Trạng thái
Không mở trả lời sau này.
[Ngôn tình] Chọc Tức Vợ Yêu - Mua Một Tặng Một - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

Hoa Tử

Sưu tầm
Tham gia
24/9/19
Bài viết
6,297
Điểm cảm xúc
604
Điểm
113
Chương 1428: Trò hay bây giờ mới bắt đầu
Không ngờ sự lý giải về vai diễn của Ninh Tịch lần này lại sâu đến thế, Quách Khải Thắng không kìm nén được sự kích động của mình.

"Yêu nữ... ngươi..."

Nhưng mà, Mạnh Thi Ý bi phẫn tiếp tục NG lần hai.

Rõ ràng là Ninh Tịch từ thần thái đến lời thoại đều nhẹ nhàng thong dong như thể chẳng có bất kì áp lực gì nhưng không biết tại sao, khi đứng trước mặt cô Mạnh Thi Ý lại cảm giác như thể có một ngọn núi lớn đang đứng sừng sững ở đó không có cách nào vượt qua nổi, khiến cô ta không cách nào động đậy.

Đáng chết! Rốt cuộc cô ta đang làm sao vậy! Tại sao không thể nói nổi một câu thoại?

Nêu như lần đầu tiên là ngẫu nhiên, vậy lần tiếp theo... lại khiến cô ta cảm thấy chuyện này không hề đơn giản.

Mặt mày Mạnh Thi Ý xanh mét, chân mày nhíu chặt nhìn về phía Ninh Tịch, mà Ninh Tịch thì đang nhận lấy bình nước từ tay trợ lý, giơ lên lắc lắc với cô ta, trên gương mặt cô hiện lên nụ cười nhếch mép khiến sống lưng cô ta lạnh buốt.

"Chị Thi Ý, chị sao thế? có phải là mệt quá rồi không? Đều tại cái bình hoa kia cả, vừa nãy cứ NG suốt thôi! Lãng phí bao nhiêu sức lực của chị!" Ả trợ lý vội vàng chạy đến xum xoe giải vây cho Mạnh Thi Ý.

Nghe được lời giải vây của trợ lý, vẻ mặt của Mạnh Thi Ý mói dịu đi chút ít.

Cách đó không xa, Giang Mục Dã cắn hạt dưa tanh tách như con chuột hamster nhìn về phía Mạnh Thi Ý, trong mắt hiện lên nét cười lạnh: "Hừ... mới có thế mà đã không chịu nổi rồi à? Mới chỉ bắt đầu thôi mà..."

Lần quay thứ ba nhanh chóng bắt đầu.

Mạnh Thi Ý cầm kịch bản cô ta đã sớm học thuộc lòng đọc lại một lượt nữa, xác định lần này tuyệt đối sẽ không xảy ra sai sót gi, sau đó mối bắt đầu quay tiếp.

Bởi vì lần này đã có chuẩn bị, Mạnh Thi Ý không dám chủ quan lơ là, đây là lần đầu tiên kể từ khi gia nhập đoàn làm phim cô ta phô bày ra toàn bộ thực lực như thế này, thậm còn bị ép phát huy hơn hẳn trình độ bình thường.

Khoảnh khắc câu thoại vừa mới dứt, khí thế mạnh mẽ của cô ta khiên cho đám nghệ sĩ và nhân viên đoàn làm phim đứng xem xung quang cũng im phăng phắc không dám hó hé nửa câu, thợ quay phim lấy cận cảnh cho cô ta cũng hết sức căng thẳng.

Gió càng lớn...

Vân Hoàng như một con phượng hoàng giương cánh trong ngọn lửa rừng rực, đôi mắt xếch tràn đầy sự khinh miệt đối với những kẻ miệng đầy nhân nghĩa đạo đức giả kia, giẫm đạp lên tất cả quy tắc, ánh mắt bễ nghễ chúng sinh liếc nhìn Mạnh Thi Ý như đang nhìn một con kiến hôi, sau đó lặp lại đoạn thoại đại nghịch bất đạo kia lần nữa...

Lần này, Mạnh Thi Ý đứng ngây ra tại chỗ, ngay đến cả một chữ "yêu" cũng không thể thốt lên nổi.

Mà tất cả mọi người xung quanh, cho dù là nhân viên đoàn làm phim hay đến các nghệ sĩ đều bị dáng vẻ yêu nghiệt đến cùng cực này của Ninh Tịch làm cho chấn động.

Rõ ràng là lời thoại đại nghịch bất đạo như thế mà lại có thể khiên tất cả mọi người kích động đến mê muội trưốc sự cuồng vọng, kiêu ngạo của người con gái trước mặt.

Một lúc lâu sau, tất cả mọi người mới sực tĩnh thoát ra khỏi bầu không khí của Ninh Tịch tạo nên.

Phản ứng đầu tiên của mọi người chính là, thật không thể tin nổi...

Vừa nãy Ninh Tịch đưa tất cả mọi người cùng vào vai diễn?

Đồng thời phản ứng của mọi người cũng là, ồ, Mạnh Thi Ý lại NG tiếp kìa...

Vừa nãy còn nói Ninh Tịch giờ thì ngay đến cô ta cũng NG ba lượt đấy thôi.

Trong suy nghĩ của bọn họ, Ninh Tịch là một người thuộc phái thần tượng dựa vào khuôn mặt là chính, cô ấy NG là chuyện bình thường.

Nhưng đối với một người trên cơ, luôn luôn thể hiện hình tượng phái thực lực như Mạnh Thi Ý mà nói thì điều này thật khiên người ta kinh ngạc...

Lần này thì vẻ mặt của Mạnh Thi Ý đã khó coi đến cực điểm.

"Chị Thi Ý, chị xem, chị bị cái bình hoa ấy làm cho mệt đến thế nào rồi này, mau nghỉ ngơi một chút đi.." Ả trợ lý vẫn một mực đổ hết tội lên đầu Ninh Tịch, giọng ngọt xớt.

Nhưng mà vừa nãy tất cả mọi người đều được chứng kiến khả năng diễn xuất của Ninh Tịch, nên trong bụng rõ ràng là chẳng hề đồng tình với cái lý do mà ả trợ lý kia vừa mới bịa ra.

Đấy đâu phải là mệt đâu, Mạnh Thi Ý giống như bị diễn xuất của Ninh Tịch làm cho giật mình kinh ngạc đến quên luôn cả lời thoại thì có...
 

Hoa Tử

Sưu tầm
Tham gia
24/9/19
Bài viết
6,297
Điểm cảm xúc
604
Điểm
113
Chương 1429: Chậc, chậc, hung tàn quá đi mất
Sau khoảng thời gian nghỉ ngơi ngắn, lần quay thứ tư tiếp tục.

NG, chẳng có gì nghi ngờ cả lại NG tiếp

Sau đó là lần thứ năm, thứ sáu, thứ bảy…

Những người vây xem xung quanh càng ngày càng nhiều, biểu cảm càng lúc càng kinh hãi.

Mãi cho đến lần thứ mười ba!

Hình như vừa nãy Ninh Tịch cũng NG mười hai lần nhỉ?

Quần chúng vừa nghĩ như thế, Mạnh Thi Ý lại NG lần thứ mười ba.

NG lần thứ mười ba…

Thế nhưng lại còn NG nhiều hơn cả Ninh Tịch à...

Sau lần NG thứ mười ba, Mạnh Thi Ý đầu đầy mồ hôi, gần như sắp kiệt sức đến nơi, cô ta ném thanh kiếm trong tay xuống đất đánh "rầm" một cái rồi đi về phía khu nghỉ ngơi, sau đó lại phát điên lên ném tất cả mọi thứ trên bàn xuống đất.

Những âm thanh "loảng xoảng" vang lên, ả trợ lý sợ hãi bịt tai lại, mặt mũi trắng bệch: "Chị… chị Thi Ý…"

"Cút!!!"



Cái vẻ phát rồ đó của Mạnh Thi Ý, khiến mọi người trong phim trường anh nhìn tôi, tôi nhìn anh, tất cả mọi người đều quay ra nhìn nhau.

Vốn bọn họ còn định nói đỡ cho cô ta nhưng NG 13 lần liền, lại còn là lỗi quên từ cơ bản, một Ảnh hậu như cô ta thì còn gì để biện minh đây? Sai sót kiểu này cũng LOW quá đi mất!

"Hoá ra Ảnh hậu cũng chỉ đến thế mà thôi…" Có người không kìm được mà lầm bầm.

Lúc này, đột ngột có một giọng nói phấn khích xen vào: "Chẳng lẽ trọng điểm ở đây không phải là Ninh Tịch à! Ninh Tịch vừa rồi quả thực là ngầu chết đi được ý!"

"Đúng đúng đúng, rõ ràng là nhân vật phản diện mà vì cái vẹo gì mà tôi lại thấy cô ấy ngầu thế nhỉ! Muốn gả quá đi mất thôi! Mà tại sao tôi cứ cảm giác Vân Hoàng và Lưu Diễm có gian tình với nhau thế nhỉ? Kiểu "nổi giận vì hồng nhan" ý!"

"Chậc, hóa ra đạo diễn cũng không nói quá đâu nhỉ! Diễn xuất của Ninh Tịch quả thật rất đáng khen! Chắc lúc trước chỉ vì tâm trạng không tốt thôi…"

"Mà ngược lại, cái cô ảnh hậu Mạnh Thi Ý thì kể cả là diễn xuất hay nhân phẩm đều nói quá sự thật…"



Nghe thấy mọi người bàn tán như thế, Mạnh Thi Ý mặt mũi sầm sì nhìn về phía Ninh Tịch với ánh mắt căm thù.

Con ả đáng chết, rốt cuộc nó đã làm gì thế?

Tại sao cô ta lại không nói được lời thoại? Tại sao cô ta lại - không - thể - nói - nổi - lời thoại???

Lẽ nào… lẽ nào… con ả đó… cô ta đang áp diễn mình?

Không! Không thể nào!

Cái bình hoa chỉ biết dựa vào mặt để bò lên làm sao biết "áp diễn" được, phải biết trong giới giải trí người có thể làm được trò áp diễn này rất hiếm. Mà, áp diễn lại chỉ có thể dùng được với đám người mới, bản lĩnh vẫn non, Ninh Tịch này làm sao có thể áp diễn được cô ta…

Dù Mạnh Thi Ý có không muốn tin như thế nào, nhưng sự thật vẫn rành rành ra đó, cô ta bị Ninh Tịch áp diễn đến mức NG 13 lần...

"Chậc chậc chậc… thật hung tàn quá đi mất…" Giang Mục Dã xem say sưa.

Ài, có một số người… sống yên lành không được à? Sao cứ tự đâm đầu vào chỗ chết thế không biết!

Giang Mục Dã lại nghĩ tới chuyện mấy hôm nay tâm trạng của Ninh Tịch cứ như đang ở trên mây, nhưng mà không ngờ chỉ vì Mạnh Thi Ý mới hơi đụng đến ông cậu nhà mình một tí thôi, thế mà con nhóc đó đã xù hết cả lông lên…

Nghĩ đến đó, vẻ mặt của Giang Mục Dã ảm đảm dần, trong mắt khó nén được sự buồn rầu.

Anh biết, một khi ông cậu nhà mình vào đoàn kiểu gì thì kiểu cũng bị nhét thức ăn cho chó đầy mồm, nhưng mà không ngờ ngay hôm đầu tiên đã suýt bội thực…

Cùng lúc đó, kể từ khi cái cảnh này bắt đầu quay Vân Thâm không hề nói một câu nào, chỉ lẳng lặng ngồi dưới tán cây râm mát. Gương mặt yêu nghiệt chìm vào trong bóng râm lờ mờ, nhìn không rõ biểu cảm, mà hai tên vệ sĩ đứng đó thì sống lưng cứng đờ một cách quái dị, như kiểu sắp đánh nhau đến nơi.

Bọn họ đi theo lão Đại lâu như thế, rất hiểu tâm tình của lão Đại, bây giờ tâm trạng của ngài ấy… cực kỳ không tốt.
 

Hoa Tử

Sưu tầm
Tham gia
24/9/19
Bài viết
6,297
Điểm cảm xúc
604
Điểm
113
Chương 1430: Cô ta chạm vào tay nào của anh
"Chị Thi Ý, có cần tiếp tục nữa không? Nếu không em đi nói với đạo diễn để ngày mai quay tiếp nhé…" thấy Mạnh Thi Ý NG liên tục, ả trợ lý thử hỏi dò ý kiến cô ta.

Nhưng mà, câu nói này lại chẳng có tác dụng gì lại còn khiến Mạnh Thi Ý phát khùng lên, "Nói cái gì mà nói! Quay tiếp!"

Bây giờ mà cắp đít chạy, chẳng phải sẽ khiến tất cả mọi người cười nhạo cô ta rồi còn gì?

Dưới sự kiên quyết của Mạnh Thi Ý, lần quay thứ 14 bắt đầu.

Tất cả các nhân viên đều lên tinh thần để tiếp tục quay.

Dưới ánh mắt của tất cả mọi người, nhìn về Ninh Tịch ở phía đối diện, Mạnh Thi Ý không tự chủ được mà cảm thấy sợ hãi, con ả này… thật sự là quá tà tính…

Lại sắp đến câu thoại mà cô ta nói 13 lần mà vẫn không thể thành công rồi.

Tay cầm kiếm của Mạnh Thi Ý rịn ra một tầng mồ hôi lạnh.

Vân hoàng: "………... thì ta sẽ giết cả nhà kẻ đó!"

Lần này sự thể hiện của Ninh Tịch vẫn khiến người ta kinh ngạc thán phục, diễn đi diễn lại bao nhiêu lần như thế, mọi người cũng chán đến phát ngán rồi thế mà cô vẫn có thể khiến người khác hòa vào cảnh phim. Hơn thế nữa, mỗi lần thể hiện đều diễn vô cùng trọn vẹn, bản lĩnh như thế chỉ cần là người có chút hiểu biết về nghề đều sẽ thán phục không thôi…

Duy nhất có một điều khác đó chính là, Mạnh Thi Ý kinh ngạc phát hiện ra, dường như thứ sức mạnh bóp nghẹt cổ họng cô ta, khống chế cô ta đã biến mất, cô ta vội nắm lấy cơ hội này cuối cùng cũng nói ra được đoạn thoại vì nghĩa lớn tiếp đó…

"Cắt! Qua! Tốt lắm!" Quách Khải Thắng kích động cực kỳ hô cắt.

Tuy rằng quay đi quay lại 14 lần liên tục nhưng lại giá trị vô cùng, cả hai diễn viên đều diễn bằng toàn bộ thực lực của mình, quả thật là đặc sắc vô cùng.

"Thi Ý à, vừa nãy tôi mới nói rồi đấy thôi là người ai chả có lúc tâm trạng không tốt, chẳng qua chỉ NG có mấy lần thôi mà, đừng để ý! Cô xem lần này chẳng phải là tốt lắm đấy thôi!" Quách Khải Thắng nhân cơ hội này hòa giải xích mích lúc trước.

Nhưng mà vẻ mặt của Mạnh Thi Ý vẫn không tốt lên được là mấy, có điều bây giờ cô ta đã kiệt sức, ngay cả sức để nói cũng không có nữa.

Chết tiệt… là cô ta đã coi thường con ả đê tiện đó…

Mấy cảnh quay tiếp sau đó, đại đa số đều là của Ninh Tịch.

Trong đó có một cảnh là cảnh đánh nhau của Ninh Tịch và nam phụ Mạc Thần Tu, một cảnh là cảnh tình cảm của Ninh Tịch và nam chính Giang Mục Dã.

Sau 14 lần NG của Mạnh Thi Ý vừa nãy, khuôn mặt Ninh Tịch lại chẳng có nét mệt mỏi nào, ngược lại còn tập trung tuyệt đối vào bộ phim, kéo cả Mạc Thần Tu lẫn Giang Mục Dã nhập vai theo. Hai cảnh này qua rất nhanh hơn nữa hiệu quả còn tốt cực kỳ, nói là bằng chất lượng của phim điện ảnh cũng không quá lời.

Quách Khải Thắng nhìn cảnh đánh nhau đặc sắc như thể có thù giết cha của Ninh Tịch và Mạc Thần Tu; cảnh tình cảm Ninh Tịch kéo Giang Mục Dã nhập vai theo, diễn xuất phát huy vượt cả bình thường, dường như làm cho tất cả mọi người đều khóc theo mà cười toe tóe.

Một ngày quay phim cuối cùng cũng kết thúc.

Ninh Tịch cuối cùng cũng có cơ hội đi tìm bảo bối nhà cô.

Vừa đến nơi vắng vẻ, Ninh Tịch lập tức đẩy Lục Đình Kiêu lên bức tường phía sau, bổ nhào đến cắn lên môi anh.

Lục Đình Kiêu "hừ" nhẹ một tiếng nhưng bàn tay lại ôm lấy eo cô để cô có thể tiện "hành hung" anh hơn…

"Cô ta chạm vào cái tay nào của anh! Tay này! Hay là tay này?" Trong đôi mắt của Ninh Tịch ngập tràn ánh lửa.

Thấy dáng vẻ ăn dấm của cô gái nhỏ, còn cả cảnh xù lông bùng nổ vừa rồi nữa, đôi mắt của anh không kìm được mà sáng rực lên, anh cúi xuống nhẹ nhàng hôn lên đôi môi đỏ bừng của cô sau đó bật cười khẽ."Anh còn cười à!" Ninh Tịch lườm anh.
 

Hoa Tử

Sưu tầm
Tham gia
24/9/19
Bài viết
6,297
Điểm cảm xúc
604
Điểm
113
Chương 1431: Bao nuôi tiểu bạch khiểm
"Yên tâm, cô ta không có động vào anh." Lục Đình Kiêu "vuốt lông" con mèo nhỏ.

"Nhưng em thấy hết cả rồi! Thấy cô ta chạm ngực vào anh!" Nói tới đây, Ninh Tịch lại phát hỏa.

"Em nghĩ anh sẽ để cô ta chạm được vào anh sao?" Bàn tay to lớn của Lục Đình Kiêu vuốt ve mái tóc như muốn xù lên của cô, sự u ám giữa hai hàng lông mày cả ngày nay giờ cũng dần tan đi: "Anh đã tránh ra phía sau, chỉ là góc của em nhìn thì trông giống như có tiếp xúc với nhau thôi."

Hóa ra tại góc độ mà cô nhìn nhầm à, cô nói mà, sao Đại ma vương có thể để người ta tùy tiện sàm sỡ mình như vậy được...

Nghe đến đây, cơn giận trong lòng Ninh Tịch lúc này mới nguôi đi được một chút.

Hừm, cô thấp thỏm lo lắng bao lâu như thế, cứ sợ Lục Đình Kiêu sẽ rơi vào hũ giấm, thật không ngờ, kết quả chính mình lại suýt bị chết chìm trong giấm chua... thật đúng là...

Sau khi bình tĩnh lại, tâm trạng bất an mấy ngày nay của cô cũng ổn hơn rất nhiều, tình cảm của cô và Lục Đình Kiêu không đến nỗi bị ảnh hưởng chỉ vì chút chuyện nhỏ đó. Nếu bên phía Lục Đình Kiêu không sao, cô hoàn toàn không có gì phải lo lắng cả...

Nói rồi Ninh Tịch và Lục Đình Kiêu cùng đi tới bãi đậu xe, bỗng có hai người từ phía đối diện đi tới, là Mạnh Thi Ý và trợ lí của cô ta.

Đúng là oan gia ngõ hẹp.

"Sao đi đâu cũng gặp phải cái bình hoa vỡ này thế nhỉ, đúng là thật xúi quẩy!" Ả trợ lí của Mạnh Thi Ý lại giở giọng chê bai.

Mạnh Thi Ý vừa trông thấy Ninh Tịch thì muốn lập tức giết cô nhưng vẻ mặt đó lại rất nhanh chóng biến mất, cô ta trào phúng nhìn về phía Kha Minh Vũ bên cạnh cô, ác ý nói: "Hừ, Ninh Tịch... không biết... nếu quản lí và fan của cô biết cô bao nuôi tên tiểu bạch kiểm này, chơi quy tắc ngầm với hậu bối cùng công ty... thì sẽ có phản ứng thế nào nhỉ?"

Nghe tới đây, Ninh Tịch hơi cau mày lại.

Ừ hứ? Quy tắc ngầm?

Cô thích cái từ này! Càng thích "đối tượng" quy tắc ngầm của cô đấy.

Mạnh Thi Ý thấy Ninh Tịch không thèm để tâm, sắc mặt càng thâm trầm, cô ta lạnh lùng nói: "Ninh Tịch! Cô tưởng tôi không có chứng cứ thì không làm gì được cô chắc? Hừ, tôi nói cho cô biết, lời của Mạnh Thi Ý tôi trong làng giải trí, không cần phải có bằng chứng!"

Sự thật thì, với thân phận và địa vị của Mạnh Thi Ý, nếu cô ta phanh phui chuyện của Ninh Tịch và Kha Minh Vũ, mọi người không tin mười phần thì cũng phải tin tới tám chín.

Nghe thấy vậy, Ninh Tịch cười gằn một tiếng, sau đó không nhanh không chậm móc điện thoại ra, mở một đoạn video lên rồi từ từ nói: "Lời Mạnh ảnh hậu nói tất nhiên không cần phải có bằng chứng rồi, còn chúng tôi chỉ là nhân vật nhỏ bé… nói chuyện tất nhiên cần phải có chút chứng cứ!"

Vừa dứt lời, chỉ thấy trong điện thoại là cảnh Mạnh Thi Ý liên tục bị NG, sau khi liên tiếp NG liền phát điên lên ngay trong trường quay, thậm chí còn có cảnh cô ta nổi trận lôi đình nữa.

Sau khi đoán được việc Mạnh Thi Ý có khả năng đã biết quan hệ giữa cô và Kha Minh Vũ, Ninh Tịch đã sớm dặn Tiểu Đào giúp cô quay lại cảnh này.

Có câu nói "có là vua cũng thua thằng liều", cô NG thì không sao nhưng với Mạnh Thi Ý thì lại thành chuyện lớn, huống hồ Mạnh Thi Ý lần này lại NG nhiều lần trước mặt một hậu bối, một người mới, một bình hoa, một người của phái thần tượng mà cô ta luôn khinh thường.

Mạnh Thi Ý không ngờ Ninh Tịch lại cao hơn một tay, sắc mặt lập tức thay đổi, tức tím cả mặt: "MÀY!"

Nếu như đoạn video này bị truyền ra ngoài, có khi còn nghiêm trọng hơn scandal của Ninh Tịch và Kha Minh Vũ. Trong làng giải trí, scandal là chuyện quá thường tình, tuy sẽ bị ảnh hưởng nhưng ảnh hưởng có hạn, huống chi Mạnh Thi Ý lại chỉ nói miệng, không có đủ chứng cứ gây sốc thu hút người khác.

Nhưng đối với Mạnh Thi Ý mà nói, đoạn video trong tay Ninh Tịch sẽ khiến hình tượng mà cô ta đã khổ tâm dựng bấy lâu nay bị hủy hoại chỉ trong chốc lát.

Vậy nên, Ninh Tịch chắc chắn Mạnh Thi Ý tuyệt đối sẽ không dám manh động.

Thấy đã đạt được mục đích, Ninh Tịch cũng chẳng thèm nhiều lời với cô ta, cô khoác tay Kha Minh Vũ ngay trước mặt cô ta sải bước rời đi.

Phía sau, Mạnh Thi Ý suýt nữa thì tức phát ngất.
 

Hoa Tử

Sưu tầm
Tham gia
24/9/19
Bài viết
6,297
Điểm cảm xúc
604
Điểm
113
Chương 1432: Cảm giác được bà xã bảo vệ
"Cưng à, có em ỏ đây, cưng đừng sợ!"

Ninh Tịch trưng ra bộ dạng "tổng tài bá đạo" che chở "tiểu tình nhân" của mình, có thể nói cô diễn trò "quy tắc ngầm" này cũng quá là chuyên nghiệp rồi.

Lục Đình Kiêu khẽ ho một tiếng, cố nén cười nói: "ừm."

Thấy dáng vẻ bảo vệ của cô, trong đầu Lục Đình Kiêu không khỏi hiện lên câu nói trong phim ban nãy của cô: nếu như ai dám động đến một sợi tóc của hắn... thì ta sẽ lấy đầu kẻ đó... Nêu như kẻ nào nào dám khiến hắn bị thương... thì ta sẽ giết sạch cả nhà kẻ đó..."

Tim Lục Đình Kiêu bỗng cảm thấy mềm xụi và ấm áp, không nhịn được cúi xuống hôn lên môi cô...

Nhưng, Lục Đình Kiêu còn chưa kịp lại gần thì bồng có người tập kích một đòn về phía anh.

Cơ thể Ninh Tịch nhanh chóng phản ứng kịp, cô lập tức kéo Lục Đình Kiêu ra phía sau rồi trực tiếp đánh về phía kẻ đánh lén.

Có điều, Ninh Tịch lại chỉ đánh vào không khí bởi vì đối phương vừa nhìn thấy cô lập tức đã thu đòn về.

"Ai!!!" Ninh Tịch nhìn kĩ lại, khi thấy rõ người vừa đánh lén là ai, cô trợn tròn cả mắt: "Thạch Tiêu...?"

Lúc này, Thạch Tiêu đang nhìn chằm chằm Lục Đình Kiêu đang ở phía sau lưng cô bằng ánh mắt hình viên đạn, chỉ muốn giết quách anh đi.

ơ... Sao cảnh này quen thế không biết...

Phản ứng của anh chàng này giống y hệt lần Lục cảnh Lễ trông thấy Kha Minh Vũ.

Ninh Tịch gãi gãi đầu không biết làm sao.

Lúc này, cô mới nhớ ra việc Thạch Tiêu cũng ở đây, đồng thời cũng nhớ ra, hình như lúc sáng Thạch Tiêu cũng đã nhìn thấy cô với Kha Minh Vũ có những tiếp xúc thần mật rồi. Vối tính cách nóng nảy và xốc nổi của Thạch Tiêu, có thể nhịn tỏi giờ mới ra tay đã là sự dằn vặt cực bi thảm rồi.

Ánh mắt Thạch Tiêu như muốn ăn tươi nuốt sống Kha Minh Vũ, cậu ta không nói hai lời liền tách Ninh Tịch ra tấn công về phía Kha Minh Vũ đang ở sau Ninh Tịch.

Nhưng, có Ninh Tịch ở đây, chắc chắn ngay đến một sợi tóc của Kha Minh Vũ Thạch Tiêu cũng đừng mong động vào được.

Thạch Tiêu liên tục tấn công nhưng đều bị Ninh Tịch ngăn lại, đừng nói đến việc tẩn tên tiểu bạch kiểm kia, ngay đến động cũng không thể động được vào, thật tức chết mà.

Mẹ nó, đã biết mình chạy tới làm vệ sĩ cho bà chủ chính là tự rước lấy nhục, nhưng giờ ngay đến việc đối phó với một tên tiểu bạch kiểm cũng không làm được thì Boss còn cần tới cậu làm gì nữa! cậu còn mặt mũi nào mà đối mặt với Boss nữa đây!

Đại ma vương khi đối diện với cấp dưới đang sắp suy sụp tới nơi vẫn không hề có chút tự giác nào, cảm giác được bà xã bảo vệ đúng là rất tuyệt.

Sau khi đòn tấn công cuối cùng thất bại, Thạch Tiêu thật sự sụp đổ, hai mắt đỏ ngầu nhìn Ninh Tịch và tên tiểu bạch kiểm bên cạnh cô lên án: "Tịch tiểu thư, sao cô có thể làm ra chuyện này sau lưng Boss... tuy... tuy Boss của tôi nghiêm túc, cứng nhắc, không hiểu phong tình không biết dỗ dành phụ nữ, lúc điên lên thì không khác gì Diêm vương..."

Nghe tới đây, Ninh Tịch không nhịn nổi nữa, cô vùi đầu vào lòng Lục Đình Kiêu cười như điên: "Ha ha ha... cưng à, cưng nghe thấy thuộc hạ của mình có đánh giá về cưng thành thật như vậy, cảm thấy thê nào?"

Thạch Tiêu lập tức ngẩng phắt đầu lên nhìn Kha Minh Vũ với ánh mắt không thể tin nổi.

Bà chủ nói vậy... là có ý gì...

Lục Đình Kiêu bất lực nhìn cô gái đang cười xấu xa trong lòng mình, anh thản nhiên nhìn Thạch Tiêu nói: "Là tôi."

Lần này, Lục Đình Kiêu dùng giọng thật của mình.

Âm thanh quen thuộc vừa vang lên, cả khuôn mặt của Thạch Tiêu như thể trời sụp đến nơi: "BOSS!!!"
 

Hoa Tử

Sưu tầm
Tham gia
24/9/19
Bài viết
6,297
Điểm cảm xúc
604
Điểm
113
Chương 1433: Hoàn hảo
Một lát sau, trên xe.

Thạch Tiêu vừa lái xe vừa không ngừng nhìn qua gương chiêu hậu đánh giá người phía sau.

Ninh Tịch đang mệt mỏi dựa lên người Lục Đình Kiêu, cô ngáp liên tục, hai mắt díp lại rơm rớm nước.

Hôm nay quay nhiểu cảnh quá, lại tốn rất nhiều sức, vừa thả lỏng một cái liền không thể chổng đỡ nổi nữa.

Lục Đình Kiêu giúp cô điều chỉnh tư thế thoải mái hơn: "Mệt thì ngủ một lát đi."

Ninh Tịch mông lung gật đầu, cô nằm lên đùi Lục Đình Kiêu nhắm mắt lại, không lâu sau liền truyền tới tiếng hít thở khe khẽ.

Lục Đình Kiêu móc từ hộp để đồ ra một tấm chăn đắp lên người cô, sau đó không thèm ngẩng đầu ra lệnh cho đang người lái xe phía trước, "Chỉnh điều hòa cao lên một chút."

Bộ não Thạch Tiêu còn chưa kịp loát, cơ thể nhanh chóng chỉnh điều hòa cao lên.

Ặc...

Cái phản xạ có điều kiện đáng sợ này.

Người này... thật sự là Boss của cậu ta sao!?

Tuy hoàn toàn là một gương mặt khác, nhưng lại không hề có cảm giác thấp kém, khí chất của ngài ấy, nhất cử nhất động đều vô cùng cao quý, đặc biệt là ánh mắt cưng chiều của ngài khi nhìn Ninh Tịch... Ôi, đúng chuẩn Boss nhà cậu ta rồi!

Cậu ta cũng biết đến cái gọi là mặt nạ da người này, nhưng hoàn toàn không ngờ Boss nhà mình lại dùng cách này để đi quay phim cùng với Ninh Tịch, đây đúng là sủng đến nghịch thiên rồi!

Kha Minh Vũ...

Hóa ra Boss bắt đầu đi đóng phim từ hồi Người Tìm Mộng, ngài ấy muốn tự mình bảo vệ Tịch tiểu thư sao...

Nghĩ đến đây, sắc mặt Thạch Tiêu khó tránh khỏi có chút ảm đảm, nếu không phải do mình đánh mất niềm tin của Boss, Boss cớ gì phải làm đến mức này...

Buối tối tại Đào Hoa ổ.

Ninh Tịch sau khi ngủ một giấc tỉnh dậy liền lập tức chạy vào bếp làm bánh.

Annie lo lắng chạy tới: "Anh Tịch, hay cứ để em giúp đi! Nhiều bánh như vậy anh làm tới bao giờ mới xong!"

"Không cần đâu, cũng sắp xong rồi." Ninh Tịch khoát khoát tay nói.

"Ting" một tiếng, lò nướng mở ra, mùi thơm của bánh tỏa ra thơm phức.

Ninh Tịch đeo bao tay dày mở lò nướng, lấy bánh ra ngoài.

Annie đang định hỏi một chút bánh như vậy sao mà đủ được, nhưng đến lúc nhìn thấy chỗ bánh mới ra lo xong thì... không biết nên nói gì nữa.

"Xong rồi!" Ninh Tịch nhanh chóng lấy bánh đã làm xong gói vào hộp, sau đó vỗ tay một cái.

Ninh Tịch làm tám miếng bánh quy, trên mỗi miếng bánh viết một chữ bằng mứt hoa quả, ghép lại thành: Chín - nghìn - chín - trăm - chín - mươi - chín - cái.

Chín nghìn chín trăm chín mươi chín cái bánh quy, hoàn hảo!

Muốn đối phó với cái tên thần kinh không có logic kia thì phải là Thần của logic mới được!

Ôm tâm trạng giải quyết sớm cho dứt điểm, vừa làm xong một cái là Ninh Tịch lập tức chạy tới ngoại thành đưa bánh, sau khi giao cho Mười Sáu xong thì cũng lập tức biển mất dạng.

Ninh Tịch không hề biết, sau khi cô rời khỏi đó không lâu, phía bên ngoài cổng của cái nhà ma kia có một chiếc xe đen xì y như một oan hồn đỗ lại trước cửa nhà.

Người lái xe nhanh chóng xuống xe, vòng ra sau, cẩn thận mở cửa cho người ngồi phía sau.

Ngay sau đó, một người đàn ông mặc trang phục cổ có tóc hoa râm, ước chừng khoảng hơn năm mươi tuổi bưóc xuống, Phong Tấn và bốn tên vệ sĩ nghiêm nghị đi theo phía sau.

Ông ta vừa bước vào cửa, Đường Dạ đã đích thân ra ngoài tiếp đón với một thái độ cực kì cung kính: "Sư phụ!"

"ừm." Người đàn ông kia mặt không chút thay đổi đáp một tiếng rồi hỏi: "A Thâm đâu?"

"Ở trong phòng ạ."
 

Hoa Tử

Sưu tầm
Tham gia
24/9/19
Bài viết
6,297
Điểm cảm xúc
604
Điểm
113
Chương 1434: Tất nhiên vì phụ nữ rồi
Ông sải bước đi vào phòng, dọc đường tất cả mọi người đều nơm nớp lo sợ, không ai dám thở mạnh tiếng nào.

Trong phòng ngủ trên lầu.

Vân Thâm Đang ngả người trên chiếc ghế nằm ngoài ban công, trên chiếc bàn thấp bên cạnh có đặt một quyển kịch bản và một hộp bánh quy.

Nghe thấy tiếng động, anh quay lại nhìn người tới, lười nhác nói: "Chú Kiều, ngọn gió nào thổi chú đến đây thế?"

Sắc mặt của Kiều Dịch có chút khó coi, ông nhấc tay ra lệnh cho những người khác lui ra ngoài, sau đó đanh mặt nói: "A Thâm, đừng quên mục đích về nước của cháu! Rốt cuộc là Lục gia hay phụ nữ!"

Dưới ánh trăng, sắc mặt Vân Thâm lạnh lẽo dần, anh lạnh lùng nói: "Tất nhiên là phụ nữ rồi."

Kiều Dịch bị nghẹn lại: "Vân Thâm!"

"Ha ha ~ cháu đùa tí thôi mà ~ đừng sốt sắng như vậy ~" Vân Thâm khẽ cười một tiếng.

Sắc mặt Kiều Dịch lúc này thật sự không tốt một chút nào, người trước mặt là do một tay ông nuôi lớn, trên thế gian này người hiểu nó nhất cũng là ông. Nhưng, không biết bắt đầu từ khi nào, ông ngày càng không hiểu nổi nó nữa...

"Tự trong lòng cháu biết rõ là được!" Kiều Dịch buông một câu rồi đanh mặt đi ra ngoài.

Ngoài hành lang, Đường Dạ đang đứng thẳng lưng đợi ở ngoài.

"A Dạ, con qua đây với ta một chút."

Đường Dạ có vẻ sớm đã liệu được việc Kiều Dịch sẽ tìm anh ta, hai tay bên hông hơi nắm lại, đi theo Kiều Dịch vào thư phòng.

Dưới ánh đè mờ ảo, sắc mặt Kiều Dịch có chút lạnh lẽo: "A Dạ, kì hạn ba tháng đã hết, đừng nói với ta, các con nhiều người như vậy mà một tên Đường Lãng cũng không bắt được!"

Con ngươi Đường Dạ tức tốc phủ lên một màu ảm đạm, anh quỳ sụp xuống: "Sư phụ, Đường Lãng nó..."

Kiều Dịch giơ tay ngắt lời anh: "A Dạ, ta biết con lớn lên từ nhỏ với nó, tình như tay chân, sao ta có thể không đau lòng được? Thường ngày nó có quậy phá thế nào ta cũng đâu nói nửa lời? Nhưng lần này, là phản bội sư môn, nể tình thầy trò, ta mới bảo con ra tay, như thế đối với nó cũng đã là nương tay lắm rồi!"

Nói đến đây, ánh mắt Kiều Dịch mang theo tia áp bức cùng nhắc nhở: "Ta cho con thêm bảy ngày, A Dạ, đừng để ta thất vọng!"

...

Cùng lúc đó, tại Ninh gia.

Trong nhà treo đèn kết hoa, mọi người đang ăn uống linh đình tại phòng khách tổ chức tiệc.

Hôm nay là ngày tốt tổ chức lễ đính hôn cho hai nhà Tô - Ninh.

Vì chỉ là lễ đính hôn, nên tất cả mọi người ở đây đều chỉ là họ hàng của hai nhà, dù vậy, khí thế nơi đây cũng đủ nhộn nhịp, người đến đều là những người có máu mặt.

"Chúc mừng, chúc mừng!"

"Hai đứa trẻ đúng là một cặp trai tài gái sắc trời sinh!"

...

Mọi khách quý xuất hiện đều ra sức khen tặng và chúc mừng, như thể tất cả những lời Ninh Thu Đồng nói Ninh Tuyết Lạc trong buổi tiệc rượu hôm ấy chưa từng xảy ra.

Giờ đây, tất cả cổ phần trong tay Ninh Diệu Hoa đã giao hết cho Ninh Tuyết Lạc, tháng sau Tô gia sẽ cử hành hôn lễ đón Ninh Tuyết Lạc về. Người có mắt cũng biết hai đứa con gái nhà họ Ninh ai quan trọng hơn, thế nên không ai lại đi nhắc tới chuyện đó trong trường hợp này cả.

Ninh Tuyết Lạc khoác tay Tô Diễn đi tiếp khách, nhận ánh mắt chúc phúc và ngưỡng mộ của tất cả mọi người, trong lòng cảm thấy thỏa mãn vô cùng.

Đây mới chỉ khởi đầu thôi, tương lai... những thứ cô ta có được... sẽ càng nhiều... càng nhiều hơn nữa...

Tiếc là, con khốn Ninh Tịch kia hôm nay không ở đây, không thể tận mắt chứng kiến tất cả những điều này.

Mà cũng chẳng sao, tháng sau là hôn lễ của cô ta rồi, tới lúc đó người của cả thành phố này đều sẽ chứng kiến, con khốn đó có muốn trốn cũng không trốn nổi!
 
Trạng thái
Không mở trả lời sau này.

Bạn nên xem

Top