Trạng thái
Không mở trả lời sau này.
[Ngôn tình] Chọc Tức Vợ Yêu - Mua Một Tặng Một - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

Hoa Tử

Sưu tầm
Tham gia
24/9/19
Bài viết
6,286
Điểm cảm xúc
597
Điểm
113
Chương 1414: Ba em đã sớm đánh chết em rồi
"Bảo bối, con nhớ rõ chưa?"

"Mẹ, Tiểu Bảo nhớ rõ rồi ạ." Tiểu Bảo ngoan ngoãn gật đầu.

"Được, vậy chúng ta thử một chút nào! Khống chê hô hấp thật tốt, ba điểm trên một đường thẳng..." Ninh Tịch đứng bên cạnh chỉ dẫn.

Tiểu Bảo nắm chặt súng trong tay nâng họng súng lên, vì dáng người hơi nhỏ bé nên góc bắn hơi chếch lên trên mới ngắm vào bia ngắm phía trước.

Ba người Trang Liêu Nguyên, Trang Tông Nhân và Lục Đình Kiêu đang trò chuyện ở gần đó thấy vậy cũng lập tức quay sang nhìn cậu bé.

Nhìn thấy tư thế cầm súng của Tiểu Bảo, đôi mắt của Trang Liêu Nguyên và Trang Tông Nhân cũng không nhịn được mà sáng lên mấy phần.

Khuôn mặt của Trang Tông Nhân lộ ra vẻ kinh ngạc: "Đứa bé này... không nhìn ra là lực cổ tay cũng không tệ..."

Trang Liêu Nguyên cũng khẽ gật đầu: "Dáng đứng cũng vững vàng."

Nói xong lại nhìn thoáng qua Lục Đình Kiêu, xem ra bình thường chắc đứa trẻ này cũng trải qua huấn luyện, may mà không bị nhà họ Lục dạy thành một con mọt sách.

Hiện tại thể chất của Tiểu Bảo đã tiến bộ vượt bậc, đã sớm bỏ xa bạn bè cùng lứa vài con phố, vì thế việc cầm súng, nổ súng cũng không phải là quá khó đối với nhóc.

Trang Vinh Quang ở bên cạnh thấy dáng ngắm bia chuẩn của Tiểu Bảo thì cũng có chút kinh ngạc, nhưng vẫn cứ "hừ hừ" bắt bẻ: "Chỉ được cái mã thôi thì ích gì!"

Vừa dứt lời, "đoàng" một tiếng, Tiểu Bảo đã bắn phát súng thứ nhất.

Tất cả mọi người vô thức nhìn về phía bia ngắm bắn.

Một lát sau, bảng điểm hiện lên số điểm: 0 điểm.

Bầu không khí yên lặng một cách quái dị.

Sau đó, Trang Vinh Quang ôm bụng cười ngặt nghẽo: "Ha ha ha ha ha ha... 0 điểm! còn chả bắn trúng bìa! Cho dù chú có bịt mắt cũng không thể không bắn trúng bia được! Ha ha ha ha... Thê mà còn nói khoác là bắn được 10 điểm, cười chết tôi rồi...”

Ninh Tịch đen mặt lườm Trang Vinh Quang: "Đây là lần đầu tiên Tiểu Bảo động vào súng có được không hả! Sao mà một phát ăn ngay 10 điểm được, thuận lợi nổ súng được đã là lợi hại lắm rồi!"

Thật ra, Ninh Tịch nói không hề sai, quả thật là như vậy, bình thường mấy đứa trẻ khác còn chẳng dám sờ, cho dù có dám cũng không khống chê được, làm gì có đứa nào nổ súng được ngay từ lần cầm đầu tiên.

"Tuổi nhỏ mà được như thế là giỏi rồi!" Trang Liêu Nguyên và Trang Tông Nhân cũng mở miệng nói.

"Ai bảo vừa rồi nó to mồm thê chứ..." Trang Vinh Quang "hừ hừ".

Phát thứ nhất bắn không trúng, lại còn bị Trang Vinh Quang chế giễu thê nhưng vẻ mặt của Tiểu Bảo vẫn không thay đổi chút nào, ngược lại ánh sáng trong mắt còn sáng hơn.

Ninh Tịch chưa từng thấy dáng vẻ hưng phấn như thế của thằng bé bao giờ vì vậy tâm tình cũng vui lây theo, cô ngồi xổm xuống dịu dàng nói: "Bảo bối, chơi vui không?"

Mắt bánh bao nhỏ sáng lấp lánh, ra sức gật đầu.

"Vậy chúng ta tiếp tục chơi ha! Chúng ta không cần để ý tới cái tên quỷ ấu tri kia!" Ninh Tịch nói xong lại lườm Trang Vinh Quang cái nữa.

Thế là bánh bao nhỏ lại giơ súng lên lần nữa.

"Đoàng" một tiếng, 3 điểm.

"Không tồi không tồi! Trúng bia rồi! Tiếp tục nào!" Ninh Tịch đứng bên cạnh cổ vũ.

"Đoàng", 4 điểm.

"Bảo bối giỏi quá đi! Lại tiến bộ rồi!" Khuôn mặt Ninh Tịch ngập vẻ vui mừng.

Trang Vinh Quang thấy thế thì khóe miệng hơi giật giật: "Chị có cần phải khen khoa trương vậy không! Bắn dở thế kia mà còn khen lấy khen để! Nêu em bắn như thế thì ba em đã sớm đánh chết em rồi đó!"

Ninh Tịch làm lơ "quỷ ấu trĩ", tiếp tục cổ vũ cho bánh bao nhỏ.

Bánh bao nhỏ lúc này cũng đã hoàn toàn đắm chìm trong niềm vui thú bắn súng.

"Đoàng", 5 điểm.

"Đoàng", 6 điểm.

"Đoàng", 7 điểm.
 

Hoa Tử

Sưu tầm
Tham gia
24/9/19
Bài viết
6,286
Điểm cảm xúc
597
Điểm
113
Chương 1415: Vợ à, là do gen của em trâu
Lúc bảng điểm hiện lên con số 9,2, ánh mắt của Trang Liêu Nguyên và Trang Tông Nhân bắt đầu thay đổi, chỉ có mình Trang Vinh Quang là vẫn khinh thường như cũ.

"Thằng nhóc này cũng may mắn nhỉ! Bắn được 9,2 điểm! Nhưng 10 điểm không phải cứ ăn may là được đâu!"

Vừa dứt lời, "đoàng" một tiêng 10 điểm!

"Đoàng", lại 10 điểm tiếp!

Hai lần 10 điểm liên tục, Trang Vinh Quang đang trào phúng thi suýt cắn phải lưỡi mình, lắp bắp nói: "Thằng nhóc này... quả nhiên là may mắn thật..."

Vừa mới dứt lời, Tiểu Bảo lại "đoàng" thêm phát nữa, 10 điểm lần thứ 3.

Trang Vinh Quang: "Ba lần 10 điểm? Như thế này thì có phải là... may mắn quá rồi không?"

"Đoàng", lại thêm 10 điểm nữa.

Sau đó, lại "đoàng" "đoàng" "đoàng" vang lên, mỗi lần Tiểu Bảo bắn đều trúng ngay hồng tâm, không xê xích một chút nào.

Không chỉ có Trang Vinh Quang đứng ngẩn tò te ra, mà khuôn mặt của Trang Liêu Nguyên và Trang Tông Nhân cũng tràn đầy kinh ngạc. Ngay cả Ninh Tịch cũng bị Tiểu Bảo dọa cho ngây người, vừa rồi cô còn đang cổ vũ khích lệ nhóc mà giờ đã kinh ngạc đến mức không nói nên lời.

Sau quãng thời gian ngắn ngủi, Tiểu Bảo không chỉ bắn được 10 điểm mà phát nào phát nấy đều trúng hồng tâm, không khác gì một tay thiện xạ cừ khôi.

Mãi lâu sau, Ninh Tịch mới ngơ ngác bật ra một câu: "Ôi... thần linh ơi! Lục Đình Kiêu... con của anh cũng nghịch thiên quá đi! Gen này đúng là quá trâu rồi!"

Lục Đình Kiêu:"..."

Vợ à, có vẻ như cái này không phải từ gen của anh đâu.

Lúc này đây, nhìn con trai càng bắn càng nghiện, bắn phát nào chuẩn phát đó thì nội tâm Lục Đình Kiêu lại càng phức tạp.

Anh dám chắc rằng trong nhà họ Lục, bao gồm cả anh, không có một ai có năng khiếu về phương diện này, đây cũng là lần đầu tiên thằng bé được sờ đến súng.

Thiên phú của Trang Vinh Quang từ cha và ông, còn thiên phú của Ninh Tịch thì dường như cũng là từ huyết mạch nhà họ Trang.

Vậy còn Tiểu Bảo thì sao?

Thiên phú của Tiểu Bảo từ đâu mà ra?

Cái ý niệm sinh ra từ kết quả điều tra của Lục cảnh Lễ, giống y như một hạt giống được gieo xuống đất từ từ nảy mầm và trở thành cây cổ thụ chọc tròi.

Dù sao Tiểu Bảo vẫn còn nhỏ, cổ tay không thể nâng lâu quá được, Ninh Tịch sợ tay bánh bao nhỏ bị thương, chơi thêm một chốc liền kêu thằng bé ngừng lại.

Bánh bao nhỏ lưu luyến buông súng, vẻ mặt hoàn toàn chưa thỏa mãn.

Xưa nay, bánh bao nhỏ đối với cái gì cũng không có quá nhiều hứng thú, giờ lại nhìn thấy được dáng vẻ này của thằng bé thì Ninh Tịch rất vui, đồng thời trong lòng cũng cảm thấy thân thiết hơn.

Lúc đầu, Trang Liêu Nguyên vẫn có chút thành kiến vì

Tiểu Bảo là con riêng của Lục Đình Kiêu, nhưng sau khi chứng kiến màn vừa rồi thì chẳng còn tí thành kiến nào nữa. Ánh mắt ông nhìn cậu nhóc mà sáng lòe lòe, thậm chí còn sáng hơn cả lúc nhìn thấy Ninh Tịch: "Đứa trẻ này... đúng là rất có thiên phú! Thiên phú còn cao hơn cả Vinh Quang nữa!"

Thậm chí rất có thể sẽ vượt qua được cả Ninh Tịch nữa.

Trang Vinh Quang lệ rơi đầy mặt, ba, con đã đủ mất thể diện lắm rồi, ba đừng nói nữa được không, con sắp phải gọi người khác là ba rồi đây này, hu hu hu!

Lúc này bánh bao nhỏ mới nhớ tới chuyện quan trọng nhất, lạnh lùng nhìn về phía Trang Vinh Quang: "Đừng có quên lời hứa của chú."

Dù sao thì Trang Vinh Quang cũng không đến nỗi đánh cược với trẻ con mà còn lật lọng, vì vậy chỉ có thể nén đau thương nói: "Sau này chú sẽ không châm ngòi ly gián nữa."

"Còn nữa."

"Ninh Tịch là mẹ cháu, là mẹ cháu... là mẹ cháu..."

Khuôn mặt nghiêm túc, căng cứng của bánh bao nhỏ lúc này mới giãn ra, nở nụ cười mỉm thỏa mãn, trông vô cùng đáng yêu.

Trang Vinh Quang nhìn nụ cười dễ thương kia của bánh bao nhỏ thì không nhịn được mà rùng mình...

Móa! Sao trong chớp mắt thôi mà cậu lại thấy thằng nhóc đáng ghét này cũng đáng yêu được nhỉ?
 

Hoa Tử

Sưu tầm
Tham gia
24/9/19
Bài viết
6,286
Điểm cảm xúc
597
Điểm
113
Chương 1416: Em có thích Tiểu Bảo không
Hôm nay phát hiện ra bánh bao nhỏ có thiên phú ở lĩnh vực bắn súng nữa thì Ninh Tịch ngoài vui vẻ cùng thấy thân thiết ra còn có tí xíu ghen tỵ.

Gen của bánh bao nhỏ hoàn hảo đến mức nghịch thiên như thế này thì chắc là mẹ ruột của thằng bé cũng ưu tú giỏi giang hơn người nhỉ!

Mới chỉ một chốc thôi mà Trang Liêu Nguyên và Trang Tông Nhân đã cực kì thích cậu nhóc Tiểu Bảo đáng yêu này rồi, còn vì nể mặt bánh bao nhỏ mà nhiệt tình mời hai cha con tới ăn tối nữa. Trong bữa tối, bánh bao nhỏ thể hiện vô cùng nhiệt tình nên Trang lão gia tử còn muốn giữ bánh bao nhỏ ở lại Trang gia chơi mấy ngày.

Có điều, Lục Đình Kiêu cũng rất nhanh chóng lựa lời mà uyển chuyển từ chối, cơm nước xong xuôi liền đưa vợ con về.

Người nhà họ Trang này, cướp vợ anh còn chưa đủ mà còn nhớ nhung cả con trai anh nữa à.

...

Đêm khuya tại Bạch Kim Đế Cung.

Ninh Tịch dỗ bánh bao nhỏ ngủ ngon rồi liền rời khỏi phòng thằng bé.

Cô định tạm biệt Lục Đình Kiêu rồi về Đào Hoa Ổ, nhưng tìm nửa ngày vẫn không thấy người đâu.

Lòng vòng mãi cuối cùng cũng tìm được anh dưới giàn tường vi trong vườn.

Anh đang ngồi một mình trên ghế mây, một tay rũ lên thành ghế, tay kia cầm một điếu thuốc, tàn thuốc đỏ rực lúc sáng lúc tối trong đêm.

Ninh Tịch cau mày lại, giẫm lên thảm cỏ mềm mại bước qua: "Sao anh lại ngồi một mình ở đây thế này?"

Nghe được giọng cô, lớp băng quanh thân ngăn cách người đàn ông với cả thế giới lúc này mới vỡ vụn ra, anh dụi điếu thuốc đi nhìn về phía cô: "Qua đây."

Ninh Tịch nghe lời bước qua, vừa bước tới liền bị anh nắm tay, kéo cô ngồi lên đùi anh.

Cái ôm của anh rất ấm áp, lại phảng phất mùi thuốc lá nhàn nhạt và có một chút gì đó bất an khiến cô không thể không chú ý tới.

"Sao thế? Anh có tâm sự gì à?" Ninh Tịch ngẩng đầu hỏi.

"Em có thích Tiểu Bảo không?" Trong làn gió đêm tịch mịch, Lục Đình Kiêu cất tiếng hỏi.

"Đương nhiên là thích rồi!" Ninh Tịch không hiểu lắm trả lời lại, không hiểu tại sao đột nhiên Lục Đình Kiêu lại hỏi vấn đề này.

Cái vấn đề này mà còn cần phải hỏi à?

Để chứng minh lời nói của mình, Ninh Tịch lại nói tiếp: "Thật ra thì… trước khi gặp Tiểu Bảo, quả thật là em không thích trẻ con, hừm… cũng không thể nói là không thích… chỉ là… không muốn tiếp cận trẻ con… mãi đến khi gặp được Tiểu Bảo…"

Nghe Ninh Tịch nói vậy lòng Lục Đình Kiêu cũng trĩu nặng dần.

Những lời cô nói ở ruộng lúa hôm đó dường như vẫn còn văng vẳng bên tai.

"Đứa bé… vừa sinh ra đã chết… xem ra đây là sự nhân từ duy nhất của ông trời dành cho em… Nếu không, em thật sự không biết nên đối mặt với đứa bé ấy như thế nào..."

Lục Đình Kiêu vô thức ôm chặt lấy cô gái trong lòng, hơi nghiêng người như muốn hôn, nhưng lúc tới gần thì lại lui về...

"Người đàn ông xa lạ đó... vô cùng đáng sợ..."

"Em rất đau... rất đau..."

"Cảm giác như em sẽ chết vì sự đau đớn đó..."

"Sau hôm đó thì em sốt cao nguyên một tuần, nằm trên giường hơn một tháng mới khỏe lại! Cảm giác xấu hổ khi đi khám bác sĩ lúc đó em nhớ mãi đến tận bây giờ..."

"Sau đó em mắc chứng sợ hãi đàn ông, em cực kì chán ghét sự tiếp xúc với bất cứ gã đàn ông nào, lần đầu tiên của năm năm trước cũng là lần duy nhất của em..."

Từng lời nói của cô hôm đó cứ văng vẳng bên tai, khiến anh như đứng giữa hai nửa thiên đường và địa ngục.

Cuối cùng anh cũng biết được cái cảm giác của Ninh Tịch khi phải giữ một bí mật mà không cách nào có thể nói ra.
 

Hoa Tử

Sưu tầm
Tham gia
24/9/19
Bài viết
6,286
Điểm cảm xúc
597
Điểm
113
Chương 1417: Máu của Ninh Tịch
Không biết qua bao lâu, cuối cùng cơn sóng ngầm cuồn cuộn trong đôi mắt đen nháy của Lục Đình Kiêu cũng yên ắng trở lại.

Ngón tay thon dài của anh vuốt ve cần cổ thon dài của cô, nụ hôn hơi lạnh mang theo tình cảm nồng đậm rơi lên môi cô…

Ninh Tịch cũng không biết rốt cuộc cảm giác bất an của Lục Đình Kiêu do đâu, vì vậy chỉ có thể phối hợp với anh để anh yên lòng trở lại.

"A", đột nhiên Ninh Tịch ôm bả vai kêu lên một tiếng đau đớn.

"Sao thế?" Lục Đình Kiêu lo lắng hỏi.

"Ưm… Hình như có thứ gì đó cứa phải em!" Ninh Tịch ôm lấy bả vai mình.

Lục Đình Kiêu giơ tay lên nhìn thoáng qua cổ tay áo của mình: "Xin lỗi, là khuy áo của anh bị hở."

Nói xong liền vội lấy khăn tay ra bịt vết thương lại cho Ninh Tịch rồi đỡ cô đứng lên: "Anh đưa em đi xử lý vết thương!"

Sắc mặt Lục Đình Kiêu lúc này không được tốt cho lắm.

Ninh Tịch nhìn vẻ mặt lo lắng của anh thì bắt đắc dĩ cười nói: "Vết thương nhỏ thôi mà, không có gì đáng ngại đâu anh!"

Lục Đình Kiêu nhìn xem cô gái tỏ vẻ không sao hết, không hề cảnh giác mình tí nào mà trái tim lại đau đớn như bị dao đâm …

Trong phòng ngủ trên lầu, Lục Đình Kiêu cẩn thận từng li từng tí lau vết thương cho Ninh Tịch.

Nếu như nhìn kỹ sẽ thấy vị trí kia gần chỗ bả vai, vừa hay cổ áo có thể che lấp được, không lo sẽ ảnh hưởng đến việc quay phim.

"Lục Đình Kiêu, hôm nay anh sao thế?" Ninh Tịch lo âu hỏi.

Lục Đình Kiêu đóng hộp cứu thương lại nhìn cô: "Sợ em ghét anh có con riêng."

Nghe đến đó, Ninh Tịch liền dở khóc dở cười ôm lấy cổ anh rồi hôn một cái lên gương mặt nghiêm túc của anh: "Anh để ý mấy lời ấu trĩ của Vinh Quang làm gì! Em nói rồi, em thích nhất là Tiểu Bảo! Sao có thể vì thế mà ghét anh được! Rõ ràng Tiểu Bảo là support, là thần trợ công cho anh đó!"

"Ừm." Lục Đình Kiêu nhẹ nhàng hôn lên trán cô, dường như anh đã được cô trấn an.

Từ đầu tới cuối, Ninh Tịch không chút hoài nghi gì về sự khác thường của Lục Đình Kiêu…

Vì Ninh Thiên Tâm và Annie vẫn còn đang ở Đào Hoa Ổ nên cô không yên lòng, cần phải trở về.

Sau khi Ninh Tịch đi rồi, Lục Đình Kiêu nhìn chằm chằm vào chiếc khăn dính máu kia, mãi không di chuyển…

Mãi đến một lúc sau thì Lục Cảnh Lễ gọi tới phá vỡ trạng thái của anh.

"Anh Hai, anh chưa ngủ à?"

"Qua đây…"

"Hả... em lập tức qua liền!"

Chưa đến mấy phút sau, Lục Cảnh Lễ đã chạy tới từ căn biệt thự sát vách.

Nhìn thấy dáng vẻ như rơi vào hầm băng của anh trai, Lục Cảnh Lễ không dám lại gần, yếu ớt đứng cách đó thật xa để báo cáo: "Anh… em đã điều tra lại rồi… hôm đó đúng là Ninh Tịch đã vào phòng anh thật… nhưng cô ấy có vào sau khi anh đã đi, hay còn có ai vào sau khi anh đi hay không… việc này quả thật em không thể xác định được…"

Không đợi Lục Cảnh Lễ nói xong, Lục Đình Kiêu đột nhiên đưa cho anh ta một thứ.

Lục Cảnh Lễ khó hiểu tiến về phía trước nhận lấy chiếc khăn tay mà anh trai đưa: "Khụ… này là sao ạ…"

Chẳng lẽ đưa cho em lau mồ hôi à?

Lục Cảnh Lễ cảm thấy kỳ lạ, tập trung nhìn kĩ thì thấy trên khăn có vết máu, vì thế liền lập tức mở to mắt, lắp bắp hỏi lại: "Máu này… Máu này là…"

Chẳng lẽ...

Lục Đình Kiêu: "Là của Tiểu Tịch."
 

Hoa Tử

Sưu tầm
Tham gia
24/9/19
Bài viết
6,286
Điểm cảm xúc
597
Điểm
113
Chương 1418: Trái tim nhỏ bé sắp vỡ ra rồi
Quả nhiên!!!

Cuối cùng anh Hai cũng quyết định làm xét nghiệm DNA rồi! Đã sớm nên làm như thế mà! Hại anh điều tra đến nỗi sắp hộc hết ba lít máu rồi…

"Anh, anh dùng cách gì lấy máu thế? Không khiến cho Tiểu Tịch Tịch nghi ngờ gì đó chứ? Tình hình bây giờ phức tạp như thế, nhỡ như…"

Lục Đình Kiêu liền cắt đứt mớ suy nghĩ linh tinh của Lục Cảnh Lễ: "Mỹ nhân kế."

"À..." Được, chiêu này mà đã dùng rồi, chắc chắn sẽ không nghi ngờ đâu.

"Vậy máu của Tiểu Bảo thì làm thế nào bây giờ?" Lục Cảnh Lễ lại hỏi.

"Ngày mai sắp xếp kiểm tra sức khỏe trong trường Tiểu Bảo."

"A a a... vậy thì không còn vấn đề gì nữa rồi!" Lục Cảnh Lễ liên tục gật đầu, run run tay cầm chiếc khăn tay có máu kia.

Những mẫu khác không tiện lấy, tóc thì cũng được nhưng nhất định phải có nang chân lông, mà nang chân lông trẻ con thì chưa phát triển hết, lúc xét nghiệm sẽ có sai sót, vì thế chuẩn nhất vẫn là máu.

Ôi! Mẹ nó!

Lo lắng quá đi mất!

Trái tim nhỏ bé sắp vỡ ra rồi!

Còn thảm hơn nữa là bí mật kinh thiên động địa như thế mà bắt đứa lắm mồm như anh phải giữ kín miệng như hũ nút... liệu anh có vì nhịn quá mà chết vì thiếu không khí không nhỉ…

Thì ra biết quá nhiều chuyện cũng là một loại đau thương!

...

Không lâu sau, cuối cùng ngày mà Ninh Tịch lo lắng nhất cũng đã đến.

Bảo bối của cô vào đoàn.

Hơn nữa, cảnh quay hôm nay còn thật sự rất rất kích thích, nam chính, nam phụ, cha nữ chính, ẩn vệ của nữ chính đều có đất diễn.

Giang Mục Dã, Mạc Thần Tu, Vân Thâm và cả anh yêu nhà cô sẽ đụng nhau >,<!!!

Chuyện này có nghĩa là gì...

Có nghĩa là đã gom đủ một bàn mạt chược rồi đó!

Có điều, lúc cô xuống xe thấy Kha Minh Vũ đằng xa thì vui vẻ vô cùng, quẳng hết lo lắng ra sau đầu.

Bốn phía bãi đỗ xe không có ai, vì thế Ninh Tịch vui vẻ nhảy nhót qua chỗ Đại ma vương: "Kha Kha!"

Khuôn mặt vốn đang không có biểu cảm gì của người đàn ông, lúc trông thấy cô gái thì đôi mắt liền dịu dàng như có thể hòa tan người khác, hơi giang hai tay ra ôm cô vào lòng: "Đã ăn sáng chưa?"

"Ăn rồi ăn rồi! Anh có bận không? Tới đóng phim được không?" Thật ra Ninh Tịch rất muốn nói là nếu bận quá thì anh có thể thôi diễn, có điều lại không nỡ bỏ cơ hội chung đụng hiếm có này.

Ôi chao, nếu như không có mấy người phá đám kia thì cô và Đại ma vương đã có thể có được quãng thời gian hẹn hò tốt đẹp rồi.

"Không bận, đã sắp xếp ổn rồi." Lục Đình Kiêu khẽ vuốt mái tóc cô: "Được rồi, qua chỗ đoàn làm phim nào."

"Ứ đâu… em muốn ôm ôm cơ ~" Ninh Tịch ôm mãi không buông, đúng là mệt tim quá, cô phải ôm cưng nhà mình để xạc điện cái đã.

Người đàn ông hơi cong môi lên, vẻ mặt có phần bất đắc dĩ nhưng vẫn đầy dung túng: "Cẩn thận bị người ta chụp được!"

"Em đã quan sát một lượt rồi, không có ai đâu!" Ninh Tịch vẫn không chịu buông tay ra.

Đúng, Ninh Tịch nói không sai, bốn phía không có người thật, nhưng… hôm nay Thạch Tiêu cùng đi với cô, lúc này cậu chàng đang đứng hóa đá...

Đệt!!!!!!!!!!!!!

Cậu ta thấy chuyện gì thế này!!!

Bà chủ… bà chủ lại ôm một nam diễn viên không chịu buông tay!

Bây giờ coi như cậu ta cũng là fan trung thành của bà chủ, nếu cậu ta không nhầm thì người đàn ông kia chính là nam phụ Kha Minh Vũ trong Người Tìm Mộng.
 

Hoa Tử

Sưu tầm
Tham gia
24/9/19
Bài viết
6,286
Điểm cảm xúc
597
Điểm
113
Chương 1419: Bạn trai cũ và bạn trai mới quyết đấu
Sao bà chủ lại qua lại với cái tên diễn viên tướng mạo bình thường, không có tên tuổi gì thế này!

Lại còn dáng vẻ nũng nịu như thế nữa chứ!

Không phải là bà chủ thích cái đẹp à?

Cho dù tìm mấy tên trai lơ thì cũng không nên tìm tên này chứ!

Phì phì phì, không đúng! Đây không phải là trọng điểm.

Trọng điểm là bà chủ cho Boss đội nón xanh! Rốt cuộc cậu ta biết bí mật lớn kinh thiên động địa gì thê này?

Thạch Tiêu quả thật sắp điên lên đến nơi rồi...

Nhưng sau đó còn có chuyện khiến cậu ta điên hơn nữa...

Lục Đình Kiêu sao có thể chịu được việc cô nũng nịu với mình như thế, bèn cúi người hôn lên môi cô: "Ngoan, tối nay cùng em."

Nhìn thấy tên đàn ông kia hôn bà chủ, Thạch Tiêu vốn đang hóa đá lúc này lập tức tan nát thành bụi phấn.

Chắc là vì khiếp sợ quá nên cậu ta còn quên cả đuổi theo, chỉ trơ mắt đứng đó nhìn hai người rời đi...

Mẹ nó...

Bây giờ cậu ta nên làm cái gì đây...

Nhanh đi nói cho Boss? cậu ta biết việc Boss bị đội nón xanh rồi thì còn có thể sống được không?

Đánh tên kia rồi đuổi hắn đi à? Nhưng lỡ như đánh một tên rồi lại có tên khác đến thì phải làm sao...

Lúc này trong đầu, Ninh Tịch chỉ có "bàn mạt chược" nào còn tâm trạng đâu nữa mà chú ý đến Thạch Tiêu đang xoắn xuýt như bánh quai chèo kia. với lại trong lòng cô vốn biết rõ Kha Minh Vũ chính là Đại ma vương nên cũng không có ý thức phải đi giải thích cho Thạch Tiêu biết chuyện này.

về phần Lục Đình Kiêu, trong mắt anh cũng chỉ có vợ anh mà thôi.

Trên đường tới chỗ đoàn làm phim, Ninh Tịch nghĩ tới nghĩ lui rồi vẫn quyết định làm công tác tư tưởng trước cho Lục Đình Kiêu: "Anh này... đoàn phim này... về phần diễn viên có phần hơi phức tạp."

Thật ra trong mấy người này thì ngoại trừ Giang Mục Dã không cần phải lo lắng, Tô Diễn thì không hay đến, Mạc Thần Tu thì cô cũng có thể chê trụ... nhưng mấy người tới cùng một lúc thì lại hơi quá, huống chi còn một cái tên thần kinh nữa.

Chỉ sợ tên đó sẽ phá phách gì thôi, điều may mắn duy nhất là bọn họ không hề biết Kha Minh Vũ chính là Lục Đình Kiêu.

"Chuyện là... ông chủ của ức Lam... là nhà đầu tư lớn nhất cho bộ phim này... còn là diễn viên diễn vai phụ thân của em trong phim." Ninh Tịch kiên trì nói với Lục Đình Kiêu.

về phần ông chủ của ức Lam là ai thì chắc chắn là Lục Đình Kiêu đã biết rồi.

Đôi mắt Lục Đình Kiêu lướt qua một tia u tối: "ừ, anh biết rồi."

"Ukm, không phải trước đó hai người từng đụng độ nhau à? Có điều hắn không biết anh là Lục Đình Kiêu... chắc sẽ không có phiền phức gì đâu..." nhỉ?

"Không sao, em cứ diễn tốt phần của em đi."

"Vâng vâng!"

Nói hết với Lục Đình Kiêu xong, lại nhìn khuôn mặt khiến cho người khác yên tâm của anh, Ninh Tịch cũng thả lỏng không ít.

Hai người đang đi về phía đoàn làm phim thì không ngờ lại đụng phải một người, tim Ninh Tịch suýt nữa bị dọa thành bệnh luôn.

Vân Thâm một đầu tóc trắng tiên tối, theo sau vẫn là hai vệ sĩ mặt lạnh như tiền. Thấy Ninh Tịch, vân Thâm nhàn nhã tháo kính râm trên mặt ra, khóe môi khẽ cong lên, ánh mắt như có thể bắn thủng linh hồn người khác hướng về Ninh Tịch và Kha Minh Vũ...

Khuôn mặt của Lục Đình Kiêu chẳng hề có chút khác thường nào, hoàn toàn không nhìn ra được bất cứ cảm xúc nào của anh.

Ninh Tịch thấy tên kia vẫn đang dò xét Lục Đình Kiêu thì trái tim sắp nhảy tót lên cổ họng rồi, vội vàng lên tiếng phá vỡ bầu không khí quái dị này: "Vân tổng, không phải cảnh diễn của anh là buổi chiều sao? Sao lại đến sớm thê này?"

Lúc này vân Thâm mới thu ánh mắt đang nhìn Kha Minh Vũ lại, khẽ cười rồi nhìn Ninh Tịch đầy ẩn ý nói: "Darling à, là vì anh nhớ em đó!"

Ninh Tịch:"...

Vân Thâm, tôi XXX cả nhà anh!
 

Hoa Tử

Sưu tầm
Tham gia
24/9/19
Bài viết
6,286
Điểm cảm xúc
597
Điểm
113
Chương 1420: Người kia đang theo đuổi cô
À… Đúng rồi…" Vân Thâm bỗng xích lại gần: "Darling à… đừng quên lời hứa của em với anh… anh muốn tối nay…"

Ninh Tịch: "!!!"

Bà mẹ nó!

Cũng chỉ là hứa làm chút bánh quy thôi mà có cần phải nói mập mờ thế không!

Đôi mắt của Ninh Tịch bốc cháy hừng hực lửa, chỉ hận không thể thiêu chết tên khốn trước mặt này.

Còn kẻ đầu têu lại nhẹ nhàng quay mông đi thẳng, trước khi đi còn như có như không quét mắt liếc Kha Minh Vũ một cái.

Sau khi Vân Thâm đi rồi, Ninh Tịch vội vàng quay sang giải thích với Đại ma vương: "Anh yêu, anh đừng nghe cái tên đó nói huơu nói vượn! Lần trước em mời Annie tới giúp, bị tên đó ép phải đồng ý một điều khiện, tên biến thái đó muốn làm khó em, bảo em làm 9.999 cái bánh bích quy cho hắn! Lúc đó em vội tìm Annie để khám cho chị Thiên Tâm nên mới đồng ý…"

Mẹ nó, cô vẫn lo lắng tên này nhất nhưng tuyệt đối không ngờ tai họa lại tới nhanh thế, chỉ mới sơ sểnh chút thôi mà đã suýt bị tên khốn này hại chết rồi.

Ninh Tịch đau đầu không thôi: "Tên thần kinh này thích nhất là trêu cợt người khác, anh không nên tin, dù chỉ một chữ thôi cũng không được tin, anh phải tin em, biết chưa?"

Ninh Tịch nói đến đây lại nghĩ tới tên kia vừa rồi chỉ là đơn thuần tới trêu cợt cô, hay là… đã nhìn ra thân phận thật của Kha Minh Vũ nên mới cố ý nói vậy trước mặt anh.

Chắc không phải thế đâu! Ngay cả cô lúc trước còn không thể lập tức nhận ra được nữa là… chắc là do cô nghĩ nhiều quá thôi.

Nhìn dáng vẻ vội vã luống cuống giải thích với mình của Ninh Tịch, sự u ám trong mắt Lục Đình Kiêu dần dần tản đi: "Đương nhiên là anh tin em rồi."

Anh đương nhiên sẽ không đến mức bị chút mánh khóe ngây thơ đó của đối phương châm ngòi ly gián, nhưng mà…

Số lần tên kia xuất hiện bên cạnh Ninh Tịch ngày càng nhiều, anh không thể không để ý chút nào được.

Từ việc tặng vương miện trong buổi từ thiện đến việc giải vây trong tiệc rượu, bây giờ lại còn theo cả tới đoàn làm phim nữa…

Vậy mà cô gái ngốc này vẫn cứ ngây ngô không biết rằng tên đàn ông kia đang… theo đuổi cô!

Nghĩ tới đây, chân mày của Lục Đình Kiêu lập tức hiện lên vẻ lo lắng. Nếu như tên kia thật sự đến là vì cô, hơn nữa còn dùng hết tất cả thủ đoạn để níu kéo, Ninh Tịch… sẽ quay lại với hắn sao?

"Anh yêu, anh đang nghĩ gì đó?" Nhìn dáng vẻ bần thần của Lục Đình Kiêu, Ninh Tịch phất phất tay trước mặt anh.

Lục Đình Kiêu thu ý nghĩ đang mọc mầm trong lòng mình lại: "Không có gì, mấy cái bánh quy của em thì làm sao? Có cần anh giúp một tay không?"

Thấy vẻ mặt của Lục Đình Kiêu không hề để ý, cuối cùng Ninh Tịch mới khẽ thở phào, tỏ vẻ như đã chuẩn bị trước: "Không cần không cần đâu, việc này dễ, em tự giải quyết được!"

...

Lúc Ninh Tịch và Lục Đình Kiêu rời đi, lập tức có một người từ từ bước tới từ sau cây trụ của hành lang.

Mạnh Thi Ý đứng đó, vẻ mặt vừa tức giận lại vừa kinh ngạc.

Tức giận là vì Vân Thâm đã bị con hồ ly tinh Ninh Tịch quyến rũ, lại còn nói những câu mập mờ với cô ta, nhưng còn ngạc nhiên là vì… không ngờ Ninh Tịch lại ở bên một tên diễn viên quèn thế này, thậm chí còn có vẻ như rất si tình với tên này, cật lực rũ sạch quan hệ với Vân Thâm, nhìn có vẻ như là yêu thật lòng chứ không giống giả vờ.

Trong mắt Mạnh Thi Ý hiện vẻ hồ nghi, con nhỏ này bị ngu à? Bỏ qua Vân Thâm mà coi trọng một tên diễn viên quèn chẳng có tiếng tăm cái gì cả.

Đương nhiên những chuyện này không phải là mấu chốt, mấu chốt là Vân Thâm lại coi trọng cô ta.
 
Trạng thái
Không mở trả lời sau này.
Top