Trạng thái
Không mở trả lời sau này.
[Ngôn tình] Chọc Tức Vợ Yêu - Mua Một Tặng Một - Quẫn Quẫn Hữu Yêu
Tham gia
13/4/19
Bài viết
887
Điểm cảm xúc
1,279
Điểm
93
"Nếu tôi không đồng ý thì sao?" Ninh Tịch cười như không cười nhìn gã.

Trương Cường dâm đãng nhìn bộ ngực phập phồng của cô, gã miết cằm nói: "Không có tiền... không có tiền cũng có cách không dùng đến tiền! Nếu cô có thể lên giường với tôi một lần, tôi có thể tiết lộ cho cô một số việc thú vị khác nữa đấy!"

Gã nói vậy rõ ràng là muốn ra hiệu ngầm cho cô, muốn lấy khẩu cung chỉ có hai cách hoặc là đưa tiền hoặc là ngủ với gã.

Nhưng thực tế mà nói, với tính cách xảo trá của Trương Cường, kể cả có làm gã thỏa mãn, chưa chắc gã đã đưa khẩu cung, tới lúc đó chỉ có nước mất cả chì lẫn chài.

Cùng lúc đó, trong chiếc xe ở dưới lầu.

Thấy cảnh trong camera, Lục Cảnh Lễ căng thẳng nhắc nhở người ở đầu bên kia: "Anh, anh phải kiềm chế! Đừng kích động! Tuyết đối không được kích động! Anh phải nhẹ nhàng với máy của em nhé! Ổ cứng của em cất giấu tới mấy trăm GB dữ liệu quý giá đấy!"

"Lên tầng, ngay lập tức." Một giọng nói lạnh lùng vang lên trong tai nghe.

"Vâng vâng vâng! Em lên ngay đây!" Trong camera, Trương Cường đã bắt đầu bước từng bước về phía Ninh Tịch, Lục Cảnh Lễ lập tức ôm máy tính chạy như điên lên.

Trương Cường đã đi tới trước ghế Ninh Tịch ngồi, vịn tay lên ghế, hơi thở bắt đầu trở nên gấp rút: "Thế nào? Cuộc giao dịch này có tính không? Không chỉ lấy được thứ mà cô muốn, mà còn được sung sướng nữa!"

Ninh Tịch rũ mắt xuống, không rõ cô đang nghĩ gì, bỗng… giữa đôi môi đỏ thắm bật ra một tiếng cười nhẹ giễu cợt.

Ngay sau đó, Trương Cường cảm thấy một vật gì đó cứng lạnh đặt vào eo mình, gã cúi đầu xuống nhìn, mặt bỗng trắng bệch... Thứ đang dí trên người gã là họng súng tối om.

"Mày... mày… mày..." Phản ứng đầu tiên của Trương Cường chính là muốn co chân bỏ chạy.

Lúc này, phía sau lại truyền tới tiếng nói lạnh lẽo của Ninh Tịch: "Chạy à? Vừa hay, để xem mày chạy nhanh hay đạn của tao nhanh?"

Trương Cường mồ hôi vã ra như tắm, gã cứng nhắc quay người lại, sau đó lại thoải mái cười lớn: "Con ranh con, suýt chút nữa thì tao thật sự bị mày dọa rồi! Lấy súng đồ chơi để lừa tao á? Mày bắn đi! Mày có giỏi thì cứ bắn đi cho tao xem! Nào, bắn vào đây này!"

Ngón tay Ninh Tịch khẽ động, cô lắp một chiếc ống giảm thanh hình clarinet vào súng, sau đó bóp cò.

“Bụp” một tiếng, đạn sượt qua cánh tay Trương Cường, vẽ thành một đóm lửa nhức mắt trên nền đất. Tất cả còn chưa đến ba giây.

Trương Cương bịt cánh tay đau xót lại, “bịch” một cái quỳ sụp xuống đất: "Chị! Chị Hai ơi, chị bình tĩnh! Đây là súng thật đấy! Không đùa được đâu!"

"Khẩu cung." Ninh Tịch vứt một chiếc bút ghi âm tới, nhìn đồng hồ trên điện thoại, tỏ ra vô cùng mất kiên nhẫn.

Tiểu Bảo vẫn đang ngủ ở nhà, lỡ tỉnh dậy mà không thấy cô chắc chắn sẽ lại lo lắng, cô phải mau về với thằng bé.

"Tôi thu, tôi thu! Tôi thu ngay đây!" Trương Cường bò tới nhặt chiếc bút thu âm lên, tự mình ấn nút rồi bắt đầu thu.

"Không phải Ninh Tịch! Vốn dĩ không phải Ninh Tịch mua chuộc tôi! Người cho tôi tiền bảo tôi động tay trên thân kiếm là người khác! Nhưng tôi không biết đối phương là ai! Tôi nhận được một email nặc danh, đối phương chỉ thị thông qua đó, hơn nữa còn trực tiếp chuyển khoản cho tôi 10 vạn NDT, nói xong việc rồi sẽ cho tôi thêm 10 vạn NDT nữa!" Trương Cường vừa nói vừa cẩn thận liếc nhìn Ninh Tịch.

Trông cô rất bực bội, u ám, hai mắt đỏ ngầu, ngón tay chốc chốc lại sờ vào nòng súng, như một kẻ thần kinh biến thái cuồng giết người, trông mà rợn hết cả tóc gáy.
 
Tham gia
13/4/19
Bài viết
887
Điểm cảm xúc
1,279
Điểm
93
Định xông vào để cứu người - Lục Cảnh Lễ vừa tới cửa đã thấy cảnh tượng trái ngược 180 độ so với trong camera, anh trố mắt đứng đờ ra tại chỗ.

"Đơn thương độc mã... mang súng thật đến cơ à? Đệch mẹ! Nếu em nhìn không lầm thì đó là khẩu Beretta 92FS! Cô ấy lấy đâu ra khẩu súng đó chứ?" Lục Cảnh Lễ không thể tin nổi.

(*Trong tiếng trung “thương” với “sung” đều dùng một từ để biểu đạt.)

Vừa dứt lời, trong đầu bỗng xuất hiện suy nghĩ: Lần anh hùng cứu mỹ nhân thứ hai trong ngày của anh lại thất bại rồi!

Trong phòng, Trương Cường đang trừng mắt nhìn khẩu súng trên tay Ninh Tịch, sợ cô sẽ lại giống vừa xong không nói lời nào đã nổ súng, không cho người ta có thởi gian kịp phản ứng lại, thật quá độc ác mà!

"Tôi tôi tôi... Những gì tôi nói đều là sự thật hết! Không có lấy nửa chữ dối trá đâu, nếu nói sai tôi sẽ bị thiên lôi đánh chết!"

Ninh Tịch không nói gì, cũng không biết rốt cuộc có tin gã không, cô cứ xoay xoay khẩu súng, súng bị cô xoay đến nỗi như sắp nở được cả hoa.

Bà trẻ ơi! Chơi với lửa phải cẩn thận đấy!

Trương Cường thấy vậy sợ sắp tè cả ra quần, gã nơm nớp lo sợ nói: "Muốn... muốn tôi giả bộ chứng minh người chỉ thị là... là Ninh Tuyết lạc cũng được! Tôi sẽ thỏa mãn hết các yêu cầu của cô! Cô nói là ai thì sẽ là kẻ đó!"

Chứng cứ giả?

Thứ cô cần là bằng chứng xác thực!

Ninh Tịch chống súng vào cằm, rồi mở miệng nói: "Đưa cho tôi tài khoản ngân hàng và email của kẻ đã gửi tiền cho anh."

"Được, được, trong máy tính của tôi, tôi đi lấy ngay! Có điều email là email nặc danh, ngay đến tài khoản ngân hàng cũng là tài khoảng nặc danh ở nước ngoài, sợ là không có tác dụng gì..." Trường Cường nói rồi lôi chiếc máy tính từ trong chăn ra, sau đó đưa cô nhìn rõ tài khoản email và tài khản ngân hàng của người gửi.

Ninh Tịch đảo mắt nhìn, xác định không có vấn đề gì nữa mới nói: "Chiếc máy này giờ là của tôi, có ý kiến gì không?"

Trương Cường lắc mạnh đầu: "Không có, không có, bà cô cứ cầm đi! Muốn cầm cái gì thì cầm!"

Ninh Tịch cười lạnh, hơ, từ chị Hai giờ lên bà cô luôn rồi.

Loại người lưu manh thế này, có nói lí với gã, gã cũng chẳng nghe nổi, có đưa bất cứ điều kiện gì với gã thì gã cũng sẽ được nước lấn tới. Thế nên, cách duy nhất có thể dùngchỉ có thể là dùng bạo lực để cưỡng chế thôi.

Từ lúc về nước tới gờ, đây là lần đầu tiên cô dùng súng thật, sao có thể không căng thẳng được? May mà cô có diễn xuất tốt, chỉ cần coi như đang đóng phim thì cô đã có thể bình tĩnh ngay lại được rồi.

Chọn bừa một vai “kẻ giết người biết thái” để diễn, xem ra hiệu quả cũng không tồi.

Đóng phim là nghề mà cô yêu thích, cũng là cách để cô có thể bảo vệ được chính mình.

"Vậy bà cô còn chuyện gì nữa không?" Trường Cường thấy cô không có ý định rời đi, gã căng thẳng nuốt nước bọt.

Ninh Tịch nhìn gã như muốn lăng trì: "Ừm... Tôi đang suy nghĩ..."

"Suy... suy nghĩ gì cơ?"

"Tất nhiên là nghĩ... có cần phải giết người diệt khẩu không, lỡ sau này anh lại nói với người khác khẩu cung của anh là do tôi ép cung thì sao?" Ninh Tịch thản nhiên nói, hơn nữa trông vẻ mặt cũng rất nghiêm túc.

Chân Trương Cường mềm nhũn lại, quỳ hẳn xuống trước mặt cô: "Sao có thể như thế được! Có cho tôi cả trăm lá gan tôi cũng không dám đâu!"

Đây là lời thật lòng của gã, gã vốn chỉ biết bắt nạt kẻ yếu, lần này xem ra Ninh Tịch dọa hắn đủ để tởn tới già.

Gã không bao giờ có thể ngờ được rằng một cô gái trông yếu ớt như cô lại có thể đáng sợ như vậy, thậm chí gã còn không dám nhìn thẳng vào đôi mắt lạnh lùng của cô, sợ tối nay sẽ lại gặp ác mộng.

Ninh Tịch khẽ cười, cô dùng súng vỗ lên má gã: "Yên tâm đi, tôi không những không giết anh diệt khẩu mà còn cho anh tiền nữa cơ."
 
Tham gia
13/4/19
Bài viết
887
Điểm cảm xúc
1,279
Điểm
93
Phản ứng đầu tiên của Trương Cường chính là xin tha mạng: "Tôi không cần, tôi không cần đâu! Bà cô à, tha cho tôi đi! Là tôi bị mờ mắt nên mới nói lung tung, tôi nào dám lấy tiền của cô chứ?"

"Ai bảo tôi muốn đưa tiền cho anh?" Ninh Tịch đạp gã một cái.

Trương Cường lồm cồm bò dậy, tỏ ra vô tội: "Nhưng chẳng phải vừa xong cô nói..."

Gã sắp bị sự hỉ nộ vô thường của người trước mặt hành hạ phát điên lên rồi.

Ninh Tịch lạnh lùng nhìn gã: "Ở nhà đợi tin tôi, chỉ cần anh ngoan ngoãn thì sẽ có một khoản tiền lớn, còn nếu không..."

Hả? Cô ta vẫn còn muốn liên lạc với gã? Chẳng phải gã đưa hết mọi thứ cho cô ta rồi sao? Đáng ra không nên gặp lại nhau nữa mới phải chứ? Sao còn lằng nhằng thế này? Gã không cần tiền! Gã cần mạng!

Trương Cường có khổ mà không nói ra được, đành phải ngàn vạn lần tạ ơn rồi tiễn người ra ngoài.

Xuống lầu, Ninh Tịch đội mũ bảo hiểm lên, khởi động động cơ, chạy thẳng về Lục gia.

Lúc cô về tới nhà họ Lục, vẫn sớm hơn một tiếng so với thời gian dự định.

Trong phòng khách, Lục Đình Kiêu vẫn ngồi yên trên sofa như lúc cô ra khỏi nhà.

Ninh Tịch cũng không nghĩ nhiều, lập tức hỏi: "Lục Đình Kiêu, tôi về rồi! Tiểu Bảo đã dậy chưa?"

"Chưa."

"Ờ ờ, vậy thì tốt, để tôi lên xem thằng bé thế nào!"

"Đợi đã." Lục Đình Kiêu bỗng gọi giật cô lại.

"Hửm, sao thế?" Ninh Tịch lờ mờ cảm thấy ngữ khí của Lục Đình Kiêu có gì đó không đúng.

"Đi đâu?" Giọng điệu nghe có vẻ bình tĩnh nhưng lại khiến người ta có ảo giác như ẩn giấu một cơn sóng ngầm.

Ninh Tịch ngửi thấy mùi nguy hiểm, vội đáp: "Đi xử lí chút việc riêng thôi, giờ đã giải quyết xong rồi! Tôi lên lầu trước đã nhé!"

Đang định chuồn đi thì, một cánh tay đột nhiên vươn tới, Ninh Tịch không kịp phòng bị bị kéo ngã xuống sofa.

Chính xác mà nói thì là ngã vào lòng Lục Đình Kiêu.

Ninh Tịch hết hồn, nhưng không chỉ có thế: "Lục Đình Kiêu! Anh anh... anh làm gì thế? Tay anh sờ đi đâu vậy?" Lục Đình Kiêu mặc kệ, tiếp tục sờ mó trên người cô.

"Này, anh mà còn như vậy nữa là tôi phản kháng đấy! Tới lúc đó bị thương thì đừng có trách!"

"Vậy cô làm đi."

Ninh Tịch suy sụp muốn chết: "Đệch! Lục Đình Kiêu! Rốt cuộc anh muốn làm gì? Anh nghĩ tôi không xuống tay với anh được đúng không?"

Lục Đình Kiêu giữ nguyên sắc mặt nhìn chằm chằm vào cô: "Tại sao lại không xuống tay với tôi được?"

"Tôi... vì..."

Đúng nhỉ! Tại sao chứ? Nếu đây là người khác thì chắc chắn phản ứng đầu tiên của cô chính là tẩn cho hắn một trận mới đúng...

Khi Ninh Tịch đang vắt óc nghĩ xem nên trả lời thế nào thì bàn tay nguy hiểm của Lục Đình Kiêu đã đặt vào vật thể phía sau lưng quần cô.

Ninh Tịch sững người, định ngăn anh lại nhưng đã không kịp nữa rồi, khẩu súng sau lưng cô giờ đã rơi vào tay Lục Đình Kiêu.

Lục Đình Kiêu ném thẳng khẩu súng lên bàn trà trước mặt, vẻ mặt nhu hòa hơn thường ngày giờ đã thay thế bằng sự lạnh lẽo: "Giải thích."

Lúc này, Ninh Tịch có cảm giác căng thẳng hệt như khi đang quay cóp trong giờ thi thì bị thầy giáo bắt được, mặt cô trắng bệch, hai tay đan vào nhau, cố gắng tỏ ra ung dung nói: "Ha ha, là đồ giả đấy! Súng đồ chơi thôi! Tôi mua về chơi ấy mà!"

"Vậy sao? Súng đồ chơi cần phải lắp giảm thanh à?" Lục Đình Kiêu liếc nhìn cô, nhấc khẩu súng lên, bắn một phát vào bình hoa Bạch Ngọc to bằng lòng bàn tay được đặt ở góc phòng.

Lọ hoa lập tức vỡ nát.

Vẻ mặt cố gắng tự trấn an của Ninh Tịch giờ này cũng... nát như lọ hoa luôn...
 
Tham gia
13/4/19
Bài viết
887
Điểm cảm xúc
1,279
Điểm
93
Bầu không khí rơi vào một khoảng tĩnh lặng.

Ninh Tịch khó khăn nuốt nước bọt, không đầu không đuôi đánh trống lảng: "Ha ha... Boss đại nhân, kỹ thuật bắn súng của ngài chuẩn thật đấy! Lợi hại! Lợi hại ghê! Nhưng màhoang phí quá! Chiếc bình đó chắc hẳn là rất đắt?"

"Không muốn nói có thể không nói."

Ninh Tịch ủ rũ cụp đầu xuống: "Nhưng... nhưng…anh lại trưng ra bộ mặt nếu tôi không thành thật khai báo thì sẽ tuyệt giao với tôi thế kia thì..."

Ngoài thành thật khai báo ra, cô còn con đường nào khác không?

Ninh Tịch thở dài, sau đó đành phải giải thích đầu đuôi sự việc: "Chẳng phải lúc trước tôi có kể với anh chuyện đạo cụ xảy ra vấn đề nên tôi lỡ tay làm Ninh Tuyết Lạc bị thương rồi sao? Giờ chuyên viên đạo cụ cứ khăng khăng nói là tôi mua chuộc anh ta động chân động tay lên đạo cụ, như vậy chẳng phải đang bức tôi vào con đường chết? Sự nghiệp của tôi không những bị hủy mà còn có khả năng đi ăn cơm tù vì mấy câu nói của anh ta!"

Lục Đình Kiêu yên lặng nhìn cô: "Thế nên?"

Ninh Tịch ho nhẹ một cái, ấp úng nói: "Thế nên tôi đi ép tên đó nói ra sự thật!"

Thấy thái độ thờ ơ của Ninh Tịch, Lục Đình Kiêu như muốn nổi bão: "Ninh Tịch, cô có biết cô làm như vậy sẽ nguy hiểm đến thế nào không? Một cô gái như cô..."

Ninh Tịch buồn rầu nói: "Tôi biết, tôi biết! Nhưng chẳng phải là vì tôi bị ép đến không còn cách nào khác sao? Anh không biết tên Trương Cường đó vô lại đến thế nào đâu, muốn đối phó với loại người như thế chỉ có thể dùng cách bạo lực như này thôi!"

"Tôi từng nói, nếu cô cần giúp đỡ có thể tìm tôi, vậy mà cô thà chọn cách nguy hiểm đó chứ cũng không muốn mở miệng nói cho tôi biết?" Trong mắt Lục Đình Kiêu tràn ngập sự thất vọng.

Ánh mắt đó khiến trái tim Ninh Tịch không hiểu sao lại cảm thấy đau đớn.

Đây là lần đầu tiên Lục Đình Kiêu nổi giận cô như vậy, Ninh Tịch phát hoảng: "Không phải, không phải vậy đâu! Tôi..."

Cuối cùng cũng chỉ đành thở dài: "Chỉ là tôi quen rồi thôi..."

Cô đã quen tự mình giải quyết mọi chuyện, quen việc không dựa dẫm vào bất cứ ai.

Hai người lại một lần nữa rơi vào im lặng.

"Khụ, nhưng mà, sao anh lại biết trên người tôi có súng vậy?" Ninh Tịch bỗng nhớ tới chuyện này.

"Mùi." "Ơ thế á? Mùi thuốc súng à? Không ngờ ngay đến khứu giác của Boss đại nhân cũng nhạy bén như thế ha ha ha..."

Lục Đình Kiêu vẫn trưng ra vẻ mặt lạnh như băng, còn là loại băng ngàn năm nữa.

Vỗ mông ngựa thất bại rồi.

Ninh Tịch bất lực: "Lục Đình Kiêu, thật ra thì không phải là tôi không muốn nói với anh đâu, chỉ là, chuyện nhỏ thế này đâu cần anh phải tự mình ra tay chứ, như vậy chẳng phải là dùng dao mổ trâu để giết gà sao? Nhưng hiện tại tôi đúng là có một chuyện đặc biệt, đặc biệt, đặc biệt cần tới sự giúp đỡ của anh! Anh nhất định nhất định phải giúp tôi đấy nhé! Tôi nghĩ tới nghĩ lui, chuyện này cũng chỉ có thể tìm anh thôi! Kể cả anh không chịu giúp tôi, tôi cũng bám anh tới khi nào anh đồng ý mới thôi!"

Vẻ mặt Lục Đình Kiêu vẫn lạnh nhạt như cũ nhưng cũng chịu nhìn thẳng vào cô: "Nói."

Ninh Tịch thở dài, vội nói: "Là thế này! Tuy tôi đã lấy được khẩu cung của Trương Cường và có được cả email và tài khoản ngân hàng của đối phương, nhưng những chứng cứ này chỉ có thể rửa sạch nghi ngờ cho tôi thôi, không thể tìm ra người đứng phía sau được. Có thù không báo không phải là quân tử, nếu như dễ dàng bỏ qua cho đối phương như vậy thì quá hời cho cô ta rồi! Thế nên tôi mới nghĩ đến trò hack thông tin tài khoản và địa chỉ IP của đối phương. Tiểu Bảo còn nhỏ mà đã giỏi như vậy, chắc chắn là vì có gien tốt của Boss đại nhân ngài, thế nên về phương diện này Boss đại nhân nhất định lại càng giỏi hơn và nhất định sẽ có cách phải không?"
 
Tham gia
13/4/19
Bài viết
887
Điểm cảm xúc
1,279
Điểm
93
"Phải không? Phải không? Phải không?"

Trên gương mặt Ninh Tịch lúc này tràn đầy mong đợi, một mặt là vì muốn lấy lòng Lục Đình Kiêu, một mặt khác cũng là vì cô quả thật đang cần sự giúp đỡ.

Lục Đình Kiêu trầm mặc ba giây, cuối cùng cũng mở miệng: "Ừm."

"Thật sao? Anh thực sự có cách sao?" Ninh Tịch hưng phấn đến nỗi suýt nữa thì nhảy cẫng lên, "Vậy thì mất khoảng bao lâu?"

"Một..." Lục Đình Kiêu vốn định nói là một tiếng, nhưng lời ra đến miệng lại thay đổi thành: "Một đêm."

"Nhanh thế sao? Tốt quá!" Ninh Tịch vui mừng lôi laptop ra: "Đây là máy tính tôi lấy được ở chỗ Trương Cường, anh có còn cần gì khác nữa không, tôi chuẩn bị cho anh?"

"Không cần." Lục Đình Kiêu đứng dậy đi thẳng lên gác.

Ninh Tịch ba chân bốn cẳng chạy theo sau.

Đến thư phòng, Ninh Tịch biết điều liền chạy lên trước kéo ghế cho Lục Đình Kiêu, sau đó đặt cái laptop lên bàn rồi lại chạy đi lấy nước cho anh.

Lục Đình Kiêu liếc cô một cái, sau đó ngồi xuống ghế.

Lục Đình Kiêu lấy laptop của mình ra, dùng cáp kết nối hai chiếc máy tính lại với nhau, xem xét những chứng cớ mà cô nói một lát, rồi bật một phần mềm gì đó lên, bắt đầu nhập những chuỗi mã phức tạp vào những ô vuông hiển thị trên màn hình máy tính.

Ninh Tịch hiếu kì ghé sát vào bàn, sán lại gần để xem cho rõ, kết quả là chỉ thấy một đống kí tự nhảy múa, chả hiểu mô tê chi hết.

Lục Đình Kiêu đang chăm chú gõ cành cạch, bên tai đột nhiên vang lên tiếng thở đều đặn, những ngón tay chợt khựng lại, mày khẽ nhướng lên.

"Sao thế? Có vấn đề gì à?" Ninh Tịch lập tức khẩn trương.

"Cách xa tôi ra một chút.” Cô kề sát anh như thế này sẽ cản trở đến sự tập trung của anh.

"Ồ…" Ninh Tịch lập tức ỉu xìu, buồn bã đi đến cái sofa xa nhất trong góc phòng ngồi xuống.

Nhìn thấy vẻ tội nghiệp của cô gái nhỏ, Lục Đình Kiêu suýt nữa thì mở miệng an ủi, nhưng cuối cùng vẫn kìm được.

Ninh Tịch ôm lấy một cái gối yên lặng ngồi ngắm khuôn mặt nghiêng đang chăm chú làm việc của Lục Đình Kiêu, chẹp miệng than thầm, nghe nói đàn ông khi nghiêm túc làm việc là lúc đẹp trai nhất, quả nhiên không sai! Lúc này trong thư phòng chỉ còn lại tiếng gõ bàn phím lạch cạch.

Ninh Tịch ngồi đó xoắn xuýt nửa ngày cuối cùng không nhịn được nữa phải mở miệng: "Lục Đình Kiêu… tôi có thể hỏi anh một chuyện được không?"

"Hỏi đi."

"Anh… Tại sao anh không hỏi tôi?"

"Hỏi cái gì?"

Ninh Tịch căng thẳng siết chặt nắm đấm: "Hỏi về chuyện khẩu súng đó! Anh không hỏi tôi tại sao tôi lại có súng à? Anh không cảm thấy tôi có rất nhiều chỗ không giống như anh tưởng tượng, anh không thấy… tôi rất đáng sợ sao?"

Lục Đình Kiêu: "Không."

Ninh Tịch: "Ồ…"

Lục Đình Kiêu không hỏi gì nhưng trong lòng Ninh Tịch vẫn để ý, anh vẫn coi cô như bạn bè, không nề hà gì mà sẵn sàng giúp đỡ cô, thế nhưng cô lại vẫn giấu anh.

Cho nên, dù Lục Đình Kiêu không hỏi, Ninh Tịch vẫn chủ động nói: "Anh biết đấy, an ninh tại Mĩ không ổn định, ở bên đó có súng là chuyện hợp pháp. Tôi học được cách dùng súng khi vẫn còn đang ở bên đó…Nhưng mà về nước rồi thì khẩu súng này quả thực là được đưa vào bằng cách bất hợp pháp, cụ thể như thế nào thì tôi không biết, đây là món quà của một người bạn tặng cho tôi, đó cũng là người dạy tôi dùng súng. Cái này chỉ là dùng trong những trường hợp vạn bất đắc dĩ mà thôi, sau khi về nước, đây là lần đầu tiên tôi đụng đến nó!”

Tay Lục Đình Kiêu chợt ngừng lại: "Người bạn đó của cô là ai?"
 
Tham gia
13/4/19
Bài viết
887
Điểm cảm xúc
1,279
Điểm
93
Ninh Tịch có chút khó xử, gãi đầu nói: "Là cái gã mà tôi từng kể cho anh nghe đó, cái gã bạn trai cũ một ngày ấy."

Lại là gã đàn ông đó.

Nếu như chỉ là mối quan hệ một ngày, tại sao cô ấy còn tiếp xúc với hắn ta nhiều như vậy?

Vẻ mặt Lục Đình Kiêu ngay lập tức trở nên sắc bén: "Cô có biết con đường vận chuyển vũ khí vào trong nước đã bị ba thế lực lũng đoạn hoàn toàn rồi không? Bất kể người bạn ấy của cô là thành viên của tổ chức nào trong ba thế lực này, đều là đối tượng mà phía bên trên muốn xử lí. Bao gồm cả viên kim cương kia nữa, rất có khả năng cũng được đưa vào nước bằng con đường bất hợp pháp."

Ninh Tịch cúi thấp đầu lẩm bẩm: "Tôi biết chứ…"

"Cô biết?" Cô biết mà cô vẫn còn ở cạnh người như thế? Cô biết lai lịch của đối phương cũng đồng nghĩa với việc đặt bản thân mình vào nguy hiểm, có biết không?

Ninh Tịch vội vàng giải thích nói: "Lai lịch của anh ta có thể có chút nguy hiểm, thật xin lỗi, tôi không có cách nào tiết lộ cho anh được, nhưng chắc chắn rằng anh ta sẽ không hại tôi, điều này tôi có thể chắc chắn…"

Vừa mới dứt lời, cô liền phát hiện ra sắc mặt của Lục Đình Kiêu trở nên khó coi đến cực điểm.

Ninh Tịch cảm thấy mình như một đứa nhóc quậy phá vừa làm sai chuyện gì đó bị người lớn trong nhà bắt được, khẩn trương chọc chọc đầu ngón tay vào nhau, ngay cả thở cũng không dám thở mạnh.

Khí thế của Đại ma vương lúc lên cơn thật là đáng sợ!

Qua một lúc lâu sau cuối cùng Lục Đình Kiêu cũng mở miệng: "Đưa khẩu súng cho tôi."

Mỗi câu mỗi chữ mà Ninh Tịch nói vừa nãy đều đang bảo vệ cái gã đó, điều này suýt chút nữa thì huỷ hoại lý trí của anh.

"Ồ…" Ninh Tịch lập tức ngoan ngoãn đưa khẩu súng cho anh: "Anh định làm gì?"

"Tịch thu."

Ninh Tịch nghe thế liền bổ nhào vào anh, kêu rên: "Áaa! Đừng mà! Đây là bùa hộ mệnh của tôi đó! Tôi đảm bảo nếu không có chuyện gì sẽ không lôi ra nghịch linh tinh đâu! Tôi thề là sẽ không để ai phát hiện ra đâu! Đừng thu mà!"

Lục Đình Kiêu liếc cô một cái, mở ngăn kéo, lấy ra một khẩu súng khác đưa cho cô: "Về sau dùng khẩu này.”

Hai mắt Ninh Tịch lập tức sáng ngời: "Khẩu này là..." Cô không phân biệt được đây là loại nào, nhưng vừa nhìn là đã biết đây không phải là hàng bình thường.

"Tôi có thể tháo nó ra xem được không?" Ninh Tịch cẩn thận hỏi.

Nhìn vào đôi mắt sáng lấp lánh của cô gái, Lục Đình Kiêu gật đầu.

Được cho phép, Ninh Tịch liền phấn khích tháo tung nó ra rồi quan sát kết cấu bên trong, vẻ mặt không thể tin nổi: "P226?"

"Tôi đã cải tiến lại cho nó, tính năng an toàn hơn." Vẻ mặt của Lục Đình Kiêu vẫn không được tốt lắm.

Bởi vì kiến thức về súng ống, cách dùng và tháo lắp của cô rõ ràng là đều do cái gã đó dạy.

Ninh Tịch thích đến nỗi không chịu buông tay, sau đó đưa mắt liếc anh một cái: "Ưm, kẻ có 92F đã là người rất nguy hiểm, nhưng anh lại có được P226, chẳng phải là…"

Mọi người đều nói 92F là loại súng tốt nhất thế giới, nhưng rất ít người biết P226 mới là cực phẩm, chỉ vì giá thành quá cao nên danh tiếng của nó mới không phố biến như 92F.

Lục Đình Kiêu nghe thế liền lạnh mặt: "Cô cho rằng tôi là người nguy hiểm?"

Ninh Tịch lập tức lắc đầu như trống bỏi: "Đâu có! Đâu có! Đâu có! Sao có thể như thế được! Boss đại nhân là người tốt nhất thế gian này! Là thiên thần của tôi mà! Anh có thấy mệt không, vai có mỏi không? Để tôi bóp vai cho anh nhá! Cố lên, cố lên nào!"

Dứt lời liền nịnh nọt chạy đến phía sau Lục Đình Kiêu, ra sức bóp vai cho anh.

Tuy biết cô chỉ đang dỗ anh, lấy lòng anh nhưng sắc mặt đen sì của Lục Đình Kiêu lúc này cũng hoà hoãn lại đôi chút.

Có điều, ngay sau đó cả thần kinh của anh lại căng lên, bàn tay nhỏ nhắn mềm mại của cô dùng lực vừa phải ấn vào vai anh, còn rất chuyên nghiệp xoa bóp cổ và huyệt thái dương anh nữa.

Xúc cảm ấm nóng lại còn dùng lực vừa phải rất thoải mái, cũng rất muốn chết.
 
Tham gia
13/4/19
Bài viết
887
Điểm cảm xúc
1,279
Điểm
93

"Được rồi." Để tránh mất khống chế, Lục Đình Kiêu buộc phải bảo cô dừng lại.

"Oh" Ninh Tịch cũng chẳng nghĩ nhiều, tiếp tục quay sang nghiên cứu khẩu súng, sau đó không dám chắc mà hỏi lại Lục Đình Kiêu: "Khẩu súng này… anh cho tôi thật à?"

Lục Đình Kiêu gật đầu: "Coi như đó là quà sinh nhật của cô."

Món quà này cũng thật đặc biệt nha…

Ninh Tịch nâng niu khẩu súng: "Cám ơn! Tôi rất thích!"

Độ an toàn của khẩu súng này quả thực rất cao, lại cộng thêm vẻ bề ngoài bình thường, trừ phi tháo rời nó ra còn không sẽ không biết nó là loại gì.

Ninh Tịch ngắm nghía thêm một lúc lâu, đôi mắt không kìm được mà đỏ lên, muốn khóc: "Lục Đình Kiêu, cám ơn anh…Từ trước đến giờ chưa có ai đối xử tốt với tôi như vậy cả…"

Tim Lục Đình Kiêu nhói đau, đang định mở miệng an ủi thì Ninh Tịch bổ sung thêm một câu: "Cảm giác cứ y như được cha yêu chiều vậy!"

Lục Đình Kiêu: "…"

Kiểu đánh giá này…đủ cao, nhưng cũng đủ khiến anh dở khóc dở cười.

"Đã muộn thế này anh chắc đói rồi phải không, để tôi xuống làm bữa khuya cho anh nhé?"

Sau khi Ninh Tịch vui vẻ chạy xuống nhà, Lục Đình Kiêu rất thản nhiên tháo khẩu súng của cô ra.

Đúng như dự đoán, mã số của khẩu súng này đã bị xoá sạch.

Nhưng phạm vi về thân phận của đối phương cũng được thu hẹp lại.

Mười phút sau, Ninh Tịch bê một bát thức ăn nóng hôi hổi vào phòng.

"Lục Đình Kiêu, ăn sủi cảo có được không? Tôi thấy sủi cảo lần trước gói vẫn còn ở trong tủ lạnh, thế nên luộc lại cho anh rồi này!"

"Để đó đi."

"Ok!"

Nhìn dáng vẻ bận rộn của Lục Đình Kiêu, Ninh Tịch có chút băn khoăn, cho nên bê cái bát lên, "Tôi gắp cho anh ăn được không?"

Lục Đình Kiêu nhíu mày, định cự tuyệt nhưng lại không nỡ nói ra miệng.

"Để tôi gắp cho! Anh cứ bận việc của anh đi!" Ninh Tịch nhanh nhẹn gắp một miếng sủi cảo lên, cẩn thận thổi cho nguội, sau đó mới đưa đến bên miệng anh.” Lục Đình Kiêu vẫn nghiêm túc nhìn chăm chú vào màn hình máy tính, mặt không đổi sắc há miệng nhận lấy sủi cảo.

Tại sao lần trước ăn lại không thấy nó ngon như thế này nhỉ?

Ninh Tịch tiếp tục công việc cho đến khi hết sạch bát sủi cảo.

"Cô nghỉ ngơi một lúc đi, tôi cũng sắp xong rồi." Lục Đình Kiêu đưa máy tính của Trương Cường cho cô, sau đó bắt đầu tập trung vào thao tác trên máy tính của mình.

"Oh, được rồi." Ninh Tịch lại ôm máy tính đến ngồi ở cái sofa trong góc phòng.

Vì quá nhàm chán vô vị, cô lục tung cả cái máy tính của Trương Cường lên, xem xem còn phát hiện ra được manh mối gì khác nữa không.

Kết quả, đúng là bị cô đào ra thật.

Cô tìm thấy trong ổ D có một thư mục được đặt tên là “Cơ mật - quan trọng”, liền mở ra xem, phát hiện ra trong đó có không ít video.

Chẳng lẽ cái gã này còn cất giấu những chứng cứ khác mà không nói với cô?

Ninh Tịch nghi ngờ mở một trong những cái vid đó lên.

Vừa mới bật lên, Ninh Tịch liền cảm thấy có cái gì đó không đúng nhưng đợi đến khi cô có phản ứng lại thì đã không kịp nữa rồi, một giây sau, những tiếng rên rỉ ừ ừ a a khiến người ta đỏ mặt tía tai đã vang lên từ loa máy tính, trong thư phòng yên tĩnh nghe cực kì rõ ràng…

Ninh Tịch: "…"

Lục Đình Kiêu: "…"

Ninh Tich thật muốn mặt đất nứt ra một cái lỗ cho mình chui vào, vì quá hoảng loạn mà mãi không thể ấn tắt được cái vid đi.

Cuối cùng, Lục Đình Kiêu không thể nhìn nổi nữa, mới đi tới tắt hộ cô.

Ninh Tịch quẳng luôn cái máy tính đi, dùng giọng điệu tố cáo nói: "Trong máy tính của hắn ta có một thư mục tên là “cơ mật - quan trọng”, tôi còn tưởng nó là chứng cứ gì gì chứ…Fuck! Tôi phải nghĩ ra sớm hơn mới đúng!"

Máy tính của đám đàn ông, có thư mục nào đáng nghi thì chắc chắn là để chứa mấy cái thứ đó!

Lục Đình Kiêu bóp trán, bất đắc dĩ thở dài một tiếng: "Đã xong rồi đó, cô sang xem đi."

Nói với cô rằng một đêm mới có thể làm xong là vì muốn cô có thể ở bên cạnh mình lâu hơn một chút…

Nhưng xem ra, nếu cứ để cô tiếp tục giày vò mình như thế này, anh không biết sẽ xảy ra chuyện gì nữa…
 
Trạng thái
Không mở trả lời sau này.
Top