Trạng thái
Không mở trả lời sau này.
[Ngôn tình] Chọc Tức Vợ Yêu - Mua Một Tặng Một - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

Hoa Tử

Sưu tầm
Tham gia
24/9/19
Bài viết
6,388
Điểm cảm xúc
638
Điểm
113
Chương 1449: Ngươi chính là giải dược
Một phen phong ba nho nhỏ qua đi thì tuồng vui này vẫn thuận lợi khai mạc.

cảnh quay hôm nay đều được quay trong studio, toàn bộ cãn phòng dùng làm quay phim đều được bố trí thành cảnh rừng rậm mang hơi thở nguyên thủy nhất, dĩ nhiên đây mới chỉ là bố trí bước đầu thôi. Hậu kĩ sẽ dùng thêm các hiệu ứng máy tính để cảnh quay thêm thực tế.

"3, 2,1! Ánh đèn, nước mưa chuẩn bị! Action!!!"

Tiêng gõ phách vang lên, Ninh Tịch đang đứng giữa rừng đã ngay lập tức thay đổi vẻ mặt, tiến vào trạng thái vào diễn.

Trên (tình đầu là từng đợt mưa phùn tí tách, đã vào cuối thu nên những giọt mưa lạnh băng đến nỗi như thể có vô sô nhát dao chém vào người. Nhưng tất cả mọi thứ này chẳng khiến nàng đau đớn bằng cảnh tượng vừa mới nhìn thấy vừa rồi.

Khi còn bé, nàng chỉ là một Tiểu ma đầu, lớn lên thì thành một Đại ma đầu. Tất cả những việc vân Hoàng làm chỉ để chính bản thân mình vui vẻ chứ chưa bao giờ để bất cứ cái gì trong lòng. Người trước nay chưa bao giờ để ý tới cảm xúc của người khác lại vì một người mà thay đổi.

Bộ quần áo đỏ rực như lửa trên người vân Hoàng bị nước mưa thấm ướt, những sợi tóc cũng ướt sũng dính trên người khiên bộ dạng nàng càng trở nên chật vật. Nàng ôm lấy vùng đan điền đang bị chân khí tán loạn làm cho sắp nổ tung mà lảo đảo bước lên phía trước.

Nước mưa lạnh băng rớt trên người lạnh đến thấu xương, nhưng trong thân thể lại có một ngọn lửa đang cháy hừng hực vị mị độc.

Rốt cuộc Vân Hoàng không nhin được nữa mà lảo đảo ngã về phía trước.

Ngay lập tức có một bóng người màu đen lướt qua đỡ lấy cô: "Chủ nhân!"

Nhưng người trong lòng nóng hổi như phát sốt, đã sớm hôn mê bất tỉnh.

Lưu Diễm không kịp nghĩ nhiều mà lập tức ôm Vần Hoàng đi tới một sơn động cách đó không xa để trú mưa.

cảnh này không có bị phân đoạn, ống kính lập tức được đẩy theo thanh trượt đuổi theo hai người vào sơn động.

Lưu Diễm đặt Vân Hoàng lên một đám lá cây khô ráo trong động rồi đưa tay bắt mạnh cho chủ nhân, ngay lập tức, trong đôi mắt bình tĩnh kia xuất hiện từng đợt gỢn sóng.

Mị độc...

Không có bất cứ thuốc giải nào...

Chỉ có thể giao... hợp...

Nêu không thì sẽ tẩu hỏa nhập ma bạo thể mà chết!

Nhưng với sự tôn kính của hẳn đối với vân Hoàng thì tuyệt đối không thể làm ra chuyện đại nghịch bất đạo như vậy được...

Cách đó không xa Quách Khải Thắng gật đầu liên tục, diễn xuất của Kha Minh Vũ này thực sự rất tốt, tất cả sự giãy dụa trong nội tâm nhân vật chỉ cần dùng một ánh mắt là có thể biểu hiện ra được.

Ngay lúc đó vân Hoàng tỉnh lại.

Nàng mở mắt ra, đôi mắt mơ màng không tỉnh táo lắm nhìn người trước mắt.

Lưu Diễm: "Chủ nhân, ngài cảm thấy thế nào?"

Thấy Vân Hoàng không nói gì, Lưu Diễm lập tức đứng dậy.

Nhưng khi Lưu Diễm vừa xoay người thì đột nhiên có một giọng nói lạnh lùng trong trẻo vang lên sau lưng: "Đi đau?"

Lưu Diễm: "Tìm thuốc giải cho ngài."

Cái gọi là thuốc giải cũng chính là đàn ông.

Vân Hoàng: "Ha..."

Đi kèm với tiếng cười khẽ là thắt lưng của Lưu Diễm bị một vòng tay hơi ướt ôm lấy rồi kéo mạnh về phía sau.

Lưu Diễm không hề phòng bị mà bị kéo ngã xuống đất.

Ninh Tịch đặt cánh tay chống lên người Lưu Diễm, vẻ mặt đã không còn vẻ chết lặng lạnh lùng nữa mà hiện giờ đã tràn ngập sự dụ hoặc, ngay cả giọng nói cũng trở nên câu hồn nhiếp phách: "Thuốc giải? Chẳng phải ở đây rồi sao?"

Ba người nào đó đang trơ mắt nhìn cảnh quay hot này:

"..."

Các nhân viên trường quay đột nhiên cảm thấy nhiệt độ trong phòng giảm xuống mấy độ:"..."

"Cut!!!"

Ngay vào lúc này mà Quách Khải Thắng lại hô ngừng.

Giang Mục Dã cảm thấy mình vừa bị nhấc lên chín tầng mây rồi ném cái "bịch" xuống mặt đất, đúng là không nên chơi kích thích quá độ.

Đạo diễn hô "cut" xong thì Ninh Tịch với Kha Minh Vũ cũng đứng dậy tạm ngừng diễn.
 

Hoa Tử

Sưu tầm
Tham gia
24/9/19
Bài viết
6,388
Điểm cảm xúc
638
Điểm
113
Chương 1450: Hôn thật hay hôn giả
Quách Khải Thắng cau mày nhìn hai người, ông ta cân nhắc chọn lời một chút rồi mỏ miệng nói: "Ninh Tịch này, biểu cảm của cô không đúng lắm! Rõ ràng là cô vừa mới thấy người đàn ông mình yêu tỏ tình với người khác rồi phủi sạch quan hệ với cô cơ mà, phải đau đớn và tuyệt vọng... Lúc cô dụ dỗ Lưu Diễm thì dù cho bị mị độc khống chê nhưng thực chất trong nội tâm lại vô cùng tỉnh táo, ánh mắt phải đẹp đẽ nhưng thê lương mới đúng... nhưng mà vừa nãy cô... có phải hơi tự nhiên quá rồi không?"

"Khụ..." Ninh Tịch ho nhẹ một tiếng sờ mũi: "Là lỗi của tôi, tôi sẽ chú ý."

Quách Khải Thắng nói với Ninh Tịch xong thì lại quay ra nói với Kha Minh Vũ mấy câu.

Vậy nên, ông không nghe được câu Ninh Tịch lẩm bẩm lúc lướt qua mình: "Ai da, tệ quá, hưng phấn quá nên không kiềm chê được..."

Quách Khải Thắng không nghe được, nhưng mà ba con hàng không đi nghỉ ngơi mà đứng hóng hỏt gần đó thì toàn bộ đều nghe thấy!

Vân Thầm:"..."

Giang Mục Dã:"..."

Mạc Thần Tu:"!!!"

Anh ta vừa nghe được cái gì vậy? Hình như biết được chuyện gì không nên biết rồi!

Vắt não quan sát suốt mấy ngày nay vẫn không tra ra được người đàn ông của Ninh Tịch là ai, chả có lẽ lại là người gần ngay trước mắt... Kha Minh Vũ?!

"Minh Vũ, cậu thì không có vấn đề gì, cơ mà đoạn sau mới là quan trọng, đừng chủ quan..."

Quách Khải Thắng đang nói chuyện với Kha Minh Vũ, Ninh Tịch đột nhiên nghĩ tới một vấn đề liền bước tới hỏi: "Đạo diễn, lát nữa đến đoạn hôn thì tôi hôn thật hay hôn giả?"

Nghe được câu hỏi này thì có ba con hàng lại hộc máu lần nữa.

Ngay cả Lục Đình Kiêu cũng ho nhẹ một tiêng.

Quách Khải Thắng nghĩ nghĩ một chút: "Cái này, nếu không..."

Ông đang định nói cứ làm giả như lúc đóng Thiên Hạ cũng được, nhưng Ninh Tịch không chờ Quách Khải Thắng nói đã ra vẻ chuyên nghiệp lên tiểng trước: "Đạo diễn này, tôi cảm thấy hay là cứ làm thật đi! Dầu sao tính cách của Vân Hoàng với Mạnh Trường Ca tính cách khác nhau! Nêu hôn giả thì không làm bật được tính cách của Vân Hoàng, hơn nữa như thê càng đạt hiệu quả cao hơn!"

Ninh Tịch đồng ý hy sinh bản thân thì tất nhiên là Quách Khải Thẳng cầu còn không được nữa là. Đồng thời ông ta cũng vô cùng cảm động trước sự chuyên nghiệp của cô mà khích lệ vỗ vai Ninh Tịch một cái: "Được, vất vả cho cô rồi!"

Cách đó không xa, Giang Mục Dã siết chặt nắm tay tới nỗi cái kính anh ta đang cầm cũng sắp gãy tới nơi, quá vô sỉ, quá vô sỉ!

Lúc đóng với ông đây thì bất kể là cảnh hôn hay cảnh lăn giường đều là mượn góc quay, cớ sao lăn đến cậu của ông đây lại chủ động muốn đóng thật!

Đạo diễn à, ông tỉnh lại đi, tỉnh lại đi, con nhóc này đang lấy việc công làm việc tư đó!

"Được, không có vấn đề gì thì cứ tiếp tục nào! Đoạn trưốc thì coi như xong, quay tiếp từ đoạn trong sơn động đi!"

Quách Khải Thắng nói xong bắt đầu thông báo các bộ phận chuẩn bị.

"3! 2! 1! Bắt đầu!!!"

Vân Hoàng: "Đi đâu?"

Lưu Diễm: "Tìm thuốc giải cho ngài."

Vân Hoàng: "Ha, thuốc giải? Không phải ở đây rồi sao?"

Đang nói chuyện thì ngón tay mảnh khảnh mang theo một giọt nước của vân Hoàng chạm đến xương quai xanh của Lưu Diễm, sau đó trượt xuống cổ áo rồi xé ra...

"Chủ nhân, không thể." Đôi mắt vốn không có bất cứ cảm tình gì của Lưu Diễm dường như xuất hiện một vết nứt.

Vân Hoàng giống như bị chọc vào chỗ đau, vẻ mặt của nàng lập tức thay đổi, trong nháy mắt sát khí ùn ùn kéo tới, ngón tay siết lấy cằm của Lưu Diễm: "Sao? Ngay cả ngươi cũng từ chối ta?"

Vân Hoàng đem sự tức giận trút lên người trước mắt này, bởi vì nàng biết bất kể nàng đối xử ra sao thì người nãy cũng không bao giờ bỏ nàng mà đi.
 

Hoa Tử

Sưu tầm
Tham gia
24/9/19
Bài viết
6,388
Điểm cảm xúc
638
Điểm
113
Chương 1451: Anh yêu lợi hại quá
"Không dám." Lưu Diễm nhất thời cung kính mà buông thõng hai tay, nhưng mà cơ thể vẫn căng chặt như dây đàn.

"Thê này mới ngoan..." vân Hoàng giống như tên sở khanh đang lừa gạt thiêu nữ nhà lành. Giọng nói chuyển thành dịu dàng, vùng giữa lông mày cũng tràn ra vẻ mê hoặc lòng người, đúng là ngay cả thánh nhân cũng không cầm lòng được...

Cuối cùng nàng cúi đầu, chậm rãi hôn lên môi Lưu Diễm.

Ngay lúc Vân Hoàng nhắm mắt lại hôn Lưu Diễm, một giọt nước mắt trong suốt rơi xuống từ đôi mắt của cô, cái khép mắt lại đầy vẻ bất lực trong khoảnh khắc ấy đủ để khiên mọi người cảm thấy xúc động đến tan nát cõi lòng...

Hóa ra vẻ ngông cuồng tà ác ấy cũng chỉ là lớp bảo vệ vừa chạm vào đã nát mà thôi, hóa ra nữ ma đầu cũng có trái tim...

Quách Khải Thắng cầm kịch bản mà kích động vỗ tay một cái, ông ta nín thở tiếp tục xem mà không lên tiếng quấy rầy.

Kê tiếp là cảnh đặc tả của Lưu Diễm.

Trong kịch bản, nhân vật Lưu Diễm chính là một món binh khí hình người, không có bất cứ tình cảm gì, tình cảm duy nhất của hắn chính là sự trung thành với chủ nhân của mình.

Nhưng trong khoảnh khắc đôi môi của vị chủ nhân ấy chạm đến môi mình. Băng tuyết trong đôi mắt ấy dường như bùng lên một ngọn lửa mạnh mẽ thiêu đốt tất cả, có cái gì đó vẫn luôn bị khóa kín trong sâu thẳm tâm hồn hắn dường như đang lặng lẽ chui ra...

Đó chính là tình cảm chôn sâu tận đáy lòng của Lưu Diễm, dẫu biết là hắn không nên có bất cứ thứ gì khác ngoài lòng trung thành nhưng Lưu Diễm vẫn không cách nào tự khống chê tình cảm của chính mình.

Cái tình cảm chưa bao giờ trải qua khiến Lưu Diễm không biết phải gọi tên nó là gì, nhưng hiện giờ hắn đã biết.

Cảnh quay này không chỉ là bước ngoặt trong tình cảm của Vân Hoàng, mà nó cũng là bước ngoặt của Lưu Diễm.

Tất nhiên Lưu Diễm vốn chỉ là một vai phụ nhỏ nhoi nên cảnh của nhân vật này cũng chẳng quan trọng lắm. Nhưng khi được Kha Minh Vũ thể hiện thì vai diễn này tuyệt đối không có bất cứ ai có thể khinh thường, trái lại có khi còn không kìm được mà đi tìm hiểu tình cảm của Lưu Diễm với Vân Hoàng...

Lúc này mị độc đột nhiên phát tác, trên mặt vân Hoàng lộ ra vẻ thông khổ, vì vậy Lưu Diễm cuối cùng cũng cử động.

Hắn xoay người đặt chủ nhân của mình dưới thân, ngón tay của Lưu Diễm dừng ở bên hông vân Hoàng một giây rồi lập tức cởi đai lưng ra...

"Ối giời ơi!" Giang Mục Dã nhắm mắt không dám nhìn cảnh đối diện, thuốc lá trong tay cháy hết đốt đến ngón tay rồi cũng không biết, đau đến phát khóc.

Chó má! Vì cái vẹo gì mà ông đây phải ngồi chỗ này nhìn bạn gái cũ lăn giường với cậu mình chứ!

Đây chẳng phải là tự tìm ngược sao!

Nhưng mà... nhưng mà không bước chân đi nổi...

Lớp áo đỏ rực được cởi ra từng lớp tung bay như cánh hoa trong gió, đám người vây xem đều căng hết dây thần kinh ra, bọn họ còn nuốt nước miếng chờ đợi cảnh ướt át kế tiếp...

Nhưng mà, ngay tại lúc này ánh mắt sắc như lưỡi dao của Lưu Diễm nhìn thẳng về phía cửa động, ngay sau đó một tiếng "chát!!!" vang lên, ngón tay của Lưu Diềm khẽ chuyển động bắn một hòn đá nhỏ về đống dây leo và dây mây gần đó...

"Loạt xoạt xoạt" đám dây mây lập tức đổ rạp xuống che kín của hang, cũng đồng thời giấu kín cả khung cảnh xuân sắc...

Tất cả mọi người... đần mặt...

Cái này không giống trong kịch bản mà, này này?

Nhưng mà Quách Khải Thắng chỉ hơi trầm ngâm rồi ánh mắt lập tức sáng rực, ông tỏ ý máy quay tiếp tục.

Giữa những khe hở của đám dây mây, người bên ngoài chỉ có thể mơ hồ nhìn thấy tình hình bên trong, còn Kha Minh Vũ Với Ninh Tịch cũng chẳng thể thấy Quách Khải Thắng nhắc nhở nên đoạn tiếp theo chỉ có thể tự do phát huy...

Hừ hừ, tự do phát huy...

Ninh Tịch cầu còn không được nữa là!

Cô đã sớm ngột ngạt từ lầu rồi, lúc này lập tức nắm lấy cơ hội kéo cổ Đại ma vương xuống hôn một cái thật sâu rồi nhỏ giọng nói: "Anh yêu lợi hại quá đi..."

Viên đá kia bắn quá chuẩn!
 

Hoa Tử

Sưu tầm
Tham gia
24/9/19
Bài viết
6,388
Điểm cảm xúc
638
Điểm
113
Chương 1452: Rõ ràng là con cưỡng ép hắn
Lục Đình Kiêu hơi biên sắc.

Thời điểm này mà nói mấy câu kiểu như "thật lợi

hại"?

Cô nhóc này gan to bằng trời rồi!

"Ôi, anh yêu thích tư thế gì? Chậc, theo tính cách của Vân Hoàng mà nói... xem chừng tư thế này cũng hay đấy..." Ninh Tịch vừa nói vừa xoay người đè lại Lục Đình Kiêu, sau đó mái tóc rũ xuống chậm rãi hôn lên đôi môi mỏng của anh...

Lục Đình Kiêu không kiềm chế nữa, anh túm cô lại dùng sức hôn lên...

Bên ngoài cửa hàng tất cả mọi người đều gấp đến độ sắp hộc máu, cái loại cảm giác không được gãi đúng chỗ ngứa này y như bị hành hạ tới chết nha!

Mặc dù bọn họ đều biết bên trong vật lộn cỡ nào cũng chỉ là giả thôi, nhưng mà cái kiểu nửa kín nửa hở thế này còn hấp dẫn hơn nhìn thấy trực tiếp hàng trăm lần...

Giang Mục Dã nhìn cảnh quần áo phấp phới tung bay mập mờ qua mấy cái khe của dây mây kia thì bày tỏ, bản thân đã dính đòn trí mạng mất 10.000 điểm sát thương.

Hai người này mất trí rồi...

Sắc mặt Mạc Thần Tu cực kỳ khó coi, "xoạt" một cái đứng bậy dậy.

Ngay sau đó bên tai vang lên tiếng "crack", Giang Mục Dã cảm thấy cái âm thanh đó khá là quen thuộc... y như tiếng tách trà bị bóp vỡ...

Lén lút liếc mắt nhìn sang bên cạnh một cái... tách trà của "cha" vân Hoàng quả nhiên đã vỡ...

Đoạn phim này sẽ được ghép thêm khoảng 30s âm nhạc và những cảnh hồi ức, thế cho nên chờ đủ 30s là Quách Khải Thắng mới kêu lên: "Cut! Qua!"

Một lát sau Ninh Tịch với Kha Minh Vĩ mới đi ra, quần áo hai người rất chỉnh tề như thể cái cảnh quần áo như cờ bay phấp phới vừa rồi chỉ là ảo giác.

"Hả? Qua rồi? Đạo diễn chắc chắn sao?" Ninh Tịch vội vàng hỏi.

"Chắc chắn, chắc chắn! Yên tâm đi, đoạn vừa nãy vô cùng hoàn mỹ! cô với Kha Minh Vũ biểu hiện cực kì tốt!" Quách Khải Thắng không hề keo kiệt những lời khích lệ.

Hiếm khi Ninh Tịch được Quách Khải Thắng khen ngợi mà cảm thấy không vui, trái lại còn có mấy phần tiếc nuối: "Ài, được rồi..."

Hiếm lắm mới có cảnh quay thân mật với Đại ma vương, thế mà cô lại để một lần đã qua, đây rõ ràng là lãng phí! Quá lãng phí!

Quách Khải Thắng nhìn Ninh Tịch, sao ông ta cứ có cảm giác cô nhóc này là lạ chỗ nào ý? Nhưng mà lại không nghĩ được là không đúng chỗ nào nên chỉ có thể lắc đầu một cái quên đi, sau đó tiếp tục chẩn bị những cảnh quay khác.

Cảnh tiếp theo là cảnh của Ninh Tịch, Kha Minh Vũ và Vân Thâm.

Cảnh quay này là cảnh vân Tứ Thiên phát hiện ra chuyện của con gái mình với Lưu Diễm thì nổi trận lôi đình muốn ghêt Lưu Diễm.

Ừ, cảnh này cũng khá bạo lực...

Giang Mục Dã cố chống đỡ trọng thương mà lưu lại cũng chỉ vì muốn xem cảnh ba người này.

Ban đầu Quách Khải Thắng còn lo lắng cái vị ông chủ lớn này chỉ được cái mẽ ngoài, nhưng qua mấy lần tiếp xúc thì phát hiện khả năng diễn xuất thật sự rất tốt cho nên ông ta cũng yên tâm khá nhiều. Quách Khải Thắng nói qua một chút với ba người thì bắt đầu luôn.

"Các bộ phận chuẩn bị! Action!!!!"

Vân Tứ Thiên đứng phía đối diện, ông ta nhìn chằm chằm con gái mình cùng người ẩn vệ áo đen bên cạnh. Vẻ mặt Vân Tứ Thiên không đổi sắc nhưng khí tức xung quang khiên người ra có cảm giác vô cùng khẩn trương.

Uy áp kia giống như một ngọn núi lớn ùn ùn kéo đến đè ép Vân Hoàng cùng Lưu Diễm, kèm theo đó là ánh mắt khiên người đối diện run sợ từ sâu trong linh hồn. Đây chính xác là phương pháp biểu hiện sự tức giận có tác dụng gấp trăm lần việc nổi trận lôi đình.

Không một ai tại hiện trường dám thở mạnh một cái... sợ quá đi...

"Phật!!!", Vân Thâm dùng sức phất ống tay áo một cái, Kha Minh Vũ cắn nát viên máu trong miệng rồi cơ thể chuyển động một chút tạo thành động tác hộc máu.

Sắc mặt Vân Tứ Thiên càng thêm âm trầm, ông ta giống như tử thần bước từng bước về phía Lưu Diễm...

Vân Hoàng lập tức nhảy ra ngăn trước mặt vân Tứ Thiên: "Cha! Cha muốn làm cái gì!"

"Nó chạm vào con."

"Cha, chậm đã! Cha có thể nói lý chút không, rõ ràng là con cưỡng ép hắn! Tự dưng cha đánh hắn làm gì?" Ninh Tịch há mồm ngậm miệng đều gọi cha, gọi đến lanh lẹ ngọt miệng.

"Cô..."
 

Hoa Tử

Sưu tầm
Tham gia
24/9/19
Bài viết
6,388
Điểm cảm xúc
638
Điểm
113
Chương 1453: Ánh mắt quá độc
"Đường Tịch!!!" Một tiếng gầm nghiến răng nghiến lợi vang lên, vì vậy Vân Thâm NG.

Ủa? Đường Tịch là ai... hình như Vân Thâm gọi nhầm tên rồi.

Quách Khải Thắng bất đắc dĩ kêu cắt.

Nhìn Vân Thâm bị Ninh Tịch chọc tức mà NG, Giang Mục Dã cảm thấy nội tâm của mình được an ủi.

Ngay cả người tâm cơ thâm trầm, bối cảnh đáng sợ và quái thai lai quái vật như Vân Thâm còn bị Ninh Tịch chọc tức đến vậy thì Giang Mục Dã này đúng là không coi vào đâu...

Cùng lúc đó, Giang Mục Dã nhìn Vân Thâm, đột nhiên cũng nhớ tới việc tên này là ai, Đường Tịch... người biết cái tên này của Ninh Tịch cũng không nhiều!

Hơn nữa còn cả mái tóc bạc này nữa...

Lúc ở nước ngoài anh ta có biết chuyện Ninh Tịch từng mất tích một đoạn thời gian rất dài, không biết cô đi đâu làm gì, nhưng có một lần Giang Mục Dã thấy cô ở cùng một đám người mà vừa nhìn đã biết có lai lịch đặc thù. Người để lại ấn tượng cho Giang Mục Dã nhất chính là một người tóc xoăn, một người đeo kính gọng vàng, còn có một người có mái tóc màu trắng...

Bởi vì Giang Mục Dã biết bộ dạng Ninh Tịch lúc giả trai nên mới nhân ra cô, có lẽ Vân Thâm chính là người đàn ông tóc trắng khi đó?

Nhìn dáng vẻ này thì xem ra quan hệ của hai người họ không đơn giản...

Lúc này một số nhân viên cùng đám diễn viên quần chúng đang thấp giọng bàn tán.

"Ôi trời ơi phải làm sao đây... tôi là fan trung thành của Tịch Dã đảng, nhưng mà qua hai cảnh quay lại đột nhiên muốn ghép Vân Hoàng với Lưu Diễm thành một đôi!"

"Thật ra thì tôi vẫn luôn theo đảng anh Tịch với Kha Minh Vũ, lúc xem Người Tìm Mộng đã muốn Kỷ Tuyết Phi với Lâm Ngộ thành đôi rồi, mặc dù cái thuyền CP này thật hoang vắng..."

"Ahihi, mấy người các cô thì tính cái gì, tôi đây là tôi muốn ghép Vân Hoàng với Vân Tứ Thiên, Cp phụ tử thì sao?"

"Chẳng lẽ tôi gặp ảo giác sao? Tôi cũng cảm thấy ánh mắt Vân Tứ Thiên nhìn Vân Hoàng rất không bình thường!"

...

Giang Mục Dã: Nhân loại ngu xuẩn, không phải ánh mắt Vân Tứ Thiên nhìn Vân Hoàng không bình thường! Mà là ánh mắt Vân Thâm nhìn Ninh Tịch không bình thường có được không hả?

Sau vài phút nghỉ ngơi ngắn ngủi, lại tiếp tục quay phim.

Ninh Tịch, Kha Minh Vũ, Vân Thâm phải quay năm lần mới qua được.

Rốt cuộc cũng thắng được một lượt, Ninh Tịch lẩm bẩm hát vui sướng cực kì, tâm tình đừng nói là phải tốt tới cỡ nào.

Phòng vệ sinh.

Lục Đình Kiêu vừa mới bước từ trong ra đã thấy một người đứng đối diện đang dựa vào tường.

Mái tóc trắng của anh ta rũ xuống che đi vết đao nhàn nhạn ở lông mày, trong tay còn kẹp điếu thuốc. Thấy Lục Đình Kiêu bước ra thì hơi híp mắt như cười như không nói: "Lục tổng... thật là có nhã hứng..."

Mặc dù đã bị người bóc trần thân phận nhưng Lục Đình Kiêu cũng chẳng có chút phản ứng, khuôn mặt chẳng chút thay đổi liếc Vân Thâm một cái: "Như nhau thôi."

Giang Mục Dã đang mắc tè muốn chạy tới nhà WC giải quyết, cơ mà vừa mới đến đã thấy có hai tên ôn thần đứng ở đó thì vội vàng phanh gấp rẽ ngoặt qua một khúc quanh gần đó.

Sau đó thì nghiễm nhiên nghe được cuộc đối thoại của hai người họ...

A đù... sao Vân Thâm lại nhận ra được Lục Đình Kiêu? Ánh mắt quá độc!

Còn có... hai người đừng có mà xỉa xói nhau nữa được không? Thật là hai tên nhàm chán! Không yên thân đi làm tổng tài bá đạo của mấy người đi, chạy tới đoàn làm phim cướp bát cơm của ông là muốn làm cái gì hả!

Giang Mục Dã thầm cổ vũ trong suy nghĩ, đánh đi, đánh đi!

Như thế ông há chẳng phải có thể trai cò đánh nhau ngư ông đắc lợi sao? Mà kể cả không được lợi thì xem một chút cũng vui mắt lắm!

Vân Thâm nhìn Lục Đình Kiêu, đang muốn nói gì đó thì khóe mắt liếc về phía khúc quanh như thể phát hiện có người đang núp ở đó, vì thế anh ta chỉ cười một tiếng rồi lả lướt xoay người đi.
 

Hoa Tử

Sưu tầm
Tham gia
24/9/19
Bài viết
6,388
Điểm cảm xúc
638
Điểm
113
Chương 1454: Vợ vất vả rồi
Cửa hàng áo cưới cao cấp nào đó ở Đế Đô.

Một bàn tay đeo găng tay ren màu trắng nhẹ nhàng vén rèm lên, Ninh Tuyết Lạc mặc một chiếc váy cưới màu trắng hoa mỹ xuất hiện trước mặt mọi người.

Bên ngoài nhất thời vang lên từng tiếng thay nhau trầm trồ thán phục.

"Trời ơi! Đẹp quá!"

"Ninh tiểu thư, bộ váy cưới này hợp với cô quá!"

"Quả nhiên vẫn là mắt chọn của ngài Tô là tốt nhất! Chọn được chiếc hợp nhất cho Tô phu nhân!" Có nhân viên nhanh trí đổi cách gọi Ninh Tuyết Lạc sang Tô phu nhân.

...

Lúc này Tô Diễn đang mặc một bộ lễ phục cao cấp may thủ công đứng đó đợi, thấy Ninh Tuyết Lạc thay váy cưới đi ra thì trên mặt gã thoáng qua vẻ bất ngờ lại kinh diễm.

Hiển nhiên là Ninh Tuyết Lạc vô cùng hài lòng với phản ứng của gã, cô ta duyên dáng yêu kiều đứng đó rồi thẹn thùng lên tiếng: "Diễn, có đẹp không?"

Tô Diễn dịu dàng đáp: "Đẹp lắm."

Ninh Tuyết Lạc vui mừng lộ vẻ ỷ lại và quyến luyến rúc vào lòng gã: "Diễn, cuối cùng em cũng có thể trở thành cô dâu của anh, anh có biết em chờ ngày này bao lâu rồi không?"

Tô Diễn nhìn cô gái mặc chiếc áo cưới thánh khiết đẹp đến không thật trước mắt tựa như nhìn cả thế giới của mình. Một chút ý nghĩ không nên có trong lòng lập tức bị nhét vào xó xỉnh nào đó, gã nhẹ nhàng vuốt tóc cô ta: "Anh cũng thế."

Cửa hàng trưởng với mấy nhân viên cùng thợ trang điểm nhìn hai bọn họ ân ái thì tỏ vẻ vô cùng hâm mộ: "Tô phu nhân, còn có bộ trang sức này nữa, cô thử đeo lên xem thế nào?"

"Được, làm phiền mọi người!"

"Đâu có đâu có, cửa hàng áo cưới của chúng tôi có thể phục vụ Tô phu nhân là vinh hạnh của chúng tôi!" Cửa hàng trưởng khách khí mở miệng.

Đây là nhờ bọn họ cạnh tranh với mấy cửa hàng áo cưới khác mới lấy được, đám cười của Ninh Tuyết Lạc là sự kiện lớn nhất gần đây ở Đế đô, đương nhiên công sức tuyên truyền bỏ ra cũng không ít.

Sau đó Ninh Tuyết Lạc thử hết mấy bộ trang sức một lần.

Những món đồ trang sức này là do Tô Diễn đặt ở nước ngoài từ lâu trước đây, là độc nhất vô nhị trên toàn cầu. Nhất là chiếc vương miện trên đầu cô ta là món đồ thuộc về hoàng thất nước Anh, trước đây nó được người cất giấu sau đó được Tô Diễn mua lại với giá cực cao. Nếu so sánh với chiếc vương miện Queen trong bữa tiệc từ thiện lần trước thì không đến mức có cái giá khoa trương đến 10.000 vạn, nhưng chiếc vương miện của cô ta đang đeo cũng đến cái giá thật đã là 6.000 vạn rồi. Cái giá này đã gấp đôi giá thị trường của chiếc Queen nên cũng đủ kinh người.

Những người đứng bên cạnh đều lên tiếng tán dương, trên mặt Ninh Tuyết Lạc cũng tràn ngập vẻ hạnh phúc.

Sau khi đã chọn xong, Ninh Tuyết Lạc khoác tay Tô Diễn ra vẻ quan tâm nói: "Diễn, em kiểm tra lại váy và đồ trang sức một lần cuối, sau đó sẽ qua Spa chăm sóc da! Anh không cần đi cùng em đâu, anh có chuyện thì cứ đi trước đi!"

"Ừ, vợ vất vả rồi!" Tô Diễn cúi đầu hôn Ninh Tuyết Lạc một cái rồi mới rời đi.

Ninh Tuyết Lạc nhìn bóng lưng thon dài của Tô Diễn, bóng lưng của người sắp hoàn toàn thuộc về mình thì trong mắt cô ta không giấu nổi vẻ đắc ý, một người đàn ông như thế đương nhiên phải thuộc về cô ta rồi...

Ninh Tuyết Lạc đang bàn bạc với nhân viên để bổ sung một sô chi tiết thì di động đột nhiên reo lên, người gọi tới là mẹ của Tô Diễn.

Ninh Tuyết Lạc hơi nhíu mày, cầm lấy điện thoại đi ra ban công rồi mới bấm nhận: "Alo, dì ạ.."

"Tuyết Lạc đấy à, hôm nay con với Tô Diễn đang đi thử váy cưới sao?"

"Vâng ạ, vừa mới thử xong, Tô Diễn đã quay lại công ty làm việc rồi ạ."
 

Hoa Tử

Sưu tầm
Tham gia
24/9/19
Bài viết
6,388
Điểm cảm xúc
638
Điểm
113
Chương 1455: Con dâu trưởng nhà họ Tô
"Có hài lòng không? Có chỗ nào không hài lòng thì con cứ nói với dì, dù sao kết hôn cũng là chuyện đại sự cả đời nên dì sẽ yêu cầu bọn họ thỏa mãn mọi yêu cầu của con, tuyệt đối không thể qua loa!" Giọng điệu Trịnh Mẫn Quân hôm nay cưng chiều dị thường.

Nghe giọng điệu của bà ta thì Ninh Tuyết Lạc đã hiểu nhất định bà ta có chuyện muốn nói, đôi mắt cô ta lóe lóe rồi tỏ vẻ "thụ sủng nhược kinh" nói: "Dì, con rất hài lòng ạ! Thật ra thì không cần phiền toái như vậy đâu, con chỉ cần có thể ở chung một chỗ với anh Diễn là được, mấy thứ khác con không để ý! Kết hôn cũng chỉ là hình thức mà thôi!"

"Như vậy sao được, con chính là con dâu trưởng của Tô gia nên không thể để con chịu nửa điểm ủy khuất rồi! Tóm lại là, chỉ cần con hài lòng là được..." Trịnh Mẫn Quân nói nói xong lập tức đổi đề tài: "Tuyết Lạc, chuyện lần trước dì bảo con thế nào rồi? Nhà bên kia sẽ có người tới sao?"

Sắc mặt Ninh Tuyết Lạc hơi trầm xuống nhưng vẫn ra vẻ vui sướng khôn khéo nói: "Dì cứ yên tâm ạ, con sẽ cố gắng mời nên chắc vấn đề cũng không lớn!"

Nghe Ninh Tuyết Lạc nói vậy Trịnh Mẫn Quân mới tỏ vẻ hài lòng, bà ta dặn dò mấy câu rồi mới cúp điện thoại.

Thằng con ngoài giá thú của Tô Hoằng Quang - Tô Luân cưới thiên kim thứ ba của Triệu gia là Triệu San San. Gần đậy Triệu gia được thế nên sự uy hiếp của Tô Luân đối với Tô Diễn ngày càng lớn, vào lúc này mà Ninh Tuyết Lạc lại xảy ra sơ xuất lớn như vậy thì bà ta không thể không vì tương lai của Tô Diễn mà suy nghĩ...

Ninh Tuyết Lạc hít sâu một hơi rồi mới lấy di động ra gọi điện: "Vòng tay đã tới chưa?"

Bên đầu bên kia vang lên tiếng Thường Lị: "Đã đến, mới lấy được đây, bây giờ đưa tới cho em luôn sao?"

"Đưa đến Spa luôn đi."

"Được."

Ninh Tuyết Lạc nói chuyện điện thoại xong thì trở lại trong phòng.

Cửa hàng trưởng vội vàng đi tới: "Tô phu nhân, dường như đã quên chuẩn bị vòng tay ạ!"

"Không sao, tôi sẽ tự chuẩn bị."

"À, vậy được rồi..."

...

Rời khỏi cửa hàng váy cưới, Ninh Tuyết Lạc lái xe đến Spa mà các thiên kim tiểu thư của Đế Đô hay tới nhất.

Thường Lị đã đứng chờ trước cửa, trên tay cô ta còn cầm một chiếc hộp nhung nhỏ màu đen, thấy Ninh Tuyết Lạc đến thì vội vàng đưa chiếc hộp qua.

Ninh Tuyết Lạc mở ra xem xét thấy chắc chắn không có vấn đề gì mới nói: "Phía truyền thông đã liên lạc xong chưa?"

"Yên tâm, đều chuẩn bị xong hết cả rồi! Ngay cả bản thảo cũng viết xong hết rồi, có đăng liên tục một tháng cũng không thành vấn đề." Thường Lị chắc chắn nói.

Rất nhiều các phương tiện truyền thông đã bắt đầu đưa tin, từ váy cưới của Ninh Tuyết Lạc đến chiếc nhẫn rồi vương miện... ngay cả đến màu sắc, thức ăn với phù dâu... Từng bước trải thảm cho ngày hôn lễ chính thức.

"Ừ được rồi, chị về đi."

Ninh Tuyết Lạc nói xong đi thẳng vào Spa.

Thường Lị có chút nghi ngờ nhìn Ninh Tuyết Lạc, không hiểu tại sao cô ta lại phải để mình lén lút mua một chiếc vòng tay đắt như vậy.

Chẳng phải những đồ trang sức sử dụng trong lễ cưới đều do phía Tô gia chuẩn bị sao?

...

Cái trung tâm Spa mà Ninh Tuyết Lạc đến thường chỉ chào đón các hội viên là danh viện của Đế Đô, dẫu Ninh Tuyết Lạc có lấy thân phận ngôi sao nổi tiếng cũng chưa chắc đã vào được. Nhưng cô ta còn có một thân phận khác là Đại tiểu thư của Ninh gia, lại còn là Tô phu nhân tương lai nên đương nhiên là lấy được thẻ hội viên rồi.

Ninh Tuyết Lạc vừa đến thì đã có một nhân viên quen mặt tươi cười chúc mừng.

"Ninh tiểu thư đã tới rồi! Xin được gửi lời chúc sớm tới cô!"

"Chúc hai người trăm năm hòa hợp!"
 
Trạng thái
Không mở trả lời sau này.

Bạn nên xem

Top