[Ngôn tình] Chọc Tức Vợ Yêu - Mua Một Tặng Một - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

Trạng thái
Không mở trả lời sau này.

Hoa Tử

Lặng lẽ dưới chiều mưa
Sưu tầm
Tham gia
24/9/19
Bài viết
5,883
Điểm cảm xúc
443
Điểm
83
Chương 1372: Trước khi chia tay thì làm một lần
"Ừ, xong rồi!" Ninh Tịch cố để giọng mình nghe thật bình thường: "Chẳng phải em đã nhắn với Lục cảnh Lễ bảo vỏi anh là em xong việc sẽ về tìm anh luôn sao? Sao anh còn chạy đường xa tới đây như này!"

"Vì để có thể gặp em sớm hơn một chút." Lục Đình Kiêu dường như chẳng phát hiện ra vẻ mặt khác thường của cô, anh bước qua giúp cô mở cửa xe.

Ninh Tịch hít sâu một hơi rồi máy móc ngồi vào trong xe.

Lục Đình Kiêu khởi động, chiếc xe chậm rãi lắc lư trên con làng chật hẹp...

Trong xe rất yên tĩnh, nhất thời chẳng ai nói câu gì.

Phía ngoài cửa sổ, quang cảnh quen thuộc của thôn quê nhanh rút lui về phía sau, giống như đã rời khỏi sinh mạng của cô...

Chiếc xe rời khỏi thôn nhỏ rồi tiến vào đường quốc lộ, con đường ngày càng rộng rãi. Chắc vì nơi đây khá xa xôi nên chẳng có bóng dáng chiếc xe nào trên đưòng.

Ngón tay thon dài của Lục Đình Kiêu đặt trên vô lăng, ánh mắt anh bình tĩnh hướng về phía trước. Đột nhiên có một bàn tay trắng nõn mềm mại vươn từ ghê phó lái sang dùng sức bẻ ngoặt vô lăng...

"Két!!!" Âm thanh chói tai của bánh xe ma sát xuống mặt đường vang lên, chiếc xe đột nhiên rẽ ngoặt từ bên làn đường trái đâm thẳng qua làn đường phải rồi cứ thê đâm thẳng xuống ruộng...

"Ninh Tịch!!!!!!"

Lục Đình Kiêu không đề phòng khiển Ninh Tịch thừa cơ làm ra hành động vô cùng nguy hiểm, khuôn mặt vốn bình lặng lúc này lại nổi bão ầm ầm, anh nghiêm nghị gầm lên.

Nhưng, ngay lập tức Ninh Tịch đã đè xuống nút điều chỉnh ghế ngồi của anh khiến anh bất ngỡ ngã người ra sau. Sự tức giận lạnh lùng trong mắt anh nhanh chóng được thay thê bằng hình ảnh phản chiếu của khuôn mặt cô cùng với cảm giác ấm áp mềm mại xâm lấn đôi môi...

Thân thể Ninh Tịch run lẩy bẩy đè lên người Lục Đình Kiêu, cố sức hôn lấy anh...

Lúc này, Lục Đình Kiêu làm gì còn nhớ nổi những thứ khác chứ, anh rủa thầm một tiếng rồi đua bàn tay to lớn ra sau gáy cô đè lại khiến nụ hôn càng thêm kịch liệt.

Ninh Tịch nghiêng người hôn lấy mọi nơi trên cơ thể Lục Đình Kiêu, từ những ngón tay lạnh như băng rồi lướt qua những sợi tóc, nụ hôn kéo dần xuống ngực rồi bụng...

"Cạch" một tiêng, thắt lưng của Lục Đình Kiêu được cởi ra.

Lục Đình Kiêu hít một hơi khí lạnh, da đầu anh lúc này đã tê dại, trong mắt cũng dâng lên sự tức giận cùng cực, anh giữ chặt cổ tay của cô lại...

Chết tiệt!

Cô gái đáng chết này!

Cô có ý gì? Rốt cuộc là cô muốn thế nào!!!

Trong khoảng thời gian qua lại với Ninh Tịch nên anh vẫn luôn chú ý mấy cái hot hot trên mạng để có cái mà nói chuyện với cô, cộng thêm việc Lục cảnh Lễ suốt ngày lải nhải bên tai.

Trong tình huống thế này thì trong đầu Lục Đình Kiêu lập tức hiện lên ba chữ: "Chịch lần cuối..."

Chẳng lẽ Ninh Tịch có ý này? Trước khi chia tay... thì làm một lần?

Đây là cái gì? Bồi thường?

Nghĩ đến đây thì trái tim Lục Đình Kiêu y như rơi vào hầm băng.

Ninh Tịch cúi đầu nhìn bàn tay của Lục Đình Kiêu đang siết lấy cổ tay mình, bởi vì anh quá tức giận nên gân xanh nổi hết lên...

Ninh Tịch bị anh cản lại không cho tiếp tục thì ngơ ngác quỳ trên người Lục Đình Kiêu, mãi một lúc lâu sau mới cưỡi khẽ một cái đầy giễu cợt: "A... Lục Đình Kiêu... thật ra thì anh không cần phải như thế đâu... em cũng chẳng phải loại con gái ngây thơ trong sáng gì... cũng chẳng phải lần đầu tiên..."

Lục Đình Kiêu nhìn bộ dạng chán ghét chính bản thân mình cùng ánh mắt buông xuôi của cô thì đau lòng nhưng cũng lại dâng lên sự tức giận chưa từng có: "Ninh Tịch! Em nghĩ tôi sẽ để ý mấy chuyện đó sao?"
 

Hoa Tử

Lặng lẽ dưới chiều mưa
Sưu tầm
Tham gia
24/9/19
Bài viết
5,883
Điểm cảm xúc
443
Điểm
83
Chương 1373: Là anh dụ dỗ em
Ninh Tịch ngẩng đầu lên lẳng lặng nhìn người đàn ông trước mắt, đôi mắt cô đen nhánh chẳng có chút ánh sáng nào: "Lục Đình Kiêu, chuyện em không phải lần đầu tiên... anh không để ý đúng không? Vậy thì... năm năm trước, nêu em mới có mười tám tuổi đã mất đi sự trinh trắng thì sao? Nếu như em mới mười tám tuổi đã mang thai con của một thằng đàn ông xa lạ, lại còn sinh ra nó... cho dù đứa bé đó đã chết thì sao!"

Nói xong Ninh Tịch dường như phát cuồng lên, cơ thể cô không kìm được mà run lên lẩy bẩy...

Tiếng gào đau đớn như tiếng kêu của con thú bị nhốt trong lồng của Ninh Tịch cứ quanh quẩn bên tai khiến Lục Đình Kiêu ngây ngẩn...

Vẻ mặt anh có chút kì dị... có chút giống như vẻ mặt vừa được cứu rỗi...

Lục Đình Kiêu dường như sợ sẽ quấy nhiễu đến cô nên vô cùng vô cùng nhẹ nhàng từ tốn hỏi: "Ninh Tịch... hôm trước em nói có chuyện muốn nói với anh... chính là chuyện này?"

Ninh Tịch gắt gao siết chặt nắm tay, giống như sức lực của cô bị rút sạch chỉ biết lặng im chờ đợi phán quyết cuối cùng: "Ừ!"

Cô vừa dứt lời thì trời đất bỗng đảo điên, lúc lấy lại phản ứng thì đã thấy Lục Đình Kiêu đảo khách thành chủ đè trên người minh.

Nụ hôn nóng bóng xen lẫn sự sung sướng như sống sót sau tại nạn ùn ùn kéo đến...

Nụ hôn mang theo tình yêu nồng nàn cháy bổng đặt lên trán cô rồi kéo xuống mũi, trượt qua gò má rồi tiến dần đến môi, sau đó lại tiếp tục đi xuống xương quai xanh xinh đẹp...

Mặc dù Lục Đình Kiêu không nói gì, nhưng qua nụ hôn này Ninh Tịch vẫn cảm nhận được tâm tình của anh...

Phản ứng của Lục Đình Kiêu... hình như không giống trong tưởng tượng của cô cho lắm...

Còn đang thất thần thì đột nhiên cô bị cắn một cái.

Ninh Tịch kêu lên một tiếng, ánh mắt ngân ngấn nước ấm ức nhìn Lục Đình Kiêu lên án.

Trong mắt Lục Đình Kiêu sục sôi lửa giận: "Anh hỏi em một lần nữa, hôm nay em hẹn gặp anh là để nói chuyện Ninh Tịch gật gật theo bản năng: "ừm!"

Vừa dứt lời lại bị hung hăn hôn thêm một trận nữa.

Sau một lúc khá lâu, Lục Đình Kiêu mới tạm coi là bỏ qua cho cô, anh hỏi lại một lần nữa để xác nhận: "Không có chuyện khác nữa đúng không?"

Ninh Tịch không dám nói "ừm" nữa mà mờ mịt hỏi: "Anh nghĩ... em muốn nói cái gì?"

Mặc dù lần này Ninh Tịch không nói "ừm" nhung chẳng hiểu sao sắc mặt Lục Đình Kiêu vẫn càng khó coi nhu thế, nụ hôn lần này còn hung hăng hơn lần trước, hoàn toàn giống như đang trừng phạt...

Nhiệt độ nóng bỏng chiếm lĩnh khắp buồng xe, không biết qua bao lâu Lục Đình Kiêu mới kết thúc nụ hôn nồng nàn này: "Ninh Tịch, trong mắt em anh là loại người lật lọng như thê sao? Ở trong lòng em thì tình cảm của anh dành cho em sẽ dễ dàng thay đổi lắm sao? Anh đã nói, anh không thể can dự vào quá khứ của em, thế nên em có làm chuyện gì tội ác tày tròi khiến cả thiên hạ không dung tha anh cũng không để ý! Em cho rằng những gì anh nói là đang lừa em sao?"

"Kẻ lừa đảo là chính em mà!!!" Ninh Tịch mất khống chể Lục Đình Kiêu ôm lấy cô gái sắp tan vỡ vào lòng thật chặt, nói nhấn từng chữ bên tai cô: "Ninh Tịch, em nghe cho rõ! Em không lừa anh bất cứ cái gì! Ngay từ đầu em đã cảnh báo anh rồi! Là anh dụ dỗ em, là anh trêu chọc em, là anh khiến em phải xé toạc miệng vết thương em luôn giấu kín ra trước mặt anh, vừa nẵy anh còn to tiếng với em nữa... là anh sai... đừng giận, anh cứ nghĩ rằng... nghĩ rằng em muốn chia tay anh..."

Nước mắt mà Ninh Tịch vẫn luôn kìm nén suốt tuần qua cứ thế im lặng rơi xuống, kể cả bóng ma đè nặng cô suốt năm năm qua cũng dần phai mờ...
 

Hoa Tử

Lặng lẽ dưới chiều mưa
Sưu tầm
Tham gia
24/9/19
Bài viết
5,883
Điểm cảm xúc
443
Điểm
83
Chương 1374: Người đàn ông xa lạ
Lục Đình Kiêu cẩn thận ôm cô vào lòng rồi vỗ về, nhưng trong mắt đã kết thành từng tầng sương lạnh.

Thật ra thì ngay từ khi bắt đầu tiếp xúc với Ninh Tịch, cộng thêm sự sợ hãi bài xích của cô với những hành động thân mật và cả sự chán ghét đàn ông của cô, Lục Đình Kiêu cũng đã mơ hồ đoán được trước đây có lẽ cô từng trải qua sự việc không hay.

Cho nên anh chưa bao giờ tự ý đi điều tra quá khứ của cô, cũng không hỏi nhiều. Nhất là những chuyện nam nữ thì càng thêm cẩn thận, cho dù có phải nín nhịn đến mức nào cũng không muốn làm cô sợ hãi...

Ninh Tịch giống như con thú nhỏ từng phải chịu vết thương trí mạng mà dẫn đến sự đề phòng đối với nhân loại vậy.

Lúc mới đầu chỉ dám lặng lẽ thò đầu ra, tiếp đó mới dè dặt bò ra ngoài tò mò nhìn anh, sau đó mới lấy hết can đảm thử thăm dò liếm liếm ngón tay, rồi nhảy lên đầu gối ngủ ngon lành, thậm chí còn to gan tới mức gây họa, làm bậy trước mặt anh...

Cô thăm dò từng chút một từng chút một, cho đến khi xác định được anh hoàn toàn vô hại, anh dịu dàng với cô thì cô mới tháo hết lớp giáp phòng ngự xuống. Nhưng, khi những cái gai nhọn lỉa chỉa xung quanh được thu lại thì lộ ra vết thương còn thảm thiết gấp trăm lần những gì anh nghĩ, cô đem chỗ yếu ớt nhất của mình mạnh mẽ xé toạc ra...

Cô đặt mình trước mặt anh giống như là hiến tế...

Lồng ngực Lục Đình Kiêu nghẹn cứng lại, anh cố gắng ôm chặt lấy Ninh Tịch, chỉ hận không thể đem cô nhập vào cốt tủy của mình.

Trừ sự cảm động cùng đau lòng ra, trong mắt anh còn lộ ra một tia sắc lạnh.

Như vậy xem ra những gì Ninh Tuyết Lạc nói đều là thật.

Ninh Tuyết Lạc cũng biết chuyện này, hơn nữa còn coi nó là lá bài tẩy để gây khó dễ cho Ninh Tịch.

Trừ cái này ra, Lục Đình Kiêu cũng phát hiện trong lời nói của Ninh Tịch dường như có quá nhiều điểm khả nghi.

Rõ ràng cô vừa nói tên kia là người đàn ông xa lạ...

Tại sao cô lại có quan hệ với một người đàn ông xa lạ? Nếu là bị ép buộc thì tại sao lúc phát hiện mình mang thai lại lưu lại đứa bé của người đàn ông kia?

"Có liên quan đến Ninh Tuyết Lạc sao?" Giọng điệu Lục Đình Kiêu cơ hồ đã chắc chắn.

Ninh Tịch cứ ngỡ cả đời này cô chẳng thể mở miệng nói về những chuyện năm xưa, trước đây cô đã từng được điều trị bởi bác sĩ có thuật thôi miên lợi hại nhất nhưng không thành công khiến cô mở lòng.

Nhưng, hiện giờ khi nghe được giọng nói trầm ấm của anh lại có thể khiến cô nói ra một cách tự nhiên: "Năm đó em vẫn coi Ninh Tuyết Lạc là chị em tốt, hoàn toàn không đề phòng cô ta! Càng không ngờ cô ta đã sớm lén lút qua lại với Tô Diễn sau lưng em! Vào ngày sinh nhật của Tô Diễn thì cô ta chuốc em... sau đó lại sắp xếp hai tên trai bao..."

Cánh tay Lục Đình Kiêu bỗng siết chặt lại: "Không muốn nói thì đừng nói!"

Ninh Tịch lắc đầu một cái rồi nói tiếp: "Cô ta bảo em vào số phòng đó tìm Tô Diễn, em tin cô ta... Cuối cũng giữa chừng có vài chuyện ngoài ý muốn... em vào sai phòng... trong căn phòng đó không có hai tên trai bao mà Ninh Tuyết Lạc đã sắp xếp... mà là một người đàn ông xa lạ... em không biết là ai..."

Đại khái là do nhớ lại chuyện khi ấy nên thân thể Ninh Tịch lại run lên.

"Ninh Tịch..."

"Lục Đình Kiêu, anh đừng nói gì hết, để em nói xong đi! Có một số việc nếu bây giờ em không nói thì em chẳng có dũng khí mở miệng lần thứ hai đâu!"

Ninh Tịch tiếp tục nói: "Sau khi vào phòng thì em dần mất ý thức, lúc ấy em chẳng biết cái gì, cũng chẳng biết mình bị Ninh Tuyết Lạc lừa lại càng không biết Tô Diễn đã phản bội em từ lâu..."

"Em chỉ biết sáng ngày hôm sau khi em tỉnh dậy thì người nằm cạnh em là Tô Diễn, cho nên em rất vô tư cho rằng người tối qua ở cùng em là Tô Diễn, mà gã ta cũng nói thế với em..."
 

Hoa Tử

Lặng lẽ dưới chiều mưa
Sưu tầm
Tham gia
24/9/19
Bài viết
5,883
Điểm cảm xúc
443
Điểm
83
Chương 1375: Người mà anh yêu nhất
Ninh Tịch cười nhạt một tiếng: "Chuyện sau đó chắc anh cũng đoán được, mang thai rồi thì em cứ nghĩ đứa bé kia là của Tô Diễn cho nên quyết tâm giữ lại! Lúc ấy Tô Diễn đi công tác nước ngoài cho tới khi cái thai được tám tháng thì gã ta mới quay về..."

"Sau khi về thì gã nói hết sự thật cho em biết... người hôm đó không phải là gã... đứa bé đó cũng không phải con gã... Gã vì biết chuyện Ninh Tuyết Lạc làm với em cho nên vì để giấu tội cho cô ta gã mới nói người đêm đó là gã..."

"Sau Ninh Tuyết Lạc lại nói ra hết tất cả sự thật thì em kích động chạy qua đường nên bị tai nạn, đứa bé... sinh quá non nên không sống được... xem ra đây là sự nhân từ duy nhất của ông trời đối với em..

Nếu không, em thật sự không biết nên đối mặt với đứa bé ấy như thế nào..."

Ninh Tịch nói một hơi hết tất cả mọi chuyện, những u buồn của năm đó cũng dần dần dâng lên trong lòng: "Anh... anh có biết cảm giác lúc đó của em như thế nào không... trời đất sụp đổ cũng chỉ đến vậy mà thôi..."

"Ninh Tuyết Lạc với Tô Diễn không biết rằng thực ra ngay từ đầu em đã nghi ngờ lời bọn họ nói, mặc dù trí nhớ của em hỗn loạn nhưng cảm giác thì chẳng bao giờ quên..."

"Người đàn ông xa lạ đó... vô cùng đáng sợ..."

"Em rất đau... rất đau..."

"Cảm giác như em sẽ chết vì sự đau đớn đó..."

"Sau hôm đó thì em sốt cao nguyên một tuần, nằm trên giường hơn một tháng mới khỏe lại! Cảm giác xấu hổ khi đi khám bác sĩ lúc đó em nhớ mãi đến tận bây giờ..."

"Điều giúp em chống đỡ vượt qua giai đoạn đó chỉ là ý nghĩ người hôm đó là Tô Diễn, em nghĩ cũng chẳng dám nghĩ nếu người kia không phải gã ta thì sẽ thế nào..."

"Cho nên, em vẫn luôn tự lừa gạt chính mình... cho đến khi không lừa được nữa... cho đến khi cái giá phải trả lớn hơn..."

Ninh Tịch dừng một chút rồi nói tiếp: "Sau đó em mắc chứng sợ hãi đàn ông, em cực kì chán ghét sự tiếp xúc với bất cứ gã đàn ông nào, lần đầu tiên của năm năm trước cũng là lần duy nhất của em..."

"Em đi khám bác sĩ tâm lý rất nhiều lần nhưng chẳng có bất cứ tác dụng gì, cơ mà sau đó em cũng chẳng thèm quan tâm nữa..."

Nghe Ninh Tịch kể xong tất cả, nhất là nhìn bộ dạng sợ hãi của cô khi nhắc tới gã đàn ông kia thì sự lạnh lẽo trong mắt Lục Đình Kiêu càng nhiều: "Gã đàn ông kia là ai?"

Ninh Tịch khẽ run lên một chút: "Không biết... em đã tra rất lâu... nhưng mà chẳng có bất kỳ đầu mối nào... cũng không xác định được đó có phải là do Ninh Tuyết Lạc sắp xếp hay không... giống như... người kia hoàn toàn không tồn tại trên thế giới này..."

Rốt cuộc cũng nói xong, Ninh Tịch mê mang ngơ ngác nhìn Lục Đình Kiêu: "Em nói xong rồi... đây là quá khứ của em..."

"Anh tốt như thế... tốt đến mức có lúc em chỉ ước... nếu anh xấu một tí... khốn nạn một tí thì tốt rồi..."

Lông mày Lục Đình Kiêu nhăn tít lại, nhìn chằm chằm vào Ninh Tịch rồi hung dữ nói: "Ninh Tịch, anh lại nói rõ ràng cho em biết, người tình trong mắt hóa Tây thi! Bởi vì em yêu anh cho nên mới thấy anh tốt! Lần đầu tiên của anh cũng là lần duy nhất, thậm chí... còn để lại một đứa bé, đây là vết nhơ trong cuộc đời mà anh không thể nào xóa đi được..."

"Nói bậy! Tiểu Bảo không phải vết nhơ!" Vẻ mặt ngơ ngác của Ninh Tịch lập tức biến mất, thay vào đó là bộ dạng nghiêm túc trừng mắt nhìn Lục Đình Kiêu.

Lục Đình Kiêu bất đắc dĩ bật cười: "Vậy thì đúng rồi, đối với anh mà nói thì mấy chuyện trong quá khứ của em cũng chẳng phải là vấn đề gì to tát, bất kể có chuyện gì thì nó cũng đã là quá khứ, nhờ nó mà em mới là em của hiện tại, là người mà anh yêu nhất."
 

Hoa Tử

Lặng lẽ dưới chiều mưa
Sưu tầm
Tham gia
24/9/19
Bài viết
5,883
Điểm cảm xúc
443
Điểm
83
Chương 1376: Cải xanh trong đất vàng
"Cám ơn." Lục Đình Kiêu nói xong liền cúi đầu hôn lên môi cô.

Ninh Tịch nghệt mặt ra chẳng hiểu gì: "Hả? cám ơn cái gì?"

Nhìn vẻ mặt ngây ngô của cô, sắc mặt Lục Đình Kiêu đen xì, anh cắn răng nói: "Cám ơn em đã nói mấy chuyện này, mà không phải là nói lời chia tay với anh! cảm ơn em... đẵ tha mạng!"

Khụ... tha mạng!!!

Ninh Tịch nghe xong thì sửng sốt: "Ô... thật ra thì vừa nãy em đã muốn hỏi, tại sao... anh lại nghĩ rằng em muốn chia tay với anh? cái ý này của anh cũng ngu quá... ấy!"

Thấy sắc mặt Lục Đình Kiêu không ổn, Ninh Tịch lập tức vòng vo nói: "Khụ khụ... ý em là, sao em có thể ngu thê chứ, tự dưng đi chia tay một người tốt như anh..."

Lục Đình Kiêu đen mặt nhéo mi tâm một cái, thật ra thì chính anh cũng cảm thấy mình ngu lắm, tự dưng bị Lục Cảnh Lễ kéo xuống hố.

Cho tới bây giờ Ninh Tịch mới hiểu tại sao thái độ lúc trước của Lục Đình Kiêu lại kì lạ như vậy, nhìn cô như thể đang nhìn một thằng bội tình bạc nghĩa, chỉ hận không thể nhào đến bóp chết cô. Đồng thời trong mắt anh cũng ẩn chưa nỗi sợ hãi và khẩn trương như thể đang sợ sẽ mất đi tất cả mọi thứ...

Anh thật sự sợ cô sẽ chia tay với anh sao?

Ninh Tịch nhớ lại thái độ gần đây của mình đối với Lục Đình Kiêu, không chỉ ưu tư bất thường mà còn liên tục trốn tránh anh, hết lần này tới lần khác đều nói có chuyện muốn nói rõ với anh...

Haizz, thật đúng là dễ khiến người ta hiểu lầm...

Bạch Kim Đê Cung.

Trong biệt thự, lẫn theo gió lạnh trong màn đêm là từng đợt tiếng hát thê thảm thê lương.

"Cải xanh trồng trong đất vàng, mới hai ba tuổi chẳng có mẹ ôm... đi theo cha cũng tốt nhưng lại chỉ sợ cha cưới mẹ kế mất thôi..."

"Cưới mẹ kế rồi ba năm rưỡi có thằng em trai, cái gì cũng giỏi hơn ta...

"Em trai được ăn mì còn ta thi chỉ uống canh, bưng bát lên mà lệ tràn khóe mi..."

Bánh bao nhỏ ngồi trên ghê salon trong phòng khách cực kì bất đắc dĩ nhéo mi tâm một cái rồi bò dậy bước về phía cửa.

"Bánh bao à, bánh bao số khổ của chú..." vừa thấy Tiểu Bảo, Lục cảnh Lễ lâp tức rưng rưng nước mắt ôm lấy nhóc.

Nhỡ sau khi Tiểu Tịch Tịch đi mà bánh bao lại biến thành dáng vẻ như trước kia thì thế làm sao đây.

Nếu lại không được ăn đồ ăn ngon như thê nữa thì phải làm sao bây giờ, thật muốn chết mà...

Tiểu Bảo thực sự hết cách, cậu nhóc chỉ có thể nghiêm khuôn mặt nhỏ nhắm của mình lại rồi đưa tay vỗ vỗ nhẹ ông chú đa sầu đa cảm này, an ủi tâm hồn bị thương của chú ấy...

Tiếng động cơ xe hơi tới gần, Lục cảnh Lễ lập tức dựng đứng lồ tai nhìn về phía phát ra tiếng động.

Sau đó anh thấy chiếc xe quen thuộc của anh Hai mình từ từ tiên vào cổng.

Trái tim Lục cảnh Lễ dâng đến tận cổ họng, anh thấy anh trai mình mỏ cửa xe rồi bưốc xuống, sau đó lại nhanh chóng đi vòng qua phía ghế phó lái rồi ôm một cô gái ra...

Lục cảnh lễ trợn to hai con mắt, chẳng lẽ anh Hai tức quá đánh ngất Tiểu Tịch Tịch luôn hả?

Cơ mà, xét từ giá trị vũ lực của Ninh Tịch thì điều này dường như không khả thi lắm?

Thấy ba mẹ đã về, bánh bao nhỏ thở phào nhẹ nhõm, nêu còn không về thì chú Hai sẽ vào viện thương điên mất thôi.

"Anh Hai... chuyện gì vậy... hai người..."

Lục Cảnh Lễ liên tục truy hỏi, cho đến tận lúc Lục Đình Kiêu ôm Ninh Tịch lên lầu rồi cẩn thận đặt cô lên giường.
 

Hoa Tử

Lặng lẽ dưới chiều mưa
Sưu tầm
Tham gia
24/9/19
Bài viết
5,883
Điểm cảm xúc
443
Điểm
83
Chương 1377: Bắt được tên cầm thú
Chắc chắn Ninh Tịch đã có chỗ ngủ ngon xong, Lục Đình Kiêu cúi người đặt lên môi cô một nụ hôn.

Suốt mấy ngày nay Ninh Tịch chẳng được ngon giấc đêm nào, sau khi nói rõ mọi chuyện với Lục Đình Kiêu, áp lực đều biết mất thì không nhịn được mà ngủ luôn trên đường về.

Đột nhiên, Ninh Tịch lại mơ mơ màng màng mở mắt ra nhìn người đàn ông dịu dàng trước mắt: "Ô... về nhà rồi à?"

"ừ." Lục Đình Kiêu gật đầu: "về nhà rồi.”

Ninh Tịch đưa hai tay ôm lấy cổ Lục Đình Kiêu: "Em... buồn ngủ..."

Lục Đình Kiêu: "Em ngủ tiếp đi."

Ninh Tịch lập tức nhíu mày lại: "Anh không ngủ lại với em sao?"

Suýt nữa thì Lục Đình Kiêu đồng ý với đề xuất của cô, anh ổn định tinh thần rồi mới nói: "Anh có chút chuyện cần xử lý, để Tiểu Bảo ngủ với em được không?"

Ninh Tịch lập tức ngoan ngoãn gật đầu một cái: "ừm."

"Tiểu Bảo, qua ngủ với mẹ con." Lục Đình Kiêu lập tức xoay người nói với con trai.

Mà bánh bao nhỏ thì chẳng cần Lục Đình Kiêu phải nói, nhóc đã sớm bỏ giầy trèo lên giường mẹ rồi: "Mẹ ơi, Tiểu Bảo ngủ cùng mẹ!"

Ninh Tịch ôm chầm lấy bánh bảo nhỏ thơm mềm hôn một cái, vô cùng thỏa mãn chìm sâu vào giấc ngủ.

Lục Đình Kiêu hôn vợ với con trai mỗi người một cái rồi mới ra khỏi phòng.

Lục Cảnh Lễ đứng một bên đã hoàn toàn chết não: "Này... em vẫn đang đứng đây đấy... ba người... có thể giải thích cho em chuyện gì đang xảy ra có được không hả?"

Còn nữa, cái cảm giác bị nhồi thức ăn cho cún quen thuộc này là thế nào?

Một nhà ba người cùng nhồi!

Hoàn toàn khác xa với tưởng tượng của anh.

Thu xếp ổn thỏa cho Ninh Tịch xong, Lục Đình Kiêu tỏ ý muôn Lục cảnh Lễ đi cùng tới thư phòng, tất nhiên là cậu chàng lại sung sướng bám theo rồi.

"Anh Hai, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Anh có chia tay với Tiểu Tịch Tịch không?"

Ánh mắt sắc lạnh như lưỡi đao của Lục Đình Kiêu bắn qua, Lục cảnh Lễ lập tức yếu ớt nuốt nước miếng: "Em đây là chính là thần toán* đó nha, chẳng lẽ lần này em đoán sai rồi?"

*Thần toán: chỉ những người bói giỏi, trăm phát trăm trúng.

Xét theo tình huống hôm nay thì rõ ràng cái danh thần toán này bị đập cho tan nát rồi...

"Chuyện lúc trước tra xét thê nào?" Lục Đình Kiêu hỏi.

Lục cảnh Lễ nhất thời không theo kịp: "Hả? Chuyện gì ạ?"

Lục Đình Kiêu: "Chuyện em nghe được từ miệng Ninh Tuyết Lạc."

Lục Cảnh Lễ vừa nghe thì sắc mặt có chút không tốt lắm: "Kết quả điều tra bước đầu thì... chuyện này là thật... năm đó Tiểu Tịch Tịch thật sự đã từng sinh ra một đứa bé tuy nó đã chết... còn cụ thể tình huống thê nào thì em vẫn lo lắng chuyện của anh với Tiểu Tịch Tịch nên chưa điều tra..."

Lục Đình Kiêu: "Đi tra đi, càng cặn kẽ càng tốt."

Lục Cảnh Lễ nghe vậy thì nổi lòng nghi ngờ, trước đây thái độ của anh Hai rõ rành rành là chẳng thèm quan tâm, nhưng mà mới đi thành phố c có một chuyên đã lại đích thân dặn anh phải điều tra cặn kẽ?

Đôi mắt Lục cảnh Lễ chuyển chuyển, chỉ số thông minh cuối cùng cũng login rồi: "Hì... anh Hai... anh đừng nói với em... Tiểu Tịch Tịch hẹn anh ra... là để nói chuyện này...?"

Lục Đình Kiêu không nói gì, coi như là đúng là như thế.

Lục Cảnh Lễ khóc ra máu: "Có lầm hay không vậy... chỉ vì chuyện này thôi?"

Thê này chẳng phải anh ta tự mình dọa mình à?

Bi thương thật lâu, Lục cảnh lễ mới bình tĩnh lại được, được rồi được rồi, chỉ cần không chia tay là được rồi, cái danh thần toán muốn đập thì cứ đập đi!

Lục Cảnh Lễ đột nhiên thấy rất bội phục Tiểu Bảo, thằng nhóc này nhất định là trụ cột của gia đình, cứ nhìn phong thái ung dung bình tĩnh kia thì biết!

Sau đó Lục Đình Kiêu với Lục cảnh Lễ trao đổi một ít tin tức.

Lục Cảnh Lễ nghe xong thì cực kì tức giận: "Mẹ kiếp! Rốt cuộc là thằng nào vô sỉ như thê! Nhất định là thằng cầm thú! Anh yên tâm đi, em nhất định tóm cổ tên cầm thú đó về!"
 

Hoa Tử

Lặng lẽ dưới chiều mưa
Sưu tầm
Tham gia
24/9/19
Bài viết
5,883
Điểm cảm xúc
443
Điểm
83
Chương 1378: Tất cả đều đứng về phía em
Căn nhà nhỏ trong nào đó trong khu bình dân.

Ninh Thiên Tâm vẻ mặt bất đắc dĩ ngồi thừ người trên ghế salon.

Những ngày qua cô vẫn luôn tìm bệnh viện làm phẫu thuật, nhưng mà hình như phía Mạc gia đã động tay động chần nên mấy cái bệnh viện cô tìm đến đều lấy lí do cơ thể cô không đủ điều kiện phẫu thuật để từ chối, hoặc là nói phải xếp số đến tận nửa tháng sau.

Đang muốn tìm biện pháp khác thì cha mẹ Mạc Lăng Thiên đã tìm tới cửa.

Ninh Thiên Tâm thấy hai vợ chồng trung niên khí chất không tầm thường ngoài cửa nhà mình thì rất ngạc nhiên: "Hai vị là..."

"Cháu chính là Thiên Tâm đi, hai bác là ba mẹ của Lăng Thiên! Thực xin lỗi cháu vì hai bác tới đây đột ngột thế này! Chúng ta có thể vào nhà rồi nói chuyện không?" Khang Thục Huệ vừa nói chuyện vừa đánh giá Ninh Thiên Tâm.

Bà ta thấy cô mặc bộ đồ ở nhà đơn giản, không trang điểm cầu kì nhất thời hảo cảm lại tăng lên không ít.

Quả nhiên em gái bà nói không sai, cô bé này không giống mấy người đàn bà trước đây.

"Ồ, tất nhiên rồi, mời hai bác vào ạ." Dù thê nào Ninh Thiên Tâm cũng chẳng thể để hai vị trưởng bối đích thân tới đây rồi lại còn bị nhốt bên ngoài.

Đè xuống nỗi bất an trong lòng, Ninh Thiên Tầm rót trà cho hai người họ.

"Cháu không ở cùng với ngưồi nhà sao?" Mạc Kiến Chương quan sát căn nhà rồi thuận miệng hỏi một câu.

"Lên đại học thì cháu dọn ra ngoài ỗ ạ."

"Bây giờ vẫn đang đi học sao?"

"Đang học lên thạc sỹ ạ."

Mạc Kiến chương hài lòng gật đầu một cái, hóa ra vẫn còn là sinh viên, cũng khó trách tại sao vẫn còn đơn thuần như vậy.

"Bác có thể gọi cháu là Thiên Tâm không?" Giọng điệu Khang Thục Huệ dịu dàng đến lạ.

Ninh Thiên Tâm gật đầu: "Bác cứ tự nhiên ạ."

"Haizz, Thiên Tâm này! Mục đích tới đây của hai bác chắc cháu cũng rõ rồi! Hiện giờ trong bụng cháu đang mang giọt máu của Mạc gia cho nên kiểu gì thì kiểu hai bác sẽ bắt Lăng Thiên chịu trách nhiệm! vậy nên cháu không cần lo lắng! Đừng nên xúc động nhé, đừng làm gì tổn thương đến đứa bé này! Hai bác nhất định đứng về phía cháu!"

Khang Thục Huệ cố gắng nhất mạnh chữ "đừng làm gì tổn thương đến đứa bé", hiển nhiên bà đã biết chuyện gần đây Ninh Thiên Tâm liên tục tìm bệnh viện phá thai.

Ninh Thiên Tâm nghe vậy thì vẻ mặt có chút gượng gạo, cô cân nhắc chọn lòi một lúc rồi nói: "Hai bác... chuyện này cháu với Lăng Thiên đã bàn bạc xong cách giải quyết rồi ạ..."

"Kết quả bàn bạc của hai đứa là bỏ đứa bé? Sinh mạng con người mà hai đứa cứ coi như trò đùa thế à? Quá hồ đồ rồi!!!" Mạc Kiến Chương không nhịn được mà tức giận nói.

Khang Thục Huệ trợn mắt trừng ông chồng một cái: "Chẳng phải là lỗi của con trai ông sao, ông quát cái gì mà quát! Con bé sợ thì phải làm thế nào?"

Giọng của Mạc Kiến Chương nhất thời giảm xuống mấy tông: "Tôi... tôi có quát đâu! Tôi đang mắng cái thằng nhóc kia đấy chứ!"

Khang Thục Huệ vỗ nhẹ mu bàn tay của Ninh Thiên Tâm: "Thấy chưa? Dì với chú đều đứng về phía cháu đó! Cháu chẳng cần sợ cái gì!"

Cùng lúc đó, trong phòng VIP của một quán bar nào đó.

Mạc Lăng Thiên đã tụ tập một đám bạn ăn chơi liên tục ba ngày ba đêm, người lúc nào cũng trong trạng thái mơ mơ màng màng.

"Mạc thiếu bị làm sao đó..." Người không biết chuyện nhanh chóng thăm dò người bên cạnh.

Người biết rõ chân tướng lập tức bô bô cái miệng: "Cậu không biết sao? Dạo này Mạc thiêu đang bị ép cưới đó! Trong giới đang đồn ầm lên đó!"

"Bị ép cưới? Chuyện này cũng bình thường mà? Chẳng phải Mạc thiếu vẫn luôn bị người nhà ép cưới sao?"

"Lần này không giống đâu! Lần này là xảy ra mạng người đó!"
 
Trạng thái
Không mở trả lời sau này.
Top