Trạng thái
Không mở trả lời sau này.
[Ngôn tình] Chọc Tức Vợ Yêu - Mua Một Tặng Một - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

Hoa Tử

Sưu tầm
Tham gia
24/9/19
Bài viết
6,657
Điểm cảm xúc
685
Điểm
113
Chương 1519: Mời thần thì dễ, tiễn thần thì khó
Tất cả mọi chuyện chỉ phát sinh trong ba giây ngắn ngủi.

Gã tóc vàng không ngừng nịnh hót, gã cao gầy đang quay phim bằng di động, gã hung dữ đang sáng mắt lên và những tên đàn em đang cầm dụng cụ xung quanh... Tất cả đều ngây ra như phỗng!

Ninh Tịch đem cái món đồ nhỏ kia nhét vào bụng gã cầm đầu thì chẳng thèm để tâm đến gã nữa. cô quăng gã ra y như quăng một bao rác rồi chậm rãi bước tới ngồi lên cái ghế da hổ mà gã vừa ngồi khi nãy, tùy ý gác chân lên rồi lười biếng quét mắt nhìn tất cả mọi người bên dưới.

"Mẹ nó!!!"

"Con đĩ thổi này!"

"Bắt lấy cô ta!"

Lúc này đám đàn em kia cũng tỉnh táo lại, bọn chúng hô hào chạy tới vây bắt Ninh Tịch.

Ninh Tịch nhàn nhẵ nhìn đám người nhào vể phía mình, khi chúng tối gần sát thì ngón tay trắng nõn của cô giơ lên, trong ngón tay kẹp một thiết bị nho nhỏ màu đỏ tươi trông giống như một cái kíp kích nổ.

"Trở về cho tao!!! Trở về!!!" Sau lưng, gã đại ca gào lên, sau đó lết mông quỳ xuống bám lấy chân Ninh Tịch: "Đừng! Đừng đừng đừng đừng! Nguy hiểm... nguy hiểm..."

Gã đại ca kia vừa khóc lóc vừa dùng tay móc cổ họng muôn nôn cái thứ vừa nuốt vào ra. Chẳng biết tại sao mà thứ đồ chơi kia cứ như cắm rễ trong bụng gã, làm sao cũng không nôn ra được...

Lúc này, những kẻ khác thấy cái kíp trong tay Ninh Tịch đều lộ vẻ sợ hãi rồi lui về sau theo bản năng.

Cái mà gã đại ca kia nuốt vào chính là một quả lựu đạn bỏ túi, sau khi nuốt vào nó sẽ tự động bám chặt lấy thành dạ dày. cái đồ chơi này nhìn thì nhỏ nhưng chỉ cần bấm công tắc một cái thì dễ dàng đem cơ thể người ta nổ thành một đống thịt nát.

Mà hiện tại, cái kíp quyết định sống chết kia lại đang ở trong tay cô gái trước mắt.

Cô gái mặc chiếc váy hồng phấn xinh đẹp đáng yêu trước mặt vần là cô gái nhu nhược ban nãy nhưng lúc này lại mang đến cho gã cảm giác hoàn toàn khác biệt, vẻ mặt cô không hề đáng sợ, thậm chí là đôi môi còn mang theo ý cười thản nhiên nhưng lại khiến gã có cảm giác y như đang nhìn thấy một con ác ma...

Còn có một loạt động tác từ khi cô đoạt súng đến ép gã nuốt lựu đạn nữa. Tuy gã chỉ là kẻ cầm đầu một chi nhánh nhỏ nhưng chút nhãn lực này vẫn phải có, thân thủ kia nào có phải người bình thường, dẫu cho từng làm diễn viên đóng thế, biết chút võ nhưng cũng tuyệt đối không đạt được đến trình độ này...

Nhất là tư thê khi cô cầm súng... vừa nhìn đã biết đây là một tay súng lão luyện!

Hơn nữa lại còn nắm rõ kiến thức về những kiểu vũ khí mới nhất như lòng bàn tay, người bình thường có ai biết đây là lựu đạn sao?

Mẹ nó, rốt cuộc bọn họ đã chọc tới người nào đây...

Gã đại ca không kịp nghĩ nhiều mà thành khẩn nhìn chăm chú vào cái kíp kích nổ trong tay Ninh Tịch, gã chẳng thèm để ý đến hình tượng mà mở miệng cầu xin tha thứ: "Chị Hai..."

Ninh Tịch híp hai mắt lại: "Hửm? Gọi tao là cái gì?"

"Chị... không không không! Bà cô của con ơi! Là con có mắt không thấy Thái Sơn! Xin ngài rộng lòng nương tay cho con! Cái thứ kia không thể chơi bừa được đâu!"

Khóe mắt Ninh Tịch hơi chuyển, ngay lập tức bay lên đạp ngã cái tên tóc vàng đang có ý đồ len lút cướp kíp nổ trong tay cô: "Chậc, vị đại ca này, xem ra có người muốn mày chết sớm môt chút rồi kìa?"

"Khốn khiếp! Chúng mày muốn chết à! cấm thằng nào được động đậy!" Gã đại ca điên tiết gầm lên rồi lại đạp túi bụi vào người tên tóc vàng bị Ninh Tịch đá cho nằm bẹp trên đất.

Nói xong liền dè dặt nhìn về phía Ninh Tịch: "Bà cô của con ơi, con sai rồi... con thật sự biết lỗi rồi... con đưa ngài ra ngoài nhé, ngài thấy có được không?"

Dưới ánh mắt hoảng sợ của gã đại ca, Ninh Tịch xoay xoay cái kíp nổ trong tay cười khẽ một tiếng: "Đưa tao ra ngoài?"

"Đúng đúng đúng..."
 

Hoa Tử

Sưu tầm
Tham gia
24/9/19
Bài viết
6,657
Điểm cảm xúc
685
Điểm
113
Chương 1520: Đổi sang phụ nữ xem
"Ai tao muốn đi?"

"ớ..." Gẵ đại ca ngu người, những người khác cũng trô mắt nhìn nhau.

"Vậy... vậy bà cô muốn thế nào?"

"Chờ tao chơi đủ rồi sẽ đi Ninh Tịch tỏ vẻ "nơi đây rất tốt, bà đây muốn â đây định cư" khiến mọi ngưòi đều tối sầm mặt mày.

Cái này còn chưa tính, Ninh Tịch dùng ngón tay gõ gõ tay vịn rồi nói: "Chúng mày, mỗi đứa nuốt một cái cho tao!"

Nói xong lại bổ sung một câu: "Phụ nữ được tha."

"Cái gì!" Tất cả mọi người đều sợ đến choáng váng, hai cô gái vừa mới hầu hạ gã đại ca kia thì thở phào nhẹ nhõm.

"Cái này... cái này chắc không cần chứ..." Gã cao gầy sợ hãi lui từng bước về phía sau.

Gã hung dữ cũng ho nhẹ một cái: "Đây là đại ca của chúng em, mạng của ngài ấy đã nằm trong tay chị rồi! Chúng em nào dám manh động?"

Ninh Tịch bĩu môi: "Nhỡ đâu chúng mày muốn gã chết sớm để soán vị thì sao?"

Gã đại ca kia nghe vậy lập tức nhảy cỡn lên "chát, chát, chát" cho mỗi thằng đàn em một phát tát: "Nuốt! Chúng mày nuốt hết cho tao! Bố mày đã nuốt rồi mà chúng mày còn không nuốt? Nhanh! Chúng mày muốn làm phản à!"

Gã hung dữ đau khổ: "Chúng em ăn hết thì chị làm sao biết ai là cái nào chứ!"

Mỗi một lựu đạn đều có một số thứ tự, kíp nổ trong tay Ninh Tịch muốn nổ quả nào thì nhấn số nấy. Nhưng nếu tất cả mọi người đều ăn thì cô chẳng thể phân biệt nổi ai là số mấy cả...

Ninh Tịch trầm ngâm rồi dưới ánh mắt mong đợi của của đám đàn em cô mở miệng nói: "Vậy tao cứ mở kíp tổng để mọi người cùng nhau nổ cho vui nhé!"

Tất cả mọi người:"..."

Ối giời ơi! Ma đầu! Đây chính là một nữ ma đầu!

Bởi vì đã rơi vào tình trạng cá nằm trên thớt, Ninh Tịch lại nắm tính mạng của đại ca bọn họ trong tay cho nên chỉ có thể chia nhau mồi người nuốt một quả lưu đạn.

"Cố nội của tôi ơi, giờ ngài hài lòng chưa?" Gã đại ca xoa xoa tay dè dặt hỏi.

Ninh Tịch xoay xoay kíp nổ trong tay tỏ vẻ nhàm chán: "Chả vui gì cả!"

Mấy chữ này y như bùa đòi mạng, khiên tất cả mọi người đều hồn vía lên mây.

Gã đại ca vội vàng hỏi: "Vậy bà cố thích gì? Muốn chơi cái gì? Để tôi lấy cho ngài nhé? Chỉ cần ngài vui vẻ thì muốn gì cũng được chứ?"

Việc cấp bách lúc này là phải đem bà cô này dỗ cho tử tế, nêu sơ ý một chút thì thành đống thịt nát như chơi!

"Xem tĩnh hình đi..."

Lúc này gã tóc vàng vâng vâng dạ dạ cun cút đến gần thương lượng với gã đại ca: "Em em em em... em có ý này!"

"Ý gì?" Gã đại ca không vui nhìn gã.

Gã tóc vàng tiến tới nói nhỏ bên tai: "Đại ca, anh gọi điện kêu chị Hoa điều mấy thằng ngon zai hiểu chuyện đến đây..."

"Này có được không?" Gã đại ca với tên hung dữ nghi ngờ đưa mắt nhìn gã.

Tên tóc vàng lập tức nói: "Nói không chừng có tác dụng đấy ạ! Đàn bà bây giờ đều thích cái này cả..."

Gã đại ca trầm tư một chút, thôi thi còn nước còn tát nên gã ôm điện thoại đi vào góc gọi điện.

Một lát sau, một hàng mười cậu trai tuấn tú có vóc người hấp dẫn được điều giáo cẩn thận ngoan ngoãn xếp hàng cạnh Ninh Tịch.

Gã đại ca xoa xoa tay nói: "Bà cô ơi, ngài có thích mấy tên này không? Ngài muốn chơi kiểu gì cũng được! Bọn này được huấn luyện tốt lắm, sẽ phục vụ tận tình cho ngài!"

Ninh Tịch ngồi trên ghê nghiêm nghị quét mắt qua từng cậu trai bên dưới rồi chân mày hơi nhíu lại.

Ánh mắt của cô đã sớm bị Lục Đình Kiêu nuôi đến kén chọn thì sao có thể vừa mắt mấy loại hàng này...

Thấy Ninh Tịch nhíu mày thì gã đại ca kia toát hết cả mồ hôi lạnh, gã mau chóng đem người đuổi sạch rồi lại đạp đạp tên tóc vàng: "Này thì ý hay này! Này thì ý hay này!"

Gã tóc vàng kêu la oai oái vác vẻ mặt đưa đám nói: "Sao lại không được nhỉ! Đây là loại hàng tốt nhất rồi mà... ôi... chẳng lẽ... chẳng lẽ bà cô này không thích loại này?

Hay là... chúng ta thử đổi sang phụ nữ xem?"
 

Hoa Tử

Sưu tầm
Tham gia
24/9/19
Bài viết
6,657
Điểm cảm xúc
685
Điểm
113
Chương 1521: Thích thì tin
Tên tóc vàng vừa dứt lời liền bị đại ca nhà mình đá cho một phát rõ đau: "Biến! Mày muốn chết thì đừng có lôi ông theo cùng!"

Tóc vàng ôm đầu kêu thảm thiết: "Không không không… không phải mà đại ca! Thực sự là rất có khả năng mà… chẳng lẽ anh không thấy à, lúc nãy khi cô ta bắt tất cả chúng ta phải nuốt lựu đạn nhưng mà lại tha cho hai con bé kia… đối diện với nhiều "tiểu thịt tươi" tươi ngon mơn mởn như thế này mà vẫn chẳng thèm rung động, đã thế còn tỏ ra chán ghét như thế… đây rõ ràng là không thích đàn ông…"

Gã hung dữ đứng đó nghe vậy thì xoa cằm: "Ừ nhỉ, đại ca… thằng nhóc này nói hình như cũng có lý phết…"

Gã đại ca khổ sở nghiến răng: "Có lý cái khỉ ấy…"

Một đại mỹ nhân như thế này, không thích đàn ông chẳng lẽ lại thích phụ nữ? Đánh chết gã cũng không tin!

"Đại ca… cứ thử đi xem nào… nếu không thì chết cả lũ…" Gã tóc vàng lại lèm bèm.

Gã đại ca cảm thấy chuyện này thật chẳng đáng tin tí nào, cho nên dù có nói thế nào cũng không chịu thử.

Lúc này, nữ ma đầu nào đó vì quá nhàm chán mà đang tìm người chơi trò bắn súng.

Đám tay chân vội vội vàng vàng đem bia bắn đến cho cô, thỏa mãn mọi yêu cầu của cô.

Khẩu súng trong tay Ninh Tịch quay quay mấy vòng, híp mắt cười hì hì với đám người: "Chỉ chơi mỗi cái này thôi thì chán lắm, chúng ta chơi cái gì hay ho hơn nhé? Ba ván thắng hai thì thắng, nếu như ai thắng được tao thì tao sẽ thả kẻ đó đi!"

Vừa dứt lời cả đám đã ồ lên, bỗng dưng tìm được một cơ hội sống nên tất cả đều sáng mắt lên.

"Có thật không? Chỉ cần thắng được chị… là có thể đi ạ? Nếu chị lật lọng thì làm thế nào?" Có người yếu ớt lên tiếng hỏi lại.

Ninh Tịch liếc xéo gã đó một cái: "Chả làm thế nào hết, thích thì tin không thì thôi!"

"A!" Tất cả mọi người đều có vẻ mặt như sắp són ra quần đến nơi…

Con ngươi gã tóc vàng liếc láo liên một vòng rồi thở hồng hộc chạy đến: "Để em trước! Em tin chị Hai sẽ giữ lời mà!"

Ninh Tịch tùy ý vẫy vẫy tay: "Bắn đi."

Thế là gã tóc vàng lập tức rút súng ra, hít một hơi thật sâu rồi nhìn vào bia, ngắm thật chuẩn.

Cùng lúc đó, gã đại ca và đám lâu la cốt cán vây xung quanh đều căng thẳng nhìn về phía gã tóc vàng. Bọn họ đều biết tài bắn súng của tên này cũng khá chứ nếu không gã cũng đã chẳng vội vàng chạy ra như thế.

"Chị Hai, thế em bắt đầu nhé!"

"Lảm nhảm ít thôi!"

"Vâng vâng…"

Cuối cùng gã tóc vàng cũng bóp cò súng, "đoàng" một tiếng, phát súng thứ nhất có điểm số là...

"9.2" Tên cao gầy đứng ghi điểm số hét lên.

"Đoàng", phát súng thứ hai là 9.5.

"Đoàng", phát súng thứ ba là 10

"Ồ ồ ồ! Giỏi quá!", đám người đứng xung quanh vỗ tay ầm ầm.

"Thằng nhóc này âm hiểm quá, thế mà dám bỏ chúng ta lại mà chạy trước!"

Trong bầu không khí ồn ào, "đoàng, đoàng, đoàng" ba tiếng súng liên tiếp vang lên - Ninh Tịch bắn liền ba phát, cả ba đều trúng hồng tâm.

Tất cả mọi người đứng đó đều ngây ra như phỗng: "..."

"Tên tiếp theo." Ninh Tịch mặt không biểu cảm lên tiếng

"Đây không phải sự thật…" Một lúc lâu sau mãi mới có người ngớ ra nói.

Tiếp sau đó, bởi vì không cam lòng mà những người khác lần lượt chạy đến khiêu chiến, kết quả là đều bị Ninh Tịch cho ăn hành thê thảm…

Cuối cùng, Ninh Tịch chơi chán rồi liền nói với một kẻ đang muốn đến khiêu chiến: "Bắt đầu từ bây giờ, người thua phải báo số mình vừa nuốt…"

Câu này vừa mới vang lên, tất cả đã kêu ầm trời, ôi mẹ ơi! Nữ ma đầu muốn đại khai sát giới rồi!!

Cuối cùng, gã đại ca không thể chịu nổi nữa, nếu cứ để bà cô này chơi tiếp thì tất cả mọi người đều xong đời…
 

Hoa Tử

Sưu tầm
Tham gia
24/9/19
Bài viết
6,657
Điểm cảm xúc
685
Điểm
113
Chương 1522: Bây giờ tự cung còn kịp không?
"Bà cô của con ơi, rốt cuộc làm thế nào thì bà mới chịu đi? Bà ra giá đi… bọn con bỏ tiền ra mua lại cái mạng mình được không?" Có người thử thăm dò.

"Ồ… thế mỗi người một 10.000 vạn nhé!" Ninh Tịch thuận miệng nói.

Mẹ nó, thế này thì khác gì ăn cướp! Ác quá đi mất!

Tất cả mọi người: "…" Chúng tôi chọn chết còn hơn!

Đây đúng là "mời thần thì dễ, tiễn thần thì khó" mà…

Nghĩ được cách nào cũng đã nghĩ hết cả rồi, nhưng mà người ta vẫn cứ không chịu đi. Gã đại ca quả thực hết cách vì thế liền tức giận trừng mắt nhìn gã tóc vàng một cái: "Ông đây đành nghe mày một lần! Nếu như thất bại, thì không cần bà cô kia động thủ đâu, ông đây sẽ tự tay hành chết mày!"

Nói rồi liền gọi một cuộc điện thoại: "Alo…không phải… không cần nam… lần này đổi thành nữ… lắm mồm! Đương nhiên phải xinh đẹp rồi! Phải sạch sẽ, nhà lành vào… nhanh!"

"Chị ơi chị tha cho em! Chị tha mạng cho em…" Một tên khiêu chiến thua sợ đến tè ra quần, hai chân mềm nhũn quỳ xuống đất, những người khác thấy thế cũng run cầm cập, nói không chừng lần sau sẽ đến lượt bọn họ…

Ninh Tịch đang định nói thì đúng lúc này một đám con gái bước vào…

Mười cô gái nhìn trông cũng không lớn, tầm khoảng mười tám, mười chín tuổi, đúng vào cái tuổi non đến mức mặt có thể bấm ra nước. Mấy cô này không giống hai cô gái xinh đẹp ăn mặc bốc lửa vừa nãy, vừa nhìn là biết đi theo phong cách con nhà lành, ăn mặc cũng rất bình thường, nhưng mà quan trọng nhất là ai nấy cũng xinh đẹp đáng yêu như hoa, lúc này tất cả đang đứng cúi gằm mặt như những con thú nhỏ sợ hãi…

Ơ… cũng biết điều quá ha.

Ninh Tịch nhìn thấy mấy cô em xinh đẹp thì tâm tình cũng tốt lên nhiều, cho nên rộng lượng vẫy vẫy tay với cái gã đang quỳ dưới đất xin tha không ngừng: "Thôi, đừng có nổ tung mà máu me thịt thà be bét dọa con gái nhà người ta sợ."

Thế… thế ý là tha cho hắn rồi đó hả?

Hạnh phúc đến quá đột ngột! Tên tiểu lâu la quả thật không dám tin tưởng! Vội rối rít cám ơn đứng dậy rồi chuồn lẹ.

Còn về phần gã đại ca nào đấy: "…" Đờ mờ, thế mà lại có tác dụng thật à? Mà hiệu quả còn rõ rệt nữa chứ!

Một lúc sau…

Mười cô gái vốn còn đang sợ hãi nhưng đến khi nhìn thấy Ninh Tịch thì hai mắt liền sáng rực lên, hai má đỏ bừng che miệng cười khúc khích, thậm chí còn tranh nhau so bì tị nạnh, ai cũng tranh nhau rót rượu bón hoa quả bóp vai đấm lưng cho cô…

Gã đại ca: "…"

Gã tóc vàng cắn ngón tay, nhìn thái độ dịu dàng của Ninh Tịch dành cho mấy cô gái, quả thật hâm mộ muốn chết. "Chậc… vì cái vẹo gì mà mình không phải con gái chứ…"

Một tiểu lâu la đứng bên cạnh lẩm bẩm: "Tôi nói với bà chị kia mình thực ra là con gái, chẳng qua là đi chuyển giới… không biết chị ấy có tin không nhỉ?"

Còn có người ác hơn: "Tôi bây giờ tự cung luôn còn kịp không nhỉ?" Không có cái đó cũng còn tốt hơn là mất mạng

Mọi người:"…"

Vào giờ phút này, Ninh Tịch không biết rằng thế giới bên ngoài đã lộn tùng phèo hết cả lên lên rồi…

Bệnh viện Nhân Dân số một Đế Đô.

Phong Tiêu Tiêu tay cầm một quả táo, đang gắng sức khắc thành một con thỏ nhỏ…

"Phù… cuối cùng cũng khắc xong rồi… Lão Đại, mời anh dùng!" Phong Tiêu Tiêu ân cần đưa quả táo cho Vân Thâm, tính cô vốn phóng khoáng ăn to nói lớn, có bao giờ làm những việc tinh tế như thế này đâu, quả thực là tốn sức của cái mạng già này quá.

Ánh mắt của người đàn ông trên giường bệnh vẫn luôn dõi ra phía cửa như thể đang chờ đợi ai đó, vì không yên lòng mà tâm trạng bây giờ rất khó ở, ánh mắt anh thoáng liếc qua quả táo trong tay Phong Tiêu Tiêu, thẳng thừng phun ra một câu đánh giá: "Xấu."
 

Hoa Tử

Sưu tầm
Tham gia
24/9/19
Bài viết
6,657
Điểm cảm xúc
685
Điểm
113
Chương 1523: Cảnh tượng được đưa vào trang sử sách
Phong Tiêu Tiêu: "…" Trái tim tan nát! Tại sao có thể nói ra cái chữ "xấu" với một cô gái được chứ, dù có là quả táo cô khắc cũng không được!

"Fuck! Tôi đã cố mãi mới khắc được như thế đấy… xấu đâu mà xấu, rõ ràng đáng yêu như thế này cơ mà… a, quả táo này là ai gọt ra thế…" Phong Tiêu Tiêu nhìn thấy đầu giường để một quả táo đã rất lâu rồi, màu đã chuyển sang màu vàng: "Quả táo này được khắc đẹp thật đấy, à không, quả đúng là một tác phẩm nghệ thuật nhưng sao anh không ăn…."

Vân Thâm nghe thế liền quay sang nhìn Phong Tiêu Tiêu bằng ánh mắt lạnh như băng.

Phong Tiêu Tiêu ôm quả táo lùi về sau một bước, vẻ mặt đầy vô tội: "Tôi nói sai điều gì à?"

Cánh cửa phòng bệnh đột nhiên bị đẩy ra, Đường Dạ bước vào: "Tiểu sư muội bị người của bang Thanh Huyền bắt đi rồi."

Vừa mới dứt lời, sắc mặt của cả Vân Thâm lẫn Phong Tiêu Tiêu đều biến.

Nhưng Phong Tiêu Tiêu lấy lại bình tĩnh rất nhanh: "Chậc chậc… trực giác của phụ nữ quả thật không sai mà… tôi biết ngay là cái cô Mạnh Thi Ý kia không nhịn được nữa mà… nhưng chắc chắn là Tiểu sư muội không sao đâu! Lão Đại đã tuyên bố với bên ngoài rồi còn gì, sẽ không có tên nào dám động đến Tiểu sư muội đâu. Trừ phi là đám tiểu lâu la không tiếp cận được trung tâm, không biết được lệnh cấm của anh, mà cái đám đó thì chắc chắc Tiểu sư muội xử lý được mà..."

Thực ra phán đoán của Phong Tiêu Tiêu không hề sai, dù Mạnh Thi Ý có là Đại tiểu thư của bang Thanh Huyền đi chăng nữa thì phần trung tâm của bang Thanh Huyền không phải thứ mà cô ta chỉ dùng một câu là điều động được, nhiều nhất chỉ là mấy con tôm, con cá nhãi nhép mà thôi.

Song, Vân Thâm hình như lại chẳng có chút thả lỏng nào mà ngược lại sắc mặt còn khó coi vô cùng, anh ta lập tức bật dậy lạnh lùng liếc Phong Tiêu Tiêu một cái, giọng điệu đầy chế nhạo: "Không sao? Nếu như là một năm trước thì đương nhiên là không sao! Bây giờ cô ta đã bị Lục Đình Kiêu nuôi thành một kẻ tàn phế rồi!"

Phong Tiêu Tiêu: "Ờ thì…" Nuôi thành tàn phế thì có làm sao, bao nhiêu người mong mình được chiều thành phế nhân còn không được đấy! Đúng là chẳng hiểu gì về lãng mạn cả… thảo nào tán mãi mà chẳng cua được.

Chậc, cứ thừa nhận anh đang lo cho tiểu sư muội đi không được à…

Thấy Vân Thâm dùng tốc độ nhanh nhất xuống giường khoác áo, Đường Dạ nhíu mày ngăn anh ta lại: "Satan, miệng vết thương của anh còn chưa liền đâu, không được phép xuống giường."

Phong Tiêu Tiêu gật đầu lia lịa phụ họa: "Đúng nha, đúng nha, hơn nữa tôi cảm thấy chắc chắn Lục Đình Kiêu đã đến đó rồi, chúng ta không cần chạy đến đó góp vui đâu…"

Đường Dạ miết miết ấn đường, bất lực nhìn Phong Tiêu Tiêu một cái: "…"

Phong Tiêu Tiêu đần ra: "Muội lại nói sai cái gì à?"

Bởi vì cái mồm quang quác của Phong Tiêu Tiêu, Đường Dạ biết mình có khuyên thế nào cũng vô dụng, chỉ đành trơ mắt nhìn Vân Thâm xuống giường tập trung một nhóm tinh nhuệ hai mươi người, tự mình dẫn người đến phân bộ của bang Thanh Huyền ở ngoại ô.

Khi đoàn người ùn ùn kéo đến địa điểm mà Ninh Tịch bị bắt cóc, liền đụng phải đoàn người của Lục Đình Kiêu.

Phong Tiêu Tiêu nhìn cái núi băng dẫn đầu phía đối diện rồi lại liếc sang lão Đại nhà mình, tặc lưỡi chậc chậc: "Đây đúng là một kì quan trăm năm khó gặp mà… Cái bang Thanh Huyền này cũng có mặt mũi thật, có thế khiến cho hai người cùng đích thân dẫn người đến tận cửa thế này, đúng là đáng được ghi chép vào sử sách bang phái rồi đấy…"

Đằng sau lưng Lục Đình Kiêu, vẻ mặt Thạch Tiêu méo xẹo.

Tuy rằng bây giờ cậu ta là vệ sĩ của Ninh Tịch nhưng thực tế lại chẳng có tác dụng gì cả, để tránh khỏi cái tiếng chảnh chọe mà cậu ta chỉ có thể đi theo Ninh Tịch khi cô tham gia những sự kiện có khá nhiều người tham gia.
 

Hoa Tử

Sưu tầm
Tham gia
24/9/19
Bài viết
6,657
Điểm cảm xúc
685
Điểm
113
Chương 1524: Vui mừng đón vào cửa
Nhưng mà, lúc bình thường khi Ninh Tịch đóng phim, cậu ta không thể theo cùng chỉ có thể ngồi trong xe hoặc âm thầm bảo vệ. Với lại cộng thêm giá trị võ lực của bà chủ nữa thì mỗi ngày cậu ta đều nhàn hạ đến mọc mốc, chẳng có một cơ hội nào để thể hiện, tốt xầu gì thì Hùng Chí cũng được bà chủ sai đi bảo vệ chị họ của cô ấy…

Đang tiếc nuối như thế thì bà chủ đột nhiên lại xảy ra chuyện thật, sau khi bà chủ kết thúc công việc rồi mà mãi chưa thấy đâu, điều tra ra mới hay bà chủ bị người ta bắt cóc, vốn dĩ cậu ta đang chuẩn bị tự mình đến cứu giá, không ngờ Boss lại biết mất rồi hơn nữa còn tự mình dẫn quân đến nữa…

Cái này thì thôi không tính nhưng cái đám người đối diện đến đây làm cái khỉ gì thế?

Thạch Tiêu cảm thấy mình không thể cứ ngồi yên chờ chết thế được, bằng không thì đừng nói là lập công ngay đến cả cặn bã còn chẳng thừa lại cho cậu ta vét ấy, thế nên lập tức chủ động lên tiếng: "Boss, em đi thăm dò tình hình!"

"Từ từ." Lục Đình Kiêu không đồng ý, ánh mắt sắc bén của anh nhìn về phía cánh cửa lớn.

Cùng lúc đó, Vân Thâm ở phía đối diện cũng đang nhìn chằm chằm vào cánh cửa đang đóng chặt đó, đôi mắt lạnh lẽo âm trầm đến mức khiến mọi người câm như hến.

Đường Dạ đứng bên cạnh nhíu mày nói: "Chỉ sợ là có biến, bảo mọi người cẩn thận một chút."

Phong Tiêu Tiêu cũng không tự chủ được mà đề cao cảnh giác: "Đúng là có gì đó lạ lạ, tại sao ngay đến một đứa gác cửa cũng không có? Quả thực là yên tĩnh đến mức kì quái… người ở đây đâu hết rồi? Có đúng là Tiểu sư muội đang ở trong đó không? Chết tiệt, không lẽ Tiểu sư muội đã xảy ra chuyện rồi? Đám bang Thanh Huyền này to gan thật."

...

Phòng khách lớn sâu trong đạo quán.

Gã đại ca khổ sở nào đó đang đích thân rót rượu cho Ninh Tịch.

Đây là rượu quý mà gã ta cất giữ bao nhiêu năm nay, một giọt rượu cũng không nỡ lãng phí đấy!!!

Tiền tài, gái đẹp, rượu ngon… cái nào gã ta cũng dùng rồi nhưng mà cái đứa con gái ngồi gác chân trên ghế đang vui đến quên cả trời đất kia vẫn chẳng hề có ý định rời đi…

Mà thảm nhất là ngoại trừ thái độ dịu dàng đối với mấy đứa con gái ra thì cô ta đối xử với đám đàn ông đúng là tàn nhẫn, hành hạ đủ kiểu, thất thường khó đoán, bọn họ sắp bị cô ta chơi chết đến nơi rồi đây!

Gã hung dữ sau khi lên mạng search các cách xem làm thế nào để lấy lòng con gái thì một gã mặt mũi méo xệch sán lại gần tên đại ca: "Tại sao cô ta vẫn chưa đi thế?"

"Mày hỏi tao thì tao hỏi ai!"

Đúng lúc này, một tên tiểu lâu la thở hồng hộc chạy đến trước mặt đại ca nhà mình: "Đại ca! Bên ngoài… bên ngoài…"

"Bên ngoài làm sao?" Gã đại ca mất kiên nhẫn quát lên.

"Có người đến! Rất nhiều người… nhiều lắm lắm luôn… em thấy hình như họ đến để cứu bà chị này hay sao ấy…"

"Có thật không?" Hai mắt gã đại ca lập tức sáng rực như hai cái đèn pha ô tô, sau đó vội gọi mấy đứa đàn em thân thiết trong bang nhân lúc Ninh Tịch còn đang dỗ mấy cô em xinh đẹp lẩn ra cửa.

Ngoài cửa, lúc tất cả mọi người còn đang vì tình hình quỷ dị này mà bất an, đang tính toán bàn bạc kế sách thì "két" một tiếng, cánh cửa lớn của đạo quán đột nhiên bị ai đó đẩy ra từ bên trong.

Trong khoảnh khắc đó, tất cả người của Lục Đình Kiêu và Vân Thâm đều chĩa súng về phía cửa.

Tên đại ca dẫn đầu vội giơ cao hai tay đầu hàng: "Đừng đừng đừng… đừng kích động!!! Xin hỏi các vị có phải đến cứu bà… là đến cứu cô Ninh đúng không?"

Bọn họ chỉ dám đứng ở ngưỡng cửa không dám bước ra ngoài, bởi vì nếu vượt quá khoảng cách nhất định, thiết bị dẫn nổ ở chỗ Ninh Tịch sẽ phát ra tiếng cảnh báo.

"Biết sao còn không mau thả người!" Thạch Tiêu quát to.

Gã đại ca nghe thấy vậy lập tức quỳ rạp xuống đất nước mắt đầm đìa, mừng đến phát khóc: "Tốt quá rồi! Tốt quá rồi! Các người cuối cùng cũng đến rồi!"

Đám lâu la đằng sau gã ta cùng vui mừng khôn xiết, lập tức kích động mở rộng cửa lớn hân hoan chào đón bọn họ vào trong: "Mời vào, mời vào! Các vị mau vào đi!"

Lục Đình Kiêu: "…"

Vân Thâm: "…"

Đường Dạ: "…"

Phong Tiêu Tiêu: "…"
 

Hoa Tử

Sưu tầm
Tham gia
24/9/19
Bài viết
6,657
Điểm cảm xúc
685
Điểm
113
Chương 1525: Người nghe thấy mà đau lòng rơi lệ
Khóe miệng Phong Tiêu Tiêu giật giật: "Có phải tôi nhầm không vậy? Vì cái mông gì mà tôi cảm thấy cái đám này trông vui như mẹ đẻ em bé thế nhỉ?"

Chẳng lẽ có âm mưu mới gì đó mà cô không biết à?

Gã đại ca kích động gào khóc nửa ngày mới coi như là bò dậy được, vẻ mặt đầy mong chờ chỉ sợ bọn họ đi mất: "Các vị khách quý, xin thứ lỗi cho tôi đã không tiếp đón từ xa, xin mời vào, các vị nhanh vào đi ạ…"

Không tiếp đón từ xa là có ý gì?

Chuyện này càng lúc càng quỷ dị.

Đương nhiên, với cái tổ hợp hung tàn này của bọn họ thì kể cả có mưu kế gì đi chăng nữa cũng chẳng thấm vào đâu.

Có lẽ thấy mục đích của cả hai bên đều giống nhau nên Vân Thâm và Lục Đình Kiêu liếc nhìn nhau một cái, trao đổi ý kiến rồi sau đó mới ra lệnh cho mọi người đi vào.

"Xin mời đi bên này!" Gã đại ca đích thân đi trước dẫn đường, khóe mắt mang theo nước mắt kích động, mấy tên đàn em bên cạnh cũng vui vẻ đi vào trong phòng khách.

Sau đó, trong đại sảnh vang lên tiếng bước chân rầm rầm, rất nhiều người chạy ra, khi nhìn thấy bọn họ thì y như thể nhìn thấy thiên sứ, biểu cảm vui mừng phấn khởi, thậm chí, còn có người không ngừng lẩm bẩm: "Tốt quá rồi, tốt quá rồi… cuối cùng cũng có người đến cứu chúng ta rồi…"

Hả?

Rốt cuộc là cái quỷ gì vậy?

Vân Thâm và Lục Đình Kiêu dẫn đầu đi vào trước, Phong Tiêu Tiêu, Đường Dạ, Thạch Tiêu đi theo sau, cùng với một đám tinh anh vẻ mặt đằng đằng sát khí đi vào đại sảnh phía sâu bên trong.

Tình hình càng lúc càng khác thường, bọn họ không khỏi đề cao cảnh giác hơn nữa. Khi chỉ cách cánh cửa đại sảnh mấy bước, dây thần kinh của tất cả đã căng lên như dây đàn…

Sau đó, Lục Đình Kiêu và Vân Thâm đứng từ xa nhìn thấy cái người chết tiệt nào đó khiến bọn họ lo sốt vó đang bắt chéo hai chân ngồi trên một cái ghế trải da hổ rộng rãi. Bên cạnh còn có một đám cô em xinh tươi đang vây quanh, người bóp vai, người đấm lưng, người rót rượu, còn có cả người đứng quạt… những người khác thì đang đánh đàn, khiêu vũ.

Đám đàn ông lại đang bày trò làm xiếc, kẻ đội táo lên đầu, thằng dùng ngực đập đá, thậm chí còn có kẻ đang cầm thanh gỗ tấu hài nữa…

Đây đâu phải là bị bắt cóc đâu, có mà chiếm núi xưng vương thì có.

Lục Đình Kiêu, Vân Thâm và tất cả mọi người đứng ở cửa: "…"

Gã đại ca thấy bọn họ đứng im không động đậy liền sốt ruột: "Các vị đại ca, làm phiền các anh mau đưa cô Ninh đi hộ em với! Bọn em thật sự không hề tổn thương đến một sợi lông chân của cô ấy…" Bà cô này làm tổn thương chúng tôi thì có!

"Là bọn em có mắt mà không nhìn thấy Thái Sơn, bọn em biết sai rồi. Ngay từ đầu, bọn em đã muốn mời cô Ninh về rồi nhưng mà cô ấy lại không chịu, cách nào dùng được bọn em đã dùng hết rồi, bọn em thực sự là hết cách rồi…"

Mau đưa nữ ma đầu này đi đi!

Những người khác đứng bên cạnh nước mắt rơi như mưa liên tiếp phụ họa lời của gã: "Bọn em chỉ nghe lệnh mà làm để kiếm miếng cơm đổ vào mồm mà thôi, hơn nữa bọn em thực sự không động đên một cọng tóc của chị ấy đâu ạ!"

"Em còn chưa lấy được vợ mà…"

"Sau này em nhất định sẽ cải tà quy chính…"

Một đám đàn ông khóc lóc thảm thiết quả thật khiến người nghe thấy phải đau lòng rơi lệ.

Thực ra cũng không thể trách bọn họ được, Ninh Tịch mà nổi cơn tam bành lên thì cách thức hành hạ người khác quả đúng là rất thê thảm, đặc biệt còn rất giỏi chơi trò tâm lý, dự là Ninh Tịch đã để lại bóng ma không nhỏ cho đám người này.

Phong Tiêu Tiêu: "Thật… thật đáng thương…"

Trong phòng, những người khác cũng phát hiện ra sự khác thường ở cửa vì vậy mà quay ra nhìn, Ninh Tịch cũng ngẩng đầu lên, vừa mới liếc một cái thì ngụm rượu trong mồm đã phọt ra ngoài…

"Ôi đệt!!!"
 
Trạng thái
Không mở trả lời sau này.

Bạn nên xem

Top