Trạng thái
Không mở trả lời sau này.
[Ngôn tình] Chọc Tức Vợ Yêu - Mua Một Tặng Một - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

Hoa Tử

Sưu tầm
Tham gia
24/9/19
Bài viết
6,289
Điểm cảm xúc
599
Điểm
113
Chương 1610: Thêm đất diễn
Mấy diễn viên chính khác cũng nhanh chóng bước tới, lần lượt bắt chuyện với Ninh Tịch.Colin đi lên từ nhóm trai đẹp ở Mỹ, tương đương với nhóm Tiểu thịt tươi đang hot ở Trung Quốc bây giờ, chẳng qua là bây giờ Colin đã hơn bốn mươi tuổi rồi, cả người toát ra vẻ thành thục của đàn ông trưởng thành, là nam thần trong tim của các fans hâm mộ trên khắp thế giới.

Benny có khổ người cao lớn, thuộc hình tượng mấy anh cơ bắp đầu trọc. Jennier thì khỏi phải nói, người đẹp siêu cấp với dáng người nóng bỏng và mái tóc xoăn dài vàng óng, là nữ chính duy nhất trong phim.

"Orlando, rất hân hạnh được làm quen với cô, người đẹp của tôi!" Người bắt chuyện là Orlando - người được fans Trung Quốc đặt cho biệt danh tiểu yêu tinh. Anh ta có mái tóc vàng và mắt xanh, bất kể là trong thực tế hay là trong phim vừa nhìn là biết kiểu đẹp trai phong lưu đa tình. Ánh mắt khi anh ta nhìn Ninh Tịch thì hơi lộ vẻ hứng thú nhưng cũng không quá lộ liễu.

Là fans của Orlando đều biết anh ta thích nhất là con gái phương Đông, mấy cô bạn gái trước đều là người Trung Quốc.

"Me too, anh rất được các cô gái Trung Quốc hoan nghênh!"

"Ha ha, thật sao?"

Vì trước đó Ninh Tịch đã từng du học ở Los Angeles nên tiếng Anh của cô khá tốt, có thể giao lưu với tất cả mọi người, sau khi trò chuyện đôi câu, Ninh Tịch liền đi trang điểm thay quần áo. Trang phục trong phim của cô là một bộ sườn xám tượng trưng của đất nước Trung Hoa.

Ninh Tịch đi thay đồ thì bên ngoài đang khí thế ngất trời chuẩn bị cho cảnh quay tiếp theo.

Vì đạo diễn đang bận trao đổi cảnh quay với mấy diễn viên chính nên chỉ bảo với nhân viên công tác là báo cho Ninh Tịch bao giờ hóa trang xong thì tự mình ra chỗ quay phim chuẩn bị.

Ninh Tịch sau khi thay đồ xong liền bước vào một gian nhà tranh chờ đến cảnh quay.

Lát nữa mấy diễn viên chính sẽ tới bái phỏng chủ nhân của cô, còn cô phụ trách ra ngoài tiếp đãi.

Ninh Tịch buồn chán chờ đợi trong phòng một lúc cuối cùng bên ngoài cũng có tiếng hô chuẩn bị quay.

"Action!!!"

Bên ngoài căn nhà, Colin, Orlando, Benny và Jennifer liếc nhìn nhau, sau đó tràn đầy cảnh giác tiếp cận căn nhà.

Kẹt kẹt...

Nương theo tiếng đẩy cửa, một ngón tay mảnh khảnh trắng nõn đẩy cánh cửa nhà tranh ra, một cô gái mặc sườn xám in hoa văn mây chìm xuất hiện trước mắt bọn họ.

Lúc này Ninh Tịch đã hoàn toàn khác với cô gái mặc quần jeans áo thun đơn giản lúc nãy, bộ sườn xám để lộ dáng người hoàn mỹ nhưng cũng vừa khéo tôn lên vẻ đẹp cổ điển của cô. Mái tóc đen chỉ dùng duy nhất một cây trâm mộc búi lại sau gáy, mày đen như vẽ, môi đỏ như son... giữa phong cảnh như bức tranh thủy mặc này sự xuất hiện của cô càng khiến khung cảnh thêm mộng ảo…

Làn gió phất phơ giữa vùng núi khe khẽ thổi lên làn tóc mai bên thái dương cô, khuôn mặt Ninh Tịch lạnh lẽo như băng, ánh mắt lạnh lùng đảo qua mấy vị khách không mời mà đến ở trước cửa: "Người đến là ai."

Nhìn cô gái đậm chất phương Đông trước mắt, Orlando ngẩn cả người, vẻ mặt dửng dưng khi nãy đã trở nên nóng rực, trong mắt ba người còn lại cũng ngập vẻ kinh diễm.

Dường như đạo diễn cũng không ngờ hiệu quả sau khi Ninh Tịch thay trang phục diễn sẽ tốt như vậy, vì thế cũng dễ dàng tha thứ cho nhóm diễn viên chính NG.

Cảnh quay bắt đầu lại lần nữa, Ninh Tịch mở cửa tiếp bốn người, sau đó châm trà mời họ chờ chủ nhân của cô về.
 

Hoa Tử

Sưu tầm
Tham gia
24/9/19
Bài viết
6,289
Điểm cảm xúc
599
Điểm
113
Chương 1611: Chết mê chết mệt vì em
Đạo diễn Martin cũng có nghiên cứu về văn hóa Trung Hoa nên lập tức nhìn ra được tay nghề pha trà của Ninh Tịch rất chuyên nghiệp.

Vốn chỉ là một phân cảnh cực kỳ vô vị nhưng mọi cử động của Ninh Tịch, từ pha trà đến châm trà đều tràn đầy cảm giác nghệ thuật và hơi thở Trung Hoa cổ điển. Ninh Tịch đã làm nổi bật lên sự va chạm của văn hóa phương Đông và phương Tây trong cảnh quay này, điều này khiến cho máu trong người Martin như sôi trào, hiệu quả mà ông ta muốn chính là như vậy!

Vì thế, dù đã quá thời gian của cảnh này nhưng Martin vẫn không hô "Cắt" mà để máy quay tiếp tục quay và không có ý định cắt ghép cho ngắn lại.

"Tịch, cô thật sự quá tuyệt vời!"

Sau khi diễn xong, đạo diễn nhiệt tình bước lên ôm lấy Ninh Tịch, câu khen ngợi lần này đã có mấy phần thật lòng.

"Cô đã từng học pha trà à?"

Được đạo diễn mang tầm quốc tế như Martin khen ngợi nên đương nhiên là Ninh Tịch rất vui: "Từng nghiên cứu nhưng cũng không tinh thông cho lắm, chỉ đủ dùng cho một đoạn quay ngắn."

"Không không không, cô còn làm tốt hơn nhiều nghệ nhân chuyên nghiệp mà tôi từng gặp đó! Cô rất giỏi!" Vẻ mặt của Martin vô cùng nghiêm túc, sau đó ánh mắt nhìn cô như có điều suy nghĩ.

Vốn ông ta tìm diễn viên Trung Quốc chỉ đơn thuần là vì muốn dựa vào mánh lới mà kiếm thêm doanh thu phòng vé tại thị trường Trung Quốc, nhưng không ngờ biểu hiện của cô gái này lại xuất sắc như thế.

Ba phút xuất hiện trong phim không phải là quá ít rồi à?

...

Cảnh này quay thuận lợi vì vậy cảnh sau nhanh chóng bắt đầu.

Ninh Tịch có cả thảy hai cảnh diễn, nếu cảnh này mà cũng thuận lợi thì ngày mai là chuồn được rồi…

Cảnh còn lại là cảnh đánh nhau của cô và Orlando, đạo diễn đã cố ý mời chỉ đạo võ thuật hàng đầu trong nước chỉ dạy các động tác võ thuật cho họ.

Chắc hẳn mấy hôm nay Orlando vẫn luôn học với vị chỉ đạo võ thuật này nên động tác cũng rất nhuần nhuyễn, Ninh Tịch lại càng khỏi phải nói, cũng học rất nhanh.

Lúc Orlando mới tập diễn với Ninh Tịch thì động tác vẫn chậm, chờ đến lúc thuần thục thì mới tăng tốc độ lên một chút.

Thái độ của Orlando đã thay đổi hẳn từ lúc anh ta trông thấy Ninh Tịch thay đồ, lúc này vô cùng dịu dàng với cô, kiên nhẫn chỉ dạy và phối hợp với cô, chỉ sợ làm cô bị thương.

Ninh Tịch bị dáng vẻ chiều chuộng này của đối phương làm cho nổi da gà, dù gì cô cũng đã từng lăn lộn tình trường bao năm, sao mà không nhìn ra được ý đồ của cái tên này chứ.

Cái tên này… muốn thả thính cô à?

Có điều Orlando vẫn rất lịch sự, mặc dù có lợi dụng việc quay phim để tán gái nhưng chưa hề có những câu nói quá đáng hay động tay động chân gì.

"OK, mọi người chuẩn bị chút đi, cảnh tiếp theo bắt đầu!" Đạo diễn Martin ở cách đó không xa hô lên.

Orlando lập tức liếc mắt đưa tình nói với Ninh Tịch: "Đừng lo nhé, lát nữa anh sẽ lén chậm lại một chút, em không cần lo lắng là không theo kịp đâu…"

"Cảm ơn anh, tiền bối Orlando!" Ninh Tịch khéo léo nói cảm hơn.

Orlando thỏa mãn được ham muốn bảo vệ người đẹp nên cười cười.

"Action!!!"

Cảnh quay bắt đầu.

Orlando và Ninh Tịch đứng đối mặt nhau trong một rừng cây.

Cảnh này là lúc Orlando đánh cắp bản đồ kho báu bị Ninh Tịch chặn lại.

Trong chớp mắt đạo diễn hô bắt đầu, mỹ nhân cổ điển vốn đang uyển chuyển mềm mại lập tức biến thành người khác, chỉ chớp mắt đã mang khí thế sắc bén tung một cước về phía Orlando.

Làn da trắng nõn lấp ló sau tà sườn xám xẻ cao.

Lúc tập diễn, động tác của hai người khá thuần thục, mà trong lần quay đầu tiên này, Orlando cũng chỉ tính ôn luyện lại động tác một chút, hoàn toàn không ngờ được là sau khi Ninh Tịch nhập vai diễn lại thay đổi hoàn toàn thế này, quả thật là y như một vũ khí giết người vậy.

Nhưng không đợi anh ta kịp phản ứng, từng chiêu của đối phương đã càng lúc càng ác liệt hơn, nào có nửa xu dịu dàng ngoan ngoãn như lúc nãy nữa, trông đến là đáng sợ…

Đến cuối cùng, Orlando bị Ninh Tịch dẫm một chân lên người, ánh mắt lạnh lẽo nhìn từ trên cao xuống, rút bản đồ kho báu anh ta đang giấu trên người ra…

Orlando nằm trên lớp lá khô, vẻ mặt tràn đầy si mê nhìn dáng vẻ đáng sợ khiến người ta không rét mà run của Ninh Tịch, miệng còn lầm bẩm: "Ôi cưng ơi, anh đúng là chết mê chết mệt vì em rồi!"

Ninh Tịch: "..."

Trong kịch bản không có câu này đâu có được không hả???

Cái tên này không phải thích con gái Trung Quốc mà là M thích bị ngược đãi thì có!
 

Hoa Tử

Sưu tầm
Tham gia
24/9/19
Bài viết
6,289
Điểm cảm xúc
599
Điểm
113
Chương 1612: Đạo diễn mời
"Good - take!!!"

Một lát sau, đạo diễn hô lên.

Nghe thấy tiếng của đạo diễn, không chỉ có Orlando mà ngay cả Ninh Tịch cũng sửng sốt mất một chút.

Cô nghe nhầm à? Không phải "Take-two" (lại một lần) mà là "good-take" (làm rất tốt) sao?

Thôi được rồi, có lẽ đạo diễn cảm thấy câu thoại đột nhiên nảy ra này của Orlando cũng không tệ lắm nên mới vậy! Tóm lại qua được là tốt rồi.

Ninh Tịch nhanh chóng thu chân trên người Orlando xuống, chìa tay ra xin lỗi Orlando: "Rất xin lỗi anh, tiền bối Orlando, vừa rồi tôi không làm anh đau chứ?"

Orlando tỏ vẻ khoa trương y như được nữ vương sủng hạnh, vội vàng nắm chặt lấy tay Ninh Tịch: "Đương nhiên là không rồi cưng à, em vừa nãy vẫn dịu dàng quá, hoàn toàn có thể dùng thêm chút sức nữa! Để anh đau hơn một chút!"

Ninh Tịch: "..."

Dùng thêm chút sức để anh đau hơn một chút là cái quỷ gì chứ…

Cái tên này không phải là M thật đó chứ…

"Không sao là tốt rồi, rất cảm ơn anh! Lần hợp tác này với anh rất thuận lợi! Hi vọng sau này còn có cơ hội diễn với tiền bối nữa!" Ninh Tịch cúi gập người xuống chào tỏ vẻ cảm ơn Orlando, sau đó lại cảm ơn từng diễn viên và nhân viên khác nữa.

Sau khi kết thúc cảnh này là cô có thể đóng máy rồi.

Tiểu Đào ở cạnh đó vừa mới tỉnh lại từ cảnh anh Tịch nhà cô ngầu ngất ngây con gà tây thì phát hiện ra anh ấy đã đóng máy mất rồi!

Chị Chi Chi nói thuận lợi thì vài hôm là xong nhưng không ngờ lại thuận lợi đến thế… một ngày đã quay xong rồi! Hu hu, tiếc quá đi mất thôi! Nơi này không chỉ có phong cảnh đẹp mà mấy anh trai đẹp cũng đẹp trai đến ngút trời!

Orlando thấy Ninh Tịch tạm biệt mọi người thì liền đứng ngồi không yên, vội lao tới trước mặt Martin cầu xin: "Đạo diễn thân yêu của tôi ơi, tôi nhớ không nhầm thì hình như lúc nãy tôi nói sai lời thoại rồi, không phải sao?"

Vì thế mau mau để tôi quay lại đi mà!

Đạo diễn đang tập trung suy nghĩ, nghe vậy liền mất kiên nhẫn phất phất tay: "Orlando, cảnh này đã qua rồi, đừng quấy rầy tôi nữa."

Nói xong liền bước qua xem lại cảnh quay trong camera.

Ninh Tịch chào nhóm diễn viên và nhân viên xong liền đi tới trước mặt đạo diễn: "Đạo diễn Martin, rất hân hạnh được hợp tác với ngài, mặc dù thời gian ngắn ngủi nhưng thu hoạch vẫn thương đối khá."

Ninh Tịch khách khí xong liền nói lời tạm biệt: "Nếu không có chuyện gì cần tôi làm nữa thì tôi xin phép ngày mai rời đoàn."

Dù sao thì khách sạn cũng là cung cấp miễn phí, có thể xem như là tài nguyên của cộng đồng, cô đã hết phần diễn mà vẫn còn nán ở lại đây thì cũng không hay lắm.

Đạo diễn Martin dời mắt từ màn hình máy quay qua nhìn cô gái trước mặt, nghiêm túc nói: "Tịch thân mến, tôi có một thỉnh cầu mạo muội, hôm nay cô quay rất tốt hoàn toàn không có vấn đề gì, nhưng tôi hi vọng cô có thể ở lại thêm mấy ngày! Ba ngày… không, hai ngày, được chứ?"

Ninh Tịch nghe vậy liền hơi suy nghĩ một chút, chắc là phía sau có chỗ cần cô phối hợp, ví dụ như kịch bản có thay đổi gì đó, vậy thì cảnh quay phía trước của cô cũng sẽ bị liên lụy.

Nếu như đạo diễn đã tự mình yêu cầu, mà lịch trình sắp tới của cô vẫn rảnh thì đương nhiên là Ninh Tịch sẽ không từ chối vì vậy bèn đồng ý: "Đương nhiên là không thành vấn đề, tôi ở ngay trong khách sạn, nếu đạo diễn cần thì có thể liên hệ với tôi bất cứ lúc nào!"

Martin nghe vậy liền thở phào: "Thật cảm ơn quá!"
 

Hoa Tử

Sưu tầm
Tham gia
24/9/19
Bài viết
6,289
Điểm cảm xúc
599
Điểm
113
Chương 1613: Chắc chắn rất đặc sắc
Sau khi kết thúc công việc, đạo diễn Martin liền tìm biên kịch: "Charles, sau khi xong liền xin tới phòng của tôi một chút! Mang cả kịch bản theo!"

Charles đang ngậm điếu thuốc liền tỏ vẻ như đã dự đoán trước được, bèn ra dấu tay OK.

...

Trong phòng.

Martin đang đi qua đi lại, sau khi Charles bước vào còn chưa kịp nói gì thì Martin đã đi thẳng vào vấn đề: "Ê Charles này, tôi muốn dành thêm đất diễn cho Tịch, cậu cảm thấy thế nào?"

Charles đập tay với Martin, nói một câu tiếng Trung: "Tư tưởng lớn gặp nhau."

Martin lập tức vui vẻ nói suy nghĩ của mình ra: "Chỉ có một cảnh đánh nhau này thì ít quá, thân thủ của Tịch rất tuyệt có thể mang tới những cảnh đánh vô cùng ngoại mục…"

Charles trầm ngâm một lát sau đó cắt lời đối phương: "Nhưng… đạo diễn, ông phải nghĩ cho kĩ, nếu tăng đất diễn lên nhiều quá thì cũng đồng nghĩa với việc kịch bản phải bị cắt ở chỗ khác!"

Phải biết rằng phim điện ảnh yêu cầu rất chính xác về thời gian, đôi khi chỉ cắt một cảnh thôi cũng đã tổn thất biết bao nhiêu tiền, tăng thêm một giây thôi cũng là chuyện vô cùng khó khăn.

Martin rối rắm như vậy hiển nhiên cũng là vì nguyên nhân này, nghe xong thì liền kiên quyết nói: "Charles, cậu không cảm thấy phong cảnh đẹp như tranh vẽ mà thiên nhiên ban tặng này kết hợp với diễn xuất đậm chất phương Đông của Tịch còn rung động lòng người hơn hiệu ứng gương mặt lạnh à? Tôi biết sẽ dẫn tới mạo hiểm, nhưng tôi tin tưởng vào phán đoán của tôi!"

Charles nghe vậy bèn nhún vai: "OK, vốn tôi cũng cho rằng là như thế nếu ông đã quyết thì được rồi, vậy chúng ta nói tới chuyện tăng tình tiết phim, ông chuẩn bị tăng thêm bao nhiêu thời gian?"

"Mười phút! Không... mười lăm phút!" Martin kích động nói.

Xuất hiện tận mười lăm phút trong một bộ phim có hiệu ứng đặc biệt… này là gần bằng với đất diễn của nữ phụ rồi! Cho dù là Benny, một trong các vai chính đất diễn cũng chỉ có mười mấy phút thôi.

Charles nghe vậy bèn nói: "Nếu thế, tôi đề nghị tăng yếu tố tình cảm một chút, chuyện tình giữa cô ấy và Orlando…"

Charles còn chưa nói dứt lời thì "Ầm" một tiếng, một dáng người cao to lao như gió vào ôm chầm lấy Charles: "Ôi, Charles ơi, tôi yêu anh quá đi mất! Anh đúng thật là thiên sứ của tôi!!!"

Charles hơi ngao ngán đẩy anh chàng ra: "Orlando, anh không cần cảm ơn tôi, tôi cho rằng Martin cũng nghĩ như vậy, nếu không ông ấy cũng không giữ lại cái cảnh anh nói sai lời thoại kia…"

Orlando lại lập tức kích động muốn ôm Martin nhưng lại bị ông ghét bỏ né tránh, nghiêm giọng nói: "Orlando, tôi biết cô ấy là mẫu người cậu thích…"

Lúc này Orlando lại cắt lời ông ta: "Ồ không! Đạo diễn thân yêu ơi, cô ấy đâu chỉ là mẫu người tôi thích! Cô ấy là nữ vương của tôi!"

Martin có phần câm nín nhắc nhở: "Nhưng tôi muốn cảnh cáo cậu, cậu biết tính tôi rồi đó, nghiêm cấm chuyện tán tỉnh trong đoàn phim và nghiêm cấm có scandal tình ái! Tốt nhất là cậu nên chú ý một chút!"

Orlando vội chỉ tay lên trời thề: "Tôi xin thề với thượng đế! Nhất định tôi sẽ nhẫn nại đến lúc quay xong mới theo đuổi cô ấy!"

Martin cũng biết Orlando tuy là người phong lưu nhưng phẩm chất nghề nghiệp vẫn có, lúc này vẻ mặt mới hơi hòa hoãn.

Orlando thấy đạo diễn không tức giận liền vội vàng dính lấy biên kịch - người khá dễ nói chuyện như keo da chó, vẻ mặt nịnh hót cười nói: "Hì hì, Charles thân yêu, anh cảm thấy sắp xếp thêm một cảnh giường chiếu thì sao? Chắc chắn sẽ rất đặc sắc đó!"
 

Hoa Tử

Sưu tầm
Tham gia
24/9/19
Bài viết
6,289
Điểm cảm xúc
599
Điểm
113
Chương 1614: Xin nhận lấy tình yêu của anh
êu cầu của Orlando ngay lập tức bị đạo diễn bác bỏ một cách phũ phàng.

Quyết định cuối cùng là đi theo hướng mập mờ, nhân vật của Orlando rất có cảm tình với cô gái phương Đông này, nhưng "Tương vương có mộng, Thần nữ vô tâm, hoa rơi hữu ý, nước chảy vô tình."*

*Lấy từ điển tích Giấc Mộng Vu Sơn: Đất Cao Đường, bên cạnh đầm Vân Mộng có hai ngọn núi là Vu Sơn và Vu Giáp thuộc tỉnh Hồ Bắc, Trung Quốc. Thời Chiến Quốc, vua Sở - Tương vương thường đến du ngoạn. Một hôm, nhà vua đến đấy, say sưa ngắm cảnh, một lúc mệt mỏi mới nằm ngủ dưới chân núi Vu Sơn. Trong lúc mơ màng, vua Sở mộng thấy một thiếu nữ tuyệt sắc, mặt hoa, da phấn, duyên dáng thướt tha đến bên mình rồi cùng nhà vua chung chăn gối vô cùng thỏa thích. Thiếu nữ đó là thần nữ núi Vu Sơn, sau khi ân ái với Tương vương thì để lại ngọc bội rồi biệt ly. Tương vương không tiếc hết thảy đi tìm nàng, nhưng khi tìm thấy thì nàng lại bảo hai người đã hết duyên, khuyên Tương vương quay về.)

Tóm lại chính là Orlando đơn phương.

Orlando tưởng tượng đến cảnh mình "được" đôi mắt lạnh lẽo không chút tình cảm nào của Ninh Tịch bễ nghễ nhìn xuống thì liền thấy máu nóng sôi trào, ừm, bị nữ vương vô tình từ chối cũng đã rất tuyệt rồi!

...

Sau khi Ninh Tịch về khách sạn liền báo lại tình hình với Lâm Chi Chi một chút.

"Chị Chi Chi, hôm nay quay thuận lợi lắm, hai cảnh đều xong luôn rồi, nhưng đạo diễn bảo em ở lại hai ngày, chắc là cần em phối hợp về sau!"

Lâm Chi Chi phía bên kia nghe vậy thì yên lặng hồi lâu, nhưng cũng không nói thêm gì: "Được rồi, chị biết rồi."

Thường thì sẽ không có có chuyện diễn viên quay xong mà vẫn ở lại đoàn làm phim như thế này. Lại nói, phần diễn của Ninh Tịch cũng không có ảnh hưởng gì mấy, nếu không có gì lạ thì trừ phi… là về sau sẽ có thêm đất diễn.

Nhưng, thực tế thì trong các phim Hollywood, cảnh của người Trung đóng không bị xóa bớt đã là may mắn lắm rồi. Rất nhiều diễn viên quay chụp đến mấy tháng, cuối cùng bị xóa gần hết chỉ xuất hiện có mấy cảnh... vì thế mà, chuyện thêm đất diễn là không có khả năng nào.

Lâm Chi Chi cũng không dám chắc nên cũng không có nhắc tới, chỉ bảo Ninh Tịch tiếp tục chờ đợi.

Ninh Tịch vừa tắm rửa xong, đang tựa trên ghế ban công hóng gió, gió đêm xen lẫn mùi cỏ cây thơm ngát, dưới tầng bỗng nhiên có tiếng ca cất lên...

"Em cho tôi nếm tư vị ái tình

Như rừng đêm yên tĩnh

Như ngọn núi ngập trong sắc xuân

Như thoải mái dạo bước trong mưa

Như sa mạc gió lốc cuồng nhiệt

Như biển xanh dịu dàng say ngủ..."

Tiểu Đào lập tức lao từ trong phòng ra: "Ôi… Hay quá đi… giọng hát này… giọng hát này giống như của Orlando ấy!"

Trước khi Orlando dấn thân vào điện ảnh thì đã là một ca sĩ có giọng hát rất hấp dẫn, từng được vinh danh là Hoàng Tử Tình Ca. Dưới bầu trời đêm đẹp đẽ như này, hát bài một tình ca ngập tràn tình yêu như thế cũng đủ để khiến tất cả các cô gái rơi vào bể tình rồi...

Tiểu Đào cũng chẳng buồn đắp mặt gì nữa, đưa tay lấy mặt nạ xuống, sau đó kích động nắm lấy lan can nhòm xuống rồi kích độ la to: "Aaaa! Anh Tịch! Đúng là Orlando rồi!"

Chỉ thấy lúc này đây, Orlando đang đứng dưới tán hoa tường vi, phía sau lưng là mặt hồ lấp lánh, vẻ mặt thâm tình ngước nhìn Ninh Tịch mà hát, lãng mạn y như trong phim vậy…

"Để anh hiến dâng cả đời này cho em

Để anh chìm trong nụ cười của em

Để anh chết trong lòng em

Để anh vĩnh viễn bầu bạn bên em

Xin hãy đón nhận tình yêu anh dành cho em..."

Nghe thấy câu này, Tiểu Đào đột nhiên tỉnh táo lại từ cơn say mê, lập tức đưa tay bịt miệng mình lại: "Ôi… ôi mẹ ơi… Or… Orlando có ý gì thế?"

Đứng dưới ban công của anh Tịch hát tình ca, lại còn là… tình ca có lời lẽ thế này…

Mặc dù Orlando hát tiếng Anh nhưng bài hát này lại quá nổi tiếng, ở Trung Quốc cũng vậy thế nên Tiểu Đào rất quen thuộc với bài này nên nghe phát đã hiểu rồi.

Ninh Tịch đưa mắt nhìn xuống đúng lúc bắt gặp ánh mắt đầy thâm tình của Orlando.

Ninh Tịch: "..."

Cô nghĩ dù Orlando có ý gì với cô thì cũng sẽ không làm ra cái gì quá đáng trong đoàn làm phim, nhưng bây giờ…

Ninh Tịch day day trán, đang nghĩ phải làm sao với cái tình huống phát sầu này thì lại nghe thấy tiếng điện thoại của Orlando vang lên dưới lầu.

Cùng lúc đó, cửa sổ khu đối diện mở ra, Ninh Tịch nhìn xuyên qua bóng cây liền mơ hồ thấy đạo diễn Martin đang gào thét.

"Orlando! Tôi đã nói gì với cậu hả???" Trong điện thoại của Orlando vang lên tiếng gầm thét của đạo diễn.

Orlando bị quát liền tủi thân: "Người ta đồng ý với ông rồi… nhưng mà… cô ấy đáng yêu quá… người ta không nhịn được mà! Martin yêu dấu, nếu ông đã từng yêu một cô gái thì chắc chắn là ông hiểu được mà!"

"Cậu câm miệng cho tôi! Lập tức rời khỏi đó ngay!!!"
 

Hoa Tử

Sưu tầm
Tham gia
24/9/19
Bài viết
6,289
Điểm cảm xúc
599
Điểm
113
Chương 1615: Gậy đánh uyên ương
"Cậu câm miệng cho tôi! Lập tức rời khỏi đó ngay!!!" Tiếng gào của Martin to đến nỗi Ninh Tịch ở đối diện cũng nghe thấy được.

Ninh Tịch nghe hai người đối đáp nhau thì mặt đen lại: "…"

Orlando lưu luyến không rời nhìn về phía Ninh Tịch, sau đó lầm bầm với Martin ở đầu dây bên kia: "Martin… Ông biết không? Dáng vẻ của ông bây giờ như người cha dùng gậy đánh uyên ương, phá hỏng tình yêu của con gái mình ấy!"

Martin: "..."

Bây giờ ông ta rất muốn đánh chết thằng oắt kia.

Orlando bị mắng một trận té tát cuối cùng mới lê bước rời đi.

Orlando vừa đi không lâu, điện thoại của Ninh Tịch liền vang lên, là Martin gọi tới.

Giọng điệu của Martin ở đầu dây bên kia đầy vẻ bất đắc dĩ, ông chỉ thở dài nói: "Tịch, xin lỗi cô, thằng oắt kia đường đột quá, hi vọng không làm cô thấy khó chịu, cô cũng đừng chấp cậu ta làm gì!"

"Khụ... không sao đâu ạ..."

Cũng may khu vực này đã được phong tỏa rồi, không có người ngoài nên cũng không ảnh hưởng gì mấy.

Martin tiếp tục nói: "Còn việc này nữa, lúc đầu muốn đợi chuẩn bị xong mới nói với cô, nhưng bây giờ tôi đành nói trước với cô vậy. Là thế này, tôi đã thương lượng với biên kịch rồi, muốn tăng thêm đất diễn cho cô, cụ thể tăng thế nào chúng tôi sẽ nhanh chóng lên kế hoạch, vì thế phiền cô chờ thêm mấy hôm."

Nghe thấy Martin nói thế, Ninh Tịch liền sửng sốt: "Thêm đất diễn?"

"Đúng vậy, diễn xuất của cô hôm nay rất tuyệt vời, tôi tin với sự tham gia của cô sẽ càng khiến cho người xem thích thú hơn.

Nghe giọng thì… chắc thêm không ít đất diễn rồi?

Ninh Tịch vội vàng bình tĩnh lại: "Đạo diễn Martin, cảm ơn ngài! Rất cảm ơn ngài đã coi trọng!"

"Không, đây là điều cô nên có, đúng rồi, phần diễn của cô… ngoại trừ thêm cảnh đánh nhau ra thì còn thêm cả yếu tố tình cảm nữa. Nhưng cô yên tâm đi, sẽ chỉ đi theo chiều hướng mập mờ thôi!" Martin giải thích.

"Dạ vâng, tôi hiểu rồi, cảm ơn đạo diễn, tôi nhất định sẽ biểu hiện thật tốt! Cảm ơn đạo diễn đã tin tưởng và cho tôi cơ hội này!"

Mãi đến khi cúp máy Ninh Tịch vẫn còn ngẩn người, không chỉ thêm cảnh đánh nhau mà còn thêm yếu tố tình cảm với một trong số những vai chính?"

Tiểu Đào lập tức quên mất cọng rơm Orlando kia, lúc này cô đã bị ba chữ "thêm đất diễn" của Martin hút hết sự chú ý: "Sao thế sao thế? Thêm đất diễn gì? Anh Tịch! Đạo diễn nói muốn cho anh thêm đất diễn à?"

"Có lẽ vậy."

"Vậy thì tốt quá rồi!" Tiểu Đào kích động quay vòng vòng: "Em phải đi báo tin tốt này với chị Chi Chi mới được."

Sau khi Lâm Chi Chi nhận được điện thoại của Tiểu Đào cũng không ngờ được dự đoán của cô lại thành sự thật. Lúc này, cũng chỉ biết dặn dò Ninh Tịch phải phối hợp thật tốt, sau đó căn dặn hai người tuyệt dối không nên lộ cho bên ngoài biết.

Dù sao thì bây giờ đạo diễn cũng mới chỉ nói mồm, còn chưa chắn chắn, huống hồ cho dù coi như là thật sự quyết định như thế, nhưng sau này có bị cắt đi hay không thì cũng chưa chắc. Nếu bây giờ lộ ra ngoài, sau này lỡ như bị cắt cảnh thì sẽ bị cho là ăn không nói có, lừa dối mọi người.

Mà hiện tại, Ninh Tịch đang bị vô số ánh mắt nhìn chằm chằm vào, sểnh chân một phát là đi hết, vì vậy phải luôn cẩn thận từng li từng tí.

"Em biết rồi chị Chi Chi, mặt khác… còn có chuyện này nữa…" Tiểu Đào do dự Ninh Tịch, không biết có nên nói chuyện của Orlando ra không.

Ninh Tịch cũng rất nhức đầu nhưng cảm thấy vẫn nên nói với Lâm Chi Chi một tiếng, sau đó gật đầu ra hiệu cho Tiểu Đào nói.

Lúc này Tiểu Đào mới lên tiếng: "Chị Chi Chi, hình như Orlando… có ý gì với anh Tịch nhà mình đó, vừa rồi còn hát tình ca dưới lầu của anh Tịch nữa. Chỉ tiếc là chưa hát được bao lâu đã bị đạo diễn gào lên đuổi… Hì, chị Chi Chi, chị không biết đâu, Orlando đẹp trai lắm, hát cũng rất hay nữa, thoạt nhìn còn có vẻ rất tích anh Tịch nhà mình…"
 

Hoa Tử

Sưu tầm
Tham gia
24/9/19
Bài viết
6,289
Điểm cảm xúc
599
Điểm
113
Chương 1616: Không nỡ xa rời
Rõ là Tiểu Đào đang báo cáo mà cuối cùng lại nói lệch chủ đề.

Lâm Chi Chi bên kia điện thoại nghe vậy mà có chút dở khóc dở cười. Dù sao thì ngoại hình của Ninh Tịch cũng như thế, lúc trước khi quyết định làm quản lý của Ninh Tịch, cô cũng đã có chuẩn bị tâm lý cho những chuyện thế này, mà Ninh Tịch cũng đã làm rất khá trong chuyện cẩn thận lời ăn tiếng nói rồi.

Chỉ là không ngờ tránh được mùng một nhưng chạy không thoát khỏi mười lăm, không xảy ra chuyện gì với diễn viên trong nước, vậy mà vào đoàn làm phim Hollywood lại có chuyện…

"Chúng ta chỉ cần quản lí tốt bên mình để không tạo thành lời ra tiếng vào gì là được, còn về phần Orlando thì đạo diễn Martin có tiếng nghiêm ngặt rồi, ông ấy nhất định sẽ trông coi anh ta trong thời gian quay."

Về phần sau khi diễn xong, Ninh Tịch sẽ lập tức rời khỏi đoàn, còn Orlando khi kết thúc phần diễn cũng sẽ về nước, đến lúc đó thì tự nhiên hai người sẽ không có liên hệ gì với nhau nữa thôi.

Nói chuyện với Lâm Chi Chi xong, Ninh Tịch cũng đã an tâm hơn, quả thật chỉ cần cố gắng chịu đựng vài ngày là được rồi, huống hồ người đàn ông như Orlando, tình tới nhanh mà đi cũng rất nhanh.

...

Hai ngày sau, tình tiết kịch bản mới đã được công bố.

Ninh Tịch xem xong liền kinh ngạc không thôi, kịch bản này… còn nặng hơn cô nghĩ nhiều!

Sau khi biết được tin tức, Lâm Chi Chi lập tức điều chỉnh lịch giúp cô để trống ra thời gian.

Cho dù có thể là cuối cùng cũng vẫn bị cắt nhưng cơ hội tốt như vậy cũng đã rất hiếm có rồi, một giây thôi cũng phải tranh thủ.

"Chị Chi Chi, phía đạo diễn Giang bên kia… có tin tức gì không?" Lúc đầu Ninh Tịch đã tự nói với mình đừng nghĩ đến nữa, nhưng cuối cùng vẫn không nhịn được mà hỏi một câu.

"Nghe đồn có thể là Phương Hiểu Văn được, nhưng tạm thời vẫn chưa có tin chính thức, nếu có tin, chị sẽ nói với em ngay." Lâm Chi Chi trả lời.

"Vâng, cảm ơn chị Chi Chi!"

...

Thời gian trôi qua rất nhanh, Ninh Tịch quay phim rất thuận lợi, có sự uy hiếp từ đạo diễn Martin nên Orlando cũng có vẻ tém tém lại.

Đảo mắt, ngày mai đã là cảnh quay cuối rồi.

Vẻ mặt Orlando tràn đầy không nỡ bước đến trước mặt Ninh Tịch: "Tịch, ước gì bộ phim này đừng kết thúc, cứ mãi quay như thế…."

Ninh Tịch cười tủm tỉm: "Người Trung Quốc chúng tôi có một câu, không có bữa tiệc nào mà không tàn, nếu có duyên thì sau này sẽ còn có cơ hội hợp tác, cảm ơn tiền bối Orlando đã chiếu cố trong thời gian này!"

Chắc hẳn vì biết Orlando là tên thích bị ngược nên Ninh Tịch vẫn âm thầm giữ vững hình tượng dịu dàng ngoan hiền, nhưng trước mắt xem ra chẳng có hiệu quả gì mấy.

Chẳng những ánh mắt Orlando nhìn cô không giảm bớt nhiệt mà ngược lại còn càng lúc càng nóng rực…

"Tịch, anh sợ anh không tài nào diễn nổi cảnh ngày mai mất." Orlando âu sầu nhìn khẩu súng trong tay.

Cảnh ngày mai là cảnh Orlando tự tay bắn chết Ninh Tịch…

Vì cái kết này mà Orlando đã ôm biên kịch Charles khóc lóc mấy lần, thậm chí yêu cầu mình bị Ninh Tịch giết cũng được chứ anh ta không tài nào giết được Ninh Tịch, cho dù là đóng phim đi chăng nữa…

Ninh Tịch vô tình liếc nhìn khẩu súng trên tay Orlando, sau đó hơi chau mày, không nén được lại nhìn thêm mấy giây.

Orlando thấy cô hứng thú thì lập tức hớn hở giới thiệu với cô: "Đây là Beretta 92FS! Vua các loại súng đấy! Thân súng được làm từ hợp kim nhôm chuyên dùng chế tạo đồ hàng không đó..."

Chắc hẳn là do đàn ông trời sinh đã có hứng thú với súng nên Orlando có thể thao thao bất tuyệt giới thiệu với Ninh Tịch cả buổi, sau đó mới nói: "Khẩu súng này là giả, nhưng được làm rất giống thật! Vai diễn của em ngày mai cũng có cảnh dùng súng, nào, anh dạy em cách cầm súng nhé!"
 
Trạng thái
Không mở trả lời sau này.
Top