Trạng thái
Không mở trả lời sau này.
[Ngôn tình] Chọc Tức Vợ Yêu - Mua Một Tặng Một - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

Hoa Tử

Sưu tầm
Tham gia
24/9/19
Bài viết
6,381
Điểm cảm xúc
635
Điểm
113
Chương 1435: Muốn gây chú ý tới Trang gia
Một tiếng chuông điện thoại vang lên đánh gãy suy nghĩ của Ninh Tuyết Lạc, cô ta lấy điện thoại ra nhìn, là một dãy số lạ.

"Alo? Ai đấy ạ?" Nghĩ là một vị khách nào đó gọi tới nên Ninh Tuyết Lạc hỏi với giọng rất ngọt ngào, khách khí.

"Tuyết Lạc... là mẹ... là mẹ đây..."

Ninh Tuyết Lạc lập tức thay đổi sắc mặt, cô ta bịt điện thoại lại, mỉm cười với Tô Diễn nói: "Diễn, em đi nghe điện thoại chút nhé."

"Ừm, đi đi."

Ninh Tuyết Lạc vội vàng cầm điện thoại ra ngoài sân, giọng nói ngọt ngào ban nay giờ không còn nữa, cô ta lạnh lùng nói: "Không phải tôi đã bảo bà đừng gọi điện thoại cho tôi rồi mà?"

Bên kia hơi sững lại một chút, sau đó mới truyền ra giọng nói quẫn bách: "Tuyết Lạc... mẹ nghe nói hôm nay là lễ đính hôn của con... mẹ chỉ muốn..."

"Im đi!" Một tiếng "mẹ" kia như chạm phải dây thần kinh yếu nhất của Ninh Tuyết Lạc, cô ta lạnh lùng ngắt lời người đầu dây bên kia.

Tôn Lan đại khái cũng ý thức được điều kiêng kị của con gái nên bà vội sửa miệng: "Mẹ chỉ muốn chúc mừng con một tiếng thôi..."

"Khỏi đi, chỉ cần bà coi như không có tôi thôi là tôi đã cảm kích bà lắm rồi!"

"Phải rồi, mấy hôm trước Tiểu Nặc có tới tìm con..."

"Bà còn dám nhắc tới Tiểu Nặc, tôi đã bảo bao nhiêu lần rồi, các người tuyệt đối không được tới Ninh gia rồi! Rốt cuộc bà có nghe tôi nói không thế hả? Có phải muốn hại chết tôi rồi bà mới vui không?" Vừa nhắc tới chuyện đó, lửa giận của Ninh Tuyết Lạc lại bùng lên, cô ta không hề hỏi hôm đó Đường Nặc tới Ninh gia rốt cuộc là vì chuyện gì.

"Tuyết Lạc, con nói như vậy khiến mẹ rất đau lòng, mẹ cũng biết con ở Ninh gia không dễ dàng gì, vì không muốn gây thêm rắc rối cho con nên mấy năm nay chúng ta không hề tới tìm con lần nào, nhưng lần này thật sự không còn cách nào khác nên mẹ mới bảo Tiểu Nặc tới tìm con một chuyến..."

"Đủ rồi, giờ tôi đang bận lắm, không rảnh để nói với bà những chuyện này, bà nói thẳng ra đi, cần bao nhiêu tiền. Nhưng chỉ một lần này thôi! Các người nên rõ, các người không hề nuôi tôi được ngày nào, tôi không có nghĩa vụ gì với các người hết, càng không phải cái máy rút tiền của các người!" Ninh Tuyết Lạc vừa nghe giọng điệu của đối phương đã đoán chắc là vì tiền, nên liền tỏ ra chán ghét vô cùng.

"Không phải... Tuyết Lạc, con hiểu lầm rồi... mẹ không phải vì tiền..."

Tôn Lan không thể ngờ được con gái lại hiểu lầm mình như vậy, nếu không phải vì mấy tên lưu manh kia mà khiến gia đình cùng đường mạt lộ, sao bà lại tới làm phiền nó chứ. Nhưng đối phương lại chẳng hỏi vì sao Tiểu Nặc tìm nó hay trong nhà xảy ra chuyện gì để bà có cớ để giải thích cả.

"Tuyết Lạc, sao lại ở đây một mình thế này?" Phía sau truyền tới giọng của Trịnh Mẫn Quân.

Ninh Tuyết Lạc không đợi Tôn Lan giải thích, vội vàng dập máy.

"Dì..." Ninh Tuyết Lạc trưng ra nụ cười ngoan ngoãn làm tiền của mình.

"Con ngoan! Mấy ngày nữa là gọi mẹ chồng rồi! Dì đợi ngày này năm năm rồi đấy!" Mẹ Trịnh Mẫn Quân từ ái kéo tay Ninh Tuyết Lạc.

Từ sau khi thân phận của Ninh Tuyết Lạc bị bại lộ, thái độ của Trịnh Mẫn Quân đối với cô ta lạnh nhạt đi không ít, kể cả khi Ninh Diệu Hoa đưa hết cổ phần cho cô ta rồi, nhưng chung quy vẫn khó có thể hồi phục lại giống như trước kia.

Ninh Tuyết Lạc không ngờ thái độ của bà ta đối với cô ta hôm nay lại tốt như vậy, khó tránh khỏi có chút bất ngờ, vậy nên cô ta liền trưng ra vẻ mặt ngượng ngùng cùng cảm động: "Có thể có một mẹ chồng như dì, là phúc phần của Tuyết Lạc con!"

Mẹ Tô tỏ ra rất hài lòng, kéo tay Ninh Tuyết Lạc lại nói vài lời thân thiết, sau đó liền chuyển chủ đề: "Tuyết Lạc à... ngày kết hôn, người nhà con có mời Trang gia không?"
 

Hoa Tử

Sưu tầm
Tham gia
24/9/19
Bài viết
6,381
Điểm cảm xúc
635
Điểm
113
Chương 1436: Vô tư mà sống
Nghe đến đó, Ninh Tuyết Lạc hơi sửng sốt, tối nay thái độ của Trịnh Mẫn Quân tự dưng lại tốt với cô ta như thế hóa ra vì nhà họ Trang...

Ninh Tuyết Lạc nhất thời lộ ra vẻ mặt khó nói: "Cái này... con không thấy ba mẹ con nói gì... Trong danh sách khách mời... hình như không có người nhà họ Trang..."

Trịnh Mẫn Quân cau mày lại, sau đó lại kéo tay Tuyết Lạc nói một cách đầy ẩn ý: "Tuyết Lạc, giờ tốt xấu gì chúng ta cũng là người một nhà rồi, thế nên có những chuyện dì vẫn muốn nói vài câu, trên đời này làm gì có cha mẹ nào sai? Làm cha làm mẹ chẳng phải đều vì muốn tốt cho con cái sao? Mẹ con và phía nhà họ Trang xa cách nhau lâu như vậy cũng nên buông tay rồi. Con nói có phải không?"

Ninh Tuyết Lạc cân nhắc một chút: "Tất nhiên con cũng mong mẹ con có thể tiêu tan hiềm khích với ông ngoại, cả nhà hòa thuận bên nhau, nhưng... tính cách của mẹ con, dì cũng rõ rồi đấy..."

Con ngươi Trịnh Mẫn Quân khẽ động động, bà ta nhanh chóng nói tiếp: "Đứa ngốc này, có những chuyện tự mẹ con nói tất nhiên sẽ thấy mất mặt, mà Trang gia cũng cần một bước đệm... lúc này tất nhiên phải dựa vào lũ trẻ các con rồi. Tháng sau con với Tô Diễn tổ chức hôn lễ là một cơ hội hiếm có!"

"Nếu lúc này, con chủ động mời nhà họ Trang, cho Trang gia một bước thềm để bước xuống, Trang gia chỉ cần có ý hòa giải, nhất định sẽ tới tham dự."

"Đến lúc đó chỉ cần Trang gia tới, trong ngày tổ chức đại hôn của con, mẹ con kể cả có khó chịu đến thế nào, chắc chắn cũng sẽ không tỏ ra mặt. Nhân lúc bầu không khí đang tốt, mọi người nói rõ những chuyện trước kia ra, chẳng phải sẽ cởi bỏ được mâu thuẫn rồi sao? Nói cho cùng, năm ấy Trang gia không đồng ý cho mẹ con kết hôn với ba con, cũng vì cảm thấy không môn đăng hộ đối. Giờ Ninh gia phát triển như thế, con lại biết điều, thông minh, tài giỏi... giờ lại có quan hệ thông gia với Tô gia chúng ta, Trang gia có thế nào cũng sẽ thay đổi thái độ thôi..."

Trịnh Mẫn Quân hoàn toàn không nghĩ tới chuyện Ninh Tuyết Lạc không phải con đẻ của Ninh gia, bởi vì ngay đến cả Trang Linh Ngọc cũng chỉ thừa nhận Ninh Tuyết Lạc là con gái mình. Trang gia tất nhiên cũng sẽ như vậy, chứ không chẳng lẽ lại đi gần gũi với Ninh Tịch – cái đứa bị Ninh gia đuổi ra khỏi nhà sao?

Mẹ Tô Diễn nói nghe cũng rất có lý nhưng trên mặt Ninh Tuyết Lạc lại chẳng thấy có chút vui mừng nào.

Chuyện Trịnh Mẫn Quân nghĩ tới, chẳng lẽ cô ta không nghĩ tới sao?

Cô ta sớm đã lén gửi thiếp mời qua nhà họ Trang rồi, nhưng qua bao ngày rồi mà bên đó vẫn chẳng thấy có phản hồi gì, rõ ràng không hề để ý tới ý của nhà họ Ninh bọn họ.

Vốn dĩ dựa vào giao thiệp của cô ta trong làng giải trí, công ty của cô ta và số cổ phần của Ninh gia mà cô ta có trong tay, sau này cô ta có gả đến nhà họ Tô cũng thừa sức đứng vững.

Nhưng, hôm nay chuyện cô ta không phải con ruột nhà họ Ninh đã bị lộ, chuyện này y như quả bom hẹn giờ treo trên đầu cô ta. Thế nên nếu chỉ những thứ này thì vẫn không đủ, chỉ khi nào có được sự trợ giúp của Trang gia thì cô ta mới có thể vô tư mà sống được...

Tất nhiên Ninh Tuyết Lạc không thể nói thẳng cho Trịnh Mẫn Quân biết việc Trang gia xem thường Ninh gia, vậy nên cô ta nói: "Dì à, con hiểu ý của dì, về phía nhà họ Trang con sẽ cố gắng mời bằng được."

Thấy Ninh Tuyết Lạc là một đứa thông minh hiểu được ý của mình, lúc này Trịnh Mẫn Quân mới hài lòng gật đầu.

Con ngươi Ninh Tuyết Lạc thoáng lóe lên một tia âm hiểm, phía nhà họ Trang, hừ, xem ra cô ta phải nghĩ cách khác rồi…
 

Hoa Tử

Sưu tầm
Tham gia
24/9/19
Bài viết
6,381
Điểm cảm xúc
635
Điểm
113
Chương 1437: Cùng tới nhét phụ nữ cho anh
Sáng ngày hôm sau, tại tập toàn Lục thị.

Cuộc họp hội đồng quản trị của công ty vừa kết thúc, những người khác lục tục rời đi, trong phòng họp chỉ còn lại Lục Sùng Sơn và Lục Đình Kiêu.

Trong khoảng thời gian này, vì tình trạng của Tiểu Bảo ngày càng tốt lên, đã khôi phục lại như những đứa trẻ bình thường khác, hơn nữa lại ngày càng thông minh lanh lợi, khiến bầu không khí của Lục gia cũng tốt lên nhiều.

Nhưng không lâu sau đó sẽ tới cuộc họp của gia tộc, nỗi lo chèn ép lên Lục Sùng Sơn bao lâu nay lại chuẩn bị phát tác.

"Đình Kiêu, sắp tới cuộc họp gia tộc rồi, thân là người đứng đầu dòng họ, đến lúc đó con phải ăn nói thế nào với mọi người đây? Chẳng lẽ con lại nói với họ... bà chủ tương lai của dòng họ là một diễn viên không có gia thế sao?"

Lục Đình Kiêu nhìn ra ngoài cửa sổ, trên mặt không có chút biểu cảm nào: "Con không cần phải giải thích với bất cứ ai cả."

Lời này khiến cơn lửa giận của Lục Sùng Sơn bùng lên: "Con ngồi ở vị trí này, sao có thể nói ra lời vô trách nhiệm như vậy?"

Lục Đình Kiêu: "Chính là vì con ngồi ở vị trí này nên mới vậy."

Nếu ngồi ở vị trí này rồi mà ngay đến người anh yêu cũng không thể bảo vệ nổi, anh việc gì phải ngồi đây nữa.

Lục Sùng Sơn tràn đầy bất lực cùng mệt mỏi, ông hạ giọng xuống: "Đình Kiêu, con có người con gái con thích, chuyện đó rất bình thường. Ba cũng không phản đối con qua lại với cô ấy, con muốn chiều chuộng cưng chiều con bé ấy thế nào cũng được, nhưng vị trí bà chủ của dòng họ đâu phải là trò đùa?"

Với thân phận của Lục Đình Kiêu, muốn loại con gái thế nào mà chẳng được, kể cả anh muốn thì vài ba cô cũng chẳng có vấn đề gì cả, bỏ ra chút tiền bao nuôi là được. Nhưng người anh lấy lại là chuyện của cả một gia tộc.

Ngoài chuyện này ra, chuyện Lục Sùng Sơn lo lắng nhất vẫn là Tiểu Bảo…

Sau một hồi trầm mặc, Lục Sùng Sơn lại nghiêm mặt nói: "Đình Kiêu, kể cả con có không thích Tử Dao đến thế nào nhưng cũng không thể không thừa nhận, với gia thế của Tử Dao, ít nhất tuyệt đối sẽ không xảy ra chuyện giống như chuyện Tiểu Bảo bị bắt cóc ba năm trước!"

"Nhưng Ninh Tịch thì sao, con có dám bảo đảm một người nghệ sĩ lăn lộn trong tầng lớp thấp nhất như cô ta, khi nhìn thấy mọi thứ của Lục gia, sẽ không nảy sinh bất cứ tư tưởng độc ác nào hay lợi dụng Tiểu Bảo làm gì đó không? Nhất là khi Tiểu Bảo lại tin tưởng cô ta như vậy!"

Nói đến đây, Lục Sùng Sơn dừng lại một chút, có chút hối hận: "Sớm biết con tìm tới tìm lui lại chọn một cô gái như vậy, không bằng khi ấy tra rõ ra thân thế của mẹ Tiểu Bảo là ai rồi đón thẳng mẹ đẻ nó về cho rồi!"

Lục Sùng Sơn nói nhiều như vậy cũng không biết Lục Đình Kiêu có nghe vào tai không, anh ngồi trên ghế chủ tịch, một tay đỡ trán, rõ ràng là không có chút tập trung nào.

Trông dáng vẻ mềm không ăn, cứng cũng chẳng nuốt của anh, Lục Sùng Sơn đen mặt "hừ" một tiếng rời đi.

Cuộc trò chuyện của hai cha con lại một lần nữa tan rã trong không vui.

Một lát sau, Lục Cảnh Lễ dè dặt thò đầu vào phòng họp.

"Khụ, có phải ba lại nói mấy chuyện nhàm tai rồi không? Haizz, giờ không phải vẫn còn sớm sao! Đợi đến khi cuộc họp gia tộc mở ra, tất cả mọi người đều bâu lại giới thiệu con gái cho anh mới gọi là đáng sợ!" Nghĩ tới cảnh tượng mấy năm trước, Lục Cảnh Lễ bất giác run lên.

"Kết quả khi nào thì có?"

Mắt Lục Cảnh Lễ lập tức sáng lên: "Chiều nay, lát nữa em sẽ tới viện đợi lấy kết quả giám định! Em làm ở bệnh viện trong quân khu Đế Đô, tuyệt đối uy tín!"

Lục Đình Kiêu lạnh lùng đảo mắt nhìn qua, Lục Cảnh Lễ lập tức thề thốt: "Anh, em xin thề, chuyện này em không nói cho bất cứ ai, ai cũng không nói hết, anh cứ yên tâm đi!"

Lục Cảnh Lễ nói xong, khẽ ho nhẹ một tiếng, không nhịn được hỏi: "Anh... kết quả giám định thân nhân... anh... rốt cuộc hi vọng là phải... hay không phải?"
 

Hoa Tử

Sưu tầm
Tham gia
24/9/19
Bài viết
6,381
Điểm cảm xúc
635
Điểm
113
Chương 1438: Giục về nhà xem mắt
Rốt cuộc là anh hi vọng phải hay không phải?

Lục Đình Kiêu hơi run lên, nhưng vẫn không mở miệng.

Nếu anh biết đáp án câu hỏi này, tinh thần cũng sẽ không bất an như vậy.

Lục Cảnh Lễ gãi đầu cũng tự cảm thấy vấn đề này nan giải thật: "Haiz, em tới bệnh viện đây, mọi thứ cứ đợi có kết quả đã rồi nói sau vậy, giờ có nghĩ cũng toàn chỉ tự làm khó mình thôi!"

...

Tại Đào Hoa Ổ.

Hôm nay Ninh Tịch không có cảnh quay, nên cô có thể nghỉ ở nhà.

Trong vườn hòa đào rụng đầy sân, xen lẫn là mùi dược thảo thơm mát.

Annie vui sướng mang thảo dược ra phơi nắng, Ninh Tịch và Ninh Thiên Tâm ngồi uống trà ăn điểm tâm dưới giàn hoa.

"Nhân qua viện trúc cùng sư chuyện trò. Kiếp phù sinh cũng được nhàn nửa ngày... Cuộc sống thế này thật là thích quá đi..."

Thấy Ninh Tịch trưng ra vẻ mặt hưởng thụ, tâm trạng Ninh Thiên Tâm cũng theo đó mà tốt hơn.

Thật ra, từ sau khi ra viện chuyển về đây, tâm tình của cô vẫn rất tốt, yên bình tĩnh lặng chưa từng thấy.

Vì cô không cần phải lo được lo mất, cũng không cần lo lắng bị ai dắt mũi hay khống chế nữa cả.

Tiếng chuông điện thoại vang lên, là điện thoại của Ninh Thiên Tâm.

"Alo?" Ninh Thiên Tâm thu lại nét mặt ôn hòa, lạnh lùng nghe máy.

"Thiên Tâm à, con có ở nhà không? Ba tới tìm con nhé? Ba có chuyện này rất quan trọng muốn bàn với con!"

"Con không có nhà, hiện tại đang ở chỗ Tiểu Tịch, ba có chuyện gì?"

Giọng của Ninh Diệu Bang lại vô cùng phấn khởi: "Có chuyện! Có một chuyện tốt! Con có biết Hồng Hùng Kiệt không? Là ông chủ lớn có tài sản hơn triệu vạn ấy, có quyền có thế hơn Tô gia nhiều. Lần trước trong buổi tiệc, Hồng tổng vừa gặp đã rất thích con, hôm nay chủ động cho người liên hệ với ba, nói muốn gặp con, khi nào con rảnh thì ra gặp người ta ăn bữa cơm nhé..."

"Con không rảnh, dập máy đây." Ninh Thiên Tâm nói vài câu rồi dập máy.

"Chú Hai gọi đến à?" Ninh Tịch hỏi, nhưng thấy vẻ mặt của Ninh Thiên Tâm, chắc chắn đối phương chẳng nói được câu gì hay ho rồi.

Ninh Thiên Tâm gật đầu: "Giục chị về nhà xem mắt."

Ninh Tịch tối sầm mặt lại: "Còn chưa chịu từ bỏ à! Lần này lại là ai nữa?"

Ngưu tầm ngưu, mã tầm mã, mấy tên quen với Ninh Diệu Bang đều là những tên cặn bã chẳng đáng tin, làm gì có chuyện giới thiệu được cho Ninh Thiên Tâm người tử tế.

Ninh Thiên Tâm: "Hồng Hùng Kiệt."

Nghe thấy cái tên này, Ninh Tịch lập tức nổi khùng lên: "Má nó chứ! Ngay đến một lão già năm sáu chục tuổi mà cũng giới thiệu cho chị, rốt cuộc ông ta có phải cha ruột chị không vậy!"

Cô biết Ninh Diệu Bang không đáng tin, nhưng không ngờ lại không có giới hạn đến vậy.

Tên Hồng Hùng Kiệt này là vua đánh bạc ở Úc thành, bài bạc thành thói, đúng là rất có quyền có thế. Nhưng, tuổi đã ngoài năm mươi rồi, tính cách thì háo sắc phong lưu, không biết đã đổi tới mấy bà vợ, còn chưa kể bao nhiêu vợ bé nữa.

Giao Ninh Thiên Tâm cho loại người như vậy có khác gì bức chị ấy vào con đường chết?

Xem ra Ninh Diệu Bang thấy Ninh Diệu Hoa làm thân được với nhà Tô gia nên chó cùng rứt giậu rồi, thật không ngờ ngay đến loại người này cũng muốn giới thiệu cho Ninh Thiên Tâm.

Sắc mặt Ninh Thiên Tâm đàm đạm, ngược lại trông chẳng có vẻ gì là tức giận, như thể cô sớm đã quen với việc này rồi vậy.

Ninh Tịch cau mày, lo lắng cân nhắc: "Chỉ sợ chú Hai sẽ không chịu hết hi vọng thôi..."
 

Hoa Tử

Sưu tầm
Tham gia
24/9/19
Bài viết
6,381
Điểm cảm xúc
635
Điểm
113
Chương 1439: Xuất ngoại
"Sớm biết ông ấy sẽ thế này, chỉ là không ngờ còn nhanh hơn những gì chị tưởng tượng..." Ninh Thiên Tâm khẽ thở dài: "Tháng sau là chị tốt nghiệp rồi, chị định... sẽ ra nước ngoài."

"A..." Ninh Tịch bỗng thấy đau khổ: "Chị Thiên Tâm, chị định ra nước ngoài làm việc à?"

Ninh Thiên Tâm gật đầu, "Chị đã nộp hồ sơ vào mấy công ty chị thích ở Los Angeles rồi."

Ninh Tịch xót xa không nỡ, nhưng cũng không thể không thừa nhận đây là cách tốt nhất đối với Ninh Thiên Tâm: "Vậy cũng tốt... chỉ cần chị vui là được! Ra nước ngoài phát triển cũng rất tốt! Bên đấy em cũng có vài người bạn, nếu đến lúc ấy cần giúp gì nhất định phải nói với em nhé!"

"Ừm, cảm ơn em Tiểu Tịch." Ninh Thiên Tâm cảm kích: "Nếu không có em..."

Thấy Ninh Thiên Tâm lại bắt đầu cảm tạ, Ninh Tịch vội ngắt lời cô: "Là người một nhà cả, chị nói cái này làm gì!"

"Hả? Chị Thiên Tâm chuẩn bị ra nước ngoài sao?" Annie có chút không nỡ.

"Phải! Annie, cảm ơn em thời gian này đã chăm sóc cho chị!" Mấy ngày nay ở chung với nhau, Ninh Thiên Tâm cũng rất thích người bạn nhỏ này của Ninh Tịch.

"Có gì đâu ạ, chị gái của anh Tịch cũng là chị gái em! Nếu chị muốn đi thì nói trước với em, về em sẽ chuẩn bị cho chị mấy đơn thuốc, sau đó sẽ viết cách điều dưỡng cho chị!"

"Cảm ơn em..."

...

Trong một nhà hàng tây tại Đế Đô.

"Lăng Thiên... Lăng Thiên?" Quan Tử Dao khua tay trước mặt người đàn ông.

"Gì thế?" Mạc Lăng Thiên đang ngẩn ngơ bỗng định thần lại.

"Lăng Thiên, anh sao thế, mấy ngày nay hồn cứ ở đâu đâu ấy, chẳng phải chuyện của cô gái kia đã giải quyết xong rồi sao?" Quan Tử Dao lo lắng hỏi.

Ánh mắt Mạc Lăng Thiên tối lại, anh ta miết thái dương, miễn cưỡng cười nói: "Không sao, vì không nghỉ ngơi đủ thôi..."

Quan Tử Dao nhíu mày: "Anh đừng có thức đêm nữa, thường ngày cũng ít uống rượu thôi, nếu không sức khỏe có tốt đến mấy cũng không chịu nổi đâu."

"Ừm, anh biết rồi." Mạc Lăng Thiên khôi phục lại vẻ bình thường: "Gần đây không phải em bận lắm sao? Sao bỗng dưng lại rảnh hẹn anh thế này?"

Quan Tử Dao lấy ra một tập hồ sơ đưa tới: "Lăng Thiên, lần này em tìm anh là vì có chuyện muốn nhờ anh giúp... người này, anh có thể tra giúp em tung tích của anh ta được không?"

Mạc Lăng Thiên đảo mắt nhìn tập hồ sơ: "Người này là ai?"

"Xin lỗi, đây là chút chuyện riêng của em." Quan Tử Dao không tiện nói, cũng biết Mạc Lăng Thiên sẽ không hỏi nhiều.

Mạc Lăng Thiên gập hồ sơ lại, hít sâu một hơi cố gắng xóa đi hình bóng trong đầu đi, hiện tại ngay đến cả ở trước mặt Quan Tử Dao cũng không thể tập trung nổi: "Anh sẽ cố gắng nhanh chóng tra ra giúp em."

Quan Tử Dao liền nở nụ cười cảm kích: "Cảm ơn anh, Lăng Thiên! Lúc nào em cũng làm phiền anh cả!"

Mạc Lăng Thiên: "Phải rồi, lần trước vốn đồng ý với em chuyện hẹn nói chuyện với Đình Kiêu, nhưng gần đây cậu ta bận quá, không rảnh lúc nào cả."

Quan Tử Dao nghe vậy cũng không để tâm nói: "Không sao, Lục gia dạo này quả thật rất bận, bên phía Đình Kiêu... thôi bỏ đi... cứ thuận theo tự nhiên vậy..."

Thấy vẻ mặt Quan Tử Dao không giống trước kia, Mạc Lăng Thiên có chút ngỡ ngàng.

Tử Dao... cuối cùng cũng chịu từ bỏ rồi sao?

Anh không biết bản thân mình đã đợi ngày này bao lâu, không biết bao lần từng đặt giả thiết, nếu không có Lục Đình Kiêu làm trở ngại, anh nhất định sẽ dùng mọi cách để theo đuổi cô.

Nhưng lúc này, có lẽ anh đã bị sự áy náy hổ thẹn đối với Thiên Tâm làm nhạt nhòa đi, tâm trạng anh không dấy lên được ngọn sóng nào cả, càng chẳng có sự nhiệt tình hay kích động như trong tưởng tượng trước kia nữa…
 

Hoa Tử

Sưu tầm
Tham gia
24/9/19
Bài viết
6,381
Điểm cảm xúc
635
Điểm
113
Chương 1440: Cá chép nhỏ hồn phi phách tán
Tại Bạch Kim Đế Cung.

Lục cảnh Lễ đang ôm chiếc cặp đựng giấy tờ trong lòng, chạy nhanh vào trong sân nhà ông anh như tên trộm.

Vừa vào tới cổng, lại đụng ngay một người khiến anh sợ đến nỗi suýt chút nữa thì hồn bay phách tán: "ôi., đệch! Tiểu... Tiểu Tịch Tịch!!!"

"Anh sao thế, sao trông thấy tôi mà cứ như nhìn thấy ma vậy!" Ninh Tịch ngờ vực cau mày đánh giá Lục cảnh Lễ.

Lục cảnh Lễ ôm chặt lấy chiếc cặp đựng giấy tờ, gương mặt đẹp trai bị dọa tái mét, con mẹ nó, chị còn đáng sợ hơn cả ma nữa đấy biết không!!!

"Tiểu Tịch Tịch, chị... sao chị lại tới đây? Hôm nay không phải quay phim à?" Lục cảnh Lễ khó khăn lắm mới đem con tim suýt nữa thi vỡ vụn nhét trở lại lồng ngực được, cố gắng trấn tĩnh hỏi.

Trông thấy ánh mắt trốn tránh của Lục cảnh Lễ, trán thì đổ đầy mồ hôi, còn lắp ba lắp bắp, hai mắt Ninh Tịch nheo lại: "Có phải anh lại làm chuyện xấu gì đấy không?"

"Không có! Ai bảo em làm chuyện xấu chứ! Em moe với ngoan ngoãn, đáng yêu thế này, có chị làm chuyện xấu ấy, cả nhà chị làm chuyện xấu!" Lục cảnh Lễ vội vàng phủ nhận.

Ninh Tịch giật giật khóe miệng, làm gì mà kích động thế, thê càng khả nghi đấy nhé!

"Tay anh đang cầm cái gì thế?" Ninh Tịch theo phản xạ nhìn chằm chằm vào chiếc cặp đen trong lòng Lục cảnh Lễ.

Con tim bé nhỏ của Lục cảnh Lễ run lên: "Cặp! Chị không biết tự biết nhìn à?"

Ninh Tịch không dừng lại ở đó, tiếp tục hỏi: "Trong cặp đựng gì? Sao trông anh căng thẳng thế?"

"Tất nhiên là giấy tờ rồi! Là giấy tờ cơ mật! Không căng thẳng sao được?"

"Vấn đề là... Sao nhìn thấy tôi anh lại trở nên căng thẳng như thế?"

Lục cảnh Lễ sắp khóc đến nơi rồi: "Không nói chuyện với chị nữa, em còn phải nhanh chóng mang cái này vào cho anh em!"

Khóe miệng Ninh Tịch nhếch lên, cố tình chặn lại trước mặt Lục Cảnh Lễ, cô nheo mắt bước lại gần, dáng vẻ như một tên lưu manh ác bá đang bức ép một người phụ nữ đoan chính vậy: "Aiz ~ Đừng đi mà ~ Tôi càng nhìn càng thấy anh khả nghi ~ Chắc không phải là... thứ trong chiếc cặp này có liên quan gì đến tôi đấy chứ?"

Á!!!

Anh!!!

Cứu em!!!

Lục cảnh Lễ phát ra tiếng kêu rên từ tận sâu trong tâm hồn, anh Hai đã bảo anh tuyệt đối không được để bất cứ ai biết, mà đối tượng không được biết nhất lại là Ninh Tịch!

Sao anh lại đen đủi thế này, vừa đến đã đụng ngay phải cô, thảm nhất là anh còn không đánh lại được cô nữa...

Đúng lúc tay Ninh Tịch sắp chạm được tay vào tập công văn trong lòng Lục cảnh Lễ, bỗng có người dịu dàng ôm lấy eo cô.

"Đang làm gì thế?" Bên tai truyền tới giọng nói trầm thấp ôn hòa của Lục Đình Kiêu.

Ninh Tịch nhất thời bị người phía sau chuyển dời sự chú ý, cô quay lại ôm lấy eo Đại ma vương, cười xấu xa: "Em trêu Lục Nhị tí cho vui ấy mà! cậu ấy sắp bị em làm sợ chết khiếp rồi ha ha ha..."

Lục Cảnh Lễ:"!!!"

Sao lại có thể như thê được chứ!

Người dọa người có thể dọa chết ngưòi được đấy có biết không hả?

"Hàng năm người trong dòng họ sẽ gửi tới một số thứ... ừm... là thông tin của một số cô gái..." Lục cảnh Lễ nhìn Ninh Tịch, bất đắc dĩ giải thích, trong ánh mắt vẫn còn đọng lại một chút lo lắng.

"Ặc... Tôi còn tưởng là thứ gì chứ! Tôi có nhỏ mọn vậy sao! Thật là!"

Ninh Tịch bĩu môi, nhớ lại lần cô đang đợi Lục Đình Kiêu trong văn phòng của anh, không ngờ vô tình thấy một đống ảnh xem mắt trên bàn. Lúc ấy phản ứng của Lục Đình Kiêu còn quá hơn cả Lục cảnh Lễ, chỉ vì sợ cô hiểu lầm mà chạy hộc hộc từ chồ công xưởng đang thị sát về.

Đối với Lục Đình Kiêu thì cô hoàn toàn không có gì phải hoài nghi cả.
 

Hoa Tử

Sưu tầm
Tham gia
24/9/19
Bài viết
6,381
Điểm cảm xúc
635
Điểm
113
Chương 1441: Yêu đến tận xương tủy
Nguy cơ đáng sợ như thê mà chỉ cần một câu nói đã hoàn toàn giải trừ.

Đối với khả năng diễn xuất cùng mỹ nhân kế của anh Hai thì Lục cảnh Lễ chỉ có thể thốt lên hai từ "thán phục", anh ta liền thuận theo nói: "Được rồi, được rồi... Em cũng biết anh chắc chắn không xem... thôi thì để một mình em tự thẩm mấy thứ này vậy."

Nóng xong thì chạy mất hút.

Thoát được Tiểu Tịch Tịch đã rồi nói sau!

"Sao tự dưng lại tới đây?" Lục Đình Kiêu nắm tay Ninh Tịch kéo vào trong phòng.

"Hôm nay em được nghỉ, buổi sáng ở nhà nghỉ ngơi với chơi cùng chị Thiên Tâm, buổi chiều tới chơi cùng con trai bảo bối của em! Tiểu Bảo đã tan học chưa?

"Đã về, vừa nãy còn hỏi có thể đến chồ em được không."

"Tất nhiên được chứ, thật ra thì hai người cũng không cần ngại chị Thiên Tâm, chuyện của chúng ta em cũng đã nói với chị ấy rồi! Sau này anh có thể mang Tiểu Bảo đến tìm em!"

"Ukm."

Lục Đình Kiêu tỉnh bơ liếc sau lưng một cái, xác định Lục cảnh Lễ đã chạy thoát.

Bánh bao nhỏ chỉ mới nghe được tiếng bước chân của Ninh Tịch thôi đã chạy như bay từ trên lầu xuống, sau đó lao vào lòng ngực Ninh Tịch: "Mẹ

Lúc bình thường Tiểu Bảo đối với xung quanh khá đạm mạc, mặc dù hiện tại đã có thể nói chuyện nhưng cũng chẳng khác trước kia là bao. Lúc Ninh Tịch không có ồ đây thì không nói bất cứ một câu nào, nhưng chỉ cần Ninh Tịch xuất hiện thì chắc chắn sẽ có tiếng "mẹ" ngọt đến ngấy người. Hơn nữa mỗi một câu nhóc nói với Ninh Tịch đều phải có thêm chữ "mẹ" kia nữa, thực là khiến cho lòng người ta tan chảy.

Nêu người không biết chuyện nhìn thấy hai người một lớn một nhỏ này, chắc chắn sẽ không nghi ngờ gì mà nghĩ rằng đây chính là một đôi mẹ con ruột.

"Bánh bao, nhìn mẹ mang cho con cái gì này! Hì hì..."

Ninh Tịch kéo cái túi bên cạnh ra, bên trong là rất nhiều loại súng.

Dĩ nhiên là súng đồ chơi thôi.

"Hiện giờ con còn bé quá nên không thể chơi súng thật đuợc, mẹ chơi súng nước với con được không?"

"Được! Mẹ, Tiểu Bảo thích súng phun nước!"

"Đi gọi ba đến chơi cùng chúng ta nha ~ nhiều người chơi mới vui Ninh Tịch nháy mắt với Tiểu Bảo.

Bánh bao nhỏ do dự một hồi, sau đó mới nhấc cái chân ngắn ngủn chạy tới cạnh Lục Đình Kiêu, ngước khuôn mặt tê liệt lên nhìn anh rồi nói: "Cùng nhau."

Thấy bánh bao nhỏ đổi thành bộ dạng cao ngạo lạnh lùng chỉ trong một giây thê này thật khiến Ninh Tịch dở khóc dở cười.

Bánh bao nhỏ gọi ông nội, gọi bà nội, gọi chú Hai, thậm chí cũng rất lễ phép với người lạ.

Cơ mà tại sao cứ nhất quyết không thèm gọi Lục Đình Kiêu là ba chứ?

Ninh Tịch với Tiểu Bảo chơi điên cuồng hết một buổi chiều, sau bữa cơm chiều thi một lớn một nhỏ chơi mệt quá nên cùng lăn ra ngủ.

Lục Đình Kiêu dịu dàng nhìn hai mẹ con nằm trên giường.

Anh cúi người hôn lên trán Ninh Tịch với Tiểu Bảo, sau đó giơ bàn tay ấm áp của mình lướt theo mí mắt Ninh Tịch rồi đến sống mũi, đôi môi... cho tới kéo tận xuống vùng bụng bằng phẳng của cô... Lục Đình Kiêu cực kì nhẹ nhàng vuốt ve....

Trước khi gặp Ninh Tịch thì Lục Đình Kiêu không có bất cứ mong đợi hay ham muốn gì trong cuộc đời này, nhưng sau khi gặp được cô thì hết thảy những thứ như hôn nhân, gia đình, đứa bé... toàn bộ những thứ anh chưa bao giờ mong muốn có được, lại chỉ vì có liên hệ với cô mà trở nên cực kì quan trọng với anh...

Vừa nghĩ tới chuyện rất có thể Ninh Tịch chính là mẹ ruột của Tiểu Bảo, vừa nghĩ tới chuyện cô gái mà anh yêu tới tận xương tủy này vì anh mà sinh ra một đứa bé thì trong lồng ngực của anh lại dâng lên một cảm giác hạnh phúc, sự cảm động khó diễn tả được...

Đứa trẻ... đứa trẻ của anh và cô...
 
Trạng thái
Không mở trả lời sau này.

Bạn nên xem

Top