Trạng thái
Không mở trả lời sau này.
[Ngôn tình] Chọc Tức Vợ Yêu - Mua Một Tặng Một - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

Hoa Tử

Sưu tầm
Tham gia
24/9/19
Bài viết
6,612
Điểm cảm xúc
674
Điểm
113
Chương 1442: Bất luận kết quả thế nào
Cùng lúc đó, trong căn biệt thự nào đó thì cá chép nhỏ của chúng ta sắp bị hành đến suy nhược thần kinh.

Mặc dù mới trôi qua có mấy tiếng thôi, nhưng phải trông nom một cái bí mật to bằng trời thế này mà không được xem thì có khác nào là sự tra tấn tàn nhẫn nhất đối với Lục Cảnh Lễ anh đâu.

Ngay lúc Lục Cảnh Lễ không nhịn được nữa mà mon men đến gần kết quả giám định ADN thì Lục Đình Kiêu gọi điện tới.

Lục Đình Kiêu: "Qua đây."

Vừa nghe thấy anh Hai yêu dấu gọi, Lục Cảnh Lễ nhất thời bộc phát ra tốc độ thi chạy từ hồi đi học ra bay thẳng tới phía đối diện.

Lần này, dù là anh Hai đã gọi đến, nhưng vì lúc trưa bị Ninh Tịch dọa sợ nên Lục Cảnh Lễ vẫn lén lén lút lút quan sát nửa ngày để chắc chắn phụ cận không có ai rồi mới chui vào nhà.

"Anh Hai! Tiểu Tịch Tịch ngủ chưa?" Lục Cảnh Lễ bám cửa thở hổn hển nói.

"Rồi."

"À à à..." Lục Cảnh Lễ rón rén men theo cửa vào thư phòng. Sau đó vội vàng khóa trái lại rồi mới yên tâm lau mồ hôi.

Ánh mắt Lục Đình Kiêu rơi vào cặp màu đen trong tay Lục Cảnh Lễ.

Lục Cảnh Lễ cần thận mở khóa kéo của cặp tài liệu rồi cẩn thận rút ra một tờ giấy, sau đó lại cẩn thận đặt lên bàn đọc của Lục Đình Kiêu.

Một tờ giấy mỏng manh mà nặng tựa ngàn cân.

Thật ra thì đến lúc này Lục Cảnh Lễ vẫn có cảm giác không chân thực... bởi vì chuyện này... thật sự quá... quá kì diệu!

Lục Cảnh Lễ đợi nữa ngày mà vẫn không thấy Lục Đình Kiêu có ý định xem thì khẩn trương nuốt nước miếng: "Anh Hai, có vấn đề gì sao?"

Lúc này, trên mặt Lục Đình Kiêu có vô vàn cảm xúc biến hóa, cứ như thể thứ trước mắt đang nắm giữ sự sống chết của anh.

Không biết qua bao lâu mà Lục Đình Kiêu vẫn không hề đụng vào tờ kết quả, vì thế Lục Cảnh Lễ thử thăm dò nói: "Anh Hai à, thật ra thì em cảm thấy anh đừng nghĩ nhiều... cái thằng cầm thú năm đó sao có thể là anh được chứ! Lần giám định này là để chứng minh sự trong sạch của anh mà! Dù anh không xem thì cũng phải để em liếc xem chứ! Nói thế nào thì cái này cũng là do em vượt qua cái chết mà cầm về đấy! Em coi xong không nói cho anh là được chứ gì?"

Thấy Lục Đình Kiêu vẫn không lên tiếng, Lục Cảnh Lễ đi tới mò mò vào cái tờ giấy trên bàn: "Em nhìn đây... em xem thật đây... em đảm bảo sau khi xem xong thì anh mà không hỏi, em tuyệt đối sẽ không nói..."

Lục Cảnh Lễ nói xong thì lập tức hóa thân thành sói đói mà "vèo" một cái cầm tờ kết quá lên, hơn nữa còn trực tiếp xem một dòng cuối cùng.

Dựa theo quy luật di truyền của gen, phối hợp với kết quả giám định quan hệ thân thích, tổng hợp phân tích 19 cặp STR cho kết quả như sau. Kết quả kiểm tra cho thấy Ninh Tịch có đủ điều kiện yêu cầu phù hợp để xác nhận là mẹ ruột của Lục Kình Vũ, quan hệ huyết thống xác xuất là 99,9999%...

Căn cứ vào kết quả phân tích DNA thì Ninh Tịch chính là mẹ ruột của Lục Kình Vũ...

Nhìn dáng vẻ Lục Cảnh Lễ sau khi xem xong kia thì cho dù Lục Đình Kiêu không tự mình xem, anh cũng biết kết quả là như thế nào.

Ninh Tịch... thật sự là mẹ ruột của Tiểu Bảo...

"Anh Hai... anh... anh nhìn em làm gì.. em không nói cái gì đâu mà..."

Nhưng trong mắt Lục Cảnh Lễ lúc này đang chạy dòng chữ sáng lấp lánh: A a a a a a a a a a a a trời ơi trời ơi trời ơi Tiểu Tịch Tịch là mẹ ruột của Tiểu Bảo! Tên cầm thú hành hạ Tiểu Tịch Tịch đêm đó là anh trai mình…
 

Hoa Tử

Sưu tầm
Tham gia
24/9/19
Bài viết
6,612
Điểm cảm xúc
674
Điểm
113
Chương 1443: Đại hồng nhân trước mặt tiểu bảo
Ban đầu, Lục Cảnh Lễ muốn từ kết quả xét nghiệm để loại bỏ hiềm nghi cho anh trai mình, để có động lực đi tìm cầm thù chân chính, ai mà ngờ...

Cảnh Lễ có cảm giác mình bị ngũ lôi oanh đỉnh, sấm sét đánh vào đầu liên tọi.

Hiện giờ, Lục Cảnh Lễ vô cùng khó tin cơ mà ánh mắt nhìn anh mình lại như đang nhìn một vị thần...

"Đệch đệch đệch đệch đệch anh Hai, em cứ luôn cảm thấy tốc độ tiến triển của anh quá chậm ngay cả ga trải giường cũng không lăn được thế mà ngàn lần vạn lần không ngờ rằng anh không chỉ lăn rồi mà còn tòi ra cả một thằng con năm tuổi, em liền phục anh rồi từ giờ em không dám nói anh không cua nổi gái nữa anh chính là thần tượng, là idol, là superstar, là người thầy đời này kiếp này của em..." Lục Cảnh Lễ nói thật nhanh, ngay cả một lần ngắt câu cũng không có.

Nói xong vẫn chưa ngừng lại, cậu chàng y như bị đánh tiết gà mà không ngừng đảo vòng vòng trong căn phòng: "Ôi trời ơi trời ơi trời ơi! Nếu Tiểu Bảo mà biết tin này thì phải sướng đến điên mất thôi! Tiểu Tịch Tịch là mẹ của nó, là mẹ ruột đó! Quả nhiên là khổ tẫn cam lai, má nó chứ em phát hiện vận may của Tiểu Bảo nhà chúng ta đúng là nghịch thiên."

Lục Đình Kiêu nhéo nhéo mi tâm, rồi đưa tay về phía thằng em trai đang om sòm.

Lục Cảnh Lễ đang kích động tới suýt nữa đi gặm bàn bấy giờ mới bình tĩnh lại, ngoan ngoãn nâng hai tay đưa kết quả giám định dâng lên cho anh trai.

Lục Đình Kiêu nhận lấy rồi lia ánh mắt sắc bén đọc từng chữ trong kết quả.

Cho dù Lục Cảnh Lễ đã gián tiếp báo cáo kết quả, nhưng mà chính mắt nhìn thấy dòng chữ "Ninh Tịch là mẹ ruột cùng huyết thống của Lục Kình Vũ" thì nội tâm Lục Đình Kiêu vẫn kịch liệt chấn động.

Hiển nhiên là sự kích động kịch liệt của Đại ma vương cũng không thua kém gì bạn cá vàng nhỏ của chúng ta.

Là cô ấy...

Sớm biết là cô thì năm năm trước anh nên đi điều tra rõ ràng, như thế liệu có thể gặp cô sớm hơn một chút?

Trong chốc lát thì trong cái đầu của Lục Đình Kiêu có vô số ý niệm lung tung trôi qua.

Lục Cảnh Lễ lải nhải cả nửa ngày rồi cẩn thận quan sát sắc mặt của Lục Đình Kiêu, sau đó mới ngập ngừng nói: "Anh Hai... anh nhìn xem... mặc dù chủ ý năm xưa có hơi thất đức, thuốc là em cho anh uống, địa chỉ cũng là em chọn, em hại anh làm cầm thú..."

"Nhưng mà... ma xui quỷ khiến thế nào, đánh bậy đánh bạ thế nào mà anh lại lên giường với Tiểu Tịch Tịch! Không chỉ giữ được trinh tiết cho anh... mà đứa con đầu tiên của anh... tóm lại là đều thuộc về Tiểu Tịch Tịch... chuyện tốt khiến khắp chốn vui mừng thế này... em có được coi là có công không?"

Lục Cảnh Lễ lén lút liếc Lục Đình Kiêu một cái rồi cực kỳ không biết xấu hổ lẩm bẩm một câu: "Thật ra thì người ta cảm thấy... công lao của người ta rất lớn nha..."

Hừ hừ, không có cũng phải có, nếu anh trai nhất định không nhả thì tiểu gia đây phải đi tìm Tiểu Bảo làm chỗ dựa!

Nếu bảo bối Tiểu Bảo mà biết nhất định cho cho tiểu gia đây chỗ dựa!

Sau này mình sẽ là đại hồng nhân bên cạnh Tiểu Bảo rồi, là công thần lớn nhất!

Lục Đình Kiêu thờ ơ liếc ánh mắt lành lạnh quét qua người Lục Cảnh Lễ một cái.

Không thể không nói từng câu từng chữ của Lục Cảnh Lễ đều đâm vào chỗ ngứa của anh.

Khi đã chắc chắn... ừm... người lên giường với anh năm đó đúng là Ninh Tịch... anh cũng không thể không thừa nhận... sâu trong nội tâm có cảm giác... vui sướng thỏa mãn chưa từng có…
 

Hoa Tử

Sưu tầm
Tham gia
24/9/19
Bài viết
6,612
Điểm cảm xúc
674
Điểm
113
Chương 1444: Đêm đó dũng mãnh như thần
Từ sau chuyện năm đó thì giữa anh và Lục Cảnh Lễ luôn tồn tại một chút hiềm khích nhỏ, cộng thêm việc Lục Cảnh Lễ vẫn luôn chột dạ tự trách, luôn sợ hãi, lại càng kiêng kỵ nhắc tới chuyện năm năm trước.

Cho đến lúc này vì Ninh Tịch mà chuyện này mới được nhấc lên một lần nữa.

Mà lúc này thì sao...

Lục Đình Kiêu nhìn thằng em ngu xuẩn nhà mình chả hiểu sao lại có chút... thấy hợp mắt...

"Anh Hai..." Lục Cảnh Lễ bị ánh mắt bất thường của anh Hai chiếu thẳng vào mình như thế thì có có chút sợ hãi: ""Khụ... anh đừng không nói gì mà... đừng dọa người như thế mà..."

Ngao! Toi đời rồi! Chắc anh Hai không định giết người diệt khẩu chứ?

Nếu không sao tự dưng ánh mắt lại dịu dàng thế? Chả lẽ đây là chút ôn nhu cuối cùng sao...

Lục Cảnh Lễ hoảng loạn nói: "Anh Hai, thật ra thì em thấy dù cho Tiểu Tịch Tịch có biết chuyện này đi nữa, chắc cũng chẳng làm sao cả đâu! Tuy là chị ấy hận người năm đó đến độ muốn giết tên đó cơ mà nếu người đó là anh... thì chắc chắn sẽ không như vậy đâu... Chị ấy thích anh đến vậy cơ mà..."

Nghe vậy, ánh mắt của Lục Đình Kiêu hơi trầm xuống, cũng không phải anh chưa từng nghĩ đến chuyện này.

Trên thực tế thì chính bản thân Lục Đình Kiêu cũng đang tự an ủi bản thân mình như vậy.

Nhưng mà, Lục Cảnh Lễ không tận tai nghe thấy, không tận mắt chứng kiến bộ dạng tuyệt vọng của Ninh Tịch khi nhớ lại chuyện năm xưa...

Từng câu... từng câu một...

Giống như mũi dao rạch từng vết thương sâu hoắm trong trái tim anh.

Đáng chết!

Năm đó lượng thuốc mà Lục Cảnh Lễ bỏ quá lớn cho nên lúc mới đầu thì anh còn nhận biết được một chút, chỉ biết có một cô gái đi vào rồi chủ động mò sát vào gần anh. Cơ mà... những chuyện sau đó thì anh hoàn toàn không nhớ rõ...

Anh thế mà lại khiến Ninh Tịch bị đau đến sốt cao không dứt... thậm chí phải nằm trên giường hai tháng...

Lục Đình Kiêu thật sự không dám nghĩ tiếp...

Ninh Tịch vẫn luôn nói anh là ánh mặt trời chiếu sáng cuộc đời của cô, nhưng mà chỉ trong nháy mắt anh lại trở thành nguồn gốc của hết thảy mọi sự đen tối trong đời cô.

Làm sao anh có thể cho cô biết sự thật tàn nhẫn này?

Sau khi cô biết thì sẽ phản ứng thế nào?

Ngay cả một người lăn lộn trên thương trường, bày mưu lập kế đến xuất thần nhập hóa cũng không thể đoán được kết quả của chuyện này. Anh càng không cách nào dự liệu được bản thân có chịu nổi kết quả như vậy hay không.

Lục Cảnh Lễ là ai chứ, anh ta đảo mắt nhìn một vòng thì đột nhiên phát hiện ra cái gì đó, vì thế khuôn mặt đẹp trai kia bắt đầu đỏ lên rồi nhăn nhó nói: "Khụ khụ... anh Hai... có phải... có phải cái đêm năm năm trước... anh quá dũng mãnh... làm Tiểu Tịch Tịch hơi thảm... cho nên không dám nói ra..."

Vừa dứt lời thì một ánh mắt lạnh như gió tuyết nơi Bắc Cực xông tới.

Mẹ ơi!

Lục Cảnh Lễ lập tức run lẩy bẩy, im lặng thật lâu mới lộ cái mặt đưa đám ra nói: "Được rồi được rồi... là em sai rồi... em không nên cho anh uống nhiều thuốc như vậy... nhưng mà lúc bình thường anh cứ lạnh lùng như thế... nên em mới bị ba mẹ ép đến đường cùng... em cũng hết cách."

Lục Đình Kiêu nhìn đi nhìn lại tờ giấy giám định, vùng giữa hai lông mày y như trời đông giá rét, không biết qua bao lâu mới lên tiếng: "Anh sẽ nói cho cô ấy nhưng không phải bây giờ, chờ chuyện này điều tra xong toàn bộ đã."

Tại sao người năm ấy lại là Ninh Tịch, tại sao đứa bé bị nói là đã chết kia lại thành Tiểu Bảo... trung gian chuyện này... nhất định là có người biết rõ mọi chuyện...

Dĩ nhiên chuyện quan trọng hơn là, hiện giờ chính là thời điểm quan hệ tình cảm của hai người đang ở giai đoạn ngọt ngào nhất, tự dưng chẳng hề báo trước mà bị một chuyện thế này đập xuống thì chính Lục Đình Kiêu cũng không chuẩn bị kịp tâm lí. Làm sao mà nói cho cô biết được, tất nhiên phải đợi tất cả mọi việc nắm chắc trong lòng bàn tay đã…
 

Hoa Tử

Sưu tầm
Tham gia
24/9/19
Bài viết
6,612
Điểm cảm xúc
674
Điểm
113
Chương 1445: Mơ không mặc quần áo
Sau khi Lục Cảnh Lễ rời đi, Lục Đình Kiêu xem đi xem lại bản báo cáo giám định kia không biết bao nhiêu lần rồi mới trịnh trọng thu vào.

Lục Đình Kiêu nhẹ nhàng đẩy ra cửa phòng ngủ của Ninh Tịch, chỉ thấy trong phòng tràn ngập ánh đèn vàng ấm áp nhu hòa của đèn giường. Hai mẹ con nằm trên giường như được phủ một tầng độ ấm khiến trái tim người ta cảm thấy vô cùng mềm mại.

Lục Đình Kiêu nhẹ nhàng ngồi xuống mép giường rồi vuốt lọn tóc đang xòa xuống mặt cô ra sau tai.

Ninh Tịch đang ôm Tiểu Bảo ngủ đến cực kì ngọt ngào, khuôn mặt không trang điểm đang say ngủ kia còn có chút non nớt.

Đúng vậy... cái tuổi của cô cũng chỉ là độ tuổi vừa mới tốt nghiệp đại học của các cô gái bình thường khác...

Cái lúc cô mang thai Tiểu Bảo mới chỉ mười tám tuổi, vẫn chỉ là một cô bé mà lại phải đối mặt với một chuyện lớn như vậy. Chưa kể, những chuyện phát sinh về sau, từng truyện, từng truyện nếu không phải người kiên cường thì đã hoàn toàn sụp đổ, không thể gượng dậy nổi...

Mà theo như những gì trong tư liệu mà Lục Cảnh Lễ điều tra được thì quả thật Ninh Tịch đã từng có ý định tự sát...

Nghĩ đến đây, trái tim Lục Đình Kiêu lại dâng lên cảm giác đau đớn, sợ hãi khó mà diễn tả bằng lời.

Chưa bao giờ có xúc động mãnh liệt muốn ôm lấy cô như lúc này... muốn đem cô nhập vào thân thể mình. Vì vậy mà, Lục Đình Kiêu lặng lẽ ôm Ninh Tịch vào phòng ngủ của mình.

Dù cho Lục Đình Kiêu đã rất nhẹ nhàng nhưng lúc đặt Ninh Tịch lên giường vẫn làm cô giật mình tỉnh dậy. Nhưng, bên cạnh toàn là hơi thở quen thuộc khiến người ta yên tâm của Lục Đình Kiêu cho nên Ninh Tịch chẳng hề cảnh giác hay phòng bị gì. Cô mơ mơ màng màng mở mắt thì phát hiện mình được Lục Đình Kiêu ôm đến phòng ngủ của anh thì cũng chẳng cảm thấy có gì không ổn, cô giống như con mèo cọ cọ anh một cái: "Ừm... anh yêu..."

"Ừ."

Lục Đình Kiêu không rút lại cánh tay đỡ sau gáy cô mà thuận thế biến thành gối đầu thay cho cô, xong xuôi anh mời nằm xuống cạnh cô.

Ninh Tịch rất tự giác lăn một phát vào lòng Lục Đình Kiêu: "Sao muộn thế rồi mà anh còn chưa ngủ..."

"Nhớ em, nằm mơ thấy em."

Nghe âm thanh khàn khàn trầm thấp dễ nghe đến nỗi khiến lỗ tai cũng mang thai kia, rõ ràng là ở ngay cách vách lại nói nhớ cô, mơ thấy cô thì trong đáy lòng Ninh Tịch lại ngọt ngào, cô cười khẽ mở đôi mắt ướt át ra.

Đôi mắt kia như bầu trời đầy sao đẹp đến không giống thực, cộng thêm việc Ninh Tịch vẫn còn đang nửa tỉnh nửa mê, thế này quả thật dễ khiến người ta sôi trào...

Bỗng dưng tính xấu của Ninh Tịch lại phát tác, cô dương đôi mắt lười biếng về phía người đang nằm bên cạnh: "Mơ thấy em à? Thế có mặc quần áo... hay là không mặc quần áo?"

Ngay lập tức đôi mắt của Lục Đình Kiêu tối sầm xuống, khi Ninh Tịch vừa nói dứt câu thì anh đã nhào qua dũng mãnh hôn lấy đôi môi cô...

Cổ của Ninh Tịch bị cọ cọ thì có hơi nhột, cô bật cười nói: "Nhột em..."

Lục Đình Kiêu gặm nhấm xương quai xanh của Ninh Tịch rồi trượt xuống vùng da thịt phía dưới, tình dục trong con mắt sôi trào dũng mãnh.

Lục Đình Kiêu nhìn cô gái có đôi mắt cười trước mắt, trong mắt cô hoàn toàn tín nhiệm cũng yêu thương, chẳng có chút phòng bị nào, trái tim anh liền mềm nhũn...

Lúc mới quen biết, khi anh phát hiện cô cực kì bài xích chuyện thân mật nam nữ thì trong lúc không cách nào kìm chế được tình cảm của mình với Ninh Tịch, anh đã phải dùng đến cách giả vờ bị mộng du để có thể gần cô thêm một chút...

Nhưng bây giờ cô gái nhỏ trước mắt lại chẳng hề khó chịu với anh, thậm chí đã hình thành thói quen thân cận cùng anh...

Điều này khiến Lục Đình Kiêu vô cùng thỏa mãn và cảm động, nhưng xen lẫn với đó còn có sự âm thầm lo lắng…
 

Hoa Tử

Sưu tầm
Tham gia
24/9/19
Bài viết
6,612
Điểm cảm xúc
674
Điểm
113
Chương 1446: Cùng đại ma vương đóng cảnh giường chiếu
Nhưng mà vẻ buồn rầu trên mặt vừa mới lộ ra đã bị gạt đi ngay lập tức.

Cửa phòng kêu "két" một tiếng, Tiểu Bảo phồng má thở phì phò đứng trước cửa, trên khuôn mặt nhỏ nhắn như khắc câu "Hèn hạ, lại đi cướp mẹ của Tiểu Bảo".

Lục Đình Kiêu buồn cười vẫy vẫy tay với con trai: "Lại đây."

Tuy bánh bao nhỏ có chút không tình nguyện cơ mà nhìn thấy mẹ rồi thì chẳng nghĩ nhiều đến thế, nhóc lập tức bạch bạch chạy tới.

Cái chân ngắn ngủn leo lên gường của ba có hơi vất vả một tí, vì thế Lục Đình Kiêu cười cười túm con trai lên rồi thả vào giữa.

Ninh Tịch có con trai lập tức quên chồng, cô ôm bánh bao nhỏ hôn hôn một cái, bánh bao nhỏ ôm lấy mẹ đồng thời cũng cảnh giác nhìn ông bố xấu xa phía sau.

Lục Đình Kiêu nhướng đuôi lông mày, như có suy nghĩ gì đó mà nhìn con trai mình, tự dưng lại có hứng thú không biết bộ dạng thằng nhóc này lúc biết Ninh Tịch là mẹ ruột, biết mình được chính Ninh Tịch sinh ra... sẽ thế nào...

Mấy ngày kế tiếp sau khi Ninh Tịch đã khôi phục trạng thái thì tiến triển của đoàn kịch lập tức tăng vọt.

Cái đáng nhắc tới nhất chính là, hầu như lần nào Mạnh Thi Ý diễn cùng với Ninh Tịch thì cô ta phải NG đến mấy lần, ít thì năm ba lần, nhiều thì mười mấy lần, hơn nữa toàn bộ là do Mạnh Thi Ý mắc lỗi.

Mặc dù, kết quả cuối cùng vô cùng tốt nhưng mà nếu đem ra so sánh thì diễn xuất của Ninh Tịch hay Mạnh Thi Ý, ai tốt ai kém cũng thấy rõ ràng.

Cũng không biết là do lần trước bị Ninh Tịch quay video xong dọa hay không mà Mạnh Thi Ý lại không hề tìm cô gây phiền phức nữa, trái lại có chút an phận.

Ninh Tịch tất nhiên cũng vui vẻ vì được yên thân rồi.

Trừ lần diễn đầu tiên cô cố ý áp Mạnh Thi Ý ra, thì những lần tiếp theo cô đều nghiêm túc diễn, chỉ có điều... một khi Ninh Tịch nghiêm túc thì diễn xuất cũng sẽ tăng mạnh lên mà thôi. Nếu Mạnh Thi Ý không theo kịp, khí thế của cô ta không ngang được với Ninh Tịch thì rất nhiều phân đoạn sẽ không cho ra được hiệu quả như ý muốn.

Mạnh Thi Ý chỉ chạy theo Ninh Tịch thôi cũng đủ khiến cô ta tốn hết sức rồi còn thì giờ đâu mà kiếm chuyện.

Còn về phần Quách Khải Thắng thì hai diễn viễn chính tận tâm tận lực với vai diễn như thế thì ông ta cầu còn không được nữa là.

Thậm chí, ngay cả phần diễn với Vân Thâm thì Ninh Tịch lúc này đã có thể khiến lòng mình bình lặng như nước mà gọi cha...

Cơ mà cảnh diễn ngày hôm nay với Lục Đình Kiêu... lại khiến cô có chút khẩn trương...

Đúng, không sai, cuối cùng cũng tới cảnh Vân Hoàng với Lưu Diễm lăn giường.

Nội dung cảnh quay này là Vân Hoàng trúng mị độc, vốn Vân Hoàng muốn tìm người trong lòng là Lăng Tiêu để giải độc vừa vặn đem hắn ta lên giường lăn một lần. Nhưng không ngờ lại thấy cảnh Lăng Tiêu đang tỏ tình vỡi Lãnh Ngạo Tuyết, thậm chí còn ngay trước mặt nàng ta mà ra sức phủi sạch quan hệ với Vân Hoàng.

Vân Hoàng ôm trái tim đau đớn rời khỏi Tuyền Cơ Cung rồi cố gắng lết cái thân thể đang bị mị độc hành hạ đến độ sắp tẩu hỏa nhập ma đi, bất tri bất giác lại đi vào vùng núi của một đầu yêu thú nguy hiểm...

Ngay lúc này ẩn vệ Lưu Diễm xuất hiện, tiếp theo hả... thì chính là cảnh quay kiều diễm ướt át lăn lộn trên giường của hai người trong sơn động thôi...

"A a a a! Người ta khẩn trương quá đi ahihi..." Ninh Tịch ôm mặt tỏ vẻ đang xấu hổ.

Ngay cả ngoài đời cô còn chưa lăn giường với Đại ma vương đâu đó!

Vạn vạn không ngờ tới lần đầu tiên lại là trong phim nha!

Giang Mục Dã đứng một bên thấy cái vẻ rõ ràng là thích chết đi được còn làm vẻ của Ninh Tịch mà mặt mũi sầm sì.

Trên thực tế thì nhìn thấy nội dung cảnh quay ngày hôm nay xong thì sắc mặt anh ta có tốt được chút nào đâu...

Hừm, đúng là nhân quả báo ứng mà, nhớ năm đó Lục Đình Kiêu phải giương mắt nhìn anh diễn cảnh thân mật với Ninh Tịch, thế mà đảo mắt một cái đã đến phiên ông đây phải trơ mắt nhìn Lục Đình Kiêu diễn cảnh thân mật với cô, hơn nữa còn là cảnh giường chiếu, giường chiếu đó!

Cơ mà... Giang Mục Dã cũng không nhịn được mà liếc liếc qua mấy hướng khác... hình như có người còn thảm hơn ông đây ha?
 

Hoa Tử

Sưu tầm
Tham gia
24/9/19
Bài viết
6,612
Điểm cảm xúc
674
Điểm
113
Chương 1447: Biết chừng mực
"Ninh Tịch, Minh Vũ! Hai người tới đây để tôi 1X1 nói qua về cảnh quay nào!" Quách Khải Thắng ngoắc ngoắc gọi hai người qua.

"Kịch bản đã thuộc hết chưa?"

Ninh Tịch với Kha Minh Vũ gật đầu một cái.

"Không chỉ thuộc mà còn phải hiểu cho thấu đáo! cảnh này là bước ngoặt lớn nhất trong tình cảm của vân Hoàng, quan trọng nhất là phải lộ ra được tình cảm của nhân vật thay đổi, thể hiện được tính cách của vai diễn chứ không phải làm thê nào để cảnh quay càng thêm ướt át.

Bộ phim của chúng ta là bộ phim đứng đắn, không cần phải dựa vào mấy cảnh giường chiếu để hấp dẫn người xem! Không cầm phải quay lộ liễu cho nên lát nữa hai người phải nhớ, nhất định phải lấy thái độ chuyên nghiệp mà diễn, phải khống chê cho tốt, biết chừng mực... hiểu chưa?"

Quách Khải Thắng nói những lời này thì vẻ mặt có chút nghiêm nghị, hơn nữa còn nghiêm khắc nhìn về phía Kha Minh Vũ mà nói.

Xưa nay, không thiếu những nam nghệ sĩ lợi dụng cảnh thân mật mà chiếm tiện nghi của nữ nghệ sĩ. Ninh Tịch xinh đẹp lại nóng bỏng thê này thì càng dễ gặp phải loại chuyện như vậy.

Quách Khải Thắng bao che Ninh Tịch như vậy thì đương nhiên muốn cảnh cáo Kha Minh Vũ mấy câu, để cho anh biết nên làm cái gì và không nên làm cái gì.

"Đã hiểu." Kha Minh Vũ gật đầu.

"Vâng, vâng!" Ninh Tịch cũng liên tục gật đầu phụ họa.

Ầy, cái cảnh quay này quả thật là khảo nghiệm sự chuyên nghiệp của cô mà... đạo diễn nói không sai!

"Hai cô cậu từng có một lần hợp tác trong Người Tìm Mộng nên cũng tiết kiệm được thời gian làm quen, chúng ta tranh thủ quay một lần cho xong! Những gì phải tránh tôi đã nói hết rồi... cái tôi muốn là thể hiện được nội tâm nhân vật giãy dụa... muốn nội hàm... muốn sắc mà không tục..."

Quách Khải Thắng vẫn chưa yên tâm mà nói thêm một hồi rồi mới thả cho hai người chuẩn bị.

Ninh Tịch với Kha Minh Vũ rời đi chưa được bao lâu, Mạc Thần Tu đã đi tới cạnh Quách Khải Thắng.

"Đạo diễn."

"Thần Tu đấy à, tìm tôi có chuyện gì không? cảnh quay hôm nay của cậu đã xong rồi nhỉ?"

"Cũng còn có chút việc, tôi cho là cảnh quay kế tiếp của Ninh Tịch với Kha Minh Vũ có chút không ổn." Mạc Thần Tu lạnh mặt nói.

Giang Mục Dã đã sớm coi chừng Mạc Thần Tu, thê nên lúc này anh ta lập tức dựng thẳng sống lưng vểnh tai sang hóng hớt! Ui chao, chờ mãi cũng có thằng không nhịn được kìa! Tốt quá! Không cần ông đây ra tay!

Trong lòng Giang Mục Dã vẫn còn lấn cấn chuyện cảnh hôn dưới mưa trong Thiên Hạ với nhiều cảnh thân mật khác bị cắt giảm sạch, nhưng đau ở chỗ là không báo thù được...

"Hửm? Chỗ nào không ổn?" Quách Khải Thắng lập tức hỏi.

Quách Khải Thắng là một đạo diễn thân thiện rất biết lắng nghe ý kiến của người khác, địa vị của Mạc Thần Tu trong đoàn cũng không thua gì nam chính cho nên ông vẫn khá coi trọng ý kiến của Mạc Thần Tu.

"Vân Hoàng nói sao thì cũng là một vai chính nhưng lại xảy ra quan hệ với nhân vật khác ngoài nam chính, rất nhiều người không thích tình huống như vậy! Chắc đạo diễn cũng không muốn lúc tuyên truyền lại có người vì tình tiết này mà phá hỏng cả hình tượng của vân Hoàng, thậm chí phá hỏng cả bộ phim đúng không?" Mạc Thần Tu tỏ vẻ "tôi hoàn toàn lo nghĩ cho bộ phim chứ không có bất kì tư tâm nào".

Quách Khải Thắng nghe vậy thì trầm ngâm một chút: "Đúng là trong tiểu thuyết cũng có rất nhiều tranh cãi lớn xung quanh tình tiết này... không ít độc giả bày tỏ không cách nào tiếp nhận việc vân Hoàng lại lăn giường với người khác ngoài nam chính.."

Mạc Thần Tu lúc này lại nói tiếp: "Cho nên, khi chúng ta cải biên nó thành phim truyền hình thì chẳng phải nên sửa đổi tình tiết này hay sao?"

"Sửa đổi?"

"Dù cho có nhất thiết phải giữ lại cảnh này thì thà sắp xếp là nam phụ với vân Hoàng cùng một chỗ cũng đem lại hiệu quả tốt hơn là để Lưu Diễm! Nam phụ Nam Cung Thần với Vân Hoàng mặc dù là quan hệ đối đầu, ngươi sống ta chết, nhưng càng đấu lại càng có tình cảm mập mờ, không ít độc giả ủng hộ cặp đôi này đâu! Thà rằng đổi thẳng CP từ hận quá thành yêu có khi lại đem lại hiệu quả tốt hơn thì sao?" Mạc Thần Tu tỉnh bơ dẫn dắt.
 

Hoa Tử

Sưu tầm
Tham gia
24/9/19
Bài viết
6,612
Điểm cảm xúc
674
Điểm
113
Chương 1448: Lại làm hỏng chuyện tốt của ông
Giang Mục Dã đang trốn một bên hóng hớt nghe đến đây thì lập tức "đệch" một tiếng!

Con hàng Mạc Thần Tu này quá âm hiểm! Thế mà muốn nhân cơ hội đem nam phụ vối nữ chính ghép thành một đôi! Ông đây làm nam chính còn chưa lên tiếng đây này!

Trái lại thì Quách Khải Thắng có thể hiểu tại sao Mạc Thần Tu lại nêu ý kiến như vậy. Nếu đúng theo những gì cậu ta nói thì đối với Mạc Thần Tu có lợi ích rất lớn, như vậy thì số cảnh quay của cậu ta sẽ tăng lên, địa vị cũng chẳng khác nam chính là bao.

Nếu kịch bản đổi thành hai CP thì quả thật nội dung sẽ trô nên rất phong phú, trước đây ông ta cũng đã từng nghĩ qua. Nhưng mà, cân nhắc tới nhu cầu giữ nguyên tác của fan tiểu thuyết thì Quách Khải Thắng cũng cố gắng không sửa đổi quá nhiều, còn một nguyên nhân khác cũng rất quan trọng chính là...

Không đợi Quách Khải Thắng mở miệng, Ninh Tịch đã phiêu phiêu bay tới cho Mạc Thần Tu một ánh mắt sâu kín rồi nói: "Lời ấy của anh là không đúng rồi, có tranh cãi mới có người xem! Lúc đầu chính vì đoạn tình tiết này mà dẫn đến đại chiến trong khu bình luận, trở thành đề tài cực hot! Sau khi có thông tin chuyển thể thành phim truyền hình thì đây cũng là đoạn tình tiết khiến rất nhiều độc giả bất mãn với nam chính mong chờ nhất! Chỉ cần xử lý cho tốt thì đây chính là phân đoạn cực kì đáng mong chờ."

"Vả lại, Vân Hoàng vốn là một người phóng khoáng, không bị ràng buộc bởi bất cứ cái gì, đừng nói ba cái lễ nghĩ thê tục mà có là Thiên đạo thì trong mắt vân Hoàng cũng chỉ là chó má thôi! Chẳng lẽ người như thế sẽ để ý vấn để trinh tiết sao? Anh đem vai chính dập khuôn như vậy thật quá hẹp hòi!"

"Trong kịch bản thì kết thúc là vân Hoàng sau khi đã chết tâm rất nhiều lần đến mãi về sau mới buông tay với nữ nhi tình trường mà trở lại thành chính mình! cùng nam chính đoạn tuyệt, một mình cầm kiếm ngao du bốn bể! Đây mới chính là vân Hoàng! Lúc yêu đã tuyệt vọng tới nỗi dùng chính sinh mạng của mình đánh bạc, lúc không yêu thì coi ngươi chả ra cái quái gì! Thê mà hiện giờ anh lại muốn sửa đổi thành đánh nhau rồi cọ ra lửa với nam phụ, thay lòng đổi dạ, sửa như thê mới là phá hoại hình tượng nhân vật này, anh xem tôi nói vậy có đúng không?"

Lời này của Ninh Tịch nói có sách mách có chứng, đúng là khiến Mạc Thần Tu không thốt lên được nửa lời, vì vậy anh ta chỉ có thể nghiên răng trợn mắt nhìn Ninh Tịch: "Cô..."

Ninh Tịch thì không nhanh không chậm liếc trả một cái.

Hừm hừm, dám phá chuyện tốt của bà hả! Rủa chết nhà mi!

Thấy mùi thuốc súng giữa hai người càng ngày càng nặng, chỉ thiếu chút nữa là nhảy vào làm ầm lên thì Quách Khải Thắng vội vàng hòa giải: "Được rồi được rồi! Hai cô cậu có thể nghiêm túc thảo luận kịch bản như thê thật khiến tôi vui chết đi được! Nhưng mà đoạn tình tiết này... vẫn cứ dựa theo nguyên tác đi! Quên nói cho cô cậu, kịch bản của chúng ta có thể thay mấy chi tiết nhỏ nhưng nội dung chính thì không thể động vào..."

"Tại sao?" Mạc Thần Tu cau mày.

Cách đó không xa, một trong những vệ sĩ nơm nớp lo sợ chạy tới người đàn ông tóc trắng rồi nhỏ giọng nói câu gì đó.

Sau đó vẻ mặt Vân Thâm lập tức lạnh xuống.

Trên trán vệ sĩ cũng lập tức chảy một giọt mồ hôi lạnh:

"Thật xin lỗi thưa lão Đại... tôi đã điều tra, người mua lại bản quyền kịch bản là Lục thị, đối phương yêu cầu không được phép thay đổi một chữ nào trong tuyến nội dung chính, nếu không sẽ thu hồi quyền chê tác phim..."

"Lục thị?" Ngay cả Mạc Thần Tu nghe Quách Khải Thắng nói nội dung không khác với anh vệ sỹ kia lắm cũng nhăn chặt lông mày.

Anh ta nghĩ không ra tại sao Lục thị lại mua bản quyền kịch bản làm cái gì?

Mới nghe nói đầu tư quay phim, chứ chưa bao giờ nghe nói bỏ tiền ra mua kịch bản rồi sau đó mới cho người khác quay, này hoàn toàn là chẳng có chỗ tốt nào?

Chẳng lẽ cao tầng của Lục thị là fan trung thành của bộ tiểu thuyết này nên muốn làm cho trọn vẹn?

Ninh Tịch chớp mắt, hơi có chút ngoài ý muốn nhìn Kha Minh Vũ.

Giang Mục Dã thì đã hoàn toàn câm nín..

Đậu xanh, coi như tên kia chơi ác!

Thê mà Lục Đình Kiêu lại nắm đằng chuôi của bộ phim! Người khác mới làm mùng một thì cậu cả anh đã cúng xong cả mười lăm, ba mươi rồi...
 
Trạng thái
Không mở trả lời sau này.
Top