Trạng thái
Không mở trả lời sau này.
[Ngôn tình] Chọc Tức Vợ Yêu - Mua Một Tặng Một - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

Hoa Tử

Sưu tầm
Tham gia
24/9/19
Bài viết
6,381
Điểm cảm xúc
635
Điểm
113
Chương 1491: Khuê nữ thật sự nhà người ta
Đối với Ninh Tuyết Lạc mà nói, chuyện của làng giải trí vẫn không phải là chuyện vướng víu nhất, cô ta còn chuyện quan trọng hơn phải làm để đối phó với Ninh Tịch.

Cô ta bảo Thường Lị đẩy lùi lịch làm việc của mình trong thời gian này lại để dốc hết tâm sức ở bên cạnh Tô Diễn, đặc biệt còn phải lấy lòng Trịnh Mần Quân nữa.

Vốn dĩ, nêu như người của Trang gia tới tham dự hôn lễ của cô ta thì cô ta đã có thể ngồi vững trên vị trí dâu trưởng cao quý của Tô gia được rồi. Nhưng giờ cô ta lại phải làm một cô con dâu thấp kém, thậm chí còn phải chịu đựng cơn tức giận của con tiện nhân Triệu San San kia, nghe cô ta dè bỉu, châm biếm nữa.

"Mẹ, không lâu nữa History sẽ được mời tham dự tuần lễ thời trang Rorein, đây là vé hàng đầu, tới lúc đấy nếu mẹ rảnh thì đến xem nhé..."

Trịnh Mẩn Quân nhận tấm vé, trông có vẻ rất hứng khởi, chiếc vé này người bình thường không thể có được, huống hồ còn là vị trí hàng đầu: "Cảm ơn con, Tuyết Lạc, con chu đáo quá!"

Ninh Tuyết Lạc nở cười ngoan ngoãn: "Có gì đâu mà mẹ..."

Đúng lúc này, Triệu San San từ trên lầu đi xuống, cầm một tờ báo trên tay, cố tình đi tới trước mặt Trịnh Mần Quân và Ninh Tuyết Lạc nói với giọng điệu "thiên hạ không loạn thì bà đây không vui": "Ài, danh môn thiên kim chính là danh môn thiên kim, mẹ, mẹ nhìn tu dưỡng với khí chất con nhà người ta xem... bao năm qua lặng thầm làm chuyện tổt không để lại tên... Đây mới là khuê nữ chân chính này, trong người ta chảy dòng máu danh giá, từ tận xương tận tủy đã thấy cao quý rồi! Nào giống ai đó làm gì cũng tính toán... có chút thành tích nhỏ thôi cũng hận không thể khoe với cả thế giới này rồi..."

"Cô..." Ninh Tuyết Lạc tức phát run lên.

Cái con Triệu San San này mồm miệng thật cay độc!

Chuyện đến mức này rồi cô ta buộc phải làm gì đó, nêu không ở Tô gia cô ta sẽ luôn ở thê bị động mất...

"Được rồi San San, con bớt nói vài câu đi, Tuyết Lạc là chị dâu của con đấy!" So với vợ của đứa con riêng tất nhiên bà sẽ đứng về phía vợ của con mình rồi.

"Chẳng phải con cũng chỉ nói vài câu nói thật thôi sao, chẳng lẽ chị ấy không phải là gà rừng ở quê lên à?" Từ sau khi Triệu San San phát hiện ra việc cách xưng hô này có thể khiên Ninh Tuyết Lạc mất khống chế, cô ta bắt đầu không ngừng công kích Ninh Tuyết Lạc.

Lúc này, một người giúp việc được Ninh Tuyết Lạc mang theo khi được gả tới đây xông tối, không nhịn được mà tức giận nói: "Nhị thiếu phu nhân, cô quá đáng quá rồi đấy! Tiểu thư nhà chúng tôi vừa mới vào tới cửa cô đã ức hiếp cô ấy như vậy! Tiểu thư nhà chúng tôi được phu nhân nuôi từ nhỏ tới lớn, là người hiểu biết lễ nghĩa, thông minh không ai bằng, làm gì mà phải chơi trò tiểu nhân, rõ ràng kẻ không ngẩng mặt lên được là cái cô Ninh Tịch nuôi ở quê kia, cô tưởng cô ta tốt đẹp như vẻ bề ngoài chắc? Cô ta..."

Ninh Tuyết Lạc nghe vậy vừa tỏ ra buồn khổ, lại tủi thần nói, "Tiểu Linh, đừng nói nữa!"

"Tuyết Lạc, con ngăn nó làm gì, con cứ để cho nó nói! Tiểu Linh, rốt cuộc chuyện này là sao? Ninh Tịch đã làm gi?" Trịnh Mẩn Quân lập tức truy hỏi.

Thật ra năm ấy bà ta cũng cảm thấy rất kì quặc, tại sao khi ấy con trai mình vốn quyết tâm ở bên Ninh Tịch bỗng dưng lại chia tay với cô?

Khi đó, bà ta vốn tưông rằng con trai sau khi gặp được người tốt hơn là Ninh Tuyết Lạc nên thay lòng đổi dạ. Khoảng thời gian đó, bà ta nghĩ cuối cùng con trai mình cũng nghĩ thông rồi, Ninh Tịch cũng bị Ninh gia đưa ra nước ngoài sống nên bà ta cũng chẳng đào bới sâu, nhưng giờ nghĩ lại cảm thấy chuyện này có chút gì đó bất bình thường thật...

Tiểu Linh nhận được ánh mắt ra hiệu của Ninh Tuyết Lạc liền lập tức bô bô cái miệng: "Ninh Tịch cô ta..."

Đúng lúc này, ngoài cửa truyền tới một tiếng quát lỏn: "Câm miệng."

Người vừa nói, là Tô Diễn.

Chỉ thấy trên gương mặt ôn hòa của Tô Diễn bỗng trò nên đáng sợ chưa từng có, Tiểu Linh nhất thòi sợ đển nỗi chẳng dám thốt lên nửa lời, cô ta bất giác run lẩy bẩy cả lên.
 

Hoa Tử

Sưu tầm
Tham gia
24/9/19
Bài viết
6,381
Điểm cảm xúc
635
Điểm
113
Chương 1492: Vẫn còn tình cảm với Ninh Tịch
Ngay đến Ninh Tuyết Lạc cũng bị phản ứng này của Tô Diễn làm cho giật mình: "Diễn, xin lỗi... là em không dạy bảo tốt con bé này..."

"Đi kết toán lương tháng này vối quản gia đi." Tô Diễn thẳng thừng nói.

Tiểu Linh nhất thời kinh SỢ: "Cậu chủ, em sai rồi... em thật sự biết sai rồi... cậu đừng đuổi em..."

"Anh Diễn, anh tha cho nó một lần đi, Tiểu Linh vẫn luôn ở bên em, chăm sóc em bao năm nay, lần này chỉ là... chỉ là không nhìn nổi nữa nên mới..." Ninh Tuyết Lạc lã chã nước mắt nhìn về phía Triệu San San.

"Được rồi, được rồi, đủ rồi! Các con vừa mới kết hôn, ngày vui lại thành cái dạng gì thế này! Tiểu Linh, xuống dưới đi! San San, con cũng về phòng đi!" Trịnh Mẩn Quân không vui nói.

Triệu San San đen mặt bĩu môi rời khỏi đó, chậc, Ninh Tuyết Lạc dùng chiêu giả bộ đáng thương này cũng thuần thục thật đấy, chẳng trách Tô Diễn vẫn luôn nằm trong bàn tay cô ta như vậy.

"Tô Diễn, sao tự dưng con lại nổi điên lên thê? Tốt xấu gì con cũng phải nghe xem nó muốn nói gì chứ..." Trịnh Mần Quân thở dài nói.

Tô Diễn nhíu mày: "Mẹ, mẹ biết con phản cảm nhất chuyện người làm đi bàn tán chuyện của chủ, những chuyện cô ta muốn nói chẳng qua cũng chỉ là việc lúc Ninh Tịch mỏi về Ninh gia vì không hiểu lễ nghĩa phép tắc nên có những hành động thất thố thôi, còn có thể nói gì được nữa..."

Trịnh Mẩn Quân nghĩ một hồi, con nhóc Tiểu Linh này có thể biết được gì, có lẽ nếu nói ra cũng chỉ là những chuyện này, thê nên không hỏi nhiều nữa.

Chỉ là, khi bà trông thấy thái độ bảo vệ này của con trai mình, ngược lại không khỏi nghĩ nhiều...

Dù sao cũng từ bụng bà sinh ra, bà hiểu nó nhất, sợ rằng... chắc không phải là Tô Diễn vẫn còn tình cảm với Ninh Tịch đấy chứ?

Một lát sau, trong phòng mới của Tô Diễn và Ninh Tuyết Lạc phía trên lầu.

"Diễn, anh vẫn còn giận em sao?" Ninh Tuyết Lạc cẩn thận bước đến ban công.

"Ban nãy Tiểu Linh muốn nói gì với mẹ?" Tô Diễn đứng ở ban công, giọng nói có chút lạnh lùng.

Ninh Tuyết Lạc hơi hoảng hốt, nhưng nhanh chóng trấn tĩnh lại: "Còn có thể là gì được nữa, thì cũng chỉ là những chuyện năm ấy Ninh Tịch không hiểu lễ nghĩa xong gây chuyện thôi..."

Tô Diễn quay lại, nhìn sâu vào mắt cô ta, vẻ mặt vô cùng nghiêm túc: "Tuyết Lạc, nhớ cho kĩ những gì khi ấy anh đã nói với em, chuyện năm đó ảnh hưởng rất lớn tới Ninh Tịch, không thể để bất cứ ai biết được! Bao gồm cả người nhà của anh! Huống hồ chuyện đó căn bản là lỗi của chúng ta!"

"Diễn, tất nhiên là em biết chuyện này sẽ gây ảnh hưởng rất lớn tới chị rồi, sao em có thể nói lung tung bên ngoài được chứ! Diễn, anh không tin em sao? Anh... chẳng lẽ tối nay anh nghĩ em cố tình bảo Tiểu Linh nói những chuyện đó trước mặt mẹ à?" Ninh Tuyết Lạc không thể tin nổi, suy sụp vô cùng.

Tô Diễn im lặng không nói.

Vừa xong gã kịp thồi ngắt lời Tiểu Linh, giờ muốn biết lúc đó Tiểu Linh muốn nói gì cũng không tra xét được nữa rồi.

Lúc này, Ninh Tuyết Lạc đã khóc lóc giàn giụa, lảo đảo lùi lại phía sau, ánh mắt đầy vẻ thê lương: "Diễn... trong lòng anh, em là loại người đó sao?"

Thấy dáng vẻ đau thương cực hạn của Ninh Tuyết Lạc, nghĩ đến những uất ức hai ngày nay cô ta phải chịu đựng, cuôi cùng Tô Diễn vẫn phải dịu sắc mặt xuống: "Anh không có ý này, chỉ muốn nhắc nhở em một chút thôi, đừng khóc nữa, là anh đã nặng lời rồi, xin lỗi em."

Ninh Tuyết Lạc nghẹn ngào nhào vào lòng Tô Diễn: "Diễn... em buồn lắm... em thật sự rất buồn... em chỉ muốn ở bên cạnh anh thôi... chỉ muốn được lấy anh thôi mà... sao bọn họ đều nói với em những lời như vậy..."
 

Hoa Tử

Sưu tầm
Tham gia
24/9/19
Bài viết
6,381
Điểm cảm xúc
635
Điểm
113
Chương 1493: Tránh xa đế đô ra
"Em cứ mặc kệ Triệu San San đi, tạm thời chúng ta cứ ở bên ba mẹ một thời gian rồi bọn mình sẽ chuyển ra ngoài ở riêng, còn về những tin đồn trên mạng, em đừng xem nữa, người tin em ắt sẽ tự tin em." Tô Diễn nói.

Ninh Tuyết Lạc cảm thấy lạc lõng, bất an: "Diễn, có phải anh cũng cảm thấy chị tốt hơn em phải không... em... em có xuất thân như vậy... căn bản không xứng với anh..."

"Nói linh tinh cái gì đấy? Nêu anh có ý này, khi ấy sao lại ở bên em chứ?" Tô Diễn nhíu mày, vỗ nhẹ lên vai Ninh Tuyết Lạc: "Mấy hôm nữa anh sẽ đưa em ra ngoài giải tỏa tâm trạng, anh cũng đặt xong chỗ hưởng tuần trăng mật rồi, đừng nghĩ ngợi linh tinh nữa."

Ninh Tuyết Lạc gật gật đầu dựa vào lòng người đàn ông của mình: "ừm, Diễn... giờ em chẳng nghĩ gì nữa... em chỉ muốn nhanh sinh cho anh một đứa con thôi..."

Vì không muốn tiếp tục ở thê bị động nữa, nên cô ta vốn định thông qua Tiểu Linh để con bé nói cho Trịnh Mẩn Quân biết chuyện xấu của Ninh Tịch năm ấy, kết quả không ngờ lại đụng phải Tô Diễn. Mà Tô Diễn còn phản ứng gay gắt như vậy, nhưng đáng lo nhất vẫn là cô ta cứ cảm thấy thái độ của Tô Diễn với Ninh Tịch hình như không chỉ là cảm giác áy náy...

Giờ Tô Diễn đã bắt đầu nghi ngờ rồi nên cô ta đành phải tạm thời dừng mọi thứ lại, đợi tới khi cô ta mang thai con của Tô Diễn, mang thai đứa cháu đích tôn của Tô gia. Cô ta không tin đến lúc đó Trịnh Mẩn Quân và Tô Hoằng Quang còn xỉa xói gì được!

Bất kể là vì Tô gia hay Ninh gia, đứa con này đều quan trọng vô cùng...

Giờ cô ta không thể chịu thêm bất cứ sai lầm nào nữa rồi...

Hôm sau, Ninh Tuyết Lạc rút chút thời gian ra gọi điện cho nhà họ Đường.

Đây là lần đầu tiên cô ta chủ động gọi cho Đường gia.

Tôn Lan đầu dây bên kia vô cùng kích động, có chút không tin nổi: "Alo...? Tuyết... Tuyết Lạc à con?"

"Là tôi."

"Tuyết Lạc, sao con lại gọi cho mẹ? Có chuyện gì sao? vốn dĩ mẹ muốn tới dự hôn lễ của con, nhưng lại sợ con không vui nên mới không đi... Dạo này con vẫn ổn cả chứ?" Tôn Lan dè dặt hỏi.

Ninh Tuyết Lạc thẳng thừng nói: "Đưa số tài khoản cho tôi, muốn bao nhiêu thì nói, nhưng chỉ lần này thôi."

Tôn Lan quẫn bách, lập tức từ chối: "Không cần, không cần, không cần đâu, chuyện đã được giải quyết xong rồi... người mượn tiền đã trả lại tiền cho mẹ rồi! Tuyết Lạc, xin lỗi con... Lúc đó bọn họ ngày nào cũng vác dao tới trước cửa nhà, mẹ thật sự cùng đường rồi nên mới bảo Tiểu Nặc tới Đê Đô tìm con... Mẹ không cố tình muốn làm phiền con đâu..."

"Được rồi, tôi không rảnh để nói với bà những chuyện này, nếu đã giải quyết xong rồi thì thôi. Tôi hỏi bà, Đường Nặc muốn đăng kí trường đại học ở thành phố nào?" Ninh Tuyết Lạc hỏi.

Tôn Lan còn tưởng cô ta quan tâm tới em trai mình, vui mừng nói: "Tiểu Nặc à! Tối qua Tiểu Nặc có nói với mẹ là muốn tới Đê Đô học! Thằng nhóc này... từ nhỏ đã muốn lên Đế Đô học rồi... thành tích của nó cũng tốt, chắc sẽ không có vấn đề gì... Thằng bé từ nhỏ đã chẳng thích ra ngoài, mẹ thật sự không yên tâm để nó một mình lắm, đợi nó lên đại học rồi, mẹ muốn ở với nó, nhưng Tiểu Nặc nói không cần... Haiz... Đây cũng đều là chuyện sau này, đến lúc đấy lại bàn thêm vậy..."

Tôn Lan cứ mải mê kể chuyện nhà mà Ninh Tuyết Lạc ở đầu kia mày đã nhíu ngày càng chặt: "Bà bảo Đuờng Nặc đổi nguyện vọng sang thành phố khác đi."

"Hả...?" Tôn Lan vừa nghe thấy vậy liền ngẩn ra, không kịp phản ứng lại.

"Nêu bà thật sự cảm thấy có phần áy náy với tôi, thật sự coi tôi là con gái bà, vậy bảo nó đổi nguyện vọng đi, tránh xa Đê’ Đô ra!" Lời lẽ của Ninh Tuyết Lạc thẳng thừng vô cùng.
 

Hoa Tử

Sưu tầm
Tham gia
24/9/19
Bài viết
6,381
Điểm cảm xúc
635
Điểm
113
Chương 1494: Chiếm đồ của người khác
"Mẹ... đương nhiên con là con gái của mẹ rồi! Nhưng chuyện này có liên quan gì đến việc Tiểu Nặc thi đại học ở thành phố nào chứ?" Tôn Lan cuống lên.

Giọng điệu Ninh Tuyết Lạc càng trở nên khó nghe: "Giờ Ninh Tịch hại tôi bị lộ thân thế, ngay đến cả mẹ chồng tôi cũng biết tôi không phải là Đại tiểu thư nhà họ Ninh mà chỉ là con gái của một người đàn bà quê mùa! Bà có biết giờ tình cảnh của tôi khốn khổ đến thế nào không? Lúc này mà bà để Đường Nặc lên Đế Đô, còn muốn ở chung với nó! Bà sợ người biết chuyện này còn chưa đủ nhiều hả?"

Tôn Lan nghe câu "con gái của người đàn bà quê mùa" mà lòng đau như cắt.

Bà không ngờ con gái bà lại ghét bỏ bọn họ đến vậy...

Giọng Tôn Lan hơi run lên: "Tuyết Lạc, mẹ biết con khó xử, nhưng chuyện này liên quan tới tiền đồ và tương lai của Tiểu Nặc! Đến lúc đó mẹ có thể không lên Đế Đô, nhưng e rằng không thể thay đổi nguyện vọng của Tiểu Nặc được... Tiểu Nặc từ nhỏ đã luôn mong muốn được tới Đế Đô... nếu giờ bảo nó thay đổi nguyện vọng... sao nó có thể chịu nổi chứ..."

Ninh Tuyết Lạc cười lạnh một tiếng: "Hừ, miệng thì lúc nào cũng kêu làm gì vì tôi cũng được, giờ liên quan tới con trai thì lại như thế, đây là cái mà bà gọi là yêu đấy hả?"

"Tuyết Lạc không phải đâu... mẹ... Tuyết Lạc, con để mẹ nghĩ thêm đã... để mẹ nghĩ đã được không? Đây không phải là chuyện một mình mẹ có thể quyết định được..."

...

Tại trấn Xuân Phong, thành C.

Trong một căn nhà trệt thấp bé.

Cậu thiếu niên nổi giận đùng đùng: "Dựa vào cái gì! Dựa vào cái gì mà bắt con đổi nguyện vọng! Chị ta nghĩ chị ta là ai! Chị ta có tư cách gì mà bảo chúng ta làm cái này làm cái nọ! Ba mẹ không nuôi chị ta ngày nào, thế còn chị ta thì sao, chị ta đã báo hiếu được ngày nào chưa? Ai nợ chị ta cái gì hả!"

Tôn Lan khóc nói: "Tiểu Nặc, con đừng nói vậy... nó có thế nào thì cũng là chị con... hơn nữa giờ con bé sống cũng không dễ dàng gì... nó nói giờ thân thế của nó đã bị lộ, nhà chồng cũng biết cả rồi... giờ đang khốn khổ lắm..."

Sắc mặt Đường Nặc càng trở nên khó coi: "Lộ thân thế thì sao? Chuyện từ năm năm trước đáng ra nên nói với tất cả mọi người rồi mới đúng đấy? Chị ta tưởng chị ta thật sự là Đại tiểu thư của Ninh gia chắc? Tất cả những thứ này vốn dĩ là của chị con... chị Tịch của con! Chị ta chiếm bao nhiêu năm như vậy, chẳng lẽ còn chưa đủ sao? Mẹ, mẹ có thể đừng ích kỉ như thế được không! Kể cả chị Tịch không phải là con đẻ của mẹ, nhưng tốt xấu gì cũng ở nhà chúng ta mười tám năm, lúc khó khăn người đầu tiên xuất hiện cũng là chị ấy đấy!"

"Mẹ không... mẹ không nói Tiểu Tịch không tốt... nhưng người chúng ta đang nói là Tuyết Lạc... Chị con phải làm thế nào đây... Con bé sợ chúng ta lên Đế Đô... chuyện của nó sẽ bị càng nhiều người phát hiện... Mẹ biết những thứ này đáng ra là của Tiểu Tịch... nhưng chị con sống đến giờ cũng đâu có dễ dàng gì... Nó đi lấy chồng, nhà chồng lại có gia thế như thế, chắc chắn rất khó sống, nếu chúng ta ở gần nó kể cả không tới tìm nó, không bị ai phát hiện thì con bé vẫn sẽ thấy khó chịu trong lòng, lúc nào cũng sẽ thấp thỏm lo âu..."

"Khó sống? Chị ta lấy chồng giàu, ăn ngon mặc đẹp, có chỗ nào khó sống hả? Chiếm đồ của người ta lâu như vậy, giờ chị ta có thấp thỏm hay lo lắng thì cũng là đáng đời! Mẹ, mẹ nghĩ thử đi mấy năm nay chị ta đối xử với chúng ta như thế nào? Con thật sự không hiểu rốt cuộc mẹ có gì mà phải thấy hổ thẹn với chị ta nữa!" Cậu thiếu niên giận đỏ bừng cả mặt.

"Ba, chẳng lẽ ba cũng đồng ý chuyện bảo con đổi nguyện vọng sao?" Cậu nhìn cha mình hỏi.
 

Hoa Tử

Sưu tầm
Tham gia
24/9/19
Bài viết
6,381
Điểm cảm xúc
635
Điểm
113
Chương 1495: Không gì quan trọng bằng cháu ngoan
Hai mẹ con tranh cãi một hồi, Đường Thiện từ đầu tới cuối không nói một lời, ông vốn là một người không có chính kiến, lúc này càng không biết nói

gì cả.

Thấy con trai hỏi mình, ông theo phản xạ lại nhìn qua vợ rồi mới ấp úng nói: "Tiểu Nặc, thật ra mẹ con nói cũng có lí, con đâu cần cứ phải nộp vào Đê Đô. Những thành phố khác cũng có đầy trường tốt mà, cùng lắm con nộp nguyện vọng vào thành phổ nào đó ở gần Đế Đô thì cũng có khác gì nhau đâu..."

Đường Nặc vô cùng thất vọng và tức giận: "Hai người... tóm lại con tuyệt đối sẽ không đổi nguyện vọng! Con sẽ thi vào đại học Đê Đô! Đừng ai nghĩ đến việc cản được con!"

Không chỉ vì từ nhỏ cậu đã hướng tới đại học Đế Đô, mà từ sau khi Ninh Tịch đi khỏi, cậu càng muốn đến Đế Đô hơn, cậu nhớ chị ấy, cậu đã nhẫn nhịn bao lâu nay... chính là để có một ngày thi vào đại học Đế Đô... như vậy mới có thể ở gần chị ấy hơn một chút, còn có thể thường xuyên gặp được chị...

Giờ vì một câu của người kia khiển cậu từ bỏ hết tất cả mục tiêu và nguyện vọng bao lâu nay của mình sao? Dựa vào cái gì chứ?

Sợ cậu vướng víu, hừ, cậu mới là người ghét chị ta vì chị ta đã hại cậu mất chị gái đầy này!

"Vừa tới đã nghe thấy mấy đứa ồn ào, cãi vẵ cái gì đấy? Tiểu Nặc sắp thi đại học rồi, rốt cuộc anh chị có chịu để nó yên tĩnh học không! Chắc không phải... A Thiện lại đi mượn tiền cho người ta đấy chứ?" Một bà lão tóc bạc trắng, trông rất nghiêm khắc đi tới.

"Bà nội..." Đường Nặc gọi một tiêng.

"Không phải đâu mẹ, con nào dám!" Đường Thiện vội giải thích.

Tôn Lan thấy bà đi tới liền hoảng hốt, mẹ chồng của bà mất chồng từ hồi còn trẻ, một tay nuôi con trai khôn lớn, ỏ nhà nói một là không có hai, vì tính tình bà rất cứng rắn nên Tôn Lan rất sợ bà.

"Thê có chuyện gì? Tiểu Nặc, cháu ngoan của bà, cháu nói bà nghe xem nào!" Bà lão hiền từ nhìn Đường Nặc.

Mắt Đường Nặc sáng lên, thấy bà như thấy cứu tinh, lập tức chạy tới trước mặt bà, kể hết mọi chuyện cho bà nghe.

Cậu thiếu niên vừa bóp vai cho bà vừa căm phẫn nói: "Bà ạ, chỉ vì cái lí do nực cười là khiến chị ta khó chịu mà ba mẹ con cứ bắt con phải đổi nguyện vọng, không muốn cho con thi vào đại học Đế Đô... Bà cũng biết đấy... từ nhỏ con đã thích Đê Đô rồi... con còn hứa sẽ đưa bà lên thủ đô chơi mà đúng không!"

Bà lão vừa nghe thấy quả nhiên nổi trận lôi đình: "Vớ vẩn! Ai dám bắt cháu ngoan của bà đổi nguyện vọng! Chuyện lớn thê này mà bảo đổi là đổi à, nó là cái đinh gì? Con đĩ ranh như nó mà còn dám quản chuyện nhà họ Đường chúng ta nữa à!"

Tôn Lan lén dúi chồng một cái, Đường Thiện đành bất đắc dĩ mờ lời: "Mẹ... Mẹ nói vậy khó nghe quá... tốt xấu gì nó cũng là con gái con... là cháu gái của mẹ..."

"Cháu gái cái cứt, có ăn hạt gạo nào của Đường gia không mà đòi làm cháu gái nhà này? Nêu đã cho nhà người ta rồi thì cho luôn đi, tôi không dính líu gì đến nó thì nó cũng đừng mơ tới chuyện xen vào bất cứ chuyện gì của cái nhà này! Đặc biệt là chuyện của Tiểu Nặc!" Giọng bà vang như sấm: "Không gì quan trọng bằng cháu ngoan của tôi hết, nêu còn để tôi nghe thấy cô kích A Thiện bảo Tiểu Nặc đổi nguyện vọng nữa, thì cô cút về nhà họ Tôn của cô luôn đi!"

Tôn Lan một dạ hai vâng không dám ho he câu nào nữa, Đường Thiện cũng vậy.

Thật ra họ nào muốn con trai mình chịu thiệt, chỉ là vẫn cảm thấy thương nhớ đứa con gái chưa từng ở bên mình một ngày nào một chút thôi...

Cuối cùng, vì sự can thiệp của bà nội, hai người vẫn phải bỏ cái suy nghĩ chuyện đổi nguyện vọng của con trai.
 

Hoa Tử

Sưu tầm
Tham gia
24/9/19
Bài viết
6,381
Điểm cảm xúc
635
Điểm
113
Chương 1496: Chẳng lẽ cưng không nhớ em à
Sau khi kết thúc quay phim ồ phim trường, Ninh Tịch theo đoàn làm phim chạy khắp mười mấy nơi trên cả nước để lấy cảnh.

Thời gian thoáng cái qua đi, kết thúc cảnh quay ngày hôm nay là có thể về Đê" Đô được rồi.

Vừa hay, địa điểm quay ngày hôm nay lại ở thành c, trùng hợp hơn nữa lại đúng tại cánh đồng ở trấn Xuân Phong.

Trong Loạn Thể Anh Hùng có một cảnh quay giường chiểu ở đây, lần trước lúc cô nhào vào cục cưng của cô ở trên xe cũng là ở đây... Chỉ tiếc lúc ẩy không có lăn giường thật thôi...

Khoảng thời gian này không có cảnh của Kha Minh Vũ, nên lâu lắm rồi cô và Lục Đình Kiêu không gặp nhau, Ninh Tịch nhớ nhà như điên, chỉ muốn lao nhanh về để gặp bánh bao lốn và bánh bao nhỏ của cô thôi. Nhưng nghĩ đến việc giờ cô đang ở thành c, lúc trước cô đã hứa với Đường Nặc sẽ về ăn bữa cơm, để tránh việc cô phải chạy tới chạy lui, không bằng nhân cơ hội này về Đường gia một chuyến.

Cô vừa liên hệ với Đường Nặc xong thì Lục Đình Kiêu gọi điện tới.

"Alo~"

"Hôm nay về đúng không?"

"ừm ừm, nhưng tự dưng em nhớ ra là có hứa với Tiểu Nặc sẽ về nhà họ Đường ăn cơm, đúng lúc đang ở thành c nên định xong việc thì về đó một chuyến đã rồi mới đi, chắc em sẽ vể muộn một chút đấy!" Ninh Tịch nói.

"Nêu muộn quá thì đừng về vội, mai về cũng được."

"ừm, em biết rồi!"

"Sắp họp rồi, anh dập máy trước đây."

"Vâng, anh làm việc đi! Bên em cũng sắp bắt đầu rồi!"

Ninh Tịch dập máy xong có chút lạc lõng, ôi ôi ôi lâu lắm không gặp mà cục cưng của cô không nhớ cô chút nào sao? Đã thê còn bảo cô đừng về vội mai về cũng được nữa chứ...

Dưới ánh chiều tà le lói.

Cuối cùng cũng hoàn thành cảnh quay ngày hôm nay, Ninh Tịch chào tạm biệt đoàn phim trước, sau đó nói với Tiểu Đào là cô phải tới thăm họ hàng gần đó, rồi cô lái xe thẳng đến Đường gia.

Có một đoạn đường không đi xe vào được, Ninh Tịch đỗ xe giữa đường rồi định đi bộ vào.

Vừa xuống xe, đẵ thấy bóng dáng cậu thiếu niên quen thuộc.

"Chị!" Đường Nặc vừa thấy cô xong liền ngẩn ra, sau đó mới lộ ra vẻ mặt vui sướng.

Ninh Tịch không cải trang thành cô gái thôn quê như lần trước nữa, lần này cô là chính mình, sau khi xong việc cô tẩy trang, để mặt mộc, nhưng da dẻ lại mịn màng sáng bóng, ngũ quan xinh đẹp vô cùng, mái tóc xoăn dài như rong biển phối với một chiếc váy dài xanh nhạt, trông vừa trẻ trung lại xinh đẹp tuyệt trần.

"Tiểu Nặc, sao em lại ở đây?"

"Em tới đón chị!" cậu thiếu niên hai mắt sáng hấp háy nhìn đi nhìn lại cô: "Chị, trên mạng nói vẻ đẹp của chị là nghịch thiên... em còn không tin, nghĩ là chị PS cơ..."

Ninh Tịch cạn lời: "Đệch! Chị cưng là hàng thật giá thật đấy nhé! Cưng có phải là em ruột chị không thê hả!"

Ninh Tịch vốn dĩ chỉ là do quen miệng nên nói ra câu này, nói xong mới kịp phản ứng lại, nhất thời hai chị em đều rơi vào thê khó xử...

Ninh Tịch vội chuyển chủ đề: "Mau đi thôi, đừng để ba mẹ đợi sốt ruột!"

"ừm! Vừa biết tin chị về, từ sáng mẹ đã mua bao nhiêu thức ăn rồi, ba còn đi câu cá nữa, cá tươi đàng hoàng..." Đường Nặc bắt đầu kể với chị.

"Ai ya, suýt thì quên khen em, điểm cao như thế, nộp vào Đê Đô là đúng rồi, em trai chị đúng là trâu bò thật! Đã nhận được giấy báo trúng tuyển đại học chưa? Chụp cho chị tấm ảnh khoe cái nào!"

Đường Nặc ngại ngùng gãi đầu, "Chưa! Em vẫn đang đợi..."
 

Hoa Tử

Sưu tầm
Tham gia
24/9/19
Bài viết
6,381
Điểm cảm xúc
635
Điểm
113
Chương 1497: Con gái mười tám quả nhiên biến
Về đến Đường gia.

Quả nhiên Tôn Lan đã làm cả một bàn thức ăn, Đường Thiện cũng đợi sẵn ở cửa từ sớm, vừa thấy hai người liền đón ngay vào nhà.

So với sự ngượng ngập lần trước, bầu không khí lần này tốt hơn rất nhiều, vì ở xa lâu ngày nên còn hơi khách khí, nhưng cũng không đến nỗi quá lạnh nhạt với nhau.

"Tiểu Tịch đến rồi đấy à, mau vào nhà vào nhà đi con! Ngại quá, lần trước không giữ con ở lại ăn bữa cơm đã để con đi rồi!"

"Không sao ạ, chuyện đơn giản ấy mà, có cần con giúp gì không?"

"Không cần, không cần, con chỉ cần chờ ăn là được rồi, mẹ còn một món canh nữa thôi, sắp ăn ngay được rồi đây!"

...

Một lát sau, một nhà bốn người lại quây quần bên mâm cơm.

Tôn Lan nhìn dáng vẻ lúc này của Ninh Tịch, có chút xấu hổ: "Con gái mười tám quả nhiên biến, mẹ sắp không nhận ra con nữa rồi..."

Đường Thiện cũng gật đầu cảm thán: "Tiểu Tịch xinh lên nhiều lắm!"

Lần trước cô cải trang nên họ không phát hiện ra điều gì, nhưng lúc này vừa nhìn đã cảm nhận sâu sắc được sự thay đổi của cô, bất luận là tướng mạo hay khí chất, mọi thứ đều thật lạ lẫm.

Nói chuyện khác sợ không được tự nhiên nên mọi người từ từ dồn hết lên chuyện của Đường Nặc, nói đến việc lần này Đường Nặc thi được điểm cao, Tôn Lan và Đường Thiện đều vui mừng vô cùng.

"Thằng nhóc này cứ một mực muốn thi vào trường đại học ở Đế Đô, lần này coi như được thỏa ước nguyện rồi!"

"Đàn ông con trai nên tới thành phố lớn xông xáo mở rộng tầm mắt mà." Ninh Tịch nói.

Đường Thiện cũng gật đầu lia lịa: "Đúng thế, đúng thế đấy!"

Thấy con trai thi đạt kết quả tốt như vậy, Tôn Lan và Đường Thiện đều vui mừng vì quyết định khi ấy, nếu để Tiểu Nặc đổi nguyện vọng thật vậy đúng là đã làm lỡ dở cuộc đời thằng bé rồi.

"Chỉ là giấy báo nhập học mãi vẫn chưa gửi tới, sốt hết cả ruột..." Đường Thiện nhíu mày nói.

"Ông vội cái gì, giấy báo nhập học có bay mất được đâu?" Tôn Lan sẵng giọng.

Đang nói dở, bà nội của Đường Nặc vội vã chạy tới.

Thấy có người đến, mọi người đều đứng hết cả dậy.

"Bà nội..."

"Mẹ, sao muộn thế này mẹ lại tới đây?"

Đường lão thái mở một quán ăn nhỏ trên thị trấn, thường ngày đều ở lại quán.

Bà nhìn về phía người bỗng dưng thừa ra trong căn nhà, "Đây là...?"

"Bà nội, chị ấy là chị con đấy! Là chị Đường Tịch đấy bà!" Đường Nặc vội kéo cánh tay bà.

"Đường... Đường Tịch... Sao con bé lại về đây..." Đường lão thái vô cùng kinh ngạc, nhưng lúc này cũng chẳng kịp nhiều lời, bà vội lấy một phong thư lớn mà chuyển phát nhanh vừa đưa tới từ trong ngực ra, kích động nói với Đường Nặc: "Tiểu Nặc à, giấy báo trúng tuyển của con đến rồi này!"

"Gì cơ?"

"Giấy báo trúng tuyển!"

Trong phút chốc ánh mắt của tất cả mọi người đều đổ dồn lên chiếc phong bì trên tay bà.

"Haiz, bà không chờ được nên cứ chốc chốc lại chạy tới chỗ chuyển phát xem xem có thư của Tiểu Nặc nhà chúng ta không, cuối cùng thì thứ bà đợi cũng đến rồi! Các con mau mở ra xem đi, đọc cho bà nghe xem nào..." Đường lão thái vui mừng nói.

Đường Nặc kích động nhận phong thư, hít sâu một hơi rồi mở phong bì ra, Tôn Lan và Đường Thiện đều kích động đi lòng vòng xung quanh.

Ninh Tịch nhìn dáng vẻ vui mừng của bốn người, trong lòng cũng thấy vui thay Đường Nặc.

Một giây sau, không biết vì sao sắc mặt của Đường Nặc lại đột nhiên thay đổi...

Trên tay đúng thật là giấy thông báo trúng tuyển, nhưng... nhưng lại không phải là giấy báo trúng tuyển trường đại học Đế Đô! Mà là trường đại học Tây Cương nào đó cách thành C và Đế Đô cả mười vạn tám nghìn dặm...

"Sao lại thế này! Học viện kĩ thuật Tây Cương gì thế... Đây không phải là trường con đăng kí nguyện vọng mà, sao con lại nhận được giấy báo trúng tuyển của trường này vậy?"
 
Trạng thái
Không mở trả lời sau này.

Bạn nên xem

Top