Trạng thái
Không mở trả lời sau này.
[Ngôn tình] Chọc Tức Vợ Yêu - Mua Một Tặng Một - Quẫn Quẫn Hữu Yêu
Tham gia
13/4/19
Bài viết
887
Điểm cảm xúc
1,279
Điểm
93
Lục Đình Kiêu không ngừng đánh giá người phụ nữ ở trên giường bệnh, tựa hồ muốn xem biểu tình trên mặt cô là thật hay giả.

Một lúc lâu sau, đại khái là cuối cùng cũng tin cô không phải biết thân phận của Tiểu Bảo từ trước, nên lạnh lùng mở miệng: "Yêu cầu của cô?"

"Hả, yêu cầu gì?" Ninh Tịch không hiểu mấy từ không đầu không đuôi này có ý gì.

"Ý của anh tôi là cảm ơn cô đã cứu Tiểu Bảo, cho nên muốn đền ơn!" Lục Đình Kiêu làm một bộ như vừa gặp phải đại vận.

Ninh Tịch nghe xong liền nhanh chóng tiêu hóa thông tin, rồi lập tức mở miệng nói: "Kì thực thì mấy người không cần phải cảm tạ tôi, đúng là tôi đã cứu Tiểu Bảo nhưng nó cũng đã cứu tôi, nếu nó không đi ra ngoài gọi người tới, e là lúc này tôi vẫn còn bị nhốt ở đấy, cho nên coi như thanh toán xong, không ai nợ ai."

Tuy cô gặp may cứu được Tiểu thái tử, nhưng cô nào dám tranh công. Càng là kẻ có tiền thì chứng nghi bóng nghi gió thì càng lợi hại, huống hồ là thế gia siêu cấp giàu có như Lục thị, không nghi ngờ cô tự biên tự diễn ra nhằm mưu đồ gì gì đó đã phải thắp hương cảm tạ ông trời rồi. Cứ nhìn ánh mắt phòng bị như gặp cướp của Lục Đình Kiêu khi nãy là biết.

Để tránh hậu họa về sau, tốt nhất là phủi sạch mọi quan hệ.

Ninh Tịch tự cho rằng câu trả lời này chắc sẽ không có vấn đề gì, nhưng sắc mặt Lục Đình Kiêu lại chẳng có gì gọi là dễ nhìn, khiến cô bị dọa cho sợ mất mật.

Cô không nói gì sai mà? Sắc mặt đáng sợ như thế là ý gì?

"Anh Hai, anh đừng có tỏ ra đáng sợ như thế, người không biết còn tưởng là đang báo thù chứ chẳng phải là báo ân đâu!"

Lục Cảnh Lễ không nỡ nhìn thấy mỹ nhân bị kinh sợ nên lên tiếng giải vây, sau đó lại ân cần nói với Ninh Tịch: "Anh tôi không thích nợ nần với ai bao giờ, cô muốn gì cứ nói! Đừng khách khí!"

Còn có vụ ép buộc người ta phải đề yêu cầu nữa sao?

Khóe miệng Ninh Tịch khẽ méo một chút: "Không phải là tôi khách khí, tôi quả thật là không cần thật mà, tôi nói thật đó, không tin mấy người có thể tra...."

"Không cần." Lục Đình Kiêu lời ít mà ý nhiều, trên mặt đã bắt đầu lộ vẻ thiếu kiên nhẫn.

Lục Cảnh Lễ mở miệng: "Trong kho hàng có carmera, là do Tiểu Bảo tự mình chạy vào, còn về phần cô, quản lý quán bar cũng thừa nhận là do cô ta nhốt cô vào trong đó. Cho nên, cô không cần phải lo lắng, chúng tôi không có ý nghi ngờ cô, cô đã cứu Tiểu Bảo thế nên…. tốt nhất là đề yêu cầu đi!"

Ok, lòng vòng một hồi vẫn quay lại chuyện này.

Ninh Tịch cuối cùng không còn cách nào khác đành mở miệng dưới ánh mắt đáng sợ của Lục Đình Kiêu: "Nếu không.... mấy người đưa tiền cho tôi đi?"

Kẻ có tiền không phải đều thích phương thức báo đáp nhanh gọn này sao?

Dựa theo tính cách của Lục Đình Kiêu, hẳn là thích dùng tiền để giải quyết vấn đề đi!

Nếu cô không lấy tiền e là họ lại nghi cô còn có ý đồ khác, không lấy tiền chẳng lẽ lấy người?

Khi Ninh Tịch cho đây là yêu cầu thích hợp nhất thì sắc mặt Lục Đình Kiêu lại càng thêm khó coi.

Ninh Tịch khóc hết nước mắt, sao lại câm như hến thế kia, có cái gì thì nói ra không phải tốt sao, chẳng lẽ nói vài câu lại tốn sức đến thế sao (ToT).

Lục Cảnh Lễ sờ sờ mũi phiên dịch: "Anh tôi thấy trả tiền thì có vẻ vũ nhục cô quá."

Ninh Tịch gào thét ở trong lòng: Không sao hết, hãy vũ nhục tôi đi!!!

Thân phận của Lục gia rất đặc thù, cô thật không biết nêu yêu cầu cái gì cho thích hợp, ngay tại lúc cục diện lâm vào bế tắc, Lục Đình Kiêu lên tiếng:

"Lấy tôi."

Ninh Tịch ngây người, rồi ngay sau đó ho sù sù như sắp chết đến nơi, sợ tí thì sặc nước miếng mà chết: "Khụ khụ khụ.... Ngài nói cái gì?"

Cố gắng kiềm chế lại cơn ho, cô lập tức quay đầu nhìn Lục Cảnh Lễ: Nhị thiếu, cầu phiên dịch!!!

Nhưng mà, không chỉ Ninh Tịch mà Lục Cảnh Lễ cũng bị sợ đến ngu người: "Anh, ý anh là gì? Em không dịch được?"

Lúc này, Ninh Tịch đột nhiên thông minh đột xuất, run rẩy nói: "Không lẽ là bởi vì tôi cứu con ngài, nên ngài quyết định lấy thân báo đáo?"

Lục Đình Kiêu vuốt vuốt cằm, suy tư một hồi rồi gật đầu: "Có thể cho là vậy."
 
Tham gia
13/4/19
Bài viết
887
Điểm cảm xúc
1,279
Điểm
93
Ninh Tịch lấy một loại tâm tình vô cùng không biết nói thế nào nhìn gương mặt lạnh băng không biểu cảm của người đàn ông trước mặt, vô lực đỡ trán: "Bác sĩ... Bác sĩ đâu rồi? Tôi thấy hình như tôi bị ngã hỏng đầu rồi, xuất hiện cả ảo giác rồi..."

Lục Cảnh Lễ vẻ mặt vô tội nói: "Chẳng lẽ tôi không ngã cũng hỏng đầu ư?"

Vào giờ phút này, Ninh Tịch có lấy tâm lý mạnh mẽ sau khi bị hành hạ đến trăm ngàn lần ra cũng không cách nào tiếp nhận nổi sự thật trước mắt.

Cô chỉ cứu một bánh bao nhỏ, bánh bao lớn liền muốn lấy thân báo đáp?

Nếu đây là người khác thì cũng được, chỉ cần hơi đẹp trai một chút thôi cũng coi như là diễm ngộ đi.

Nhưng người này là Lục Đình Kiêu, Lục Đình Kiêu đấy!

Bàn về ngoại hình thì dáng dấp của cô cũng không tệ, nhưng Lục Đình Kiêu là người như thế nào, có loại mĩ nữ nào anh ta chưa thấy qua sao.

Nếu là vừa ý cô thì cô cũng không thấy đáng sợ như vậy, Lục Đình Kiêu vừa ý với nhan sắc của cô, muốn cùng cô vui đùa một chút cũng còn có thể chấp nhận được, nhưng mà anh ta lại nói là "Lấy anh ta", đúng là sấm sét giữa trời quang. Mấu chốt là...

"Không phải ngài thích đàn ông sao?" Ninh Tịch thốt lên.

"Phốc ha ha ha..." Lục Cảnh Lễ cười nghiêng ngả.

Mặt Lục Đình Kiêu lập tức đen như đít nồi, trong nháy mắt cả phòng bệnh đã giăng đầy mây đen.

Qua một lúc lâu thì Lục Cảnh lễ rốt cuộc cũng nín cười: "Nếu anh tôi thích đàn ông vậy thì Tiểu Bảo chui ra ở đâu?"

"Ơ, đẻ thuê? Hoặc thụ tinh nhân tạo?"

"Nếu anh ấy thích đàn ông thì tại sao lại phải lấy thân báo đáp!"

"Che giấu tính hướng thật?"

"Ha ha ha ha ha....., anh, em không giúp anh được..."

"Tôi còn nghe đồn... hai người là một đôi mà..." Ánh mắt tế nhị của Ninh Tịch quét tới quét lui giữa hai người.

"Khụ khụ khụ......" Lục Cảnh Lễ bị dọa đến sặc nước bọt: "Con mợ nó, khẩu vị nặng quá rồi! Mặc dù Tiểu gia đây xinh đẹp như hoa, trai gái đều ăn..."

Lúc này, người ở trung tâm cơn bão chậm rãi đứng lên, hai chân thon dài bước từng bước tới gần Ninh Tịch: "Cảnh Lễ, mang tiểu Bảo ra ngoài."

"Hả? Anh, anh muốn làm gì?"

Lục Đình Kiêu nhàn nhã xắn ống tay áo lên: "Chứng minh một chút cho Ninh tiểu thư về tính hướng của anh."

Ánh mắt anh ta lúc này giống như là muốn đem Ninh Tịch cắt ra từng khúc rồi nuốt vào bụng vậy. Ninh Tịch bị dọa ngã lăn xuống giường, thiếu chút nữa chui luôn vào gầm giường.

"Ngài Lục, chuyện này không liên quan gì đến tôi cả, mọi người đều đồn như thế mà! Oan có đầu nợ có chủ! Còn nữa ngài không cần báo đáp tôi cái gì cả, nếu ngài nhất định, nhất định phải muốn tôi để ra yêu cầu, tôi... tôi muốn ngài đừng lại đây, đấy chính là yêu cầu của tôi... A, xin lỗi, chút nữa tôi có việc vô cùng quan trọng, phải đi trước! Có duyên sẽ gặp lại ~~!"

Ninh Tịch nói thật nhanh rồi co giò chạy thẳng ra ngoài.

Kết quả, vừa mới chạy không được mấy bước đã nghe thấy giọng nói lạnh lùng của Lục Đình Kiêu vang lên từ đằng sau, "Tôi cho cô đi?"

Ninh Tịch bị dọa đến nỗi chân run lên lập cập.

Tới số rồi!

Sau mấy giây, Ninh Tịch cảm tưởng như sẽ bị ánh mắt của Lục Đình Kiêu giết chết thì anh ta đưa cho cô một tờ giấy với một cái bút: "Phiền cô Ninh lưu lại cho Tiểu Bảo vài dòng, để tránh nó tỉnh lại không thấy cô sẽ lo lắng."

Chỉ... chỉ như thế?

Đây chính là sống sót sau tai nạn!

"Được được, không thành vấn đề! Bảo tôi viết một vạn chữ cũng không vấn đề gì!" Ninh Tịch thở phào nhẹ nhõm, cầm bút lên xoẹt xoẹt viết.

Viết xong còn sợ sẽ phát sinh cái gì bèn vội vàng chạy như điên.

Nhìn bóng lưng vội vội vàng rời đi của cô gái kia, ánh mắt người đàn ông trở nên thâm trầm hơn, giống như thợ săn đã ngắm được con mồi ưng ý.

Sau khi Ninh Tịch rời đi, Lục Cảnh Lễ lập tức bay đến bên cạnh: "Anh, em đang nằm mơ sao? Anh vừa ý Ninh Tịch sao? Ba mươi hai năm, anh không thích một cô gái nào, ngay cả em trai của anh cũng nghi ngờ anh là cong..."

Chữ "cong" vừa mới ra đã lập tức bị ông anh ruột chặn họng: "Im miệng."

"Ặc." Lục Cảnh Lễ nghẹn.

Một bụng đầy bát quái mà không cho hỏi thật sự là muốn ông đây nghẹn chết đấy à!
 
Tham gia
13/4/19
Bài viết
887
Điểm cảm xúc
1,279
Điểm
93
Vì đang là giờ cao điểm nên các con đường đều kẹt xe nghiêm trọng, lúc Ninh Tịch chạy đến buổi thử vai thì đã muộn.

Thường Lị với Ninh Tuyết Lạc mặt mũi hớn hở đi ra từ trong tòa nhà tổ chức buổi thử vai, bên cạnh là một đám người xúm vào chúc mừng.

Nhìn thấy Ninh Tịch đầu đầy mồ hôi chạy tới, ánh mắt Ninh Tuyết Lạc vẫn tràn đầy khinh bỉ giống như năm xưa.

Thấy Ninh Tuyết Lạc làm vẻ cao cao tại thượng không ai bì nổi ngồi lên xe rời đi thì Ninh Tịch không trở về mà đi thật nhanh vào trong tòa nhà.

Bây giờ cũng không tính là muộn.

Chạy được nửa đường thì nhìn thấy một đoàn người đang trò chuyện vui vẻ, đây chính là nhóm giám khảo của buổi thử vai cho bộ phim Thiên Hạ.

"Thật xin lỗi, tôi đến trễ!" Ninh Tịch cúi người thật thấp.

Các giám khảo nhìn Ninh Tịch đột nhiên cản đường thì trố mắt nhìn nhau, có vẻ có chút không vui.

Không ai thích người tới muộn cả.

Phó đạo diễn xị mặt: "Buổi thử vai đã kết thúc, lúc này cô mới chạy tới thì có ích gì? Người trẻ tuổi bây giờ càng ngày chả ra sao!"

"Tôi không đến thử vai nữ chính!" Ninh Tịch nói.

"Hả? Không tới thử vai nữ chính vậy cô tới thử vai nào?" Biên kịch hứng thú nói.

"Tôi đến thử vai nữ thứ, Mạnh Trường Ca! Theo tôi biết thì lần thử vai trước các ngài chưa chọn được người thích hợp!" Vừa dứt lời, Ninh Tịch ngẩng đầu lên.

Trong nháy mắt, hiện trường im lặng ít nhất năm giây, phó đạo diễn mới vừa rồi còn không vui giờ lập tức nhìn thẳng cô.

Phó đạo diễn chỉ thấy cô gái trước mặt mặt mũi sắc nét, tóc đen dài tới eo, trên người mặc một chiếc váy đỏ thẫm. Nhưng sắc màu chói mắt như thế lại không lấn át được vẻ đẹp của cô, trái lại còn trở thành phông nền cho cô thêm nổi bật.

Cô chỉ lẳng lặng đứng đó nhưng tựa như đang đứng giữa khu rừng mờ sương, giống như một con linh hồ đã tu hành cả ngàn năm, đôi mắt câu hồn khiến người ta không chú ý sẽ vô tình rơi vào vô hạn xuân sắc, tuy đạo hạnh sâu nhưng dường như chưa bao giờ lây dính phàm trần, trong đôi mắt là một mảnh trong suốt...

"Cô tên là gì?" Chờ đến lúc đạo diễn Quách Khải Thắng lên tiếng thì mấy giám khảo khác mới tỉnh lại, tựa như vừa mới chìm vào một giấc mộng ngắn ngủi.

"Ninh Tịch."

Đạo diễn Quách với phó đạo diễn, biên kịch và nhà sản xuất bàn nhau một chút, sau đó nói: "Có chút ấn tượng, là nghệ sĩ của Tinh Huy đúng không? Cô về chuẩn bị một chút, vai nữ thứ thuộc về cô! Khi nào quay sẽ báo cho cô."

"Cám ơn đạo diễn, tôi nhất định sẽ chuẩn bị thật tốt!" Ninh Tích cùi người cảm ơn.

Đúng thế, ngay từ đầu, mục tiêu của Ninh Tịch đã là vai nữ phụ.

Vì nhân vật này mà cô đã nghiên cứu suốt ba tháng, cố gắng tìm hiểu cảm giác và khí chất của Mạnh Trường Ca, cố gắng đạt tới mức chỉ cần liếc mắt một cái cũng khiến các giám khảo động tâm.

Mặc dù có chút trúc trắc nhưng vẫn ổn, cô đã thành công...

Sau khi Ninh Tịch rời đi, đạo diễn Quách liên tục cảm thán: "Đây đúng là đi mòn gót giày thì không tìm được, đến lúc tìm ra thì lại chẳng phí công! Cô bé này mặc dù kí hợp đồng với Tinh Huy nhưng lý lịch quá nát, như thế mà tới thử vai nữ chính thì tôi không để mắt tới đâu, không ngờ lại đẹp hơn trong hình nhiều!"

Biên kịch Diệp Linh Lung cũng không nén nổi kích động: "Quan trọng nhất vẫn là khí chất, ánh mắt của cô bé ấy vừa nãy thật quá chuẩn, tuy Mạnh Trường Ca là yêu nữ hại nước nhưng trước đó thì vẫn là một nữ tướng quân hào khí ngút trời, nàng ta có thể quyến rũ nhưng không thể dung tục, thậm chí còn phải có phần ngây thơ với thoát tục. Mấy người trước đến thử vai đều diễn thành hoa khôi thanh lâu, thật tức chết tôi mà!"

"Ha ha ha, đừng giận đừng giận, chẳng phải là chọn được Trường Ca cho cô rồi sao!"

...

Cùng lúc đó tại bệnh viện nhân dân số một thành phố B.

Bánh bao nhỏ ở phòng bệnh VIP đang khiến một đám người lo sốt vó.

Đứa bé co rúc trên bệ cửa sổ, tâm tình kích động lạ thường, lạc giọng gào khóc, bất kể bác sĩ, y tá nói thế nào cũng không dỗ xuống được.

Lục Cảnh Lễ dùng toàn tâm toàn ý dỗ cậu cháu trai bảo bối nhưng biết làm sao được, người ta căn bản không cần ông chú ruột này.

Không có cách nào khác, Lục Cảnh Lễ đành gọi điện thoại cho Lục Đình Kiêu mới bị công ty gọi đi, bảo anh quay lại.
 
Tham gia
13/4/19
Bài viết
887
Điểm cảm xúc
1,279
Điểm
93
nh bao nhỏ nổi giận

"Anh, anh tới rồi, đang yên đang lành tự dưng Tiểu Bảo lại khóc quấy."

"Sao lại thế này? "Lục Đình Kiêu trầm giọng hỏi.

"Em cũng không biết, nó tỉnh lại rồi chạy khắp nơi tìm ai đó, em hỏi nó có phải muốn tìm Ninh Tịch không, rồi bảo nó không cần tìm, cô xinh đẹp đã đi rồi. Vừa dứt lời thì nó liền khóc như cha chết mẹ chết. Xem ra Tiểu Bảo hình như rất thích Ninh Tịch, vừa nghe cô ấy đã đi rồi thì khóc thành như thế!"

Hơn nữa đã rất lâu rồi Tiểu Bảo chưa hề có cảm xúc mãnh liệt đến thế.

Nghe xong, Lục Đình Kiêu đi thẳng tới chỗ con trai.

Tiểu Bảo phát hiện Lục Đình Kiêu tới gần thì lập tức cảnh giác rụt về sau, ánh mắt đầy vẻ đề phòng cùng xa lánh, ngay cả cha ruột cũng không nhận.

Đến cách con trai ba bước chân thì Lục Đình Kiêu dừng lại, bình tĩnh nói: "Chú Hai nói cô đã đi rồi không phải là ý như con nghĩ, cô ấy không có bất cứ một vấn đề gì, đã xuất viện về nhà rồi, không phải đã qua đời như bà ngoại con, mãi mãi không trở lại, hiểu chưa?"

Đại khái cũng chỉ có lúc đối diện với con trai thì Lục Đình Kiêu mới có kiên nhẫn nói dài như vậy.

Lục Cảnh Lễ nghẹn họng trố mắt: "Có nhầm hay không! Em mới nói "đi" mà nó nghĩ nhiều đến thế?"

Thật ra là do Tiểu Bảo chính mắt nhìn thấy Ninh Tịch bị ngã xuống nên đã bị dọa sẵn, dưới tình huống tâm trạng không ổn định thì hiểu nhầm lời của Lục Cảnh Lễ cũng không phải không thể.

Nghe xong Lục Đình Kiêu giải thích, Tiểu Bảo tạm thời không khóc nữa nhưng vẫn vùi đầu rúc vào bên bệ cửa sổ, không chịu nhúc nhích.

Vì vậy Lục Đình Kiêu móc ra một tờ giấy: "Cô ấy để lại cho con, muốn xem không?"

Thân thể Tiểu Bảo cứng lại, sau đó giống như được bật công tắc vậy, trong nháy mắt ngẩng đầu lên, giơ hai tay cánh tay ngắn ngắn nhỏ nhỏ, tỏ ý muốn ba ba bế.

Lục Cảnh Lễ: "..."

Các bác sĩ và y tá: "..."

Nguyên một phòng toàn người bị hành hạ đến chết đi sống lại, kết quả chỉ cần một tờ giấy đã giải quyết xong?

Lúc nãy Lục Cảnh Lễ còn nghĩ Lục Đình Kiêu đúng là rảnh quá mới muốn Ninh Tịch để lại một tờ giấy, nhưng hiện thực đã chứng minh anh trai anh quá thần.

Lục Đình Kiêu ôm con trai ngồi trên ghế salon, sau đó đưa tờ giấy cho cậu nhóc.

Tiểu Bảo vội vàng nhận lấy, nhóc biết chữ từ lâu rồi, có thể tự đọc được.

[ Cục cưng, cám ơn con cứu cô, con rất giỏi đó nha, chụt chụt chụt <3 ~~~ ]

Tiểu Bảo nhìn chữ trên tờ giấy, còn có hình trái tim ở phía cuối thì đôi mắt sáng rực, khuôn mặt nhỏ nhắn còn có chút đỏ ửng, mặc dù đã cố gắng mím môi nhưng vẫn không nhịn được cong lên, thân hình nhỏ bé càng thêm đáng yêu.

Vẻ mặt Lục Cảnh Lễ y như gặp quỷ: "Wtf, em hoa mắt đúng không anh? Tiểu Bảo cười kìa! Em nhớ Tiểu Bảo lâu lắm rồi không cười! Rốt cuộc Ninh Tịch viết cái gì thế?"

Lục Cảnh Lễ định nhìn lén nhưng Tiểu Bảo lập tức giấu đi như giấu vàng.

Nhưng mà Lục Cảnh Lễ nhanh mắt đã đọc được rồi, chỉ là một lời nhắn bình thường thôi mà, có thể Tiểu Bảo vui như vậy sao? Ninh Tịch này đúng là không đơn giản!

Lục Đình Kiêu im lặng nhìn con trai, ánh mắt rất dịu dàng.

Tiểu Bảo đã tình lại nên Lục Đình Kiêu ôm bé về nhà, hơn nữa còn gác hết mọi chuyện ở công ty lại ở nhà cùng với bé.

....

Buổi tối, tại căn hộ số 8 khu căn hộ cao cấp Platinum Palace Jindi (Bạch Kim Đế Cung.)

Một lớn một nhỏ ngồi đối diện diện nhau trên bàn ăn, sắc mặt ai cũng lạnh như tảng băng, chẳng ai chịu thua kém ai.

Lục Đình Kiêu: "Ăn cơm."

Tiểu Bảo bịt tai làm ngơ.

Lục Đình Kiêu: "Ba nói lần cuối cùng."

Tiểu Bảo vẫn không thèm nhúc nhích một chút nào.

Lục Đình Kiêu: "Con nghĩ cái loại uy hiếp ngây thơ như tuyệt thực này có tác dụng với ba?"

Tiểu Bảo giống như vị sư già đang ngồi thiền, hoàn toàn chìm đắm vào thế giới riêng, không có nửa điểm phản ứng với thế giới bên ngoài.

Hai cha con tiếp tục giằng co.

Một giờ sau.

Lục Đình Kiêu gọi điện cho Lục Cảnh Lễ: "Gửi địa chỉ của Ninh Tịch cho anh."

Được rồi, thực tế chứng minh, tuyệt thực vẫn có hiệu quả.

Hiệu suất làm việc của Lục Cảnh Lễ rất nhanh, ngay lập tức đã gửi tin nhắn địa chỉ của Ninh Tịch tới cho anh, phía sau còn khuyến mại thêm một mớ tin bát quái, tất nhiên Lục Đình Kiêu không thèm nhìn.

Không cần Lục Đình Kiêu mở miệng, Tiểu Bảo vừa thấy ba ba cầm áo khoác với chìa khóa xe lên đã lập tức lẽo đẽo chạy theo.

Lục Đình Kiêu liếc nhìn đứa con trai đang chạy theo bên chân, bất đắc dĩ cúi người bế lên: "Không có lần sau."
 
Tham gia
13/4/19
Bài viết
887
Điểm cảm xúc
1,279
Điểm
93
Ninh Tịch trở về từ buổi thử vai, việc đầu tiên là ngủ bù một giấc sau đó chạy ra siêu thị mua đồ nấu lẩu, đồ ăn kèm và bia nữa.

Trận đầu toàn thắng, tự nấu một nồi lẩu coi như là chúc mừng đi!

Ăn lẩu một mình...... cảnh giới tối cao của sự cô đơn............

Cũng may cô trước nay luôn lủi thủi một mình, lâu dần cũng thành thói quen.

Mới vừa chuẩn bị xong nước lẩu với đồ ăn thì nghe thấy tiếng gõ cửa.

Lúc này ai lại tới vậy?

Ninh Tịch hiếu kì mở cửa ra, sau đó liền ngây người.

Ngoài cửa, Lục Đình Kiêu một thân âu phục nghiêm chỉnh, bên ngoài khoác thêm một cái áo đen dài, trong ngực đang bế bánh bao nhỏ, trong ngực bánh bánh nhỏ thì đang ôm một giỏ sặc sỡ đủ các loại trái cây.

Đây... đây là cái tổ hợp kì dị gì thế này?

"Lục tiên sinh?" Ninh Tịch nuốt ngụm nước miếng: "Sao ngài lại tới đây... muộn thế này rồi, có chuyện gì vậy?"

"Thăm bệnh."

Thăm bệnh?????

Trời tối còn tự mình chạy đến, thậm chí còn vác theo bánh bao nhỏ đến thăm bệnh?

Cô chỉ bị ngã một cú thôi mà, đùa cũng vui quá nha...

"Uh..., Ngài Lục khách khí quá, mời vào! Thật ngại quá, trong phòng hơi bừa bộn..." Ninh Tịch cũng không kịp suy nghĩ nhiều, thụ sủng nhược kinh mà nhanh chóng thu dọn phòng một chút, ném mấy cái lặt vặt trên ghế bành đi, quần áo bẩn cũng nhét vội xuống gầm giường...

"Hai người ngồi đi, uống chút gì không? Trà với sữa?" Ninh Tịch một bên bận rộn, một bên vắt óc nghĩ xem Lục Đình Kiêu tới đây làm gì, nhưng đáng tiếc, đạo hạnh của Lục Đình Kiêu đạo hạnh quá cao thâm, người trần mắt thịt như cô không nhìn ra.

"Được." Lục Đình Kiêu gật đầu, biểu cảm không khác gì khi nghe đám lính quèn dưới trướng báo cáo.

Ninh Tịch chỉ có thể ngoan ngoãn rót trà cho Lục Đình Kiêu, rồi rót sữa cho bánh bao nhỏ.

Tay chân Lục Đình Kiêu vốn rất dài, ngồi ở trên ghế salon càng làm khiến phòng khách thêm nhỏ hẹp.

Bánh bao nhỏ ngồi bên cạnh anh, hai cha con tướng mạo rất giống nhau, ngay cả biểu tình cũng y như đúc - Đều là dân mặt đơ. Hai người cũng không lên tiếng nói chuyện, bầu không khí nặng nề đến đáng sợ.

Ninh Tịch ngồi đối diện mà khóc không ra nước mắt. Hai người này tới đây để làm cái gì vậy?

Lúc này, trong nồi truyền tới tiếng nước sôi, trong không khí nhất thời tràn ngập mùi cay mê người.

Ninh Tịch vì phá vỡ sự im lặng này mà thuận miệng nói: "Thế... hai người đã ăn tối chưa? Tôi đang định ăn lẩu, có muốn ăn cùng không?"

Lục Đình Kiêu: "Được."

Bánh bao nhỏ gật gật đầu.

Ninh Tịch: "..."

Cô chỉ khách sáo một tí thôi mà hai người kia đồng ý ngay tắp lự là thế nào?

Một người là Đại tổng tài, một người là Tiểu thiếu gia, sơn hào hải vị nào mà chưa từng ăn qua, chạy tới nhà kẻ bình dân như cô ăn ké một nồi lẩu rẻ tiền?

Ninh Tịch cảm thấy bó tay toàn tập.

Nhưng lời đã nói ra ngoài thì chỉ có thể nhắm mắt mời hai người bọn họ lên bàn ăn, sắp thêm 2 bộ bát đũa.

"Tôi mua gia vị lẩu cay, hai người ăn được cay không?" Ninh Tịch không yên tâm hỏi lại.

Lục Đình Kiêu: "Được."

Bánh bao nhỏ gật gật đầu.

Được rồi......

Ninh Tịch đem đồ ăn kèm đã chuẩn bị xong bưng tới.

Lục Đình Kiêu không ăn được bao nhiêu, phần lớn thời gian là giúp hai người còn lại nhúng đồ ăn, trái lại bánh bao nhỏ với Ninh Tịch thật sự thích ăn cay, bị cay đến lè lưỡi cũng không chịu dừng.

Cuối cùng, ngay cả Ninh Tịch cũng có chút lo lắng: "Trẻ con mà ăn cay như thế hình như không tốt lắm?"

Nếu vị Tiểu thái tử này xảy ra chuyện gì ở chỗ cô thì sao cô có thể chịu trách nhiệm nổi đây.

"Không yếu ớt như thế." Lục Đình Kiêu lại không cho là đúng. Vì thế, Ninh Tịch cũng không tiện nói gì nữa.

"Buổi thử vai thế nào?" Lục Đình Kiêu bỗng dưng chủ động mở miệng nói chuyện.

Ninh Tịch ngẩn người một chút mới phản ứng được, nói: "Cũng coi như thuận lợi, cho nên hôm nay mới làm nồi lẩu coi như chúc mừng."

Lục Đình Kiêu nâng lon bia lên: "Chúc mừng."

Thật không ngờ lời chúc mừng đầu tiên nhận được lại là từ Lục Đình Kiêu....
 
Tham gia
13/4/19
Bài viết
887
Điểm cảm xúc
1,279
Điểm
93
Ngủ lại qua đêm

Ninh Tịch cầm lon bia nhẹ nhàng cụng với lon của Lục Đình Kiêu, lộ ra một nụ cười xuất phát từ nội tâm: "Cám ơn!"

Trong nháy mắt đó, Lục Đình Kiêu không hề phát hiện bản thân đang ngẩn người.

Ninh Tịch nói xong nhìn về phía Tiểu Bảo ngồi bên cạnh: "Lần này phải đặc biệt cảm ơn Tiểu Bảo nha, nếu không nhờ con thì cô đã không cách nào tới kịp buổi thử vai rồi, đến nào cục cưng, mời con một ly!"

Tiểu Bảo nhìn sữa trong tay mình, rồi lại nhìn bia của ba với Ninh Tịch, dường như có chút không muốn nhưng cuối cùng vẫn nâng cốc sữa của mình lên chạm một cái với Ninh Tịch, đem số sữa còn lại uống hết sạch.

Ninh Tịch bị bộ dáng nghiêm túc của bé chọc cho cười chảy nước mắt. Hóa ra thằng nhóc này còn biết cái gì gọi là "cảm tình càng thâm thì càng phải uống cạn"?

Giữa chừng, Lục Đình Kiêu có điện thoại nên đi ra ban công nghe máy.

Ninh Tịch lập tức tiến tới bên Tiểu Bảo, đem bia của cô đưa cho cậu nhóc: "Hì hì, muốn thử chứ gì? Nhanh nhanh nhanh, thừa lúc ba con không có ở đây làm một hớp nhỏ! Nhưng chỉ được uống một hớp thôi nhá!"

Ánh mắt Tiểu Bảo nghe thế liền sáng như sao, cúi đầu cẩn thận nhấp một hớp nhỏ.

Mặc dù cái vị này uống không ngon lắm, cơ mà nhóc thấy rất vui nha.

Chờ Lục Đình Kiêu nghe điện thoại xong trở lại thì Ninh Tịch đã ngồi ngay ngắn lại, làm như cái gì cũng chưa từng xảy ra.

Tiểu Bảo còn chuyện nghiệp hơn, bình tĩnh thong thả uống sữa bò, một chút khác thường đều không có.

Lục Đình Kiêu thoạt nhìn như không phát hiện ra cái gì, rất tự nhiên ngồi xuống, chẳng qua trong mắt có chút lạnh đi.

Sức chiến đấu của ba người không tệ, cô mua rất nhiều đồ nhưng đều sạch bách cả.

Ninh Tịch thấy trời cũng không còn sớm lắm, đang nghĩ xem có nên bảo hai cha con họ đi về hay không, đột nhiên chân trời lóe lên một tia chớp, tiếng sấm nổ ùng ùng vang lên, gió bắt đầu rít gào ngoài cửa sổ...

"Nghe dự báo thời tiết, thấy bảo tối nay trời sẽ mưa to lắm, còn có bão..."

Ninh Tịch nhìn bên ngoài cửa sổ đang mưa như trút nước, bánh bao nhỏ nhìn Ninh Tịch, Lục Đình Kiêu cũng nhìn Ninh Tịch...

Bị một lớn một nhỏ nhìn chằm chằm như thế, Ninh Tịch chỉ có thể mở miệng nói: "Đã trễ rồi, thời tiết lại xấu, nếu ngài đưa Tiểu Bảo trở về chỉ sợ có phần nguy hiểm, nếu không... hai người ngủ tạm ở nhà tôi một đêm?"

Theo phép lịch sự tối thiểu thì cô cũng nên làm bộ một chút, cô cảm thấy Lục Đình Kiêu chắc chắn sẽ không đồng ý.

Kết quả...

Lục Đình Kiêu: "Được."

Bánh bao nhỏ gật gật đầu.

Ôi đệch...

Lục Đình Kiêu này cũng quá dễ dãi đi!

Sao cô lại có ảo giác hai cha con bọn họ rất mong cô nói những lời này?

Chắc điên rồi!!!!

Cuối cùng, Lục Đình Kiêu với Tiểu Bảo cứ như vậy ngủ lại một đêm.

Căn hộ do công ty an bài này cũng không lớn, chỉ có một phòng ngủ với một phòng khách, thật sự là một vấn đề nan giải.

"Tôi ngủ phòng khách, ngài với Tiểu Bảo ngủ trong phòng tôi được chứ? Tôi đi đổi ga trải giường một chút..."

"Không cần, tôi ngủ phòng khách, cô với Tiểu Bảo ngủ trong phòng ngủ." Ngữ khí thể hiện rõ ý không cho cô từ chối.

Ninh Tịch cảm thấy thật tội lỗi, không những mời Lục đại tổng tài ăn lẩu giá rẻ thậm chí còn để anh ta ngủ phòng khách.

Nếu như tối nay chỉ có Lục Đình Kiêu thì dù trời đổ mưa đá cô cũng nhất quyết không cho anh ta ở lại, nhất là dưới tình huống ban sáng, nhưng lúc này lại có thêm một bánh bao nhỏ.

Thời tiết như thế này mà để anh ta ôm một đứa nhỏ đi về thì đúng là rất nguy hiểm, hơn nữa có thêm một đứa bé cũng không bị tính là cô nam quả nữ đúng không?

Ninh Tịch chỉ có thể cam chịu số phận: "Để tôi tìm xem có quần áo cho hai người thay không..."

Lục tung một trận thế mà thật sự tìm được nha!!!!!
 
Tham gia
13/4/19
Bài viết
887
Điểm cảm xúc
1,279
Điểm
93
Hồi trước đi làm thêm, ở xưởng có tặng một bộ đồ ngủ pikachu dành cho trẻ em, cô tiện tay nhét bừa vào tủ, may mà Tiểu Bảo mặc vừa.

Lục Đình Kiêu thì dễ xử lí hơn, em trai cô còn mấy bộ quần áo để lại chỗ cô.

Sau khi nhận lại cha mẹ đẻ, Ninh Tịch cảm thấy rất có lỗi với cha mẹ nuôi của mình, cô không còn mặt mũi nào để gặp lại họ nữa, thế nên rất ít khi liên lạc với bên đấy, chỉ thỉnh thoảng qua lại với em trai Đường Nặc của cô.

Tìm được quần áo xong, Ninh Tịch lại vào phòng lấy cho Lục Đình Kiêu một bộ chăn gối mới.

Ghế sofa ở phòng khách không lớn, chả đủ để đôi chân dài của Lục Đình Kiêu gác chân, cô đành phải chuyển một cái ghế dài tới để nối thêm ra.

Tiểu Bảo lại khiến người khác rất yên tâm, thằng bé biết tự tắm, tự mặc quần áo đáng yêu vào, sau đó cũng tự giác nằm lên giường.

Ninh Tịch tắm xong mặc một bộ đồ ngủ trông khá là bảo thủ, sau khi chắc chắn bản thân không có chỗ nào kì kì nữa mới đi ra ngoài.

"Vậy... ngài Lục, tôi đi ngủ trước đây, nếu có chuyện gì cần thì cứ gọi tôi nhé."

"Ừm." Thấy Ninh Tịch tắm rửa xong, Lục Đình Kiêu có hơi thất thần nhưng ngay sau đó ánh mắt anh lập tức tối lại.

Tóc cô được búi gọn gàng lại, mặc bộ đồ ngủ trông phổ biến nhất có thể, mặt không đánh phấn, làn da nõn nà còn đỏ ửng lên sau khi tắm.

Có thể nhìn ra Ninh Tịch đang muốn cố tránh né, bộ dạng của cô thật sự không có vấn đề gì cả.

Nhưng Lục Đình Kiêu khó có thể hình dung được tâm trạng của mình lúc này, vì anh phát hiện bộ phận nào đó phía dưới mình lại đang dần ngóc đầu lên.

.......

Sau khi Ninh Tịch vào phòng, bỗng thấy trên giường mình lại có thêm một vật nhỏ đáng yêu, cảm thấy rất kì diệu.

Từ tối qua tới giờ, có rất nhiều chuyện xảy ra ngoài dự đoán của cô.

"Mau ngủ đi." Cô nằm xuống cạnh bánh bao nhỏ, tắt đèn trần đi, chỉ để lại chiếc đèn ngủ đầu giường.

Bánh bao nhỏ chớp chớp mắt, chẳng thấy buồn ngủ chút nào.

Ninh Tịch lại bắt đầu đau đầu rồi đây.

Hình như lũ trẻ con trước khi ngủ đều phải kể chuyện để dỗ chúng thì phải....

Ninh Tịch bất lực nhún vai: "Cô không biết kể chuyện, hay cô hát một bài cho con nghe nhé?”

Bánh bao nhỏ gật đầu, vẻ mặt mong chờ cực kì.

Thế là Ninh Tịch vỗ vỗ nhẹ lên lưng bé, nhẹ cất tiếng hát:

"Tiết thu nửa ấm nửa lạnh

An tâm dựa trong lòng người

Lẳng lặng mà nhìn lưu quang bay vờn

Trong gió kia một, lại một phiến hồng diệp

Khiến lòng ta một mảnh êm đềm

Nửa tỉnh nửa say khắc ấy

Lại nhường mắt cười ngàn vạn

Để ta như mây giữa tuyết phiêu diêu

Dùng băng thanh khẽ khàng hôn lên mặt người

Mang theo một lớp, một lớp sóng triền miên

Lưu lại nhân gian bấy nhiêu tình ái

Đối mặt với phù sinh ngàn biến cố

......."


Ninh Tịch hát tới đây thì nghẹn lại, vì câu sau là "Cùng người hữu tình làm chuyện khoái hoạt. Đừng hỏi là kiếp hay là duyên."

*Bài hát: Lưu quang phi vũ, nhạc phim Thanh Xà Bạch Xà (1993) do Vương Tổ Hiền đóng.

Cái quái gì vậy, lời bài hát này hình như không hợp với trẻ nhỏ lắm thì phải?

Hay đổi bài khác đi...

"Khụ, đoạn sau cô quên mất hát thế nào rồi, để cô đổi bài khác nhé!"

Bánh bao nhỏ ngoan ngoãn gật đầu đồng ý.

Ninh Tịch vắt óc suy nghĩ đổi một bài khác có lời lẽ an toàn hơn:

"Trong đầm có một chú ếch con,

Lúc nó nhảy múa trông như có hoàng tử nhập vào người (-.-)(-.-)(-.-)

Ánh mắt cool ngầu không có con ếch nào có thể sánh bằng,

Rồi sẽ có một ngày nó sẽ được công chúa đánh thức,

Tin rằng kì tích luôn ở bên chúng ta,

Tự tin trưởng thành có bạn kề bên la la la la la la.....
."

Hát đủ ba lần bài chú ếch nhỏ nhảy múa, bên cạnh rốt cuộc cũng truyền tới hít thở đều đặn.

Nuôi trẻ thật đúng là không dễ dàng gì!

Bỗng cô thấy thật nể phục ông bố đơn thân Lục Đình Kiêu!

Cũng không biết rốt cuộc mẹ của bánh bao nhỏ là ai, tại sao đã sinh ra bánh bao nhỏ rồi mà vẫn không ở bên Lục Đình Kiêu?

Vì thân phận thấp kém nên Lục gia không chấp nhận sao?

Hay còn khúc mắc gì đó với Lục Đình Kiêu mà không thể để người khác biết?

Cứ miên man suy nghĩ như vậy, Ninh Tịch cũng dần dần chìm vào giấc mộng.

Ngủ tới nửa đêm, Ninh Tịch bị một tiếng vang trầm thấp từ phòng khách truyền tới làm tỉnh giấc.
 
Trạng thái
Không mở trả lời sau này.
Top