Trạng thái
Không mở trả lời sau này.
[Ngôn tình] Chọc Tức Vợ Yêu - Mua Một Tặng Một - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

Hoa Tử

Sưu tầm
Tham gia
24/9/19
Bài viết
6,611
Điểm cảm xúc
673
Điểm
113
Chương 1561: Anh ấy là người đàn ông của tôi
"Lúc nhận được cúp hôm đó thì em đã muốn làm vậy rồi, muốn chạy thật nhanh xuống để đưa nó cho người mà em yêu nhất... Kết quả lại đột nhiên xảy ra bao nhiêu chuyện nên mãi đến tận hôm nay mới đưa cho anh!" Ninh Tịch đáng thương kể lể.

"Ngoan." Lục Đình Kiêu xoa xoa đầu cô an ủi: "Cám ơn, anh rất thích."

Tất nhiên anh biết điều này chứ, ánh mắt cô nhìn anh lúc ấy lộ liễu đến mức chỉ sợ ai nhìn thấy cũng biết.

Ninh Tịch lập tức dán sát rạt cọ cọ vào người Lục Đình Kiêu, cô đang muốn chim chuột với anh một hồi thì đột nhiên chuông di động kêu lên, người gọi tới là Đường Nặc.

"Alo, Tiểu Nặc à? Có chuyện gì à?" Ninh Tịch lo lắng hỏi.

Đầu bên kia Đường Nặc vội vàng nói: "Ừm... thật ra thì cũng chẳng có gì, chỉ là người kia thật vô liêm sỉ! Cô ta phái người tới bảo bà nội với mẹ nói với bên ngoài rằng... nói rằng chị bắt hai người họ làm như thế, bắt họ phải đổi trắng thay đen!”

“Tính mẹ thì chị cũng biết rồi đấy, cô ta dùng khổ nhục kế một tí thì mẹ đã chẳng thể làm đỡ được! Nhưng bà nội thì cứng lắm, nhưng mà vừa nghe cô ta cam kết là cho một số tiền lớn rồi còn đưa em đi du học thì cũng bắt đầu dao động rồi..."

Ninh Tịch lẳng lặng nghe Tiểu Nặc nói, người phái đi theo dõi Đường gia không báo cáo lại chuyện này, lại cộng thêm việc Ninh Tuyết Lạc giải nghệ nên chắc hẳn chuyện đó không thành.

"Vậy sau đó thì sao? Em giải quyết thế nào?" Ninh Tịch hỏi.

"Sao chị biết là em giải quyết?" Đường Nặc hỏi.

"Trừ em trai của chị ra thì ai có bản lãnh như vậy chứ?" Ninh Tịch cười khẽ.

Đường Nặc lập tức đắc ý nói: "Em cũng chẳng làm gì cả đâu, em chỉ lấy một sợi giây ném thẳng vào phòng lúc bọn họ đang thương lượng, em nói với bọn họ là nếu ai đồng ý điều kiện của cô ta thì em sẽ treo cổ chết luôn!"

Ninh Tịch nghe vậy có chút dở khóc dở cười, mặc dù cách này thô bạo đến đơn giản nhưng đúng là rất có hiệu quả.

Trừ cái này ra thì Ninh Tịch cũng thấy rất cảm động: "Cám ơn em, Tiểu Nặc."

Vừa mới cúp điện thoại không lâu thì di động lại kêu lên.

Ninh Tịch đang lái xe vì thế thuận miệng nói với Lục Đình Kiêu: "Anh yêu, giúp em nghe điện thoại với."

Lục Đình Kiêu nhìn tên người gọi tới là Tô Diễn thì chần chừ 2 giây rồi bấm nhận.

Lục Đình Kiêu không mở miệng nói chuyện trước và đầu bên kia cũng trầm mặc.

Một lúc sau, bên đầu giây bên kia truyền đến giọng của một người đàn ông, nghe giọng điệu Tô Diễn thì hình như gã đã uống say rồi nên lời nói hơi đứt quãng: "Tiểu Tịch... thật xin lỗi... thật thật xin lỗi... anh biết... cả đời này người anh có lỗi nhất chính là em... chúng ta... còn có thể sao?"

Lời nói vừa dứt, nhiệt độ trong xe lập tức lạnh xuống.

Lục Đình Kiêu: "Hiện giờ cô ấy không tiện nghe máy."

Nghe thấy giọng của đàn ông, Tô Diễn lập tức thanh tỉnh mấy phần, gã nghiêm nghị chất vấn: "Anh là ai? Tại sao lại có di động của Tiểu Tịch?"

Lục Đình Kiêu mím môi không nói gì, chẳng qua là sắc mặt lạnh hơn mấy phần.

Ninh Tịch vừa mới lái xe ra khỏi bãi đỗ lại mơ hồ nghe tiếng đàn ông quen quen vang ra từ điện thoại thì hỏi Lục Đình Kiêu: "Ai gọi thế?"

Không cần Lục Đình Kiêu trả lời, Ninh Tịch đã thấy hai chữ "Tô Diễn" chềnh ềnh trên màn hình.

Sắc mặt cô tối sầm.

Quả nhiên là gã ta...

TVì thế Ninh Tịch nghiêng hẳn sang phía Lục Đình Kiêu, sau đó nói vào trong di động: "Anh ấy là người đàn ông của tôi, anh có ý kiến gì?"
 

Hoa Tử

Sưu tầm
Tham gia
24/9/19
Bài viết
6,611
Điểm cảm xúc
673
Điểm
113
Chương 1562: Có phải bị úng não không?
Chỉ mấy chữ ngắn ngủi của Ninh Tịch mà Lục Đình Kiêu đã được vuốt lông, hạ hỏa tử tế. Tô Diễn thì trầm mặc hồi lâu rồi sau đó tự ngắt điện thoại.

Ninh Tịch lấy làm khó hiểu hỏi Lục Đình Kiêu: "Đình Kiêu, thằng điên kia nói gì vậy?"

Hình như tâm trạng bảo bối vừa nãy không đúng lắm thì phải...

Phiến môi mỏng của Lục Đình Kiêu mím chặt: "Gã ta hỏi, gã với em còn có khả năng không?"

Ninh Tịch: "..."

Ninh Tịch câm mín hồi lâu mới tìm lại được giọng của mình, khóe miệng cô giật giật nói: "Não của tên đó bị úng nước đúng không?"

Lục Đình Kiêu không nói gì nhưng ánh mắt anh nhìn Ninh Tịch có hơi trầm xuống, hai phiến môi mỏng càng mím chặt.

Anh đã sớm phát hiện ánh mắt của Tô Diễn khi nhìn Ninh Tịch có gì đó không đúng rồi, nhất là trong buổi lễ trao giải vừa rồi...

Cùng là đàn ông với nhau, ý đồ mãnh liệt đối với Ninh Tịch giấu trong mắt Tô Diễn thì sao anh có thể không nhận ra chứ.

Cô gái của anh càng ưu tú, càng ngày càng tỏa sáng…

"Anh yêu, anh đừng quan tâm đến tên đó làm gì! Anh mà để ý hạng người như vậy thì anh quá hạ giá mình rồi!"

Ninh Tịch nói, đồng thời trong mắt cũng ánh lên tia sáng lạnh lẽo, có khả năng hay không? Rốt cuộc tên đó lấy can đảm từ đâu để hỏi câu này vậy?

...

Tô gia.

Ninh Tuyết Lạc vừa mới trở về từ buổi họp báo.

Rời khỏi giới giải trí mới chỉ là bước đầu, phía sau còn có càng nhiều chuyện khó giải quyết.

Cô ta vừa mới bước chân về đến nhà thì quả nhiên, toàn bộ Tô gia đều có mặt.

Tô Hoằng Quang, Trịnh Mẫn Quân, Tô Tuân, Triệu San San đều đang ngồi đó.

Nhưng mà, Tô Diễn lại không thấy.

"Ba, mẹ, Tô Tuân, San San..." Ninh Tuyết Lạc chào hỏi từng người một.

"Ôi kìa! Nhìn xem ai thế này? Đại minh tinh của chúng ta về rồi à?" Triệu San San giễu cợt nói, sao cô ta có thể bỏ qua cơ hội tốt để bỏ đá xuống giếng như vậy chứ.

Sắc mặt Trịnh Mẫn Quân cực kì khó coi, bà ta quét mắt nhìn Ninh Tuyết Lạc: "Tại sao lại về muộn như thế?"

Lúc không biết Ninh Tuyết Lạc là con nuôi thì thái độ của bà ta đối với cô ta rất tốt. Nhưng kể từ lúc biết cô ta chỉ là con gái của một phụ nữ quê mùa thì mỗi lần Trịnh Mẫn Quân thấy Ninh Tuyết Lạc đều tỏ vẻ chán ghét như ăn phải con ruồi, nhất là sau khi mẹ ruột và bà nội cô ta làm ầm ĩ dư luận.

Bây giờ, bà ta sắp bị các phu nhân trong giới chê cười bằng chết rồi, mấy ngày nay chả dám vác mặt đi đâu. Chỉ sợ vừa mới ra cửa đã bị người ta dùng ánh mắt khác thường mà nhìn, bị nói là đầu óc có vấn đề, phượng hoàng chân chính không muốn mà lại để con trai cưới một con gà rừng.

Nếu không phải nhìn ở 15% cổ phần mà Ninh Tuyết Lạc đang nắm trong tay thì bà ta đã không nhịn lâu như thế!

Ninh Tuyết Lạc giấu đi sự u ám trong mắt mà thấp giọng nói: "Họp báo kết thúc thì phía công ty còn có vài chuyện phải xử lý..."

Không chờ Ninh Tuyết Lạc giải thích cho xong, Trịnh Mẫn Quân đã ngắt lời: "Có chuyện gì quan trọng hơn chồng cô à? Đã ba ngày, Tô Diễn không tới công ty cũng chẳng về nhà! Cô lại chẳng thèm quan tâm nó đi đâu! Cô làm vợ như thế đấy à?"

"Me, con xin lỗi! Mấy ngày nay thật sự là con bận quá, bên Tinh Huy phải xử lý các thủ tục rồi còn phải chuẩn bị qua Ninh thị báo danh nữa! Con lập tức đi tìm Tô Diễn ngay ạ..."

Nghe thấy Ninh Tuyết Lạc nói phải tới Ninh thị báo danh thì sắc mặt của Trịnh Mẫn Quân mới tốt hơn một chút, nhưng bà ta vẫn cảnh cáo: "Mấy ngày này cô đừng có chạy lung tung, cô cũng biết mẹ ruột với bà nội cô làm những chuyện khó coi cỡ nào rồi đấy! Bây giờ đến tôi chẳng dám hé mặt ra ngoài nữa đây này! Cô đừng khiến tôi mất mặt thêm nữa!"

Ninh Tuyết Lạc âm thầm siết chặt nắm tay nhưng trên mặt vẫn duy trì vẻ hiểu chuyện: "Vâng thưa mẹ, con sẽ ở nhà chờ chuyện này lắng xuống."

"Được rồi, cô mau đi tìm Tô Diễn về đi!" Trịnh Mẫn Quân không nhịn được phất tay một cái.
 

Hoa Tử

Sưu tầm
Tham gia
24/9/19
Bài viết
6,611
Điểm cảm xúc
673
Điểm
113
Chương 1563: Cũng coi là xứng
Ninh Tuyết Lạc vừa mới đi, Triệu San San đã lập tức tiến sát bên cạnh Trịnh Mẫn Quân bỏ đá xuống giếng.

"Mẹ, con nói chứ mẹ hiền quá! Cần gì phải hòa nhã với cô ta như thế? Thể diện của Tô gia chúng ta vì cô ta mà mất sạch rồi!"

"Cô bơn bớt cái miệng một tí đi! Còn nữa, đừng tưởng tôi không biết cô đang nghĩ cái gì, ngừng đi! Nếu để tôi biết cô ở ngoài ăn không nói có cái gì thì đừng trách tại sao tôi không nhắc cô trước!" Trịnh Mẫn Quân hằn học nói.

Tô Hoằng Quang ngồi một bên liếc hai người cũng nghiêm giọng nói: "Mẹ con nói không sai đâu, ba mặc kệ con muốn làm cái gì nhưng đây là chuyện liên quan đến thể diện của Tô gia, đem miệng quản cho tốt đi!"

Triệu San San bĩu môi một cái nhỏ giọng nói: "Cô ta còn có cái gọi là thể diện sao? Đâu cần con phải đi đưa chuyện..."

Tô Tuân ngồi dựa vào ghế salon, ánh mắt anh ta chuyển chuyển tròn rồi sâu kín nói: "Thật ra thì người chúng ta nên lo lắng phải là anh Cả mới đúng chứ? Dẫu sao trong chuyện này người bị tồn hại nhất vẫn là anh Cả mà! Với đàn ông mà nói thì cái quan trọng nhất chính là thể diện!

Trong giới công tử của Đế Đô thì có ai cưới vợ mà không phải là tiểu thư danh môn nết na, bỗng dưng anh ấy lại bị lừa cưới một món hàng giả như vậy thì mặt mũi của anh ấy giờ để ở đâu chứ..."

Nhìn người anh luôn ưu tú, giỏi giang hơn mình ở tất cả mọi mặt giờ lại mất thể diện như vậy, trong lòng Tô Tuân thấy vô cùng sung sướng.

Chậc chậc, đúng là ông trời cũng giúp anh ta mà, hai người kia vừa mới kết hôn chẳng được bao lâu thì chuyện này đã lớn đến mức ai ai cũng biết. Kể cả Ninh gia có to mồm bao che cũng chẳng làm gì được, xem ra lần này còn “náo nhiệt” hơn lần trước nhiều...

Lời của Tô Tuân mặc dù khó nghe nhưng lại chọc đúng vào điểm mà Tô Hoằng Quang với Trịnh Mẫn Quân để ý nhất.

Nhất là Trịnh Mẫn Quân, ở trong mắt bà ta thì con trai mình là người ưu tú nhất, như vậy thì sao bà ta có thể chịu được cảnh con mình có vết nhơ như vậy.

Sau khi về phòng ngủ, Trịnh Mẫn Quân trái lo phải nghĩ rồi vẫn không nhịn được mà nói với Tô Hoằng Quang: "Hoằng Quang này, tôi nghĩ tới nghĩ lui vẫn cảm thấy khó chịu trong lòng quá!"

"Vậy bà muốn làm thế nào? Chuyện đã thành như thế rồi?" Tất nhiên là Tô Hoằng cũng giận dữ vì chuyện này.

Trịnh Mẫn Quân hỏi dò: "Hoằng Quang này, ông thấy... Ninh Tịch thế nào? Thật ra thì dạo gần đây tôi thấy Tô Diễn nhà chúng ta hình như vẫn còn có cảm tình với Ninh Tịch..."

Tô Hoằng Quang lập tức nhăn mày nhìn sang: "Bà còn ngại chuyện không đủ loạn đúng không? Dù sao Tô Diễn cũng đã kết hôn với Tuyết Lạc rồi mà giờ lại không rõ ràng với Ninh Tịch thì bà nghĩ người ta nhìn vào sẽ đánh giá Tô Diễn như nào, đánh giá Tô gia như thế nào?"

Trịnh Mẫn Quân lập tức sẵng giọng: "Ông nói cứ như thể tôi không biết gì ý? Đương nhiên tôi sẽ làm cực kì bí mật không để cho ai biết!"

Tô Hoằng Quang nghe vậy cũng không nói gì.

Trịnh Mẫn Quân lại mở miệng nói: "Kể cả quan hệ của Ninh Tịch với Ninh gia không tốt thì sao chứ? Chuyện hôm Tô Diễn kết hôn ông cũng thấy rồi đấy! Rõ ràng Trang gia đã nghiêng về phía Ninh Tịch rồi, dẫu sao Ninh Tịch mới là con cháu mang dòng máu của Trang gia!”

“Chúng ta có để Tô Diễn ly dị với Ninh Tuyết Lạc rồi cưới Ninh Tịch thì tôi tin Ninh gia cũng chẳng có ý kiến gì đâu, là do bọn họ lừa chúng ta trước mà! Nói tới nói lui đều là chúng ta có lý!"

“Chờ Tô Diễn cưới Ninh Tịch rồi kéo cả Trang gia vào thì còn sợ Ninh gia không nhận Ninh Tịch sao?"

Tô Hoằng Quang nghe vậy cũng có chút lay động, nhưng ông ta vẫn hoài nghi nói: "Nhưng mấy thứ này chỉ là ý nghĩ từ một phía của bà thôi, bà đâu biết ý của Ninh Tịch với Tô Diễn thế nào?"

Trịnh Mẫn Quân tỏ vẻ đương nhiên nói: "Cái này mà còn phải hỏi à? Ông quên lúc đầu Ninh Tịch đã yêu say đắm Tô Diễn nhà chúng ta đến chết đi sống như thế nào à? Bây giờ cái gì nó cũng đối đầu với Tuyết Lạc như thế chẳng phải vì hận Tuyết Lạc cướp mất Tô Diễn sao?”

“Vốn là tôi cũng coi thường con bé ấy lắm, nhưng mà bây giờ nhìn lại mới thấy, mấy năm không gặp mà nó thay đổi cũng không tệ, cũng coi như là xứng đôi với Tô Diễn nhà chúng ta!"
 

Hoa Tử

Sưu tầm
Tham gia
24/9/19
Bài viết
6,611
Điểm cảm xúc
673
Điểm
113
Chương 1564: Đã kết hôn rồi
Sau khi Ninh Tuyết Lạc rời khỏi Tô gia thì lập tức gọi một cuộc điện thoại: "Mấy ngày nay Tô Diễn đang làm gì?"

"Hình như Tô tổng có đến trấn Xuân Phong ở thành phố C một chuyến, sau khi về thì vẫn ở khách sạn uống rượu..." Người bên kia trả lời.

"Trấn Xuân Phong..." Ninh Tuyết lạc nhíu mày: "Vậy hiện giờ anh ấy đang ở đâu?"

"Cái này..." Người bên kia dường như có chút chần chừ.

"Tôi hỏi anh đấy!" Ninh Tuyết Lạc không nhịn được gầm lên.

"Tô tổng hiện giờ... ở... ở Đào Hoa Ổ..."

"Anh nói cái gì?" Ninh Tuyết Lạc lập tức biến sắc.

Tất nhiên là cô ta biết Đào Hoa Ổ là chỗ Ninh Tịch ở.

"Đi vào đấy từ bao giờ?" Ninh Tuyết Lạc lập tức hỏi, móng tay cô ta lúc này đã găm chặt vào lòng bàn tay.

"Không... không phải! Tô tổng không vào trong, anh ấy đứng nguyên một đêm ở bên ngoài..."

"Được rồi, anh tiếp tục theo dõi anh ấy cho tôi!" Ninh Tuyết Lạc cúp điện thoại.

Ninh Tuyết Lạc lúc này đã tức đến mức mà toàn thân phát run lên, mãi một lúc sau cô ta mới có thể bình tĩnh lại.

Ninh Tuyết Lạc dừng xe trước tòa nhà tập đoàn Ức Phong của Tô gia, sau đó tìm một hòn đá gần đó rồi cắn răng đập mạnh lên trán mình...

Một dòng máu đỏ tươi trượt xuống mắt khiến mặt mũi cô ta trở nên cực kì dữ tợn.

"Ninh Tịch... một ngày nào đó... tất cả những thứ này... tao sẽ trả cho mày gấp đôi!!!"

Ninh Tuyết Lạc ngã ngồi ở cạnh xe rồi cầm điện thoại lên gọi cho Tô Diễn.

Tiếng chuông vang lên một hồi rồi sau đó lập tức bị đối phương ngắt.

Ninh Tuyết Lạc tức điên lên suýt nữa thì quăng luôn điện thoại nhưng hiện tại cô ta chẳng thể làm gì hơn là tiếp tục gọi.

Lúc gọi đến cuộc thứ tư thì rốt cuộc cũng có người nhấc máy.

Không đợi Tô Diễn mở miệng, cô ta đã dùng giọng điệu vô cùng hoảng sợ lại yếu ớt đau đớn mà rên rỉ: "Anh Diễn... cứu em... cứu em... mau cứu em với..."

Đầu bên kia lập tức vang lên giọng nói khẩn trương của Tô Diễn, chỉ có điều gã ta cố gắng đè thấp giọng nói xuống như thể sợ bị ai đó phát hiện: "Tuyết Lạc? Chuyện gì xảy ra?"

"Máu... em chảy rất nhiều máu... anh Diễn... có phải em sắp chết hay không?"

"Em nói nhăng nói cuội gì đó! Hiện giờ em đang ở đâu?"

"Em... em ở cửa công ty... em... không phải em cố ý muốn tìm anh! Em biết mấy ngày nay tâm trạng anh không tốt nên không muốn quấy rầy anh... nhưng mà... nhưng mà hôm nay em về nhà... mẹ nói đã mấy ngày rồi anh không về, nói em làm vợ mà không có trách nhiệm, bắt em đi tìm anh... nên em mới... thật xin lỗi..."

"Rốt cuộc có chuyện gì xảy ra? Em bị thương sao?"

"Em không biết... em vừa mới xuống xe thì bị người ta đánh... có thể là... fan của chị..."

"Đừng nói nữa, anh lập tức tới ngay!"

Cúp máy phát, Ninh Tuyết Lạc lập tức chuyển từ dáng vẻ yếu ớt đáng thương thành âm trầm đáng sợ

Ninh Tịch! Mày nghĩ là tao không biết mày muốn làm cái gì, thích cái gì sao?

Mày cho là có thể cướp Tô Diễn đi dễ dàng vậy ư! Nằm mơ!

...

Tâm trạng gần đâu của Tô Diễn vô cùng nặng nề, gã đi tới trấn Xuân Phong, nơi mà năm xưa gã ở đó dưỡng bệnh. Gã nhớ từng ly từng tý những kỷ niệm năm xưa khi gã và Ninh Tịch có thì tâm trạng lại càng thêm tệ hại...

Gã muốn gặp Ninh Tịch điên cuồng, cho dù chỉ là nghe giọng của cô một chút cũng được.

Đúng như những gì mà gã đoán, Ninh Tịch không trả lời tin nhắn của gã. Rồi cuối cùng, gã mượn hơi men mà gọi một cuộc điện thoại cho cô, nhưng lại không ngờ người nhận điện thoại lại là một gã đàn ông, hơn nữa chính Ninh Tịch cũng nói cái gã đó là người đàn ông của cô!

Trong nháy mắt ấy tâm trạng gã sa sút đến cực điểm, trọng ngực cứ như có một con dã thú đang phát điên đâm đầu khắp nơi vẫn chẳng tìm thấy lối ra. Bởi lúc này, gã đã hoàn toàn mất đi tư cách để chất vấn cô...

Gã đã kết hôn rồi…
 

Hoa Tử

Sưu tầm
Tham gia
24/9/19
Bài viết
6,611
Điểm cảm xúc
673
Điểm
113
Chương 1565: Tôi muốn một đứa con
Mãi tới tận khi Ninh Tuyết Lạc gọi điện tới thì gã mới tỉnh dậy từ những mớ bòng bong kia mà lập tức chạy tới công ty.

Lúc gã chạy tới thì thấy, dưới ánh đèn lờ mờ Ninh Tuyết Lạc đang yếu ớt dựa vào cạnh xe, bên cạnh cô ta là một vết máu lớn.

"Tuyết Lạc!!!"

"Diễn... anh đến rồi... em cứ ngỡ... không đợi được anh..."

"Đừng nói mấy lời ngu ngốc đó! Để anh đưa em đến bệnh viện!" Nhìn vẻ mặt yếu đuối lại tuyệt vọng kia thì trái tim gã quặn lại, gã lập tức bế cô ta lên xe.

Quay cuồng một trận thì Tô Diễn đã đưa Ninh Tuyết Lạc đến bệnh viện xử lý vết thương xong xuôi rồi trở về nhà.

Thấy Ninh Tuyết Lạc được Tô Diễn bế vào, Trịnh Mẫn Quân với Tô Hoằng Quang cũng sợ hết hồn.

"Chuyện gì xảy ra thế này?"

Tô Diễn có chút khó coi nhìn Trịnh Mẫn Quân: "Mẹ, đã trễ thế này sao mẹ lại bảo Tuyết Lạc ra ngoài tìm con?"

"Đã mấy ngày con không về rồi, mẹ đây chẳng phải đang lo lắng cho con sao? Cô ta là vợ của con đấy, những chuyện này hiển nhiên cô ta phải làm rồi!" Trịnh Mẫn Quân có chút mất hứng.

"Sao Tuyết Lạc lại bị thương thế này?" Tô Hoằng Quang hỏi.

"Cô ấy tới công ty tìm con nhưng lại bị người ta tấn công."

Tô Hoằng Quang trầm giọng nói: "Chuyện kia náo lớn như thế nên gần đây tình hình đúng là rất loạn, về sau sắp xếp cho Tuyết Lạc hai vệ sĩ đi!"

"Ba mẹ, con không sao... chỉ là vết thương ngoài da thôi... thật xin lỗi, con lại khiến ba mẹ thêm phiền rồi..." Sắc mặt Ninh Tuyết Lạc tái nhợt.

Bộ dạng Ninh Tuyết Lạc thế này thì Trịnh Mẫn Quân có muốn nói một câu nặng lời cũng chẳng được chứ đừng nói là tức giận, nói thêm nữa chỉ sợ lại khiến Tô Diễn không vui.

Tô Diễn rất bảo vệ con bé này! Vì thế, bà ta cũng chỉ có thể nhịn xuống.



Vào phòng, Tô Diễn đặt Ninh Tuyết Lạc xuống giường, đang định rời đi thì bị một đôi tay ôm vòng qua cổ,

"Diễn... anh cho em một đứa con được không? Em muốn một đứa bé thuộc về hai chúng ta... hiện giờ em đã giải nghệ rồi, có thể an tâm ở nhà chăm sóc gia đình! Có con rồi em cũng có thêm nhiều thời gian chăm sóc, bầu bạn với con..."

Ánh mắt Tô Diễn hơi lóe lên: "Không cần vội vàng, chúng ta vẫn còn trẻ."

Ninh Tuyết Lạc rưng rưng nước mắt, ngón tay cô ta mò xuống nửa thân dưới của gã: "Nhưng mà em muốn..."

"Không được làm ẩu, em còn đang bị thương đấy."

"Không sao cả! Chỉ cần cẩn thận một chút là được mà!"

Dưới sự khiêu khích của Ninh Tuyết Lạc thì cuối cùng Tô Diễn cũng chẳng chống cự lại được.

"A... Diễn... chậm một chút... chậm một chút..."

Chẳng kiểu sao, tối nay Tô Diễn lại cực kỳ thô bạo, nhưng chính điều đó lại khiến Ninh Tuyết Lạc thấy an tâm. Quả nhiên Tô Diễn vẫn thích cô ta nhất, gã căn bản chẳng thể rời bỏ thân thể cô ta.

Ninh Tuyết Lạc nghĩ như thế nhưng lại chẳng nhận ra rằng, từ đầu tới cuối Tô Diễn chẳng nhìn cô ta lấy một lần mà dường như gã đang chìm vào ảo tưởng nào đó...

Một khắc cuối cùng, Tô Diễn dùng sức đẩy mạnh một cái rồi ngã người đè lên người Ninh Tuyết Lạc, gã cúi đầu xuống đặt bên tai cô ta rồi thì thầm một tiếng: "Tiểu Tịch..."

Sau khi gã nói xong thì mơ màng chìm vào giấc ngủ, trong giấc mộng vẫn luôn đem Ninh Tuyết Lạc ôm vào lòng.

Còn Ninh Tuyết Lạc, khi nghe thấy Tô Diễn thì thầm cái tên kia thì cô ta như bị sét đánh thẳng vào đầu, trên mặt trắng bệch không chút huyết sắc.

Tô Diễn... làm sao có thể...

Sao gã ta có thể bị loại đàn bà đó làm cho mê muội?

Con đàn bà bẩn thỉu từng quan hệ với một gã đàn ông xa lạ, lại còn sinh ra một đứa con hoang!

Lý do năm xưa Tô Diễn rời bỏ Ninh Tịch cũng phần lớn là vì gã để ý chuyện này, có thằng đàn ông nào chấp nhận người phụ nữ của mình từng quan hệ với thằng đàn ông khác, thậm chí còn sinh con hay không?

Phải biết rằng lúc đó tuy Ninh Tịch với Tô Diễn qua lại đã lâu nhưng lần đó vẫn là lần đầu tiên của Ninh Tịch!

Cho nên, không thể nào... nhất định là cô ta nghe lầm rồi! Tô Diễn tuyệt đối không thể có bất cứ ý đồ gì với Ninh Tịch cả…
 

Hoa Tử

Sưu tầm
Tham gia
24/9/19
Bài viết
6,611
Điểm cảm xúc
673
Điểm
113
Chương 1566: Tối nay có rảnh không?
Vở kịch hỗn loạn sau giải Kim Tông rốt cuộc cũng chấm dứt, công việc của Ninh Tịch cũng bước vào nề nếp.

Có hai giải thưởng chống lưng thì Ninh Tịch ngày hôm nay chẳng khác nào hổ mọc thêm cánh. Dĩ nhiên là yêu cầu của cô đối với bản thân mình cũng cao hơn.

Lâm Chi Chi lựa chọn kịch bản phim và quảng cáo cho cô cũng càng thêm cẩn thận.

Lâm Chi Chi suy xét hồi lâu rồi cuối cùng vẫn đem kịch bản phim mới đẩy tới cạnh Ninh Tịch: "Ninh Tịch, chị đề nghị em thử tham gia bộ phim này."

"Phim mới của Giang Hành Chu?" Ninh Tịch liếc kịch bản một cái.

Chỉ cần ba chữ Giang Hành Chu này thì cơ hồ tất cả người trong giới giải trí đều cảm thấy sống lưng run rẩy.

Lúc quay phim, đạo diễn Giang thực sự là quá đáng sợ, ngay cả Tống Lâm lăn lộn đến địa vị nhu kia mà bây giờ nhắc tới đạo diễn Giang vần còn thấy sợ nữa là.

Lâm Chi Chi nói: "Vai chính của phim này là một bà mẹ bị mù, nói về cuộc đời của bà ấy từ nhỏ cho tới khi đã già! Chị cũng đã đọc qua, kịch bản này cực kì tốt lại là phim do đạo diễn Giang quay nữa! có thể nói chắc chắn sẽ lẩy đuợc các giải thưởng trong nước, nhưng mấu chốt nhất là bộ phim này có thể sẽ nhắm tói bốn giải thưởng quốc tê lớn nhất! Đương nhiên cũng vì lí do này mà lựa chọn diễn viên cũng rất nghiêm khắc! Chắc chắn sự cạnh tranh lần này sẽ cực kĩ khốc liệt!"

Ninh Tịch lật lật xem kịch bản, vừa đọc một đoạn đầu thì đã bị hấp dẫn: "Kịch bản này đúng là thực sự rất tốt! Hoàn toàn khác với Thiên Hạ hay Người Tìm Mộng, nó không có quá nhiều những kịch tính quanh co mà cả bộ phim chỉ nói về cuộc đời một bà mẹ và một đứa trẻ! Nhưng kiểu vai diễn này mới thật sự khảo nghiệm khả năng diễn xuất của diễn viên!"

Lâm Chi Chi gật đầu: "Nêu là người khác thì chị sẽ chọn bộ khác ổn thỏa hơn, ví như bộ phim của đạo diễn Lâm chẳng hạn! Nhưng mà chị cho rằng em rất phù hợp với bộ phim Mẹ này."

Trong mắt Ninh Tịch lập tức ánh lên sự hiếu chiến đã lâu không thấy: "Chọn cái này đi! Dù thế nào thì em cũng phải đi thử vai cái đã! Nếu không được thì chúng ta chọn những cái khác sau!"

"Được, vậy cứ quyết định thê nhé, em về chuẩn bị một chút."

"Dạ!"

Ninh Tịch vừa mới rời đi không bao lâu thì di động đột nhiên vang lên.

Cô tùy tiện liếc nhìn màn hình một cái cuối cùng lại sợ hết hồn, hồn vía cũng sắp thăng thiên luôn!

Tống... Tống Lâm!!!

Là nữ thần Tống Lâm của cô!!!

Lần trước ở hậu trường lễ trao giải thì hai người có trao đổi số điện thoại, nhưng cô nào dám đi quấy rầy nữ thần chứ. Không ngờ nữ thần lại chủ động gọi điện cho cô thật sao?

Ninh Tịch hít vào thở ra mấy lần mối đủ cam đảm để nhận điện thoại: "Alo... Tống... Tống tiền bối?"

"Là tôi, bây giờ em có tiện nghe máy không? Không quấy rầy em chứ?" Đầu di động bên kia vang lên giọng nói vô cùng ý nhị.

"Không quấy rầy gì hết! Không có không có không có! Tống tiền bối có việc gì cứ nói!" Ninh Tịch vội vàng mở miệng.

Đầu bên kia vang lên một tiếng cười khẽ, dường như Tống Lâm bị phản ứng đáng yêu của Ninh Tịch chọc cười: "Cũng không phải chuyện gì lớn đâu, chỉ là muốn nói chuyện với em một chút thôi, em đang chuẩn bị quay phim mới sao?"

"Em vừa mái bàn với quản lý xong ạ, trước mắt em đang chuẩn bị đi thử vai cho bộ phim Mẹ của đạo diễn Giang." Ninh Tịch thành thật trả lời.

"Phim đó à... ừm, cũng không khác những gì chị đoán."

"Thật ra thì khả năng cũng không lớn lắm... chắc chắn người tham gia thử vai lần này toàn là cao thủ rồi..." Ninh Tịch gãi gãi đầu một cái rồi thành thật nói.

Hiện tại, có nói tất cả tinh anh của giới giải trí đều tham gia tranh giành vai diễn trong phim này cũng không quá đáng, diễn xuất của Ninh Tịch tuy không tệ nhưng với nơi đầm rồng hang hổ như giới giải trí thì cũng có không ít thiên tài. Cô càng đến gần đỉnh của kim tự tháp thì càng tiếp xúc với những người lợi hại hơn, dĩ nhiễn, càng có tính khiêu chiến thì lại càng khiên Ninh Tịch thêm hưng phấn.

Đầu bên kia Tống Lâm nói: "Vừa hay, trong phim này chị cũng đóng một vai, nhưng mà là nhân vật phụ thôi, đã quyết định rồi."

"Thật ạ?" Ánh mắt Ninh Tịch lập tức sáng như hai ánh đèn pha: "Vậy nếu em thành công thì sẽ được đóng phim chung với nữ thần rồi!"

Tống Lâm nghe vậy cũng rất vui vẻ: "Đúng là như vậy!"

"Tông tiền bối, em nhất định sẽ cố gắng hết sức mình ạ!" Nhất thời động lực của Ninh Tịch đã được nạp đầy.

"Ninh Tịch, tối hôm nay... em có rảnh không?" Tông Lâm đột nhiên hỏi một câu vói giọng điệu cực kỳ nhu hòa, thậm chí còn mang theo cảm giác dụ dỗ. Ngay cả một người phụ nữ như Ninh Tịch nghe thấy cũng bủn rủn cả chân tay.
 

Hoa Tử

Sưu tầm
Tham gia
24/9/19
Bài viết
6,611
Điểm cảm xúc
673
Điểm
113
Chương 1567: Không mặc gì cũng được
Ninh Tịch nghĩ nghĩ một chút: "Tối nay sao? Cũng không có chuyện gì..."

Tống Lâm: "Nếu em không bận gì thì tới chỗ chị đi, chúng ta bàn chuyện kịch bản một chút."

Ninh Tịch vừa nghe liền ngây ngẩn, có cảm giác như bị bánh thịt từ trên trời rơi xuống đập cho choáng váng: "ơ... Tống... Tống tiền bối... chị đang... mở cửa ngách cho em sao?"

Siêu cấp Ảnh hậu mà cô lấy làm mục tiêu, là người cô ngưỡng vọng, là nữ thần cô yêu thích bấy lâu chủ động liên lạc, lại còn chủ động lén lút hướng dẫn cho cô đi cửa ngách thật sao?

Hạnh phúc tới quá bất ngờ nên não không kịp load!

Tống Lâm cười nói: "Coi như là vậy đi, em muốn qua không?"

Tất nhiên là muốn rồi!

Ninh Tịch đè xuống lời nói suýt nữa thì bật thốt lên, cô căng thẳng hỏi lại: "Cái này... có làm phiền chị quá không? Chị bận rộn nhu vậy!"

"Không sao, chị gửi địa chỉ cho em rồi tối em đển đây đi!" Tống Lâm nói.

Nhận đuợc tin nhắn của Tống Lâm, Ninh Tịch suýt nữa đem di động của mình đi cúng luôn.

Buổi tối, tại Bạch Kim Đê Cung.

Ninh Tịch cơm nước xong liền chui lên phòng không ngừng thử đi thử lại quần áo.

"Lá là là lá lá lá la la... cùng em nói nói chuyện phiếm đến ung thư gan cũng không sao, cùng em đi dạo phố đến mòn chân cũng không sao. Tất cả đều phải cảm ơn em đã khiến anh hồi sinh, khiên anh cảm nhận được thê nào mới là love, loving và happy, trái tim anh như đang ngồi trên tên lửa..."

Nghe tiếng hát sung sướng của Ninh Tịch vọng ra, Lục Cảnh Lễ đang quấn lấy Tiểu Bảo chơi cờ caro ai oán nói: "Anh, tối nay hai người muốn ra ngoài hẹn hò à?"

Lục Đình Kiêu: "Không."

"Không?" Vẻ mặt Lục cảnh Lễ rõ ràng tỏ ý không tin: "Vậy cái bộ dạng "khi tình yêu đến” của chị ấy là đi hẹn với ai?"

Lục Đình Kiêu:

Lục Cảnh Lễ lập tức nhận ra mình lỡ mồm liền bụm miệng lại rồi ho nhẹ giải thích: "Khụ khụ... có khi là rảnh quá nên chơi trò thay đồ ý mà! Không nhất định là đi hẹn hò đâu ha ha ha..."

"Em chọn xong rồi! cái này đẹp không?"

Ninh Tịch mặc một chiếc váy ngắn màu xanh nước biển, cái màu đáng sợ này chỉ cần da hơi có vấn để chút thôi là coi như hỏng bét luôn. Cơ mà mặc trên người Ninh Tịch thì hiệu quả đúng là... chậc chậc...

Bánh bao nhỏ không nhịn được mà thẳng tay hạ đo ván chú Hai phiền toái nhà mình, sau đó chạy lạch bạch tới cạnh mẹ: "Mẹ của Tiểu Bảo đẹp lắm!"

Ninh Tịch vui vẻ ôm bánh bao nhỏ gặm một cái: "Ánh mắt con trai mẹ là chuẩn nhất!"

"Mẹ muốn đi gặp ai sao?" Bánh bao nhỏ ngưỏc cái đầu nhồ lên hỏi.

Lục Cảnh Lễ lập tức ôm lòng hóng chuyện nhìn sang, Lục Đình Kiêu cũng hơi hơi ghé mắt.

Giọng điệu của Ninh Tịch cũng có chút kích động: "Đúng rồi! Tối nay mẹ có một cuộc hẹn vô cùng quan trọng! Mau cho mẹ một cái thơm khích lệ nào

Bánh bao nhỏ lập tức khôn khéo mà dâng lên một nụ hôn thật kêu.

Lục Đình Kiêu:

Lục Cảnh Lễ:

Ối giời ơi! Đi hẹn hò thật kìa!

Lục Cảnh Lễ tỏ vẻ bị kinh SỢ: "Anh Tịch hẹn với ai thế? Ai có thể khiến anh Tịch của tôi chỉ đi ra ngoài một chuyên mà thay 18 bộ quần áo đổi 3 phong cách trang điểm thế hả? Dầu có là anh Hai em cũng không có đãi ngộ này đâu đấy! Tiểu Tịch Tịch, sao chị có thể phũ phàng như thế? Chị làm thê anh của em chịu sao thấu?"

Ninh Tịch trơn mắt nhìn Lục cảnh Lễ một cái rồi chạy bạch bạch tới cạnh Lục Đình Kiêu rồi nhón chân hôn lên môi anh một cái: "Thì sao hả? Trước mặt anh của anh thì tôi chẳng mặc gi cũng được nhá! Anh yêu, đừng nghe em trai anh khích bác!"

Ý lạnh trên mặt Lục Đình Kiêu nhất thời hóa thành dịu dàng cưng chiều vô biên, không chút do dự phản bội em trai mình: "ừ."

Lục Cảnh Lễ:"!!!"

Đệch! Tiểu Tịch Tịch chính là cuồng ma vuốt lông dẹp lửa cho Đại ma vương!
 
Trạng thái
Không mở trả lời sau này.
Top