Trạng thái
Không mở trả lời sau này.
[Ngôn tình] Chọc Tức Vợ Yêu - Mua Một Tặng Một - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

Hoa Tử

Sưu tầm
Tham gia
24/9/19
Bài viết
6,609
Điểm cảm xúc
673
Điểm
113
Chương 1582: Ông đây phế mày
Ngô Kiến Đạt ưỡn cái bụng bịa béo phệ thở dài, “Ôi, Tứ thiếu, không phải tôi nói anh đâu, nhưng mà con người ấy à phải biết thức thời một chút! Anh nhìn Lục Sùng Viễn xem, giờ sống sung sướng biết mấy…”

Lục Sùng Minh lắc lắc thứ chất lỏng màu đỏ tươi trong ly: “Hừ, chẳng qua cũng chỉ là một con chó bên cạnh Lục Sùng Sơn mà thôi!”

“À, khụ khụ…” Tuy rằng Lục Sùng Minh đang mắng Lục Sùng Viễn nhưng rõ ràng là mắng luôn cả Ngô Kiến Đạt ông.

Ngô Kiến Đạt ho khẽ một tiếng, nói với giọng thâm tình thắm thiết lắm: “Tứ thiếu! Tôi biết anh hận tôi chuyện năm đó, nhưng mà lúc đó tôi không làm như vậy, thì tất cả mọi người đều phải chết chung! Trên tôi còn mẹ già, dưới còn con nhỏ, sao có thể để cả nhà già trẻ đi theo tôi được, đúng không?

Thực ra thì, đi theo vị đó cũng không tồi, không thể phủ nhận Lục Đình Kiêu này tuy rằng tuổi tác không lớn nhưng quả thật đúng là một nhân vật tầm cỡ!”

Ngô Kiến Đạt nói rồi nhìn về phía Lục Đình Kiêu một cái, có vẻ hâm mộ lên tiếng: “Cũng không biết Lục Sùng Sơn kiếm đâu được phúc mà sinh được mấy thằng con tốt thế. Lục Cảnh Lễ, dù có hơi tầm thường nhưng ai nhìn mà chẳng biết người ta là đại trí giả ngu! Lục Cảnh Lễ nếu như không có cái tính này thì liệu nhà họ Lục còn có được cảnh yên ổn, thái bình như thế này nữa hay không? Không ít người đỏ mắt mong chờ hai anh em họ bất hòa, để nhân cơ hội nhảy vào đấy!”

Nói đến sau cùng, mục đích của Ngô Kiến Đạt cuối cùng cũng lộ ra, ông ta sán đến trước mặt Lục Sùng Minh khuyên giải: “Tứ thiếu, bây giờ không giống ngày xưa nữa, tất cả đều thành cục diện đã định rồi, không bằng anh cứ mềm mềm một tí đi, để Lục Tổng điều anh quay về! Cứ ở mãi cái đất khỉ ho cò gáy đó cũng không phải là chuyện hay…”

Ngô Kiến Đạt đương nhiên chẳng tốt bụng đến mức có lòng tốt nói những lời này đâu, mà là vì ông ta là bộ hạ cũ của Lục Sùng Minh. Cho nên, dù trước kia có phản bội nhưng rốt cuộc vẫn bị đề phòng, có cố gắng đến mấy cũng không vào được tầng lớp lãnh đạo trung tâm của Lục thị.

Nếu như… Lục Sùng Minh chịu cúi đầu, hoàn toàn quy thuận Lục Sùng Sơn, vậy thì ông ta có cơ hội để thăng tiến…

Lục Sùng Minh sao có thể không hiểu được mục đích của Ngô Kiến Đạt, lập tức phẫn nộ gào lên: “Cút, còn ở bên tai ông mà sủa nữa là ông phế mày đấy!”

Vẻ mặt của Ngô Kiến Đạt thoáng chốc đã ngẩn ra, đen mặt đứng dậy, trong miệng không ngừng lầm bầm mắng chửi: “Hứ cái thứ gì chứ? Vẫn coi mình là Tứ thiếu của nhà họ Lục thật đấy à? Mắng người khác là chó mà không tự nhìn lại mình xem có khác gì chó nhà có tang đâu!”

“Mày…” Bị cái loại người đó nhục mạ, Lục Sùng Minh tức đến nỗi cả người run bần bật.

Ánh mắt âm độc của ông ta hướng về phía người đàn ông trẻ tuổi đang được mọi người vây quanh kia, hai nắm đấm nắm lại thật chặt…

Lục Đình Kiêu!

Nếu không phải là nó, ông ta sao phải lưu lạc đến nước này, tất cả những thứ này nên thuộc về ông ta mới đúng!

Năm đó ông ta chỉ còn cách thành công một bước kết quả lại bị Lục Đình Kiêu vừa mới về nước hủy hoại hoàn toàn, từ đó không còn cơ hội để trở mình nữa.



Cách đó không xa, trong lúc khốn quẫn, Lục Cảnh Lễ liền gọi cho Giang Mục Dã hòng tìm người phân tán hỏa lực cho mình.

“Alo! Giang Mục Dã! Cháu đến ngay lập tức cho cậu, nhanh!”

“Não cháu có đứt dây thần kinh nào đâu mà qua đó! Cháu không đi!” Đầu dây bên kia vang lên tiếng Giang Mục Dã chơi game ầm ầm.

“Không đến cậu mày nói với Tiểu Tịch Tịch mày thích chị ấy đó!”

Vừa mới dứt lời, đầu dây bên kia đang vang lên tiếng trò chơi thông báo “nhiệm vụ thất bại”: “Đờ phắc!!!”

“Mau lên, cậu cho mày 10 phút!”

“Cậu hai, cậu ăn nói cho cẩn thận chứ, con mắt nào của cậu nhìn ra cháu thích con nhỏ đó? Mắt cậu bị mù à?”

Đờ mờ! Sao ai cũng lấy cái này ra uy hiếp anh thế nhỉ?
 

Hoa Tử

Sưu tầm
Tham gia
24/9/19
Bài viết
6,609
Điểm cảm xúc
673
Điểm
113
Chương 1583: Bóng tối bao phủ
"Không đến đúng không? vậy bây giờ cậu gọi điện cho Tiểu Tịch Tịch này! cậu gọi này!”

“Đến - ngay - bây - giờ - đây!” Giang Mục Dã nghiến răng nghiên lợi.

Quả nhiên, rất nhanh chóng Giang Mục Dã đã có mặt.

Tuy rằng Giang Mục Dã không có quan hệ huyết thống với nhà họ Lục nhưng lại rất thân cận với dòng chính, cho nên uy vọng của nhà họ Giang trong gia tộc cũng không hề nhỏ.

Đương nhiên, quan trọng nhất vẫn là thân phận đại minh tinh vạn người mê của Giang Mục Dã.

Quả nhiên Giang Mục Dã vừa đến, áp lực của Lục cảnh Lễ trong nháy mắt đã giảm đi một nửa.

Mãi cho đến khi âm nhạc trong đại sảnh bữa tiệc tạm thời dừng lại, người dẫn chương trình mời Lục Đình Kiêu lên phát biểu, Lục cảnh Lễ và Giang Mục Dã mới coi như là thoát nạn, cả hai nhanh chóng lẩn ngay vào trong góc.

Giang Mục Dã thở hổn hển thở không ra hơi: “Hôm nay ông cậu Cả của cháu đâu có mang theo bạn gái đâu, theo lý mà nói đám người đó phải xuống tay với cậu cả mới đúng chứ, vì cái lông gì mà lại điên cuồng với chúng ta đến vậy... Chuyện này thật vô lý!!!”

Khóe miệng Lục cảnh Lễ giật giật: “Xin hãy nhìn theo hướng mười giờ, nhìn cổ áo sơ mi của cậu cả cháu đi kìa.”

“Hả? Cổ áo thì làm sao cơ?" Giang Mục Dã thuận theo hưống Lục cảnh Lễ chỉ nhìn sang, ngay sau đó liền phun luôn ngụm rượu trong miệng ra: “Đệt!!”

Giang Mục Dã ho sặc sụa: “Đừng có nói với cháu là... cậu cả vác cái dấu này chường cho thiên hạ xem cả buổi tối đấy nhé?”

Lục cảnh Lễ thật thà gật đầu: “ừ đúng rồi! Cháu nói xem có ác không?”

Giang Mục Dã: “Ác vãi chưởng...”

Anh không muốn nói thêm cái gì nữa đâu...

Chụm đầu chê bai nói xấu với Lục cảnh Lễ một lúc, ánh mắt Giang Mục Dã thoáng liếc đến cảnh Ngô Kiến Đạt vừa mới len lén chạy ra tìm Lục sùng Minh, vì thê không nhịn được liền nói: “Cậu Hai, cái gã chui chui nhủi nhủi kia, cậu thật sự không cần đề phòng một chút à?”

"Có gì mà phải đề phòng, trong trường hợp như ngày hôm nay với cái lá gan của Ngô Kiên Đạt, cháu cho rằng ông ta dám làm cái gì à? Chắc chắn là lại đi khuyên giải gì rồi!" Lục cảnh Lễ tỏ ra chẳng có gì là đáng ngạc nhiên.

Giang Mục Dã chậc một cái, "Cái ông chú Tư này của cậu vẫn còn chưa từ bỏ ý định à?”

Lục Cảnh Lễ cười lạnh một tiếng: "Từ bỏ ý định? Trước đó còn ngầm liên lạc với cậu cơ, thề một lòng theo cậu, muốn giúp cậu “soán vị” nữa là! ông ta coi cậu là thằng ngốc chắc? Lại còn muốn liên minh với cậu để lật đổ chính anh trai mình! Cậu là cái chăn bông bé bỏng ấm áp của anh Hai cậu đấy nhé!"

Lục cảnh Lễ vẻ mặt đầy tự hào.

Khóe miệng Giang Mục Dã giật giật, nhưng mà đúng là không thể phủ nhận, trên thê giới này ai có thể phản bội Lục Đình Kiêu chứ Lục cảnh Lễ là tuyệt đối không thể. Lục Sùng Minh thê mà lại không nhận ra được điều này chẳng trách lại lưu lạc đến nước này...

"Chào buổi tối."

Lúc này, trên sân khấu vang lên giọng nói trầm thấp của Lục Đình Kiêu.

Lời mở đầu vô cùng gọn gàng giống như chủ nhân của nó.

Trong sảnh lập tức vang lên một tràng vỗ tay rào rào, ánh mắt của tất cả mọi người đều mang sự sùng kính vô hạn với vị Tộc trưởng trẻ tuổi đứng trên sân khấu.

“Trong một năm vừa qua, dưới sự đồng tâm hiệp lực của các vị, tập đoàn Lục thị đã có được thành tích xuất sắc nhất từ trước đến nay trong lịch sử, vượt qua dự tính đầu năm về số lượng hoàn thành các hạng mục..."

Nhìn con trai đứng trên sân khấu, vẻ mặt Lục sùng Sơn tràn đầy tự hào vào kiêu ngạo, trong lòng cảm khái không thôi.

Khi sinh thời mà có thể nhìn thấy nhà họ Lục phát triển đến được tầm cao này, đợi tối ngày ông ta xuống suối vàng rồi thì cũng có thể thản nhiên đối mặt với liệt tổ liệt tông nhà họ Lục.

Sau khi bài phát biểu của Lục Đình Kiêu kết thúc, Lục Sùng Sơn đón lấy micro, nói với vẻ đầy kích động: “Vừa nãy Đình Kiêu đã nói rất đầy đủ, tôi cũng không nói nhiều nữa. Lục sùng Sơn tôi cả đời này không có công tích gì to lớn, chỉ mong giữ gìn được cơ nghiệp của tổ tiên, bảo vệ cho Lục thị chúng ta tiếp tục phồn vinh. Mà, điều khiến cả đời này tôi đắc ý nhất đó chính là có được hai người con trai ưu tú này.”

“Mọi người đều biết, dựng cơ nghiệp dễ, giữ cơ nghiệp khó, đối với gia tộc chúng ta mà nói điều quan trọng nhất không phải là quyền thê không phải là tài lực mà là con cháu ưu tú. Đó mới là điều có thể giữ được cho gia tộc mãi thịnh vượng không suy. Đó là nguyên nhân vì sao từ trước đến nay tôi đều yêu cầu mọi người chú trọng việc dạy dỗ giáo dục con cháu.”

“Tôi tin chắc rằng, Đình Kiêu có thể đưa tất cả mọi người, đưa nhà họ Lục chúng ta đi lên một tầm cao mới..."

“Uỳnh!!!”

Lục Sùng Sơn còn chưa nói xong, một tiêng động rất lớn đã vang lên, cả sảnh đều bị màn đêm âm trầm phủ chụp...

Trong nháy mắt như thể bóng đêm đã giáng xuống...
 

Hoa Tử

Sưu tầm
Tham gia
24/9/19
Bài viết
6,609
Điểm cảm xúc
673
Điểm
113
Chương 1584: Đến từ địa ngục
"A"

“Chuyện gì xảy ra thế này..

“Cái gì vậy?”

Cùng với tiếng ồn ào kinh hô của đám đông, cả căn phòng khắp nơi đều là những cánh hoa đang rơi rụng, cánh hoa màu đen... ngụ ý không lành.

Lục cảnh Lễ dùng ngón tay kẹp lấy một cánh hoa, vẻ mặt anh lạnh như băng, ngay lập tức anh nhớ đến bó hoa màu đen xuất hiện trong buổi mừng thọ của cha mình - bó hoa Mạn Đà La đen....

Ý nghĩa của Mạn Đà La đen là báo thù!

Cái gì nên đến... cuối cùng vẫn phải đến!

Lục Cảnh Lễ vô thức nhìn về phía anh Hai minh, thấy anh mình từ đầu đến cuối đều rất bĩnh tĩnh, như thể anh ấy đã đợi cảnh tượng trước mắt này rất lâu rồi.

Kèm theo trận mưa hoa dày đặc ập đến, một người đàn ông trẻ tuổi có mái tóc màu trắng đứng ở cửa, trong tay bưng một thứ gì đó dài dài không rõ đang từng bước từng bước tiến vào đại sảnh...

“Bảo vệ! Bảo vệ đâu! Rốt cuộc xảy ra chuyện gì thê này?” “Hệ thống an ninh đột ngột xảy ra sự cố rồi!”

“Rốt cuộc người này làm thế nào để vào vậy...”

"Tôi... chúng tôi cũng không biết!”

“Còn không mau giải quyết đi!”

Đại sảnh loạn cào cào, trên sân khấu, Lục sùng Sơn đối mặt với người đàn ông trẻ đang bước từng bước một hưỏng về phía mình, không hiểu sao trong lòng hiện lên một cảm giác hoảng sợ bất thường.

“Cậu là ai?” Từ loa vang lên tiếng chất vấn của Lục sùng Sơn.

Khí thê của người đàn ông trẻ tuổi này cực kì âm trầm quỷ dị, từng bước từng bước một giẫm lên những cánh hoa màu đen như thể đang bước trên con đường Hoàng Tuyền. Một mình cô độc đi ra địa ngục, như thể kéo theo hàng ngàn, hàng vạn lệ quỷ... cảnh tượng vô cùng kinh khủng, thoáng chốc thế nhưng không một ai dám đến gần anh ta...

"Đứng lại cho tôi!" Lục sùng Sơn lại quát to, nhưng mà trong giọng nói tưởng như lạnh lùng đó lại chứa đựng cả sự kinh hoàng và khiếp sợ mà ngay đến cả bản thân ông ta cũng không phát giác được.

“Ha..."

Cả hội trường yên tĩnh đến mức ngay tiếng kim rơi cũng nghe được, người đàn ông trẻ tuổi đó cười khẽ một tiêng, tiêng cười này khiến tất cả mọi người ở đây đều nổi da gà.

Tiếp theo đó, giọng nói trầm trầm thong thả của anh ta vọng vào trong tai mỗi người: “ông sinh ra tôi mà lại hỏi tôi là ai? Đây là đạo lý gì vậy... người cha thân yêu của tôi..."

“Cậu..." Vẻ mặt của Lục sùng Sơn thoáng cái đã trắng bệch như thể gặp phải quỷ, ông ta vô thức lùi về sau một bưốc: "Cậu ăn nói hàm hồ cái gì thế?”

Người đàn ông tóc trắng từng bước từng bước tiến lại gần, khóe môi khẽ nhếch lên tạo thành một nụ cười lạnh lẽo u ám: “Hàm hồ? Ban đầu... tên của tôi còn do ông đặt cơ mà! Đình Thâm, Lục... Đình Thâm!”

Vừa mới dứt lời, cả người Lục sùng Sơn liền giật bắn lên, đầu ngón tay run lẩy bẩy: “Cậu... cậu nói cậu là ai?"

Người đàn ông tóc trắng dùng ngón tay thon dài gạt phần tóc mái che trên trán, để lộ một vết sẹo nhạt trên xương mày, bật lên một tiếng cười quỷ dị như thể bị tâm thần: “Chính là một trong những đứa con ưu tú của ông còn gì.”

“Im mồm! cậu im mồm ngay cho tôi! Tôi không quen cậu... tôi không biết ai là Lục Đình Thâm cả... tôi chì có hai đứa con trai! Tên lừa đảo ở đâu đến, thê nhưng lại dám lừa đến nhà họ Lục!” Lục sùng Sơn quát ầm lên, kêu người tóm lấy anh ta, nhưng, thần thái đó vừa nhìn đã tiết lộ sự chột dạ và hoảng hốt trong lòng ông ta.

Cuối cùng, khi cách Lục sùng Sơn khoảng mười bước chân người đàn ông tóc trắng dừng lại, sau đó từ từ kéo tẩm vải trắng đang phủ lên thứ trong tay anh ta ra, một cái bài vị hiện ra rõ một mồn một trước mắt mọi người.

Trên bài vị khắc dòng chữ “Bài vị của vợ tôi: vân Lam”.

Những người quen thuộc với Lục sùng Sơn có mặt tại hiện trường đều ồ lên kinh ngạc, tất cả đều ngây ra bởi vì chữ trên bài vị đó... chính là chữ của Lục sùng Sơn!

VỢ tôi???
 

Hoa Tử

Sưu tầm
Tham gia
24/9/19
Bài viết
6,609
Điểm cảm xúc
673
Điểm
113
Chương 1585: Những chuyện không muốn người khác biết
Lục Sùng Sơn từ xưa đến nay chỉ có một đời vợ, đó chính là Nhan Như Ý, còn vị Vân Lam này là ai?

Khoảnh khắc nhìn thấy tấm bài vị, sợi dây thần kinh cuối cùng trong não Lục Sùng Sơn cũng đứt đoạn, cả người như bị rút sạch sức lực, vẻ mặt trống rỗng.

Ông ta đứng đực ra đó nhìn chằm chằm vào cái bài vị, miệng há hốc nhưng lại chẳng thể thốt ra được lấy một câu, trong đáy mắt vẩn đục chỉ còn lại sự sợ hãi không cùng như thể muốn nuốt chửng lấy ông ta.

“Rầm!” một tiếng, vẻ mặt của Lục Sùng Sơn trắng nhợt, bất ngờ ngã quỵ xuống đất.

“Sùng Sơn! Sùng Sơn! Sùng Sơn ông làm sao thế…” Vẻ mặt của Nhan Như Ý khi nhìn thấy hai chữ “vợ tôi” không được đẹp mấy, nhưng thấy Lục Sùng Sơn quỵ ngã thì mau chóng sực tỉnh lại, kinh hoảng thất sắc chạy đến nâng ông ta dậy.

“Ôi trời!”

“Chú Lục! Chú Lục…”

“Chủ tịch Lục, ngài làm sao vậy? Mau gọi xe cấp cứu!”

Hiện trường yên tĩnh bị biến cố này phá vỡ mà loạn hết lên.

Lục Sùng Sơn bị mọi người vây quanh, hơi thở yếu ớt vẫn cố xuyên qua đám người nhìn chằm chằm về phía người đàn ông trẻ tuổi như lệ quỷ đứng đằng xa cùng với tấm bài vị trong tay anh ta. Môi ông run rẩy mấp máy như muốn nói gì đó nhưng lại vì quá kích động mà chẳng thốt ra nổi một tiếng nào.



Cách đó không xa, Lục Cảnh Lễ siết chặt nắm đấm đứng im tại chỗ, hai mắt anh đỏ bừng vì phản ứng của cha mình, trong mắt là vẻ không thể nào tin nổi cũng với sự đau khổ.

Là thật…

Tất cả thế nhưng lại là thật…

Người đó… thật sự là con trai của ba…

Dù anh có không muốn thừa nhận đến như thế nào đi chăng nữa, phản ứng của ba anh đã nói rõ tất cả, điều này khiến anh không thể tiếp tục tự lừa mình dối người nữa.

Cho dù anh Hai vẫn luôn giấu anh, nhưng dù gì anh cũng phụ trách bộ phận tình báo làm sao mà không nghe được tí phong phanh gì. Nhưng cái kết quả này vẫn khiến anh không thể nào kịp ứng phó và cũng không muốn tin tưởng…

Mãi cho đến giờ phút này, Lục Đình Kiêu mới khẽ phất tay một cái, một đội ngũ được huấn luyện nghiêm khắc nhanh chóng bao vây trong và ngoài sảnh lại, hai phe rơi vào trạng thái giằng co.

Từ đầu đến cuối thần sắc của Lục Đình Kiêu đều rất bình tĩnh, chẳng có chút kinh ngạc hay hoảng sợ nào y như một người đứng ngoài quan sát. Như thể đối phương chẳng qua chỉ là một hạt bụi nhỏ nhoi chẳng đáng quan tâ, hay tất cả chuyện này chỉ là một vở hài kịch mà thôi.

Thấy Lục Đình Kiêu mãi đến giờ phút này mới hành động, nhất là cái ánh mắt khinh thị, cái ánh nhìn của một kẻ bề trên đang nhìn một con kiến hôi khiến người khác khó chịu kia. Vân Thâm vô thức gãi gãi vết sẹo trên xương mày, cười khẽ: “Ha, vì muốn xác nhận tất cả chân tướng cho nên mới cố ý để tôi diễn màn kịch này sao? Vậy, ông anh Hai yêu quý của tôi, anh có vừa lòng với tất cả những gì vừa nhìn thấy không? Tôi dám đảm bảo vẫn còn nhiều thứ anh chưa biết lắm, kích thích hơn nhiều…”

“Bớt giả thần giả quỷ đi, anh rốt cuộc là ai? Mà dù anh có là ai thì cũng mời lập tức rời khỏi nhà tôi!” Lục Cảnh Lễ giận dữ lao đến.

Vân Thâm cười nhưng ý cười lại không hiện lên trong mắt: “Đối đãi với anh trai phải khách khí một chút chứ, có muốn cân nhắc sang bên này với anh không? Bây giờ… vẫn còn chưa muộn đâu!”

“Anh cái đầu! Mày là cái thá gì! Chẳng qua chỉ là vật đặt cược của một con đàn bà nào đó muốn leo cành cao mà thôi! Loại người như mày tao nhìn thấy nhiều lắm rồi!” Lục Cảnh Lễ phẫn nộ quát lên.

“Thật không? Hy vọng sau khi biết được chân tướng cậu vẫn còn có thể… ngây thơ đơn thuần như thế.” Vân Thâm tỏ vẻ đồng tình, sau đó thong thả xoay người rời đi.

Đi được nửa đường, Vân Thâm đột nhiên quay lại, nghiêng đầu nói với Lục Đình Kiêu: “À, đúng rồi, anh Hai, chuyển lời đến cho con nhóc đó hộ tôi, nếu đã không muốn về thì không cần về nữa, bởi vì… rất nhanh thôi cả Lục thị này sẽ là của tôi…”
 

Hoa Tử

Sưu tầm
Tham gia
24/9/19
Bài viết
6,609
Điểm cảm xúc
673
Điểm
113
Chương 1586: Rốt cuộc là ai?
Bệnh viện Nhân Ái, phòng vip tầng cao nhất.

Lúc này, khách khứa hỗn loạn cũng đã được ổn định lại, thân thích thăm bệnh cũng đã rời đi, Tiểu Bảo cũng đã được quản gia đưa về nhà, thoáng cái trong phòng bệnh chỉ còn lại Lục sùng Sơn đang nằm trên giường, Nhan Như Ý ngồi bên cạnh giường, Lục Đình Kiêu và Lục cảnh Lễ thì đang đứng trong phòng bệnh.

Bầu không khí nặng nề hơn bao giờ hết.

Không biết qua bao lâu, Lục cảnh Lễ cuối cùng không nhịn nổi nữa mà lên tiếng phá vỡ sự im lặng, giọng nói pha chút run rẩy: “Theo như những gì người đó nói, tuổi của anh ta lớn hơn con, nhưng... lại nhỏ hơn anh Hai..

Điều đó có nghĩa là gì?

Điều đó có nghĩa là Lục sùng Sơn ngoại tình sau khi đã kết hôn!

Nhan Như Ý khẽ khép mắt lại: “Cảnh Lễ, con đừng nói Trên mặt Lục cảnh Lễ tràn đầy vẻ bi thương phẫn nộ, anh gạt lời của mẹ sang một bên, cương quyết bám chặt hỏi tiếp: “Rõ ràng là ba đã ngoại tình còn tự tay khắc lên bài vị của người phụ nữ đó hai chữ “vợ tôi"! Ba! Rốt cuộc ba đặt mẹ con ở đâu?”

Tính cách của Lục sùng Sơn tuy rằng có đôi lúc rất cố chấp và cổ hủ, nhưng dù thế nào thì đối với gia tộc, với công ty, với gia đình ông là một người cực kỳ có trách nhiệm.

Những nhà giống nhà bọn họ, có người nắm quyền nào mà bên ngoài không ngoại tình, con riêng loạn xì ngậu cả lên. Nhưng mà, bao nhiêu năm nay Lục sùng Sơn ngoại trừ một mình mẹ anh ra thì chưa bao giờ có người đàn bà nào khác, chỉ có mỗi hai đứa con trai là anh và anh Hai.

Bình thường, tuy rằng Lục cảnh Lễ rất hay phàn nàn về cha mình nhưng thực chất trong lòng vẫn luôn sùng bái.

Nhưng hôm nay... dường như mọi tín ngưỡng trong lòng anh bỗng chốc đều sụp đổ cả...

Anh không thể nào thừa nhận sự thật này...

Tâm trạng của Lục cảnh Lễ rất kích động, đang muốn nói tiếp thì một bàn tay to lớn đã đặt lên bả vai anh, sau đó bàn tay ấy khẽ xoa đầu anh...

Lục cảnh Lễ nhìn người anh trai đang đứng bên cạnh mình, dù có xảy ra chuyện gì thì người đứng trước mặt mình vĩnh viễn là anh Hai, vành mắt của anh lập tức đỏ bừng.

Trên giường bệnh, vẻ mặt của Lục sùng Sơn ảm đảm xám xịt, giọng nói khàn khàn yếu ớt đứt quãng vì sức yếu: “Chuyện này... là lỗi của ba... nhưng mà... bây giờ không phải là lúc nói chuyện đó... cảnh Lễ... Đình Kiêu... hai đứa con... lập tức chuẩn bị... hai tiếng sau... mở cuộc họp toàn thể các quản lý cấp cao... ba... đích thân chủ tri...”

"Sùng Sơn, ông đã thành ra như thê này rồi còn họp hành gì nữa? Đợi khi nào khỏe hơn một chút cũng không muộn mà, hoặc có thể giao cho Đình Kiêu và cảnh Lễ làm’...”

Nhan Như Ý dù có oán trách đến mấy nhưng khi nhìn thấy bộ dạng này của Lục Sùng Sơn, cuối cùng cũng không thể bỏ mặc không quan tâm.

"Không được!" Lục sùng Sơn không biết tại sao tâm tình càng trở nên kích động: “Tôi muốn đích thân đi! Tôi muốn đích thân đi... nó...”

Không biết Lục sùng Sơn nghĩ gì trong đôi mắt đầy vẻ bất an, ông lạnh giọng nói: "Tóm lại làm theo lời tôi nói!”

Lục Cảnh Lễ nhìn phản ứng khác thường của Lục sùng Sơn thì nhíu mày lại: "Ba, tại sao ba phải kiêng kị kẻ đó đến vậy? Rốt cuộc anh ta là ai? Không đúng... có lẽ con nên hỏi là... mẹ, anh ta rốt cuộc là ai?”

"Đây không phải là chuyện con nên nỏi! Đi ra ngoài!” vẻ mặt của Lục sùng Sơn bất chợt lạnh đi.

“Cái gì mới gọi là chuyện con nên hỏi? Chuyện này đáng lẽ ra nên phải là ba trả lời cho chúng con...”

Lục cảnh Lễ đang định tranh cãi nhưng Lục Đình Kiêu đứng bên cạnh đã giữ vai anh lại.

Lục Đình Kiêu nhìn về phía Lục sùng Sơn trên giường bệnh, trầm giọng nói: “Con sẽ chủ trì cuộc họp, mẹ, mẹ ở đây với ba, ba mẹ cứ yên tâm nghỉ ngơi, cảnh Lễ, đi theo anh."
 

Hoa Tử

Sưu tầm
Tham gia
24/9/19
Bài viết
6,609
Điểm cảm xúc
673
Điểm
113
Chương 1587: Khoogn đơn giản đến vậy
"Anh Hai, tại sao anh không để em hỏi cho rõ ràng?” Lục cảnh Lễ tuy rằng đã đã bị kéo ra ^ ^ ngoài nhưng vẫn ôm một bụng tức.

Lục Đình Kiêu châm một điêu thuốc, khói thuốc bay lên che mất gương mặt lạnh lùng của anh: “Để ba mẹ nói chuyện riêng một lúc."

Lục Cảnh Lễ nhíu mày: “Tính mẹ như thê nếu không có chúng ta giúp đỡ, mẹ làm sao mà hỏi được... còn nữa... anh Hai, anh đã biết tất cả rồi ư?"

Lục Đình Kiêu lắc đầu.

Toàn bộ chuyện này từ đầu đến cuối anh chỉ phỏng đoán mà thôi, Vân Thâm cũng nằm trong sự phỏng đoán của anh. Nhưng về thân phận của người phụ nữ đó anh hoàn toàn không có chứng cứ, bây giờ nhìn thái độ của cha anh như thế, muốn tìm hiểu được gì đó từ phía ông là điều không thể.

Lục Đình Kiêu vẩy tàn thuốc: “Với tính cách của ba, ông đã không muốn nói tới, em có hỏi cũng vô ích, chuẩn bị cho cuộc họp đi.”

Lục Cảnh Lễ hết cách, chỉ đành nhẫn nhịn đi giải quyết sự việc trước mắt, cái gã chết tiệt, dám ăn nói cuồng vọng muốn cả Lục thị, anh sẽ chống mắt lên xem xem rốt cuộc hắn ta có bản lĩnh gì!

Trong phòng bệnh.

Dường như chỉ trong một đêm mà Lục sùng Sơn đã già đi mười tuổi: “Như ý, tôi xin lỗi...”

Nhan Như Ý quay lưng đi lau vệt nước mắt trên khóe mắt: “Sùng Sơn, chuyện nảy rốt cuộc là như thế nào?”

Tuy rằng năm đó hai vợ chồng họ là do mai mối mới lấy nhau, là do gia tộc hai bên sắp xếp nhưng mà sau khi kết hôn tình cảm của cả hai vẫn luôn rất ổn định. Lục sùng Sơn đối xử với bà rất tốt, những thói xấu trong giới xã hội thượng lưu ông cũng không mắc phải, vẫn luôn giữ bản thân mình trong sạch. Vợ chồng hai người sống rất hài hòa, hạnh phúc vẫn luôn được giới thượng lưu coi là tượng đài mẫu mực. Hai đứa con trai lớn lên trong hoàn cảnh như thế nên tình cảm anh em vẫn luôn cực kì hòa thuận.

Không ai ngờ được, chỉ trong vòng một đêm, tất cả lại thay đổi đến nghiêng trời lệch đất đến thế.

Lục Sùng Sơn nhắm mắt lại, thô dài một tiếng não nề, "Năm đó... quả thật là lỗi của tôi... là tôi có lỗi với bà... có lỗi với các con... là tôi nhất thời mê loạn... lại xử lý không thích đáng... mới để xảy ra tình cảnh như hôm nay...”

Có lẽ, là vì không một thằng đàn ông nào muốn nhắc đến những lỗi lầm thời còn trẻ.

Tuy rằng Lục sùng Sơn nói không nhiều nhưng từ ngữ điệu của ông Nhan Như Ý cũng có thể đoán được đại khái sự việc.

Sau khi bọn họ kết hôn, Đình Kiêu sinh không bao lâu, Lục Sùng Sơn thê nhưng lại đi ngoại tình lại còn có con với cô ta, vậy mà bà lại chẳng hề phát giác.

Cứ nghĩ đến là lòng bà lại đau như cắt...

Lục Sùng Sơn ngập ngừng một chút nhưng sau đó lại nhìn vợ mình với ánh mắt rất kiên quyết: “Nhưng mà bà yên tâm, cả đời này của Lục sùng Sơn tôi chỉ có hai đứa con trai là Đình Kiêu và cảnh Lễ, tôi tuyệt đối sẽ không để nhà họ Lục rơi vào tay ngưòi khác!”

Nhan Như Ý mím môi thật chặt, về chuyện này bà đương nhiên tin, Lục sùng Sơn nêu còn dây dưa với người phụ nữ đó có lẽ đã sớm đi tìm đứa trẻ đó rồi, sao có thể để đến bao nhiêu năm sau đứa bé đó mới tự mình xuất hiện.

Nhưng mà, đứa trẻ đó dường như có nỗi hận rất lớn với nhà họ Lục, điều này khiên bà cảm thấy bất an...

Điều bà lo lắng nhất vẫn là sợ Đình Kiêu và cảnh Lễ bị tổn thương.

Nghĩ đến đó, Nhan Như Ý chỉ thỏ dài một tiếng, cuối cùng vẫn thỏa hiệp: “Nêu đứa trẻ đó đã là cốt nhục của ông, nêu có thể thì cố gắng hết sức để giải quyết chuyện này trong hòa bình.”

Lục Sùng Sơn đương nhiên hiểu ý của Nhan Như Ý, vẻ mặt ông nặng nề lắc đầu, "Đây không phải là vấn đề tiền nong có thể giải quyết... cái mà nó muốn... không đơn giản thê đâu!”

Nhan Như Ý nghe vậy thi hoảng hốt: "Nó muốn tranh giành quyền thừa kê của nhà họ Lục?”

Lục Sùng Sơn nhắm mắt lại không nói gì nữa, trong lòng lại thở dài một tiếng: Đâu chỉ có thế...

Cái mà ông ta sợ nhất không phải nó muốn tranh quyền thừa kê mà là nó sẽ hủy cả nhà họ Lục...
 

Hoa Tử

Sưu tầm
Tham gia
24/9/19
Bài viết
6,609
Điểm cảm xúc
673
Điểm
113
Chương 1588: Là bạn trai cũ của bà
Nó chọn đúng lúc đại hội gia tộc như thế để xuất hiện, khiến tất cả mọi người trong gia tộc đều biết chuyện này, việc này chắc chắn sẽ gây ra ảnh hưởng rất lớn.

Phải biết rằng thế hệ này của nhà họ Lục có thể yên ổn như thế, một trong những nguyên nhân quan trọng nhất chính là quan hệ giữa hai anh em Đình Kiêu và Cảnh Lễ vô cùng hòa thuận. Mà, bây giờ đột nhiên lại xuất hiện một đứa con riêng, hơn nữa xem ra mối quan hệ của mẹ đứa con riêng này với Lục Sùng Sơn lại cũng không đơn giản, nếu chuyện này xử lý không tốt có thể tạo ra một cuộc xáo trộn trong gia tộc.

Dù sao nó cũng liên quan đến vấn đề quan trọng nhất - quyền thừa kế.

Nếu như đứa con riêng đó chẳng qua chỉ là một đứa tìm đến cửa để đòi chút lợi lộc thì cũng thôi, dù sao địa vị của Lục Đình Kiêu bây giờ cũng vững như Thái Sơn. Cho dù, có xuất hiện anh em cùng cha khác mẹ đi nữa cũng không thể làm dao động được địa vị của anh.

Nhưng mà, điều khó giải quyết chính là, lúc ấy có rất nhiều người đều nhận ra đứa con riêng đó chính là ông chủ của công ty đầu tư có sức ảnh hưởng nhất của Đế Đô trong thời gian này - Công ty Đầu tư Mạo hiểm Ức Lam!

Đối phương tài lực hùng hậu, bối cảnh thâm sâu khó lường, thậm chí còn được người trong giới bàn tán là người duy nhất có thể sánh ngang với Lục Đình Kiêu.

Một người như thế này đột ngột trở thành con riêng của Lục Sùng Sơn, nhìn trông có vẻ còn lớn hơn Lục Cảnh Lễ, quả thật giống như giội một gáo nước vào chảo mỡ đang sôi, sức ảnh hưởng phải gọi là lớn vô cùng!

Chỉ trong thoáng chốc, cả công ty đều hoang mang…

Trong phòng họp của tập đoàn Lục thị.

“Cuộc họp bắt đầu.”

Máy chiếu sáng lên, trên màn hình xuất hiện những tư liệu không thể để người ngoài biết của công ty Ức Lam một cách tỉ mỉ kĩ càng chi tiết, vừa nhìn là biết đã có chuẩn bị hơn nữa còn là đã chuẩn bị trong một thời gian khá dài nữa.

Người ngồi ở vị trí trung tâm, vẻ mặt của anh vẫn lạnh lùng mạnh mẽ như cũ, như thể ngày hôm nay không có chuyện gì xảy ra, từng câu từng chữ phân tích một cách tỉ mỉ kĩ càng tình hình của Ức Lam…

Người đàn ông ngồi đó vững chãi như một ngọn núi khổng lồ, vô hình trung đã khiến người ta yên tâm…

Đúng thế… có Lục Đình Kiêu ở đây mà…

Năm năm thái bình thịnh thế, bọn họ thế nhưng lại quên mất năm đó vị Diêm Vương sống này đã bình ổn Lục thị như nào!

Năm đó Lục thị trong tình cảnh loạn trong giặc ngoài nguy ngập hấp hối thế mà Lục Đình Kiêu vẫn có thể xoay chuyển tình thế, giờ một đứa con riêng xuất hiện thì có thể làm gì được anh.

Cuộc họp kết thúc, lòng người đã yên ổn được bảy tám phần.



Đào Hoa Ổ.

Ninh Tịch không hiểu tại sao cả ngày hôm nay cô đều cảm thấy bất an sao ấy, đang cân nhắc xem có nên gọi điện cho Lục Đình Kiêu hỏi thăm xem thì chuông cửa đột nhiên reo lên.

Ninh Tịch nhìn thấy Giang Mục Dã từ cái màn hình của Bánh Bao thế nên ấn nút mở cửa trên điều khiển tổng.

Cửa vừa mới mở ra, Giang Mục Dã đã lao đến trước mặt cô như một cơn gió tóm lấy vai cô lắc như một thằng điên: “Ninh Tịch… xảy ra chuyện lớn rồi…”

“Có chuyện gì, xảy ra chuyện gì lớn gì cơ? Chẳng lẽ Lục Đình Kiêu có chuyện gì sao?” Ninh Tịch lập tức truy hỏi.

Giang Mục Dã lắc đầu: “Không, không phải là Lục Đình Kiêu… mà không phải, cũng coi như có liên quan đến Lục Đình Kiêu! Không không không… không đúng! Phải nói có liên quan đến bà mới đúng!”

Gân xanh trên tránh Ninh Tịch giật giật: “Ông còn nói chuyện tử tế được không đấy? Rốt cuộc ông đang định nói cái gì?”

Giang Mục Dã rối đến mức vò đầu bứt tóc, khó khăn lắm mới khôi phục lại năng lực nói chuyện bình thường: “Trong bữa tiệc gia tộc ngày hôm nay, lão gia tử đột nhiên lòi đâu ra thằng con riêng, cậu tôi đột nhiên có thêm đứa em trai nữa…”

“Cái… cái gì?” Ninh Tịch bị cái tin này làm cho choáng váng.

Nhìn thấy vẻ mặt chấn kinh của Ninh Tịch, Giang Mục Dã cũng tỏ ra đồng tình, nghe thế choáng rồi đúng không?

“Con riêng? Thật hay giả đấy? Không phải… đứa con riêng đó có liên quan gì đến tôi?” Ninh Tịch vội hỏi.

Giang Mục Dã bóp bóp ấn đường, tự cho mình một liều chống shock trước đã sau rồi mới lên tiếng: “Đứa con riêng của nhà họ Lục… em trai cùng cha khác mẹ của cậu tôi… là… là…”

Ninh Tịch sốt ruột chết được, nghiến răng nghiến lợi nói: “Cái gì của tôi? Cái tên họ Giang kia, ông mà còn úp úp mở nữa thì tôi đánh ông một trận cho ông nôn ra sữa luôn đấy ông có tin không hả?”

Giang Mục Dã lập tức nói: “Là bạn trai cũ của bà đấy!”

Ninh Tịch’’....’’

A

Ninh Tịch: “…”
 
Trạng thái
Không mở trả lời sau này.
Top