Trạng thái
Không mở trả lời sau này.
[Ngôn tình] Chọc Tức Vợ Yêu - Mua Một Tặng Một - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

Hoa Tử

Sưu tầm
Tham gia
24/9/19
Bài viết
6,286
Điểm cảm xúc
597
Điểm
113
Chương 1617: Hoa đào này do chính tay tôi bóp nát
Ninh Tịch vẫn còn muốn duy trì hình tượng Tiểu bạch thỏ thuần khiết của mình nên đương nhiên cũng không thể nói là cô đã chơi mòn cái thứ đồ chơi này rồi, vì thế cô chỉ ngây thơ nói: "Cảm ơn tiền bối."

Orlando nghe xong liền hớn ha hớn hở dạy cho Ninh Tịch cách cầm súng, nổ súng, cùng với cách làm sao để có động tác kĩ xảo đẹp mắt.

"Orlando, chuẩn bị cảnh tiếp theo!" Đạo diễn đứng cách đó không xa cất tiếng gọi, giọng nói hàm chứa đầy ý cảnh cáo.

Trong thời gian này, chỉ cần Orlando tới gần Ninh Tịch quá 5 phút thôi là đã bị Martin "ân cần thân thiết hỏi thăm" rồi.

Orlando vô cùng ai oán liếc "cây chày đánh uyên ương" cách đó không xa, sau đó đành nhẹ nhàng đặt súng vào tay Ninh Tịch: "Thích không? Em có thể mang về chơi, ngày mai lúc quay trả lại cho anh là được! Martin để anh quen thuộc với việc cầm súng nên anh cũng đã rất nhuần nhuyễn rồi!"

Lúc đầu Ninh Tịch định nói không cần, cô còn chưa đến mức thấy có hứng với một khẩu súng mô phỏng, lại nói cảnh quay cô cầm súng không nhiều, chỉ có một cảnh thôi nên không cần tập, nhưng vừa bắt gặp ánh mắt đầy mong chờ kia…

Thịnh tình không thể chối từ, Ninh Tịch chỉ có thể gật đầu nhận lấy: "Cảm ơn!"

Thời gian này trong sáng hay ngoái tối cô cũng đã âm thầm tỏ ý cự tuyệt rồi, thậm chí còn mơ hồ để lộ ra là mình đã có người mình thích rồi nhưng mà đối phương vẫn hoàn toàn đắm mình tự thiêu trong thế giới tình cảm của anh ta, chẳng nghe lọt tai gì cả.

Cũng may ngày mai là đóng máy rồi.

...

Buổi tối sau khi kết thúc công việc trở về khách sạn.

Tắm xong, Ninh Tịch gọi điện thoại cho Lục Đình Kiêu.

Lúc này, trong tòa cao ốc của tập đoàn Lục thị vẫn sáng trưng, trong phòng họp, nhớ lại những khẩn trương lo lắng trước đó khiến khuôn mặt ai nấy cũng đều căng thẳng mệt mỏi.

Trong bầu không khí như đóng băng, đột nhiên có tiếng chuông điện thoại vang lên.

Lục Đình Kiêu nhìn điện thoại, lập tức đưa tay cắt ngang báo cáo của một vị quản lý cấp cao: "Tạm dừng cuộc họp."

Tất cả mọi người đưa mắt nhìn nhau, cuộc điện thoại này quan trọng đến mức nào mà có thể khiến Boss dừng cuộc họp ngay lúc này vậy?

"Này mà còn phải hỏi à? Nhìn vẻ mặt của Boss là biết rồi!"

"Thật có cảm giác mang ơn bà chủ cứu mạng…"

...

"Alo?" Lục Đình Kiêu đi tới góc yên tĩnh ngoài ban công.

"Em nhớ anh quá…"

Nghe giọng nữ phía bên kia điện thoại, vẻ mặt Lục Đình Kiêu đã thoáng cái đã trở nên dịu dàng hơn: "Anh bảo Trình Phong đặt vé máy bay."

Ninh Tịch tất nhiên là biết thời gian này Lục Đình Kiêu bận rộn biết bao nhiêu, ấy thế mà chỉ vì một câu than vãn của mình mà anh đã muốn tới bên cô ngay lập tức…

Ôi, chắc đời trước cô đã cứu vớt cả thế giới rồi.

Ninh Tịch lập tức nói: "Không cần đâu! Em gọi điện là vì muốn nói với anh rằng ngày mai là cảnh quay cuối của em, ngày kia là em được về rồi!"

"Gửi lịch trình cho anh, anh sẽ đi đón em."

"Vâng ạ ~"

Ninh Tịch đang chuẩn bị làm nũng với Lục Đình Kiêu một lát thì ngoài cửa sổ đột nhiên có tiếng ca: "Em cho anh nếm tư vị ái tình, như rừng già yên tĩnh giữa đêm, như ngọn núi chìm trong sắc xuân…"

Ninh Tịch lập tức đen mặt, suýt quên mất người nào đó thỉnh thoảng lại điên điên khùng khùng mở "hòa nhạc": "Khụ… diễn viên trong đoàn bọn em, trước kia anh ta là ca sĩ, rảnh rỗi thích hát hò mấy câu..."

"Để anh vĩnh viễn bầu bạn với em, xin em nhận lấy tình yêu của anh, Tịch của anh, Tịch mà anh yêu nhất…"

Ninh Tịch: "!!!" Đệt! Cái con hàng này còn đổi lời bài hát nữa!

Lục Đình Kiêu: "..."

Ninh Tịch: "Boss yên tâm, em sẽ tự bóp nát nó!"

...

Ngày hôm sau tại địa điểm quay phim.

Đêm qua, Ninh Tịch đã khổ cực giải thích lên giải thích xuống với Lục Đình Kiêu mất nửa ngày thế nên chuyện đầu tiên sau khi tới địa điểm quay là chuyên tâm chuẩn bị, phải cố gắng quay một lần là qua.

Ngược lại, Orlando thì lại quyết tâm hôm nay phải NG mấy lần!

Nhưng đến lúc quay phim, Orlando liền ngẩn tò te…
 

Hoa Tử

Sưu tầm
Tham gia
24/9/19
Bài viết
6,286
Điểm cảm xúc
597
Điểm
113
Chương 1618: Động lòng hết thuốc chữa
Cảnh hôm nay được quay ở một sườn đồi có phong cảnh rất tráng lệ.

Lúc đầu cái kết của Ninh Tịch là chết dưới súng của Orlando, nhưng sau đó Martin và Charles đã thương lượng một chút, cuối cùng quyết định kết thúc mở là cô rơi xuống sườn núi, cuối cùng không rõ sống chết ra sao.

Lúc Martin đưa ra đề nghị này, Charles liền hiểu ra ý của Martin.

Bộ phim này rất có thể sẽ được làm tiếp phần hai nên ở phần đầu tiên này nếu như mà nhân vật của Ninh Tịch tạo được tiếng vang tốt thì rất có thể Martin sẽ để cô quay tiếp những phần sau.

Hiển nhiên lúc Ninh Tịch cầm kịch bản đã sửa cũng nghĩ đến việc này, cho dù hôm nay không phải vì tránh Orlando thì cô cũng muốn dùng hết khả năng của mình.

"3, 2, 1, Action!!!"

Cảnh quay bắt đầu.

Lúc đầu Orlando vẫn mang tâm tư cố ý thất bại mấy lần để ở bên Ninh Tịch lâu thêm một chút, anh ta lăn lộn trong nghề lâu vậy rồi, chuyện NG không chút sơ hở này dễ như trở bàn tay.

Nhưng mà, đến lúc chính thức quay, Orlando lập tức ngẩn tò te ra…

Đạo diễn vừa hô "Diễn", Ninh Tịch cầm súng diễn cảnh đấu súng với nhóm diễn viên quần chúng mà y như bị thứ gì đó rất đáng sợ nhập xác.

Vốn cảnh này của cô rất đơn giản, nhưng dưới diễn xuất của cô thì lại hoàn toàn khác, kỹ năng bắn súng tuyệt vời, động tác bắn súng cầm súng, ánh mắt lạnh lẽo khiến người ta hưng phấn đến nỗi run rẩy, trông như thể cô thật sự là sát thủ không có chút tình cảm gì vậy…

Hơn nữa thủ pháp dùng súng của Ninh Tịch cũng rất đáng kinh ngạc, hôm qua anh ta cũng chỉ tùy ý dạy cô một chút thôi, tuyệt đối không thể khiến cô làm đến mức này được.

Mặc dù là lần quay đầu tiên, trước đó hoàn toàn không diễn tập cùng gì nhưng Ninh Tịch vẫn có thể dẫn dắt mọi người nhập vai, khiến mọi người phối hợp với từng động tác của cô. Thậm chí ngay cả Orlando đã định NG, ấy vậy mà cuối cùng cũng không khống chế được, phối hợp với cô mà đá khẩu súng trong tay cô xuống, sa đó giơ súng ngắm ngay tim cô, vẻ mặt tràn đầy cảm xúc yêu hận đan xen…

Lúc này đây anh ta đã quên hết thảy, quên mình là Orlando, quên mất ý định NG của mình, anh ta nhìn cô gái đối diện, hoàn toàn nhập vào thế giới nội tâm của nhân vật…

Cô gái thần bí này, cô gái khiến anh động lòng ấy thế mà hết lần này đến lần khác lại là kẻ địch của anh…

Khác với vẻ mặt giằng xé của Orlando, Ninh Tịch vẫn chỉ như một cỗ máy giết người được huấn luyện từ nhỏ, cô không có bất kì cảm xúc gì, dù đối diện với cái chết thì đôi mắt của cô vẫn không hề mảy may chớp động.

Ninh Tịch nhìn Orlando, nhìn khẩu súng trong tay anh ta, một giây sau, ánh mắt liền ác liệt, vẻ mặt vốn đang đắm chìm vào diễn xuất lạnh lùng đột nhiên thay đổi một chút, nhỏ bé đến nỗi khó mà nhận ra…

Cây súng kia...

"Đoàng!!!" Đúng lúc này, cuối cùng Orlando cũng nhắm mắt, bóp cò.

Trong chớp mắt mà Orlando nhắm mắt bóp cò, đôi mắt đang nhắm chặt bỗng hoảng sợ mở to, đồng thời bị tiếng súng lôi ra từ trong vai diễn.

Chuyện gì thế này!!!

Đây chỉ là một khẩu súng mô phỏng, sao lại có âm thanh này! Vừa rồi lúc anh ta nổ súng… cảm giác không đúng…

Không chỉ có Orlando, tất cả mọi người ở đó đều sợ ngây cả người, Martin, Charles và các nhân viên khác, mặt ai nấy đều tái mét chạy tới chỗ cô gái kia ngã xuống.

"Ôi lạy chúa tôi!"

"Trời ạ! Đó là súng thật!"

"F, U, C, K! Rốt cuộc là chuyện gì thế này!"

"Tịch! Ninh Tịch! Cô thế nào rồi?"
 

Hoa Tử

Sưu tầm
Tham gia
24/9/19
Bài viết
6,286
Điểm cảm xúc
597
Điểm
113
Chương 1619: Người kia là
Bệnh viện, ngoài cửa phòng bệnh.

Mái tóc vàng óng đẹp đẽ của Orlando bị vò cho rối bời, quần áo cũng nhăn nhúm, giày rơi mất một cái, lúc này vẻ mặt vẫn còn đầy kinh hoàng.

Ngoại Orlando ra, ngoài phòng bệnh còn có đạo diễn, nhà chế tác, biên kịch, nhà đạo cụ và Tiểu Đào…

"Orlando! Tốt nhất là cậu cho tôi một lời giải thích! Rốt cuộc chuyện này là sao!" Lúc này Martin trông như một con sư tử hung dữ bị chọc giận.

"Martin! Tôi không biết! Tôi thật sự không biết… Tôi không biết tại sao lại thành súng thật thế này!" Khuôn mặt Orlando tràn đầy đau khổ, anh ta vò đầu, ngón tay vẫn còn run rẩy.

Martin nhìn chằm chằm vào người đàn ông trước mặt, nhìn vẻ mặt anh ta thì không giống như giả vờ, có điều vẻ mặt Martin vẫn không dịu đi chút nào: "Cậu không biết! Cây súng đó vẫn luôn ở chỗ cậu, sao cậu lại không biết?"

Lúc này Orlando đã mất hồn mất vía, vò đầu một lúc đầu mới lắp bắp nói: "Đúng… đúng là ở chỗ tôi… nhưng không phải là luôn ở đó… Tối… Tối qua tôi đưa cho Tịch mượn… để cô ấy mang về luyện tập… sáng nay cô ấy đưa cho tôi…"

Tiểu Đào bên cạnh đã khóc đến nỗi hai mắt sưng to như quả đào, nghe vậy liền thút thít nói: "Đạo diễn, quả thật tối qua anh Orlando đã đưa súng cho anh Tịch, hôm sau chính tôi đã cầm nó trả lại cho anh Orlando…"

"Trong lúc đó có qua tay người khác không?" Martin lập tức hỏi.

Tiểu Đào lắc đầu: "Chắc là không đâu!"

"Đáng chết..." Martin tức giận không thôi rủa một tiếng.

Khách sạn đã bị phong tỏa, trừ nhân viên ra thì người ngoài không ai vào được, rốt cuộc là ai đổi khẩu súng mà thần không biết quỷ không hay? Đối phương muốn làm gì chúng ta?

Vừa rồi mọi chuyện loạn cào cào hết lên, trang phục diễn của Ninh Tịch lại là màu đỏ nên không nhìn ra được là bị thương ở đâu.

Bây giờ bác sĩ vẫn còn đang kiểm tra cho cô ấy ở bên trong, không biết tình hình thế nào rồi.

Ninh Tịch là diễn viên hot nhất của công ty giải trí có thực lực mạnh nhất của Trung Quốc và nó lại là công ty con của tập đoàn Lục thị, nếu như Ninh Tịch xảy ra chuyện gì trong đoàn làm phim của ông ta thì…

Cho dù chuyện này không đến mức làm kinh động đến vị đại nhân kia của Lục thị thì chắc chắn lần này bọn họ cũng gặp phiền phức không nhỏ rồi…

Trung Quốc quản lý súng ống rất nghiêm ngặt, vì thế ông ta đã phải nhờ tới quan hệ để bí mật đưa người đến bệnh viện tư nhân này, nếu không, đến bệnh viện khác mà người ta phát hiện ra là vết đạn bắn thì nhất định sẽ kinh động đến cả cảnh sát nữa…

"Tại sao Tịch vẫn còn chưa ra…" Orlando nôn nóng, không ngừng nhìn ngó về phía phòng bệnh.

"Orlando, cậu về khách sạn đợi cho tôi, nghĩ cho kĩ vào, cậu còn chưa hết bị nghi ngờ đâu!" Martin lạnh lùng nói.

Orlando ủ rũ vô cùng: "Tôi biết, nhưng xin để tôi xác định được tình hình của Tịch đã!"

Lúc này, cửa phòng bệnh mở ra, một bác sĩ mặc áo khoác trắng đi ra.

"Bác sĩ, cô ấy sao rồi?" Mọi người vây lại.

Ngay vào lúc Martin đang vô cùng lo lắng xác nhận tình hình hiện tại của Ninh Tịch thì đột nhiên sau lưng bỗng có một loạt tiếng bước chân rầm rập trên hành lang.

Martin lập tức sầm mặt, tại sao lại có người đến thế này, rõ ràng ông ta đã dặn bệnh viện phong tỏa tầng này rồi mà.

Chỉ thấy một người đàn ông và một trợ lý có vẻ như là thủ hạ tiến tới, dáng vẻ lạnh lẽo như bước ra từ nơi băng tuyết dày đặc, khí thế vô cùng đáng sợ…

Nhìn thấy người tới, trong lòng Martin liền hoảng, thầm nghĩ không hay rồi…
 

Hoa Tử

Sưu tầm
Tham gia
24/9/19
Bài viết
6,286
Điểm cảm xúc
597
Điểm
113
Chương 1620: Tự tới bóp nát hoa đào
Lục... Lục Đình Kiêu...

Sao lại thế này được?

CEO của tập đoàn Lục thị, truyền kỳ phố Wall, thần thoại giới kinh doanh của Trung Quốc…

Người này rất hiếm khi lộ diện công khai, Martin có thể nhận ra anh là vì đã từng gặp một lần trong tiệc rượu. Có vẻ như đối phương không giống hình tượng không có tình người trong truyền thuyết mà dường như là rất hứng thú và cũng rất có kiến thức về giới giải trí, từng trò chuyện kha khá các vấn đề mang tính chuyên nghiệp với ông ta…

"Leo..." Martin nơm nớp gọi tên tiếng Anh của đối phương.

Martin có vẻ không chắc chắn lắm, vì người đàn ông trước mắt này quá khác với lúc trước.

"Người sao rồi?" Lục Đình Kiêu chẳng hề liếc Martin lấy một cái, ánh mắt như lưỡi dao nhìn thẳng vào bác sĩ.

Trong lòng Martin vốn đang ôm một tia may mắn nhưng không ngờ chuyện ông ta lo lắng nhất vẫn xảy ra, đối phương quả thật tới vì Ninh Tịch!

CEO một tập đoàn mà lại ra mặt vì một nhân viên của công ty con?

Bác sĩ bị khí thế của người vừa tới dọa cho rét run cả lưng, vì vậy mà vội bỏ qua Martin quay sang trả lời anh: "Người không sao, may là chỉ bị thương ngoài da."

"Bị thương ngoài da?"

"Chỉ bị thương ngoài da, anh chắc chứ?" Orlando không nhịn được mà xen miệng vào.

"Đúng vậy, đạn không bắn trúng chỗ hiểm, chỉ bắn trúng vai." Bác sĩ thành thật trả lời.

Nghe thấy bác sĩ nói, vẻ mặt Martin lập tức như vừa sống sót sau tai nạn, sau lưng đã ướt sũng vì mồ hôi.

Ánh mắt Martin tràn đầy vẻ không ngờ được, phải biết là trước đó Orlando đã nhắm bắn ngay vị trí tim của Ninh Tịch, nếu trúng thì chắc chắn là lành ít dữ nhiều.

Ông chợt nhớ tới trước lúc Orlando nổ súng, dường như Ninh Tịch đã nhích người với tốc độ rất nhanh, chẳng lẽ cô ấy phát hiện ra chỗ không hợp lý nên cố tình tránh thoát sao?

Orlando không có tâm trạng nào mà quan tâm người vừa xuất hiện là ai, bác sĩ vừa dứt lời, anh ta lập tức không chờ nổi nữa lao vào phòng bệnh: "Tịch!"

Lục Đình Kiêu nhìn Orlando một cái rồi cũng cất bước đi vào phòng bệnh.

Lúc này Martin hoàn toàn không rõ chuyện là như thế nào chỉ có thể bất an vào theo…

Trong phòng bệnh, Ninh Tịch đang dựa trên giường bệnh, vết thương đã được xử lý, cô cũng đã thay đồ bệnh nhân, xem ra vẫn ổn, chỉ là sắc mặt hơi tái nhợt.

"Tịch! Em vẫn ổn chứ? Anh xin lỗi! Anh rất xin lỗi… Anh không biết cây súng đó là thật… anh tình nguyện bắn vào anh… Bắn anh trăm ngàn phát… chịu hết đau đớn cho em…" Orlando vừa nói vừa kích động muốn nắm tay Ninh Tịch, nhưng chẳng hiểu sao lại cảm thấy sống lưng lạnh toát vì thế nửa đường lại rút tay về.

Ninh Tịch nhìn Orlando, đang chuẩn bị nói thì mắt lại liếc thấy người đàn ông sau lưng Orlando liền kích động suýt nhảy dựng lên: "Anh y…Boss!!!"

Vội vàng đổi giọng.

Lục Đình Kiêu cau chặt mày, nhấc đôi chân dài bước qua, giọng nói lạnh lẽo vô cùng: "Đừng nhúc nhích!"

"BOSS! Sao anh lại tới đây!" Ôi! Anh yêu! Em nhớ anh quá đi mất!

"Đi công tác ngang qua đây, biết chuyện của cô." Vì lúc này trong phòng bệnh toàn là người của đoàn làm phim nên Lục Đình Kiêu chỉ nói đơn giản.

Thực tế là hôm qua sau khi gọi điện với Ninh Tịch, anh đã mua vé máy bay tới đây ngay, sợ vợ đau tay nên tự tới bóp nát hoa đào.
 

Hoa Tử

Sưu tầm
Tham gia
24/9/19
Bài viết
6,286
Điểm cảm xúc
597
Điểm
113
Chương 1621: Muốn ôm ôm... chơm chơm...
Kết quả, đến rồi lại có một tin khác ập đến thiếu chút nữa khiến anh hồn bay phách lạc.

"Cảm ơn Boss, bác sĩ vừa mới khám qua cho tôi rồi, chỉ là bị thương ngoài da thôi, không có gì đáng ngại đâu!" Au! Người ta đau lắm đó nha ~ ~ Muốn ôm ôm, muốn chơm chơm cơ ~ ~

Tuy rằng Ninh Tịch luôn miệng gọi Boss này Boss nọ, nhưng đôi mắt đã hoàn toàn bán đứng suy nghĩ làm nũng trong đầu cô, Lục Đình Kiêu chút nữa thì không nhịn nổi mà mất khống chế tại chỗ.

Vốn tiếng Trung của Orlando cũng tạm được, nghe hai người nói chuyện mới biết người đàn ông đột ngột xuất hiện chính là ông chủ của Ninh Tịch.

Orlando quay sang nhìn Lục Đình Kiêu với vẻ nghiêm túc, cúi gập người 90 độ: "Hóa ra ngài chính là ông chủ của Tịch! Tôi thường xuyên nghe Ninh Tịch nhắc đến ngài, nói rằng ngài là người cô ấy vô cùng sùng bái! Việc này từ đầu đến cuối đều là lỗi của tôi, tôi đã không bảo quản tốt súng dẫn đến việc khẩu súng bị người khác đổi. Là tôi đã hại Tịch phải chịu vết thương nặng như thế này… Xin ngài hãy yên tâm, tôi nhất định sẽ chịu trách nhiệm cho chuyện này."

Lục Đình Kiêu chỉ nhìn ánh mắt Orlando nhìn Ninh Tịch thôi là đã biết, cái tên này chính là cái bông hoa đào nát hôm qua anh nghe thấy trong điện thoại, anh lạnh lùng hỏi lại: "Chịu trách nhiệm?"

Orlando ngường ngượng len lén liếc nhìn về phía Ninh Tịch: "Tôi quyết định rồi, tôi sẽ gả cho Tịch!"

Orlando nói bằng tiếng Trung.

Mà hiển nhiên là vốn tiếng Trung của anh ta cũng chẳng tốt gì cho cam, chẳng phân biệt nổi "cưới" với "gả" có gì khác nhau, nói xong rồi mới nhận ra hình như mình nói sai liền vội vàng chữa lại: "Tôi muốn lấy Tịch! Tóm lại là tôi sẽ kết hôn với Tịch!"

Lục Đình Kiêu: "…"

Ninh Tịch: "…" Người anh em này, ông đây có thù oán gì với anh à? Anh bắn tôi một phát vẫn còn chưa đủ à? Tôi đã thành ra thế này rồi mà anh vẫn không bỏ qua cho tôi là sao?

Ngay đến cả Martin cũng không nhìn nổi nữa: "Orlando, cậu im mồm cho tôi!"

Cậu suýt nữa thì giết chết con nhà người ta, thế mà giờ lại đòi lấy con nhà người ta, cái logic kiểu què gì thế?

Hơn nữa cũng không biết có phải cảm giác của ông ta sai hay không mà ông cảm thấy sự xuất hiện Lục Đình Kiêu quá kì lạ. Chắc chắn chuyện không chỉ đơn giản là anh là đi ngang qua rồi biết, cho nên ông mới sợ cái thằng ngốc Orlando này càng nói càng sai.

Nhưng mà giờ này Orlando nào có nghe vào lời khuyên của ông, vô cùng kích động nói liến thoắng với Lục Đình Kiêu: "Ngài Lục, xin ngài hãy tin tưởng vào tấm lòng chân thật của tôi dành cho Tịch, hôm nay tôi lấy lời thề để làm chứng! Những lời tôi nói một chữ cũng không giả! Từ lần đầu tiên tôi nhìn thấy Tịch tôi đã ái mộ cô ấy! Cho dù dù là dáng vẻ khi cô ấy đánh tôi hay vẻ lạnh lùng khi cô ấy nhìn tôi, tất cả đều khiến tôi tin chắc rằng cô ấy chính là người tôi tìm kiếm bấy lâu nay! Tôi xin ngài hãy giao Ninh Tịch cho tôi!"

Ninh Tịch: "…" Cô vất vả tìm được đường sống trong chỗ chết, lẽ nào lại bị cái loại hàng này làm cho tức chết?

Cô đã… hoàn toàn không dám nhìn vẻ mặt của Lục Đình Kiêu nữa rồi….

Bầu không khí… "yên tĩnh" một cách khác thường…

Orlando quật cường nhìn chằm chằm vào Lục Đình Kiêu chờ anh trả lời.

Lục Đình Kiêu: "Không được."

"Tại sao?" Orlando nhíu mày: "Tôi thật lòng với Tịch mà, với lại vì sự nghiệp của cô ấy tôi có thể che giấu chuyện chúng tôi yêu nhau mà…"

Ánh mắt Lục Đình Kiêu liếc qua đám Martin: "Làm phiền các vị ra ngoài trước một lát, tôi có mấy câu muốn nói riêng với vị này."

Martin còn đang nghẹn một bụng nghi ngờ kết quả bị con hàng Orlando này làm mất cơ hội để hỏi, nhìn thấy sự việc phát triển đến nước này, chỉ đành bất đắc dĩ đứng dậy đi với mọi người đi ra ngoài.

"Rốt cuộc là tại sao?" Sau khi tất cả mọi người ra ngoài rồi, Orlando vẫn không chịu buông tha bám riết lấy hỏi.

Lục Đình Kiêu nhìn cô gái trên giường bệnh, những ngón tay thon dài khẽ mơn man trên cằm cô, rồi ngay sau đó anh nghiêng người đặt môi mình lên môi cô, một nụ hôn sâu quấn quýt…

"Bởi vì cô ấy là của tôi."
 

Hoa Tử

Sưu tầm
Tham gia
24/9/19
Bài viết
6,286
Điểm cảm xúc
597
Điểm
113
Chương 1622: Ngầu đến mức tim cô đập thịch thịch
Orlando đứng đực ra đó, vẻ mặt như thể bị vừa bị sét đánh.

Anh ta vò vò mái tóc rồi há miệng mấp máy dường như muốn nói gì đó nhưng nửa ngày vẫn không thốt lên nổi, không biết qua bao lâu, cuối cũng bật ra được một thành ngữ bằng tiếng trung: "Anh… anh… anh… biển thủ công quỹ!!!"

Ninh Tịch: "…" Tiếng Trung đã dốt thì đừng có chơi chữ có được không?

Nói đi nói lại, cô thật không thể không cảm thán một câu, kĩ năng "loại bỏ tình địch" của bảo bối nhà cô đúng là càng lúc càng thuần thục! Ngầu đến mức tim cô đập thình thịch!

Ninh Tịch ho khẽ một tiếng, chỉnh lại lời của đối phương: "Là "lưỡng tình tương duyệt"*, tôi đã nói với anh rồi còn gì, tôi đã có người yêu rồi."

*Lưỡng tình tương duyệt: hai người có ý với nhau mà đi đến với nhau.

Orlando nhìn chằm chằm vào Lục Đình Kiêu, vẻ mặt như thể nhân sinh quan của anh ta đã hoàn toàn sụp đổ: "Điều này là không thể! Làm gì có cô gái nào lại thích một tảng băng thế này đâu! Tôi còn đẹp trai hơn anh ta, còn quyến rũ hơn anh ta, còn biết ăn nói hơn anh ta, còn đáng yêu hơn anh ta, còn nhiệt tình hơn anh ta... Tịch, có phải em bị anh ta ép không? Bởi vì anh ta là ông chủ của em?"

Ninh Tịch: "Tôi là người tỏ tình, muốn anh ấy làm bạn trai tôi."

Nghe cô gái nhỏ nói những lời đó để che chở anh, vẻ mặt của Lục Đình Kiêu trở nên dịu dàng vô cùng.

Orlando lảo đảo ôm trái tim chồng chất vết thương, nhưng vẫn không chịu từ bỏ không biết đột nhiên nghĩ ra cái gì mà kích động gào lên: "Anh ta… anh ta có một đứa con trai! Anh ta ngay đến con trai cũng có! Anh ta đã sớm không còn thuần khiết nữa rồi!"

Không thuần khiết……

Ninh Tịch nghe mà bất lực, anh ta nói như thể mình thuần khiến lắm ý, quen bao nhiêu bạn gái thế rồi còn gì…

"Tiền bối, người yêu nhau sẽ không để ý đến những điều đó đâu."

"Làm sao có thể như thế được…" Orlando ngồi xổm trong góc, trên đầu phủ đầy mây đen: "Đây không phải là sự thật… tôi không tin… tôi sẽ không bỏ cuộc đâu…"

Sau cùng, tất cả mọi người trong đoàn làm phim bao gồm cả Orlando đều bị Trình Phong mời về để phối hợp điều tra sự việc lần này, thoáng cái trong phòng chỉ còn lại Lục Đình Kiêu và Ninh Tịch.

Ninh Tịch bắt đầu "vuốt lông" cho ai đó: "Đình Kiêu, em thực sự không sao mà… một giây trước khi Orlando bắn em đã kịp phát hiện khẩu súng đó hình như là thật… cho nên đã kịp tránh khỏi chỗ hiểm… viên đạn chỉ sượt qua mà thôi, nhìn trông thì đáng sợ thật nhưng chỉ bị thương ngoài da thôi, sẽ lành nhanh thôi mà…"

Lục Đình Kiêu trầm mặc không nói gì, vẻ mặt vẫn cứ khó coi như cũ.

Nhỡ đâu cô không tránh kịp thì sao? Viên đạn đó sẽ bắn trúng tim cô!

Ngay đến nghĩ anh cũng không dám nghĩ đến khả năng này.

"Xem ra có người muốn dồn em vào chỗ chết đây mà…"

Chỉ là… đối tượng tình nghi quá nhiều… trong khoảng thời gian ngắn thật sự là không có manh mối gì…

Ninh Tịch cau mày hồi tưởng lại biểu hiện của Orlando từ đầu đến cuối: "Trong khoảng thời gian này theo như những gì em tiếp xúc và biết được về Orlando, anh ta chắc hẳn là không biết gì. Còn về khẩu súng đó, nó luôn bên cạnh em hôm qua chưa từng qua tay người khác mới phải, quả thực là quá kì lạ…"

"Đừng nghĩ nữa, nghỉ ngơi cho khỏe, những chuyện này cứ để anh lo."

"Ừm." Ninh Tịch ngoan ngoãn gật đầu.

"Về nhà." Lục Đình Kiêu cứ thế bế bổng cô lên, mặc dù ngữ điệu của anh cứng đơ đơ nhưng động tác của anh lại vô cùng dịu dàng.

Ninh Tịch nghe thế liền vội hỏi lại: "Hả? Nhưng mà cảnh cuối cùng của em thì làm thế nào…"

Suýt mất mạng đến nơi mà vẫn còn nghĩ đến cái này?

Mặt Lục Đình Kiêu lạnh như tiền đáp: "Kỹ xảo."

Thấy biểu cảm đáng sợ của Lục Đình Kiêu, Ninh Tịch liền im bặt không dám hỏi thêm nữa, cô nghĩ nghĩ, mãi cho đến giây phút cuối cùng cô vẫn đang trong trạng thái diễn, chỉ có phần viên đạn găm thẳng vào tim rồi rơi xuống vực là dùng kỹ xảo thôi, thế nên mới yên tâm…
 

Hoa Tử

Sưu tầm
Tham gia
24/9/19
Bài viết
6,286
Điểm cảm xúc
597
Điểm
113
Chương 1623: Thật đúng là oan gia nhỏ hẹp
Lục Đình Kiêu không để chậm trễ thêm một phút nào nữa, trực tiếp dùng máy bay tư nhân đưa Ninh Tịch về.

Orlando vẫn kiễng chân đứng bên cạnh cửa sổ đợi kết thúc điều tra để chạy đi tìm Ninh Tịch, lại không biết người ta đã sớm rời khỏi thành phố Xuyên rồi.

"Ngủ một lát đi."

Trên máy bay, Lục Đình Kiêu cẩn thận đắp chăn cho cô gái nhỏ.

Để có thể sớm quay xong phim, trong khoảng thời gian này Ninh Tịch quả thật rất mệt, cả thể lực lẫn tinh thần đều sắp cạn kiệt đến nơi. Lúc này, có Lục Đình Kiêu bên cạnh nên thoáng cái đã khiến cô hoàn toàn thả lỏng thư gian, mơ mơ hồ hồ gật đầu rồi nhanh chóng chìm vào giấc ngủ.

Lục Đình Kiêu nhẹ nhàng cởi áo cô ra, nhìn thấy lớp băng trên vai cô mà sắc mặt càng thêm âm trầm.



Đế Đô.

Sau khi trở về, Ninh Tịch nghe theo lời dặn của Lục Đình Kiêu, tạm thời dừng toàn bộ công việc lại, vô cùng ngoan ngoãn ở nhà dưỡng thương cho đến khi vết thương lên vẩy rồi mới được phép đi ra ngoài.

Buổi tối, cô hẹn gặp Ninh Thiên Tâm ở một nhà hàng.

Ninh Thiên Tâm vì không muốn làm phiền cô nên sau khi sức khỏe hồi phục lại kha khá rồi thì quay về căn hộ của mình.

Trong khoảng thời gian này Ninh Tịch bận quay phim, còn Ninh Thiên Tâm bận chuyện xuất ngoại, đã rất lâu rồi hai người chưa gặp nhau.

"Tiểu Tịch, vết thương của em không sao rồi chứ?"

"Vết thương nhỏ ấy mà, đã lành rồi, còn chị thì sao, sức khỏe chị thế nào rồi? Thuốc Annie bốc cho chị vẫn uống đều chứ?" Ninh Tịch hỏi.

"Cũng ổn, thuốc của Annie rất hiệu quả, chị vẫn uống đúng giờ, bác sĩ nói chị hồi phục rất tốt." Ninh Thiên Tâm nói.

Ninh Tịch nghe thế cũng yên tâm được phần nào, cô đương nhiên biết Ninh Thiên Tâm phần lớn là đang an ủi cô thôi, đâu có thể không có di chứng gì được cơ chứ. Ngay cả Annie cũng nói rằng với tình hình của chị ấy muốn hồi phục lại được như ban đầu không phải là chuyện một sớm một chiều được. Còn về chuyện sau này rốt cuộc có thể có con được nữa hay không thì vẫn còn là ẩn số.

Chị làm xong thủ tục xuất ngoại chưa?"

"Cũng hòm hòm rồi." Ninh Thiên Tâm bưng tách trà lên, vẻ mặt có chút bối rối: "Chị vốn định đưa cả mẹ đi cùng để tiện chăm sóc bà nhưng mẹ chị lại không đồng ý, bà bảo là bà không quen với cuộc sống bên nước ngoài…"

"Thì đúng là thế mà, hơn nữa tuổi tác cô cũng đã lớn rồi sao chịu chuyển đi chuyển lại. Bây giờ dù gì thì cô đã chuyển ra ngoài sống một mình rồi không cần lo đống chuyện vớ vẩn kia nữa, chị mời một bác giúp việc đáng tin là được mà. Bình thường không có chuyện gì em cũng sẽ thường xuyên đến thăm cô, chị yên tâm đi!" Ninh Tịch an ủi nói.

"Tiểu Tich, chị cảm ơn em, lần này nếu như không có em thì…"

"Xem chị kìa lại bắt đầu khách sáo với em rồi!"

Hai người trò chuyện một lúc, Ninh Tịch bỗng phát hiện ra vẻ mặt của Ninh Thiên Tâm càng lúc càng tái nhợt, cô liền hỏi han: "Chị Thiên Tâm? Chị làm sao thế? Có chỗ nào không khỏe à?"

Ninh Thiên Tâm khẽ đặt tay lên bụng cau mày lắc đầu, khẽ nói: "Không sao đâu Tiểu Tịch, hôm nay chị đến ngày ấy mà, trước kia mỗi lần tới mấy ngày này đã hơi đau đau rồi, hơn nữa có thể là do lần này là lần đầu tiên sau khi phá thai nên hình như đau hơn bình thường một chút…"

Ninh Tịch nghe vậy mà đau lòng muốn chết, vội vàng đứng dậy vòng ra sau đỡ Ninh Thiên Tâm rồi tự trách bản thân nói: "Thế thì chị mau về nhà nghỉ ngơi đi! Biết thế hôm nay em không hẹn chị ra ngoài nữa!"

Nhìn thấy dáng vẻ như trời sắp sập đến nơi của Ninh Tịch, Ninh Thiên Tâm bất đắc dĩ nói: "Chỉ là đau bụng kinh bình thường thôi mà, đâu phải chuyện gì lớn đâu."

"Mặt trắng đến thế này rồi mà vẫn chị vẫn…" Ninh Tịch đỡ Ninh Thiên Tâm chậm rãi đi về phía cửa.

Ninh Thiên Tâm cũng không ngờ rằng phản ứng lần còn lớn hơn mọi khi, cô đúng thật là chịu không nổi nữa cho nên đành nhờ Ninh Tịch đỡ ra ngoài.

Hai người vừa mới ra khỏi cửa không ngờ lại gặp đúng hai người... Mạc Lăng Thiên và Quan Tử Dao...

Nhìn thấy hai người này, vẻ mặt của Ninh Tịch lập tức sầm xuống.

Thật đúng là oan gia ngõ hẹp.
 
Trạng thái
Không mở trả lời sau này.
Top