Trạng thái
Không mở trả lời sau này.
[Ngôn tình] Chọc Tức Vợ Yêu - Mua Một Tặng Một - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

Hoa Tử

Sưu tầm
Tham gia
24/9/19
Bài viết
6,277
Điểm cảm xúc
594
Điểm
113
Chương 1547: Linh hồn của một bộ phim
Đển cả, Tể Phong khi nhìn thấy kết quả này thì trên mặt cũng chỉ lộ vẻ "quả nhiên là thế". Nữ chính xuất sắc nhất tất nhiên vẫn phải dùng diễn xuất để quyết định.

Kịch bản của Đại Sơn có tổt đến đâu, đề tài có hợp khẩu vị của giám khảo cỡ nào thì cũng chẳng thay đổi được sự thật là diễn xuất của Ninh Tuyết Lạc chẳng thể đánh động được ban giám khảo.

Cái giải kịch bản xuất sắc nhất mà bọn họ lấy được giờ lại trở thành sự châm chọc lớn nhất, kịch bản tốt như vậy mà ông lại phụ lòng...

Theo sự phát triển của thời đại thì thị trường của phim nghệ thuật ngày càng ảm đảm, cho dù là những đạo diễn có tên tuổi như ông thì có bao người còn giữ được khí tiết không chạy đi mời các Tiểu Hoa, Tiểu Thịt Tươi để chống đỡ doanh thu bán vé.

Ngay cả Tề Phong ông cũng chẳng ngoại lệ, mặc dù biết rõ kỹ năng diễn xuất của Ninh Tuyết Lạc chẳng thể nào chống nổi bộ phim này nhưng ông vẫn phải khuất phục trước bối cảnh cùng độ hot của cô ta. Huống hồ, cô ta chẳng những rót vào lượng vốn đầu tư lớn mà lại còn không lấy thù lao nữa, điểu kiện như vậy thật quá khó để có thể từ chối.

Mà Thẩm Miên lại có thể ở hoàn cảnh như vậy mà lội ngược dòng, dùng toàn người mới quay được bộ phim như Người Tìm Mộng, chỉ riêng phần dũng khí này cũng đủ khiến ông bội phục. Dĩ nhiên việc khiên Tề Phong hâm mộ Thẩm Miên nhất vẫn chính là việc Thẩm Miên có thể gặp được một diễn viên như Ninh Tịch.

Hoàn toàn có thể nói rằng, nếu không có Ninh Tịch thì cũng chẳng có bộ phim Người Tìm Mộng này, mà cho dù có cũng chẳng có thể ghi lại dấu ấn trong lòng mọi người như vậy. Nói cho cùng thì diễn viên mới là linh hồn của bộ phim.

Trên sân khấu.

Đây là lần thứ hai Ninh Tịch bước lên sân khấu trong tối nay, cô khom lưng nhận thấy cúp vàng từ tay Tống Lâm rồi đứng cạnh micro. Một lần nữa Ninh Tịch lại trở thành tiêu điểm chú ý của tất cả mọi người cùng máy quay nơi đây.

Cho đến khi chạm tay vào chiếc cúp này Ninh Tịch vẫn có chút hoảng hốt, sau năm năm vật lộn trong bóng tối cuối cùng cô cũng đã có thể thoát khỏi địa ngục, tiếp nhận một cuộc sống mới.

Tất cả mọi chuyện cứ như một giấc mơ, Ninh Tịch cứ trôi lững lờ trên đám mây mềm mại chẳng có chút cảm giác chân thực nào.

Ninh Tịch đứng đó vẫn một mực im lặng chẳng nói gì, dưới sân khấu cũng chẳng ai thúc giục, tất cả bọn họ đều lẳng lặng chờ đợi cô gái đang đứng trên sân khấu.

So với lúc bước trên thảm đỏ kinh diễm đến độ áp đi toàn bộ hoa thơm cỏ lạ thì giờ phút này Ninh Tịch dường như lắng xuống, an tĩnh xinh đẹp đến độ chẳng ai đành lòng quấy rầy.

Trong căn nhà cổ nào đó tại Đê Đô.

Một người đàn ông tóc trắng đang ngồi trước màn hình tivi cực lớn, anh ta nghiêng đầu nhìn cô gái đang nhận thưởng trên màn hình: "Cô ấy vì cái này mà muốn rời đi?"

Thanh âm của Đường Dạ từ một bên vang lên: "Ai cũng có thứ mà bản thân muốn bảo vệ và hướng tới! có thể thứ ấy trong mắt người khác chẳng đáng giá một đồng nhưng với bọn họ lại có ý nghĩa cả đời người."

Vân Thâm hơi nhíu mày, tầm mắt vẫn giữ nguyên nhìn Ninh Tịch trên màn hình, trước đây anh không hiểu, nhưng khi anh thấy vẻ mặt Ninh Tịch khi nhận lấy chiếc cúp trong chớp mắt ấy thì dường như... anh đã hiểu...

Trên sân khấu, sau vài phút yên lặng thì Ninh Tịch nâng đôi mắt hơi ướt của mình lên rồi chậm rãi nói: "Rất vui sướng cũng rất vinh hạnh khi đạt được giải thưởng này! Càng khiến tôi hạnh phúc hơn chính là giải thưởng này lại do chính tay thần tượng của tôi trao tặng!"

Nói tới đây thì dưới khán đài vang lên một tràng tiêng cười, Tống Lâm cũng dịu dàng nở nụ cười. Thái độ của Ninh Tịch rất kích động mà lại thành khẩn, không hề khiên người ta có cảm giác cô đang cố ý nịnh hót mà trái lại cho người ta thấy cô là người rất thẳng thắn.
 

Hoa Tử

Sưu tầm
Tham gia
24/9/19
Bài viết
6,277
Điểm cảm xúc
594
Điểm
113
Chương 1548: Vì người tôi yêu nhất
"Có thể giành được giải thưởng này tôi phải cảm ơn rất nhiều người, cám ơn đoàn làm phim, cảm ơn đạo diễn, cảm ơn người đại diện của tôi cùng với tất cả những fan hâm mộ, cảm ơn người đã đưa tay giúp đỡ tôi trong khoảng thời gian tăm tối mà tôi muốn buông tha hết tất cả trong cuộc đời."

"Nêu như nói Mạnh Trường Ca là vai diễn khởi đầu cho ước mơ của tôi, vậy Kỷ Phi Tuyết chính là trạm dừng chân đầu tiên! Đoạn đường sau này còn rất xa, nhưng tôi nhất định sẽ không quên đi những ước nguyện ban đầu mà sẽ luôn chăm chỉ cố gắng làm việc!"

Nói tới đây Ninh Tịch hơi dừng lại một chút, ánh mắt nóng bỏng của cô rơi xuống một chỗ nào đó dưới khán đài, sau đó cô mới tiếp tục nói: "Vì ưỏc mơ cuối cùng của tôi, cũng là vì người mà tôi yêu nhất!"

Ninh Tịch vừa nói xong lập tức toàn trường vang lên tiếng vỗ tay như sấm.

Trong tiếng nhạc của ca khúc Quật cường, buổi lễ trao giải Kim Tông chính thức kết thúc.

"Khi ta khác biệt với cả thế giới, vậy hãy cứ để ta khác biệt,

Ta chính là thần ở nơi ta sống.

Ta kiêu ngạo quật cường, ta cất tiếng hát trong cơn cuồng phong.

Lần này ta điên cuồng vì chính mình,

Đúng, người yêu ơi xin anh đừng lo lắng, em cô chấp nhưng vẫn rất lương thiện.

Anh đừng lo lắng cho em, hãy nhìn đôi cánh của em đi. Người ta nói phượng hoàng chỉ được sinh ra từ tro tàn.

Bay ngược gió mới có thể bay được thật cao..."


Hiện giờ bên ngoài cửa buổi lễ đã vây kín không ít phóng viên, vừa có người đi ra đã lập tức bị phóng viên vây chặt lấy không cho đi.

"Đạo diễn Phong, lần này Đại Sơn có tổng cộng 8 đề cử nhưng lại chỉ có thể giành được giải kịch bản hay nhất, ngài có ý kiến gì về chuyện này hay không?"

"Đạo diễn Phong, lần này không giành được giải đạo diễn xuất sắc nhất ngài có cảm thấy tiếc nuối hay không!"

Tề Phong không nói một lời nào mà đi thẳng về phía trước, dường như không hề có ý định trả lời phóng vấn.

Tất nhiên là phóng viên chẳng thể nào bỏ qua cho ông ta rồi: "Đạo diễn Phong, ngài có ý kiên gì vể chủ nhân giải nữ diễn viên chính xuất sắc nhất lần này không ạ?"

"Đạo diễn Phong, ngài đừng đi vội mà!"

"Đạo diễn Phong, ngài nói vài câu đi mà!"

Tề Phong bị một đám người vây quanh thì đột nhiên dừng bước, ông lẳng lặng nhìn đám phong viên kia rồi nói một câu: "Xứng đáng".

Tất cả phóng viên đều sửng sốt một chút rồi mới giật mình phản ứng lại, toàn trường trở nên xôn xao.

Tề Phong lại nói Ninh Tịch là "xứng đáng"?

Hiển nhiên các phóng viên cũng không ngờ Ninh Tịch lại được đạo diễn đối thủ đánh giá cao như vậy, đồng thời bọn họ cũng thán phục thái độ làm người của Tề Phong, dưới tình huống thế này mà ông vẫn có thể nói được những lời như vậy.

Ninh Tuyết Lạc vừa mới bước ra đã nghe thấy Tề Phong nói câu đó thì sắc mặt cô ta không kìm được mà tái mét.

Còn chưa kịp thu hồi sắc mặt thì đám phong viên đã vây lấy cô ta như sói đói thấy mồi.

Dĩ nhiên không phải vì tối nay chiếm được nổi bật thê nào mà là vì... quá mất mặt!

Lần này rõ ràng Ninh Tuyết Lạc là người sáng giá nhất trong các ứng cử viên cuối cùng lại chẳng thu hoạch được cái gì. Đúng là khiến mọi người được mở rộng tầm mắt, mặt mũi cô ta lần này coi như mất sạch rồi, thậm chí ngay cả đạo diễn nhà mình cũng khẳng định diễn xuất của Ninh Tịch còn tốt hơn cô ta.

Đại Sơn được đề cử 8 hạng mục nhưng chỉ nhận được giải kịch bản hay nhất là có ý gì?

Thiên Hạ chỉ được đề cử 4 hạng mục, giải kỹ xảo hành động ấn tượng nhất, đạo diễn xuất sắc nhất, vai nữ phụ xuất sắc nhất đều thuận lợi về tay, vậy mà giải nữ diễn viên chính xuất sắc nhất lại không lấy được thế là sao?

Dầu cho là người chẳng có tí kiến thức nào hay kẻ mù cũng nhìn ra được vấn đề...

"Tuyết Lạc, có phải lần này cô nhắm vào giải nữ chính xuất sắc nhất nhưng lại không được chọn, vừa rồi đạo diễn Phong cũng tán dương diễn xuất của Ninh Tịch! cô có ý kiến gì về chuyện này không?"

"Đại Sơn chì giành được giải kịch bản xuất sắc điều này có phải nói rằng diễn xuất của cô trong bộ phim này không lột tả được hết cái hay của nhân vật?"

"Ai ai cũng biết cô tham gia bộ phim này vì muốn thay đổi hình tượng nhưng giò lại thất bại, sau này cô có ý định gì không?"
 

Hoa Tử

Sưu tầm
Tham gia
24/9/19
Bài viết
6,277
Điểm cảm xúc
594
Điểm
113
Chương 1549: Tuyệt đối không cho phép
Vấn đề các phóng viên đưa ra càng ngày càng điên cuồng, cuối cùng có người thậm chí còn hỏi ra miệng: "Bị sư muội cùng công ty ngày xưa đánh bại có cảm giác thế nào"...

Thậm chí cả người quản lí của Ninh Tuyết Lạc là Thường Lị cũng không thoát khỏi, cô ta bị hỏi vài vấn đề mà cô ta chỉ muốn chết luôn cho xong. Dù sao thì Ninh Tịch cũng là chính tay cô ta đuổi đi.

"Cô Thường, lúc trước khi cô và quý công ty hủy hợp đồng với Ninh Tịch thì có nghĩ tới chuyện cô ấy có nhiều tiềm lực như vậy không?"

"Cô Thường, cô có từng hối hận với quyết định của mình không?"

"Mọi người nhường một chút, xin nhường một chút! Cảm ơn sự quan tâm của mọi người đối với Tuyết Lạc, mấy hôm nữa tôi sẽ sắp xếp tổ chức họp báo trả lời các vấn đề của mọi người!" Thường Lị và Tô Diễn cùng nhau che chở cho Ninh Tuyết Lạc thoát khỏi vòng vây.

"Anh Tô, đối với chuyện vợ anh mất vị trí Ảnh hậu thì anh có ý kiến gì không?" Phóng viên lại lập tức chĩa mũi dùi vào Tô Diễn.

Dưới sự thúc ép của các phóng viên, Tô Diễn hơi nhíu mày rồi nói: "Tuyết Lạc vĩnh viễn là nữ chính xuất sắc nhất trong lòng tôi."

Nghe Tô Diễn nói vậy thì sắc mặt không mấy dễ coi của Ninh Tuyết Lạc mới khá hơn một chút.

Ngay tại lúc đó thì trong đám người đột nhiên vang lên tiếng thét kích động vô cùng chói tai.

Là Ảnh hậu Ninh Tịch bước ra.

Ninh Tịch vừa mới xuất hiện thì nhất thời đám phòng viên vây quanh Ninh Tuyết Lạc nãy giờ đều chạy biến chẳng còn một mống, ngay cả Tô Diễn cũng không khống chế được ánh mắt nhìn lướt qua phía đó.

"Ninh Tịch, chúc mừng cô đoạt giải nữ phụ xuất sắc nhất cùng vòng nguyệt quế Ảnh hậu! Tận hai giải thưởng! Cô coi như là người chiến thằng của tối nay rồi, có thể cho chúng tôi biết tâm trạng hiện giờ của cô thế nào sao?"

"Trong một khoảng thời gian ngắn như vậy mà có thể thắng được các tiền bối lâu năm, Ảnh hậu Ninh quả không hổ danh là người sinh ra vì giới giải trí mà!"

"Không biết tiếp theo Ảnh hậu Ninh có tính toán gì không, nghe nói đạo diễn Giang Hành Chu đã đưa ra cành ô liu cho cô là thật sao?"

....

Ảnh hậu Ninh... Ảnh hậu Ninh...

Ảnh hậu Ninh mà lũ người kia đang tâng bốc lúc này lại là Ninh Tịch!

Là Ninh Tịch! Tại sao lại là Ninh Tịch!

Cô ta chuẩn bị lâu như thế, hy sinh bản thân mình đến nỗi đi diễn cái loại nhân vật bẩn thịu đê tiện như thế... Cả hai bộ phim của cô ta đều được đề cử, ấy thế mà lại để cho Ninh Tịch lấy được Ảnh hậu, sau này cô ta phải đặt chân trong giới giải trí thế nào đây?

Xưa nay con người đã quen thói nâng cao đạp thấp, hiện giờ bên tai Ninh Tuyết Lạc không ngừng truyền đến tiếng xì xào bàn tán của các nghệ sĩ khác...

"Ha, lúc đầu Ninh Tuyết Lạc còn nói là diễn viên phải dùng thực lực nói chuyện đấy! Chậc chậc, cô ta nói quả không sai! Làm diễn viên ý mà, quả thật phải dùng thực lực để nói chuyện! Không biết bây giờ cô ta còn nói gì được nữa không?"

"Nhan sắc lẫn tài năng còn chẳng bằng Ninh Tịch, không biết cô ta dựa vào đâu mà cho rằng mình hơn người nhỉ... ngay cả đàn ông... chậc chậc, lấy điều kiện của Ninh Tịch thì muốn tìm người đàn ông có tiền hơn cả Tô Diễn cũng chẳng khó gì đúng không?"

Nghe những lời nói khó nghe như vậy, trong cơ thể Ninh Tuyết Lạc dường như có một ngọn đuốc đang cháy hừng hực.

Cầm mồm câm mồm câm mồm! Thân phận cô ta là Đại tiểu thư của Ninh gia, thân phận cô ta vô cùng tôn quý, còn Ninh Tịch chỉ là một con nhà quê đê tiện thì sao sánh được với cô ta!

Vừa nghĩ tới chuyện sau này ở trong giới giải trí cô ta luôn thấp hơn Ninh Tịch một bậc, bị mang cái danh kẻ bại trận thì cảm giác căm ghét trong lòng cô ta trào dâng mãnh liệt như thể muốn cắn nuốt luôn chính bản thân cô ta vậy.

Không được! Cô ta tuyệt đối không cho phép!

Còn gà rừng quê mùa đó, đứa con nuôi đê tiện đó... nó dựa vào cái gì? Dựa vào cái gì mà dám cưỡi lên đầu lên cổ cô ta?

Ninh Tuyết Lạc tức giận đến mức toàn thân run rẩy, thừa dịp Tô Diễn đi lấy xe cô ta lập tức cho Thường Lị một ánh mắt tăm tối, ám chỉ cô ta mau hành động đi.
 

Hoa Tử

Sưu tầm
Tham gia
24/9/19
Bài viết
6,277
Điểm cảm xúc
594
Điểm
113
Chương 1550: Triệt để về thay thế
Thường Lị lập tức hiểu Ninh Tuyết Lạc muốn gì, cô ta hơi do dự một chút hỏi lại: "Làm vậy thật sao?"

Thường Lị đã sớm biết Ninh Tịch có xuất thân bần hàn lại còn là con nuôi của Ninh gia, nhưng lúc này mà muốn đưa chuyện này đi ra thì không hiểu sao Thường Lị cứ có cảm giác bất an...

"Chẳng phải Ninh đổng đã giao phó không được để người ngoài biết được quan hệ của Ninh Tịch với Ninh gia sao?" Thưòng Lị chần chừ.

"Tôi làm việc có cần chị chõ mõm vào không! Tôi bảo chị làm cái gì thì chị làm đi! còn chưa cút đi làm sao!" Ninh Tuyết Lạc lúc này đã sắp phát điên sao nghe được lời khuyên bảo của ai.

Dù sao trước đây khi Ninh Thu Đồng làm ầm lên thì chuyện Ninh gia có hai người con gái, một là con ruột một là con nuôi cũng đã lộ ra ngoài. Lúc đó vì để chứng minh, Ninh Diệu Hoa với Trang Linh Ngọc đã buộc phải mở họp báo thanh minh, tuyên bố Ninh Tuyết Lạc mới là Đại tiểu thư của Ninh gia. Hơn nữa còn chỉ rõ ra rằng đứa con gái còn lại chẳng qua chỉ là một đứa bé nhận nuôi ở nông thôn chứ không hề có chuyện nhận sai con.

Lúc ấy không ít phóng viên muốn đào xem đứa bé ấy là ai nhưng đều bị Ninh Diệu Hoa đè xuống.

Nhưng mà, một khi chuyện đã có kẽ hở thì bị lộ ra cũng chỉ là vấn đề thời gian thôi, thậm chí còn có khả năng giới truyền thông sẽ tiếp tục đào bới...

Cho nên, cô ta thà đi trước một bước tự mình thả chuyện này ra ngoài.

Nêu đứa con nuôi này là bất cứ ai khác thì cũng chẳng có gì, nhưng nêu là Ninh Tịch thì sao, nếu là một người cùng ở trong giới giải trí, lại đứng ở phía đối lập với cô ta như Ninh Tịch thì sao!

Như thế thì truyền thông cùng đại chúng sẽ nghĩ gì?

Bọn họ sẽ cho rằng Ninh Tịch là một đứa con nuôi vô liêm sĩ! Ninh gia đã tốt bụng nhận nuôi mà không biết báo ân thì thôi, lại còn mưu toan thay mận đổi đào, tu hú chiếm tổ, không biết vô liêm sỉ giả mạo thiên kim tiểu thư...

Quan trọng nhất là một khi thân phận con nuôi này của Ninh Tịch được chụp xuống thì Ninh Tịch vĩnh viễn nợ Ninh gia công ơn nuôi dưỡng, như thê cũng chẳng khác nào nợ cô ta đâu. Thậm chí, Ninh Tịch ở trước mặt cô ta cũng chẳng khác nào một con nô tỳ hay gã sai vặt cả, Ninh Tịch sẽ mãi mãi thấp hơn cô ta một bậc. Đủ loại mầu thuẫn hay hiềm khích lúc trước cũng sẽ biến thành Ninh Tịch ghen tỵ, không biết điều, vong ân phụ nghĩa...

Ninh Tuyết Lạc tin chắc rằng cả Ninh Diệu Hoa lẫn Trang Linh Ngọc cùng toàn thể Tô gia đều đứng vể phía cô ta, cũng sẽ chứng minh cô ta mới thật sự là Đại tiểu thư của Ninh gia.

Cũng vừa vặn cô ta đang muốn nhân cơ hội này mà giải quyết mọi chuyện tận gốc, trừ bỏ hoàn toàn nỗi lo về sau này mà chân chính trở thành Đại tiểu thư của Ninh gia và từ nay về sau sẽ không còn bất cứ một ai có thể nghi ngờ điểu này!

Thấy thái độ của Ninh Tuyết Lạc quá kiên quyết nên Thưòng Lị cũng hết cách, cô ta nhanh chóng tìm một cái xó không người nào đó mà lén lút gọi điện cho mấy phóng viên trước đây đã sắp xếp tốt.

Cứ ngỡ chuyện Ninh Tuyết Lạc giật giải lần này đã là chuyện mười phần chắc chín, nhưng kết cục thì ba mươi vẫn chưa phải là Têt.

Nhưng trước khi giải Kim Tông diễn ra, bọn họ cũng đã làm ra các biện pháp đề phòng khi xảy ra chuyện không như mong muốn, cũng chính là trường hợp Ninh Tịch lấy được giải thưởng...

Thường Lị nghĩ tới nghĩ lui vẫn cảm thấy lộ chuyện này ra ngoài đối với Ninh Tuyết Lạc mà nói thì cũng có chỗ tốt, hơn nữa còn rất có khả năng sẽ thay đổi được cục diện. Nghĩ nghĩ một hồi Thường Lị cũng yên tâm mà ẩn trong bóng tối xem mọi chuyện phát triền.

Chỉ thấy lúc này, đột nhiên có một phóng viên vóc dáng cao to vọt tới cạnh Ninh Tịch rồi lớn tiêng hỏi: "Ảnh hậu Ninh, cô với Ninh Tuyết Lạc đều là họ Ninh, liệu có phải hai người có quan hệ gì không? có tin đồn rằng cô chính là con nuôi của Ninh gia, đây là thật sao?"
 

Hoa Tử

Sưu tầm
Tham gia
24/9/19
Bài viết
6,277
Điểm cảm xúc
594
Điểm
113
Chương 1551: Không xứng làm người
Cái gì?

Ninh Tịch là con nuôi của Ninh gia?

Trong phút chốc, dường như có một viên đá bị ném vào mặt hồ đang yên ả, nhưng mà điều càng khó tin hơn còn ở phía sau...

Người kia tựa như súng liên thanh mà nói tiếp: "Cô vốn là một đứa con gái nhà quê hèn mọn, Ninh gia thấy thương cho nên mới nhận nuôi cô, lại còn cho cô ra học nước ngoài nữa! Nhưng mà sau khi vể nước thì chuyện đầu tiên cô làm lại là tiến vào giới giải trí, còn đối đầu với Ninh Tuyết Lạc, cố gắng cướp hết nổi bật của cô ấy. Thậm chí, còn cấu kết với người khác dựng chuyện nhận nhầm con nhằm mục đích tu hú chiếm ổ, mưu đoạt tài sản của Ninh gia! cái loại vong ân phụ, hèn hạ vô sỉ như cô thật không xứng làm người..."

Xung quanh lập tức lặng ngắt như tờ, chẳng ai có thể ngờ lúc Ninh Tịch vừa mới đoạt giải Ảnh hậu lại bị vướng vào vụ bê bối như này.

Nêu như mọi chuyện là sự thật, vậy thì hình ảnh miệt mài chăm chỉ của Ninh Tịch sẽ lập tức chuyển thành hình tượng tiểu nhân đắc ý.

Không ít phóng viên đứng đó nhớ tới cuộc họp báo thanh minh của Ninh gia trước đây, cô con gái nuôi mà lúc đó bọn họ không thể tra được là ai, vạn vạn không được người kia lại chính là Ninh Tịch!!!

"Cô Ninh, những gì anh ta nói là sự thật sao? cô thật sự là con nuôi của Ninh gia sao?"

"Nghe nói cô múa mép khua môi lừa Ninh lão lấy 10% cổ phần là thật sao?"

"Cô cứ luôn miệng nói cảm ơn người đẵ giúp cô lúc cực khổ nhất vậy mà hôm nay cô báo đáp họ như vậy sao?"

Đối mặt với những tiếng khinh bỉ chửi mắng, từ đầu đến cuối Ninh Tịch vẫn giữ nguyên vẻ mặt bình tĩnh đến dị thường. Ánh mắt của cô vượt qua tầng tầng lớp lớp phóng viên đang vầy lấy mình mà nhìn về phía Ninh Tuyết Lạc cách đó không xa.

Ninh Tuyết Lạc nhìn Ninh Tịch nhếch môi cười rồi miệng cô ta mấp máy: Tao đã nói rồi, tất cả mọi thứ là của tao.

sở dĩ Ninh Tuyết Lạc dám đổi trắng thay đen cũng chỉ vì cô ta biết rõ tất cả mọi người sẽ đứng về phía cô ta, dẫu cho đó có toàn là lời nói dối thì Ninh Tịch cũng chẳng thể cãi lại cả trăm cái miệng.

Lúc này Tô Diễn đã trỏ lại, gã ta thấy cảnh này thì biên sắc: "Chuyện gì xảy ra vậy? Sao những phóng viên này lại biết chuyện đó?"

Ninh Tuyết Lạc ra vẻ lo lắng lắc đầu: "Em cũng không biết, hình như là các phóng viên điều tra được quan hệ của chị với Ninh gia..."

"Chắc vì lần trước trong tiệc rượu cô Thu Đồng nói như vậy, tạo thành ảnh hưởng quá lớn vỏi em cho nên ba mẹ mới phải công khai lên tiếng thanh minh. Lúc ấy các phóng viên cũng điều tra dù cho ba mẹ vẫn luôn phong tỏa tin tức nhưng chuyện này sớm muộn gì cũng lộ ra thôi... Chẳng qua là, em không ngờ... lại lộ ra vào lúc này... Diễn, phải làm sao bây giờ?"

Ninh Tuyết Lạc vừa khóc vừa nói, cô ta thương tâm kéo ống tay áo Tô Diễn: "Diễn, em không thể để chị bị hiểu nhầm như vậy, hay là để em nói với các phóng viên nhé? Nói em mới là con nuôi, còn Ninh Tịch mới là con ruột..."

Sắc mặt Tô Diễn cực kỳ khó coi bật thốt lên: "Không được!"

Ninh Tuyết Lạc nghe vậy thì trong mắt xẹt qua một ánh mắt đắc ý, cô ta đã biết là Tô Diễn nhất định sẽ đứng về phía cô ta mà.

Bây giờ cô ta là vợ của gã, có vinh cùng vinh có nhục cùng nhục, nếu cô ta bị mất thể diện thì chính gã vói Tô gia cũng sẽ mất thể diện theo.

Cuối cùng nên bảo vệ ai thì gã phải rõ ràng nhất.

Cùng lúc đó, Lâm Chi Chi chau mày che chắn cho Ninh Tịch, cô có chút chần chừ: "Đối phương quả nhiên có chuẩn bị mà đến! Em chắc mình em đấu được chứ? có cần chị tìm người giúp bà ấy không?"

Ninh Tịch thu mắt lại, không nhìn hướng Ninh Tuyết Lạc và Tô Diễn nữa, cô nhàn nhạt nói: "Không cần, chỉ cần đưa bà ấy vào là được."

"Rồi." Lâm Chi Chi lập tức lên tiếng đáp lại.
 

Hoa Tử

Sưu tầm
Tham gia
24/9/19
Bài viết
6,277
Điểm cảm xúc
594
Điểm
113
Chương 1552: Vỏ quýt dày có móng tay nhọn
Bởi vì chuyện đột nhiên huyên náo lên, cho nên người cũng được coi là người trong cuộc Ninh Tuyết Lạc cũng nhanh chóng bị phóng viên bao

vây.

"Tuyết Lạc, Ninh Tịch thật sự là con nuôi của Ninh gia

sao?"

"Ninh tiểu thư, Ninh Tịch làm nhiều chuyện quá đáng với cô như vậy! Tại sao cô vẫn muốn bao che cho kẻ vô sỉ, vong ân phụ nghĩa như vậy?"

Đứng trước những phóng viên bất bình bủa vây lấy, Ninh Tuyết Lạc cố tỏ vẻ ẩn nhẫn tội nghiệp: "Không... không phải... chuyện không phải như các người nghĩ... tôi nghĩ trong đó có gì hiểu lầm rồi... tôi thật sự không biết tại sao chị ấy phải làm như vậy..."

Lời này nghe thì có vẻ đang giúp Ninh Tịch chối bỏ trách nhiệm, nhưng trên thực tê lại chẳng khác nào khẳng định lời các phóng viên nói.

Quả nhiên Ninh Tuyết Lạc vừa dứt lời thì toàn trường lại xôn xao lên.

Ninh Tuyết Lạc không phủ nhận!

Ninh Tịch thật sự là con nuôi của Ninh gia!

Ninh Tịch thật sự đã làm những chuyện xấu xa kia!

Trời ạ! cứ tưởng là một nữ thần chăm chĩ cần mẫn, không ngờ lại là một tên tiểu nhân hèn mọn.

Mà, Ninh Tuyết Lạc lại hiền lành nhẫn nhục chịu đựng tới mức này.

Hiện trường đang phấn chấn thì đột nhiên có một mùi hôi thối truyền tới, mọi người không nhịn được mà rốt rít bịt mũi lại.

Dường như có một người rất khỏe, thô lỗ đẩy đám phóng viên kia ra, không biết người đó mang theo cái gì mà thổi đến mức chẳng cần phải đẩy, đám phóng viên cũng vội vàng luống cuống nhường đường, để người đó đi thẳng tới...

"Mợ nó! Cái gì thế? Thối quá!"

"Đừng đẩy đừng đẩy! Ai chơi xấu thê hả?"

"Ai đấy? Ở đâu ra đấy?"

Khi cả đám đang oán trách thì một bà lão ôm một cái thùng gỗ to màu đen xồng xộc đi tới trước mặt Ninh Tuyết Lạc.

Một giây sau, chợt nghe rào một tiếng, bà lão kia ôm thùng gỗ dùng sức hất mạnh cái thứ thối hoắc trong đó lên người Ninh Tuyết Lạc.

Toàn trường lập tức bị một mùi hôi thối xông thẳng vào mũi, mọi người bị thối đến mức suýt nữa thì lăn đùng ra ngất.

"A a a a a!" Ninh Tuyết Lạc sững người một giây sau đó liền thét chói tai.

Những người khác sau khi tỉnh táo lại thì cũng sợ đến ngây người, chẳng biết một bà lão lão từ đâu chạy tới tạt cho Ninh Tuyết Lạc nguyên một thùng phân.

Không đợi mọi người hiểu rõ chuyện gì, bà lão kia lấy tiếng thét còn chói tai hơn cả Ninh Tuyết Lạc mà gào lên: "Ói giời ơi! Ôi làng nước ơi! Chết mất thôi! cả nhà tôi bị cô ta ép chết mất thôi!"

Này... là có tin tức lớn!

Phản ứng đầu tiên của tất cả mọi người là rối rít giơ máy quay phim lên nhưng chẳng phải đi quay Ninh Tịch.

có điều, cũng chẳng trách được bọn họ, ngay cả Thường Lị cùng Tô Diễn chả dám dám chạm vào Ninh Tuyết Lạc đang thối hoắc, chỉ có mình Ninh Tuyết Lạc như kẻ điên đứng đó dậm chân giãy nảy lên: "Người đâu! Người đâu! Người đâu!"

Nhưng tiêng hét của cô ta hoàn toàn bị tiêng kêu la của bà lão kia át mất: "Các người đừng để con tiện nhân này lừa! Nó chẳng phải thiên kim đại tiểu thư gì đâu, nó chính là đứa con gái chui từ khe núi chỗ chúng tôi ra đó, là cháu gái ruột của cái bà già này. Lúc ở viện bị nhận nhầm nên nó mới được vào nhà giàu sang!”

“Nó vào đó rồi liền quên luôn cả ơn sinh thành, không chì coi như chúng tôi không tồn tại mà nó còn sợ nhà chúng tôi làm lộ ra thân phận thấp kém của nó, nên nó muốn ép cả nhà tôi phải chết!”

“Nhà tôi bị lưu manh ép đến đường cùng, cháu trai tôi đến cầu xin nó mà nó nỡ để người giúp việc coi cháu trai tôi là ăn mày mà đuổi đi!”

“Nó SỢ bị người ta phát hiện mình là dân quê nên nó chẳng có chút tình thương nào mà chèn ép em trai nó, không cho phép thằng bé được vào học ở Đại học Đế Đô..."

"Bà câm mồm! Bà câm mồm! câm mồm!!!" Ninh Tuyết Lạc sợ hãi điên cuồng xông tới.

Nhưng, Ninh Tuyết Lạc còn chưa kịp đến gần thì bà lão kia đã ngã ngồi xuống đất gào to: "ối giời ơi, giết người rồi!!! Giết người rồi!!! cứu tôi với!!!"
 

Hoa Tử

Sưu tầm
Tham gia
24/9/19
Bài viết
6,277
Điểm cảm xúc
594
Điểm
113
Chương 1553: Bằng chứng không thể chối cãi
Ninh Tuyết Lạc đã bao giờ gặp được kiểu người vô sỉ như vậy đâu, cô ta chỉ biết luống cuống lui về sau: "Không có! Tôi đầu có đụng vào bà ấy!"

Bã lão vừa nãy còn sung sức như rồng như hổ mà giờ đã nằm trên đất một bộ hấp hối kêu khóc: "Nó muốn ép chết cả nhà chúng tôi mà, chúng tôi chết rồi thì còn ai biết những chuyện xấu xa của nó đâu!”

“Đường gia chúng tôi đã tạo nên cái nghiệt gì mà lại sinh ra một con đàn bà ác độc như vậy?"

Ninh Tuyết Lạc giận đến mức muốn ngất đi: "Không... không phải như vậy! Mọi người đừng tin bà ta! Tôi không hề biết bà ta đang nói cái gì cả, cũng chẳng biết bà ta là ai hết!"

"Mày từ gà rừng biến thành phượng hoàng đã về nhà lần nào đâu. Đương nhiên, mày chẳng biểt cái thân già này là ai rồi, nhưng cái thân già này chưa một lần thấy mặt mày cũng nhận ra được, mày chính là con cháu của Đường gia chúng tao!" Giọng điệu bà lão cực kì chắc chắn.

Đên lúc này Thường Lị mới hoàn toàn tỉnh táo lại, cô ta bịt mũi hô lớn: "Bảo vệ! Bảo vệ đâu! Mấy người làm ăn kiểu gì vậy, để kẻ lạ mặt tùy tiện trà trộn thê này đây à?"

Thường Lị nói tới đây thì nhìn chòng chọc về hướng Ninh Tịch: "Ninh Tịch! cô thật quá đáng! cô nghĩ rằng để một bà lão không rõ lai lịch đến đây là có thể đổi trắng thay đen hay sao? Tới tận bây giờ cô còn không biết hối cải, cô thật quá vô liêm sỉ!"

Thường Lị tới giờ vẫn nghĩ Ninh Tuyết Lạc là Đại tiểu thư của Ninh gia, còn Ninh Tịch chỉ là con nuôi cho nên mới cho rằng chuyện này là do Ninh Tịch cố ý làm ra.

Mọi người nghe như vậy cũng đều tỏ vẻ bừng tỉnh nhìn sang hướng Ninh Tịch.

"Đúng vậy, làm sao mà trùng hợp như thê được, vừa mới lộ ra chuyện Ninh Tịch là con nuôi lại lập tức mọc đâu một bà lão nông thôn tuyên bố Ninh Tuyết Lạc không phải con đẻ Ninh gia!"

"Xem ra là Ninh Tịch cố ý sắp xếp rồi!"

"Tôi thấy có khả năng lắm..."

Ninh Tuyết Lạc thấy tình hình có chút hòa hoãn thì trên mặt lộ vẻ vui mừng và còn thêm mấy phần điên cuồng.

Ha ha... Ninh Tịch... mày quá ngây thơ rồi, mày cho là dựa vào Đường gia nghèo hèn quê mùa thì có thể hại chết tao sao?

Nhưng mà, Ninh Tuyết Lạc còn chưa kịp vui mừng được bao lâu thì một giây sau sắc mặt đã trắng bệch.

"Mẹ!!! Mẹ làm cái gì vậy? Sao mẹ lại chạy tới đây? Mẹ mau ngồi dậy đi! Mau ngồi dậy đi mà!"

Ngưòi chạy đến là Tôn Lan.

Mọi người thấy một người phụ nữ trung niên sắc mặt vàng vọt chạy tỏỉ kêu bà lão đang làm ầm ĩ kia là "mẹ", vừa hô vừa kéo bà ấy đứng dậy.

Nhưng, điều khiến cho tất cả mọi người kinh ngạc chính là tuy da dẻ người đàn bà kia có chút kém nhưng ngũ quan lại giống Ninh Tuyết Lạc như đúc!!!

Bà lão kia thấy Tôn Lan thì lập quăng cho một phát tát: "Tôi không đến? Sao tôi lại không được đến? Tôi mà không tới thì tiền đồ của Tiểu Nặc cùng cả nhà chúng ta đều bị con khốn kia hại chết mất thôi!”

“Cô cho là lần này Tiểu Tịch giúp Tiểu Nặc giải quyết là xong hết rồi sao? chờ Tiểu Nặc lên Đê Đô, tới địa bàn của con khốn kia thì ai biết nó còn làm gì Tiểu Nặc nữa chứ, cô là đồ ngốc sao?”

"Được rồi, mấy người đều không lo! vậy để cái thân già này lo! Tôi tuyệt đối không thể đứng nhìn Đường gia chúng ta bị hủy hoại trong tay cái con khốn nạn này!"

Các phóng viên có mặt tại hiện trường trố mắt nhìn nhau, ngu người cả loạt.

"Chuyện... chuyện gì thê này? Mấy ông có thấy người phụ nữ này nhìn rất giống Ninh Tuyết Lạc không?"

"Giống cái gì mà giống, hoàn toàn từ một khuôn đúc ra thì có!"

"Trời ạ! Chẳng lẽ người đàn bà kia... thật sự là mẹ đẻ của Ninh Tuyết Lạc sao?"

Ninh Tuyết Lạc nhìn khuôn mặt của Tôn Lan rồi lại nghe tiếng nghị luận của mọi người xung quanh thì kinh hoàng lắc đầu bước lùi từng bước về phía sau, giông như cô ta trông thấy một thứ gì cực kỳ đáng SỢ: "Không... không phải vậy... bà ta không phải mẹ tôi... không phải.... tôi là Đại tiểu thư của Ninh gia... tôi là con gái của Trang Linh Ngọc..."

Ninh Tuyết Lạc tự cho là mình đã nắm hết thảy mọi thứ trong tay, nhưng mà cô ta lại quên mất rằng huyết mạch là thứ mãi mãi chẳng thể nào phai mờ, giám định DNA thì có thể làm giả nhưng khuôn mặt này thì sao?

Khuôn mặt giống Tôn Lan như đúc của cô ta hoàn toàn có thể đem mọi lời nói dối phơi bày ra ánh sáng...
 
Trạng thái
Không mở trả lời sau này.
Top