Trạng thái
Không mở trả lời sau này.
[Ngôn tình] Chọc Tức Vợ Yêu - Mua Một Tặng Một - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

Hoa Tử

Sưu tầm
Tham gia
24/9/19
Bài viết
6,612
Điểm cảm xúc
674
Điểm
113
Chương 1456: Là mẹ tôi
"Cám ơn!" Suốt mấy ngày nay Ninh Tuyết Lạc đã thành thói quen nhận được những lời chúc mừng kiểu như vậy, cô ta chỉ khéo léo nói cảm ơn rồi tỉnh bơ quan sát bốn phía.

Rốt cuộc đôi mắt cô ta cũng sáng lên, bởi vì cô ta đã tìm thấy mục tiêu ngày hôm nay.

Trang Khả Nhi bước trên giày cao gót tiến vào, hôm nay cô mặc một bộ váy thiết kế cao cấp màu rượu chát của Tắc Linh, dáng vẻ lạnh lùng cao quý bước tới.

Ninh Tuyết Lạc nhìn bộ váy của Tắc Linh mà Trang Khả Nhi đang mặc thì ánh mắt có chút ảm đạm. Nhưng cô ta thu lại rất nhanh rồi làm bộ như không thấy đối phương mà giả vờ thả túi xách xuống rồi tự nhiên bước tới.

Ngay tại lúc Ninh Tuyết Lạc bước về phía trước thì một bức ảnh vô tình rơi ra từ trong túi xách, trùng hợp làm sao lại rơi xuống ngay dưới chân Trang Khả Nhi.

Trang Khả Nhi khom người nhặt lên, đang định gọi người phía trước lại thì khi ánh mắt vô tình liếc qua bức ảnh liền lập tức biến đổi...

Tấm hình này dường như đã được chụp từ rất lâu, nhưng hình như đã được phục chế. Quan trọng nhất là bên trong có năm người thì... có tới bốn người Trang Khả Nhi biết!

Ở giữa là ông nội của cô, bên trái ông nội là cô Hai, cô Ba, bên phải là Trang Liêu Nguyên và một cô gái khác...

Mặc dù mấy người trong hình nhìn rất trẻ, nhưng Trang Khả Nhi có thể khẳng định chắc chắn những người này là ai... nhưng người phụ nữ xa lạ đứng cạnh cha cô là ai?

Tại sao lại có một người lạ mặt như thế xuất hiện trong bức ảnh giống như là ảnh gia đình thế này?

Trang Khả Nhi ngây người xong muốn gọi Ninh Tuyết Lạc lại thì cô ta cũng đã đi đến khúc quẹo.

"Xin chào, xin cho hỏi một chút, vị tiểu thư vừa đi qua kia là ai?" Trang Khả Nhi không thể làm gì khác hơn là hỏi thăm một nhân viên khác.

"Người kia sao... là Đại tiểu thư của Ninh gia, Ninh Tuyết Lạc!" Nhân viên rất nhiệt tình trả lời.

"Ninh Tuyết Lạc?" Trang Khả Nhi hơi đổi sắc.

Là cô em gái kia của Tiểu Tịch?

Sau khi thân với Ninh Tịch thì Trang Khả Nhi mới biết Ninh Tịch là con gái nuôi của Ninh gia, còn những chuyện khác của Ninh gia thì Trang Khả Nhi hoàn toàn không biết.

Nhưng mà tại sao Ninh Tuyết Lạc lại có bức ảnh này?

Nghĩ nghĩ một lát, Trang Khả Nhi nói: "Giúp tôi sắp xếp một căn phòng nhỏ để gặp Ninh tiểu thư."

"Vâng."

...

Ninh Tuyết Lạc vào phòng liền nằm thoải mái trên chiếc ghế da thật êm ái, cô ta đang chờ chuyên viên mát xa... cùng với Trang Khả Nhi...

Quả nhiên không tới ba phút, bên tai liền truyền tới tiếng giày cao gót.

"Ninh tiểu thư, cô đánh rơi đồ." Trang Khả Nhi đưa bức hình ra, sau đó thử thăm dò.

Ninh Tuyết Lạc vừa nhìn thấy tấm hình trong tay Khả Nhi thì lập tức biến sắc, vội vàng nhận lấy tấm hình: "A! Là của tôi... cám ơn, cám ơn! Thật sự cám ơn!"

Nói xong còn đưa tay vuốt ve tấm hình như thể vô cùng quý trọng nó.

Trang Khả Nhi vừa quan sát vẻ mặt của Ninh Tuyết Lạc vừa nói: "Xin lỗi, có thể hỏi Ninh tiểu thư một chút là tại sao cô lại có tấm ảnh này không? Mặc dù có chút lỗ mãng, nhưng người trong tấm hình này là ông nội, cha, đồng thời có cô Hai và cô Ba của tôi."

Ninh Tuyết Lạc nghe vậy thì lộ vẻ khó nói, như thể cô ta không ngờ được Trang Khả Nhi sẽ thấy tấm hình này.

Cùng lúc đó cô ta cũng xác nhận được một chuyện, nhìn phản ứng của Trang Khả Nhi thì xem ra hoàn toàn không biết mình còn có một người cô nữa.

Ninh Tuyết Lạc tỏ vẻ do dự hồi lâu rồi mới bảo hai chuyên viên phục vụ đi ra ngoài. Sau đó cô ta bất đắc dĩ nói với Trang Khả Nhi: "Tôi không ngờ lại vô tình để Trang tiểu thư thấy tấm hình này... thật ra thì... trong bức hình có một người là mẹ của tôi!"
 

Hoa Tử

Sưu tầm
Tham gia
24/9/19
Bài viết
6,612
Điểm cảm xúc
674
Điểm
113
Chương 1457: Cô con gái thứ ba
"Là người đứng cạnh cha tôi?" Trang Khả Nhi kinh ngạc.

"Đúng vậy."

"Làm sao mà..."

Nói tới đây thì hai người cũng thuận thế ngồi xuống nói chuyện với nhau.

Ninh Tuyết Lạc nhìn tấm hình rồi thở dài nói: "Mẹ tôi tên là Trang Linh Ngọc."

Nghe Ninh Tuyết Lạc nói mẹ cô ta cũng họ "Trang", Khả Nhi lập tức phản ứng lại: "Cũng họ Trang... chẳng lẽ?"

"Đúng vậy, mẹ tôi là con gái út của của nhà họ Trang." Ninh Tuyết Lạc nói.

"Tại sao đến giờ tôi vẫn chưa bao giờ nghe qua?" Trang Khả Nhi cau mày.

Ông nội có ba người con gái? Tại sao cô chưa bao giờ nghe bất kỳ người nào nói tới!

Ninh Tuyết Lạc cân nhắc chọn lời rồi mới mở miệng: "Thật ra thì ban đầu tôi cũng không biết, sau này lớn một chút thì mới phát hiện ra! Tất nhiên là cũng không biết cụ thể mà chỉ là biết đại khái rằng mẹ với cha tôi yêu nhau, nhưng hai nhà không môn đăng hộ đối nên ông ngoại nhất quyết không đồng ý! Vì muốn sống chung với cha tôi nên mẹ tôi nhiều lần cãi nhau với ông ngoại cuối cùng lại tạo thành hiểu lầm với mâu thuẫn càng sâu! Kết cục là ầm ĩ thế nào lại thành đoạn tuyệt quan hệ cha con! Đã hơn hai mươi năm hai người họ không liên hệ... cho nên hiện tại dường như chẳng còn ai biết chuyện này!"

Nói tới đây Ninh Tuyết Lạc có chút buồn bã: "Thật ra thì tôi cũng biết mẹ tôi rất hối hận vì làm ông ngoại thương tâm, cũng rất nhớ người nhà! Chẳng qua tính tình mẹ tôi quá quật cường nên mãi không chịu cúi đầu trước..."

Ninh Tuyết Lạc nói tới đây thì quay ra nhìn Trang Khả Nhi, vẻ mặt có chút khổ sở: "Nhìn mẹ mình như thế tôi đau lòng lắm, nên tôi định giúp mẹ và ông ngoại cởi bỏ hiểu lầm... nhưng mà, muốn liên lạc với ông ngoại thực sự khó khăn quá... cho nên... lúc trước tôi định liên lạc với Trang tiểu thư... chỉ tiếc... không ngờ lại có vài chuyện hiểu lầm nhỏ nên bỏ lỡ cơ hội nói chuyện..."

Lời này của Ninh Tuyết Lạc rõ ràng là ám chỉ chuyện lần trước ở cửa hàng của History, cái lần Trang Khả Nhi giúp Ninh Tịch ra mặt, thậm chí còn ngấm ngầm nói Ninh Tịch có ý định ngăn cản.

Trang Khả Nhi nhìn Ninh Tuyết Lạc một cái rồi có nghi ngờ hỏi: "Tại sao cô lại mang theo bức ảnh này bên người?"

"Tấm hình này là tôi tìm được ở đầu giường của mẹ, chắc vì thường xuyên chạm vào cho nên nó bị hư tổn khá nghiêm trọng! Tôi lén lén mang đi phục chế đến hôm nay mới lấy về. Thật ra thì hôm nay tới đây tôi cũng chỉ ôm suy nghĩ thử vận may thôi, không biết có gặp được... chị họ không! Không ngờ ông trời lại giúp em như vậy..." Ninh Tuyết Lạc hoàn toàn không phủ nhận mà thẳng thắn nói ý đồ của mình ra, thậm chí còn làm ra vẻ không khống chế được mà đổi giọng gọi Trang Khả Nhi là "chị họ".

Quả nhiên thấy Ninh Tuyết Lạc nói như vậy thì thái độ của Trang Khả Nhi hòa hoãn không ít, cũng đã tin mấy phần vào câu chuyện của cô ta.

Dẫu sao Ninh Tuyết Lạc cũng không cần phải lừa cô, bởi chuyện thế này chỉ cần về nhà hỏi một chút là biết thật giả.

Không ngờ mình lại có ba người cô, một người đã đoạn tuyệt quan hệ với nhà nhiều năm...

Nhớ lại bộ dạng buồn rầu thường lộ ra của ông nội, cô cứ tưởng vì ông nhớ bà nhưng giờ nghĩ lại liệu có chút nào là nhớ cô con gái nhỏ nhiều năm trước rời nhà đi hay không...

"Chuyện của người lớn chúng ta cũng không tiện nhúng tay, nhưng em quả thật không đành lòng nhìn mẹ em mỗi ngày lại tiều tụy thêm như vậy, cho nên mới lỗ mãng nói với chị họ nhiều như thế...", vẻ mặt Ninh Tuyết Lạc có chút áy náy.
 

Hoa Tử

Sưu tầm
Tham gia
24/9/19
Bài viết
6,612
Điểm cảm xúc
674
Điểm
113
Chương 1458: Cô ta nói như vậy
Nếu Trang Linh Ngọc thật sự là cô của cô thì Ninh Tuyết Lạc đúng là em họ của cô...

Nhưng mà không hiểu sao khi nghe Ninh Tuyết Lạc gọi là mình là chị họ thì trong lòng Trang Khả Nhi có chút không thoải mái.

Còn có vài chồ Trang Khả Nhi thấy không ổn, chẳng lẽ chỉ vì không môn đăng hộ đối mà ông nội có thể ầm ĩ vối con gái ruột của mình tới mức hơn hai mươi năm cũng không thèm liên lạc?

"Không biết cô có thể cho tôi tấm hình này được không?" Trang Khả Nhi nói.

Thấy Trang Khả Nhi đã có hứng thú với chuyện này thì đương nhiên Ninh Tuyết Lạc vội vã gật đầu: "Dĩ nhiên là được, tôi có sao thêm một tấm nữa để cẩt giữ."

Trang Khả Nhi: "Cám ơn."

"Aiz, thật ra thì mẹ tôi luôn muốn tìm một cơ hội gặp ông ngoại! Nhưng với tính cách của bà ấy lại chẳng thể mở miệng được, mặt khác cũng không tìm được thời cơ thích hợp..."

Sau đó Ninh Tuyết Lạc lại nói thêm với Trang Khả Nhi chuyện Trang Linh Ngọc nhớ nhung Trang gia các kiểu, lại nói mấy câu về chuyện kết hôn của mình. Cuối cùng hai người làm xong liệu trình chăm sóc rồi rời khỏi thẩm mỹ viện.

Hai người cùng nhau đứng ở cửa chờ xe tới đón.

Ninh Tuyết Lạc gọi điện thoại: "Cái gì? Xe bị trục trặc? Nhưng hiện giờ tôi phải lập tức đi dự một buổi họp báo, chưa đến nửa tiếng nữa là bắt đầu rồi..."

Lúc này xe của Trang Khả Nhi đã tới, thấy Ninh Tuyết lạc như vậy thì thuận miệng hỏi một câu: "Cô đi chỗ nào?"

"Trung tâm triển lãm!"

"Cũng thuận đường, để tôi đưa cô đi một đoạn."

"Cám ơn chị họ!" Ninh Tuyết Lạc cảm kích không thôi bước lên xe, lúc ngồi trên xe cô ta còn uyển chuyển mời Trang Khả Nhi đến dự hôn lễ của mình.

Trang gia.

Sau khi Trang Khả Nhi vể nhà thì xem xét tấm ảnh kia rất nhiểu lần.

Có nên hỏi thử không?

Nhưng trong nhà nhiều năm rồi chưa bao giờ nhắc đến cái tên Trang Linh Ngọc này thì chắc hẳn đây là điều rất kiêng kỵ, chuyện năm đó, cô tùy tiện hỏi như thể liệu có được hay không?

Nhất định là không thể hỏi ông nội rồi, còn mẹ cô cũng không chắc biết được mấy phần chuyện năm đó...

Hay đi hỏi Tiểu Tịch?

Chắc chắn không được... Tiểu Tịch chỉ là con nuôi của Ninh gia, mấy chuyện bí mật gia tộc thế này chắc chắn Tiểu Tịch không biết đâu, hơn nữa cũng chưa bảo giờ nghe cô ấy nhắc tới...

Trang Khả Nhi đang xoắn xuýt thì một tràng tiếng bước chân quen thuộc tiên đến gần.

"Ba, ba về rồi!" Trang Khả Nhi lập tức đứng lên.

"ừ, ông nội con đâu?" Trang Liêu Nguyên mặc cả thân quân phục hỏi han.

"Ồng nội đi câu cá vẫn chưa về ạ." Trang Khả Nhi do dự mãi rốt cục vẫn mở miệng hỏi: "Ba... ông nội... có mấy người con gái?"

Trang Liêu Nguyên nghe con gái hỏi như vậy thì nhíu chặt chân mày: "Sao tự dưng lại hỏi cái này?"

"Hôm nay con nghe có người nói... ông nội có ba người con gái, một người tên là... Trang Linh Ngọc?" Trang Khả Nhi thử thăm dò nói.

Quả nhiên, sau khi nghe thấy cái tên này thì Trang Liêu Nguyên lập tức đổi sắc mặt: "Sao con biết? Nghe ai nói?"

"Hóa ra là thật!" Trang Khả Nhi kinh ngạc sau đó đưa tấm ảnh trong tay ra: "Hôm nay lúc đi Spa con có gặp Đại tiểu thư của Ninh gia - Ninh Tuyết Lạc... con nhặt được tấm hình này... rồi nói chuyện mới biết... nghe cô ta nói... mẹ cô ta vẫn luôn nhớ thương ông nội..."

"Cô ta nói thế?" sắc mặt Trang Liêu Nguyên có chút quái dị.

"Đúng vậy, cô ta còn nói bức ảnh này mẹ cô ta vẫn luôn đặt ở đầu giường, vì thường xuyên vuốt ve mà bị hư hỏng, cho nên cô ta mới cầm đi phục chê..." Trang Khả Nhi gật đầu.
 

Hoa Tử

Sưu tầm
Tham gia
24/9/19
Bài viết
6,612
Điểm cảm xúc
674
Điểm
113
Chương 1459: Chị nhất định sẽ về
Nghe Trang Khả Nhi nói vậy, vẻ mặt Trang Liêu Nguyên hoàn toàn chẳng có chút nhớ nhung hay xúc động nào cả, trái lại còn giống như bị chọc vào vảy ngược, ông lạnh mặt nói: "Chuyện này không phải là chuyện con nên hỏi, con cứ làm như không biết gì đi! Ngàn vạn lần đừng nhắc đến trước mặt ông nội con."

Trang Khả Nhi cũng đoán được cha mình sẽ nói như vậy, thấy sắc mặt cha khó coi đến vậy thì cũng ngoan ngoãn gật đầu: "Vâng, con biết rồi."

Nêu Trang Liêu Nguyên đã tỏ rõ thái độ như vậy thì chuyện đám cưới mà Ninh Tuyết Lạc nhắc đến, muốn mời cô tham dự đương nhiên cũng bị Trang Khả Nhi quên luôn.

Mặc dù cha không nói cụ thể, nhưng trong chuyện này nhất định có ẩn tình, cô không thể chỉ nghe một phía từ Ninh Tuyết Lạc rồi tùy tiện nhúng tay.

Coi như là vì Tiểu Tịch thì cô cũng chẳng muốn có quá nhiều quan hệ với cô em họ không rõ ràng chẳng biết từ đâu nhô ra này.

Bạch Kim Đê Cung.

Tối nay Lục Đình Kiêu xuống bếp, Tiểu Bảo thì làm trợ thủ, còn Ninh Tịch bị hai cha con cưỡng ép rời khỏi phòng bếp ngồi chờ đồ ăn.

Ninh Tịch tiện tay coi chút tin tức giải trí, tất cả đều là những tin có liên quan đến đám cưối của Ninh Tuyết Lạc và Tô Diễn, muốn coi chút tin tức khác cũng không được, hết cách chỉ có thể tắt di động đi tiếp tục nhìn lén hai cha con.

Nhưng cô vừa mới để di động xuống thì chuông di động lại đột nhiên kêu vang, là Đường Nặc gọi tới.

Chẳng lẽ ỗ nhà lại xảy ra chuyện gì?

Ninh Tịch lập tức nhận máy: "Alo, Tiểu Nặc? Ở nhà xảy ra chuyện gì sao? Đám người đó lại tìm mọi người à?"

"Không có, không có! Chị, bọn họ không đến tìm, à không đúng, là có đến một lần nhưng là để đưa hoa và trái cây, hơn nữa thái độ cũng rất khách khí..."

Xem ra là do lần trước bị Ninh Tịch dọa sợ, xem ra, ra tay nặng là chính xác.

"À à, vậy thì tốt rồi!" Ninh Tịch lúc này mới yên lòng cười nói: "Thanh niên, mấy ngày nữa là đến ngày đi đại học rồi, có cần chị đưa em đi thi để cổ vũ không?"

"Đừng, ngàn vạn lần chị đừng làm thế, đừng ai tới cả, cứ để em bình tĩnh đi!" Đường Nặc vội vàng nói.

Ninh Tịch cười khẽ: "Được rồi, nghe em đấy! cố gắng lên, chị đang chờ em đến Đê Đô đây này!"

"Chị cứ chờ đi, em nhất định sẽ đến đó!"

"Ui chao, mạnh miệng quá ha!" Ninh Tịch trêu chọc, nhưng mà thành tích của Đường Nặc thực sự rất tốt, thi vào trường ở Đê Đô chắc chắn không thành vấn đề.

"Đúng rồi chị ơi... em gọi cho chị... thực ra là có chút chuyện..." Đưòng Nặc dường như có chút không tiện mở lời, cậu do dự một lúc mới nói: "Chị, lần trước chị về rồi lại đi nhanh quá, mọi người không kịp giữ chị lại, ý của ba mẹ là... chị giúp mọi người việc lớn như vậy, kiểu gì cũng phải mời chị ăn bữa cơm! Lúc nào chị rảnh rỗi thì về nhà một chuyên được không? Chị... cả nhà chúng ta... lầu lắm rồi không gặp mặt..."

Cầu nói sau cùng của Đường Nặc nghe vô cùng đáng thương.

Người chị cậu thương yêu nhất từ nhỏ tới lớn cứ đột nhiên rời đi như thé, thậm chí còn biến thành người chẳng có chút quan hệ nào thì làm sao trong lòng Đường Nặc có thể dễ chịu cho nổi. Chẳng qua là có quá nhiều chuyện dây dưa, ba mẹ cũng luôn phản đối cậu liên lạc với Ninh Tịch cho nên Đường Nặc muốn gặp cô cũng chỉ có thể nhịn. Cho đến khi Ninh Tịch bất ngờ về nhà một chuyên thì trạng thái đóng băng bấy lâu nay mới tạm thời bị phá vỡ...

Ninh Tịch nghe thế thì do dự một chút, nhưng nghe giọng điệu vừa cẩn thận lại vừa đáng thương của em trai thì cuối cùng cô cũng không thể nhẫn tâm từ chối: "Được rồi, chờ chị rảnh sẽ về..."

"Thật sao? Chị đồng ý rồi! Không cho chị đổi ý đâu!"
 

Hoa Tử

Sưu tầm
Tham gia
24/9/19
Bài viết
6,612
Điểm cảm xúc
674
Điểm
113
Chương 1460: Để em thổi cho
"Ừ ừ ừ, không đổi ý! Em đừng có mà để ý mấy thứ này nữa, tập trung vào thi cử đi!"

"Vâng, vâng, em biết rồi! Chị, em nhất định sẽ không chịu thua kém đâu!"

"Ngoan ~ " Ninh Tịch nở nụ cười ấm áp.

Hai chị em trò chuyện một hồi, Đường Nặc ấp úng có chút không được tự nhiên nói: "Đúng rồi chị, người kia sắp kết hôn rồi sao?"

Ninh Tịch nhận ra em trai đang nhắc đến Ninh Tuyết Lạc thì gật đầu nói: "Đúng vậy."

Đường Nặc ở đầu dây bên kia "hừ" một tiếng: "Cô ta còn chẳng gọi được một cuộc điện thoại về nhà, mọi người coi tivi mới biết đấy! Em lo là ba mẹ lại chạy tới, mặt nóng áp mông lạnh của người ta, may mà lần này mẹ chẳng nói gì, cũng chưa nói muốn đi... Lúc trước còn giục em phải gửi ít đặc sản ở quê ra cho người ta dùng trong tiệc cưới! Em khuyên kiểu gì cũng không được rồi chẳng hiểu tại sao lại thôi không nói gì nữa..."

Xem ra là đã gọi điện nói chuyện với Ninh Tuyết Lạc rồi...

Nhưng mà Ninh Tịch cũng chẳng nói ra.

Rất nhiều chuyện đứng ở vị trí của cô thì không tiện mở lời.

Chờ Ninh Tịch nói chuyện với Đường Nặc xong thì Lục Đình Kiêu với bánh bao nhỏ cũng chuẩn bị cơm nước xong.

"Mẹ, ăn cơm thôi!" Tiểu Bảo như hiến vật quý dắt Ninh Tịch đến trước bàn cơm.

Ninh Tịch thấy trên bàn là bữa cơm gia đình bình thường với bốn món, một canh, salat cà chua, thịt kho, cánh gà coca, canh củ từ nấu xương, còn có một đĩa rau cải xanh xào mà Lục Đình Kiêu sở trường nhất.

So với những gì Ninh Tịch tưởng tượng thì phong phú hơn nhiều, hơn nữa nhìn qua hình thức có vẻ không tệ.

"Nếm thử xem." Lục Đình Kiêu đưa cho Ninh Tịch một đôi đũa.

Ninh Tịch cầm đũa rồi mỗi món nếm thử một miếng.

Bánh bao nhỏ với bánh bao lớn đều khẩn trương nhìn chằm chằm cô.

Một hồi lâu sau, ánh mắt Ninh Tịch sáng rực giơ ngón tay cái lên: "Làm tốt lắm! Ăn ngon!"

Bánh bao lớn thở phào nhẹ nhõm, bánh bao nhỏ vui vẻ, Lục Đình Kiêu giúp Ninh Tịch kéo ghế ra: "Ăn cơm thôi!"

"Ừ ừ..." Ninh Tịch liếc thấy trên mu bàn tay của Lục Đình Kiêu xuất hiện một vết rộp liền vội vàng kéo tay anh lại: "Tay anh làm sao thế?"

"Bị dầu bắn vào một chút thôi, không sao đâu, đã xử lý." Lục Đình Kiêu không để ý nói.

Ninh Tịch vội vàng thổi phù phù vào tay anh: "Có còn đau không? Để em thổi phù phù cho!"

Lục Đình Kiêu nhìn hành động như trẻ con của Ninh Tịch thì có chút dở khóc dở cười, nhưng trong lòng vẫn cảm thấy rất hạnh phúc.

Bánh bao nhỏ bị mẹ bỏ quên đứng một bên tức giận nhìn ba mình, vẻ mặt nhóc như đang nói: tại sao ba có thể dùng khổ nhục kế tranh sủng với con!.

"Mẹ, Tiểu Bảo nữa!" Bánh bao nhỏ không chịu thua chen tới.

Ninh Tịch cười khẽ rồi cũng quay sang thổi phù phù vào móng vuốt của nhóc con.

Bánh bao nhỏ lập tức hài lòng, thấy chưa, Tiểu Bảo không cần xài kế cũng được mẹ yêu thương ~

...

Ăn cơm rồi dỗ bánh bao nhỏ đi ngủ xong, Ninh Tịch với Lục Đình Kiêu ra vườn hoa nói chuyện phiếm.

"Anh yêu à... sao hôm nay tự dưng tốt với em thế?" Ninh Tịch có chút kỳ quái hỏi.

Trên thực tế thì không chỉ hôm nay mà là mấy ngày nay đều như vậy.

Trước kia Lục Đình Kiêu đối xử với cô đã tốt lắm rồi, nhưng mấy ngày nay lại càng khoa trương hơn, việc này khiến Ninh Tịch cứ cảm giác mình sắp bị chiều chuộng thành phế nhân rồi.

Lục Đình Kiêu nào dám nói là vì đau lòng cùng... áy náy...

"Lo em khó chịu." Lục Đình Kiêu nghĩ nghĩ rồi quyết định tìm một lí do khác.

"Khó chịu cái gì? Anh nói chuyện Tô Diễn kết hôn sao?" Ninh Tịch nhướng mày như cười như không nói: "Nếu như là vì chuyện đó thì anh suy nghĩ nhiều rồi, aiz, hai bọn họ thật xứng đôi mà! Ở chung một chỗ tốt biết bao!"
 

Hoa Tử

Sưu tầm
Tham gia
24/9/19
Bài viết
6,612
Điểm cảm xúc
674
Điểm
113
Chương 1461: Bà chắc chắn muốn tôi tới
Gần đây tốc độ quay Cửu Tiêu vô cùng thuận lợi nên Lâm Chi Chi cũng để Ninh Tịch vừa đóng phim vừa tham gia một số hoạt động khác.

Dẫu sao quay một bộ phim cũng cần đến mấy tháng, nếu biến mất lâu như vậy thì công chúng sẽ rất nhanh quên đi, vì vậy điều quan trọng nhất vẫn là phải đảm bảo độ phổ biến và độ hot nhất định.

Nhân khí của Ninh Tịch ngày càng cao, người thích cô ngày càng nhiều thì cũng càng có nhiều người chĩa mũi dùi vào cô, những tin đồn vô căn cứ hay scandal bịa đặt cũng bay đầy trời. May mà có Lâm Chi Chi trấn giữ cùng sự hẫu thuẫn của Thịnh Thế nên mới không xảy ra sóng gió gì, thậm chí còn biến thành điểm sáng vì vậy nhân khí của Ninh Tịch ngày càng tăng lên.

Song song với công việc thì còn có một chuyện Ninh Tịch vẫn luôn làm đó chính là từ thiện.

Trước kia khả năng của cô có hạn thì cũng đành thôi nhưng lấy thân phận hiện giờ thì chuyện Ninh Tịch có thể làm ngày càng nhiều.

Lâm Chi Chi cũng rất ủng hộ việc này vì vậy đã lấy danh nghĩa của Ninh Tịch thành lập một quỹ từ thiện.

"Lễ thành lập chị đã giúp em sắp xếp xong xuôi rồi, vào mùng 8 tháng này, vừa lúc em không phải quay." Lâm Chi Chi nói.

"Mùng 8?" Ninh Tịch nhướng chân mày.

"Mùng 8 em có việc sao?"

Ninh Tịch cười cười lắc đầu: "Không có, cứ để mùng 8 đi!"

"Đây là danh sách khách mời, em nhìn thử xem."

"Dạ!" Ninh Tịch gật đầu rồi cầm danh sách lên xem xét, người được mời đều là danh nhân trong giới giải trí và một ít những đối tác quan trọng: "Không thành vấn đề."

...

Ninh Tịch vừa mới rời khỏi phòng làm việc của Lâm Chi Chi thì di động vang lên.

Ninh Tịch không kịp nhìn người gọi tới là ai mà lỡ trượt tay nhận luôn, kết quả không ngờ đầu bên kia lại vang lên tiếng của Ninh Diệu Hoa: "Alo, Tiểu Tịch à, ngày hôn lễ của Tuyết Lạc con đừng có quên nha!"

"Mùng 8 tôi có việc."

"Có việc? Mày thì có cái việc gì hả? Có chuyện gì quan trọng hơn hôn lễ của Tuyết Lạc chắc?" Đầu bên kia đổi người thành Trang Linh Ngọc.

"Bà chắc chắn muốn tôi tới?"

Giọng điệu của Ninh Tịch khiến Trang Linh Ngọc cảnh giác một chút, dĩ nhiên là bà ta không mong cô tới rồi!

Ai mà biết nếu Ninh Tịch tới lại xảy ra chuyện gì chứ...

"Mày nghĩ là tao muốn mày tới à, chuyện lớn như hôn lễ của Tuyết Lạc mà mày cũng không đến được, rồi cả Thiên Tâm cũng không tới được là sao? Lũ chúng mày một đứa rồi hai đứa đều sợ người ngoài không biết nội bộ Ninh gia bất hòa hay sao?" Trang Linh Ngọc tức giận phì phò nói.

"Thôi kệ đi, nó không tới cũng có gì đáng ngại đâu..." Đầu bên kia Ninh Diệu Hoa nói đỡ một câu, sau đó thử thăm dò Ninh Tịch: "Tiểu Tịch, mùng 8 con bận chuyện gì thế? Khụ, Tiểu Tịch à, thật ra thì chuyện đã qua cứ để nó qua đi, cái chuyện như tình cảm thì cưỡng ép cũng đâu có kết quả gì tốt... cha thấy Vân tổng kia cũng tốt lắm..."

Nghe giọng điệu ông ta thế này xem ra là sợ cô yêu quá hóa hận, nhân cơ hội mà gây chuyện đây mà, hơn nữa Ninh Diệu Hoa vẫn chưa quên được tiền của Vân Thâm...

Chắc là do lần trước thấy được giá trị của Ninh Tịch cho nên thái độ của ông ta gần đây cũng tốt hơn nhiều, nhưng điều đó chỉ càng khiến Ninh Tịch chán ghét ông ta hơn mà thôi.

"Ninh đổng có thể lên mạng xem hoặc gọi điện cho trợ lý của tôi để tìm hiểu lịch trình của tôi." Ninh Tịch nói xong thì cúp máy luôn.

...

Chớp mắt đã đến ngày mùng 8.

Trước cửa trung tâm triển lãm Đế Đô ngựa xe như nước, ngày hôm nay những vị khách hội tụ nơi đây đều là những nhà quý tộc giàu có nổi tiếc, cảnh tượng cùng bầu không khí này dường như có thể sánh ngang với lễ trao giải thưởng lớn.

Những ngôi sao khác tổ chức hôn lễ đa phần đều chọn hội trường khách sạn hoặc đảo nào đó. Nhưng tiệc cưới của Ninh Tuyết Lạc cùng Tô Diễn lại mời hơn 1000 người cho nên để đáp ứng số lượng người quá lớn này mới phải chọn trung tâm triển lãm Đế Đô.
 

Hoa Tử

Sưu tầm
Tham gia
24/9/19
Bài viết
6,612
Điểm cảm xúc
674
Điểm
113
Chương 1462: Quả là phúc tinh của ông ta
Ninh Tuyết Lạc với Tô Diễn đứng ở cửa tiếp đãi khách mời, hai người vô cùng xứng đôi, đẹp như đôi bích nhân* trong tranh. Hai đoàn phù dâu và phù rể cũng đều là những những người nổi tiếng đồng lứa nên cũng tương đối hấp dẫn ánh nhìn.

*Đôi bích nhân: ám chỉ trai tài gái sắc nên duyên cùng một chỗ.

"Tô tổng, chúc mừng chúc mừng!"

"Lý tổng khách sáo quá, mời ngài vào bên trong!"

"Chúc mừng Tuyết Lạc, tân hôn vui vẻ! Hôm nay cô đẹp quá!"

"Chị Lâm mới đẹp đến không thể tả nổi mới đúng chứ? Em làm cô dâu cũng không đè nổi phong thái của chị đây này!"

...

Bên trong hội trường của tiệc cưới.

Ninh Diệu Hoa hào hứng sắp xếp cho các vị khách, một bên lại trò chuyện với mấy lão tổng cao cấp của Đế Đô.

Hiệu giờ ông ta cảm thấy giao 15% cổ phần vào tay Ninh Tuyết Lạc là quyết định đúng đắn nhất trong đời ông ta.

Tuyết Lạc quả nhiên là phúc tinh của ông ta mà!

Hừ, năm đó Trang gia mắt chó coi thường ông ta, phản đối chuyện gả con gái của họ cho ông ta. Nếu hôm nay bọn họ thấy cảnh tượng này thì không biết sẽ cảm thấy thế nào.

Nghĩ như thế, cho nên khi Tuyết Lạc đưa thiệp mời cho Trang gia thì ông ta cũng chẳng phản đối.

Nếu như Trang gia thay đổi thái độ thì ông ta cũng không ngại cởi bỏ hiềm khích lúc trước...

Chớp mắt đã qua hơn nửa thời gian, các khách mời cũng sắp đến đủ.

"Tuyết Lạc, Tô Diễn, bên này giao cho ba mẹ đi, hai con mau vào đi thôi! Lát nữa còn phải làm lễ nữa cơ mà!" Trang Linh Ngọc tươi cười nói.

Chân mày Ninh Tuyết Lạc nhăn chặt lại: "Không sao đâu mẹ, vẫn có khách chưa tới mà! Mẹ cứ để con với Tô Diễn chờ lát nữa đi!"

"Được rồi, hai con cũng đừng chờ lâu quá nhé. " Trang Linh Ngọc vừa nói vừa đi vào tiếp khách khứa.

Ninh Tuyết Lạc đợi thêm một lúc nhưng chỉ thấy mấy vị khách lẻ tẻ, tuyệt đối không thấy bất cứ bóng người nào của nhà họ Trang...

Chết tiệt...

Cô ta đã làm đến mức đấy mà vẫn không có tác dụng hay sao.

Chẳng lẽ nhà họ Trang thật sự tuyệt tình đến vậy?

Nấc thang tốt như thế đã bày sẵn rồi, cũng nói nhiều với Trang Khả Nhi như thế thì chỉ cần bên kia có một chút ý tứ muốn hòa giải thì hôm nay nhất định sẽ tới.

"Tuyết Lạc, người bên ông ngoại con tới chưa?" Trịnh Mẫn Quân bước tới cười hỏi, vẻ mặt rất ân cần.

"Chưa tới ạ, xem chừng sẽ đến muộn một chút, hay là chúng ta cứ vào trước đi!" Ninh Tuyết Lạc mỉm cười, trong mắt xẹt qua một tia tối tăm.

Trịnh Mẫn Quân để ý nhà họ Trang như vậy, nếu ngay cả cái chuyện đầu tiên lúc gả tới thế này mà cũng xôi hỏng bỏng không thì sau này sao cô ta có thể đặt vững chân ở nhà họ Tô?

Bất kể thế nào hôm nay cũng phải mời bằng được người của nhà họ Trang đến, dù chỉ là lộ mặt.

Xem ra cô ta chỉ có thể dùng đến chiêu cuối cùng...

...

Cùng lúc đó tại quân khu đại viện.

Trang Khả Nhi mặc một bộ lễ phục đậm màu tương đối trang trọng, cô xách túi lên xem chừng là chuẩn bị ra ngoài.

"Khả Nhi có hẹn với bạn sao? Là con trai hay con gái thế?" Mạnh Lâm Lang đang ngồi trên ghế salon giữa phòng khách lên tiếng hỏi, ánh mắt kia dường như có chút mong đợi.

Trang Khả Nhi bất đắc dĩ nói: "Mẹ, con phải đi ủng hộ cho Tiểu Tịch!"

"Tiểu Tịch? Hôm nay con bé có hoạt động gì sao?" Mạnh Lâm Lang hỏi.

"Tiểu Tịch mở một quỹ từ thiện, hôm nay là lễ thành lập đó mẹ! Con là bạn tốt đương nhiên phải tới chống lưng cho cậu ấy rồi!" Trang Khả Nhi trả lời.

Manh Lâm Lang gật đầu một cái rồi cảm thán: "Đứa bé ấy rất tốt, không những không bị danh lợi che mắt mà vẫn giữ vững được bản tâm, không hổ là..."

"Mẹ, không hổ cái gì?"

Hai mẹ con đang nói chuyện thì bà vú cầm một chiếc hộp nhỏ đi vào.

"Tiểu thư, cô để cái vòng tay này trong xe sao?"

"Vòng tay? Vòng tay gì?"Trang Khả Nhi không hiểu.

Bà vú nói: "Lúc lão Trương rửa xe thì phát hiện ra, nhìn thấy có vẻ quý lắm! Tiểu thư ơi, đồ quý thế này cô giữ cho tốt, cứ để trong xe như thế không an toàn đâu..."
 
Trạng thái
Không mở trả lời sau này.
Top