Trạng thái
Không mở trả lời sau này.
[Ngôn tình] Chọc Tức Vợ Yêu - Mua Một Tặng Một - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

Hoa Tử

Sưu tầm
Tham gia
24/9/19
Bài viết
6,300
Điểm cảm xúc
615
Điểm
113
Chương 1526: Cục diện vô cùng hỗn loạn
Anh yêu của cô…

Còn có cả tên họ Vân nữa…

Tại sao bọn họ lại đến đây, lại đi cùng nhau nữa???

Còn cả cái đội hình cấp cao đằng sau là như thế nào?

Ninh Tịch nuốt nước bọt đánh ực một cái… chậc… hình như…cô chơi hơi quá rồi thì phải?

"Tự tại quá ha ~ hửm?" Vân Thâm ngoài cười nhưng trong thì không nhìn kẻ nào đó chiếm núi xưng vương ngồi chễm chệ trên ghế, ánh mắt đó như sắp giết người được đến nơi.

Ninh Tịch chẳng thèm để ý đến Vân Thâm, cô lập tức quẳng cái chén trong tay đi sau đó lao về phía Lục Đình Kiêu với tốc độ ánh sáng.

Gã đại ca run lẩy bẩy bổ nhào đến đỡ cái chén, ôi má ơi! Cái chén này là đồ cổ đấy! Đắt xắt ra miếng đấy!

"Anh yêu ~" Ninh Tịch như con chim non bổ nhào vào lồng ngực của Lục Đình Kiêu, biểu cảm trên mặt như thể phải chịu thiệt thòi rất lớn: "Hu hu hu… bọn họ bắt nạt em…"

"Choang" một tiếng, cái chén trên tay gã đại ca rơi xuống đất vỡ tan tành…

Không chỉ hắn ta, cái đám tiểu lâu la bên cạnh cũng nhìn về phía Ninh Tịch như thể nhìn thấy quỷ.

Fuck! Không thể như thế được! Làm người không thể vô sỉ như thế được…

"Không có! Chúng em không làm thế mà!"

"Oan uổng quá…"

"Đại nhân oan uổng quá!"

"Chúng em đâu dám bắt nạt bà chị này chứ…"

"Hai anh cũng nhìn rõ mọi việc rồi đó, nhất định phải làm chủ cho chúng em!"

Thoáng cái, trong căn phòng liền lao nhao vang lên những tiếng khóc lóc, vẻ mặt của đám bắt cóc còn ấm ức hơn Ninh Tịch nhiều. Chắc là bọn họ biết Vân Thâm và Lục Đình Kiêu là hai người đứng đầu nên tất cả đều cầu xin hai người làm chủ.

Cục diện thoáng cái đã trở nên cực kỳ hỗn loạn…

Vân Thâm: "…"

Lục Đình Kiêu: "…"

Lục Đình Kiêu cúi xuống nhìn cô gái nhỏ trong lòng, vẻ mặt có chút bất đắc dĩ: "Chuyện này là sao?"

Ninh Tịch khụt khịt ngẩng đầu lên nhìn anh: "Cặp tóc của em… cặp tóc của em bị bọn họ làm hỏng rồi…"

"Là cái quái gì thế?" Vân Thâm nhìn Ninh Tịch dán sát vào ngực Lục Đình Kiêu thì có chút bực bội.

Ninh Tịch quăng cho anh ta một cái lườm: "Anh mới là cái quái gì ấy! Đó là quà con trai tôi tặng sinh nhật tôi đấy được không! Quan trọng như thế mà bị bọn họ giẫm một cái nát vụn luôn!"

Vân Thâm: "…"

Tất cả mọi người trong phòng: "…"

Mả cha nhà nó… có bị điên không đấy! Hành hạ bọn họ ra thế này chỉ vì một cái cặp tóc?

Gã đại ca hít sâu một hơi nhìn về phía mấy thằng lúc trước phụ trách bắt cóc Ninh Tịch: "Chúng mày… thằng nào giẫm hỏng cặp tóc của chị Ninh?"

Vẻ mặt gã tóc vàng, gã gầy cùng với tên mặt sẹo lái xe đầy vô tội, gã hung dữ thì run rẩy lầm bẩm với vẻ mặt tuyệt vọng: "Hình như là em… nhưng mà em cũng chỉ là nhỡ thôi mà…"

"Có phải cái này không?" Lúc này, Thạch Tiêu đứng đằng sau lấy một cái cặp tóc màu hồng phấn từ trong túi quần ra.

Cuối cùng cậu ta cũng có cơ hội để thể hiện nhưng lại không phải là xông pha chiến đấu mà là vô tình nhặt được một cái cặp tóc…

"Chính là nó!" Ninh Tịch vội nhận lấy cái cặp tóc với vẻ đau lòng cực kỳ, sát khí trong mắt lại ào ào trỗi dậy.

Gã đại ca sợ cái bà nội này lại phát cuồng, lập tức quay sang đạp cho gã hung dữ một trận túi bụi: "Ai bảo mày ngu! Cho mày ngu này! Bắt cóc thôi mà cũng không biết làm…Tự dưng đạp vào cặp tóc của con gái nhà người ta làm gì! Mày có bệnh phải không???"

Gã hung dữ: "…" Rốt cuộc thì ai mới là đứa bệnh chứ!

"Dạ dạ dạ… em có bệnh… tất cả đều là lỗi của em…"
 

Hoa Tử

Sưu tầm
Tham gia
24/9/19
Bài viết
6,300
Điểm cảm xúc
615
Điểm
113
Chương 1527: Chúng ta đến cứu bọn bắt cóc mà
"Ừm..." Ninh Tịch ngoan ngoãn gật đầu, đồng thời âm thầm thd phào một cái, coi như là tránh được một kiếp...

Nhưng mà, đúng vào lúc này, bên tai lại vang lên giọng nói u ám của vân Thâm...

"Vậy còn cái đám con gái kia là thế nào?"

Đệt! Cứ thích bới lông tìm vết là sao.

Ninh Tịch tức muốn chết vì vậy cô lập tức đáp trả: "Liên quan gì đến anh! Anh yêu của tôi còn chưa nói gì cơ mà!"

"Cô..."

Đường Dạ ho khẽ một tiêng, nhắc nhở một cách đầy bất lực: "Lão Đại còn đang bị thương đấy." Tiểu sư muội, muội "hạ khẩu lưu tình" một tí.

"Mấy cô gái này là như thê nào?" Lần này người hỏi là Lục Đình Kiêu.

Hiếm có khi nào Lục Đình Kiêu và vân Thâm lại có cùng lập trường, điều này khiến cho Vân Thâm không nhịn được mà liếc nhìn anh một cái.

Lần này, Ninh Tịch đã hết trò để đánh lạc hướng mất rồi, thế nên cô nàng tỏ vẻ rất chính đáng trả lời: "Còn chẳng phải là do cái đám kia à hu hu... Bọn họ vô sỉ quá đi mất thế mà dám dùng sắc đẹp để mua chuộc em! Thấy đàn ông không được liền đổi sang phụ nữ! Mọi ngưòi nói thử xem tôi là cái loại người có thể bị mua chuộc bằng sắc đẹp được à? Đương nhiên là không phải rồi! Tôi chỉ thấy cái đám đó hung dữ, tàn bạo như thế sẽ khiến các em gái sợ thế nên tôi chỉ chơi vối bọn họ một lúc thôi mà, để làm dịu tâm lý sợ hãi của các em ấy..."

Quần chúng nhân dân:"..."

Rốt cuộc ai mới là kẻ hung dữ, tàn bạo! So với cô ta bọn họ mái đúng là bé ngoan ấy!

Ninh Tịch đang dẻo mồm uốn bảy tấc lưỡi của mình để thoát tội thì Vân Thâm đẵ "hừ" một tiếng: "Làm dịu tâm lý? Bao gồm cả việc để bọn họ ngồi lên đùi cô đấy à?"

Ninh Tịch:"!!!" Đệt!

"Cái đồ ngậm máu phun người! Làm gì có ai ngồi lên đùi tôi!!"

"Nếu như chúng tôi mà không đến thì chẳng ngồi luôn lên đùi cô còn gì?" vừa nãy anh ta còn nhìn thấy một cô gái đang dính sát sàn sạt lên người Ninh Tịch nữa kìa.

"Cho dù mọi người không đến thì tôi cũng sẽ không cho bọn họ ngồi lên, nghe chưa? Anh cho rằng tôi không biết kiềm chê như anh à?" Ninh Tịch phẫn nộ nói.

Vân Thâm tiếp tục châm chọc: "Chúng tôi ở bên ngoài nghĩ cách cứu cô, cô thì lại ở trong này trêu hoa ghẹo nguyệt, cô nói xem có được không? Đên muộn thêm tí nữa thì ngay cả áp trại phu nhân cô cũng có luôn rồi đúng không?"

"Cái dệch, anh..."

Lục Đình Kiêu khẽ ho một tiếng, chặn ngang cuộc cãi vã của hai người: "Đi ra ngoài trước đã."

Đám người trong bang kia gật đầu lia lịa, đúng thế, đúng thế... các vị mau đi đi thôi!

Đoàn người ào ào rút lui, đằng sau là đám người của bang Thanh Huyền nước mắt nước mũi lưng tròng vui vẻ đưa tiễn, chỉ thiếu mỗi nước khua chiêng gõ trống nữa thôi...

Đên cửa, Ninh Tịch nhìn thấy vẻ mặt của Vân Thâm tái trắng, thi thoảng lại ôm miệng vết thương thì nhíu mày lại: "Vêt thương vẫn còn chưa lành mò đến đây làm gì!"

Vân Thâm lập tức sầm mặt luôn: "Làm sao, đau lòng cho tình nhân của cô à, sợ tôi vắt kiệt anh ta?"

Ninh Tịch: vắt kiệt cái em gái nhà anh! Có nói

chuyện tử tê được không đây!

Phong Tiêu Tiêu đứng bên cạnh bất lực lắc đầu: Ôi, cái chỉ số EQ của lão Đại nhà này... vừa nãy Tiểu sư muội rõ ràng là đang quan tâm đến anh đó...

"ơ mà... hôm nay chúng ta rốt cuộc đến đây để làm gì?" Phong Tiêu Tiêu giơ tay ra hỏi, vẻ mặt không thể ngu đần hơn.

Thạch Tiêu: "Cứu người..." ừ, cứu bọn bắt cóc, không sai mà ~

Đêm khuya.

Vân Thâm ngồi quay lưng về phía cửa sổ sát đất: "Trước khi trời sáng, tiếp nhận bang Thanh Huyền."

Chẳng qua chỉ là một câu nói ngắn gọn nhưng lại đủ khiến cả thê giới ngầm của Đê Đô này dậy lên một tràng máu tanh trước nay chưa từng có...

Đường Dạ gật đầu nhận lệnh: "Vâng"

Trong căn phòng s - VIP của một Club cao cấp nào đó, bên trong đang ngợp trong vàng son, tất cả mọi người đều tận sức hưởng lạc, song, đúng vào lúc này, rầm một cái cánh cửa đột nhiên bị ai đó đạp bay.
 

Hoa Tử

Sưu tầm
Tham gia
24/9/19
Bài viết
6,300
Điểm cảm xúc
615
Điểm
113
Chương 1528: Một tràn máu tanh
Một đoàn người mặc đồ đen được huấn luyện nghiêm chỉnh bao vây toàn bộ căn phòng...

"Đám chó đẻ chết tiệt chúng mày muốn chết có phải không!!! Dám phá hỏng nhã hứng của ông!" Gã cầm đầu say khưỏt líu lưỡi gào lên.

Vừa mới dứt lời thì trên trán gã đã bị một họng súng chĩa thẳng vào: "Đầu hàng hoặc là chết."

"Các... các ngươi rốt cuộc là ai? Chúng mày biết tao là ai không? Tao chính là lão Đại của Bạch Hổ Đường trong bang Thanh Huyền... tao..."

Tiếng súng khô khốc vang lên, trên trán gã lão Đại lập tức xuất hiện một lỗ máu rồi ngã xuống nền đất kêu đánh "bịch" một cái.

Có giảm thanh nên tiếng súng không lớn nhưng cũng đủ để khiến đám người trong căn phòng này tái hết cả mặt mui...

"Giết... giết người rồi..."

"LẵoĐại..."

"Trời ơi! Bọn họ lại dám giết vương Hổ kìa!"

"Còn ai có ý kiến?" Người đàn ông mặc áo đen vừa nổ súng khi nãy dùng ánh mắt lạnh như băng quét về phía đám người trong phòng.

Tất cả mọi người đều câm như hến.

Người đàn ông áo đen khác dùng bút vạch một đường lên tờ giấy, ba chữ "Bạch Hổ Đường" trên giấy đã bị gạch bỏ...

"Tiếp theo..."

Cùng lúc đó, tình huống giống như thê cũng xảy ra tại mọi ngóc ngách của các tụ điểm của thể giới ngầm, cả Đê Đô như thể bị bao trùm trong một lớp sương mù đen tối dày đặc...

Trang viên xa hoa nào đó nằm giữa sườn núi.

Bên trong thư phòng.

Một người lảo đảo xông vào bên trong: "Lão Đại... không xong rồi... không xong rồi!"

"Hấp ta hấp tấp ra cái thể thống gì nữa không?"

"Vừa nãy... các phân đường khác của chúng ta ở Đế Đô bị một đám người lạ mặt tập kích... trong vòng một tiếng ngắn ngủi, hơn mười phân đường của chúng ta đã bị khống chê rồi..."

"Mày nói cái gì?" Mạnh Chấn Hoàn đứng bật dậy: "Người nào! Đúng là to gan!!!"

"Tốc độ của đối phương quá nhanh, bên chúng ta vẫn chưa tra ra được! Nhưng có một điểm chú ý là trên quần áo của bọn họ có một biểu tượng hình chữ s..."

"Cái... cái gì?" Mạnh Chấn Hoàn lập tức biến sắc: "Mày có nhìn rõ không?"

"Em nhìn thấy rõ ràng mà! Lão Đại, chắc không phải... không phải là người của bên Satan đúng không?" Tên thuộc hạ vừa nói vừa rùng mình.

Chỉ trong một khoảng thời gian ngắn có thể làm được đến nưốc này và dám làm chuyện như thê này, trừ người đó ra, anh ta thực sự không nghĩ ra được người thứ hai.

"Không thể nào." Mạnh Chấn Hoàn trực tiếp phủ định luôn phán đoán của tên thuộc hạ.

Khi người đó vừa mới bước chân vào Đế Đô, ông ta đã gặp qua đối phương một lần để thăm dò xem thái độ bên đó như thế nào. Xem chừng thì đối phương hoàn toàn không có ý định nhúng tay vào thê lực ngầm của Đê Đô, thậm chí còn bảo bọn họ không cần căng thẳng, nên làm gì thì cứ làm thì sao có thể đột nhiên ra tay mà không hề báo trước?

"Vậy... có lẽ nào là gần đây chúng ta đã đắc tội với ai đó không?" Tên thuộc hạ không tài nào hiểu nổi.

"Đợi đã, để ta gọi một cuộc điện thoại..." Mạnh Chấn Hoàn trầm mặc, sau đó cầm điện thoại lên tìm một số điện thoại gọi đi.

Mà, đầu bên kia lại rất lâu không có ai nhấc máy...

Mạnh Chấn Hoàn trong bụng đầy bất an, chỉ có thể không ngừng gọi lại.

Cuối cùng lần này cũng có người bắt máy.

"Alo, Dạ Thiếu, đêm khuya quấy rầy ngài quả thật rất xin lỗi, bởi vì vừa nãy tôi vừa được thuộc hạ báo tin là rất nhiều cứ điểm của chúng tôi bị tấn công. Mà, người tấn công chúng tôi hình như lại là có biểu tượng của tổ chức các vị thì phải..."

"Là mệnh lệnh của Saatan."

Mặt Mạnh Chấn Hoàn nhất thời trắng bệch: "Cái... cái gì! Tại sao Satan lại làm như thế? Lần trước chúng ta chẳng nói rõ ràng là..."

"Điều này, tôi đề nghị ông Mạnh nên tự điều tra nguyên nhân thì hơn." Đầu bên kia nói xong liền dập máy luôn.
 

Hoa Tử

Sưu tầm
Tham gia
24/9/19
Bài viết
6,300
Điểm cảm xúc
615
Điểm
113
Chương 1529: Chó nhà có tang
Sau khi nghe Đường Dạ nói xong, Mạnh Chấn Hoàn ngẩn ra tại chỗ.

Cái gì gọi là tự mình điều tra nguyên nhân?

Lẽ nào phía bên ông ta có vấn đề? Người của ông ta đã đắc tội với ai?

Làm sao có thể thế được?

Sau đó, Mạnh Chấn Hoàn liên tiếp gọi vài cuộc điện thoại mãi sau mới bắt được đầu mối, một gã quản lý một phân nhánh nhỏ nhắc nhở ông rằng hãy hỏi con gái của mình.

Hỏi Thi Ý?

Thi Ý làm sao mà biết được?

Mạnh Chấn Hoàn lại càng mù mờ nhưng cuối cùng ông ta vẫn cho người gọi con gái đến.

"Ba, ba gọi con à? Nửa đêm nửa hôm mà ba còn quấy nhiễu giấc ngủ chăm sóc nhan sắc của người ta!" Mạnh Thi Ý dấm dẳng, vẻ mặt mất kiên nhẫn.

"Ba hỏi con, gần đây con làm cái gì?" Mạnh Chấn Hoàn trầm giọng hỏi.

"Con còn có thể làm gì nữa? Quay phim, đi shopping, đi spa thôi.."

"Còn gì nữa?"

"Hết rồi ạ!"

"Con nghĩ thật kỹ cho ba!" Mạnh Chấn Hoàn đập bàn đánh "rầm" một cái.

Mạnh Thi Ý giật bắn, thấy vẻ mặt khó coi của cha mình thì mới tỉnh ngủ: "Con thực sự không làm gì mà… làm gì mà dữ với con thế!"

"Gần đây con có đăc tội với ai không?"

"Ba, sao ba lại nói thế… làm gì có ai xứng để ba phải dùng hai chữ "đắc tội" này chứ?" Vẻ mặt của Mạnh Thi Ý đầy kiêu ngạo.

Nhưng mà, vẻ mặt của Mạnh Chấn Hoàn lại khó coi cực kì, ông ta lạnh lùng nói: "Người bên Satan đang toàn diện khống chế bang phái của chúng ta, người ta sắp giết đến tận nhà rồi đấy con có biết không! Con còn không nhanh vắt óc mà nghĩ xem rốt cuộc con đã làm gì chọc giận người ta! Ba đã hỏi thăm qua rồi, đối phương nói rằng ba phải hỏi con! Con còn dám nói mình không đắc tội với người ta?"

Nghe đến đó, vẻ mặt của Mạnh Thi Ý cuối cùng cũng thay đổi: "Không thể nào… con chẳng qua chỉ…"

"Con chẳng qua chỉ làm sao?" Mạnh Chấn Hoàn lập tức phát hiện ra có vấn đề, nhanh chóng truy hỏi.

Mạnh Thi Ý cắn môi, chột dạ nói: "Chẳng qua, con chỉ dạy cho con hồ ly tinh quyến rũ anh Vân một trận thôi mà!"

Mạnh Chấn Hoàn tức đến mức đập bàn rầm rầm: "Chắc chắn là chuyện này! Người nào! Con còn không mau khai rõ ra cho ba! Sau đó tự mình đến nhà người ta tạ tội thì may ra còn đường sống!"

Trong khi Mạnh Chấn Hoàn nói chuyện với Mạnh Thi Ý thì bên ngoài lần lượt có bảy tám người toàn thân đều là máu chạy đến báo cáo, trong thoáng chốc cứ điểm này nối tiếp cứ điểm kia bị hủy…

"Lão Đại…Thanh Long Đường không trụ nổi nữa rồi…"

"Lão Đại! Bên thành phố C cũng bị khống chế rồi!"

"Lão Đại, bên thành phố D trực tiếp làm phản rồi..."

Giữa thư phòng, Mạnh Thi Ý đứng như trời trồng nhìn những người ra ra vào vào báo cáo và cả những đàn em trong phòng liên tục hỏi cha cô ta phải làm thế nào, cô ta có cảm giác như thể mình đang nằm mơ.

Rõ ràng trước ngày hôm nay cô ta vẫn còn là một Đại tiểu thư muốn gió được gió muốn mưa được mưa, tại sao chỉ trong nháy mắt đã trở thành chó nhà có tang*…

*Chó nhà có tang: ám chỉ tình trạng thảm hại.

Mạnh Chấn Hoàn đã chẳng thèm nói chuyện với con gái nữa, nhanh chóng điều tra chuyện tình xảy ra ngày hôm nay rồi sai người đưa toàn bộ mấy đứa bắt cóc đến đây.

"Đại ca… người không làm sao… người không làm sao! Cái bà chị đó không bị thương tổn một tí nào cả! Đã sớm được người ta cứu ra rồi! Chúng tôi sợ Đại tiểu thư sẽ trách tội nên vẫn không dám nói thật.." Tên đại ca bắt cóc Ninh Tịch run rẩy trả lời.

Gã ta chẳng qua chỉ là một tên quản lý nhãi nhép, lần đầu tiên nhìn thấy nhiều đại ca lớn như thế, chân tay không nhịn được mà run bần bật.

Mạnh Chấn Hoàn nghe được cô gái đó không sao mới nhẹ nhõm thở ra, sau đó lại hỏi: "Được cứu đi rồi? Được ai cứu đi?"

"Em cũng không biết đó là ai, chưa từng gặp bao giờ nhưng vừa nhìn là đã biết không phải kẻ dễ chọc... à, đúng rồi! Trong hai người dẫn đầu đoàn người ấy thì có một vị khá đặc biệt, tóc màu trắng.."

"Tóc trắng?" Mạnh Chấn Hoàn đứng bật dậy.
 

Hoa Tử

Sưu tầm
Tham gia
24/9/19
Bài viết
6,300
Điểm cảm xúc
615
Điểm
113
Chương 1530: Cầu cứu thất bại
Satan thế nhưng đích thân đi cứu người, có thể thấy địa vị của cô gái đó trong lòng anh ta không hề bình thường chút nào, mà Thi Ý lại dám bắt cóc người ta.

"Cô gái đó là ai?" Mạnh Chấn Hoàn hỏi.

"Một nghệ sĩ nhỏ, tên là Ninh Tịch…"

Mạnh Chấn Hoàn nghe xong lập tức ngồi phịch xuống ghế, tia hy vọng cuối cùng cũng mất rồi: "Thôi xong… xong thật rồi..."

"Ba! Chẳng qua chỉ là một nghệ sĩ nhỏ thôi mà! Động đến thì cũng động rồi! Hơn nữa cô ta cũng có làm sao đâu? Sao ba phải căng thẳng thế làm gì? Cùng lắm thì… cùng lắm thì con đi xin lỗi anh Vân là được chứ gì!"

Mạnh Chấn Hoàn giáng cho Mạnh Thi Ý một cái tát: "Mày biết cô ta là ai không? Cô ta là Đường Tịch!!! Là Tiểu sư muội của Đường Dạ và Phong Tiêu Tiêu! Là người phụ nữ duy nhất bên cạnh Vân Thâm! Không lâu trước đó Vân Thâm còn hạ lệnh, không cho phép bất kì ai được động đến một sợi tóc của cô ta! Trước đây tao đã cảnh cáo mày là người phụ nữ bên cạnh Vân Thâm dù là ai mày cũng không được đụng đến, thế mà mày còn dám động!"

Gã quản lý nhãi nhép nào đó bị Ninh Tịch hành cho kêu cha gọi mẹ: "…"

Bỏ mẹ! Đứa con gái đó hóa ra chính là Đường Tịch trong truyền thuyết...

Mạnh Chấn Hoàn cũng không ngờ rằng mình lại bị chính con gái ruột làm hại.

Mạnh Thi Ý giờ khắc này đã hoàn toàn chết sững ra: "Con làm sao mà biết được cô ta lại là Đường Tịch cơ chứ…"

Thực tế thì, vì câu nói đó của cha cô ta nên cô ta mới càng tức, cộng thêm chuyện Vân Thâm cứu Ninh Tịch ở trường quay khiến cô ta mụ mị đầu óc nên mới không màng đến cảnh cáo của cha mình, nào đâu ngờ rằng sẽ gây ra họa lớn thế này.

"Lão Đại, nhiệm vụ cấp bách bây giờ là phải mau chóng tìm ra cách nào đó!" Một thuộc hạ đứng bên cạnh nhắc nhở.

Một bang phái lâu đời như thế mà chỉ trong một đêm đã đối diện với nguy cơ sụp đổ, tất cả mọi người đều hiện lên vẻ khủng hoảng.

Mạnh Chấn Hoàn chán nản: "Nếu như là người khác thì có lẽ xin lỗi còn có tác dụng, nhưng bây giờ… ha ha ha… cho dù ta có tự tay giết con gái để tạ tội cũng vô dụng…"

Mạnh Chấn Hoàn ngập ngừng một lúc sau đó nói tiếp: "Mau, bây giờ mấy đứa lập tức phái người đi tìm Lục Đình Kiêu! Người duy nhất có thể cứu chúng ta bây giờ chỉ có tập đoàn Lục Thị mà thôi…"

Bang Thanh Huyền khống chế các thế lực ngầm ở Đế đô và các vùng lân cận lâu năm, mà tập đoàn Lục thị lớn như thế dù ở mặt nào cũng có dính dáng ít nhiều đến bọn họ, quan hệ rắc rối khó gỡ. Nếu như Bang Thanh Huyền bị diệt, vậy có nghĩa là Đế Đô sẽ rơi vào tay các tổ chức khác, Lục thị sẽ không khoanh tay đứng nhìn!

"Dạ! Em đi ngay!" Một tên thuộc hạ vội vàng rời đi.

Thời gian từng giây từng phút trôi qua, phía đông mặt trời cũng dần dần nhô lên.

Gã thuộc hạ đi cầu cứu đã trở về.

"Sao rồi? Ngài Lục nói như thế nào?" Ánh mắt của tất cả mọi người đều tập trung vào anh ta.

Vẻ mặt của người đi cầu viện xám xịt: "Ngài Lục… Ngài Lục…"

"Rốt cuộc là như thế nào! Mày nói mau đi!" Mạnh Chấn Hoàn tức giận giục giã.

"Em đi liên lạc với người bên phía ngài Lục, nhưng bên đó lại trả lời em là…"

"Họ nói như thế nào?"

"Nói rằng chúng ta nên cảm thấy may mắn vì người ra tay là Satan, chứ không phải là Lục thị đích thân động thủ!"

"Cái… cái gì cơ!" Ngay cả Mạnh Chấn Hoàn cũng trợn mắt há mồm.

"Tại sao ngay đến cả Lục thị cũng muốn đối phó với chúng ta?"

"Đúng vậy, tại sao lại thế! Satan là vì đàn bà vậy thì Lục Đình Kiêu là sao?"

Trong tiếng tranh chấp một giọng nói yếu ớt vang lên, lại là cái tên quản lý nhãi nhép vừa nãy: "Cái này… lúc nãy em có bảo đi cứu người phụ nữ đó có hai phe đúng không ạ… một phe khác… người dẫn đầu… hình như… trông giông giống Lục tổng..."

"Mày nói cái gì?" Giờ phút này mọi người đều nhìn gã với ánh mắt không thể tin nổi.

Tên quản lý run lẩy bẩy: "Vốn dĩ em cũng không dám tin đâu, em sợ nhận nhầm cho nên em không dám nói linh tinh. Dù sao thì em cũng chưa gặp vị đại nhân vật đó bao giờ, nhưng bên cạnh ngài ấy có một vệ sĩ tên là Thạch Tiêu thì em biết, hôm nay… hình như em nhìn thấy Thạch Tiêu đứng sau lưng người đó…"
 

Hoa Tử

Sưu tầm
Tham gia
24/9/19
Bài viết
6,300
Điểm cảm xúc
615
Điểm
113
Chương 1531: Sao các người không lên tròi ngồi lun đi
"Câm miệng! Mày đừng có mà nói hươu nói vượn!" Mạnh Thi Ý chửi ầm lên.

Vân Thầm và Lục Đình Kiêu mà lại tự mình đi cứu Ninh Tịch sao?

Không chỉ có Mạnh Thi Ý mà ngay cả Mạnh Chấn Hoàn và những nhân vật cấp cao khác trong bang phái đều thấy việc này là không thể nào.

Phải biết, mối quan hệ giữa vân Thâm và tập đoàn Lục thị vô cùng phức tạp, gần đây còn tranh đấu với nhau từ nưóc ngoài cho đến trong nước, đấu đến mức ngươi sống ta chết, nếu mà được trang bị vũ trang thì không khác gì một trận long trời lở đất cả! Sao có thể hòa thuận mà hợp sức lại cùng đi cứu Ninh Tịch được?

Cho dù hiện tại Ninh Tịch đã rút khỏi tổ chức, nhưng tốt xấu gì cũng từng là người bên cạnh vân Thâm, Lục Đình Kiêu không thể không biết chuyện này, thậm chí còn có thể nghi ngờ động cơ mà Ninh Tịch gia nhập Thịnh Thế.

Mạnh Chấn Hoàn nghiêm mắt nhìn tên tên quản lý nhỏ vừa nói kia: "Mày chắc chắn mày không nhìn nhầm đấy chứ?"

Gã quản lý vừa bị Mạnh Thi Ý chỉ thẳng mặt chửi rủa, hơn nữa giờ lại đứng trước ánh mắt hoài nghi của mọi người nên nào dám nói chắc chắn, chỉ yếu ớt nói: "Chuyện này... chuyện này em cũng không chắc lắm."

Mạnh Thi Ý tỏ vẻ biết thừa là vậy, cô ta lấy điện thoại ra nói: "Chắc chắn là cái thằng ngu này nhìn nhầm rồi! Trong chuyện này tuyệt đối là có hiểu lầm gì đó! Để con liên lạc với Lục cảnh Lễ xem sao!"

Mạnh Thi Ý là người trong làng giải trí nên việc cô ta có số điện thoại của Lục cảnh Lễ cũng là chuyện rất bình thường và Lục cảnh Lễ cũng nắm rất rõ bối cảnh của Mạnh Thi Ý.

Mạnh Chấn Hoàn thấy vậy cũng không cản con gái lại, chuyện này thật quá kì lạ, kể cả ông ta có chết cũng phải chết một cách rõ ràng mới được!

Sau khi nhấn gọi cho Lục cảnh Lễ, Mạnh Thi Ý còn cố tình bật loa lên.

Đầu bên kia reo hơn chục tiêng chuông vẫn không có nguời bắt máy, khi đám người suốt ruột tới tận họng, cuối cùng mới thấy một giọng nói ngái ngủ bắt điện thoại.

"Alo, Nhị thiêu à! Tôi là Mạnh Thi Ý đây! Xin lỗi vì nửa đêm đã quấy rầy anh thế này! vì có chuyện khẩn cấp xảy ra nên tôi sẽ nói thẳng luôn. Bang phái của chúng tôi đêm nay bỗng bị vân Thâm hạ lệnh tấn công, hi vọng phía Lục tổng có thể ra tay viện trợ, mong Nhị thiêu có thể chuyển lời giúp tôi."

"Mấy năm gần đây Mạnh gia chúng tôi không ít lần đã hợp tác vui vẻ giúp Lục thị rất nhiều việc, tôi tin là Lục tổng nhất định sẽ không thấy chết mà không cứu! Nêu Lục tổng hiểu lầm gì chúng tôi, chúng tôi có thể giải thích..." Mạnh Thi Ý nhanh chóng nói rõ tình hình.

Bên kia im lặng một hồi, có lẽ vì vừa mới ngủ dậy nên đang cố "tiêu hóa" những gì Mạnh Thi Ý nói.

Từng giây từng phút trôi qua, tất cả mọi người nín thở nhìn nhau...

Một lát sau, điện thoại truyền tói giọng của Lục cảnh Lễ.

"Các người bị ngớ ngẩn à? Phái người bắt cóc chị dâu tôi rồi giờ lại muốn anh tôi cứu viện cho các người? Sao các người không lên trời mà ngồi luôn đi?"

Mạnh Thi Ý:

Mạnh Chấn Hoàn:

Tên quản lý nhỏ cùng các nhân vật cấp cao khác:

"Nhị... Nhị thiếu! Anh nói vậy là có ý gì?" Mạnh Thi Ý đần độn hết cả người.

"Ý trên mặt chữ! Tiểu Tịch Tịch là người phụ nữ của anh tôi, là chị dâu tương lai của tôi, hiểu chưa? Nếu không phải nể chút tình cảm mấy năm nay với nhau, anh tôi sám đã tự mình ra tay rồi, làm gì đến lượt để cho người khác thể hiện..." Lục cảnh Lễ lầu bầu chê trách trí thông minh của đối phương, sau đó dập diện thoại.

Cả căn phòng im lặng như tờ.

Trong đầu của đám người Thanh Huyền Bang bây giờ chỉ còn đọng lại câu nói "Ninh Tịch là chị dâu tương lai của Lục cảnh Lễ, là người phụ nữ của Lục Đình Kiêu".

Tuy không ai tin nổi chuyện này nhưng nêu thật sự là như vậy thì mọi chuyện cũng có thể lí giải được rồi...

Như vậy cũng có nghĩa là, vì sự xúc động tùy hứng của vị Đại tiểu thư nhà họ mà bang Thanh Huyền của bọn họ hôm nay không còn sức xoay chuyển nữa... hoàn toàn xong đời rồi!
 

Hoa Tử

Sưu tầm
Tham gia
24/9/19
Bài viết
6,300
Điểm cảm xúc
615
Điểm
113
Chương 1532: Quá là cưng chiều
Tại Bạch Kim Đê Cung.

Vì việc không kịp báo cho Lục Đình Kiêu khiến anh lo lắng và suýt nữa để cho em gái ngồi vào lên đùi... Ninh Tịch phải chịu kiểm điểm nặng.

Ngoài ra, chuyện ngày hôm nay cũng khó tránh khỏi khiến cô có chút lo lắng.

về tổng thể là khi cô trông thấy người mà vân Thâm đưa tới thì phát hoảng, bọn họ đều là những người tinh nhuệ nhất của tổ chức. Thường những người này đều sẽ phân tán trên khắp mọi nơi trên thế giới, nhưng giờ tất cả đều tề tụ lại ở Đế Đô...

Không ngờ tên họ Vân kia lại điều hết tất cả quân tinh nhuệ về nưốc... rốt cuộc là anh ta muốn làm gì đây...

Lúc nào cô cũng cảm thấy tên này muốn làm chuyện lớn gì đó và có liên quan tới Lục Đình Kiêu!

May mà, cô sớm đã biết tuy Lục Đình Kiêu là một thương nhân nhưng lực lượng ngầm trong tay anh cũng không phải là dạng yếu kém, huống hồ ở đây còn là địa bàn của Lục Đình Kiêu nữa, nên hiện tại hai bên đều không làm gì được nhau cả.

Ngày hôm sau.

Bánh bao nhỏ đang chuyên tâm dùng keo dán dính từng viên đá lên chiếc cặp tóc làm riêng cho mẹ, bộ dạng đáng yêu không tả nổi.

Trước đó, cái kẹp tóc bị giẫm phải chỉ bị hỏng phần nhựa đính dưới lớp đá thôi, còn phần đá thì vẫn còn nguyên vẹn nên cậu nhóc chỉ cần dán lại chỗ đá đó lênchiếc cặp tóc.

Ai cũng nói đàn ông lúc nghiêm túc là mê người nhất, nhưng cô cảm thấy bánh bao nhỏ nhà cô mới là mê người nhất.

Không hổ danh là con trai cô, dán đồ thôi cũng phải đáng yêu đến thế-

Ninh Tịch chống cằm nhìn mà thấy vui rạo rực: "Xin lỗi con nhé, bảo bối! Lần sau mẹ nhất định sẽ cẩn thận, sẽ không làm hỏng nữa

Bánh bao nhỏ dính xong viên đá cuối cùng liền chu mỏ thổi thổi cho nhanh khô: "Không sao đâu mẹ, hỏng thì Tiểu Bảo lại sửa cho mẹ là được."

"Quào ~" Bảo bổi nhà cô đúng là chiều cô quá đi mất!

Sau khi keo dán khô lại, chiếc cặp tóc màu hồng hình trái tim lại trô về hình dạng giống y như trước, bánh bao nhỏ tự tay kẹp lên cho Ninh Tịch: "Mẹ thật là xinh đẹp!"

Lục Đình Kiêu vừa xuống nhà liền thấy cảnh thân mật của hai mẹ con nhà này, gương mặt lạnh lùng của anh trở nên nhu hòa vô cùng.

"Chị dâu, có tin tốt đây! Tin tốt đây! Tin cực kì tốt đây!" Lúc này, Lục cảnh Lễ hùng hổ chạy tới.

"Tin tốt gì thế?" Ninh Tịch nghiêng đầu hỏi.

Tay Lục cảnh Lễ ôm một chồng không biết là bảng biểu hay giấy tờ gì đó vui sướng nói: "Chị dâu, chị..."

"Em lọt danh sách đề cử nữ chính xuất sắc nhất của giải Kim Tông." Lục Đình Kiêu nói.

Lục cảnh Lễ bỗng thấy ai oán: "Ớ! Sao anh có thể như thế hả! Em đã nhanh đến thê rồi sao anh còn biết được sớm hơn cả em thế! Không để em có cơ hội khoe công một chút được à?"

Ninh Tịch nghe vậy sững người: "Gì cơ?"

Cuối cùng Lục cảnh Lễ cũng có cơ hội lên tiếng, anh vội đưa cho Ninh Tịch đống bảng biểu rồi nói: "Người Tìm Mộng của chị được đề cử giải nữ chính xuất sắc nhất trong liên hoan phim Kim Tông, đây là giấy tờ nội bộ đấy! Giấy trắng mực đen đàng hoàng nhé! Chắc phải ba hôm nữa thì danh sách những người vào vòng sau mới được công bố!"

Ninh Tịch đọc lướt thật nhanh, kết quả liền nhìn thấy Người Tìm Mộng của cô được đề cử tận hai hạng mục là đạo diễn xuất sắc nhất và nữ diễn viên chính xuất sắc nhất!

Hơn nữa, cô còn nhìn thấy tên một bộ phim quen thuộc khác là... Thiên Hạ.

"Thiên Hạ cũng lọt danh sách đề cử sao?" Ninh Tịch hỏi.

Lục cảnh Lễ chạy tới nhìn: "À, hình như thế, chẳng phải Thiên Hạ không kịp tham dự giải năm ngoái sao, nên chắc là xếp vào hạng mục năm nay luôn! ôi, vai trong Thiên Hạ của chị cũng được đề cử kìa, đề cử giải nữ phụ xuất sắc nhất kìa! Lúc nãy em chỉ chú ý việc chị được để cử giải nữ chính xuất sắc nhất thôi nên không phát hiện ra!"
 
Trạng thái
Không mở trả lời sau này.
Top