Trạng thái
Không mở trả lời sau này.
[Ngôn tình] Chọc Tức Vợ Yêu - Mua Một Tặng Một - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

Hoa Tử

Sưu tầm
Tham gia
24/9/19
Bài viết
6,300
Điểm cảm xúc
615
Điểm
113
Chương 1477: Cưới một con gà rừng
"Diễn, anh về rồi! chuyện ra làm sao? Bên trên là có chuyện gì?" Ninh Tuyết Lạc vội vàng hỏi thăm.

"Có một sự kiện quan trọng... những vị khách kia đoán chừng là chạy lên tham dự cái đó rồi..." Tô Diễn chỉ nói phía trên có một sự kiện quan trọng chứ không nhắc tới Ninh Tịch.

Nhưng mà, Tô Diễn hàm hồ không nói rõ không có nghĩa là người khác không biết nói.

Tô Tuân chẳng biết đi tới từ lúc nào, giễu cợt nói: "Cái gì mà sự kiện quan trọng chứ, chỉ là một bữa tiệc thành lập quỹ từ thiện tư nhân của một nữ nghệ sĩ thôi mà! À đúng rồi... suýt chút nữa thì quên không nói... nữ nghệ sĩ kia ý mà... chính là Ninh Tịch đấy!"

Sắc mặt Ninh Tuyết Lạc trắng nhợt: "Tô Tuân, chú nói gì cơ?"

"Tô Tuân, cậu không biết gì thì đừng có mà nói bậy bạ, Tô Diễn vừa nói là sự kiện quan trọng!" Nghe được cái tên Ninh Tịch, Trang Linh Ngọc nhất thời đổi sắc mặt.

Tô Tuân nghe vậy thì càng đắc ý, tiếp tục nói: "Ha, tôi nói bậy bạ? Không tin thì bà tự đi mà hỏi Tô Diễn xem có phải tôi nói đúng hay không! Trang phu nhân với Trang tiểu thư vừa mới tuyên bố không quen biết với mẩy người ý mà, hiện giờ đang ngồi ở chỗ Ninh Tịch làm khách mời đấy! Không chì thê mà ngay cả Trang tướng quân cũng đích thân tới đó!"

"Chậc chậc chậc... cùng lắm chỉ là một cái tiệc từ thiện nho nhỏ mà thôi, một nhà ba người tới ủng hộ không nói, mà tất cả giới quyền chức tại Đê Đô này cũng tới tham dự.."

"Tô Diễn, những gì nó nói là thật sao?" Không đợi Trang Linh Ngọc mở miệng, Trịnh Mần Quân đã kéo tay Tô Diễn với vẻ mặt không cách nào tin nổi.

Trang Linh Ngọc với Ninh Tuyết Lạc cũng khiếp sợ.

Ninh Tuyết Lạc hoàn toàn không cách nào tin lời Tô Tuân vừa nói... đây quả thực là chuyện không thể nào.

Ninh Tịch cùng lắm chỉ có mấy phần giao tình với Trang Khả Nhi thì làm sao có thể khiến Trang phu nhân với Trang tướng quân làm tối mức độ này?

Đây tuyệt đối là không thể nào!

Nhưng, Tô Diễn chẳng nói một lời nào, cộng thêm sắc mặt của gã thì chả khác nào đã âm thầm thừa nhận.

Cơ mà thế vẫn chưa hết, vợ của Tô Tuân - Triệu San San cưồi nói: "Đây đã coi là cái gì, ngay cả tổng tài Lục Đình Kiêu của Lục thị và vân tổng có bối cảnh thần bí trong tin đồn cũng tới, phô trương như vậy chẳng thể trách được người ta vừa nghe tiếng gió đã chạy đi..."

Ninh Diệu Hoa lúc này cả kinh: "Cái gì... Lục Đình Kiêu cũng đến?"

Lục Đình Kiêu cũng coi như là ông chủ của Thịnh Thế, anh đến cũng không quá khó hiểu...

"Vân tổng... vân tổng nào?" Ninh Diệu Hoa lại hỏi.

"Chính là vị Vân tổng đã giúp Ninh Tịch giải vậy trong tiệc rượu lần trước!"

Triệu San San như thể sợ Ninh Tuyết Lạc không đủ hận mình nên lại cố ý nhắc đến chuyện tiệc rượu lần trước, lại còn chậc chậc lưỡi nhìn về phía Trịnh Mẩn quân nói: "Mẹ, con cũng chẳng hiểu mẹ nghĩ cái gì nữa, mất bao công sức và tiền của ra để làm cái đám cưới này... cuối cùng cũng chỉ để cưới về một con gà rừng?"

"Mà con gà rừng này lúc bình thưòng nhìn màu sắc cũng không tệ, nhưng mà chỉ cần đứng trước mặt phượng hoàng chân chính thì lại chẳng đáng một đồng!"

"Triệu San San! Mày nói ai là gà rừng!" Trang Linh Ngọc nổi giận, bà ta không nhịn được nữa mà nhào thẳng tới Triệu San San.

"ơ, dám làm mà không dám để người ta nói à? Bà dám nói Ninh Tuyết Lạc thật sự là con ruột của bà sao? Bây giờ bà dám tới bệnh viện làm giám định thân nhân không? Bà muốn làm màu đi khắp nơi lừa gạt kẻ bên ngoài thì cũng thôi đi, trước mặt chúng tôi còn giả bộ cái gì?" Triệu San San nói một câu so với một câu càng khó nghe hơn, mỗi câu đều đâm vào máu thịt, cũng là chỗ mà Ninh Tuyết Lạc để ý nhất.
 

Hoa Tử

Sưu tầm
Tham gia
24/9/19
Bài viết
6,300
Điểm cảm xúc
615
Điểm
113
Chương 1478: Thua thiệt lớn
Triệu San San cố ý điều tra Ninh Tuyết Lạc rõ ràng trước khi cô ta vào cửa nhưng chỉ tiếc là vẫn không tìm được chứng cứ xác thật. Hiện tại có cơ hội sỉ vả Ninh Tuyết Lạc một lần thì sao Triệu San San có thể buông tha cho được!

Tô Tuân vốn dĩ khó chịu vì hôn lễ của Tô Diễn được tổ chức lớn hơn gã, gã nhịn đã lâu rồi. Hiện giờ hôn lễ đã bị phá hỏng thì cả người gã thoải mái không ít liền ra vẻ cười trên sự đau khổ của người khác mà nói: "Anh này, em nói anh thì không phải phép chứ... theo như em biết thì ban đầu rõ ràng là anh qua lại với Ninh Tịch cơ mà? Ánh mắt anh đúng là... chọn đi chọn lại cuối cùng lại chọn cái loại hàng này về nhà sao?"

"Câm miệng!" Tô Diễn có nhịn giỏi đến đâu thì lúc này mây đen cũng giăng đầy trên mặt: "Chuyện của tao chưa đến phiên mày chõ mõm vào!"

Tô Tuân cười cười, gã chọc tức Tô Diễn xong rồi liền chọc tức cha ruột: "Ba, con cũng phục chỉ số thông minh của mấy người ghê ta, rốt cuộc mấy người nghĩ cái quái gì mà cho rằng Trang gia sẽ cho con gà rừng Ninh Tuyết Lạc này mặt mũi? Đầu óc sui gia của hai người không sáng dạ thì cũng thôi đi, nhưng Trang gia là ai, chẳng lẽ hàng thật hàng giả họ cũng không phân biệt được sao? Không giúp ruột thịt của mình mà chả lẽ đi giúp một con gà rừng chẳng dính tí máu mủ nào sao?"

Tô Tuân cứ nhằm từ "gà rừng" mà đay nghiến khiến cho sắc mặt của Ninh Tuyết Lạc, Trang Linh Ngọc với Ninh Diệu Hoa đã khó coi đến cực độ. Nhưng hiện giờ bên ngoài đều là khách khứa cả, to tiếng cãi lộn thì càng chẳng ra làm sao nên cũng chỉ cố gắng nuốt trôi cục tức này vào bụng.

Ninh Diệu Hoa hung dữ nói: "Tô Tuân, chú ý lời nói của mày!"

Mà Tô Hoằng Quang và Trịnh Mẩn Quân trừ sắc mặt khó coi ra thì trong thâm tâm cũng bắt đầu có chút hối hận.

Lời của Tô Tuân mặc dù khó nghe nhưng rất hợp tình hợp lý, đồng thời cũng giải thích rõ ràng đầu đuôi mọi chuyện.

Tất cả mọi chuyện này cũng bắt đầu từ việc Trang gia muốn cho Ninh Tịch chỗ dựa, sau đó nhiều khách khứa mới nghe tiêng mà đến. Thậm chí ngay cả Lục Đình Kiêu với Vân Thâm cùng những nhân vật có sức nặng như vậy cũng đểu đến ủng hộ... Cuối cùng giống như quả cầu tuyết lăn xuống từ đỉnh núi tuyết, càng lăn càng lớn...

Trang gia... thật sự muốn cho Ninh Tịch chỗ dựa?

Trang gia không hề coi trọng viên minh châu trên tay Trang Linh Ngoe là Ninh Tuyết Lạc, nhưng lại coi trọng một nghệ sỹ nhỏ bé như Ninh Tịch, muốn bảo hộ cô.

Đây quả thực là quá khó tin, nhưng lại là sự thật...

Tô Hoằng Quang với Trịnh Mần Quân nhìn nhau một cái, từ mắt đối phương đều thấy được sự ngờ vực.

Nếu quả thật Trang gia coi trọng Ninh Tịch, thậm chí có ý tiếp nhận cùng thừa nhận Ninh Tịch thì cuộc hôn này với này đối bọn họ mà nói là... quá thiệt!

Dầu cho trăm cái Ninh gia cũng chẳng bằng một góc tường của Trang gia!

Ninh Tuyết Lạc nhìn vẻ hối hận xẹt qua trên mặt Tô Hoằng Quang cùng Trịnh Mần Quân thì trong lòng cô ta hận đến nỗi móng tay bấm sâu vào lòng bàn tay, cô ta cố gắng mô miệng: "Những năm gần đây chính phủ vẫn luôn đề xướng giới nghệ sĩ chúng con phát huy sức ảnh hưỏng của bản thân để làm từ thiện... xem ra lần này là do Ninh Tịch đuổi kịp chính sách của chính phủ..."

Ninh Diệu Hoa nghe thê cũng vội vàng nói: "Không sai, nhất định là như vậy! Ai mà biết hôn lễ của nhà chúng ta lại trùng với sự kiện này chứ... mà bẩt kể thê nào thì cũng phải làm xong chương trình đã! Khách khứa bên ngoài còn đang chờ cô dâu với chú rể mời rượu đó!"

Sắc mặt Trịnh Mẩn Quân đen xì, lúc này bà ta đã chẳng thể che dấu được tâm tình, lúc nhìn Ninh Tuyết Lạc lại chẳng thèm kiểm chê sự bất mãn: "Rốt cuộc là đi mới rượu hay là đi mất mặt!"

Ninh Tuyết Lạc cắn môi, hốc mắt đỏ bừng: "Ba... mẹ... thật xin lỗi... là con không tốt... đáng ra con nên cân nhắc kĩ càng hơn. Con thật không nghĩ tới sẽ trùng vào sự kiện của chị Ninh Tịch..."
 

Hoa Tử

Sưu tầm
Tham gia
24/9/19
Bài viết
6,300
Điểm cảm xúc
615
Điểm
113
Chương 1479: Ly hôn rồi cưới
"Con thật không nghĩ tới sẽ trùng vào sự kiện của chị... thật xin lỗi..." Ninh Tuyết Lạc nghẹn ngào khóc lóc, khuôn mặt đầy ủy khuất.

Cho nên ý là cô ta chẳng biết tại sao lại trùng hợp đụng nhau như vậy? Còn đụng đến thảm như thế?

Gia đình hai bên nghe thế không khỏi cân nhắc lại vấn đề này, nhất là Trang Linh Ngọc, bà ta đã hận đến mức mắng ra tiếng: "Con khốn kia, rõ ràng là nó cố ý..."

Bất kể có chuyện gì xảy ra thì đây cũng không phải lúc suy nghĩ chuyện này, việc cấp thiết bây giờ là phải nhanh chóng hoàn thành hôn lễ này cho tròn vẹn.

Suy nghĩ một hồi lâu Tô Hoằng Quang mới hít sâu một hơi rồi nói: "Những chuyện khác để sau này rồi nói, Tô Diễn! Con mau đưa Tuyết Lạc ra ngoài mời rượu đi!"

Tô Diễn quàng tay lên bả vai Ninh Tuyết Lạc rồi đưa cô ta ra ngoài.

Trang Linh Ngọc cũng bị Ninh Diệu Hoa khuyên ra ngoài chiêu đãi khách khứa.

Trịnh Mẫn Quân không cam lòng, bà ta chờ mọi người ra ngoài hết rồi trừng mắt với chồng nói: "Chẳng lẽ ông cứ để kệ như vậy!"

Tô Hoằng Quang tức giận nói: "Vậy bà nghĩ tôi phải làm cái gì đây? Giấy chứng nhận đã lấy, đã thông báo với tất cả người thân bạn bè rồi, hôn lễ cũng tiến hành được một nửa thì tôi phải làm sao đây, có thể trả hàng lại à?"

"Tôi đang muốn trả hàng đây..." Trịnh Mẫn Quân lèm bèm.

"Bà nghĩ là tôi không muốn chắc! Chuyện này đã đủ loạn rồi bà đừng có gây thêm phiền nữa! Bây giờ nhìn thái độ của Trang gia còn chưa rõ! Mà dẫu cho có rõ... thì cũng đã cưới rồi, bà có thể để Tô Diễn ly dị sao? Đến lúc đó thì càng mất mặt hơn! Bà vẫn ngại hôm nay chưa đủ mất mặt đúng không?" Tô Hoằng Quang phì phò nói.

Nghe đến đây thì tâm tư của Trịnh Mẫn Quân lại bắt đầu lung lay: "Ai bảo sẽ để chúng nó ly dị ngay đâu? Tất nhiên còn phải chờ một khoảng thời gian nữa chứ... Nếu Trang gia thật sự muốn cho Ninh Tịch mặt mũi, thậm chí thừa nhận nó là cháu ngoại thì để cho Tô Diễn tái hôn với nó thì sao chứ? Dù sao cũng là do Ninh gia lừa dối chúng ta trước! Nếu không phải do bọn họ lừa gạt thì sao chúng ta có thể cưới một món đồ giả? Tô gia chúng ta có làm kiểu gì đi nữa cũng không quá đáng!"

Tô Hoằng Quang nghe vậy cũng chẳng nói đồng ý nhưng cũng không nói là không đồng ý, ông ta chỉ giục Trịnh Mẫn Quân nhanh nhanh đi ra ngoài tiếp khách.

Chuyện đã đến mức này thì bất kể trên lầu có gì xảy ra thì ở đây đã không cách nào vãn hồi lại nữa. Hiện giờ chỉ có thể tiếp tục mời rượu khách khứa còn lại, nếu không thì chỉ sợ mấy vị khách kia cũng đi sạch.

Những vị khách còn ở lại đa phần đều là thân thích của hai nhà, nếu không phải sợ làm thế không hay thì e rằng đã sớm chạy lên lầu xem chuyện gì xảy ra. Vậy nên bọn họ cũng chỉ mong chóng cho tiệc cưới mau tàn.

Dựa theo lệ cũ thì đáng nhẽ phải có ít vị khách tính tình hoạt bát đứng lên nháo cô dâu chú rể, nhưng mà hiện giờ cả hội trường yên tĩnh ngoan ngoãn như gà, lúng túng vô cùng.

Ninh Tuyết Lạc cứ thế hứng lấy vô số ánh mắt khác thường mà đi theo Tô Diễn chúc rượu khách khứa, rồi tiễn khách, rồi trơ mắt nhìn những vị khách kia chân trước vừa mới bước ra thì chân sau đã lén lút chạy lên lầu...

Cô ta vì ngày hôn lễ hôm nay mà bận rộn lâu như thế, vất vả như vậy mới mời được ngần ấy người nhưng rốt cuộc lại để cho Ninh Tịch hưởng?

Cho dù chết, cô ta cũng phải chết một cách rõ ràng!

Ninh Tuyết Lạc càng nghĩ càng cảm thấy không cam lòng, cô ta chạy vào phòng thay đồ của khách sạn thay lại một bộ đồ bình thường rồi đeo khẩu trang cùng kính mắt lén lút chạy lên trên lầu. Sau đó quyên góp một đôi bông tai rồi xâm nhập vào trong hội trường.

Lúc cô ta chạy đến thì trong hội trường dường như đã hết sạch chỗ ngồi, thậm chí căn phòng hiếm khi tiếp khách cũng được mở ra.

Vất vả lắm cô ta mới chen lên phía trước được một chút, Ninh Tuyết Lạc thấy những vị khách quý ngồi ở hàng ghế đầu đều thật khiến con người ta trợn mắt kinh ngạc, bất cứ một người nào ngồi đó cũng là người chỉ cần giậm chân một cái thì cả thương giới đều rung chuyển!

Những người này... đếu vì Trang gia mà tới sao?

Nhận thức được sức ảnh hưởng mạnh mẽ của Trang gia, Ninh Tuyết Lạc ghen tị cắn chặt môi, suýt thì bật máu.

Nếu như Trang gia tới dự tiệc cưới của cô ta ngày hôm nay, vậy thì hết thảy mọi thứ này phải thuộc về cô ta mới đúng...
 

Hoa Tử

Sưu tầm
Tham gia
24/9/19
Bài viết
6,300
Điểm cảm xúc
615
Điểm
113
Chương 1480: Cùng nhau chơi~
Nếu như Trang gia tới dự tiệc cưới của cô ta ngày hôm nay, vậy thì hết thảy mọi thứ này phải thuộc về cô ta mới đúng...

Suy nghĩ như vậy cứ xoay vòng vòng trong đầu hành hạ Ninh Tuyết Lạc đến phát điên.

Nhưng bây giờ thì sao, cô ta trơ mắt nhìn Ninh Tịch chỉn chu xinh đẹp đứng trên bục diễn văn màu đỏ sậm được tất cả mọi người chú ý đến. Hôn lễ mà cô ta tưởng bấy lâu nay đột nhiên biến thành một cơn ác mộng, bị hoàn toàn phá hủy...

Ninh Tịch đọc diễn văn xong thì dưới khán đài tiếng vỗ tay vang lên như sấm. Sau đó là MC tuyên bố lễ quyên góp chính thức bắt đàu.

Bất tri bất giác Ninh Tuyết Lạc thấy Trang Khả Nhi bước lên sân khấu, MC đứng một bên giới thiệu món đồ mà Trang Khả Nhi quyên góp...

Một cái vòng tay...

Rõ ràng Trang Khả Nhi đã nói sẽ đến tham dự hôn lễ của cô ta nhưng kết quả lại xuất hiện ở đây, thậm chí cái vòng tay cô ta cố ý đánh rơi ở trên xe lại biến thành vật phẩm quyên tặng...

Khuôn mặt sau lớp khẩu trang của Ninh Tuyết Lạc trắng bệch như quỷ, chẳng lẽ Trang gia đã biết sự thực cô ta với Ninh Tịch bị nhận sai?

Chỉ vì phát hiện ra cô ta không phải cháu ruột nên đối xử với cô ta như vậy?

Rõ ràng cô ta mới là Đại tiểu thư của Ninh gia cơ mà! Rõ rành rành Trang Linh Ngọc chính miệng thừa nhận cô ta là con gái duy nhất cơ mà! Rõ ràng cô ta mới là đứa cháu gái mà Trang gia phải thừa nhận cơ mà!

Tại sao... tại sao lại biến thành như vậy!

Con khốn Ninh Tịch! Mày dựa vào cái gì!

Ninh Tuyết Lạc lo lắng nếu ở nơi này quá lâu sẽ bị phát hiện nên dùng một tia lý trí cuối cùng mà cắn răng vội vã rời đi.

Những chuyện cô ta cần giải quyết quá nhiều, ngoài trừ đi lửa giận của Trịnh Mẫn Quân thì cô ta còn phải tính toán đến chuyện truyền thông ngày mai sẽ đăng cái gì....

...

Một tiếng sau, tiệc từ thiện của Ninh Tịch kết thúc mỹ mãn.

Trừ những vị khách kia thì bạn bè của Ninh Tịch cũng tới rất đông, đa phần là nghệ sĩ của Thịnh Thế cùng vài người bạn quen biết lúc hợp tác đóng phim trước đây.

Sau khi sự kiện kết thúc thì Giang Mục Dã không chịu ngồi yên liền triệu tập một đám lớn đi hát Karaoke, kết quả đương nhiên là vừa nói ra thì mọi người nhao nhao ủng hộ.

Vì thế một đám người rời khỏi trung tâm triển lãm liền rầm rập kéo quân đi theo Giang Mục Dã đến quán Karaoke chơi đùa.

Ninh Tịch làm người tổ chức nên phải ở lại giải quyết nốt một số công việc, khiến cho Giang Mục Dã phải gọi điện thúc giục nhiều lần.

"Ninh Tiểu Tịch, bà bận xong chưa hả? Mau tới đây! Mọi người tới hết rồi chỉ chờ mình bà thôi đấy!" Giang Mục Dã thúc giục như lửa cháy đến mông rồi.

Ninh Tịch vừa sửa sang lại một ít tài liệu vừa cảm thấy bất đắc dĩ: "Lông Vàng, ông uống máu gà à mà hưng phấn thế hả? Tôi mệt đứ đừ cả ngày đây này làm gì còn sức mà chơi với ông hả!"

Bên kia di động lập tức vang lên tiếng Giang Mục Dã tố cáo: "Đệch! Có lòng tốt lại bị cho là lòng lang dạ sói, không phải bà chơi với tôi, mà là ông đây cố ý hạ mình quẩy với cưng được không hả?"

Ninh Tịch nhướng mày: "Hả? Ông cố ý hạ mình quẩy với tôi?

Giang Mục Dã hừ hừ: "Tối nay là đêm động phòng hoa chúc của Tô Diễn đó! Ông đây chẳng phải sợ cưng một mình buồn bã sẽ nghĩ bậy bạ sao? Đừng nói nhảm nữa, rốt cuộc bà tới hay không?"

Không ngờ tên này lại có thể nghĩ như vậy...

Chính cô cũng sắp quên luôn cả chuyện đó...

Nghe giọng nói có dấu hiệu bùng nổ của Giang Mục Dã, Ninh Tịch cảm thấy trong lòng rất ấm áp: "Được được, gửi địa chỉ cho tôi đi, tới liền đây, ông cứ chơi trước! Còn nữa, tối nay bà đây mời khách!"

"Hừ, thế này nghe còn tạm được!" Giang Mục Dã bấy giờ mới hài lòng cúp máy.

Ninh Tịch bất đắc dĩ cười cười. Sau khi sắp xếp công việc xong cô lập tức chạy tới địa chỉ mà Giang Mục Dã gửi tới.

Cơ mà... nếu Ninh Tịch có năng lực tiên tri, sớm biết sẽ bị Giang Mục Dã bẫy thảm như thế... thì đánh chết Ninh Tịch cũng nhất quyết không đi...
 

Hoa Tử

Sưu tầm
Tham gia
24/9/19
Bài viết
6,300
Điểm cảm xúc
615
Điểm
113
Chương 1481: Các người tự chơi mạt chược với nhau đi
Chắc là để mọi người tiện đường đến thẳng luôn, địa chỉ của quán Karaoke đó rất gần, ngay tòa nhà đối diện bên đường, Ninh Tịch sau khi rời khỏi trung tâm triển lãm liền trực tiếp đi bộ thẳng đến đó.

ừm... nếu như cô mà có năng lực biết trước được tương lai, sớm biết được lần này sẽ bị Giang Mục Dã cho vào bẫy thê thảm như thế... thì có đánh chết cô cũng không đi...

Sau khi đến nơi rồi, Ninh Tịch vừa lên tầng vừa gọi điện thoại cho Giang Mục Dã: "Lông vàng, tôi đến rồi này, mọi người ở phòng nào đấy?"

"À... cái đó... cái đó ấy hả..." Đầu bên kia vang lên tiếng Giang Mục Dã ấp a ấp úng.

"Cái đó là cái nào? Ngồi ở phòng nào mà ông cũng không biết là sao?" Ninh Tịch cạn lời.

Giang Mục Dã ho khẽ một cái: "Khụ khụ, không... không phải... Ninh Tiểu Tịch à... cái đó... hay là bà đừng đến nữa thì hơn..."

Trên trán Ninh Tịch đầy vạch đen: "Tên họ vàng nhà ông chứ, ông tính chơi tôi đó hả! Tôi đến rồi đây này!"

"Tôi họ Giang mà " Giang Mục Dã yếu ớt nói.

"Phắn phắn phắn, đừng có mà đánh trống lảng với tôi, rốt cuộc là ở phòng nào? có phải là ông uống nhiều rồi không đấy?" Ninh Tịch nhíu mày, cô cảm thấy giọng điệu của Giang Mục Dã có gì đó quái quái.

Chắc là có người ngồi bên cạnh nghe thấy tiếng của Ninh Tịch phát ra từ điện thoại thê nên hét vào loa một câu: "Là anh Tịch ạ? Mọi người đang ở phòng VIP 888, anh đến mau đi!"

Ninh Tịch cũng không nghĩ nhiều biết được số phòng liền cúp điện thoại luôn.

Ngẩng mặt lên nhìn, phòng 888 ở đối diện cách đó không xa, Ninh Tịch chạy đến sau đó đấy cửa bước vào...

Khoảnh khắc đẩy cửa ra đó, Ninh Tịch như thể bị sét đánh trúng...

1 giây....

2 giây...

3 giây...

Ninh Tịch quả quyết sập cửa lại cái rầm, rồi sau đó trong đầu cô vang lên tiêng hét kinh thiên động địa.

Aaaaaaaaaaaaaaaaa... má nó chứ!

MỢ, cô vừa mới nhìn thấy cái quỷ cái quỷ gì thế?!?!

Dù cho chỉ trong một khoảnh khắc ngắn ngủi thôi, dù trong phòng toàn người là người, nhưng mấy người đó quá ư là nổi bật, cô có muốn tảng lờ đi một người trong đó cũng không được!

Giang Mục Dã....

Mạc Thần Tu....

Vân Thâm....

Lục Đình Kiêu...

Giang Mục Dã, cái tên trời đánh này!!! Đã bảo là đi quẩy với bà cơ mà! Thê này còn quẩy cái mọe gì nữa! Sao các người không gom nhau lại làm bàn mạt chược luôn cho rồi!?

Mạc Thần Tu thì thôi không tính, tại sao cả vân Thâm lẫn Lục Đình Kiêu đều có mặt ở đó vậy?

Trong lúc Ninh Tịch đang ở bên ngoài xây lại "tam quan" thì cửa phòng đã bị ai đó đẩy ra, hai cô bé trong công ty nhiệt tình kéo cô vào trong.

"Anh Tịch, anh đứng ngoài cửa làm gì thê! Mau vào đi!"

"Anh Tịch mau vào đi, mau vào đi! Em nói anh nghe nè, hôm nay sếp lớn của chúng ta cũng ở đây đấy, còn có cả Vân tổng nữa..."

Ninh Tịch còn chưa kịp nói gì đã bị hai cô bé mỗi người một bên kéo xềnh xệch vào trong phòng rồi.

Bởi vì biết quan hệ giữa cô và Giang Mục Dã, bọn nọ còn cố ý để dành chỗ bên cạnh Giang Mục Dã cho cô.

Ninh Tịch kiên trì né tránh ánh mắt của ba người còn lại, sau đó trợn mắt lườm Giang Mục Dã: "Giang Mục Dẵ! Ông muốn chết à! Dám đào hố bẫy tôi cơ đấy!"

Cô khó khăn lắm mới chịu đựng được hết buổi tiệc từ thiện kết quả thế nhưng cả bốn tên kia đều tụ lại hết thế này!

Vẻ mặt của Giang Mục Dã đầy vô tội, sợ đến mức quắn cả lại: "Tôi đâu có gọi bọn họ đến, tôi nào đâu biết bọn họ cũng sẽ đến chứ! Sau đó tôi chẳng cảnh báo cho bà rồi còn gi, bảo bà đứng đến nữa mà..."

Ninh Tịch bóp trán, nghiến răng kèn kẹt, "Tôi thật sự rất cám ơn ông đấy! Cám ơn CẢ NHÀ ÔNG!!!"

Bởi vì mấy cái tên này bây giờ cô quả thực đã hoàn toàn chẳng còn chút tâm tư nào để đi quan tâm đến tên bạn trai cũ nữa...

Đây có được coi là lấy độc trị độc không nhỉ?
 

Hoa Tử

Sưu tầm
Tham gia
24/9/19
Bài viết
6,300
Điểm cảm xúc
615
Điểm
113
Chương 1482: Dù sao cũng có anh ở đây
Vốn dĩ Giang Mục Dã chỉ muốn tổ chức mốt buổi tiệc đập phá nho nhỏ mà thôi, kết quả là ông chủ bé Lục cảnh Lễ cũng muốn đến góp vui, anh ta đến thì cũng được thế nhưng còn kéo theo cả ông chủ lớn Lục Đình Kiêu đây nữa.

Bởi vì có Lục Đình Kiêu ở đây, mấy ông lớn trong thương giới vừa rời khỏi buổi tiệc từ thiện cũng chạy đến góp vui, cuối cùng ngay cả Vân Thâm cũng đến...

Thê nên từ một buổi tiệc mang tính chất đập phá thoắt cái đã biến thành buổi tụ họp của giới thương nhân, tóm lại là chẳng thể quẩy nổi nữa.

Chẳng thà xong việc rồi về nhà luôn lên giường đánh một giấc cho khỏe, ai ngờ ra đây còn bị hấp diêm tinh thần hu hu hu...

Ninh Tịch ngồi đó mà nhấp nha nhấp nhổm như ngồi phải gai mít, chẳng thể nào ngồi yên được, chán đến mức cứ thê mà bê rượu lên uống một cách vô thức, mãi đến khi ánh mắt của bảo bối nhà cô liếc qua đây.

Xung quanh Lục Đình Kiêu là có nhiều người ngồi nhất nên chẳng nhàn được lúc nào, thê mà không ngờ anh còn có thể chú ý đến cô ở bên này.

Sau khi bị anh cảnh cáo Ninh Tịch cười hì hì, cúi đầu nhắn tin cho anh: "Dù sao cũng có anh ở đây mà

Cho nên là có uống nhiều cũng chẳng sao!

Lục Đình Kiêu trông có vẻ như đang chăm chú nghe ông giám đốc nào đó thao thao bất tuyệt, đúng lúc này di động anh rung lên, anh cúi xuống nhìn lướt, vẻ xa cách cũng dịu đi vài phần, thê rồi cũng không ngăn Ninh Tịch nữa.

Bên cạnh Ninh Tịch thỉnh thoảng có người hiếu kỳ đến gần hỏi thăm, giọng điệu mang theo sự thăm dò...

"Anh Tịch, anh lợi hại thật đấy, hoạt động từ thiện hôm nay bao nhiêu người đến ủng hộ! Em giật bắn cả người ấy!"

"Còn không phải à, em tưởng cái hôn lễ thê kỷ của Ninh Tuyết Lạc đã đủ đáng sợ rồi chứ, kết quả so với anh thì đúng là gặp phải sư phụ..."

Ninh Tịch nhấp một ngụm rượu, bình thản nói: "Đúng lúc bên chính phủ dạo này đang đẩy mạnh phương diện này mà thôi, cộng thêm cả Boss đại nhân nhà mình cũng tới ủng hộ nữa, một con tôm nho nhỏ như tôi đây cũng chẳng qua vừa hay đại diện cho công ty...."

Bởi vì sự phô trương hôm nay quả thật quá đáng sợ, cho nên bọn họ khó tránh khỏi nghi ngờ rằng có phải Ninh Tịch có ô dù hùng hậu nào đó sau lưng mà bọn họ không biết không. Nhưng nghĩ đến quá trình nổi tiếng của cô bọn họ lại cảm thấy điều này không thể, nếu như cô ấy có ô dù hùng hậu như thế vậy thì tại sao Ninh Tịch phải làm một diễn viên phụ, đóng vai phản diện lâu như thế mới đi đến tận bây giờ...

Cái gọi là có ô dù thực sự phải giống như Mạnh Thi Ý kìa, từ lúc debut đển bây giờ chưa từng diễn một vai phụ nào, phim nào phim nấy đều là những bộ phim được đầu tư lớn, bộ phim đầu tiên đã được đề cử Ảnh hậu, đấy mới là điển hình của có ô dù.

Cho nên sau khi bọn họ nghe thấy Ninh Tịch nói vậy thì chẳng hề nghi ngờ, ngược lại bọn họ lại rất có hảo cảm với việc Ninh Tịch có gì nói đấy, không cổ ý tô vẽ khoe khoang.

Trong phòng có rất nhiều người trẻ tuổi, mọi người đề nghị chơi trò "nói thật hoặc mạo hiểm", Ninh Tịch vừa nghe thấy trò này đã thấy đau đầu, trong cái cảnh có bốn ông ôn thần ở đây chơi trò này để tìm chết à?

Cho nên Ninh Tịch quyết đoán lấy cớ đi vệ sinh để chuồn đi!

Đi đến cuối hành lang không có ai để hít thở không khí trong lành, kết quả, vừa mới đứng bên cửa sổ được một lúc, đằng sau lưng đã vang lên tiếng bước chân.

Ninh Tịch quay lại liền bắt gặp đôi mắt hỗn loạn của Mạc Thần Tu, cả người toàn mùi rượu đứng ở đó.

Nhìn thấy anh ta Ninh Tịch quả thực rất nhức đầu: "Mạc Thần Tu, những gì nên nói tôi đã nói rất rõ ràng rồi, rốt cuộc anh muốn làm thê nào thì mới chịu kết thúc ân oán giữa chúng ta đây, nói thẳng đi cho đỡ mệt!"

Những ngón tay trắng nõn của Mạc Thần Tu vuốt ngược mái tóc lên, vẻ phóng khoáng bất kham lộ ra trên trán, khóe môi anh ta là nụ cười lạnh: "Ha, kết thúc ân oán? Mẹ cha nó chứ, tôi lại thua một thằng đàn bà, không tiền, không gia thế cũng chẳng có vẻ ngoài! cô cho rằng ông đây nuốt được nỗi nghẹn này à?"
 

Hoa Tử

Sưu tầm
Tham gia
24/9/19
Bài viết
6,300
Điểm cảm xúc
615
Điểm
113
Chương 1483: Người đàn ông của tôi là ai
Kể từ khi phát hiện ra sự ám muội giữa Ninh Tịch và Kha Minh Vũ, Mạc Thần Tu vẫn ức không thể nào nuốt nổi.

Anh ta vẫn luôn suy nghĩ người đàn ông như thế nào mới có thể khiến một người con gái như Đường Tịch đem lòng yêu thương được, cuối cùng lại là một tên đàn bà dựa vào phụ nữ để leo lên, như thế làm sao anh ta có thể cam tâm cho được?

Khóe miệng Ninh Tịch giần giật, thằng đàn bà... tên này đang nói đến là bảo bối nhà cô đấy à?

"Anh đang nói đến Kha Minh Vũ?" Ninh Tịch nhướng mày.

"Đừng có bảo với tôi cô và tên đó không có gì với nhau! Tôi đã để ý đến hai người rất lâu rồi, nếu như hai người không có gì thì tôi nuốt cả cái thùng rác này cho cô xem!" Mạc Thần Tu chỉ tay vào cái thùng rác bên cạnh phẫn nộ nói.

Ninh Tịch chậc một cái, trong lòng đang nghĩ thầm cái gã Mạc Thần Tu này cũng tinh mắt ra phết, mới đó đã tìm đúng người rồi, cô còn tưởng tên này sẽ nghi ngờ Giang Mục Dã cơ.

Cô không trả lời vấn đề này một cách xác thực mà lại hỏi ngược lại anh ta: "Vậy thì, anh cảm thấy người đàn ông của tôi là ai thì anh mới có thể nuốt cục tức này xuống? Tôi gọi anh ta đến đây để anh nuốt xuống cho nghẹn chết luôn nhé?"

"Cô… nuốt cái đầu cô ấy!!!" Mạc Thần Tu tức đến mức suýt chút nữa thì hộc máu mồm ngay tại chỗ.

"Ôi, tôi nghiêm túc đấy, anh nói nghe xem nào! Nói ra cái tên có thể khiến anh nuốt được cục tức này xuống đi! Ân oán của chúng ta hôm nay phải giải quyết xong!" Ninh Tịch nói.

Mạc Thần Tu nghe vậy liếc mắt đánh giá cô gái trước mặt từ trên xuống dưới, biết rõ ràng lời nói của cô thật buồn cười, biết rõ rằng cô đang chơi anh nhưng trong lòng anh ta vẫn nghẹn một cục tức, thế rồi anh ta bắt đầu suy nghĩ….

Không phải anh ta tự kiêu nhưng dù có tất cả nghệ sỹ nam trong giới giải trí này, bao gồm cả Giang Mục Dã, anh ta đều không để một ai vào măt, còn về phần những người ngoài giới giải trí, cũng chẳng có mấy ai vào được mắt anh ta.

Cũng không trách được Mạc Thần Tu lại kiêu ngạo đến thế, cha anh ta là doanh nhân giàu có của thành phố H, chú Hai của anh ta là phó tổng giám đốc của công ty giải trí TL ở Hollywood, gia cảnh nhà anh ta dù có ở ngoài giới giải trí đi nữa cũng được coi là số một số hai.

Những năm nay người có tiền thì nhiều lắm, nhưng có mấy ai không phải là một lão già sáu mươi tuổi, phú nhị đại cũng nhiều nhưng mấy ai có được tướng mạo như anh ta…

Mạc Thần Tu nghĩ nửa ngày mà, trong đầu hiện lên vài cái tên ít ỏi, người thực sự khiến anh ta tâm phục khẩu phục chỉ có….

"Này, anh nghĩ xong chưa đấy?" Ninh Tịch mất kiên nhẫn thúc giục.

Mạc Thần Tu dựa vào tường đốt một điếu thuốc, cười đầu ác ý: "Bỏ cuộc đi, trừ phi là Lục Đình Kiêu hoặc là Vân Thâm, bằng không dù cho người đàn ông của cô có là ai thì ân oán của chúng ta vẫn chưa hết đâu!!!"

Lục gia là gia tộc đứng đầu Đế Đô, Lục Đình Kiêu là thần thoại của giới kinh doanh Hoa Quốc, mà Vân Thâm dù chỉ mới có tiếng gần đây nhưng bối cảnh của anh ta lại sâu không lường được, thậm chí có người còn đồn rằng anh ta chính là vua của thế giới ngầm….

Mạc Thần Tu cố ý nói ra hai cái tên căn bản là không thể, rõ ràng là đang chơi khó cô.

Mà sau khi Ninh Tịch nghe thấy hai cái tên đó xong biểu cảm quả thực trở nên rất khó tả…

Lục Đình Kiêu thì cô có thể đoán được Mạc Thần Tu sẽ nói ra, nhưng cô không ngờ anh ta sẽ nhắc đến cả Vân Thâm nữa.

Nghe thấy hai cái tên cùng xuất hiện một lúc, tâm tình quả thực có chút kì dị.

Quan trọng bây giờ là xử được tên nào là xong tên đó, sau khi Mạc Thần Tu nói rồi, Ninh Tịch quả quyết rút điện thoại ra, sau đó bấm số gọi: "Alo, anh yêu à, em đang đứng ở đầu kia của hành lang chỗ lối thoát hiểm ấy, anh có thể ra đây được không? Có chút việc tìm anh… đúng, bây giờ… ừm ừm… được rồi... em đợi anh nha~"

Mạc Thần Tu nhíu mày nhìn Ninh Tịch đột nhiên gọi điện thoại: "Cô gọi điện tho ai thế?"

Ninh Tịch cười cười: "Anh đoán xem~"
 
Trạng thái
Không mở trả lời sau này.
Top