Trạng thái
Không mở trả lời sau này.
[Ngôn tình] Chọc Tức Vợ Yêu - Mua Một Tặng Một - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

Hoa Tử

Sưu tầm
Tham gia
24/9/19
Bài viết
6,297
Điểm cảm xúc
604
Điểm
113
Chương 1512: Cô ấy nợ anh, tôi sẽ trả
Trong phòng bệnh.

Vân Thâm cũng không hôn mê lâu, anh ta vốn chỉ bị thương ngoài da, chỉ cần cầm được máu là sẽ không sao.

Khi anh ta hôn mê trông rất yên bình, mái tóc bạc ngoan ngoãn phủ lên trán, che khuất nửa gương mặt, thậm chí trông còn có vẻ yếu ớt, khác hẳn với dáng vẻ gợi đòn không ai bì nổi lúc bình thường.

Có điều, khi anh ta mở mắt ra, cả người liền như được khoác lên lớp trang bị trong chớp mắt, lập tức biến thành một người khác.

Đầu tiên, trong đôi đồng tử của anh ta lóe lên một tia cảnh giác ác liệt, cấp tốc quét mắt nhìn quanh đến khi nhìn thấy cô gái đứng bên giường thì vẻ thâm hiểm trong mắt mới lui đi, nhường chỗ cho biếng nhác, bất cần đời: "Hừm, xem ra là không chết rồi…"

"Xì!" Ninh Tịch tức giận trừng anh ta một cái: "Có ai lại nói chữ "chết" trong bệnh viện như thế không hả?"

Vẻ mặt Vân Thâm có mấy phần tiếc nuối: "Thật thất vọng…"

Ninh Tịch câm nín: "Thất vọng vì không chết à?"

Vân Thâm như cười như không nhìn cô: "Đột nhiên thật muốn xem xem, nếu như tôi chết rồi thì em sẽ có vẻ mặt gì…"

Ninh Tịch: "..."

Cái tên thần kinh này!

"Darling à, tôi lại cứu em một lần đó!" Mắt Vân Thâm đột nhiên lóe sáng, hứng thú nói.

Ninh Tịch một bộ không còn gì có thể đen hơn, cô cảnh giác nói: "Đừng có mà đào hố cho tôi nữa…"

Có trời mới biết cô hi vọng người bị thương là cô biết nhường nào!

Vân Thâm cười cười: "Tốt xấu gì cũng vì em mà chảy nhiều máu như thế, em ở lại chăm sóc tôi đến khi nào tôi hồi phục chắc là không vấn đề gì chứ?"

Ninh Tịch vốn cho là Vân Thâm sẽ nêu ra yêu cầu gì quá đáng cơ, nếu thế thì cô sẽ lập tức từ chối thẳng thừng luôn. Nhưng, tên này sao lại đột nhiên bình thường thế này, yêu cầu cũng không có gì là quá quắt cả khiến cô không biết nên đáp ra sao nữa…

"Darling à, gọt táo giúp tôi đi~"

Ninh Tịch còn chưa đồng ý, người nào đó đã tủm tỉm yêu cầu như ông lớn.

Ninh Tịch cau mày lại, ánh mắt cô rơi xuống lớp băng vải trên vai Vân Thâm, sau một hồi do dự cuối cùng vẫn bước tới cầm quả táo cạnh đó lên, đang chuẩn bị gọt thì sau lưng đột nhiên có một bàn tay vươn tới.

Chẳng biết Lục Đình Kiêu vào phòng từ bao giờ, nhận lấy quả táo và dao gọt trong tay Ninh Tịch một cách tự nhiên: "Để anh."

Vân Thâm nhìn thấy người tới thì liền cười mà như không nhìn anh.

Động tác của Lục Đình Kiêu rất thuần thục và nhanh chóng, một lát thôi đã gọt xong một quả táo, vỏ táo dính liền nhau không gãy chỗ nào.

Ngón tay thon dài của Lục Đình Kiêu cầm quả táo đưa về phía người đàn ông đang nằm trên giường bệnh, mặt không đổi sắc nói: "Cô ấy nợ anh, tôi sẽ trả."

"Đình Kiêu..." Nghe thấy câu nói này, trong lòng Ninh Tịch bỗng trào dâng một cảm xúc khó nói nổi nên lời.

Trên giường bệnh, Vân Thâm hơi hơi nheo mắt lại lộ ra tia sắc bén nhưng vẻ mặt lại chẳng thể hiện gì cả, anh nhìn lướt qua quả táo trong tay Lục Đình Kiêu vừa vờ ghét bỏ vừa nói: "Tôi chỉ ăn táo đã được cắt gọt thành hình con thỏ thôi."

Ninh Tịch: "..." Đủ rồi đấy nha!!!

Lục Đình Kiêu thì lại không hề tức giận gì cả, anh tìm một cái khay rồi lập tức lưu loát khắc táo thành hình con thỏ.

"Đột nhiên lại không muốn ăn táo nữa rồi!" Vân Thâm bĩu bĩu môi, đôi mắt khiến người ta hồn xiêu phách lạc khẽ đảo tròn: "Giúp tôi thay quần áo…"

Cuối cùng thì Ninh Tịch cũng không nhịn nổi nữa, dáng vẻ như "anh thế mà cũng dám vấy bẩn vợ tôi à, tôi phải cắn chết anh": "Này, này! Đủ rồi đó nha!" Con hàng này vốn không kỵ nam nữ, không phải là coi trọng anh yêu nhà cô đó chứ hừm hừm…
 

Hoa Tử

Sưu tầm
Tham gia
24/9/19
Bài viết
6,297
Điểm cảm xúc
604
Điểm
113
Chương 1513: Tôi không hứng thú với đàn ông
Thật ra có một thời gian dài Ninh Tịch nghi ngờ Vân Thâm thích đàn ông. Dù sao thì giai đoạn trước khi về nước, cô vẫn luôn cải trang thành nam xuất hiện trước mặt anh ta, giả nam lâu đến nỗi ngay cả cô cũng sắp quên giới tính thật của mình, còn nhớ lúc trước vân Thâm đề nghị yêu nhau, cô còn kinh sợ đến nỗi ba hồn thoát khỏi xác luôn, lúc đó liền bật luôn: "Ông không chơi gay...

Sau đó, cô còn âm thầm thảo luận với Tam sư tỷ chuyện này rất nhiều lần, luôn luôn nghi rằng không biết có phải cái tên này thích đàn ông hay không...

Nhìn thấy vẻ mặt của Ninh Tịch, người đàn ông trên giường bệnh khẽ cười một tiêng: "Yên tâm, tôi không có hứng thú với đàn ông."

Ninh Tịch vẫn tỏ vẻ cảnh giác như cũ: "Tự anh nghĩ xem lời này của anh đáng tin hay không? còn nữa, tuy lần này là anh giúp tôi nhưng lúc anh chảy máu ào ào như "dì cả" đến, suýt ngỏm củ tỏi thì Lục Đình Kiêu cũng đã truyền máu cứu anh rồi, chúng ta coi như huề nhau..

Vân Thâm nghe vậy liền có hơi trầm ngâm nhưng không biết nghĩ gì mà lại hờ hững nói: "Thân là tộc trưởng của Lục thị và cũng là người chèo lái tập đoàn Lục thị, em cho rằng Lục gia không có máu lưu trữ sao? Thê mà anh ta lại muốn đích thân truyền máu cho tôi..

"Ài, Darling này, cái chiêu khổ nhục kê nông cạn như vậy mà em cũng không nhìn ra? óc của em... vứt cho chó ăn rồi à?"

Vừa dứt lời, ánh mắt của Lục Đình Kiêu lập tức lạnh xuống, lạnh lẽo nhìn người đàn ông đang tỏ vẻ khiêu khích trên giường bệnh, đồng thời trong mắt cũng có một tia lo lắng khó lòng nhận thấy được.

Mà, Ninh Tịch nghe vân Thâm nói xong thì có chút giật mình mà ngẩn ra nhìn Lục Đình Kiêu, sau đó ngay lập tức lao vào lòng anh, lúc ngẩng đầu lên vẻ mặt cô đã đầy sự cảm động: "Anh yêu... cảm ơn anh..."

Trong đầu cô lúc này bỗng vang lên câu nói của Lục Đình Kiêu lúc trước: "Anh chỉ muốn nói với em, không có bất kỳ ai, bất kỳ chuyện gì có thể ảnh hưởng đến quyết định của em. Điều em cần cân nhắc chỉ có anh, chỉ có một việc mà thôi, đó là... em có thích anh hay không"

và, anh thật sự làm như thế, thậm chí vì không để cô phải tự trách còn không ngại tự mình hiến máu cho vân Thâm, chỉ vì để trả nhân tình mà cô nợ cho vân Thâm.

Lục Đình Kiêu thở nhẹ một hơi, ánh mắt nhìn cô gái trong lòng mình vô cùng dịu dàng, giữa bọn họ xưa nay chẳng cần phải giải thích.

về phần Vân Thâm, nhìn hai người ôm nhau trước mặt suýt nữa thì tức đến mức ói ra máu:"..."

"Khụ..." Đường Dạ ở cửa phòng bệnh kịp thời mở miệng cứu vớt lão Đại nhà mình: "Tiểu sư muội, hai người có thể về rồi, ở đây đã có huynh lo."

Ninh Tịch gãi gãi đầu: "ừm, thế này thì không hay lắm, muội vẫn nên ở lại đây giúp thôi, dù sao thì nguyên nhân cũng từ muội mà ra..."

Đường Dạ thở dài rồi đành uyển chuyển nói: "Hai người ỏ đây... sẽ khiến cho tâm trạng của bệnh nhân bất ổn."

Lúc này Ninh Tịch mới phán hiện ra mình lại không cẩn thận mà ngược thêm một chú chó nữa rồi, ánh mắt vân Thâm hiện tại như đã muốn giết người, thê là cô lập tức kéo Lục Đĩnh Kiêu chạy biên ra ngoài: "Khụ khụ... thê ha... Đại sư huynh cần gì thì liên lạc với muội nhé, bái bai..."

Sau khi Ninh Tịch và Lục Đình Kiêu đi rồi, vẻ mặt người đàn ông trên giường bệnh vẫn không vui nổi: "Nhiều chuyện."

Đường Dạ đẩy kính mắt, nói sang chuyện khác: "Sư phụ đang trên đường tới đây."

Nghe thế sắc mặt vân Thâm lại càng kém hơn: "Phiền phức..."

Không lâu sau, ngoài phòng bệnh vang lên tiếng bưốc chân của khoảng ba năm người, cửa phòng bệnh lập tức được đẩy ra, một người đàn ông trung niên mặc áo cổ tàu truyền thống đi tới.
 

Hoa Tử

Sưu tầm
Tham gia
24/9/19
Bài viết
6,297
Điểm cảm xúc
604
Điểm
113
Chương 1514: Thứ con bị cướp còn nhìu hơn
Ông ta liếc nhìn vân Thâm trên giường bệnh một chút, vẻ mặt lập tức trở nên khó coi vô cùng: "Hồ đồ!"

Nói xong lại nhìn về Đường Dạ, trầm mặt nói: "Không phải là đã dặn đi dặn lại con phải trông chừng nó à?"

Đường Dạ lập tức nhận sai: "Là lỗi của con."

Trên thực tế, anh vốn cũng chẳng trông chừng gì, bởi vì có muốn cũng chẳng trông nổi.

"Chuyện này là sao?" Có vẻ như Kiều Dịch cũng biết tính tình của Vân Thâm nên chỉ đành áp chê lửa giận lại hỏi.

Đường Dạ giải thích đơn giản mọi truyện rồi nói: "Nhóm máu của Satan ở Đê Đô đều được trữ ở nhà họ Lục, con vốn tưởng rằng lần này có thể thừa cơ ra tay... Nhưng không ngờ Lục Đình Kiêu lại đích thân tới đây truyền máu cho Satan..."

"Hừ..." Trên giường bệnh, vân Thâm "hừ" một tiếng, ra vẻ ghét bỏ máu của người nào đó.

Kiều Dịch đổi thái độ nói: "A Thâm, không phải là Tiểu Tịch không có tình cảm với con, chỉ là bên ngoài có nhiều cám dỗ như thế. Lục Đình Kiêu lại quen dùng thủ đoạn, con bé bị mê hoặc nhất thời cũng là chuyện bình thường. Các cô gái trẻ ấy à, sao mà chống cự lại được một người đàn ông hấp dẫn như Lục Đình Kiêu..."

Nói đến đây, Kiều Dịch lại đổi giọng: "Nhưng mà, nêu một ngày kia con cướp được hết của người nọ, đến lúc tên đó không còn gì cả, con cho là còn có cô nào muốn theo nữa không? Trái lại, nếu như con không tranh, chỉ sợ thứ con bị cướp đi còn nhiều hơn, bao gồm cả... Đường Tịch."

Kiều Dịch nói đến đó thì không nói gì nữa, trước khi ra khỏi phòng bệnh thì ông đưa mắt ra hiệu cho Đường Dạ đi cùng, Đường Dạ chỉ có thể đi theo ra ngoài.

Vì Đường Dạ đã bao cả tầng nên trên tầng này không có ai hết, khu hành lang không có hơi người lại thêm phần lạnh lẽo và tĩnh mịch.

Vừa ra khỏi phòng bệnh, sát ý đã tràn khắp ra mặt Kiều Dịch: "A Dạ, con khiên ta quá thất vọng!"

Đường Dạ lập tức nửa quỳ xuống cúi thấp đầu nói: "Thân thủ của Đường Lãng tiến bộ rất nhanh..."

"Đừng nói với ta rằng ngay cả con cũng không phải là đối thủ của nó."

"Dạ." Đường Dạ trả lời không do dự.

Kiều Dịch cúi xuống nhìn Đường Dạ, xem vẻ mặt thì có vẻ đang nghi ngờ Đường Dạ cố ý nhường.

Một lúc lâu sau, cuối cùng Kiều Dịch mới nói: "Thôi được rồi... ta đành phải tự mình đi một chuyến để giải quyết nghiệp chướng vậy!"

Tay Đường Dạ nhất thời xiết chặt lại: "Sư phụ..."

Lúc này, cuối hành lang bỗng có tiếng bước chân dồn dập, trong không gian yên tĩnh lại càng rõ ràng.

Nghe thấy tiếng bước chần quen thuộc này, Đường Dạ vô thức ngẩng phắt đầu lên...

"Đường Lãng..." Nhìn thấy người tới, sắc mặt của Đường Dạ lập tức thay đổi.

Sát khí quanh Kiều Dịch lập tức tăng mạnh, ánh mắt đầy vẻ thâm hiểm nhìn người đệ tử ngày xưa: "Nghiệt chướng... còn dám xuất hiện trước mặt ta sao!"

Đường Lãng vẫn tỏ vẻ không tim không phổi như trước, cười hì hì: "Đã lâu không gặp nên cố ý tới hỏi thăm Sư phụ đại nhân ngài ~ "

Ánh mắt Kiều Dịch nhìn anh ta như thể nhìn một người chết: "Để lại di ngôn cuối cùng trước khi chết đi."

"Hờ hờ..." Đường Lãng cười thấp một tiếng, ngẩng đầu nhìn Đường Dạ lúc này đã loạn cào cào trong lòng: "Đại sư huynh, huynh thấy rồi đó đệ sắp chết rồi, nếu không thì huynh để đệ gặp lại tài khoản bé nhỏ của đệ lần cuối được không?"

Đường Dạ:"..."

Ngay lúc Đường Lãng nói xong từ cuối cùng thì Kiều Dịch lập tức xông tới không chút do dự.

Nhìn hai người đánh nhau kịch liệt trưỏc mặt, một người là huynh đệ lớn lên từ bé, một người là sư phụ có công ơn dưỡng dục như cha, khuôn mặt Đường Dạ không còn chút máu nào, trong lòng đấu tranh giằng xé đến nỗi máu chảy đầm đìa...
 

Hoa Tử

Sưu tầm
Tham gia
24/9/19
Bài viết
6,297
Điểm cảm xúc
604
Điểm
113
Chương 1515: Sẽ không nương tay
Đương nhiên người Đường Dạ lo hơn vẫn là Đường Lãng, đấu với sư phụ thì Đường Lãng không hề có chút phần thắng nào cả…

Đường Lãng bị Kiều Dịch đánh lui từng bước, nhiều lần rơi vào nguy hiểm, lúc này Đường Dạ đã không thể giương mắt nhìn tiếp nữa.

Quả nhiên, Đường Lãng đến mười chiêu cũng không đỡ nổi, mắt thấy Kiều Dịch lại đánh về Đường Lãng, mặt Đường Dạ lập tức biến sắc đang muốn ra tay thì không ngờ Đường Lãng lại y như một con cá trạch trơn trượt lẩn tránh được đòn hiểm này.

Sau đó, Đường Lãng đứng cách Kiều Dịch ba bước, ung dung cười nói: "Sư phụ, con đã nhường người mười chiêu, tiếp đây người phải cẩn thận đó nha ~"

"Ngông cuồng!" Kiều Dịch nghe vậy thì giận tím mặt, đòn tấn công càng mạnh mẽ hơn.

Nhưng lần này, Đường Lãng lại không giữ phòng thủ như vừa rồi nữa mà ra tay tấn công, chiêu nào chiêu nấy đều sắc bén. Tất cả những gì Đường Lãng biết đều do Kiều Dịch tự tay dạy, Kiều Dịch hiểu rõ anh ta, nhưng đổi lại Đường Lãng cũng biết không ít về Kiều Dịch…

Đường Dạ nói thân thủ của Đường Lãng tiến bộ cũng không phải là hoàn toàn lừa gạt Kiều Dịch, chỉ một thời gian ngắn không gặp mà thân thủ của Đường Lãng đã khiến Kiều Dịch phải kinh ngạc.

Cuối cùng, hai người đánh ngang tay nhau, sau trăm chiêu vì Đường Lãng còn trẻ, sức lực dồi dào nên dần dần chiếm thế thượng phong…

Cuối cùng, khi năm ngón tay của Đường Lãng như móng vuốt chim ưng lao về phía cổ họng của Kiều Dịch…

"Đường Lãng!!!" Đường Dạ bỗng nhiên ra tay, hiểm hóc đỡ lấy chiêu này của Đường Lãng.

Còn Kiều Dịch thì lộ rõ vẻ khiếp sợ, dường như còn chưa tỉnh táo lại từ chuyện mình bị đồ đệ đánh bại…

Thấy Đường Dạ ra tay, Đường Lãng cũng không tiếp tục nữa mà dùng ánh mắt lạnh lẽo chưa từng thấy nhìn Kiều Dịch nói: "Sư phụ, lần này xem như là để trả ơn dưỡng dục của người, lần tới con sẽ không nương tay nữa."

Nói xong liền xoay người bỏ đi.

Các đốt ngón tay của Kiều Dịch siết chặt lại kêu "kẽo kẹt": "Tên nghiệt chướng này!!! Nghiệt chướng!!!"

Ông ta đã sớm biết thiên phú của Đường Lãng rất cao, chỉ là tính tình lười nhác, nếu như nó dụng tâm được bằng một phần mười của Đường Dạ thì chuyện nó trở nên siêu việt ông ta cũng chỉ là chuyện sớm hay muộn.

Mặc dù đã sớm biết điều này nhưng hiện tại, khi chứng kiến tốc độ tiến bộ kinh khủng của Đường Lãng vẫn khiến ông ta phải khiếp sợ, đồng thời đây cũng là nguyên nhân tại sao ông ta lại phải vội vã diệt trừ Đường Lãng.

Nhưng, tình hình bây giờ càng lúc càng khó giải quyết, Đường Dạ không ra tay giết nó được, mà Lục Đình Kiêu lại âm thầm cho người cản trở nên những người ông ta phái đi cũng đã thất bại nhiều lần….

Được rồi, cũng chỉ là một con cá râu ria, không vội, bây giờ việc khẩn cấp trước mắt vẫn là nhà họ Lục…

...

Văn phòng tổng giám đốc của tập đoàn Lục thị.

Lục Cảnh Lễ điều tra rõ ràng rồi liền chạy tới báo cáo với Lục Đình Kiêu: "Anh, em đã điều tra rồi… Chuyện camera rơi đúng là ngoài ý muốn!"

Lục Đình Kiêu nghe vậy cũng không bảo Lục Cảnh Lễ ra ngoài mà nói: "Video."

Lúc quay không chỉ có một chiếc camera treo trên cao bị rơi xuống mà còn có camera quay lại toàn bộ mọi chuyện xảy ra nữa, chắc chắn Lục Cảnh Lễ đã xem rồi.

"Ấy…" Lục Cảnh Lễ tỏ vẻ khó xử, khẽ ho một tiếng nói: "Anh, em đã điều tra rồi, không sai đâu, không cần phải xem đâu?"

Lục Đình Kiêu không nói gì mà chỉ ngẩng đầu nhìn Lục Cảnh Lễ.

Lục Cảnh Lễ bị ánh mắt sắc bén của ông anh nhìn chằm chằm mà sợ đến nỗi run một cái, nhưng vẫn cố gắng chịu đựng không giao ra: "Anh, anh thật là, chẳng nhẽ anh còn không tin vào năng lực làm việc của em à?"
 

Hoa Tử

Sưu tầm
Tham gia
24/9/19
Bài viết
6,297
Điểm cảm xúc
604
Điểm
113
Chương 1516: Chỗ đứng trong lòng cô
Nhưng mà... Lục Cảnh Lễ càng đùn đẩy thì càng chứng minh là có vấn đề...

Lục Cảnh Lễ lại từ chối giao video lần nữa thì Lục Đình Kiêu chẳng nói gì mà quay đầu nhìn về phía máy tính để bàn.

Lục Cảnh Lễ cứ nghĩ là trót lọt rồi không ngờ lại lập tức nghe thấy âm thanh quen thuộc phát ra từ cái máy tính Lục Đình Kiêu đang ngồi...

"Đối xử với yêu nữ không cần nói đạo nghĩa, mọi người cùng nhau xông lên", đây là phần âm thanh của quần chúng đang diễn.

"A a a a Ninh Tịch!!!" Đây là tiếng hét của nhân viên trong đoàn làm phim.

"Vân Thâm!!!" Đây là tiếng Ninh Tịch kinh hoảng hét lên.

Con ngươi Lục Cảnh Lễ cũng sắp rớt ra ngoài rồi, anh chàng xoắn xuýt chạy đến gần màn hình của Lục Đình Kiêu, quả nhiên đã thấy cái đoạn video vốn nên nằm trong email của anh ta đang được bật trên màn hình.

"Sao anh lại hack máy tính của em! Sao anh có thể phũ phàng thế hả!"

Lục Đình Kiêu liếc em trai mình một cái, ánh mắt kia tựa như đang nói rằng "đối phó với chú mà anh đây cần phải hack máy tính?".

Vì thế một giây sau, Lục Cảnh Lễ đau thương phát hiện ra anh trai mình đang quang minh chính đại đăng nhập vào email của mình: "Cái gì thế này! Sao anh biết mật khẩu email của em!"

Đoạn video vẫn còn đang chạy tiếp, lúc này Lục Cảnh Lễ muốn ngăn cũng đã không ngăn nổi. Anh ta chỉ có thể trơ mắt nhìn anh trai mình xem được thái độ vô cùng lo lắng của Ninh Tịch đối với Vân Thâm...

"Khụ, anh Hai nè, thật ra thì cũng chẳng có gì đâu, dù sao tên kia cũng là vì Tiểu Tịch Tịch nên mới bị thương! Chị ấy khẩn trương như thế cũng là chuyện bình thường..." Câu an ủi này của Lục Cảnh Lễ quả thật có chút tự vả vào miệng mình.

Nếu không có cái gì thì vừa nãy anh ta kiên quyết không cho anh mình xem là vì lí do gì?

Lục Đình Kiêu lẳng lặng xem đoạn video, sắc mặt bình thản không biểu lộ chút suy nghĩ nào.

Ninh Tịch lo lắng như vậy là vì chuyện này do cô mà ra, là vì Vân Thâm là người có nhóm máu hiếm, là vì Vân Thâm là người ở cạnh cô lúc cuộc đời cô tăm tối nhất...

Tuy rằng Vân Thâm cũng để lại cho cô bóng tối nhưng ít nhiều vẫn khiến cô tiếp tục sống...

Mặc dù, anh gặp cô trước Vân Thâm nhưng lại bỏ lỡ mất quãng thời gian quan trọng nhất của cuộc đời cô...

Cho dù có nói nhiều lí do như thế nào đi nữa thì Lục Đình Kiêu cũng không thể không thừa nhận rằng, địa vị của Vân Thâm trong lòng Ninh Tịch là không thể thay thế.

...

Sau khi Ninh Tịch rời bệnh viện thì bắt đầu trả lời cuộc gọi của mọi người.

Vì đây là chuyện ngoài ý muốn cũng khiến toàn bộ đoàn làm phim rối loạn. Quách Khải Thắng với nhà sản xuất phim cũng sắp phát điên, sau khi bọn họ nhận được điện thoại của Ninh Tịch báo là Vân Thâm không sao thì mới thở phào nhẹ nhõm.

Tiếp theo, Ninh Tịch lại thương lượng với đoàn làm phim xem nên giải quyết những chuyện tiếp theo như nào, tình huống lúc đó vô cùng khẩn cấp cho nên lúc cô cùng Giang Mục Dã đưa người đến bệnh viện cũng bị không ít người đi đường chụp lại rồi đăng lên mạng. Nhưng mà, chỉ cần Vân Thâm không sao thì vấn đề này cũng không lớn, đoàn làm phim vẫn ứng phó được...

...

Ngày hôm sau, Ninh Tịch vẫn đi tới đoàn làm phim như bình thường.

Sự cố ngày hôm qua phát sinh sau khi quay xong cho nên cảnh của Vân Thâm cũng đã qua, không cần quay lại.

Mấy ngày kế tiếp phần lớn đều là cảnh diễn của Ninh Tịch với Mạch Thi Ý.

Kết quả, cô chờ từ sáng tới tận trưa mới nhận được tin cho biết mấy ngày nay Mạnh Thi Ý có chuyện nên không tới được.

Quách Khải Thắng vốn định đánh nhanh diệt gọn đem mấy cảnh cuối cùng quay nốt cho xong, ai ngờ Mạnh Thi Ý lại kéo chân sau nên chỉ có thể bất đắc dĩ ngừng lại, cho mọi người về nghỉ trước.

Ninh Tịch cầm chìa khóa xe đi về phía bãi đỗ xe, cô do dự một chút cuối cùng vẫn quyết định đi đến bệnh viện thăm tên nào đó một chút, rồi qua Tắc Linh. Chờ buổi tối lại chạy qua chỗ Lục Đình Kiêu làm ít món ngon bổ dưỡng cho anh...

"Đứng im!!!"

Ninh Tịch đang lên kế hoạch những chuyện phải làm hôm nay thì bên tai vang lên một tiếng cảnh cáo, đồng thời bên hông cũng bị một vật gì đó cứng ngắc, lạnh lẽo dí sát vào.
 

Hoa Tử

Sưu tầm
Tham gia
24/9/19
Bài viết
6,297
Điểm cảm xúc
604
Điểm
113
Chương 1517: Sao lão đại lại không muốn
Cảm giác này, là cảm giác cô quen đến không thể quen hơn được nữa.

"Xoay người, giơ tay lên!" Tên đàn ông kia lạnh lùng ra lệnh.

Ninh Tịch rất phối hợp giơ hai tay lên rồi quay người lại, sau đó cô thấy một gã đàn ông mặc áo may ô màu đen bó sát, tạng người cao lớn, mặt mũi hưng tợn đang hằm hè cầm súng đe dọa.

Bên cạnh gã cũng có một người đàn ông đang cảnh giác y như thế chĩa súng vào cô, gã thấp giọng giục: "Lên xe!"

Ninh Tịch nhìn về chiếc xe Vans màu trắng bên cạnh, trong xe còn hai gã đàn ông nữa mà cả hai gã này đều có súng, đây tuyệt đối không phải bọn bắt cóc thông thường.

Sau khi cân nhắc, Ninh Tịch xác định cô có chạy cũng không thoát nên ngoan ngoãn phối hợp, đợi tìm được cơ hội rồi thoát thân sau...

Đột nhiên, một cú đập thật mạnh táng thẳng vào đầu Ninh Tịch, chiếc kẹp tóc màu hồng bị văng ra rơi xuống đất -Đó là món quà mà Tiểu Bảo tặng cô hôm sinh nhật...

Ánh mặt Ninh Tịch hơi căng ra, cô đang muốn quay lại nhặt thì tên đàn ông hung dữ kia dẫm thẳng cái kẹp tóc khiến nó nát vụn...

"Loằng ngoằng cái gì! Muốn chết à!!!" Gã đàn ông hung dữ đẩy cô một cái y như đẩy cái bao tải.

Ninh Tịch hít sâu một hơi che đi sát ý ánh lên trong mắt. Cô vừa mới bước lên xe thì đã bị trói gô lại, nhưng chúng không che mắt cô lại.

Điểm này khiến Ninh Tịch khẽ cau mày một chút, không bịt mắt... tức là không để người sống?

"Chúng mày là ai?" Ninh Tịch bình tĩnh đánh giá bốn người này.

Người đang lái xe trên mặt có một vết sẹo bị đao chém rất dài, ngồi kế bên ghế phó lái là một tên tóc vàng miệng ngậm điếu thuốc lá. Bên trái Ninh Tịch là tên đàn ông mặt mũi hung dữ còn bên phải là một người cao gầy.

Ninh Tịch quan sát xong mấy người này thấy thân hình bọn họ rất cường tráng, vừa nhìn đã biết là kẻ được rèn luyện nhưng còn chưa đến cấp bậc sát thủ hay lính đánh thuê như đám Phong Tiêu Tiêu, cho nên có thể loại trừ khả năng là người của Phong Tấn.

Dĩ nhiên, đây cũng chẳng phải hạng lưu manh đầu đường xó chợ bình thường, bốn tên này chắc hẳn cũng là người trong giới, bối cảnh cũng không hề nông...

"Người muốn mạng của mày!" Gã đàn ông hung dữ đang nghịch khẩu súng trong tay âm trầm lên tiếng.

Gã tóc vàng ngồi trên ghế phó lái hưng phấn xoa xoa tay, quay đầu lại nói: "Trước khi giết nó thì cho tôi thoải mái chút đi!"

Gã đàn ông hung dữ trợn mắt trừng tên tóc vàng: "Vậy cũng phải xem lão Đại có muốn không rồi mới đến lượt mày!"

"Ầy... hàng ngon thế này... sao lão Đại lại không muốn chứ!"

"Đừng nói nhảm nữa, bố mày còn chưa nói đâu mày đánh rắm cái gì!"

"Dạ dạ dạ... em theo sau mấy đại ca nhặt chút cơm thừa canh cặn cũng đủ rồi..." Tên tóc vàng cười hí hí, ánh mắt gã nhìn Ninh Tịch vô cùng lộ liễu.

Cô gái ngồi ghế sau da thịt trắng mịn như tuyết, gương mặt nhỏ nhắn tinh xảo khiến người ta thán phục, trên người cô mặc một chiếc váy màu hồng nhạt càng khiến bản thân thêm tươi ngon, khiến người vui thích...

"Chậc chậc... yêu tinh như thế này cơ mà, khó trách sao Đại tiểu thư của chúng ta nhất định phải diệt trừ..." Tên tóc vàng lẩm bẩm.

Nghe đến đây Ninh Tịch đã biết đối phương là người của ai, Mạnh Thi Ý?

Gã hung dữ thấy Ninh Tịch đoán ra cũng chẳng thèm để ý, dù sao thì hôm nay cô nàng này cũng phải chết, có biết hay không cũng chẳng sao!

Mấy người này rất cảnh giác, có lẽ là biết Ninh Tịch có chút thân thủ cho nên dù ở trên xe cũng không quên cầm súng chĩa về phía cô.

Cả đoạn đường đi Ninh Tịch đều rất an phận, cô nhàn nhã nhắm mát dưỡng thần, cô thật sự rất tò mò... bối cảnh trong truyền thuyết của Mạnh Thi Ý rốt cuộc là như thế nào?

Chiếc xe lắc lư đi không biết bao lâu rốt cuộc cũng ngừng lại.
 

Hoa Tử

Sưu tầm
Tham gia
24/9/19
Bài viết
6,297
Điểm cảm xúc
604
Điểm
113
Chương 1518: Chơi chết thì thôi
Cửa xe mở ra, Ninh Tịch bị đẩy xuống.

Trước mặt cô là một ngôi nhà có kiến trúc hơi giống đạo quán, trước cửa có dựng một lá cờ, kí hiệu trên là cờ chỉ có một chữ "Thanh".

Chân mày Ninh Tịch hơi nhướng lên, chậc, Thanh Huyền Bang?

Thì ra là thế...

Sau lưng Mạnh Thi Ý này lại là Thanh Huyền Bang...

Tên tóc vàng vừa nãy gọi cô ta là Đại tiểu thư, chẳng lẽ Mạnh Thi Ý là con gái của Bang chủ Thanh Huyền Bang - Mạnh Chấn Hoàn?

Khó trách, bọn họ lại chẳng có chút kiêng kỵ gì, giữa ban ngày ban mặt mà dám phái người cầm súng bắt trói người ngay ở cái đất Đế Đô này, lại còn chuẩn bị giết cô...

Trung Quốc có vô số bang phái lớn nhỏ, trừ Hắc Hổ Bang của tỉnh D thì thế lực ngầm nổi danh nhất chính là Thanh Huyền Bang. Số người của bang này không tính là nhiều nhất nhưng lực ảnh hưởng lại là lớn nhất, dẫu sao Thanh Huyền Bang này cũng nắm trong tay toàn bộ thế lực ngầm của Đế đô cùng các tỉnh lân cận xung quanh...

Ninh Tịch vừa âm thầm suy đoán vừa theo mấy người kia đi xuyên qua đạo quán đến một chỗ khá sâu.

Đại khái là vì về đến "tổ" của mình cho nên mấy người này buông lỏng không ít, chắc là cảm thấy đã đến đây thì Ninh Tịch có mọc cánh cũng chẳng thể thoát được.

Ninh Tịch quan sát nơi này một chút, chỗ này cũng không tính là quá lớn, số người cũng phân phối khá mỏng nên có lẽ đây chỉ là một chi nhánh nhỏ mà thôi. Dĩ nhiên đối với Mạnh Thi Ý mà nói thì việc vận dụng một bộ phận nhỏ để giết một người thôi cũng đã đủ rồi.

"Lão Đại, người Đại tiểu thư muốn đã đưa tới!" Gã đàn ông hung dữ dùng sức kéo Ninh Tịch đến trước một người.

Chính giữa phòng được đặt một cái ghế lim rất lớn, trên ghế trải một tấm da hổ thượng hạng, một gã đàn ông lưng hùm vai gấu đang trái ôm phải ấp ngồi trên đó.

Thấy Ninh Tịch được mang tới, gã đàn ông đẩy hai người đẹp dáng người nóng bỏng ra mà đứng lên đi tới đánh giá Ninh Tịch một cách đầy hứng thú: "Mày chính là con quỷ nhỏ chán sống, trêu chọc Đại tiểu thư của chúng ta?"

Ninh Tịch không nói gì mà điều chỉnh sắc mặt một chút sao có vẻ giống như đang sợ hãi, nhưng trên thực tế thì đang nhanh chóng đánh giá bốn phía nơi đây.

Lúc ánh mắt cô rơi vào một chiếc rương sắt cách đó không xa thì ánh mắt hơi sáng lên một chút... hừm hừm, thấy được đồ chơi rồi...

"Hỏi mày đó! Không phải nghe nói là cũng có có chút năng lực sao? Sao giờ câm rồi?" Kẻ cầm đầu thấy Ninh Tịch sợ phát run lên thì ý dâm trong mắt lại lan tràn, gã miễn cưỡng đè xuống rồi hỏi đàn em đứng một bên: "Đại tiểu thư nói thế nào?"

Gã đàn ông hung dữ tiến lên cười lạnh một tiếng: "Đại tiểu thư bảo chúng ta quay cho nó mấy bộ phim đặc sắc rồi mặc cho chúng ta chơi... chơi đến chết thì thôi!"

"Ha ha ha ha ha ha... rất hợp ý tao!"" Tên đại ca kia cười lớn, đoán chừng là bình thường gã cũng làm như vậy nên nhanh chóng gọi người tới bày dụng cụ quay phim ra.

"Đại ca, anh trước đi! Để cho chúng em học tập tư thế oai hùng của anh một chút!" Gã tóc vàng ân cần vuốt mông ngựa.

Bởi vì, Ninh Tịch đang bày ra bộ dạng sợ đến mềm nhũn nên xung quanh cô chẳng có bất kì người nào canh chừng, chỉ có tên đại ca chờ không kịp mà hấp tấp cởi áo đi tới cạnh cô...

Chính là lúc này!

Khi tất cả mọi người đều mất cảnh giác...

Mẹ nó chứ, dám làm hỏng kẹp tóc Tiểu Bảo tặng bà à!!! Muốn chơi đúng không! Bà chơi chết chúng mày luôn!

Cái khoảnh khắc gã đàn ông kia nhào tới, Ninh Tịch túm lấy eo gã rồi mò được khẩu súng của gã, sau đó cô lật tay chĩa thẳng họng súng lên trán gã. Trước khi đám người kịp phản ứng thì Ninh Tịch đã kéo gã cầm đầu đến cái rương mà cô chú ý hồi nãy rồi nhanh chóng lấy một một món dụng cụ nhỏ ra nhét thẳng vào mồm ép gã nuốt xuống…
 
Trạng thái
Không mở trả lời sau này.

Bạn nên xem

Top