lấy một tia sáng khiến người ta khiếp sợ không thôi.

Một giây, hai giây trôi qua…

Cuối cùng anh ta cũng nhìn rõ được đây là ai, sức lực trên tay cuối cùng cũng dần mất đi nhưng sắc mặt vẫn khó coi vô cùng: "Ai cho phép cô ở đây?"

Ninh Tịch thấy anh ta bị khó chịu vì gặp ác mộng vốn đang muốn an ủi vài câu, nhưng nghe thấy vậy thì hắc tuyến đầy đầu: "Sao tôi biết được? Tôi nhớ hình như lúc ở đồn cảnh sát tôi bị ngất đi thì phải? Chẳng lẽ không phải anh đưa tôi về đây à?"

"Bớt tự mình đa tình đi!" Vân Thâm phủ nhận không chút do dự.

Ninh Tịch gãi đầu, chẳng lẽ không phải là anh ta thật, vậy thì ai đưa cô tới đây nhỉ?

Chắc không thể giống lần trước, lại là Phong Tấn đấy chứ?

Không thể nào, lúc đó Đại sư huynh và Tam sư tỷ đều ở đó mà...

Ninh Tịch cũng không nghĩ nhiều về chuyện này nữa cô lầu bầu nói: "Vừa rồi anh mơ thấy ác mộng, tôi có lòng tốt gọi anh dậy, anh lại suýt chút nữa thì bóp chết tôi đấy..."

"Cô trông thấy gì rồi?" Anh ta nhìn chằm chằm vào cô như đang nhìn một tên tội phạm rình trộm.

Ninh Tịch bị anh ta nhìn đến nỗi hết nói nổi: "Tôi có thể nhìn thấy gì chứ, anh mơ ác mộng thì có gì hay mà nhìn... mà hình như tôi có thấy anh gọi mẹ thì phải..."

Sắc mặt Vân Thâm lại càng trở nên lạnh lẽo, cảm thấy bị người ta phá vỡ bí mật của mình nên thẹn quá hóa giận hét lên: "Ra ngoài!"

"Tôi cũng muốn, nhưng anh buông áo tôi ra trước đi!"

Vân Thâm sững người, vung tay hất góc áo cô ra, tỏ vẻ khinh bỉ như thể là cô tự mình nhét áo cô vào tay anh ta vậy.

Ninh Tịch vừa rời đi vừa lầu bầu mấy câu, Đường Dạ, Phong Tiêu Tiêu và Annie đều đang ở trước cửa thấy Ninh Tịch bước ra liền nhao tới.

"Anh Tịch! Anh tỉnh rồi à!"

"Tiểu sư muội, muội không sao chứ? Tên đó có làm gì muội không?"

NInh Tịch lắc đầu: "Không."

Phong Tiêu Tiêu nghe vậy thì đen mặt, ánh mắt xẹt qua một tia uất hận chỉ tiếc rèn sắt không thành thép, cô bóp bóp cổ tay thở dài.

"Phải rồi, sao muội lại ở đây thế, còn... còn nằm trên giường cái tên đó nữa chứ?" Ninh Tịch khó hiểu hỏi.

Phong Tiêu Tiêu buột mồm nói: "Tên đó cứ cương quyết đem muội về đây, còn tự mình bế muội lên giường nữa!"

Ninh Tịch: "..."
 
Trạng thái
Không mở trả lời sau này.
Top