Trạng thái
Không mở trả lời sau này.
[Ngôn tình] Chọc Tức Vợ Yêu - Mua Một Tặng Một - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

Hoa Tử

Sưu tầm
Tham gia
24/9/19
Bài viết
6,289
Điểm cảm xúc
599
Điểm
113
Chương 1470: Hot đến sôi trào
Đám người không ưa bộ dạng đắc ý của Ninh Diệu Hoa đều đang len lén liếc nhìn nhau, hả hê xem kịch hay.

Ninh gia với Tô gia sau khi phản ứng lại thì nhanh chóng cười ha hả nói hiểu nhầm rồi, bọn họ cố gắng đem tuồng kịch này cứu trở về.

Vào ngày vui thế này thì khách khứa cũng sẽ không làm ầm ĩ quá khó coi nên cũng chỉ cười một cái rồi cho qua.

Chỉ có điều là, chờ đến ngày mai thì không biết trà dư tửu hậu bọn họ sẽ nói thế nào...

Hôn lễ sắp bắt đầu, hai nhà cũng nhân cơ hội lánh đến phòng thay đồ của khách sạn.

Vừa đóng cửa lại sắc mặt của Trịnh Mẫn Quân lập tức biến thành cực kì khó coi: "Tuyết Lạc, chuyện này là sao? Chẳng phải con thề thốt với chúng ta là Trang gia nhất định sẽ tới sao? Kết quả thì tới... nhưng mà tới phá đám?"

Ninh Tuyết Lạc hoàn toàn không biết đã sai ở chỗ nào, nhưng cô ta đã hết cách nên chỉ có thể cắn răng rơi hai hàng nước mắt, ra vẻ tủi thân: "Mẹ... con không biết... con thật sự không biết... trong điện thoại chị họ nói chuyện với con tốt lắm mà... con không biết tại sao lại thành như vậy..."

Trang Linh Ngọc thấy thái độ của Trịnh Mẫn Quân như thế thì nhất thời nổi giận: "Bà sui gia này, chuyện này sao mà trách Tuyết Lạc được, nếu nó biết mọi chuyện ra thành như thế thì sẽ để Trang gia tới sao? Hơn nữa bà sui này, công bằng mà nói thì nếu không phải bà cứ nhất quyết đòi Tuyết Lạc mời Trang gia đến thì hôm nay sẽ xuất hiện chuyện này sao?

Trịnh Mẫn Quân nhất thời cười nhạt: "Hừ, nói thế thì đây là lỗi của tôi à? Bà cho là tại sao tôi nhất định phải mời Trang gia đến, còn chẳng phải là vì..."

Thấy mẹ vợ với mẹ ruột chuẩn bị cãi nhau, Ninh Tuyết Lạc tủi thân đứng khóc một bên thì Tô Diễn nhéo mi tâm một cái, trước khi mẹ mình nói lời quá khó nghe thì vội vàng lên tiếng trước: "Mẹ đừng nói nữa, chuyện đã thành ra thế này rồi còn nói gì! Chuyện này có thể là có cái gì hiểu lầm rồi, bây giờ chẳng phải là lúc thảo luận mấy chuyện này! Chờ hôn lễ kết thúc rồi nói sau đi!"

Sắc mặt của Ninh Diệu Hoa với Tô Hoằng Quang cũng hết sức khó coi nhưng cũng chỉ có thể tạm thời nhịn xuống: "Hôn lễ bắt đầu ngay đấy, hai đứa nắm chắc thời gian mà chuẩn bị! Lát nữa đừng để xảy ra sơ xót gì!"

...

Sau cuộc trao đổi ngắn ngủi thì hai gia đình nhanh chóng đi ra ngoài chiêu đãi tân khách, thời điểm này mà rời đi quá lâu dễ khiến người ta hoài nghi.

Nhưng mà hiện giờ trong hội trường phòng tiệc đã sắp nổ tung rồi.

"Đúng rồi, lúc nãy mấy người có nghe được không, Trang đại tiểu thư nói cái gì mà trễ nữa sẽ không kịp ý! Hai người họ tới đây dự cái gì vậy!"

"Dự cái gì? Tầng lớn nhất của trung tâm bị Ninh gia bao hết rồi, trên tầng chót chỉ có một hội trường nho nhỏ thôi, đâu có thể cử hành hoạt động trọng đại gì mà khiến phu nhân tướng quân với tiểu thư phải tự mình tham dự chứ?"

"Vậy thì kỳ quái quá.."

Trong lúc đám người đang nghị luận ầm ĩ thì lục tục có người nhận được điện thoại, sau đó lén lút hạ thấp giọng nói chuyện.

"Cái gì? Quỹ từ thiện... trưởng khoa Triệu... đang ở trên tầng?"

"Bộ trưởng Lưu cũng tới? Anh chắc chứ? Anh đừng có mà dọa tôi đó! Tôi muốn hẹn gặp bộ trưởng Lưu mà hẹn ba tháng còn không thấy được người đấy!"

"Chuyện này sao có thể chứ? Được... chờ lát nữa tôi sẽ chạy qua xem..."

"Mà tôi cũng không nhận được thư mời nữa, cứ thế chạy qua liệu có ổn không? Cái gì, không cần mời? Chỉ cần quyên tiền... đương nhiên là không vấn đề rồi... biết biết..."

...

Đi kèm với từng cuộc điện thoại là số khách quý trong tiệc cưới càng lúc càng ít đi.
 

Hoa Tử

Sưu tầm
Tham gia
24/9/19
Bài viết
6,289
Điểm cảm xúc
599
Điểm
113
Chương 1471: Không bằng góp cho xong chuyện
Lục tục có khách áy náy tỏ vẻ xin lỗi mà chào tạm biệt Ninh Diệu Hoa và Tô Hoằng Quang.

"Ninh đổng, thật sự xin lỗi quá, bên công ty tôi có chút việc gấp nên phải đi trưỏc đây, cho tôi gửi lời chúc mừng nhé! Xin lỗi xin lỗi!"

"Không sao, không sao, uông tổng nói gì vậy chứ! Ngài có thể tới đây hôm nay đã là sự ủng hộ lớn với chúng tôi rồi! uông tổng đi thong thả!"

Ninh Diệu Hoa mới tiễn xong một người, thì lại có đổi tác tìm tới: "Ninh đổng à, gần đây công ty tôi bận quá nên hôn lễ vẫn là cố lấy chút thời gian họp hành để tới, giờ tôi phải đi trước đây, Ninh đổng đừng trách nhé!"

Ninh Diệu Hoa vội nói: "Đâu có đâu có, để tôi tiễn Khương tổng!"

"Không cần đâu, Ninh đổng cứ bận rộn đi! Tôi tự đi là được..."

Lúc đầu Ninh Diệu Hoa vẫn cảm thấy không có vấn đề gì, nhưng cho đến người khách thứ năm ra về trước thì ông ta mới cảm thấy có gì đó không đúng.

Cùng lúc đó phía bên Tô Hoằng Quang cũng gặp phải tình huống tương tự.

Chẳng qua là hôn lễ sẽ bắt đầu ngay lập tức nên hai người cũng chẳng kịp nghĩ nhiều mà bị kêu ra sau chuẩn bị.

Cùng lúc đó tại phòng đa chức năng trên tầng.

Trước cửa để tấm poster của quỹ từ thiện cùng hai người tiếp đón khách. Nhìn qua mặc dù rất đơn giản nhưng poster được thiết kế tinh mỹ, thái độ của người tiếp đón cũng lễ độ, chỉ dẫn khách mời đến ký tên cùng quyên tiền, vừa nhìn đã biết là rất dụng tâm.

Trong đại sảnh cũng được bố trí đơn giản cùng có chừng mực, hiện giờ phần lớn người ở đây là nghệ sĩ của Thịnh Thê cùng vài đối tác làm ăn, người tuy không nhiều nhưng bầu không khí rất tốt.

Ninh Tịch đang trao đổi với trợ lý và quản lý thì di động trong tay kêu lên.

Người gọi tới là Trang Khả Nhi, cô ấy nói sẽ tới, còn đi cùng với mẹ.

Ninh Tịch nghe thể thì có chút kinh ngạc sau đó nở nụ cười cảm kích: "Cám ơn cậu nhé, Khả Nhi!"

"Với tớ cậu còn khách khí cái gì, tớ tới cửa rồi đây, cúp trước nha!"

Ngoài cửa, Trang Khả Nhi kí tên mình lên rồi đặt túi quà trong tay lên bàn, rồi lấy từ trong túi ra một cái hộp nhỏ màu đen rồi nói với người phụ trách: "Tôi quyên cái vòng này."

Cái vòng mà Trang Khả Nhi lấy ra chính là cái vòng tay mà Ninh Tuyết Lạc cố ý "đánh rơi" trên xe của cô.

Dù sao cái này cũng chẳng thể trả lại, mà Khả Nhi có giữ lại cũng chỉ càng thêm buồn nôn mà thôi. Đẵ như vậy còn không bằng đem làm từ thiện cho xong.

Ghi tên xong, Trang Khả Nhi cùng vơi mẹ mình đi vào trong tìm Ninh Tịch.

Ninh Tịch thấy hai người thì vội vàng chạy lên nghênh đón: "Khả Nhi, Bác Trang! cảm ơn hai người đã tới ủng hộ!"

Nêu là chỉ minh Trang Khả Nhi thì cũng thôi đi, nhưng Mạnh Lâm Lang cũng đích thân đến đây thê này quả thực là quá cho mặt mũi rồi, Ninh Tịch cũng không tránh khỏi có chút thụ sủng nhược kinh.

Mạnh Lâm Lang nhìn thái độ cảm kích của Ninh Tịch thì vẻ mặt cũng trd nên ôn hòa, bà hơi giận giọng nói: "Cái đứa nhỏ này, đã bảo con bao nhiêu lần rồi hả? Cứ khách khí với chúng ta như vậy làm gì, phải cảm ơn thì là chúng ta phải cảm ơn con mới đúng! Trước kia con giúp nhà chúng ta nhiểu như vậy mà lại chỉ có thể mời con ăn vài bữa cơm! Những chuyện khác chúng ta không thể nhúng tay nhưng chuyện từ thiện này vẫn có thể đến giúp con một chút, con không cần nói cám ơn!"

Mạnh Lâm Lang cân nhắc kĩ càng rồi mới quyết định làm chuyện ngày hôm nay.

Từ thiện là một cơ hội không thể tốt hơn, ở bất kì lí do nào vì giúp đở Ninh Tịch hay là vì Trang gia cũng không có bất cứ điều bất lợi nào.

Ninh Tịch tất nhiên cũng nghĩ đến vấn đề này, cô cảm động trước suy nghĩ thấu đáo của Mạnh Lâm Lang rồi mỉm cười dần hai người qua một bên nghỉ ngơi uống trà.

Chẳng qua là, Ninh Tịch kiểu gì cũng không ngờ Mạnh Lâm Lang không chỉ tự mình đến... mà còn... thật sự là hơn những gì cô tưởng tượng rất nhiều...
 

Hoa Tử

Sưu tầm
Tham gia
24/9/19
Bài viết
6,289
Điểm cảm xúc
599
Điểm
113
Chương 1472: Những người này là do tôi mời
Mạnh Lâm Lang vừa đặt chân tới không bao lâu thì đột nhiên ngoài cửa người tới đông tấp nập, hơn nữa những người này cũng có chút kỳ quái...

Như vị lão tổng đang ghi tên này, ông ta mặc cả bộ lễ phục giống như thể đến dự một bữa tiệc trọng yếu nào vậy, ông ta hỏi thẳng: "Chỉ có thể quyên tiền à? Quyên đồ có được không?"

"Tất nhiên là được ạ!" Nhân viên ghi chép gật đầu.

Vì thế vị lão tổng kia chẳng nói hai lời mà lập tức tháo chiếc đồng hồ đeo tay vừa nhìn đã biết giá trị không nhỏ xuống: "Vậy tôi quyên góp cái đồng hồ đeo tay này!"

"À., vâng..."

Có một ắt có hai, liên tục có mấy người khách giống vị lão tổng kia nói rằng do vội vàng tới nên không chuẩn bị tiền mặt mà lấy đồ trang sức trên người quyên góp khiến các nhân viên trố mắt nhìn nhau...

Lâm Chi Chi thấy người đến ngày càng nhiều liền đi tới nói nhỏ với Ninh Tịch: "Ninh Tịch, những người này là do em mời tới sao?"

Ninh Tịch nhìn lướt qua những người rõ ràng không có tên trong danh dách: "ơ, chẳng nhẽ những người này không phải do chị mời tới sao?"

Hai người sửng sốt một lúc, hiển nhiên là, ai cũng nghĩ những người khách này là do đối phương mời tới...

Vì bữa tiệc tối nay mang tính chất từ thiện cho nên Lâm Chi Chi đã làm công tác tuyên truyền và gửi lời mời từ rất sớm, nhưng rõ ràng những người này hoàn toàn không nằm trong phạm vi cô có thể mời được.

Chưa kể Ninh Tuyết Lạc quyết định thời gian tổ chức hôn lễ lại trùng với tiệc từ thiện cho nên phân nửa số người đã quyết định đi dự phía Ninh Tuyết Lạc, cho nên người có thể tới đây hôm nay rất ít...

Ninh Tịch dương như đột nhiên nhớ đến cái gì liền trầm ngâm một chút rồi nói: "Hình như em biết nguyên do... từ từ để em đi hỏi một chút..."

Ninh Tịch nới một tiếng với Lâm Chi Chi sau đó liền đi tới cạnh Mạnh Lâm Lang: "Bác Trang, hình như hôm nay có không ít lão tổng với danh nhân của thành phố đến đây, những người này không có trong danh sách khách mời của cháu, là bác giúp cháu mời họ sao?"

Mạnh Lâm Lang liếc những người đó rồi cười khẩy, bà nói: "Những người này à? Không phải."

Không phải?

Không phải Mạnh Lâm Lang mời... vậy thì là ai...

Lúc này, những lão tổng nghe tin mà chạy vội vã đến đây đang túm năm tụm ba đứng chung một chỗ bàn tán.

"Rốt cuộc đã có chuyện gì xảy ra? Tin tức của mấy người có đúng không vậy? Tôi vừa mới hỏi qua thì đây chỉ là tiệc thành lập quỹ của một nữ nghệ sĩ nhỏ thôi mà!"

"Chờ một chút đi, các ông không thấy Trang phu nhân với Trang tiểu thư đang ngồi kia sao?"

"Cái gì mà trưởng khoa Triệu, bộ trưởng Lưu chứ? Chẳng phải đã bảo là sẽ đến à? Một người cũng chẳng thấy bóng dáng! Tôi đây đã phải liều mạng đắc tội hai nhà Tô - Ninh để đến bữa tiệc này đấy, vậy chẳng phải là bẫy người sao?"

"Trang tiểu thư kia liệu có phải fan của Ninh Tịch không, con gái tôi cũng là fan của Ninh Tịch, cả ngày nó cứ lải nhải bên tai tôi..."

"Nói như vậy cũng có thể lắm..."

"ơ, thê cho nên cái gì mà trưông khoa hay bộ trưởng.... chắc là hiểu nhầm rồi sao? Hay là... chúng ta lại quay về tiệc cưới dưới lầu?"

Ngay tại lúc đám ngưòi kia đang than phiền mất công chạy đến đây thì ngoài cửa xuất hiện một nhóm người.

Nhóm người này cười nói bước tới, đi đầu chính là người mà bọn họ vẫn luôn ngậm trong miệng bàn tán - trưởng khoa Triệu vói bộ trưởng Lưu...

Liếc ra những người phía sau thì càng đáng sợ hơn... nhìn đi nhìn lại đều là mấy nhân vật lớn muốn gặp mặt một lần còn khó hơn lên trời...

Kinh hoàng nhất là bọn họ trông thấy...

"Đó... đó chẳng phải là Trang tướng quân - Trang Liêu Nguyên sao?!"

Cùng lúc đó Mạnh Lâm Lang cũng nhìn về phía Ninh Tịch, bà nhẹ nhàng cười một tiếng rồi nói: "Đó, mấy người kia mới là bác mời tới."

Ninh Tịch: "Ây..."
 

Hoa Tử

Sưu tầm
Tham gia
24/9/19
Bài viết
6,289
Điểm cảm xúc
599
Điểm
113
Chương 1473: Vườn không nhà trống
Ninh Tịch đúng là bị dọa không nhẹ.

Nói như vậy là những người này mới là do Mạnh Lâm Lang mời tới...

Còn những người khác... xem ra... là nhận được tin những người kia sẽ tới cho nên mới chạy tới?

Trang Liêu Nguyên nói một tiếng với mấy người đi cùng rồi bước thẳng về phía Ninh Tịch.

"Thủ trưởng Trang..." Ninh Tịch thấy Trang Liêu Nguyên cũng đích thân tới thì không biết nên nói gì cho phải, mặt mũi này... cũng quá lớn rồi.

"Tiểu Tịch, ta tự ý đổi tiệc từ thiện của con thành hạng mục liên kết với tổng hội từ thiện, hy vọng con không để ý chuyện này." Trang Liêu Nguyên nói.

Ninh Tịch vội vàng trả lời: "Làm sao có chuyện đấy chứ ạ, chỉ là con cảm thấy thê này thì làm phiền bác quá!"

Trang Liêu Nguyên không thèm để ý nói: "Chỉ cần không khiến con thêm phiền là được."

"Tất nhiên là không ạ! Chẳng qua là chỗ này hơi nhỏ, bố trí cũng đơn sơ nên con sợ không được chu đáo lắm..."

"Cái này con khỏi cần lo, phòng này của con là đủ rồi! Chúng ta làm từ thiện chứ không phải làm cho người ta xem! Đơn giản một chút thì tốt hơn."

Nghe đến đây Ninh Tịch mới yên lòng, cô lại cảm ơn một phen nữa rồi nói: "Vậy mọi người trò chuyện đi ạ, con đi chuẩn bị!"

Mạnh Lâm Lang dịu dàng nói: "Con mau đi đi, không cần để ý chúng ta!"

Đầu tiên là Ninh Tịch giải thích tình huống cho Lâm Chi Chi.

"Ninh Tịch, em quen biết Trang tướng quân?" Lâm Chi Chi kinh ngạc hỏi.

"Lúc trước em tình cờ giúp Trang gia một chuyện, sau đó quan hệ của em với Khả Nhi cũng không tệ lắm! Chắc là vì chuyện trước kia mà họ tới ủng hộ." Ninh Tịch giải thích đơn giản một chút.

Bấy giờ Lâm chi Chi mới thoáng yên tâm lại, thật ra thì cho dù đột nhiên có nhiều người đến thê này nhưng cô cũng chẳng cần phải bận tâm gì nhiều. Dù sao tổng hội từ thiện cũng đã phái không ít nhân viên tới mà kinh nghiệm của bọn họ phong phú vô cùng, cũng rất vui vẻ tiếp quản sự kiện này.

Tiệc cưới dưới lầu.

Hôn lễ mọi người chờ đợi đã lâu rốt cuộc cũng được bắt đầu, MC đứng trên sân khấu nhiệt tình đọc diễn văn sau đó khúc nhạc thần thánh dành cho hôn lễ vang lên. Phía cửa một tấm thảm đỏ được trải ra, cô dâu mặc váy cưới màu trắng khoác tay ba mình bước từng bước tiến về phía chú rể đứng ồ đầu kia của thảm đỏ.

Giờ khắc cuối cùng khiến người ta kích động nhất đã đến, tất cả ống kính của giới truyền thông được mời đến đều hướng thẳng vào cô dâu Ninh Tuyết Lạc - người đang là tâm điểm của sự chú ý. Những cô gái có mặt ở đây đều tràn ngập sự ước ao hâm mộ và ghen tị trong mắt. Sự lúng túng do Trang gia mang tới đã hoàn toàn bị sự khuấy động của hôn lễ khiến khách mời quên đi...

Bởi vì hội trường rất lớn cho nên thảm đỏ cũng rất dài. Ngay lúc Ninh Tuyết Lạc đang bước vào thì các khách khứa xung quanh lại lặng yên mà biên mất một nhóm lớn.

"Chuyện gì xảy ra vậy? Sao tôi cứ có cảm giác đột nhiên vắng không ít người?" Nữ nghệ sĩ váy vàng nào đó của Thịnh Thế nhìn ngó xung quanh.

Nữ nghệ sĩ váy đỏ cũng có chút nghi ngờ, ngay tại lúc hai người họ đang nói chuyện thì một vị lão tổng bên cạnh cô ta cũng vội vã quay đầu chạy ra cửa.

Nữ nghệ sĩ váy đỏ vội vàng kéo vị lão tổng kia lại: "Lý tổng, ngài đi đâu đó?"

"À à, tôi phải đi dự một sự kiện vô cùng quan trọng, lần sau có rảnh chúng ta lại gặp nhé cô Phùng..." Lý tổng nói xong liền vội vã rời đi.

Nữ nghệ sĩ mặc váy đỏ kia càng nghĩ càng thấy kỳ quái, cuối cùng cô ta không nhịn được mà đuổi theo ra phía ngoài cửa. Nữ nghệ sĩ váy vàng thấy thê cũng vội vàng đuổi theo, sau đó hai người họ liền thấy những vị khách quý rời khỏi hội trường đều đang vội vã chạy lên lầu...
 

Hoa Tử

Sưu tầm
Tham gia
24/9/19
Bài viết
6,289
Điểm cảm xúc
599
Điểm
113
Chương 1474: Thêu hoa trên gấm
"Kỳ quá... trên lầu có sự kiện gì quan trọng sao?"

"Chẳng phải trên tầng chỉ có tiệc thành lập quỹ từ thiện của Ninh Tịch sao? Trên đó chỉ có một hội trường nhỏ thôi, không thể có sự kiện gì khác đâu..."

Ngay tại lúc hai nghệ sĩ nhỏ nhoi kia càng ngày càng thấy kỳ quái thì chỗ thang máy đi ra một đoàn người.

Ánh sáng của người dẫn đầu thiếu chút nữa chói mù mắt các cô, kia chẳng phải là ông chủ Lục cảnh Lễ của các cô sao, mà người đi bên cạnh Lục cảnh Lễ chính là ông chủ lớn Lục Đình Kiêu. Những người đi theo phía sau cũng đều là những cao tầng bình thường khó thấy mặt của Thịnh Thế...

Nhưng mà như vậy vẫn còn chưa xong, ngay sát bên phải cửa thang máy vang lên một loạt tiếng bước chân. Một người đàn ông tóc trắng đeo kính đen phiêu phiêu bước tới, theo sau đó là mấy tên vệ sĩ mặt lạnh và bên cạnh còn có một người đàn ông đeo kính gọng vàng...

cái... cái ký hiệu tóc trắng này! Chúa ơi... chẳng lẽ đây chính là Vần tổng trong lời đồn?

Trong ánh mắt khiếp sợ đến run lẩy bẩy của hai nữ nghệ sĩ bé nhỏ, hai đoàn nguời vừa vặn xếp thành một hàng đối mặt hai bên trái phải.

"Ôi chao, Lục tổng, thật là trùng hợp... ngài cũng tới... thêu hoa trên gấm?" Người đàn ông tóc trắng tháo kính xuống, cười nói với người đàn ông lạnh như băng đối diện.

Lục Đình Kiêu híp hai mắt lại, bước chân chỉ hơi ngừng rồi lại nhanh chóng tiếp tục bưỏc lên lầu.

Lục Cảnh Lễ quay lại nhìn người đàn ông phía sau bĩu môi một cái rồi nhanh chóng đuổi theo anh trai.

Đệch, sao cả tên này cũng tới...

Đúng là hôm nay chẳng có chuyện gì thuận lợi cả!

Cứ đinh ninh cho rằng hôm nay có thể tới chống lưng cho Tiểu Tịch Tịch ngược chết đôi cẩu nam nữ kia, cuối cùng không ngờ lại bị Trang gia cưốp mất một bước. Chẳng thê giúp người gặp nạn mà lại thành dệt gấm thêm hoa thì cũng thôi đi, cơ mà ngay cả tình địch cũng chạy tới góp vui là thế nào...

Dưới lầu.

Hiện giờ những vị khách khác cũng phát hiện được chỗ không bình thường, bọn họ rối rít châu đầu chụm tai hỏi thăm tình huống rồi dần dần cũng đoán được tất cả những người kia rời đi đều hướng thẳng lên lầu.

Ngay cả tân khách cũng phát hiện được chỗ không bình thường huống chi là truyền thông.

Vì thê ngay lập tức có phóng viên thông minh nhận ra ở đây cũng chẳng kiêm được tin tức lớn cho nên không tiếc buông tha chụp ảnh Ninh Tuyết Lạc mà lén lút chạy lên lầu.

Mà đã không chạy lên thì không sao, chạy lên rồi thì bị tình huống nơi đây dọa cho suýt tiểu ra quần!

Cứ tưởng bên dưới đã là sự kiện trăm năm khó gặp, hóa ra trên này mới biết cái gì gọi là phô trương.

Quan lớn tụ tập, nhà giàu đàn dúm...

Nói ví dụ không được hay lắm thì là, nêu hiện giờ ném một quả lựu đạn vào cái hội trường nhỏ này thì cả đất nước cũng sập theo luôn.

Vì thế tất cả các phóng viên rời đi đều một đi không trở lại...

Ninh Tuyết Lạc khoác tay Ninh Diệu Hoa, đôi mắt cô ta sáng lấp lánh, chân cô ta đang bước từng bước về phía hạnh phúc của cô ta, vể tất cả mọi thứ cô ta cướp được...

Cuối cùng khi cô ta bước tới bên cạnh Tô Diễn rồi xoay người lại thì lại phát hiện đại sảnh vổn đầy ắp người đã ít đi hơn phân nửa, thậm chí còn có thể lấy mắt thường để trông thấy tốc độ giảm xuống của số lượng khách mời.

"Chuyện gi xảy ra..."

Nhưng lúc này dưới con mắt bao người cũng không tiện dò hỏi, vậy cho nên Ninh Tuyết Lạc chĩ có thể đè xuống bất an mà tiếp tục cử hành hôn lễ.

Trao nhẫn, tuyên thệ...

Đây vốn là thời khắc cô ta mong đợi nhất, nhưng càng ngày hội trường càng trở nên vắng lặng. Sau cùng số người còn lại không nổi một phần ba.

Dường như vừa làm lễ xong Ninh Tuyết lạc đã lập tức chạy xuống hỏi thăm tình hình.

"Ba mẹ... chuyện gì xảy ra thế? Sao tự dưng lại thiếu nhiều khách như vậy?"
 

Hoa Tử

Sưu tầm
Tham gia
24/9/19
Bài viết
6,289
Điểm cảm xúc
599
Điểm
113
Chương 1475: Ồ, lại một tên nữa này
Trên trán Ninh Diệu Hoa rịn ra một tầng mồ hồi: "Ba vừa mới nghe nói khách khứa đều chạy lên lầu!"

"Bọn họ làm gì trên đó?" Khuôn mặt Ninh Tuyết Lạc trở nên âm trầm.

Hôn lễ đang êm đang đẹp đột nhiên lại xảy ra vấn đề với Trang gia, xong đến thời khắc mấu chốt khách khứa lại chạy mất nhiều người như vậy, thậm chí những vị khách còn ngồi lại cũng không yên lòng bắt đầu bàn tán. Vừa nãy, cô ta y hệt một con ngu đứng trên sân khấu loe ngoe, Ninh Tuyết Lạc không biết mình đã trải qua mười phút làm lễ kia như thế nào, thậm chí còn đọc sai cả lời tuyên thệ...

Nhưng điều càng đáng buôn hơn là dẫu cô ta có đọc sai cũng chẳng ai thèm chú ý...

Trên lầu...?

Trên lầu chẳng phải là tiệc thành lập quỹ từ thiện nhảm nhí gì đó của Ninh Tịch sao?

Việc lựa chọn hôn lễ trùng thời gian và địa điểm thế này cũng có nguyên nhân rất lớn là vì cô ta cố ý muốn xung đột với Ninh Tịch, cho nên hiện giờ mới lập tức nhớ lại chuyện này.

Nhưng mà những người kia chạy lên trên lầu làm gì?

Chẳng lẽ Ninh Tịch muốn tránh cô ta nên đã đem thời gian đổi lại, hiện tại trên lâu đang tổ chức hội nghị hay sự kiện trọng yếu gì sao?

"Chuyện này không hỏi thăm được, trên đó bây giờ toàn người là người cả không chen vào được, cũng không có cách nào biết được chuyện gì đã xảy ra..." Tô Hoằng Quang âm trầm nói.

Sắc mặt Trang Linh Ngọc cực kì khó coi, bà ta nhìn về phía Tô Hoằng Quang cùng Trịnh Mẫn Quân nói: "Hôm này là ngày trọng đại như thế tại sao lại để xảy ra chuyện không may như thế này? Chuyện lớn như thế cũng không biết là do cái gì gây ra chẳng lẽ còn phải để nhà gái chúng tôi đi điều tra sao?"

Trịnh Mẫn Quân nhăn mày nói: "Chẳng phải chúng tôi cũng điều tra rồi sao! Không biết chuyện này xảy ra là do vấn đề của bên nào đâu! Những vị khách rời đi cũng chẳng phải chỉ có khách do Tô gia chúng tôi mời tới!"

"Bà có ý gi?"

Giữa hai hàng lông mày của Tô Diễn đã lộ ra vẻ mệt mỏi, gã ta vội vã lên tiếng: "Mẹ, mọi người đừng cãi nhau nữa, để con đi lên coi có chuyện gì xảy ra!"

"Anh Diễn...."

"Ngoan, chờ anh một chút, anh về nhanh thôi." Tô Diễn xoa xoa đầu Ninh Tuyết Lạc sau đó nhanh chóng bước chân ra phía ngoài.

Khi Tô Diễn đi lên thì những người vây xung quanh đã hoàn toàn không thấy đâu.

Gã chỉ thấy một tấm áp phích quảng cáo hoạt động từ thiện dựng thẳng phía trước, trên tấm áp phích là ảnh chụp Ninh Tịch mặc một chiếc váy trắng tinh.

"Xin chào, mời ngài sang bên này ghi tên!" Thấy Tô Diễn, một nhân viên đón khách nhanh chóng lịch sự nói.

Lúc này, có người nhận ra Tô Diễn liền nhanh chóng nói nhỏ bên tai người ngồi cạnh mấy câu.

Người đó liếc nhìn chữ chú rể treo trước ngực Tô Diễn thì có chút lúng túng, trong đầu thầm nghĩ chú rể này chạy tới đây làm gì?

"Xin lỗi, cho tôi hỏi một chút, hôm nay ở đây có sự kiện gì sao?" Mặc dù đã thấy tấm áp phích kia nhưng Tô Diễn vẫn muốn xác nhận lại một chút.

"Là anh Tịch của chúng tôi mở tiệc thành lập quỹ từ thiện cùng hoạt động quyên góp ạ!" Người nhân viên kia nói.

Tô Diễn hơi nhíu mày, thật sự là Ninh Tịch...

Cho dù có chút thất lễ nhưng Tô Diễn vẫn không nhịn được mà liếc nhìn khách khứa trong hội trường một cái. Sau đó gã lập tức phát hiện quá nửa những vị khách rời khỏi lễ cưới đang ngồi ở đây, không những thế mà ngồi ở hàng đầu đều là những quan viên trọng yếu của thành phố, gã còn thấy được cả người của Trang gia...

"Ồ... lại một tên nữa này?" Ngay lúc Tô Diễn đang trắng bệch cả mặt ra thì sau lưng vang lên một âm thanh vui sướng khi người gặp họa.

Gã vừa quay người lại liền thấy một người đàn ông tóc trắng như cười như không nhìn mình.

Bên cạnh người đàn ông đó còn có... có... Lục Đình Kiêu?

Bên kia Ninh Tịch nhận được tin Đại Boss cũng muốn qua đây thì chạy ra cửa chuẩn bị đích thân nghênh đón anh yêu nhà mình, cuối cùng... lại thấy được một cảnh tượng khó ở như vậy...
 

Hoa Tử

Sưu tầm
Tham gia
24/9/19
Bài viết
6,289
Điểm cảm xúc
599
Điểm
113
Chương 1476: Darling à, mắt mù ghê ta
Ôi chết mất thôi...

Tình huống chết tiệt gì đây!

Vì cái vẹo gì mà con hàng Vân Thâm này cũng tới đây???

Mà Vân Thâm tới thì cũng thôi đi, thế quái nào mà Tô Diễn cũng tòi lên đây vậy!

Ninh Tịch nhìn Lục Đình Kiêu, lại nhìn Vân Thâm rồi lại nhìn Tô Diễn... đầu óc liền thấy choáng váng.

Bằng cách thần kỳ nào mà cả ba người này cùng xuất hiện một lúc?

Vân Thâm thấy Ninh Tịch bước ra thì cười nhẹ một tiếng rồi liếc mắt về phía Tô Diễn nói: "Darling, đây chính là mối tình đầu mà em nói sao? Đúng là mắt mù ghê ta?"

Trán Ninh Tịch nổi gân xanh: "Anh mới mù, cả nhà anh mới mù!"

Nghe Ninh Tịch nói như vậy thì Vân Thâm quay ra nhìn phía Lục Đình Kiêu với Lục Cảnh Lễ một chút, sau đó hâm hấp cười lên: "Ha ha ha, cả nhà tôi mù sao? Nói không sai...."

"Bố thằng điên..." Ninh Tịch chán nản nhìn sang phía Đường Dạ: "Có thể cầm chắc dây dắt lão Đại nhà huynh không?"

Đường Dạ tỏ vẻ chuyện này không liên quan đến mình.

Ninh Tịch nói xong nhìn về phía Tô Diễn rồi hơi nhướng mày: "Anh Tô, có phải anh đi nhầm hội trường rồi không?"

Lúc này sắc mặt của Tô Diễn vô cùng phức tạp, gã nhìn Ninh Tịch như thể có gì muốn nói rồi lại thôi, cuối cùng vẫn xoay người rời đi mà chẳng nói gì.

Gã vẫn cho rằng Ninh Tịch không đến dự lễ cưới của gã là bởi vì không cách nào chấp nhận chuyện này, nhưng gã lại chẳng thể ngờ được rằng sự thực lại khác xa với những gì gã tưởng tượng.

Như thể hôn lễ của gã chẳng có bất cứ ảnh hưởng gì đến cô cả, ngay cả việc gã xuất hiện ngay trước mặt cô thì cô cũng dửng dưng chẳng chút gợn sóng.

Nhưng điều làm gã càng kinh hãi hơn là thái độ cùng ánh mắt của hai người đàn ông kia nhìn Ninh Tịch.

Đều là đàn ông đương nhiên gã hiểu rõ ánh mắt kia có nghĩa là gì!

Còn có nguyên một hội trường toàn khách mời quan trọng...

Dường như giám đốc trung tâm đã nối thông hội trường này với một hội trường không thường được mở ra để tiếp đón các vị khách mới đến.

Gã phát hiện cô gái mà gã quen thuộc đã thay đổi từ lúc nào không biết, khiến gã hoàn toàn không rõ con người cô nữa...

Thấy Tô Diễn rời đi, Ninh Tịch vội vàng quay sang Lục Đình Kiêu với đôi mắt lấp lánh và thái độ quay ngoắt 180 độ: "Ông chủ, mời ngài vào!"

Lục Đình Kiêu dường như rất hài lòng với biểu tình mừng rỡ của cô khi thấy mình: "Ừ, đừng cố quá không lại mệt."

"Dạ dạ, nghe lời ông chủ!" Ninh Tịch liên tục gật đầu.

"Này này này, ở đây còn một ông chủ nữa đây này! Tiểu Tịch Tịch, mắt cô phải đi khám rồi!" Lục Cảnh Lễ hoàn toàn bị bỏ quên u oán tố cáo.

"Dạ dạ dạ, ông chủ cũng mau vào đi, ông chủ cực khổ rồi!"

"Thế này còn tạm được!" Lục Cảnh Lễ "hừ" một tiếng rồi mới chịu bước vào.

Vân Thâm không được ai đó khách khí mời vào cũng chẳng nổi giận mà trực tiếp phiêu phiêu đi vào.

Khi Lục Đình Kiêu bước vào trong nháy mắt, hội trường liên tục vang lên từng tiếng kinh hô, mà khi Vân Thâm bước vào thì tiếng kinh hô còn lớn hơn nữa...

"Trời ơi! Tôi vừa mới nói nếu Lục Đình Kiêu với Vân Thâm cũng đến nữa thì cái hội trường này sẽ hội tụ đầy đủ ông chủ lớn của thương giới mà! Không ngờ... lại tới thật..."

"Cái này thật quá dọa người rồi! Nghệ sĩ nhỏ kia rốt cuộc là thần thánh phương nào? Mặt mũi cũng cũng quá lớn rồi?"

"Nghe nói là ngôi sao nổi nhất của Thịnh thế dạo gần đây..."

Lúc này hai nữ nghệ sĩ của Thịnh Thế chạy đi tham dự hôn lễ của Ninh Tuyết Lạc cũng hối hận đến xanh ruột rồi. Rõ ràng đã được mời ngay từ đầu mà không tới, bây giờ chạy tới thì đã bỏ lỡ cơ hội tốt rồi, lúc chạy đến được thì buổi hoạt động cũng đã tiến hành được phân nửa!
 
Trạng thái
Không mở trả lời sau này.
Top