Trạng thái
Không mở trả lời sau này.
[Ngôn tình] Chọc Tức Vợ Yêu - Mua Một Tặng Một - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

Hoa Tử

Sưu tầm
Tham gia
24/9/19
Bài viết
6,265
Điểm cảm xúc
590
Điểm
113
Chương 1575: Anh con không dễ bị bắt nạt
Lục Cảnh Lễ bị bảy cô tám dì vây vào lấy, không ngừng giới thiệu hết Oanh này đến Yến nọ. Kêu cha cha không thấu, kêu mẹ mẹ không nghe, bộ dạng như thể bị chà đạp đến thảm hại.

Hu hu hu

Anh Hai…

Sao anh còn chưa đến…

Cứu mạng!!

A

Cứu mạng!!!

Lục Cảnh Lễ thoát khỏi được đám người mà cứ như vừa bò từ chỗ chết ra.

Dĩ nhiên là anh ta rất yêu thích các cô em xinh tươi nhưng mấy cô em này anh ta chẳng cần ai hết, bởi vì tất cả đều muốn ép anh phải lấy họ!

Yêu đương thì còn có thể, nhưng hiện giờ anh đây không muốn đặt chân vào nấm mồ hôn nhân sớm thế đâu!

Người có thể khiến anh cam tâm tình nguyện bước vào ngôi mộ kia thì phải cỡ thần tiên tỷ tỷ mới được!

"Ba mẹ! Hai người thật quá đáng! Con là con ruột hai người hả? Vừa nãy con cầu cứu đến thế rồi mà chẳng ai thèm để ý con!" Lục Cảnh Lễ lạch bạch chạy đến cạnh Nhan Như Ý với Lục Sùng Sơn, thật là giận quá đi.

Nhan Như Ý giúp con trai sửa lại mái tóc bị làm rối rồi hơi giận giọng nói: "Lại nói hươu nói vượn cái gì thế! Gì mà cứu hay không cứu! Con lớn thế rồi cũng nên cân nhắc chuyện chung thân đại sự đi! Hôm nay có nhiều cô bé ưu tú thế mà con chẳng coi trọng một ai sao?"

"Nuông chiều con nhiều năm thế cũng đủ rồi, nhân cơ hội này thì con mau tìm một đối tượng rồi kết hôn luôn trong năm nay đi!" Lục Sùng Sơn không vui hạ xuống quân lệnh.

Lục Cảnh Lễ bất mãn làu bàu: "Ba mẹ chỉ biết bắt nạt con thôi! Có bản lãnh thì đi mà nói thế với anh con ý!"

Lục Sùng Sơn trợn mắt: "Anh mày cũng thế cả thôi!"

Nhan Như Ý nhìn những cô gái trẻ tuổi xinh đẹp tới đây hôm nay thì trên mặt hiện rõ sự khao khát: "Mấy cô gái tối nay thật không tệ, nói không chừng sẽ có người Đình Kiêu thích đấy..."

Lục Cảnh Lễ thản nhiên nhìn lướt qua: "Mẹ đừng nói lời trái lương tâm được không, chẳng có ai đẹp bằng chị dâu cả!"

"Chị dâu cái gì mà chị dâu! Đừng có mà gọi bừa!" Lục Sùng Sơn bất mãn cảnh cáo.

Ông ta biết tối nay Ninh Tịch sẽ không xuất hiện, cho nên quyết định giấu đi chuyện Lục Đình Kiêu đã có bạn gái.

Mặc dù trước đây Lục Đình Kiêu đã từng công khai, nhưng chỉ cần tối nay Ninh Tịch không xuất hiện gây cản trở thì mọi chuyện đều có khả năng.

Tất nhiên là Lục Cảnh Lễ biết ý đồ của cha mình, lúc này anh không nhịn được hất cho một bát nước lạnh: "Ba, con thấy ba ngây thơ quá đó, ba nghĩ là chị dâu con không đến được thì anh con sẽ mặc cho ba muốn làm gì thì làm sao? Anh con đâu có biết điều, hay nghe lời, lại dễ bắt nạt như con đâu..."

"Cái thằng nhóc này! Nói cái gì thế hả? Không muốn tốt cho anh con sao?" Nhan Như Ý bất đắc dĩ lắc đầu một cái rồi liếc nhìn đồng hồ treo tường: "Đúng rồi, đến giờ này rồi mà sao anh con còn chưa tới?"

Nhan Như Ý đang chuẩn bị gọi điện hỏi một chút thì hiện trường đột nhiên vang lên những tiếng hô kích động.

Bắt đầu từ cửa, đoàn người tự động tách ra nhường một con đường.

Đi chính giữa là hai thân hình một lớn một nhỏ đang chậm rãi bước vào phòng tiệc.

Người đàn ông cùng một bé trai mặc âu phục cùng kiểu cực kì hấp dẫn ánh nhìn.

Bé con kia mặc một bộ đồ màu đen trầm, trên mặt là biểu cảm lạnh lùng hời hợt y hệt Lục Đình Kiêu. Đúng là một bản sao hoàn chỉnh của anh, ngay cả bộ dạng từ chối người từ ngàn dặm cũng y đúc.

Mặc dù bé con này có khuôn mặt rất xuất sắc, thừa kế hoàn hảo bộ gien ưu tú của Lục gia cơ mà dẫu sao tuổi vẫn còn nhỏ, như thế này có vẻ hơi âm trầm quá chăng?

Trong đám người có người xuất hiện ý nghĩ như vậy thì bé con từ từ tiến đến gần.

Đến gần rồi bọn họ mới phát hiện ở túi ngực của bé con có một món đồ trang sức hình con thỏ con cực kì đáng yêu, nhất thời nó khiến cho bé con thêm mấy phần sinh động đáng yêu, khiến mọi người xung quanh nhũn hết cả lòng.

Lục Đình Kiêu vẫn mang một thân hơi thở mạnh mẽ bức bách người người như thường nhưng mà như thế cũng không đủ át đi sự hấp dẫn của khuôn mặt đẹp như điêu khắc kia.

Những cô gái trẻ tuổi tới đây hôm nay vốn còn đang lo sợ vì tin đồn Lục Đình Kiêu đáng sợ lạnh lùng, thế nhưng sau khi thấy người thật thì kích động đến nỗi chỉ kém nhào thẳng tới mà thôi!
 

Hoa Tử

Sưu tầm
Tham gia
24/9/19
Bài viết
6,265
Điểm cảm xúc
590
Điểm
113
Chương 1576: Dấu son môi
"Aa a a... trời ơi! Đây... đây chính là Tộc trưởng đại nhân của chúng ta sao?"

"Tộc trưởng đại nhân đẹp trai thế á? Trì Oánh Oánh khốn khiếp! Dám lừa tôi rằng Tộc trưởng đại nhân là một quái vật u ám, tướng mạo xấu xí, cho nên mới ít khi xuất hiện ở sự kiện công khai với không cho phép truyền thông đăng hình! Làm hại tôi từ chối để cô tôi giới thiệu gặp mặt! Tôi phải đi tìm cô ta liều mạng!"

"Trời ơi sao cô ngu thế! Nói vậy mà cũng tin được à? Rõ ràng cô ta muốn triệt tiêu một đối thủ cạnh tranh có hiểu không hả?"

"Tôi cũng muốn được gả cho Tộc trưởng đại nhân! Chú tôi nói nhà chính đang chuẩn bị cho Nhị thiếu và Tộc trưởng đại nhân coi mắt đấy!"

"Đừng có nằm mơ, cô nghĩ là muốn làm Tộc trưởng phu nhân dễ thế à? Kể cả Nhị thiếu cô cũng chưa đủ tư cách đâu!"

...

Lục Sùng Sơn mắt nhìn đứa con trai vô cùng ưu tú của mình, tai lại nghe những lời tán dương thì ông ta thấy rất hài lòng.

Đứa con trai này chính là kiêu ngạo cả đời của ông, nó có thể dẫn dắt Lục gia đi đến độ cao chưa từng có, có nói là Tộc trưởng hoàn mỹ nhất của Lục gia cũng không quá đáng.

Nhan Như Ý làm một người mẹ đương nhiên cũng rất vui vẻ, đồng thời đã âm thầm xem xét các cô bé tối nay.

May mà cô gái kia cũng biết thân biết phận, không tới đây tối nay.

"Ơ đệt, cái này không khoa học, sao anh Hai có thể ngoan ngoãn dấn thân vào ổ sói như vậy được?" Đầu óc Lục Cảnh Lễ có chút mơ hồ, dù sao lấy hiểu biết của anh về anh trai mình thì thân là một hộ thê cuồng ma như Lục Đình Kiêu tuyệt đối sẽ không để một người đàn bà nào khác ngoài Ninh Tịch có cơ hội mơ ước mình.

"Con cho rằng anh con cũng giống con chỉ biết làm mấy việc chẳng ra sao à?" Lục Sùng Sơn trợn mắt nhìn Lục Cảnh Lễ một cái.

"Hừ! Không! Con không tin! Cái này không khoa học!"

Chờ Lục Đình Kiêu đưa bánh bao nhỏ tới chỗ ba người thì Lục Cảnh Lễ lập tức hóa thân thành chó đặc vụ xẹt tới xẹt lui, không buông tha bất cứ một xó xỉnh nào quan sát anh Hai nhà mình.

Lục Đình Kiêu cũng chẳng ngăn cản Lục Cảnh Lễ lên cơn điên, anh cứ đứng đó nói chuyện với Lục Sùng Sơn.

"Lần đầu tiên Tiểu Bảo tham dự đại hội gia tộc, con mang Tiểu Bảo đi làm quen với mọi người đi!" Lục Sùng Sơn từ ái nhìn cháu trai bảo bối nói.

Lời nói ra thì là như vậy, nhưng ý bóng gió trong đó lại là bảo Lục Đình Kiêu mau mang Tiểu Bảo đi khoe khoang nhiều một chút.

"Dạ." Lục Đình Kiêu gật đầu.

"A!!!"

Lục Đình Kiêu còn đang nói chuyện với Lục Sùng Sơn thì Lục Cảnh Lễ đột nhiên hét lên, anh ta như hóa thân thành Columbus khi phát hiện ra đại lục mới mà kéo kéo cổ áo Lục Đình Kiêu: "Trời ơi! Anh hai... anh chú ý hình tượng chút đi~"

Trên cổ áo Lục Đình Kiêu có một dấu son vô cùng rõ ràng, một nửa bên trong một nửa lộ ra ngoài. Khi Lục Cảnh Lễ kéo kéo một cái thì nửa dấu son giấu trong âu phục đã hoàn toàn hiện ra trước mắt mọi người.

Dù sao thì Lục Đình Kiêu cũng là tiêu điểm của tối nay, cho nên làm gì có chuyện không ai phát hiện ra dấu son kia, chẳng qua là không ai dám xác nhận, cũng chẳng ai dám nói bậy thôi.

"Trên áo của Tộc trưởng đại nhân… cái đó... là dấu môi con gái... dấu son?"

"Tôi nghe nói Tộc trưởng đại nhân từng công khai nói ngài ấy đã có bạn gái..."

"Không! Cái này là không thể! Bên người Tộc trưởng đại nhân hoàn toàn không có cô gái nào hết!"

...

Lúc này cả phòng tiệc thay nhau vang lên từng tiếng kinh hô, đồng thời là âm thanh trái tim tan vỡ của các cô gái.

Lục Đình Kiêu liếc em trai mình một cái rồi không nhanh không chậm gạt ray Lục Cảnh Lễ ra, lạnh lùng kéo cổ áo lại rồi nói: "Đừng đụng."

Lục Cảnh Lễ làm bộ dạng bản thân trúng 10 ngàn điểm thương tích, ôm ngực nói: "Đệch! Một vừa hai phải thôi có được không hả! Chị dâu không tới vậy mà một mình anh cũng có bản lãnh hành hạ một bầy chó là sao!"
 

Hoa Tử

Sưu tầm
Tham gia
24/9/19
Bài viết
6,265
Điểm cảm xúc
590
Điểm
113
Chương 1577: Muốn mặc giống ba
Một dấu son môi...

Cứ như thế hành hạ một bày chó...

Cứ như thế tuyện bố với tất cả mọi người rằng anh đã có chủ!

Bất kể cha mẹ nói thế nào thì Lục Cảnh Lễ cũng tin chắc anh Hai mình có chuẩn bị mà đến. Nhưng dùng thủ đoạn hung tàn, đơn giản lại thô bạo như thế thì Lục Cảnh Lễ hoàn toàn không ngờ được.

Các cô gái đều gắt gao nhìn chằm chằm dấu son trên cổ áo Lục Đình Kiêu, nếu ánh mắt có thể phóng hỏa được thì e rằng quần áo Lục Đình Kiêu đã bị thủng vô số cái lỗ.

"Nhìn màu đỏ đó thì hẳn là sản phẩm mới của hãng G màu số NT260! Cái màu này cực kì kén người, chỉ cần lệch một tí thôi thì nhìn thô tục cực kì! Tôi thấy rất ít người phụ nữ nào có thể làm chủ được màu sắc này, cô gái kia dám dùng màu này..." Là con gái thì đương nhiên ai cũng có hứng thú với son nên thành ra nghiên cứu khá nhiều, vì thế không ít cô gái ở đây chỉ dựa vào màu sắc đã có thể nói ra không ít tin tức liên quan.

"Vậy người phụ nữ của Tộc trưởng đại nhân chắc chắn là một đại mỹ nhân rồi! Thế mới dám dùng màu này! Đau lòng quá, tôi còn chưa cố gắng đã thấy trước kết quả thế nào rồi..."

"Nghe nói Tộc trưởng thích sạch sẽ, sao anh ấy lại để cô gái kia lưu lại dấu son trên cô áo sơ mi của mình!" Có cô gái ghen tị đến mức nghiến nát cả răng.

Khí chất của Lục Đình Kiêu thuộc loại lạnh lùng cao ngạo, cả người từ trên xuống dưới đều lộ vẻ không ăn khói lửa nhân gian. Nhưng dấu son kia lại đột nhiên xuất hiện trên người anh tạo thành một sự tương phản đối lấp, càng khiến anh thêm gợi cảm quyến rũ đến chết người.

Có thể lưu lại một dấu son trên cổ áo một người đàn ông như thế... điều này có nghĩa là gì... thật là… chỉ mới thoáng nghĩ thôi đã thấy nhiệt huyết sôi trào rồi!!!

Một cô gái mặc một bộ váy ngắn màu đen nhấp một ngụm rượu vang, ánh mát cô ta hơi đổi nói: "Tôi thấy tối nay mấy cô nên an phận đi! Tộc trưởng đại nhân đã ám chỉ rõ ràng rồi, anh ta không có quan tâm đây là đại hội gia tộc hay là tiệc coi mắt đâu!"

Nghe cô gái này nói như vậy thì mấy cô gái xung quanh trố mắt nhìn nhau, trong lòng cũng có chút xúc động.

Mặc dù nói thì nói thế nhưng đây là vị trí Tộc trưởng phu nhân của Lục thị đó, ai có thể từ chối cám dỗ như vậy chứ?

Dẫu cho chỉ có một chút xíu khả năng thì cũng làm gì có ai muốn bỏ qua?

Tại đây mỗi người đều có một tâm tư riêng, còn sắc mặt Lục Sùng Sơn lúc này đã đen hơn cả đáy nồi, Nhan Như Ý cũng tỏ vẻ bất đắc dĩ.

Không thể phủ nhận rằng, Lục Cảnh Lễ hiểu anh trai nó rất rõ...

"Con đó... aizz... nếu con đã không muốn thì ba mẹ có thể ép con sao? Cần gì phải làm loạn như vậy!" Nhan Như Ý than thở nói.

Lục Đình Kiêu không lên tiếng nhưng vẻ mặt rõ ràng đang nói anh không tin vào lời của bà.

Nhan Như Ý có chút lúng túng ho nhẹ một tiếng, rõ ràng, chính bà nói ra những lời như thế cũng có chút chột dạ. Dẫu sao gần đây bà vẫn luôn ngấm ngầm chuẩn bị chuyện này, những cô gái có mặt ở đây hôm nay đều do chính tay bà cẩn thận chọn lựa.

Mặc dù Lục Sùng Sơn đã tức điên lên rồi nhưng ông ta cũng chẳng thể làm lớn chuyện ngay giữa chốn đông người thế này, nên chỉ có thể âm trầm nhịn xuống: "Còn không nhanh đi thay đồ đi."

Không đợi Lục Đình Kiêu nói chuyện thì bánh bao nhỏ đã lên tiếng: "Ông nội, con muốn mặc giống ba!"

Hai cha con rõ ràng đang mặc đồ đôi, ngay cả đá quý trang sứ trên cổ áo sơ mi cũng giống nhau.

Lục Sùng Sơn thấy cháu trai bảo bối mở miệng vàng ra nói thì vô cùng hòa ái gật đầu: "Được được được, không thay thì không thay! Tiểu Bảo thích là được rồi!"

Lục Đình Kiêu nhìn con trai nhà mình, nghe được cái từ "ba" gián tiếp kia thì hơi nhướng mày. Vì bảo vệ mẹ mà thằng nhóc này cũng hy sinh lớn ghê ta.
 

Hoa Tử

Sưu tầm
Tham gia
24/9/19
Bài viết
6,265
Điểm cảm xúc
590
Điểm
113
Chương 1578: Mấu chốt nằm trên người tiểu thái tử
Cơn sóng dấu son môi tạm thời chấm dứt tại đây, nhưng mà Lục Đình Kiêu vẫn một mực giữ lấy dấu son tuyên thệ chủ quyền kia cũng là cách cực kì hữu hiệu để khống chế tình hình.

Hậu quả chính là...

"Anh Hai! Anh thật quá đáng hu hu hu...”

Vì Lục Đình Kiêu có khiên chống đỡ nên vô số hỏa lực đều nhằm thằng Lục cảnh Lễ mà bắn.

Ngay cả những người đánh chủ ý lên vị trí Tộc trưởng phu nhân cũng đều nhận ra là việc tìm cơ hội bên Lục Đình Kiêu là chuyện không thể, mà dù có thể thì bọn họ cũng không có lá gan đó.

Lục Đình Kiêu đã công khai rồi vậy bọn họ còn chạy đi tìm chết làm gì. vì thế, không ít người đầu óc linh hoạt liền đổi phương hướng ra tay.

ví dụ, như người con trai duy nhất của Lục Đình Kiêu.

"Có tin đồn nói là cô gái bên cạnh Lục Đình Kiêu hôm nay rất được lòng Tiểu Thái tử! Lục Đình Kiêu không gần nữ sắc cho nên cô ta hoàn toàn là nhờ vào Tiểu Thái tử mới lên chức thành công!"

"Tôi nghe nói thân phận cô gái kia cũng không ra gì, nhưng mà cô ta đem Tiểu Thái tử ăn gắt gao nên ngay cả Lục lão gia và Lục lão phu nhân cũng phải cho cô ta vài phần mặt mũi!"

"Xem ra mấu chốt vẫn là Tiểu Thái tử rồi!"

"Cô giờ móỉ ngộ ra đấy à? cô nhìn Quan gia kia mà sáng mắt ra đi!" có người nhìn về phía cách đó không xa.

Quan Thụy mang theo đứa con trai lớn là Quan Tử Hòa với cháu trai Quan Trí Thần nhiệt tình chào hỏi với đám người Lục Sùng Sơn.

Đe tránh tỏ ra quá tận lực mà lần này Quan gia dứt khoát không để Quan Tử Dao xuất hiện.

Trước đây bọn họ quá mức ân cần khiến cho người ta dễ dàng coi thường, huống hồ Quan gia hiện giờ đã không giống ngày xưa.

Quan Tử Hào vừa mới về nước đã lấy được một hợp đồng đầu tư vật liệu xây dựng cho chính phủ, tiền lời của công trình này đủ để Quan gia mở rộng gấp hai. Nhờ hợp đồng này mà coi như Quan gia đã đứng vững gót chân ở trong nước.

Quan Tử Hào tướng mạo anh tuấn, mày kiếm mắt sáng, thái độ tao nhã lễ phép: "Chú Lục, nghe nói trong tiệc mừng thọ lần trước Trí Thần nhà cháu gây chuyện không vui! Cháu đã dạy dỗ nó rồi, Trí Thần còn nhỏ nên tính tình có phần thẳng thắng không hiểu những quanh co uốn lượn! Nêu có gì không lễ phép hay chỗ nào không hay thì cháu xin thay mặt Trí Thần xin lỗi chú."

Ánh mắt Lục sùng Sơn khẽ đánh giá Quan Tử Hào nhiều năm không gặp, ông ta thấy khí độ của đối phương cũng có mấy phần tán thưởng nên mở miệng nói: "Chỉ là chuyện nhỏ thôi, không cần nhắc lại."

Mặc dù chuyện ngày đó khiến ông ta rất giận Quan gia, nhưng kết quả cuối cùng vẫn khiến Lục sùng Sơn thấy hài lòng. Tất cả những tin đồn bất lợi của Tiểu Bảo đều được giải quyết.

Lại cộng thêm việc gần đây Quan gia phát triển không tệ, mà đối phương cũng để ý đến cảm thụ của bọn họ, không để Quan Tử Dao đến đây hôm nay nên ông ta cũng không làm quá lên làm gì.

Coi như không thành sui gia thì cũng không cần thêm môt kẻ đich.

"Em Tiểu Bảo, anh xin lỗi em! Ngày đó là anh không đúng, không nên tin mấy tin vịt kia mà hiểu lầm em! Không ngờ em còn nhỏ vậy mà đã lợi hại thế, coi nhu anh phục em!" Thái độ của Quan Trí Thần cũng rất chân thành, hơn nữa lại khen Tiểu Bảo một phen.

Hừ, chỉ là một thằng nhóc con chưa dứt sữa làm sao có thể dễ dàng lấy được hảo cảm của mình chứ.

Nêu không phải ba với ông nội bắt nó làm thể thì còn lâu nó mới nói với thằng nhãi con này những lời trái lương tâm như vậy.

Quan Trí Thần vừa giễu cợt trong lòng vừa lấy ra một khối rubik rồi nhiệt tình đưa cho Tiểu Bảo: "Khối rubik đặc biệt này là cha mang từ Mỹ về cho anh đấy, anh thích lắm, mất một tiêng mới giải được nó ra! Anh tặng em, chơi nó có thể giết thời gian."
 

Hoa Tử

Sưu tầm
Tham gia
24/9/19
Bài viết
6,265
Điểm cảm xúc
590
Điểm
113
Chương 1579: Bụng bánh bao nhỏ nhà mình thật đen
Giọng điệu Quan Trí Thần nghe thì có vẻ thân thiết, nhưng thực tế lại ẩn giấu một tia ngạo mạn.

Chỉ cần người hơi biết một chút cũng thấy khối rubik này rất khó giải. Người bình thường ít nhất phải mất năm ba tuần lễ còn nó chỉ mất một tiêng đã giải xong.

Lúc ấy cha cũng phải khen nó ấy!

Bánh bao nhỏ nhìn Quan Trí Thần, rồi lại nhìn khối rubik Quan Trí Thần đứa tới, nhóc chớp chớp mắt làm ra vẻ suy tư.

Mẹ nói khi người khác nói chuyện với mình mà mình không để ý tỏi người ta là hành vi không lễ phép.

Vì thế Bánh bao nhỏ nhận lấy khối rubik rồi bắt đầu xoay xoay.

Quan Trí Thần nhìn Tiểu Bảo nhận quà của mình rồi bắt đầu chơi thì nó tỏ vẻ đắc ý nhìn cha với ông nội mình một cái. Sau đó nhân cơ hội đến gần Bánh bao nhỏ bày đặt hướng dẫn: "Em Tiểu Bảo, em làm thế thì không thể khiễn mỗi mặt đều là một màu đâu... Đê’ anh dạy em kỹ xảo chơi nhé... Trước tiên phải xoay cái này, còn có... ai, không đúng rồi, em cứ xoay linh tinh thê là không được... em phải làm theo anh dạy em..."

Quan Trí Thần đang tỏ vẻ mình là anh lớn mà kiên nhẫn chỉ bảo em trai, kết quả một giây sau nhìn lại khối rubik trong tay Tiểu Bảo mà cứng họng.

Tiểu Bảo cầm khối rubik không đển hai phút đã giải xong trong tay, nâng khuôn mặt nhỏ nhắn chẳng chút cảm xúc nào nhìn về phía Quan Trí Thần rồi nghiêm nghiêm chỉnh chỉnh dựa theo những gì mẹ dạy mà bình tĩnh nói: "Cám ơn, chơi rất vui."

Quan Trí Thần:"..."

Thật sự là... để giết thời gian rất tốt nha! Hai phút...

"Phụt!!!" Lục cảnh Lễ vất vả lắm mối thoát ra khỏi đám ngưòi kia thì liền thấy một màn này. Anh chàng không nhịn nổi mà bật cười ra tiếng rồi bị Lục sùng Sơn trừng mắt mới cố thu lại.

Bụng Bánh bao nhỏ nhà mình thiệt đen mà! Thực lực quá mạnh! Tức chết người mà không cần đền mạng!

Mặc dù Lục Sùng Sơn trợn mắt cảnh cáo Lục cảnh Lễ, nhưng trên thực tế thì trong lòng ông ta cũng sung sướng lắm!

Chỉ có Lục Đình Kiêu vẫn tỏ vẻ bình thản, biểu tình như thể đã nắm rõ sức chiên đấu của con trai nhà mình như lòng bàn tay, từ đầu tới cuối không có chút lo lắng nào cả.

Quan Trí Thần nghẹn đỏ mặt, thiếu chút nữa hộc máu.

Đáng chết, thằng nhãi con này cố ý làm nhục mình đúng không?

Bởi vì ông nội vối cha đã căn dặn trăm nghìn lần cho nên dù bị mất mặt nhưng Quan Trí Thần hoàn toàn không dám nổi giận, trái lại còn cố gắng nở nụ cười tán dương: "Khụ, Tiểu... Tiểu Bảo thật lợi hại, nhanh thê đã giải xong rồi! Cách của em thật đặc biệt, anh chưa bao giờ thấy qua..."

Quan Tử Hào đương nhiên nhìn ra con trai mình sắp không chịu nổi vì vậy gã đứng ra dàn xếp: "Trí Thần, con đưa em Tiểu Bảo qua bên kia chơi đi! Nhớ chăm sóc em cẩn thận đấy!

Lúc trước gẵ không có mặt thì thôi, nhưng lúc này được nhìn thấy tận mắt thì gã cũng không khỏi thừa nhận rằng, vị Tiểu Thái tử này của Lục gia thật sự không đơn giản.

"Dạ thưa ba, con biết rồi!" Quan Trí Thần hít sâu một hơi tiếp tục móc nối quan hệ với người mình ghét.

Sau khi hai đứa bé rời đi, Quan Thụy cười ha hả nói với Lục Sùng Sơn và Nhan Như Ý: "Trí Thần nhà thôi lúc ở nhà cứ luôn miệng khen Tiểu Bảo, nói chỉ có Tiểu Bảo mới khiến nó có hứng thú trao đổi, bàn luận, thật là giống y hệt Tử Dao cùng Đình Kiêu năm đó..."

Quan Tử Hào nhìn về phía Lục Đình Kiêu như thể bạn cũ đã lâu không gặp mà không ngừng hàn huyên.

Cha thì hầu hai ông bà của Lục gia, anh trai thì hầu Lục Đình Kiêu, cháu thì móc nối với Tiểu Thái tử.

Cho dù hôm nay Quan Tử Dao không tham dự nhưng người sáng suốt đều có thể nhìn ra ý đồ của Quan gia, chẳng qua là chiêu số người ta quả thật rất cao.
 

Hoa Tử

Sưu tầm
Tham gia
24/9/19
Bài viết
6,265
Điểm cảm xúc
590
Điểm
113
Chương 1580: Không thể ngừng đào chân tường
Nói tới thì Quan gia và Lục gia đúng là có mối quan hệ khá lâu năm.

Cha chú của Quan Thụy là thế giao với Lục gia, trong gia tộc Quan thị cũng có mấy người có dính dáng quan hệ thông gia với Lục thị. Chưa kể các mối quan hệ hợp tác làm ăn thì đúng là hai bên quan hệ rất mật thiết, cho dù mấy năm trước Quan gia ở nước ngoài nhưng vẫn chưa từng ngừng qua lại.

Sau khi Quan gia về nước thì có vài chuyện khiến hai nhà nổi lên hiềm khích, nhưng dẫu sao giao tình trăm năm vẫn bày ở đó.

Nhưng mà, tối nay những người có thực lực mơ ước tới vị trí Tộc trưởng phu nhân mắt thấy Quan gia một người một ngựa đoạt trước tiên cơ thì đương nhiên không nhịn nữa mà rối rít để con cháu nhà mình đi lấy lòng Tiểu Thái tử, đồng thời cũng tìm đủ cách ló mặt trước Lục Sùng Sơn và Nhan Như mà tiến cử người của mình.

Còn những người khác thấp bé nhẹ cân hơn cũng tự biết mình là ai, không có đi mơ tưởng cái vị trí kia mà nắm chặt thời cơ mở rộng móc nối mạng lưới giao thiệp.

Phải biết rằng, những người có thể tham dự buổi tiệc này đều là những người đỉnh của đỉnh, nhất là những người thuộc dòng chính của Lục gia và các đại cổ đông, đây đều là những nhân vật thường ngày khó gặp.

Lục Đình Kiêu đáng nhẽ càng phải là đối tượng bị bao vây mời rượu tới tấp, nhưng mà trước mặt vị Tộc trưởng trẻ tuổi này chẳng ai dám làm gì quá đà, bọn họ chỉ đơn giản mời một ly rượu rồi đi.

Đám người hơi có chút mặt mũi thì dè dặt hàn huyên mấy câu, báo cáo tình hình phát triển một chút. Chỉ có những người thuộc dòng chính như Lục Sùng Viễn mới dám cùng cháu mình chuyện trò, hơn nữa còn nhắc đến vài vấn đề nhạy cảm.

"Đình Kiêu này, có câu nói rất hay là thành gia rồi lập nghiệp! Chuyện hôn nhân đại sự của mình thì cháu cũng nên cân nhắc một chút đi, coi như không phải vì mình thì cũng nên vì con!" Lục Sùng Viễn khuyên nhủ rất chân thành, còn thử thăm dò nói một câu: "Chú thấy Quan Tử Dao cũng được đấy! Hai đứa là thanh mai trúc mã, tính tình cũng giống nhau, rất thích hợp đấy!"

Rõ ràng Lục Sùng Viễn theo phe Quan Trí Viễn.

Gần đây Quan Tử Hào nhận được hợp đồng cung cấp vật liệu cho chính phủ thì đối tượng hợp tác của gã chính là chi nhánh do Lục Sùng Viễn phụ trách. Em vợ của Lục Sùng Viễn cũng chính là vợ của Quan Thụy, hai nhà có quan hệ như thế nên đương nhiên ông ta sẽ nói đỡ cho Quan gia.

Hạ Tĩnh Thù ngồi một bên nghiêng đầu hỏi con gái Lục Hân Nghiên: "Hân Nghiên này, sao hôm nay chị Tử Dao của con không đến?"

Lục Hân Nghiên nhìn trái nhìn phải rồi nói: "Chị Tử Dao không đến à? Con có biết đâu..."

Hạ Tĩnh Thù sẵng giọng: "Quan hệ của con với Tử Dao tốt như thế thì sao lại không biết chứ? Chẳng phải đã bảo con mang Tử Dao đến nhà chơi nhiều chút sao? Cuối cùng riết rồi cũng chẳng thấy đâu..."

"Mẹ, đừng làm phiền con nữa! Đã bảo không biết là không biết rồi mà! Con gái mẹ bây giờ đang làm chuyện lớn, con bận lắm!" Lục Hân Nghiên nói rồi dậm chân bỏ chạy.

Dù sao thì Ninh Tịch cũng coi như là đã từng cứu cô một mạng, lần đầu tiên làm ăn thành công trong đời cũng là nhờ Ninh Tịch. Lục Hân Nghiên có không biết điều cỡ nào đi chăng nữa cũng biết không thể giúp người ta đào góc tường của Ninh Tịch được!

Nhưng mà, quan hệ của cô ta với chị Tử Dao rất tốt, ba mẹ lại nghiêng về hướng Quan gia cho nên hôm nay Lục Hân Nghiên cũng chỉ có thể cố gắng trốn tránh, chẳng giúp bên nào cả để sau này đỡ khó ăn nói.

Mọi người đang nói chuyện vui vẻ thì đột nhiên ngoài cửa có người bước vào, mọi người đều quay đầu ra nhìn.

Nhìn xong thì đa số người có mặt đều lộ vẻ trốn tránh, toàn bộ phòng tiệc nhất thời yên tĩnh lại. Một lát sau mới tiếp tục nói chuyện phiếm, chẳng còn ai nhìn ra cửa nữa như thể cố ý tránh người vừa tới kia vậy.
 

Hoa Tử

Sưu tầm
Tham gia
24/9/19
Bài viết
6,265
Điểm cảm xúc
590
Điểm
113
Chương 1581: Lưu lạc đến mức này
Lục Sùng Sơn có hai em trai và ba cô em gái, ba cô em gái đều lấy chồng xa, dù trước kia gia cảnh nhà chồng có thế nào nhưng bây giờ vì có cái cây cổ thụ là nhà họ Lục làm chỗ dựa thế nên đều phát triển khá tốt.

Em trai thứ hai thì là Lục Sùng Viễn, vợ ông ta là Hạ Tĩnh Thù, con gái là Lục Hân Nghiên, cả nhà đều ở Đế Đô, quản lý một số sản nghiệp quan trọng của nhà họ Lục, là những người gần trung tâm quyền lực nhất.

Còn về phần một đứa con trai khác của Lục lão gia tử, xếp thứ tư trong nhà tên là Lục Sùng Minh, đã lưu lạc đến mức chỉ có thể lộ mặt trong đại hội gia tộc hàng năm, hơn nữa còn giống như một điều cấm kị, rất ít khi được nhắc đến.

Kẻ đứng ở cửa lúc này chính là chú tư của Lục Đình Kiêu, Lục Sùng Minh.

Ban đầu vì quyền thừa kế gia tộc mà Lục Sùng Sơn, Lục Sùng Viễn, Lục Sùng Minh đấu đá lẫn nhau rất khốc liệt, dù sao thì cũng không có kẻ nào là không thèm muốn cái vị trí đó cả.

Cuối cùng năng lực của Lục Sùng Sơn sâu nhất, lại thêm có sự yêu thích của Lục lão gia tử nên là người thừa kế mà Lục lão gia tử vừa ý nhất. Cho dù là Lục Sùng Viễn và Lục Sùng Minh có kết bè, kết phái ngầm đấu hay công khai tranh giành thì người cuối cùng giành được quyền thừa kế gia tộc vẫn là Lục Sùng Sơn.

Lục Sùng Viễn là một người biết thời biết thế, ông ta biết không thể địch lại nên nguyện ý lùi về phía sau, sống một cuộc sống vô cùng dễ chịu cho đến tận hôm nay.

Nhưng mà, Lục Sùng Minh lại là một kẻ có dã tâm, có mưu kế, lúc Lục lão gia tử còn sống thì còn biết kiềm chế đôi chút. Khi Lục lão gia tử vừa nhắm mắt xuôi tay qua đời không lâu, dã tâm cất giấu bao lâu lập tức ngóc đầu trở dậy. Năm năm trước ông ta đã gây ra một trận nội đấu trong gia tộc, suýt chút nữa khiến toàn bộ nhà họ Lục sụp đổ.

Lúc đó, Lục Sùng Sơn lao lực quá mức bệnh cũ phát tác, nguy kịch đến nỗi nằm liệt trên giường, cả Lục thị đều rối lanh tanh bành.

Cũng may là trong khoảng thời gian này, Lục Đình Kiêu vừa quay về từ phố Wall, lập tức tiếp nhận quyền thừa kế và địa vị Tộc trưởng trong tay Lục Sùng Sơn, dùng thủ đoạn tàn bạo như sấm chớp gió giật mà cho đến tận bây giờ vẫn còn khiến người ta kinh hãi dẹp yên cuộc nội đấu suýt chút nữa hủy diệt nhà họ Lục. Sau khi đào cả ổ của Lục Sùng Minh lên, anh đuổi ông ta đến một công ty chi nhánh vùng duyên hải, từ đó ông ta hết khả năng Đông Sơn tái khởi.

Đối với những người xung quanh mà nói, kết cục của Lục Sùng Minh đã không tính là tệ. Bởi vì quy tắc của nhà họ Lục là không cho phép huynh đệ tương tàn, cho nên lúc đầu Lục Đình Kiêu mới không đuổi tận giết tuyệt, dù gì Lục Sùng Minh cũng nắm trong tay 5% số cổ phần của tập đoàn Lục thị, chỉ cần ông ta yên phận, cả đời cũng có thể hưởng vinh hoa phú quý

Nhưng mà, đối với một kẻ suốt ngày chỉ nhăm nhăm tranh giành quyền thừa kế gia tộc như Lục Sùng Minh mà nói, ngày hôm nay trong tay ông ta chỉ có một căn nhà dột nát, rồi ngồi đó trơ mắt nhìn đám hậu bối ngồi trên cái vị trí ông ta mơ ước, tận hưởng tất cả vinh quang. Mà, ông ta lại bị mọi người trốn tránh xa lánh như thể ôn dịch, sự khác biệt lớn như thế thư thế làm sao ông ta chịu cho nổi…

Sau khi, Lục Sùng Minh bước vào liền ôm một bụng đầy tâm sự, vẻ mặt sầm sì ngồi một góc quầy bar.

Không lâu sau đó một gã trung niên dáng vẻ béo mập cầm ly rượu đi đến bên cạnh Lục Sùng Minh cười nịnh nọt: “Tứ thiếu, lâu rồi không gặp, dạo này ra sao rồi?”

Nhìn thấy người đến, trong đáy mắt Lục Sùng Minh thoáng hiện vẻ chán ghét.

Gã này lên là Ngô Kiến Đạt, lúc đầu chẳng qua chỉ là một con chó chạy việc vặt dưới trướng của ông ta, kết quả, sau khi nhìn thấy Lục Sùng Sơn lên nắm quyền thì ngoắt một cái quay sang làm chó của Lục Sùng Sơn, phản bội ông ta, tiết lộ rất nhiều bí mật. Dựa vào chút công lao ban đầu thế mà giờ cũng ra dáng nghiêm chỉnh đạo mạo.

Giờ hắn còn dám nói chuyện với ông ta đấy!

Với tính cách trước kia thì có lẽ Lục Sùng Minh đã sớm đá cho con lợn này một phát rồi. Nhưng giờ đã khác xưa, hổ lạc đồng bằng bị chó khinh chỉ đành im lặng nhẫn nhịn.
 
Trạng thái
Không mở trả lời sau này.
Top