Trạng thái
Không mở trả lời sau này.
[Ngôn tình] Chọc Tức Vợ Yêu - Mua Một Tặng Một - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

Hoa Tử

Lang thang khắp chốn!
Sưu tầm
Tham gia
24/9/19
Bài viết
6,856
Điểm cảm xúc
751
Điểm
113
Chương 1498: Nhầm lẫn ở đâu
"Gì cơ... Tây Cương..." Tô Lan sững người, nhưng vì bà không biết chữ nên đành giục chồng mình nhìn xem rốt cuộc chuyện này là thế nào.

Đường Thiện vội cầm lấy giấy báo trúng tuyển xem: "Chuyện... Chuyện này là sao? Sao không phải là đại học Đế Đô mà là học viện Tây Cương gì đó thế này... Không phải là gửi nhầm rồi chứ?"

"Nhưng trên đó có viết tên của Tiểu Nặc!" Tuy Tôn Lan không biết chữ, nhưng hai chữ "Đường Nặc" tên con trai bà thì bà vẫn có thể nhận ra được.

Đường lão thái không thể ngờ được kết quả mà mình vẫn luôn vui sướng giờ lại thành ra thế này, bà lo lắng kéo lấy Đường Nặc hỏi: "Tiểu Nặc à... chắc không phải là con không cẩn thận điền nhầm nguyện vọng chứ?"

"Không thể nào! Con tuyệt đối không điền bất cứ trường học Tây Cương nào, hơn nữa lúc điền nguyện vọng phải kiểm tra lại rất nhiều lần, không thể nào lại nhầm lẫn được cả!" Đường Nặc vô cùng chắc chắn.

"Thế... chuyện này là sao? Hay là vì trùng tên nên cái trường Tây Cương gì đó này nó gửi nhầm?" Đường lão thái suy đoán.

Đường Thiện lắc đầu: "Khả năng nhà trường nhầm không cao, nếu nguyện vọng của Tiểu Nặc không điền trường này, vậy sao trường này lại có thông tin của Tiểu Nặc?"

Sắc mặt Tôn Lan tái mét: "Tiểu Nặc, con mau đi tra xem rốt cuộc chuyện này là thế nào đi?"

Đường Nặc đã nhanh chóng đi tra lại rồi, nghe thấy vậy cậu ngẩng khuôn mặt đang sầm mặt từ điện thoại lên: "Một trường loại hai, vì ở vị trí xa xôi nên có chính sách nâng đỡ, hơn 300 điểm là có thể vào rồi..."

"Hai... loại hai... điểm của Tiểu Nặc có thể vào được trường trọng điểm, sao lại thành cái trường rách nát này! Đã thế lại còn xa xôi hẻo lánh, ngồi tàu hỏa cũng mất hai ngày hai đêm! Nghe nói chỗ đó hỗn loạn lắm, trị an lại không tốt... Sao Tiểu Nặc có thể học ở đó được! Chuyện... chuyện này là sao..." Tôn Lan cuống phát khóc cả lên.

Đường Thiện cũng hoảng loạn nói: "Hay... chúng ta cứ đợi thêm xem? Nói không chừng mấy hôm nữa lại nhận được thêm giấy báo nhập học của đại học Đế Đô thì sao?"

Tôn Lan cả giận nói: "Giáo viên đã nói tuyệt đối sẽ không có tình huống này rồi, sao lại nhận được hai thông báo trúng tuyển cùng lúc được! Nếu nhận được giấy báo của trường này thì chắc chắn không vào được đại học Đế Đô! Đúng là tạo nghiệp... Sao số Tiểu Nặc nhà mình lại khổ thế này..."

"Đừng có khóc lóc nữa, cô khóc thì có tác dụng gì!" Đường lão thái thấy Tôn Lan như vậy càng điên tiết hơn.

Lúc này, Ninh Tịch không nhịn được nói: "Giờ muộn quá rồi cũng chẳng liên hệ được với ai cả, chúng ta đợi tới mai gọi điện đến văn phòng trường để hỏi rõ xem sao vậy."

Thấy Ninh Tịch nói vậy, Tôn Lan gật đầu lia lịa: "Đúng đúng đúng... Chúng ta phải gọi điện hỏi cho rõ! Nhất định là nhầm đâu đó rồi!"

Đường Nặc im lặng nhìn trân trân vào tờ thông báo.

Đường Thiện cúi sầm xuống: "Cũng chỉ có thể như vậy được thôi..."

Đường lão thái nhìn Ninh Tịch, cũng không phản bác lại.

Tối hôm đó, cả nhà quây quần lại thảo luận vấn đề của Đường Nặc rất lâu, nhưng cũng chẳng có kết quả gì.

"Chị, giờ muộn quá rồi, chị lái xe về cũng không an toàn, hay hôm nay chị ở lại đây một đêm đi?" Đường Nặc miễn cưỡng lấy tinh lại tinh thần nói với Ninh Tịch.

Ninh Tịch nghĩ một hồi, cuối cùng gật đầu: "Ukm."

Vốn dĩ cô định về Đế Đô ngay trong tối nay, nhưng giờ tình hình của Đường Nặc thế này, cô cũng không yên tâm nên đồng ý ở lại, sau đó cô liền nhắn tin cho Lục Đình Kiêu nói rõ tình hình lúc này.
 

Hoa Tử

Lang thang khắp chốn!
Sưu tầm
Tham gia
24/9/19
Bài viết
6,856
Điểm cảm xúc
751
Điểm
113
Chương 1499: Chắc chắn là em có vào được
"Chị, chị ở phòng của em đi! Ga giường em vừa mới giặt sạch phơi khô cả rồi!" Đường Nặc nói.

Lúc sáng, nhận được điện thoại của Ninh Tịch xong cậu đã tự mình đi giặt ga giường để lỡ tối chị không tiện về thì ở lại một đêm.

Trước đây Ninh Tịch ngủ trong phòng chứa củi chất đầy đồ, nhiều năm không trở lại nên căn phòng đó giờ cũng không ở được nữa rồi.

"Thế em ngủ ở đâu?" Ninh Tịch hỏi.

"Em lấy chăn đệm ra ngủ tạm ở phòng khách là được rồi!" Đường Nặc không để ý nói.

Lúc này, Đường lão thái đang nói chuyện với con trai cả con dâu nghe thấy vậy mặt liền biến sắc: "Sao thế được, lỡ cảm lạnh thì sao?"

"Bà nội, con là con trai đấy, ngủ đất một hôm thì có sao, cũng đâu thể để con gái ngủ như thế được?"

"Không được, xương cốt con yếu như vậy, dưới đất vừa ẩm vừa ướt sao mà ngủ được!" Đường lão thái không buông tha, bà nhìn Ninh Tịch như thể cô đang hại cháu gái tôi vậy.

"Khụ..." Ninh Tịch ho khẽ một tiếng: "Tiểu Nặc, không cần phiền vậy đây, chị tới nhà nghỉ nào gần đây nghỉ tạm một đêm là được rồi."

"Thế càng không được, chỗ đó điều kiện thì kém, môi trường lại không tốt!" Đường Nặc nhíu chặt mày, nhìn về phía bà nội tuyệt đối không chịu thỏa hiệp, lại nhìn Ninh Tịch, cuối cùng cậu nói: "Có thế nào thì ở nhà vẫn tốt hơn, thế chị ngủ ở phòng khách đi, em sẽ mang nhiều chăn đệm ra cho chị!"

"Ừm." Thấy ánh mắt khẩn thiết của Đường Nặc, Ninh Tịch đành phải gật đầu.

Lúc này Đường lão thái mới miễn cưỡng không nói nữa, bà kéo con trai và con dâu qua một bên nói chuyện, "Mẹ còn chưa hỏi hai đứa, sao cái con chết tiệt này lại về đây thế?"

Đường Thiện khẽ ho một tiếng: "Khụ... mẹ... giờ người ta đã là Đại tiểu thư nhiều tiền nhiều của rồi... không phải là cháu gái mẹ nữa đâu..."

"Nuôi tốn công tốn gạo cuối cùng vẫn là con nhà khác! Lúc đấy mẹ đã bảo vứt nó đi rồi thì chúng mày không nghe! Giờ thì tốt chưa, mất công nuôi con gái nhà người ta bao nhiêu năm!" Đường lão thái ra vẻ nhức nhối.

Đường Thiện vội kéo mẹ mình ra xa hơn một chút, thấp giọng nói: "Mẹ, mẹ đừng nói nữa! Nếu như vứt đi thật mà người ta tìm đến thì chúng ta mới phiền phức đấy!"

Giọng ba người ngày một xa, Đường Thiện và Tôn Lan tiễn lão thái thái đi rồi mới về phòng ngủ.

Đường Nặc đang vùi đầu vào dọn chăn màn trong phòng khách: "Được rồi!"

"Cảm ơn em!" Ninh Tịch đang định nằm xuống lại bị Đường Nặc kéo dậy: "Chị làm gì thế! Chị định ngủ đây thật à! Em nói thế chỉ để dọa bà nội thôi, đàn ông con trai như em sao lại để chị ngủ dưới đất thế này được! Chị mau về phòng ngủ đi!"

Ninh Tịch nghe vậy ngẩn ra, không biết cô nghĩ lại chuyện gì, vành mắt đỏ lên, ngay sau đó cô tiến tới ôm cậu thiếu niên vào lòng, không cho cậu nhìn thấy vành mắt ướt đẫm của mình: "Thằng nhóc chết tiệt..."

Đường Nặc trưng ra vẻ mặt vô tội gãi đầu, "Chị... chị sao thế?"

Từ nhỏ tới lớn, đứa trẻ này lúc này cũng vậy... lúc nào cũng bảo vệ cô...

Ninh Tịch điều chỉnh lại cảm xúc rồi mới buông Đường Nặc ra: "Không sao."

"Chị mau vào ngủ đi, thức đêm sẽ bị quầng mắt đấy!"

"Đây, tôi không tranh với anh đâu, phải rồi, chuyện giấy báo trúng tuyển em đừng lo, sẽ không có chuyện gì đâu!" Ninh Tịch an ủi cậu.

Nhắc đến chuyện này, sắc mặt Đường Nặc bỗng sầm xuống, cậu cười khổ nói, "Sao có thể không lo được chứ... Em mong ước bao năm nay... cố gắng bao lâu như vậy... thật ra thì... chị... em sắp buồn đến chết rồi đây này... em sợ lắm... nhỡ không vào được đại học Đế Đô thật thì sao..."

Ninh Tịch cười xoa đầu cậu, "Yên tâm đi, chị đảm bảo em nhất định có thể vào được!"
 

Hoa Tử

Lang thang khắp chốn!
Sưu tầm
Tham gia
24/9/19
Bài viết
6,856
Điểm cảm xúc
751
Điểm
113
Chương 1500: Kết quả tuyệt vọng
Sáng sớm ngày hôm sau, trời vừa sáng Đường lão thái đã chạy tới giục con trai và con dâu gọi điện thoại hỏi.

Đương nhiên không có ai bắt máy, sớm như vậy đã làm gì có ai đi làm.

Sắc mặt của Đường lão thái, Đường Thiện và Tôn Lan đều rất tiều tụy, nhìn là biết cả đêm qua họ không ngủ. Còn Đường Nặc không biết có phải vì lời an ủi của Ninh Tịch trước lúc ngủ không mà lại có thể yên lành ngủ thiếp đi.

Cuối cùng cũng chờ được đến giờ làm việc, Đường Thiện lập tức gọi điện đến học viện kĩ thuật Tây Cương, vì căng thẳng quá nên ông cứ lắp bắp mãi nói không lên lời, cuối cùng phải để Đường Nặc tự cầm điện thoại hỏi, đồng thời mở loa ra cho cả nhà nghe.

"Chào thầy, đây có phải là phòng tuyển sinh của học viện kĩ thuật Tây Cương không ạ? Em là Đường Nặc, học sinh trường trung học Dục Lâm thành C. Hôm qua, em có nhận được giấy báo trúng tuyển của quý trường, nhưng nguyện vọng em điền không phải là trường mình. Nên em muốn xin nhà trường chứng thực lại cho em xem liệu có gì sai sót ở đây không ạ..."

"Nhận được giấy báo trúng tuyển rồi?"

"Vâng."

"Nếu đã nhận được giấy báo trúng tuyển rồi vậy là đỗ trường chúng tôi rồi, có thể sai ở đâu được chứ?"

"Nhưng nguyện vọng của em không phải là..."

"Thế thì chắc chắn do em điền sai nguyện vọng rồi, em nên tìm các cơ quan chức năng ở thành phố của em hỏi đi, hoặc hỏi lại giáo viên của em xem."

"Em cũng đang định hỏi đây ạ, nếu đúng không phải là sai sót bên nhà trường..."

"Em cứ kiểm tra lại nguyện vọng của em đi, nếu không sai thì gọi lại đây!" Nói xong người kia dập bụp điện thoại.

"Giáo viên này có thái độ gì vậy! Việc liên quan tới chuyện cả đời của Tiểu Nặc nhà chúng ta mà sao anh ta lại nói như thế hả! Anh ta tra giúp một chút thì tốn bao nhiêu sức lực?" Đường lão thái tức giận nói.

"Được rồi được rồi, chắc tại người ta cũng đang bận thôi, Tiểu Nặc, con mau gọi điện cho bên tuyển sinh kiểm tra xem đi!" Đường Thiện nói.

Đường Nặc nghe vậy nhíu mày, đành gọi điện cho phòng tuyển sinh.

Cậu rất chắc chắn cậu tuyệt đối không điền sai, nhưng bên Tây Cương đã nói như vậy, cậu cũng đành phải xác nhận lại thêm lần nữa cho chắc.

Tra nguyện vọng rất mất thời gian, khó khăn lắm mới chờ được tới trưa, ban tuyển sinh cuối cùng cũng gọi điện tới, kết quả cuối cùng lại khiến tất cả mọi người đều thất vọng...

"Không sai đâu, nguyện vọng một của em đúng là đã điền học viện kĩ thuật Tây Cương đấy!"

"Không thể nào, lúc đó em không hề điền tên trường này, rõ ràng em đã điền đại học Đế Đô mà!" Đường Nặc kích động nói.

"Thưa thầy, không thể sửa lại được sao?" Tôn Lan dè dặt hỏi.

"Nếu học sinh nào cũng giống như em, bản thân không chọn tử tế xong lại nói lúc đó không hề điền trường này, rồi chúng tôi sửa lại cho em thì em thấy có được không?"

"Thầy em có thể làm chứng!" Đường Nặc lập tức nói.

Vị nhân viên kia cười lạnh một tiếng: "Ai biết được các người có cùng một giuộc với nhau không? Tôi nói em nghe này, người như em tôi gặp nhiều rồi! Chỉ riêng hôm nay thôi em đã là người thứ ba rồi đấy!"

"Em không... em thật sự không điền sai mà..."

"Được rồi, được rồi, đừng có quấy nhiễu chúng tôi nữa! Giờ một là em vào học trường Tây Cương này, không thì ôn lại một năm nữa đi!"

Đầu bên kia nói xong liền dập điện thoại.

Cả nhà im phăng phắc.

Mắt Đường Nặc đỏ lên, cậu siết chặt nắm tay: "Con không tin... con không tin... rõ ràng con không điền sai mà!"

Im lặng nãy giờ, lúc này Ninh Tịch mới lên tiếng: "Liệu có phải bị ai đó sửa lại không?"

Đương nhiên cô tin Đường Nặc không thể nào lại phạm phải sai lầm ngu ngốc như vậy, quan trọng hơn là, trước đó Đường Nặc hoàn toàn không hề biết gì về ngôi trường này cả. Thằng bé còn không nghĩ đến việc sẽ chọn nó thì sao có thể điền sai thần kì như thế được.
 

Hoa Tử

Lang thang khắp chốn!
Sưu tầm
Tham gia
24/9/19
Bài viết
6,856
Điểm cảm xúc
751
Điểm
113
Chương 1501: Em có anh rể
"Này... này phải làm thê nào bây giờ?" Tôn Lan khóc lóc rối tung rối mù cả lên.

Lúc này Đường lão thái cũng phát hoảng: "Không phải là bị ai đó sửa lại thật đấy chứ? Rốt cuộc là tên trời đánh nào thê này!"

Đường Thiện: "Có giáo viên làm chứng cũng không được

sao?"

Tôn Lan: "Vừa rồi người ta đều nói không được! với lại ai biết có phải là sai sót từ phía giáo viên hay không... họ có chịu ra làm chứng không hay lại trốn tránh trách nhiệm."

Vừa dứt lời, khuôn mặt ba người lớn đều tràn đầy tuyệt vọng, còn Đường Nặc thì ngơ ngác ngẩn người một hồi lâu mới lại cầm điện thoại lên liên tục gọi tới mấy nơi như sở giáo giục cấp huyện, ban tổ chức thi, trường học, đều chỉ nhận được những câu trả lời công thức hóa: Nêu như trên giấy thông báo nhập học thật sự điền là Tây Cương thì không còn cách nào khác, chỉ còn nước khăn gói đến Tây Cương thôi.

"Thật sự hết cách rồi sao?" vẻ mặt Tôn Lan hốt hoảng.

Đường Thiện ngồi xổm xuống hút thuốc: "Chúng ta không quyền không thế... còn có thể làm gi được nữa... chỉ có thể ngậm bồ hòn làm ngọt thôi..."

Đường lão thái tức tới mức không thở nổi: "Vậy sao được! Chuyện này không xong đâu! Cho dù tôi có liều mạng cái mạng già này cũng nhất định phải đòi lại công lý cho Tiểu Nặc! Cùng lắm thì ngày nào tôi cũng ngủ trước cửa bộ phận tuyển sinh! Tôi không tin là không ai quan tâm tới việc này!"

Đường Thiện bất đắc dĩ nói: "Mẹ, tuổi mẹ đã lớn vậy rồi, mẹ đừng tự làm khổ mình nữa! Nhà lão Ngưu ỗ thôn bên cạnh vì chuyện con trai nhà ông ta mà làm loạn ba năm ấy thê mà còn chẳng có kết quả gì. Vài ngày trước, còn không biết bị kẻ nào chặn đường đánh gãy chân, chúng ta không quyền không thế, ai mà thèm nghe lời mẹ chứ..."

Khuôn mặt Đường Nặc tràn đầy sự ảm đạm: "Bà nội, bà đừng tức giận... thôi... cùng lắm thì năm sau con thi lại..."

Thân phận của Ninh Tịch khá là ngượng ngùng, không tiện nhúng tay vào chuyện nhà họ Đường nhưng lúc này cô cũng không thể không mở miệng được: "Đợi chút, để con gọi điện thoại thử xem có tìm được ai giúp đỡ không."

Vừa dứt lời, bốn người nhà họ Đường lập tức nhìn về phía cô.

"Tiểu Tịch... con... con có thể tìm được người giúp thật sao?" Tôn Lan cố nén sự kích động, cả Đường Thiện cũng quay ra nhìn cô.

Ninh Tịch cân nhắc lựa lời một chút: "Vấn đề này cũng không lớn lắm nên có lẽ là được, mọi người cũng đừng lo lắng quá."

Đường lão thái lập tức "hừ" lạnh một tiêng, tức giận nói: "Mạnh mồm gớm nhỉ, một con diễn viên như cô thì có cách gì..."

Không biết là Đường Nặc nghĩ tới điều gi mà khuôn mặt tràn ngập bất an, vừa kéo Ninh Tịch ra một chỗ khác vừa nói: "Chị, em thật sự không sao đâu, chị đừng vì em mà quỵ lụy người khác!"

Cậu biết quan hệ giữa Ninh Tịch và nhà họ Ninh không tốt, những gì chị ấy có hôm nay đều là dựa vào chính mình, cậu không muốn vì mình mà chị ấy phải cầu xin người khác.

Ninh Tịch cười một cách không sao cả: "Quỵ lụy gì chứ, người chị tìm chính là anh rể của em đó!"

"Hả? Anh... anh rể? Em có anh rể?" Đường Nặc sửng sốt mất một lúc lâu.

"Lát nữa sẽ nói cho em, chị đi gọi điện thoại trước đã." Ninh Tịch vỗ vai Đường Nặc, sau đó ra phía sau nhà gọi điện thoại.

"Alo?" Giọng đàn ông khiến cho người ta an tâm vang lên phía bên kia đầu dây.

"Alo, anh yêu à... chắc là em có chút chuyện muốn nhờ anh giúp... chính là chuyện mà tối qua em nói với anh đó..."

"Chuyện giấy thông báo trúng tuyển của em trai em?"

"ừm, có thể là nguyện vọng của Tiểu Nặc bị người ta sửa rồi..."

"ừ, anh biết rồi, anh sẽ nhanh chóng cho em một câu trả lời thuyết phục." câu trả lời tuy đơn giản nhưng rất rõ ràng.

Ninh Tịch gọi xong quay lại thì Tôn Lan lập tức bước lên hỏi thăm: "Tiểu Tịch, con gọi xong rồi à? Người ta nói thê nào?"

"Nói sẽ mau chóng cho con một câu trả lời." Ninh Tịch đáp.
 

Hoa Tử

Lang thang khắp chốn!
Sưu tầm
Tham gia
24/9/19
Bài viết
6,856
Điểm cảm xúc
751
Điểm
113
Chương 1502: Bạn trai con
Nghe thấy câu trả lời lập lờ nước đôi này, cả Tôn Lan lẫn Đường Thiện đều có vẻ thất vọng, Đường lão thái thi lại đang bận bịu gọi điện thoại khắp nơi để tìm xem có ai giúp được hay không.

"Đúng rồi Tiểu Tịch, con tìm ai thế? Người này có đáng tin không?" Đường Thiện hỏi một câu.

"À, là bạn trai con." Ninh Tịch lại chẳng hề giấu diếm gì.

Tôn Lan có chút kinh ngạc: "Tiểu Tịch, con hẹn hò rồi sao? Đối phương làm nghề gì thế?"

Ninh Tịch: "Kinh doanh."

Đường lão thái vừa nói chuyện điện thoại xong liền tỏ vẻ ghét bỏ: "Một tên buôn bán thì có bản lĩnh gi chứ? Muốn tìm thì cũng phải tìm quan chức mới đúng! Đừng có trễ nải thời gian mà ảnh hưởng đến Tiểu Nặc..."

Ninh Tịch lại không phản bác lời của Đường lão thái, cô chỉ lẳng lặng đứng nghe.

Người nhà họ Đường dường như đều không mấy hi vọng vào cuộc điện thoại này của Ninh Tịch, ai nấy đểu loay hoay như ruồi nghĩ cách...

Ngược lại, Đường Nặc lại có vẻ hứng thú với "anh rể" chưa gặp này, cậu tới trước mặt Ninh Tịch hỏi rất nhiều chuyện.

"Chị, chị có bạn trai thật à?"

"Chị gạt em làm cái gì!"

"Đẹp trai không chị? có đẹp trai hơn anh Tô... à nhầm, Tô cặn bã không?"

"Thừa lời, đương nhiên là đẹp trai hơn rồi!"

Đảo mắt đã đến chạng vạng, sắc trời càng ngày càng tối, phía nhà họ Đường đẵ hết cách mà phía Ninh Tịch gọi cũng vẫn chưa có tin tức gì.

"Tiểu Tịch, bạn trai con đã trả lời con chưa?" Không còn cách nào khác, Tôn Lan đành đặt niềm hi vọng cuối cùng vào Ninh Tịch.

Ninh Tịch lắc đầu: "vẫn chưa ạ."

Mặc dù phía Lục Đình Kiêu không có chút tin tức nào nhưng Ninh Tịch cũng không gấp, cũng chẳng gọi điện thúc giục. Sao cô có thể hoài nghi năng lực làm việc của cưng nhà cô được chứ.

"À..." Vẻ mặt của Tôn Lan tràn đầy thất vọng.

Cuối cùng thì sắc trời cũng đã tối hẳn, Đường Thiện cũng không ngồi yên nổi nữa: "Tiểu Tịch này, vẫn chưa có tin gì à? Hay là con gọi điện hỏi một chút xem?"

"Hỏi cái gì mà hỏi chứ, con thật sự trông cậy vào cái con hát thấp kém này sao..." Đường lão thái lo lắng chuyện của cháu trai nên lúc này đang rất tức giận, lời lẽ cũng càng lúc càng gay gắt.

Bà ta chẳng cần biết Ninh Tịch là tiểu thư nhà nào, trong mắt bà ta, cô chính là đồ vong ân bội nghĩa đẵ ăn không uống không của nhà họ Đường bọn họ nhiều năm!

Bởi vậy, bà ta mới nói con gái chính là thứ hàng lỗ vốn, nuôi chẳng được cái rắm gì, cứ nhìn thấy là lại ngứa mắt...

"Cốc cốc cốc!" Đột nhiên, một tràng gõ cửa vang lên, trong căn phòng đang im ắng như tờ lại càng nghe thấy rõ ràng.

"Trễ thê này rồi, ai vậy?" Tôn Lan thò đầu ra ngó một chút.

"Con đi mở cửa!" Đường Nặc vừa nói vừa bưốc về phía cửa.

Tiêng kéo cửa vang lên cót két, một giây sau, Đường Nặc lập tức sững sờ ngay tại chỗ, ngơ ngác nhìn thân hình cao lớn đứng trước cửa.

Người đàn ông mặc bộ vest màu xám đậm được cắt may vừa người, cà vạt tối màu, nhàn nhã đưa lưng về phía bóng đêm đứng trước cửa, khiến cho người ta không khỏi cảm thấy căn nhà nhỏ hẹp tối tăm này bừng sáng thêm mấy phần...

"Anh... anh là..." Đường Nặc ngẩn người nhìn người đàn ông có khuôn mặt anh tuấn, khí chất cao quý trước mặt, không biết nghĩ tới điều gì, đội nhiên mắt cậu sáng lên: "Chẳng lẽ... anh là anh rể của em sao?"

Lục Đình Kiêu nghe thấy hai chữ "anh rể" thì đôi mắt lạnh khẽ chuyển động, liếc nhìn cậu: "Cậu là em trai của Tiểu Tịch, Đường Nặc?"

"Dạ, đúng vậy ạ, em là Đường Nặc!" Đường Nặc vội vàng gật đầu.

Lục Đình Kiêu nghe vậy thì giơ tay ra, lúc này Đường Nặc mới thấy trong tay anh đang cầm một chiếc bì thư lớn, cậu không hiểu ý anh là gì nên hỏi lại: "Đây là?"

Lục Đình Kiêu đưa thẳng chiếc bì thư này tới trước mặt em VỢ: "Quà gặp mặt."

"Hả?" Vẻ mặt Đường Nặc ngơ ngác vô thức nhận lấy, đang chuẩn bị khách khí từ chối thì cậu quét mắt đến mấy chữ phía trên bì thư, lúc này sắc mặt cậu lập tức thay đổi.

Tên người gửi ngoài bì thư là Đại học Đê Đô, cậu cuống quít mở ra xem - là thông báo trúng tuyển vào đại học Đê Đô!!!
 

Hoa Tử

Lang thang khắp chốn!
Sưu tầm
Tham gia
24/9/19
Bài viết
6,856
Điểm cảm xúc
751
Điểm
113
Chương 1503: Đơn giản là làm người ta muốn quỳ luồng
"A a a a a a a chị! Chị nhanh ra đây đi!!!"

Đường Nặc đột nhiên kích động kêu to khiên Đường Thiện, Tôn Lan, Đường lão thái, còn cả Ninh Tịch, tất cả đều đồng loạt đi về phía cửa. Sau đó, liền trông thấy một người đàn ông đứng ở cửa còn Đường Nặc thì cầm một bì thư trong tay, dáng vẻ kích động không thôi.

"Chị! Chị xem này! Là... là giấy thông báo trúng tuyển! Thông báo trúng tuyển của đại học Đế Đô!"

"Cái gì... Tiểu Nặc, con lấy ở đâu ra thế này!" Tôn Lan, Đường Thiện và Đường lão thái lập tức bưốc tới, Ninh Tịch cũng hết sức kinh ngạc.

"Anh rể... vừa rồi, anh rể cho con! Nói là quà gặp mặt cho con!" Đường Nặc ôm bì thư vào lòng như bảo bối, sau đó lại lấy ra để cho cha mẹ và bà nội xem.

Quà... quà gặp mặt...

Ninh Tịch nhìn người đàn ông đứng đối diện mà khóe miệng co quắp lại một chút.

Mẹ nó, cô biết Đại ma vương làm việc luôn đáng tin cậy, nhưng ngàn vạn lần không ngờ lại đáng tin cậy đến mức này!

Lại còn đưa hẳn giấy thông báo trúng tuyển tới đây...

Mà bây giờ cách lúc cô gọi điện mới bao lâu đâu? Cũng chỉ mới nửa ngày thôi mà! Ngoại trừ thời gian lái xe tới đây thì chắc anh chỉ cần khoảng chưa đến một giờ để lấy được tờ thông báo này...

Đơn giản là làm người ta muốn quỳ luôn.

Trong khi mấy người nhà họ Đường đang kích động thì Ninh Tịch bước tới trước mặt Lục Đình Kiêu, không nén nổi mà cảm thán: "Tốc độ của anh... cũng thật nhanh quá..."

Lục Đình Kiêu: "Lần đầu tiên em mở miệng nhờ anh giúp."

Ninh Tịch lập tức ho khẽ một tiêng: "Khụ..."

Không hiểu sao... cô lại cảm thấy câu này của Lục Đình Kiêu có vẻ hơi ai oán thê nhỉ?

Quả thật, trước nay cô chưa từng nhò Lục Đình Kiêu làm gì cả... lần này cũng là vì Đường Nặc nên mới mở miệng...

"Đây... đây quả thật là giấy thông báo trúng tuyển của đại học Đê Đô sao?" Khuôn mặt của Tôn Lan tràn ngập vẻ không tài nào tin nổi.

Hôm nay, cả nhà bọn họ cũng đã gọi không biết bao nhiêu là cuộc điện thoại, chạy tới bao nhiêu nơi đều chỉ nhận được câu trả lời là không có cách nào. Ai ngờ Ninh Tịch chỉ cần gọi một cuộc điện thoại thôi mà giấy trúng tuyển của đại học Đê Đô đã đưa thẳng tới cửa thê này.

"Tiểu Nặc à, con xem rõ ràng chưa?" Đường lão thái vừa vui vừa sợ hỏi han.

"Con đã xem từng chữ một rồi, không sai đâu, còn có dấu của đại học Đế Đô nữa..." Đường Nặc kích động nói.

"Tiểu Tịch à, bạn trai con xưng hô thê nào đây? Lần này quả thật là rất cảm ơn! Rất cảm ơn cậu ấy!" Tôn Lan lên tiếng.

"Anh ấy... họ Kha..." Ninh Tịch vẫn có chút thận trọng, không nói rõ thông tin thật của Lục Đình Kiêu.

"Thì ra là cậu Kha, thật không biết phải cảm ơn cậu thê nào cho phải!"

"Anh rể, rốt cuộc là anh làm thế nào vậy? Bọn họ đều khẳng định là nguyện vọng này của em không thể đổi lại đuợc nữa!"

"Anh tìm một người bạn nhờ giúp đỡ, phía em có giáo viên làm chứng, không có vấn đề gì mấy." Lục Đình Kiêu chỉ giải thích đơn giản.

Mặc dù chỉ là một câu nói hời hợt nhưng người nhà họ Đường cũng đều tự biết chuyện không dễ dàng như thế, nếu lần này không có bạn trai của Tiểu Tịch giúp thì chắc chắn bọn họ phải chịu thua thiệt rồi...

Đường lão thái cầm tờ giấy thông báo trúng tuyển kia trong tay mà vui sướng vô cùng, không ngờ rằng lần này con bé kia có thể giúp thật, xem như không phí công nuôi nó mười tám năm, tốt xấu gì cũng còn biết giúp đỡ anh em. còn tốt hơn con bé chết tiệt kia vừa bay lên cành cao là mất dạng luôn, cũng chưa từng trở lại nơi này lấy một lần!

Nhìn người mà con bé này tìm tới giúp đỡ... mặc dù không biết là làm gì, nhưng chỉ nhìn tướng mạo và khí chất... không thể phủ nhận rằng người này còn xuất sắc hơn cái vị Đại thiếu gia nhà họ Tô kia.
 

Hoa Tử

Lang thang khắp chốn!
Sưu tầm
Tham gia
24/9/19
Bài viết
6,856
Điểm cảm xúc
751
Điểm
113
Chương 1504: Nhờ vào phúc của anh
Đường lão thái đi tới trước mặt Lục Đình Kiêu, vui mừng nói: "Cậu này... cậu Kha đúng không! Lần này chuyện của Tiểu Nặc nhà tôi quả thật đã làm phiền cậu thật rồi, đi đường xa tới chắc là đói bụng rồi nhỉ, nhất định phải ở lại ăn bữa cơm với chúng tôi!"

Lục Đình Kiêu không nói gì, chỉ nhìn về phía Ninh Tịch.

Đường Nặc vội vàng nói với Ninh Tịch: "Chị, lần đầu tiên anh rể tới nhà, đương nhiên là phải ở lại ăn bữa cơm rồi! Em còn có nhiều chuyện muốn nói với anh rể mà!"

Lần đầu tiên gặp mặt, có lời gì mà muốn nói chứ!

Nghe Đường Nặc mở miệng gọi "anh rể" mà không chút lạ miệng, Ninh Tịch có hơi buồn cười: "Được rồi!"

Thế là, Đường lão thái hớn hở tự mình xuống bếp làm cơm, còn không ngừng nói với con trai và con dâu: "Lan này, con ra sần bắt gà làm thịt đi! Thiện, con đi đào vò rượu ngon chôn dưới đất kia lên cho mẹ! Tiểu Nặc, cháu ra vườn hái ít rau đi... những thứ kia của nhà chúng ta đều tươi mới... chắc người thành phố không mấy khi được ăn đến đâu..."

Nói xong bà lại nhìn Ninh Tịch: "Con bé này, đứng ngẩn ra đó làm gì? còn không nhanh dẫn bạn trai vào nhà ngồi, mau pha trà cho cậu ấy, lấy lá trà trong cái bình đỏ ấy, trà đó là bà mua từ trên trấn! Trong ngăn kéo có hoa quả khô, mấy đứa lấy ra mà ăn..."

Ninh Tịch mở bình trà màu đỏ ra pha cho Lục Đình Kiêu, cảm thấy Đại ma vương cũng nghịch thiên quá đi, ngay cả bà nội khó tính vậy mà vừa mới gặp một lần đã bị anh mua chuộc mất rồi.

"Đều nhờ phúc của anh hết, bà chưa bao giờ đối tốt với em như thế..."

Lục Đình Kiêu đưa tay vuốt mái tóc của cô, trong đôi mắt là vẻ đau lòng.

Ninh Tịch biết anh đang nghĩ tỏi cái gì, bèn cười nói: "Tất cả đểu đã qua rồi, anh tốt với em... đây là đền bù tốt nhất của ông trời dành cho em rồi!"

Trên bàn cơm.

Đường Thiện uống say khướt: "Tiểu Tịch, ba kính con một chén... chuyện đám người vay tiền không trả lần trước... cũng là con giải quyết giúp... Nhà họ Đường chúng ta nợ con nhiều lắm... là nhà họ Đường chúng ta nợ con..."

"Lão Đường, ông uống nhiều quá rồi!" Tôn Lan vội lúng túng ngăn cản Đường Thiện.

Đường lão thái nghe vậy thì chân mày cau chặt: "Chuyện lần trước cũng là con bé giải quyết?"

"Là chị con nghĩ cách dọa bọn họ một chút, nêu không thì mấy tên lưu manh kia sao lại ngoan ngoãn trả tiền được!" Sợ bà nội có thành kiến với Ninh Tịch nên Đường Nặc không dám nói chuyện Ninh Tịch đánh người.

Đường lẵo thái im lặng không nói gì, cơn giận nghẹn khuất trong lòng và sự bất mãn với Ninh Tịch trước đây cũng tiêu đi không ít, con bé này coi như là đứa có lương tâm.

Bởi vì chuyện nhận nhầm cháu gái nên trong lòng bà tức lắm, nuôi không con gái nhà người ta không nói, cháu gái nhà mình còn không trở về, ở đâu ra cái chuyện như vậy chứ!

Sau khi giải quyết chuyện của Đường Nặc xong, người nhà họ Đường lại nghĩ đến một vấn đề quan trọng khác...

"Nguyện vọng trên phiêu điền nguyện vọng của Tiểu Nặc... đang êm đẹp sao lại biên thành đại học Tây Cương được?" Tôn Lan trầm giọng nói.

"Con chắc chắn là con tuyệt đối không điền nhầm!" Giọng điệu của Đường Nặc đầy chắc chắn.

Lúc này, Lục Đình Kiêu mới nói: "Hệ thống tuyển sinh bên này không đúng với tiêu chuẩn lắm, từ việc nhận phiêu điền nguyện vọng đến quá trình nhập thông tin nguyện vọng vào có rất nhiều cơ hội để động chân động tay, nếu đối phương làm kín đáo thì có thể hoàn toàn không để lộ chút dấu vết gì."

Lục Đình Kiêu nói tới đây thì như nghĩ tới cái gì mà dừng một chút rồi mới nói tiếp: "Mọi người tốt nhất là nên nghĩ lại gần đây xem có đắc tội với người nào không?"

"Đắc tội với người ta? Không... chông có mà... chúng ta sao có thể đắc tội với ai được chứ? Không phải là mấy tên côn đồ kia chứ? Nhưng, bọn chúng đã sớm rời khỏi trấn Xuân Phong rồi mà..." Đường Thiện cau chặt mày.

Tôn Lan nghĩ nửa ngày, cũng hoàn toàn nghĩ không ra là ai làm.

Lúc này, Đường lão thái lại lập tức đứng lên: "Tôi biết là ai làm! Là con bé kia! Nhất định là con bé chết tiệt kia!"
 
Trạng thái
Không mở trả lời sau này.
Top