Trạng thái
Không mở trả lời sau này.
[Ngôn tình] Chọc Tức Vợ Yêu - Mua Một Tặng Một - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

Hoa Tử

Sưu tầm
Tham gia
24/9/19
Bài viết
6,297
Điểm cảm xúc
605
Điểm
113
Chương 1400: Thấy một mặt khác của cô ấy
"Di chứng gì?" Ninh Tịch khẩn trương hỏi.

"Chính là rất khó để tiếp nhận một người nào đó nữa, cô không thấy là Thiên Tâm chẳng thèm quan tâm chuyện cô ấy có thể có con hay không sao? cô ấy đã chuẩn bị sẵn tinh thần để cả đời này cô độc một mình, nếu hiện giờ Thiên Tâm biết tình cảm của tôi vậy thì tôi chẳng có chút cơ hội nào." Tần Mộc Phong phân tích.

"Thật ra thì tôi cũng lo lắng cái này." Ninh Tịch thở dài.

"Bây giờ thì cô không cần lo lắng đâu, nêu là người khác thì đương nhiên không có phần thắng rồi, cơ mà tôi là dân chuyên đó nha!" Tần Mộc Phong tự tin nói.

Ninh Tịch nhướng mày nhìn sang: "Tần Mộc Phong, tôi đột nhiên phát hiện cái chuyên nghành tâm lý học này của anh dùng để tán gái rất hiệu quả đó nha!"

"Đó là tất nhiên, tôi chưa nói với cô sao, chưa có cô em nào tôi không cua được mà chỉ có cô em tôi không muốn cua."

Ninh Tịch nhất thời đanh mặt: "Mẹ kiếp, rốt cuộc anh phá hoại đời bao nhiêu cô gái rồi hả?"

"Khụ, tôi chỉ nói thế thôi, chứ thực ra Thiên Tâm là cô gái duy nhất khiến trái tim tôi đập thình thịch có được không hả!"

Thấy Ninh Tịch dùng ánh mắt như nhìn sói xám để nhìn mình, Tần Mộc Phong toát mồ hôi: "Cô đừng có mà vội vàng như thế chứ, tôi có nói sẽ cướp chị của cô đi luôn đâu hả, chẳng qua là có hảo cảm, dù không làm được ngưòi yêu thì làm bạn không được sao! Tôi tuyệt đối không ép buộc cô ấy đâu!"

Nghe Tần Mộc Phong nói thế Ninh Tịch mới hơi buông lỏng cảnh giác.

Mới quen có ba ngày mà thôi, anh ta mà nói cái gì không phải là cô ấy tuyệt đối không được thì Ninh Tịch cô còn lâu mỏi tin!

Lúc này, cách không xa bên ngoài Đào Hoa ổ có một chiếc xe màu đen không một tiếng động yên lặng dừng lại ở đó.

Một người đàn ông đang dựa vào cửa xe, trên người anh ta vẫn đang mặc bộ quần áo ngủ từ cái hôm vội vàng chạy tới bệnh viện, râu ria xồm xoàm, miệng ngậm một điếu thuốc, ánh mắt nhìn chằm chằm vào cái sân đằng xa không chớp mắt.

Di động đặt trên ghê lái kêu liên hồi, Mạc Lăng Thiên liếc mắt nhìn cái tên hiển thị người gọi đến trên màn hình rồi bấm nhận: "Alo?"

"Lăng Thiên, có chuyện gì thế, sao anh không nghe máy?" Bên kia vang lên giọng nói lo lắng của một cô gái.

"Không sao... em tìm anh... có chuyện gì?"

"Thật xin lỗi Lăng Thiên, đêm hôm đó là em nặng lời."

"Không sao."

"Lăng Thiên, giọng của anh hình như không ổn lắm, anh bị bệnh sao?"

"Không có."

"Chẳng lẽ anh vẫn phiền lòng vì chuyện cả người đàn bà kia sao? Thật ra thì loại người đó cũng chỉ vì tiển thôi mà, nếu không chịu thỏa hiệp thì chắc chắn là cô ta muốn nhiều hơn..."

Mặc Lăng Thiên không có tâm trạng gì mà tập trung nghe Quan Tử Dao lải nhải. Được một nửa thì chẳng biết anh ta nhìn thấy cái gì mà tay chân luống cuông cúp điện thoại, sau đó khẩn trương nhìn chằm chằm về phía sân.

Dưới ánh sáng đèn, có một bóng người quen thuộc đi ra từ trong nhà, hơn nữa bóng ngưòi đó càng ngày càng tiến đến gần anh ta.

Mạc Lăng Thiên vội vàng dập tắt điếu thuốc trong tay rồi vội vàng trốn vào sau một gốc cây.

Bóng người gầy yếu đơn bác đó dừng lại ở một cái thùng rác cách anh ta chừng bảy tám bước, rồi ném cái túi rác màu đen trong tay vào thùng.

Dưới ánh sáng mờ tối của buổi đêm, thân hình vốn mảnh khảnh của cô gái kia càng thêm gầy gò ốm yếu, sắc mặt cũng tái nhợt, dường như chỉ một cơn gió cũng có thể cuốn cô đi...

"Chị Thiên Tâm, sao chị lại chạy ra ngoài thế! Rác cứ để em vứt là được mà!" Ninh Tịch lập tức đuổi theo rồi cẩn thận đỡ lấy Thiên Tâm.

"Chị chẳng yếu ớt như vậy đâu, chỉ là đoạn đường bước có mấy bước chân thôi mà." Giọng điệu Ninh Thiên Tâm có chút bất đắc dĩ.

"Vậy cũng không được, Annie đã bảo mấy ngày này phải nằm dưỡng bệnh mà!"

cho đến lúc cô gái ấy vào nhà một lúc lâu, Mạc Lăng Thiên mới chậm rãi bò từ trong bóng cây ra.

Anh ta đẵ canh giữ ở đây ba ngày ba đêm rồi.

Cuối cùng... cũng được nhìn thấy cô một lần...

Nhưng đến lúc có thể gặp được cô, thì phản ứng đầu tiên của anh ta lại là né tránh...

Ninh Tịch nói quả không sai, gặp rồi thì làm gì đây?

Anh biết mình chẳng còn mặt mũi nào để gặp cô, chẳng qua là... anh không ngăn cản nổi mình...

Mấy ngày nay, dẫu anh có ngây ngốc ỏ chỗ nào thì cũng chẳng thể chìm vào giấc ngủ, trong lòng đầy bất an, chỉ có cách cô gần một chút thì anh mới có thể khá hơn.
 

Hoa Tử

Sưu tầm
Tham gia
24/9/19
Bài viết
6,297
Điểm cảm xúc
605
Điểm
113
Chương 1401: Triệu hồi rồng
Phim trường, đoàn làm phim cửu Tiêu.

Trong biển trúc xanh biếc, hai bóng người một xanh một đỏ đang so chiêu kịch liệt, hai người diễn xuất ăn ý, chiêu nào cũng như nước chảy mây trôi khiến người đứng ngoài xem hoa cả mặt, nhưng nếu đến gần xem thì sẽ thấy vẻ mặt nữ diễn viên có chút như không tập trung.

Mẩy phút sau.

"Cắt! Ninh Tịch, vừa rồi diễn không tệ, nhưng với trình độ của cô thì còn có thể tốt hơn chút nữa! Chúng ta nghỉ 10 phút rồi quay lại!" Quách Khải Thẳng nói.

"Vâng ạ!" Ninh Tịch gật đầu, lau mồ hôi trở về chỗ nghỉ ngơi.

Giang Mục Dã ném thanh kiếm đạo cụ trong tay cho trợ lý rồi ngồi xuống chiếc ghế dài bên cạnh Ninh Tịch, quăng cho cô một ánh mắt bất mãn: "Ninh Tiểu Tịch, bà có ý gì thế! Xem thường tôi hay sao vậy, có thể dụng tâm chút được không? Hồn bà sắp bay ra đường vành đai 6 rồi đấy! Rốt cuộc sao thế hả?"

Ninh Tịch nhận nước chai nước khoáng Tiểu Đào đưa qua, ngửa đầu uống một hớp: "Nghĩ đến chuyện bây giờ tôi chạy làng bỏ diễn còn kịp không..

"Bà lại bị thần kinh gì đó?"

Ninh Tịch mở kịch bản ra xem xem những cảnh diễn hôm nay, cuối cùng dán mắt vào một phân cảnh.

Nơi diễn: Vạn Độc Đường.

Nhân vật: vân Hoàng, vân Tứ Thiên.

"Tôi có cảm giác tôi sẽ chết trong bộ phim này..." Ninh Tịch than thở.

"Thì đến cuối, nhân vật của bà cũng sẽ chết mà!" Giang Mục Dã khó hiểu.

"Đừng nói gì với tôi lúc này, cảm ơn, tôi muốn yên lặng một chút..."

Giang Mục Dã theo ánh mắt cô nhìn vào quyển kịch bản: "Cảnh quay cuối hôm nay của bà là diễn với nhà đầu tư đúng không?"

Nói đến đây, chẳng biết Giang Mục Dã nghĩ tới điều gì mà khuôn mặt bỗng thừ ra, anh nhìn cô chăm chăm rồi nói:

"Tôi nói này... nhà đầu tư này... không phải là có gì gì đó với bà chứ?"

Sắc mặt Ninh Tịch lập tức đen như đáy nồi:"... cậu trai à! Chẳng phải tôi bảo cậu đừng nói chuyện với tôi rồi à?"

Giang Mục Dẵ: "Ôi Cmn!!!!!! Có gì gì đó thật à?"

Giang Mục Dã bị sét đánh hơn nửa ngày, cuối cùng mới kịp phản ứng, gân xanh trên trán nhảy nhót vô cùng vui vẻ: "Ninh Tiểu Tịch! Xem như tôi đây phục bà rồi! Cho bà sống buông thả nè! Bây giờ thì chết chưa! Tự chơi chết mình rồi đó!"

Giang Mục Dã giơ bàn tay ra đếm: "Một, hai, ba, bốn... Đệt! Đủ bàn chơi mạt chược luôn! Chỉ còn ba nữa là đủ cho bà triệu hồi Rồng rồi đó!"

"Triệu cái em gái nhà ông ấy! Tôi cũng đâu có muốn đâu, được không hả?"

Ai mà biết ngày đẹp trời nào đó mấy người này lại hẹn nhau đóng một bộ phim đâu! cô cũng thấy sập đây rồi này!

Càng sập hơn nữa là...

"Vợ" của cô cũng sẽ đến làm diễn viên phụ đó! Sau này còn có rất nhiều rất nhiều cảnh phải diễn chung với nhau nữa...

cô luôn mơ về một ngày sẽ được diễn một bộ phim thật kích thích, nhưng giờ thì hay chưa, kích thích bay cả óc luôn!!!

Giang Mục Dã chỉ biết cân nín mà trợn mắt nhìn cô: "Cái gì thê này? Lại thêm một tên bị bà hành rồi vứt bỏ à! Đừng trách tôi không nhắc bà nhé, bối cảnh của tên vân Thâm này không đơn giản đâu! Bà bây giờ quả đúng là đang đâm đầu tìm đường chết mà!"

Ninh Tịch trừng mắt nhìn Giang Mục Dã: "Ông cho là tôi có cái gan đó à? cái tên đó không giống như ông với Mạc Thần Tu đầu..."

Nghe đến đó, sắc mặt của Giang Mục Dã lập tức thay đổi: "Tên đó không giống chúng tôi cái gì? chẳng lẽ bà từng động lòng với hắn?"

Ninh Tịch bực bội không thôi, vò đầu bứt tai: "Một lời không nói hết được, nói chung là khó giải quyết nhất..."

"Mọi người chuẩn bị, chúng ta làm lại!"

ở đằng kia, Quách Khải Thắng đã lên tiếng gọi, Giang Mục Dã chỉ có thể ôm một bụng đầy nghi ngờ tự thẩm mà thôi.
 

Hoa Tử

Sưu tầm
Tham gia
24/9/19
Bài viết
6,297
Điểm cảm xúc
605
Điểm
113
Chương 1402: Rốt cuộc là nhàm chán đến thế nào?
Sau khi cảnh quay này quay lại thêm vài lần nữa thì cuối cùng cũng thuận lợi thông qua.

Ninh Tịch ngồi lại trên ghế bắt đầu chờ đợi "cảnh quay chết chóc" cuối cùng của mình.

Sau cảnh của cô và Giang Mục Dã chính là cảnh của Mạnh Thi Ý.

Cũng là cảnh đánh nhau, tổng cộng có ba cảnh nhưng hiển nhiên là Mạnh Thi Ý là một tay lão luyện, tất cả đều một lần thông qua, rất được mọi người tán thưởng.

"Chị Thi Ý đúng là giỏi quá!"

"Không hổ là phái thực lực! Tất cả đều chỉ diễn một lần là qua!"

"Tôi nghe nói Ninh Tịch cũng nổi tiếng vì diễn một lần là qua đấy!"

"Chắc là thổi phồng lên thôi? Tuy rằng diễn xuất của cô ta cũng không tệ lắm nhưng rõ là không cùng một đẳng cấp với chị Thi Ý đó được không hả?"

Sau khi diễn xong, vẻ mặt Mạnh Thi Ý đầy ngạo nghễ, trào phúng nhìn thoáng về phía Ninh Tịch.

Ninh Tịch hãy còn đang phiền muốn chết, đương nhiên là chả có tâm tình đâu mà đi để ý Mạnh Thi Ý cả.

Cuối cùng cũng đã tới cảnh quay cuối, vậy mà cái vị "đại thần" kia vẫn còn chưa tới.

Quách Khải Thắng xem giờ: "Khụ, mọi người chờ một chút nhé!"

Kẻ có tiền chính là ông lớn, dù sao cũng chỉ là chờ một lát thôi mà, đương nhiên là mọi người không có ý kiến gì. Ngược lại, biết được người diễn cảnh này là ông chủ Vân nổi tiếng là có tiền trong truyền thuyết kia, ai nấy đều vô cùng hưng phấn.

Phần diễn của Mạnh Thi Ý đã xong mà lại không hề có ý ròi đi trước mà vẫn ngồi đó chò đợi, vừa trang điểm lại vừa thi thoảng liếc nhìn về phía cửa ra vào.

Ninh Tịch đã sớm thay xong trang phục cho cảnh diễn này, một tay chống đầu, tay kia thì gõ "lạch cạch" lên cái ghê bên cạnh, đôi đồng tử đảo tròn.

Hừm, không chừng tên kia chỉ tiện miệng nói vậy thôi, chứ vốn chả thèm đến đâu nhỉ?

Nghe Annie nói sau khi về nước thì tên đó siêu bận, lúc nào cũng như rồng thần thấy đầu không thấy đuôi, chắc không thể nào chỉ vì cô mà chạy đến đây làm chuyện nhảm xít thê này đâu?

Ninh Tịch càng nghĩ càng cảm thấy đúng!

Vừa nghĩ như vậy thì bên tai đã vang lên giọng nói kích động của Quách Khải Thắng.

"Vân tổng, cuối cùng ngài cũng tới rồi!"

Sau đó, đạo diễn, nhà chê tác, nhà sản xuất và tất cả những người chủ chốt của đoàn làm phim đều bước tới chỗ cửa ra vào.

Nhìn cái mái tóc bạch kim chói lòa quen thuộc kia...

Ninh Tịch lập tức đen cả mặt.

Thê mà đến thật, rốt cuộc là tên này nhàm chán đến mức độ nào đây?

"Anh Vân!"

Trông thấy người tới, Mạnh Thi Ý lập tức nâng váy chạy qua, một giây trước vẫn còn là dáng vẻ đoan trang chín chắn, bây giờ dáng vẻ lại trông như cô bé nhà bên.

Nghe xưng hô thân mật này của Mạnh Thi Ý, tất cả diễn viên và nhân viên ở phim trường đều tỏ vẻ kinh ngạc châu đầu ghé tai lại xì xầm với nhau.

"Đệch! Mạnh Thi Ý lại quen với vân tổng à!"

"Mạnh Thi Ý có bối cảnh như thế, quen biết nhân vật thế này cũng chẳng có gì là lạ mà! Tôi còn nghe nói dường như hai nhà có qua lại nữa kìa!"

Đám nữ diễn viên vẫn đang nhìn chằm chằm vào vân Thâm nghe vậy lập tức thất vọng không thôi, vất vả lắm mới có miếng thịt mỡ ngon, ai ngờ đã bị chim ưng theo dõi từ lâu mất rồi, thê này chẳng phải là các cô hết hi vọng rồi à...
 

Hoa Tử

Sưu tầm
Tham gia
24/9/19
Bài viết
6,297
Điểm cảm xúc
605
Điểm
113
Chương 1403: Chờ ta
Mạnh Thi Ý tính bổ nhào qua chỗ Vân Thâm, nhưng kết quả là vừa mới tới gần đã bị hai người vệ sĩ mặc đồ đen, mặt mày nghiêm túc đứng chặn lại.

"Anh Vân…" Khuôn mặt Mạnh Thi Ý đầy vẻ tủi thân, giậm chân.

Đôi đông tử màu xám của Vân Thâm quét qua mặt Mạnh Thi Ý, sau đó nghiêng đầu hỏi Quách Khải Thắng ở bên cạnh: "Đạo diễn Quách, vai diễn của tôi là anh của cô ta à?"

Quách Khải Thắng lập tức sửng sốt sau đó liền tỏ vẻ xấu hổ: "Không phải không phải, nhân vật của Vân tổng vẫn không thay đổi, vẫn là nhân vật mà ngài chọn lúc trước, là cha của Vân Hoàng, không phải là anh…"

Vừa nghe đoạn đối thoại này, trong đám người đứng hóng hớt liền có tiếng cười phì.

Hóa ra người ta chẳng quen biết gì cô ta...

Mạnh Thi Ý lập tức mở to mắt, dường như không ngờ được trước mặt bao nhiêu người như thế mà Vân Thâm lại chẳng nể mặt mình chút nào.

Chết tiệt... hắn biết rõ cô ta là ai, vậy mà còn dám như thế với cô ta…

"Đã bắt đầu được chưa?"

"Đương nhiên, mời Vân tổng đi theo tôi, thợ trang điểm và tạo hình cũng đã sắp xếp đâu vào đấy rồi!" Quách Khải Thắng nhiệt tình dẫn đường, không ngờ ông chủ lớn này lại tích cực như thế.

Vân Thâm nhắc đôi chân dài không vội vã cũng chẳng chậm chạp của mình theo sát Quách Khải Thắng, lúc đi ngang qua Ninh Tịch, đôi mắt của anh ta liếc qua cô như cười mà lại như không, đôi môi mỏng khẽ mấp máy, nói bằng khẩu hình: "Con gái ngoan, chờ ta."

Ninh Tịch: "..."

Chờ chờ cái đầu, ông đây mới là bố anh nhé!!!

Rất nhanh, sau khi Vân Thâm thay xong trang phục diễn bước ra ngoài thì toàn bộ đoàn phim đều lập tức sôi trào.

Tạo hình nhân vật trong phim của Vân Thâm cũng có một mái tóc bạc, thế nên hình ảnh hiện giờ mọi người đang thấy là một người đàn ông đầu bạc mặc một bộ đồ cổ trang đen tuyền, bên hông thắt đai lưng hoa văn hình rồng. Khuôn mặt dưới mái tóc bạch kim được trang điểm lại càng thêm phần mê hoặc, đôi đồng tử màu xám chuyển động lại khiến cho lòng người càng rung động.

Bởi vì Vân Tứ Thiên tu luyện tà công nên cơ thể không già đi, nên không cần tận lực hóa trang cho già đi.

"Woa Woa Woa… Ôi trời ơi!!! Các cô có chắc Vân tổng chỉ là phụ thân của nữ chính không dó?"

"Ôi ngất, tôi yêu phụ thân của nữ chính mất rồi!"

"Đây chắc chắn là ông bố đẹp trai nhất lịch sử luôn, quả thật là cướp luôn hào quang của nam chính nữa ấy chứ!"

"Tôi mà có ông bố yêu nghiệt như thế thì sức đâu ra mà để ý nam chính nữa!"

...

Quách Khải Thắng thấy vậy cũng vô cùng ngạc nhiên và thỏa mãn, đây chỉ là nhà đầu tư dựa vào quan hệ để chen chân vào thôi, ấy vậy mà lại cũng có thể trở thành một điểm sáng của bộ phim, như vậy thì sao ông ta không vui được cơ chứ, chỉ là không biết diễn xuất thế nào đây…

Hừm, có Ninh Tịch dẫn dắt thì chắc là không có vấn đề gì đâu!

"Ninh Tịch, chuẩn bị một chút đi, sắp bắt đầu rồi!" Quách Khải Thắng vẫn không yên tâm, còn cố ý kéo Ninh Tịch qua dặn dò một lượt, bảo cô chiếu cố vị "diễn viên mới" này một chút.

Ninh Tịch máy móc gật đầu.

Tất cả đã chuẩn bị xong, cảnh quay bắt đầu.

Cảnh này vô cùng đơn giản, gần đây nữ chính qua lại khá thân thiết với nam chính, bị phụ thân nữ chính phát hiện ra nên nổi trận lôi đình.

"3, 2, 1—— bắt đầu!"

Trong đại điện u ám, một người đàn ông yêu dị tuấn lãng đang lười biếng ngả người trên ghế tựa, hai bên tay cầm của chiếc ghế được chạm trổ thành hai con cự mãng, bàn tay trắng nõn thon thon của gã khoát lên đầu con rắn, một khung cảnh đẹp đến quỷ dị đập vào mắt người xem.

Vân Tứ Thiên vừa mới nghe thủ hạ báo lại tình hình gần đây của con gái Vân Hoàng, vốn cảnh này nên diễn thành giận tím mặt, nhưng vẻ mặt Vân Thâm lúc này lại nhẹ nhàng như gió bay, không có bất cứ phản ứng gì.

Quách Khải Thắng khẽ cau mày, nhưng vẫn không hô cắt mà tiếp tục theo dõi.

Lúc này, một tràng bước chân vọng tới từ ngoài điện, Ninh Tịch mặc bộ đồ đỏ như lửa xuất hiện.
 

Hoa Tử

Sưu tầm
Tham gia
24/9/19
Bài viết
6,297
Điểm cảm xúc
605
Điểm
113
Chương 1404: Thật muốn giết cha
Trông thấy người tới, gã đàn ông ngồi trên đại điện tà tà híp mắt lại, trông hệt như một con dã thú đang nghỉ ngơi, lười biếng nói: "Cuối cùng cũng cam lòng trở về?"

Ninh Tịch gạt áo "xoạt" một tiếng, nửa quỳ hành lễ, sau đó thấp đầu cung kính gọi:

Một giây...

Hai giây...

Ba giây...

Ninh Tịch cúi gằm xuống, cái tiếng "phụ thân" kẹt cứng trong cổ, làm thế nào cũng không nói nổi thành lời.

"Cắt!" Cuối cùng, Quách Khải Thắng thấy tình hình không ổn, bèn kêu dừng.

"Xin lỗi, là tôi thất thần." Ninh Tịch day day trán.

"Không sao không sao ha ha, làm lại một lần nữa!" Quách Khải Thắng có hơi ngoài ý muốn, không ngờ người NG đầu tiên lại là Ninh Tịch.

Chẳng lẽ Ninh Tịch cố ý NG để cho cái vị có thân phận tôn quý kia bớt áp lực đi à?

Trên đại điện, ánh mắt của ngươi đàn ông tóc trắng rơi xuống người cô gái đang đứng trong góc cố lấy lại tinh thần kia, đôi đồng tử của anh ta chợt lóe lên sự vui vẻ.

cảnh quay nhanh chóng bắt đầu lại lần nữa.

Vân Tứ Thiên: "Cuối cùng cũng cam lòng trở về?"

Lúc này đây, Ninh Tịch cúi gằm đầu đi thẳng vào, sau đó quỳ xuống hành lễ luôn, không thèm nhìn tên khốn trên điện nữa, để tránh không mô miệng nổi.

Chiêu này quả nhiên có ích, Ninh Tịch cúi gằm mặt đang muốn mở miệng thì người ngồi trên đột nhiên đánh gãy hành động của cô: "Ngẩng đầu lên, nhìn vi phụ!"

Ninh Tịch:"..."

Đệt! Tên này tự ý sửa kịch bản!!!

Nhưng, Quách Khải Thắng cũng không hô dừng vì thê Ninh Tịch vẫn phải tiếp tục, vì phim truyền hình không khắt khe như phim điện ảnh nên quá trình diễn có thay đổi nho nhỏ cũng là chuyện bình thường.

Ninh Tịch bị ép ngẩng đầu, nhìn về phía khuôn mặt khiến cô chỉ muốn xông lên giết mà bi phẫn kẹt lời lần nữa...

"Phì..." Bên cạnh lập tức vang lên tiếng cười nhạo của Mạnh Thi Ý: "Đạo diễn, đây là diễn viên ông gọi là chuyên nghiệp đấy à, diễn viên tiềm lực cho dù diễn cùng tôi cũng sẽ không khiến tôi thất vọng? Tốt xấu gì cũng coi như là diễn viên hạng A, cũng chỉ hơi sửa kịch bản chút thôi vậy mà chả có lấy chút khả năng ứng phó gì cả, người như vậy mà cũng xứng với hai chữ diễn viên trong mắt ông à?"

Vẻ mặt Quách Khải Thắng đầy xấu hổ, chính ông cũng đang không hiểu ra làm sao, đây là tình huống chưa từng có, rốt cuộc Ninh Tịch bị làm sao thê này?

Chỉ là một lời kịch đơn giản đến mức không thể đơn giản hơn, vậy mà cô lại NG những hai lần, đúng là quái lạ quá.

Nhân viên chung quanh cũng đang xì xào bàn tán.

"Quả nhiên phái thần tượng không thể so với phái thực lực được!"

"Mấy bình hoa dựa vào mặt đều thế hết ấy mà! có cái gì lạ đâu chứ!"

"Trong phim xem thì còn được không ngờ lúc quay thật trình độ lại nát thế này, chắc là phim trước cũng phải NG vô số lần đấy nhỉ?"

Cách đó không xa, Giang Mục Dã cũng kinh ngạc chẳng kém gì Quách Khải Thắng cả.

Người có thể ảnh hưởng Ninh Tịch đến mức này... từ trước tới giờ anh ta cũng chỉ thấy có một mình Lục Đình Kiêu mà thôi...

Lần trước lúc Ninh Tịch diễn cảnh hôn với anh bị NG là vì có mặt Lục Đình Kiêu ở đó, ông bạn trai cũ này của Ninh Tịch cũng có sức ảnh hưởng lớn như vậy cơ à?

Cùng lúc đó, Mạc Thần Tu vẫn đang âm thầm quan sát thì thấy theo như biểu hiện của Ninh Tịch xem ra tên Vân Thầm mới xuất hiện này dường như cũng có điểm đáng nghi...

Mẹ kiếp, rốt cuộc bạn trai của cô ta là ai? Ai cũng đáng nghi là sao?

"Vân tổng, thật xin lỗi, thật là ngại quá, nhất định là Ninh Tịch thấy ngài nên kích động quá!" Quách Khải Thắng vội vàng bước qua xin lỗi vân Thâm.

Còn Vân Thâm thì lại chẳng có chút tức giận nào, ngược lại vẻ mặt còn rất hiền hòa, trông có vẻ đang rất vui vẻ nhìn nhìn Ninh Tịch rồi nói: "Không có gì đáng ngại cả!

Đạo diễn, nghỉ 10 phút đi, để tôi nói đôi câu với Tiểu Tịch giúp cô ấy luyện thêm chút nữa!"
 

Hoa Tử

Sưu tầm
Tham gia
24/9/19
Bài viết
6,297
Điểm cảm xúc
605
Điểm
113
Chương 1405: bà đây sẽ thêm thạch tín cho anh
Ninh Tịch nghe vậy thì suýt bị cái vẻ đạo mạo của Vân Thâm làm cho tức đến nỗi hộc máu.

Mà Vân Thâm cũng thật sự nghiêm chỉnh cầm kịch bản chạy tới tìm cô thật.

Ninh Tịch mắt đầy sát khí cố đè giọng thấp xuống: "Tên họ Vân kia! Rốt cuộc là anh muốn thế nào hả?"

Vân Thâm chống cằm nhìn cô: "Bánh quy của tôi đâu?"

Ninh Tịch trợn mắt: "Rốt cuộc phải làm thê nào thì anh mới bằng lòng rời khỏi đoàn làm phim?"

Vân Thâm nghe vậy thì tỏ vẻ trầm ngâm suy tư, còn Ninh Tịch thì khẩn trương chờ câu trả lời của gã.

Tên này ngâm hơn nửa ngày, cuối cùng mới lên tiếng: "À... Tôi thích ăn ngọt một chút, cho nên cho thêm đường vào nhé!"

Ninh Tịch dùng hết tất cả lý trí mà mình có mới khắc chế xúc động muốn tóm lấy cổ gã mà xiết chết gã.

Bà đây sẽ thêm thạch tín cho anh!

Cách chỗ Vân Thâm và Ninh Tịch không xa, Mạnh Thi Ý nhìn thấy cảnh này thì lập tức nghĩ tới cái gi: "Con khốn kia, không phải là nó cố ý giả vờ NG để lôi kéo làm quen với anh vân đấy chứ!"

Trợ lý đứng bên cũng cạnh ghé miệng vào phụ họa: "Có vẻ là thế đấy, cơ mà diễn xuất của cô ta chả cần giả vờ cũng đã chẳng ra làm sao rồi! Mấy hôm nay diễn đều có ra gì đâu, đúng là chẳng so nổi với cái móng tay của chị! Thật chẳng hiểu sao mấy đạo diễn đã hợp tác vdi cô ta đều khen không dứt lời! Xem chừng là... có chuyện gì mờ ám rồi... em thấy ngay cả vân tổng hình như cũng bị cô ả câu hồn mất rồi..."

Nghe đến đó, Mạnh Thi Ý không nhịn nổi nữa lập tức sải bước qua chỗ hai người kia.

Kết quả là gặp tình trạng giống hệt vừa rồi, còn chưa kịp tới gần đã bị hai vệ sĩ mặt lạnh đứng cách đó không xa ngăn lại.

"Láo xược, các anh có biết tôi là ai không hả?" Mạnh Thi Ý ngoài mạnh trong yếu trợn lườm lườm hai người.

Hai vệ sĩ y như hai người máy, không có bất cứ tình cảm cảm xúc gì vẫn đứng sừng sững ngăn Mạnh Thi Ý lại.

"Các người... Được... Được lắm!" Trên mặt Mạnh Thi Ý hiện lên vẻ ác độc, quay người bỏ đi.

10 phút sau, cảnh quay lại tiếp tục bắt đầu.

Lúc này đây, Ninh Tịch phải lôi chiêu thôi miên mà bác sĩ Smith từng dạy ra thì mới có thể khiến mình hoàn thành cảnh diễn được.

Chỉ là một cảnh diễn ngắn thôi mà còn mệt hơn cả mấy cảnh đấu võ kịch liệt mà cô đã từng đóng.

Nhưng bi kịch này cũng chỉ vừa mới bắt đầu thôi, bởi vì bảo bối của cô cũng sắp gia nhập đoàn làm phim rồi...

Ninh Tịch đang kéo cái thân tàn mệt như chó chết về nhà thì chuông điện thoại lại vang lên.

Màn hình hiển thị Trang vinh Quang gọi đến, dãy số này là lần trước tên nhóc kia sống chết đòi lưu vào.

Thấy điện thoại của Trang Vinh Quang, Ninh Tịch có hơi ngạc nhiên, dường như không ngờ thằng nhóc này sẽ gọi điện cho cô: "Alo?"

"Alo, chị Tịch! Xong việc chưa thế? Qua đây chơi với em đi?" Bên kia điện thoại là giọng nói kích động của Trang Vinh Quang.

"Chơi cái gì?"

"Đương nhiên là bắn súng rồi! vẫn chỗ cũ nhé, qua nhanh qua nhanh! So vối em một chút! Em bây giờ trâu lắm! Có cảm giác sắp vượt quá chị rồi ha ha ha..."

Giọng nói nhiệt tình hưng phấn của cậu thiếu niên ở đầu dây bên kia cũng xóa đi phần nào cảm xúc bi ai của Ninh Tịch, lại nghĩ quả thật dạo này cô bị dày vò quá, thư giãn một chút cũng được, vì vậy liền đồng ý: "Chàng trai trẻ, cậu đã yêu cầu bị hành hạ, vậy thì chị sẽ đây thỏa mãn cậu! Chờ đó! Tới liền!"

Cùng lúc đó, Bạch Kim Đê cung.

Trong thư phòng của mình, Lục cảnh Lễ đang đau đầu phân tích để loại trừ các đối tượng hiềm nghi từ tư liệu năm năm trước.
 

Hoa Tử

Sưu tầm
Tham gia
24/9/19
Bài viết
6,297
Điểm cảm xúc
605
Điểm
113
Chương 1406: Chính là tên cầm thú chúng ta cần tìm
Tối hôm đó, Ninh Tịch tìm đến gian phòng mà Tô Diễn hẹn cô là 713, nhưng dường như sau đó lại ngoài ý muốn mà vào phải một gian phòng khác. Tuy không gặp hai gẵ trai bao mà Ninh Tuyết Lạc đã sắp xếp từ trước nhưng lại gặp một tên còn súc sinh cầm thú hơn hai gã trai bao kia.

Nếu là trai bao, chĩ cần bọn họ làm xong chuyện thì tốt xấu cũng sẽ không khiến con gái người ta mang thai, nhưng cái gã đàn ông kia lại chẳng dùng biện pháp gì, chỉ biết ăn xong rồi bỏ chạy, ngay cả cái bóng cũng chẳng thấy đâu.

Sau đó, cuối cùng anh cũng điều tra được đêm đó Ninh Tịch đã vào căn phòng đối diện 713 là phòng 718.

Thấm Viên là một quán bar cao cấp, các phòng đều cần phải được đặt trước, hơn nữa còn có ghi chép tường tận, thê nên chỉ cần điều tra một chút là có thể biết người trong 718 hôm đó là ai.

Nhưng chuyện nào có dễ dàng như thế.

Quả nhiên, sau khi điều tra Lục cảnh Lễ phát hiện ghi chép vể người ở phòng 718 hôm đó đã bị xóa mất không tra ra bất kì dấu vết gì để lại.

Mấy ngày kê tiếp đó, Lục cảnh Lễ bắt đầu dồn hết sức đi thăm dò xem rốt cuộc người trong phòng 718 hôm đó là ai.

Kết quả, tra ngày tra đêm còn tìm cao thủ máy tính để khôi phục dữ liệu bị xóa năm đó nhưng cũng chẳng thu hoạch được gì.

Mắt thấy thời gian một tuần đã hết, Lục cảnh Lễ chỉ có thể ôm đôi mắt gấu mèo đi tìm Lục Đình Kiêu báo cáo tiến độ điều tra.

Lục cảnh Lằ còn chẳng buồn thay đồ, cứ mặc cái áo ngủ mấy ngày không thay rồi lê dép đi trong nhà lóc cóc chạy đi tìm anh trai.

"Anh! Em xin lỗi hu hu hu! Đã nói trong vòng bảy ngày nhất định sẽ bắt được tên cầm thú kia cho anh! Kết quả là tên kia gian xảo quá! Chẳng để lại chút dấu vết gì, chẳng trách Tiểu Tịch điều tra tận năm năm mà chẳng tra được gì! Chắc chắn tên này không phải nhất thời ác ý mà là kẻ phạm tội thành thói! Chắc chắn là một tên ác ma háo sắc!"

Lục Cảnh Lễ ôm một chồng tài liệu nghẹn ngào rơi lệ lên án, khuôn mặt tuấn tú kiêu ngạo giờ này y như anh chàng thư sinh đáng thương bị nữ quỷ hút cạn sinh lực.

Nhìn xem dáng vẻ sứt đầu mẻ trán này của Lục cảnh Lễ, Lục Đình Kiêu có chút kinh ngạc, điều tra tin tức là lĩnh vực mà Lục cảnh Lễ am hiểu nhất, huống chi anh cũng đã tạo điều kiện thuận tiện nhất cho rồi, vậy mà mất tới bảy ngày cũng không điều tra ra nổi gã đàn ông đêm đó là ai?

"Điều tra đến chỗ nào." Ngồi trước bàn làm việc lạnh lẽo, Lục Đình Kiêu lạnh lùng hỏi.

Lục cảnh Lễ vội đặt chồng tài liệu xuống trước mặt Lục Đình Kiêu: "Em đã khoanh vùng đối tượng rồi nhưng vẫn không điều tra ra nổi tên đó là ai! Hệ thống bảo mật của Thấm Viên vô cùng tân tiến, cho dù có là hacker siêu đẳng thì cũng không thể yên lặng xóa hết dấu vết, không khôi phục nổi thế này."

Ánh mắt Lục Đình Kiêu nhanh chóng quét qua ngày tháng cùng với số phòng.

Vừa thấy rõ ngày và số phòng kia, khuôn mặt lạnh băng trước nay không đổi vì bất cứ cái gì của Lục Đình Kiêu đột nhiên biến đổi.

Vì Lục cảnh Lễ kích động quá nên nhất thời không chú ý, vẫn còn đang mải lải nhải: "Bây giờ em có thể chắc chắn tối đó Ninh Tịch vào phòng 718 và chắc chắn người trong phòng 718 là tên cầm thú mà chúng ta cần tìm, chỉ là không biết hắn ta là ai... anh... anh có nghe em nói không vậy?"
 
Trạng thái
Không mở trả lời sau này.
Top