Trạng thái
Không mở trả lời sau này.
[Ngôn tình] Chọc Tức Vợ Yêu - Mua Một Tặng Một - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

Hoa Tử

Sưu tầm
Tham gia
24/9/19
Bài viết
6,286
Điểm cảm xúc
594
Điểm
113
Chương 1358: Muốn nhào vào lòng ngực của anh yêu
Ninh Tịch nhìn chằm chằm vào hai ngày trống trên lịch trình, nhìn mãi một lúc lâu.

Cuối cùng vẫn nhịn không được gửi cho Lục Đình Kiêu một cái tin nhắn: [ Anh yêu, cuối tuần hẹn hò nhé!]

Nếu có thể, cô hy vọng thời gian nghỉ có thể dài hơn một chút, cái cô lo lắng nhất là nhỡ đâu mà xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn khiến cô mất khống chế sẽ ảnh hưởng đến công việc. Nhưng, phim mới sắp quay rồi nên chỉ có thể nhanh chóng đem chuyện này giải quyết trước khi bấm máy. Cứ kéo dài mãi thì cô cũng chẳng có biện pháp tập trung làm những việc khác.

Tin nhắn gửi đi chưa được bao lâu, Lục Đình Kiêu đã lập tức gọi điện qua: "Đã nhận được tin nhắn, anh sẽ sắp xếp."

"Được, vậy cứ quyết định thế đi!" Ninh Tịch vui sướng trả lời lại, nhưng trên thực tế, khi nghe được giọng của Lục Đình Kiêu thì cô lại định đánh trống thu quân, giọng nói ấm áp của anh khiến cô muốn trốn tránh rồi quên đi.

"Em xong việc chưa? Anh vừa mới họp xong, anh qua tìm em nhé?" Lục Đình Kiêu hỏi.

Trái tim Ninh Tịch run lên một cái: "Hả... đừng... em... em vẫn chưa xong việc đâu, có thể tới khuya mới xong..."

"Ồ, vậy à, đừng làm mình mệt mỏi quá, bận xong thì nhanh chóng nghỉ ngơi đi."

"Ừ ừ, em cúp máy đây, muah ~~~" Ninh Tịch cúp máy mà vẻ mặt như thể vừa trút bỏ được gánh nặng.

Hazz, mới chỉ nghe giọng của Lục Đình Kiêu thôi mà đã dao động thế này rồi, nếu mà thấy người thật thì quyết tâm của cô sẽ bị ném tới rãnh biển Mariana quá!

Không được, trước cuối tuần cô phải làm sao cho lòng dạ mình trở nên sắt đá mới được, nhất định phải tranh thủ thời cơ nói hết toàn bộ.

...

Ngày hôm sau, mới sáng sớm Ninh Tịch vừa thức dậy liền chạy tới tập đoàn Lục thị.

Vừa mới đậu xe xong đã thấy một chiếc xe Maybach quen thuộc đang đậu lại ở phía đối diện, cửa kính nhanh chóng hạ xuống lộ ra khuôn mặt hưng phấn của Lục Cảnh Lễ: "Ai cha cha, Tiểu Tịch Tịch, khéo quá nha! Chị tới..."

Lời còn chưa dứt, Ninh Tịch đã chạy biến không thấy bóng dáng.

"Ớ..." Lục Cảnh Lễ gãi đầu một cái, vẻ mặt mê mang nhìn anh trai mình: "Tiểu Tịch Tịch không thấy chúng ta à? Không đúng nha! Rõ ràng là trông thấy mà! Mắt đối mắt luôn... nhưng sao vừa thấy chúng ta lại chạy nhanh hơn thỏ thế nhỉ... xung quanh cũng chẳng có ai khác mà..."

Lục Đình Kiêu nhìn hướng Ninh Tịch chạy đi, mi tâm bằng phẳng bỗng nhăn lại một chút, thật không dễ để phát hiện.

...

Trong thang máy.

Ninh Tịch vỗ ngực thở hồng hộc như thể vừa sống sót sau tai nạn.

Nguy hiểm quá nguy hiểm quá...

Thanh mana* mà cô tích góp cả đêm suýt nữa thì bay sạch luôn.

*Thanh mana: ngôn ngữ game, chỉ năng lượng dùng cho chiêu thức khi đánh nhau.

Hu hu hu... trời ơi! Thật muốn chạy ngay tới lao vào lòng ngực anh yêu quá đi ~

Không được, phải nhịn xuống! Cô không muốn phải kiếm cớ che dấu anh bất cứ chuyện gì nữa, cho dù hậu quả sau khi nói có khi chính cô cũng không thể tiếp nhận nổi...

Đi vào phòng truyền thông, Ninh Tịch là người đầu tiên đến...

"Anh Tịch tới rồi, anh tới sớm quá!" Diệp Dĩnh nhiệt tình chào hỏi.

"Trưởng phòng Diệp, xin chào! Ồ, mọi người chưa tới à? Vậy tôi chợp mắt một chút được không?"

"Tất nhiên là được! Công việc gần đây của anh Tịch bận rộn lắm à? Đừng quá sức nhé! Anh cứ nghỉ ngơi đi, không sao đâu! Nhưng người khác thì xem chừng còn phải chờ một lúc nữa mới đến! Họ đến tôi sẽ gọi anh!" Diệp Dĩnh nói.

"Cám ơn!"

Ninh Tịch nói xong thì thừa lúc người khác còn chưa tới ngồi dựa lưng vào ghế salon nghỉ ngơi một chút.

Tối qua cô mất ngủ cả đêm chỉ vì cảm giác nhộn nhạo điên cuồng vẫn đang giằng xé trong cơ thể.

Phương pháp "giải tỏa" của cô trước đây đều là tìm tới các loại vận động mạo hiểm đến rợn người hoặc là những nhiệm vụ nguy hiểm đến tính mạng...

Rất nhanh, những người khác cũng lục tục kéo đến.

Ninh Tịch đang nhắm mắt dưỡng thần thì đột nhiên bên tai vang lên một giọng nói u ám: "Thế nào, chuyện tôi nói lần trước cô đã nghĩ kỹ chưa?"
 

Hoa Tử

Sưu tầm
Tham gia
24/9/19
Bài viết
6,286
Điểm cảm xúc
594
Điểm
113
Chương 1359: Thế nào, muốn tiếp tục không?
Đến nhắm mắt nghỉ cũng không yên thân, giọng điệu đáp trả của Ninh Tịch còn âm u hơn cả đối phương: "Gần đây tâm trạng tôi không tốt, tôi khuyên anh cách xa tôi ra một chút."

Âm thanh ấy khiến Mạc Thần Tu lạnh cả sống lưng một cách khó hiểu, anh ta hừ một cái rồi cười nhạo: "Ha, tâm trạng không tốt? Làm sao? Chẳng lẽ mới chia tay thằng nào à?"

Đối với tình trạng hiện giờ của Ninh Tịch thì từ "chia tay" chẳng khác nào một ngọn lửa bị ném thẳng vào thùng thuốc súng...

Một giây sau, bỗng nhiên một tiếng "ầm" vang dội lập tức vang lên, Mạc Thần Tu bị Ninh Tịch dùng một chiêu quật qua vai làm cho ngã sấp mặt trên sàn nhà. Cô dùng ánh mắt từ trên cao nhìn xuống khóa chặt tay anh chàng lại, trong mắt toát ra sự lạnh lẽo làm người ta rợn cả tóc gáy.

Một tràng bất ngờ thế này khiến tất cả mọi người trong phòng đều cả kinh tới nỗi rớt cả tròng mắt...

Tần Nhiên, Hàn Duẫn Thừa, Lạc Phàm, Lý Nhạc Khải đều trố mắt nhìn nhau, mặt nghệt ra.

Ơ hay, sao tự dưng hai người này lại đánh nhau?

Hình như là Ninh Tịch ra ray trước...

Giang Mục Dã ngồi trong góc lắc đầu than thở, đồng cảm nhìn Mạc Thần Tu.

Chậc chậc, không biết gần đây con nhóc chết tiệt kia gặp phải cái gì mà tâm trạng tệ hại đến rối tinh rối mù, ngay cả ông đây còn không dám đến gần trong vòng ba thước nữa là. Lúc này, Mạc Thần Tu tự dưng lại chạy tới thì có khác nào đưa đầu cho người ta chém...

"Má..." Mạc Thần Tu tự cho rằng tính toán tốt rồi, ai ngờ Ninh Tịch lại đột nhiên ra tay. Anh ta khẽ chửi một câu rồi xoay người đánh lại.

Sức chiến đấu lúc bình thường của Ninh Tịch đã đủ ép chết Mạc Thần Tu rồi chứ đừng nói đến lúc cô đang phát điên thế này.

Sau đó... đương nhiên là Mạc Thần Tu bị Ninh Tịch cho ăn hành một trận…

Hơn nữa, lần này Ninh Tịch còn chẳng thèm chừa mặt mũi cho anh ta. Cô đè lên người Mạc Thần Tu rồi cứ thế đánh cho anh ta không còn đường chống trả, một chút lý trí cuối cùng vẫn giúp cô nhớ được là không nên đập vào mặt.

Tần Nhiên sờ cằm cảm thán nói: "Nhìn Ninh Tịch đánh nhau đã thật đấy!"

Lý Nhạc Khải từng bị Mạc Thần Tu cắm sừng thì lúc này đang coi đến sung sướng, thiếu chút nữa không nhịn được mà dùng điện thoại quay lại, xong rồi mỗi ngày trước khi đi ngủ thì lôi ra xem một lần, thật quá hả giận!

"Anh Tịch... Thần Tu... hai người đứng đánh nữa... đang yên đang lành sao lại đánh nhau là thế nào..." Diệp Dĩnh vội vàng la lên.

Cô ta cũng không biết nói thế nào, sao tự dưng hai vị nam thần này lại đánh nhau, sở thích gì đây hả trời!

Trước lạ sau quen, may mà sau khi chuyện lần trước xảy ra thì Diệp Dĩnh càng trở nên thành thục, cộng thêm việc Ninh Tịch không đập vào mặt con nhà người ta khiến Diệp Dĩnh thấy Ninh Tịch là người có chừng mực nên cũng không lo lắm.

Ninh Tịch đè đầu gối trên sống lưng Mạc Thần Tu thở hổn hà hổn hển, kề sát tai Mạc Thần Tu rồi nói bằng giọng cảnh cáo: "Thế nào? Muốn tiếp tục không?"

Mạc Thần Tu cảm nhận được cái chân mảnh khảnh của Ninh Tịch đang đè lên lưng mình và hơi thở ấm áp phả vào tai thì trái tim anh ta lại đột nhiên đập rộn ràng lên...

Đó là... cảm giác... trái tim rung động... là cảm giác rung động trước một cô gái...

Đệch mợ! Điên rồi! Một lần rồi hai lần bị đánh tới nghiện luôn hả?

Sao anh ta không biết mình là một thằng có máu M*?

*Máu M: chỉ những người thích bị ngược, bị đánh đập, hành hạ; trái ngược với S chỉ những người thích đánh đập, hành hạ người khác.

"Buông ra!" Mạc Thần Tu bị ý nghĩ này dọa sợ tè ra quần, anh ta cố sức giãy dụa thoát khỏi tay Ninh Tịch rồi té ra thật xa, cơ mà... ánh mắt lén lút nhìn Ninh Tịch lại càng thêm nóng bỏng.

Giang Mục Dã nhìn nhìn Ninh Tịch, rồi lại nhìn nhìn Mạc Thần Tu.

Ơ, bây giờ Ninh Tịch kiếm được cái bao cát khác rồi à, rốt cuộc ông đây cũng không phải ăn đòn nữa, nhưng mà sao cứ có cảm giác bị bỏ rơi thế này?
 

Hoa Tử

Sưu tầm
Tham gia
24/9/19
Bài viết
6,286
Điểm cảm xúc
594
Điểm
113
Chương 1360: Bị coi là tình địch
Bị Ninh Tịch cảnh cáo một lần, Mạc Thần Tu cũng ngoan ngoãn trở lại.

Đầu tiên là mọi người tập hợp ở phòng truyền thông của Lục thị, sau đó mới đi tới Phỉ Thúy sơn trang để tham dự họp báo ra mắt của quảng cáo Bảy Ngày.

Diệp Dĩnh vốn đã cố ý chọn một chỗ xa xôi yên tĩnh để tổ chức họp báo, nhưng sau khi bọn họ tới nơi thì hiện trường lại tấp nập người ra người vào. Cho dù phía khách sạn đã làm công tác chuẩn bị từ rất lâu nhưng cũng không cản nổi sự quá khích của fan hâm mộ, cuối cùng thì cả cảnh sát cũng được điều động tới.

Trong bảy người này thì chỉ lượng fan hâm mộ của một người thôi cũng đã khủng lắm rồi, huống hồ còn là cả bảy người cùng xuất hiện một lúc, suýt nữa thì xảy ra bạo động luôn.

Càng hài hước là không ít các fan "nửa đường dứt áo ra đi", nhảy từ fan người này sang làm fan người khác. Ngay cả những cô nàng hủ nữ thích ghép CP khi nhìn mấy vị nam thần này cũng yên lặng mà tổng hợp n cặp CP khác!

Tâm trạng Ninh Tịch hiện tại rất tệ, đến nơi hỗn loạn thế này thì đầu óc càng thêm choáng váng, nhưng cô vẫn phải cố nở nụ cười chào hỏi các fan hâm mộ.

Trên đường đi vào họp báo thì do đầu óc choáng váng mà Ninh Tịch không chú ý bậc thang dưới chân, lúc bước lên thì không cẩn thận bị trượt một cái.

Ngay lập tức liền có hai cái tay, một trái một phải vươn ra đỡ lấy cô.

Giang Mục Dã đen mặt, dáng vẻ như gà mẹ mắng con: "Bà đang nghĩ cái gì thê hả! Không nhìn thấy đưồng à? Muốn biểu diễn cho các fan màn "hôn đất mẹ một cái nồng nàn" à?"

Mạc Thần Tu cũng không ngờ mình lại đưa tay ra đỡ, anh ta giật mình rút tay về, vẻ mặt không chút thay đổi như thể chưa có gì xảy ra.

Cũng chỉ là một khúc nhạc đệm ngắn ngủi thôi nhưng cũng đủ khiến hiện trường vang lên những tràng thét chói tai cao vút tận trời...

"Aaaaaaaaaâaaaaa! Mục Dã cưng yêu chiều anh Tịch quá đi!"

"Thuyền Tịch Dã lại ra khơi!" "Đảng Tịch Dã cao tận trời xanh!"

Trong tiếng thét chói tai ấy thì phía bên fan của Mạc Thần Tu cũng kích động không kém: "Nhưng mà Anh Tịch với Thần Tu nhà chúng tôi cũng đẹp đôi lắm mà! Thần Thần đứng trước mặt anh Tịch rõ ràng là đang ngạo kiều* mà! Đáng yêu chết đi được!"

*Ngạo kiều: ra vẻ cao ngạo mà kiêu căng, thích mà không dám nói.

Nhưng mà, bọn họ vừa mới lên tiếng đã bị fan của đảng Tịch Dã phun nước miếng bắn trở về: "Gì thê! Sao anh Tịch lại đi với Thần Tu? Tà giáo gì đây! Kéo ra ngoài chém đầu! Mục Dã nhà này với Ninh Tịch mới là cặp trời sinh biết không hả? Bất kể anh Tịch có là trai hay gái."

Mạc Thần Tu nghe các fan bàn luận thì không khỏi liếc về phía Giang Mục Dã một cái.

Tuy nói Ninh Tịch với Giang Mục Dã cùng một công ty, cũng từng đóng chung vài bộ phim, quan hệ bình thường không thể bình thương hơn. Nhưng mà, Mạc Thần Tu vẫn luôn cảm thấy quan hệ của bọn họ không bình thường.

Chẳng lẽ bạn trai của Ninh Tịch lại là Giang Mục Dã?

Hai người này lén lút qua lại?

"A, Đường Tịch... tôi cứ tưởng mắt cô cao lắm cơ đấy, hóa ra cũng chỉ như vậy..."

"Hắt xìiiii!!!" Giang Mục Dã đi phía trước còn không biết mình bị người ta chụp cho cái mũ tình địch đột nhiên bất thình lình hắt hơi một cái, sau đó anh ta gãi gãi đầu lầm bầm nói: "Thằng nào nói xấu ông thì phải?"

Quảng cáo gây chấn động y như trong dự đoán, họp báo cũng kết thúc thuận lợi.

Một ngày bận rộn cứ thê mơ mơ hồ hồ trôi qua, Ninh Tịch vừa mới lái xe về đến nhà thì tiêng chuông điện thoại cũng reo lên, người gọi tới là Lục cảnh Lễ.

"Alo, gì thế?" Ninh Tịch lười biếng bắt máy, trong giọng nói cũng lộ vẻ uể oải.

"Anh Tịch, em đang ở chỗ anh Hai nè, có người bạn cho em con cua hoàng đê của úc đây, em mang tới để anh làm nha ~ để mấy đầu bếp trong nhà làm thì quá lãng phí

Vừa nghe Lục cảnh Lễ bảo cô tới chỗ Lục Đình Kiêu thì sống lưng cô lập tức cứng đờ: "Hôm nay không được, tôi phải học lời thoại."

"Vậy em để đầu bếp làm, anh chỉ cần tới ăn thôi!" "Ăn cũng không rảnh!"
 

Hoa Tử

Sưu tầm
Tham gia
24/9/19
Bài viết
6,286
Điểm cảm xúc
594
Điểm
113
Chương 1361: Chẳng lẽ muốn chia tay
Lục Cảnh Lễ thất vọng cúp máy, tủi thân nhìn ông anh đang ngồi trên ghê salon: "Tiểu Tịch Tịch bảo muốn học lời thoại nên không đến, cơ mà thời gian ăn cơm vẫn phải có chứ? Là em nhạy cảm quá hay sao mà em cứ có cảm giác Tiểu Tịch Tịch cố ý không đến..."

Lục Đình Kiêu không nói gì nhung ánh mắt đã hơi trầm xuống.

Lục Cảnh Lễ sờ cằm rồi trầm ngâm nói: "Em có cảm thấy Tiểu Tịch Tịch có chỗ nào sai sai... Lúc sáng đã thấy không được bình thường rồi... em thấy chị ấy rất sợ anh, trốn tránh anh, vừa thấy anh đã có cảm giác chột dạ..."

Theo một cách nào đó thì cảm giác của Lục cảnh Lễ thật sự quá sâu sắc.

Tâm tình xoắn xuýt của Ninh Tịch với Lục Đình Kiêu đã được anh ta tổng hợp đầy đủ.

Bị Lục Cảnh Lễ nói thẳng ra như vậy thì sắc mặt của Lục Đình Kiêu càng thêm khó coi.

Lục Cảnh Lễ thấy mặt mũi anh trai mình không ổn liền lò dò hỏi: "Anh, chẳng lẽ anh với Tiểu Tịch Tịch cãi nhau à?"

Câu trả lời của Lục Đình Kiêu chính là cái liếc mắt sắc lẻm.

Lục cảnh Lễ lập tức ho "khụ" một cái: "Thật là thật là, em sai rồi, hai cái máy sản xuất thức ăn cho chó như hai người thì sao mà cãi nhau được! Nhưng mà không cãi nhau thì là có chuyện gì? Anh hai, anh phải nói rõ cho em biết! Nếu không thì em không phân tích tình hình giúp anh được đâu! Không phải em nói linh tinh đâu nhé, trong tình yêu mấy loại chuyện nho nhỏ cũng có thể là chuyện động trời đó! Em thật sự cảm thấy Tiểu Tịch Tịch có cái gì đó không đúng lắm..."

Yên lặng một lúc xong, Lục Đình Kiêu nói: "Tâm trạng gần đây của cô ấy... quả thật không bình thường... bắt đầu từ hôm cô ấy uống say ỗ quán bar..."

Lục Đình Kiêu miết mi tâm một cái rồi từ từ nói ra tình trạng của Ninh Tịch hai ngày gần đây. Anh nói rất cặn kẽ, nói cho Lục cảnh Lễ nghe cũng là nói cho chính mình nghe.

Trạng thái gần đây của cô quả thật khiến anh vô cùng lo lắng.

Lục cảnh Lễ sờ sờ cằm: "Ồ, tổng kết lại thì như sau, đầu tiên là Tiểu Tịch Tịch uống rượu mua say, sau đó phóng xe như điên rồi đánh nhau với đám côn đồ... Này, tâm trạng quả nhiên không tốt. Sau đó thì bắt đầu có dấu hiệu trốn tránh anh... quan trọng nhất là chị ấy đột nhiên rất trịnh trọng hẹn gặp anh vào cuối tuần, còn bảo là có chuyện muốn nói với anh..."

Nói tới đây không biết Lục cảnh Lễ nghĩ tới cái gì mà sắc mặt đại biến, biểu tình như sắp sụp đổ nhìn về phía ông anh ruột của mình rồi thốt lên: "Thôi toi rồi!!!! Toi rồi! Anh Hai, chắc không phải là... là... là Tiểu Tịch Tịch muốn chia tay anh đấy chứ?"

Vừa dứt lời thì nhiệt độ trong phòng đột ngột giảm mạnh xuống...

Lục cảnh Lễ nhận ra mình vừa lỡ lời nói ra lời "đại nghịch bất đạo" thì vội vàng lấy tay bịt miệng lại, len lén đưa mắt nhìn về phía ông anh trai yêu quý đã "hắc hóa*" trong nháy mắt...

*Hắc hóa: biến đổi theo chiều hướng xấu.

Ôi mẹ ơi! Sợ quá đi...

Chỉ đoán bừa thôi mà anh Hai đã như muốn đồ sát chúng sinh thê này, nêu Tiểu Tịch Tịch đòi chia tay thật thì còn ai sống nổi không!

Nhưng mà, từ các dấu hiệu trước mắt mà nói thì chỉ có thể có một kết luận này mà thôi!

Tiểu Tịch Tịch hết hứng thú muốn chia tay, nhưng thấy anh Hai đối xử với chị ấy tốt quá nên mới dẫn đến tình trạng xoắn xuýt như thê! Nhưng chuyện tình cảm sao có thể miễn cưỡng, cho nên chị ấy mới hẹn gặp cuối tuần để nói rõ ràng cho anh Hai...

Chỉ trong mấy giây ngắn ngủi Lục cảnh Lễ đã viết lên một kịch bản hoàn chỉnh.

Toi rồi! Toi rồi... phải làm sao bây giờ...

Lục Cảnh Lễ quyết định phải trấn an anh trai mình trưốc đã: "Hì... ha ha... anh này... là do em ảo tưởng hơi quá thôi... chắc tại dạo này em xem phim cẩu huyết lúc 8 giờ tối hơi nhiều... Sao Tiểu Tịch Tịch có thể chia tay anh chứ!"
 

Hoa Tử

Sưu tầm
Tham gia
24/9/19
Bài viết
6,286
Điểm cảm xúc
594
Điểm
113
Chương 1362: Dỗ bà chủ
Ngày hôm sau.

Toàn bộ từ trên xuống dưới tập đoàn Lục thị lại được cảm nhận nỗi sợ run chân từ Đại ma vương, và Lục Cảnh Lễ lại bị một đám người vây lấy.

"Nhị thiếu! Rốt cuộc là có chuyện gì xảy ra thế? Sao hôm nay Lục tổng lại có chút đáng sợ thế kia?"

"Cái gì mà có chút chứ! Là sợ chết mịe đi được! Tôi không dám liếc nhìn một cái đây này! Lúc đối diện với ánh mắt của ngài ấy tôi cứ nghĩ tôi sẽ rơi xuống địa ngục ngay lập tức ý!"

"Nhị thiếu à! Có phải Boss cãi nhau với vợ không! Sao anh không khuyên giải họ chứ!"

"Chẳng phải tình cảm của Boss với vợ tốt lắm sao? Đang êm đang đẹp thì sao mà cãi nhau được chứ, Boss không biết nói ngọt, cầu xin Nhị thiếu giúp ngài ấy dỗ bà chủ đi mà!"

"Đúng đúng đúng, tuyệt đối phải dỗ vợ của Boss vui vẻ mới được!"

"Bà chủ có vui vẻ thì ông chủ mới vui vẻ, mà ông chủ vui vẻ thì chúng ta mới có cuộc sống tốt..."

...

Trong công ty toàn là người ăn mặn, đến ngày hôm nay bọn họ đã nắm rõ con đường biến hóa cảm xúc của Boss nhà họ rồi.

Tóm lại là, nhất định có liên quan đến bà chủ.

Haizzz, chỉ tiếc là sau khi Tô Dĩ Mạt bị bóc mẽ thì bọn họ cũng chẳng biết bà chủ tương lai là thần thánh phương nào, có muốn giúp Boss lấy người ta cũng không được.

Vì thể chỉ có thể tích cực đi khuyến khích Lục Cảnh lễ.

Lục Cảnh Lễ bị một đám người mồm năm miệng mười vây quanh khiến cho sứt đầu mẻ trán. Gì thế, một con chó độc thân như ông mà cả ngày đều phải bận tâm tới tình hình tình cảm của hai người kia, nghĩ dễ lắm à?

Cơ mà, chuyện lần này quả thật rất nghiêm trọng, nói là chuyện khẩn cấp cũng không quá đáng, bởi vì ngày kia là cuối tuần rồi.

Anh phải nhanh chóng dò hỏi được ý đồ của Tiểu Tịch Tịch mới được.

Sau khi tan làm, Lục Cảnh Lễ lấy được lịch trình của Ninh Tịch từ chỗ Lâm Chi Chi, sau đó lại chạy đến khách sạn Đế Tước, hôm nay Ninh Tịch phải tham gia một bữa tiệc.

Anh phải đến đó há miệng chờ sung mới được, chứ nếu không thì Tiểu Tịch Tịch sẽ tìm mọi cách để trốn tránh mất.

Lục Cảnh Lễ nghĩ thế liền ngồi ở một góc của sảnh khách sạn canh người, anh ta còn cầm hẳn tờ báo giơ lên để che mặt.

Thời gian trôi qua từng phút một...

Mãi mà vẫn chẳng thấy bóng dáng Ninh Tịch đâu, Lục Cảnh lễ chờ lâu quá thì lăn ra ngủ gật, lúc tỉnh dậy đã sắp 12h đêm rồi, anh ta lập tức cuống quýt chạy đi hỏi nhân viên thì được biết là người trong phòng tiệc đã đi cả rồi.

Lục Cảnh Lễ đau khổ vì vồ hụt nên chỉ có thể lết xác đến Đào Hoa Ổ.

Nhưng mà, lúc đi tới khúc quanh của hành lang thì Lục Cảnh Lễ bất ngờ nghe thấy một giọng nói có chút quen thuộc, hình như là Ninh Tuyết Lạc lại còn nhắc tới Ninh Tịch...

Vì thế Lục Cảnh Lễ lập tức lùi lại một bước theo bản năng rồi trốn vào cái phòng trống sau lưng.

"Tuyết Lạc, em không sao chứ! Em uống nhiều rượu quá!"

"Ha... không sao... tôi sắp kết hôn... tôi vui mà..."

"Tuyết Lạc, cẩn thận một chút!"

"Chị Thường, chị nói thật với tôi xem, có phải bây giờ chị đang vô cùng hối hận vì lỡ bỏ qua cái cây hái ra tiền như Ninh Tịch?"

"Chị không có..."

"Tôi nói cho chị biết... Ninh... con tiện nhân Ninh Tịch kia... cả đời này cô ta cũng đừng mong trốn thoát khỏi lòng bàn tay cùa tôi... Cô ta có leo cao hơn nữa... tôi cũng có thể kéo cô ta xuống... chị có tin không?"

"Vâng vâng vâng, tôi tin!" Giọng của Thường Lị rõ ràng đang qua loa lấy lệ.

Dường như Ninh Tuyết Lạc rất bất mãn cái giọng qua loa của Thường Lị, vì vậy cô ta hớn hở nói: "Chị không tin? Để tôi nói cho chị biết... con đĩ kia ý mà... mười... mười tám tuổi... mười tám tuổi đã bị đàn ông làm cho to bụng... còn sinh đứa bé kia ra... sinh nó ra đấy chị biết không ha ha ha ha..."

"Cái... cái gì!!!" Bấy giờ Thường Lị mới cả kinh thật sự: "Đứa... đứa bé kia đâu?"

"Chết rồi... đứa con hoang đó vừa sinh ra đã chết... chậc, cô ta may mắn đấy... nếu nó còn sống... thì giờ chắc hay ho lắm đó..."
 

Hoa Tử

Sưu tầm
Tham gia
24/9/19
Bài viết
6,286
Điểm cảm xúc
594
Điểm
113
Chương 1363: Tiểu Tịch Tịch là kẻ phụ bạc
Sau khi Ninh Tuyết Lạc với Thường Lị rời đi, Lục Cảnh Lễ mới bước ra từ chỗ tối, trên mặt anh ta vẫn chưa hết vẻ kinh hoàng.

Lần này anh ta không chạy đi tìm Ninh Tịch nữa mà vội vàng trở lại Bạch Kim Đế Cung.

"Anh Hai! Anh Hai! Em vừa mới vô tình lấy được một tin tức lớn này!" Lục Cảnh Lễ tìm nửa ngày rốt cuộc cũng thấy được anh trai yêu quý trong thư phòng.

Trong thư phòng chỉ mở một ngọn đèn nhỏ mờ mờ tối, Lục Đình Kiêu đang ngồi đưa lưng về phía anh ta, hướng mắt về phía bóng đêm bên ngoài cửa sổ.

Cho dù không nhìn rõ mặt anh trai mình, nhưng khi Lục Cảnh Lễ vừa mới bước chân vào lãnh địa của thư phòng đã cảm giác được hơi thở phiền muộn đậm đặc tới độ muốn hóa thành thực thể của anh trai. Hơi thở đó đặc quánh đến nỗi khiến người ta khó thở, là bằng chứng tố cáo chủ nhân của nó đang ở trong trạng thái cực kỳ nguy hiểm...

Tình trạng của anh Hai còn đáng sợ hơn cả tưởng tượng.

Lục Cảnh Lễ cố chống lại cảm giác sợ hãi vội vàng báo cáo: "Anh, vừa nãy em chạy đi tìm Tiểu Tịch Tịch thì lại bất ngờ đụng phải Ninh Tuyết Lạc với trợ lý của cô ta! Em đã nghe lén hai bọn họ nói chuyện thì Ninh Tuyết Lạc bất ngờ nói với trợ lý của cô ta rằng.... rằng lúc Tiểu Tịch Tịch mới mười tám tuổi đã từng mang thai... còn sinh ra một đứa bé nhưng nó đã chết... Em thấy cô ta uống đến say khướt rồi... không biết chuyện này là thật hay giả..."

Lục Cảnh Lễ vừa nói xong, trong thư phòng lại khôi phục sự yên tĩnh như lúc ban đầu, không có bất cứ âm thanh nào được phát ra.

Không biết qua bao lâu thì thanh âm của Lục Đình Kiêu mới cất lên: "Thật thì sao? Giả thì sao?"

Đối với một thằng đàn ông bình thường thì khi biết bạn gái mình có chuyện như vậy thì chắc chắn anh ta sẽ phát điên, nhưng Lục Đình Kiêu lại chẳng có chút phản ứng nào, kể cả ngạc nhiên cũng không có.

Chỉ có sự hờ hững.

"Ơ..." Câu hỏi của Lục Đình Kiêu như thế thì Lục Cảnh Lễ cũng không cách nào trả lời được.

Được rồi, thật hay giả thì với anh Hai mà nói cũng chẳng khác nhau cho lắm, dù sao thì anh ấy cũng chẳng để ý.

"Ý của em là, cho dù nói điêu đi nữa thì em sợ Ninh Tuyết Lạc lại chuẩn bị làm cái gì đó để hãm hại Tiểu Tịch Tịch, em có nên đi điều tra một chút để đề phòng hay không?" Lục Cảnh Lễ đề nghị.

Đại khái là nghe được chuyện liên quan đến an nguy của vợ thì Lục Đình Kiêu mới khôi phục lại một chút hơi thở của con người, anh nhấc nhấc tay coi như là đồng ý.

"À à được, vậy em đi điều tra ngay đây!" Lục Cảnh Lễ vừa nói vừa lo lắng nhìn anh trai của mình: "Anh Hai đừng lo lắng quá, đều do cái miệng của em cả, chỉ biết nói bậy! Tiểu Tịch Tịch thích anh như thế thì chắc chắn không chia tay với anh đâu..."

"Nếu... là thật thì sao?" Ánh mắt của Lục Đình Kiêu chậm rãi nhìn thẳng vào Lục Cảnh Lễ rồi hỏi.

Nếu như cô thật sự không cần anh... thì anh nên làm cái gì... nên dùng cái gì để níu chân cô lại?

Anh không thể không thừa nhận rằng, lần suy đoán này của Lục Cảnh Lễ có khả năng chính xác là rất lớn, tất cả những biểu hiện của Ninh Tịch càng ngày càng chứng thực kết quả đó...

Bất kể lí do là tại sao nhưng cô thật sự muốn làm như vậy...

Lục Cảnh Lễ hoảng lên nhưng ngay sau đó ánh mắt lại sáng lóe lên như vừa nghĩ ra cái gì: "Anh không có lòng tin vào bản thân mình, vậy cũng phải có lòng tin với Tiểu Bảo chứ! Nếu không lúc hai người hẹn hò mang theo cái bùa hộ mạng - Tiểu Bảo đi cùng là được rồi! Xem Tiểu Tịch Tịch nói hai chữ kia kiểu gì!"

Vẻ mặt Lục Đình Kiêu vẫn trống rỗng: "Cô ấy đã dặn trước là chỉ hai người thôi."

Lục Cảnh Lễ: "..."

Còn cố ý không cho mang Tiểu Bảo theo?

Chết toi rồi... lần này to chuyện rồi...

Tiểu Tịch Tịch, cô là đồ phụ bạc!!!
 

Hoa Tử

Sưu tầm
Tham gia
24/9/19
Bài viết
6,286
Điểm cảm xúc
594
Điểm
113
Chương 1364: Chú hai, dạo này chú uống fisty hơi nhiều
Sáng ngày thứ bảy.

Bánh bao nhỏ ôm cuộn tranh đi vào nhà, nhóc vừa mới xong thời gian học vẽ với thầy Tống đã bị Lục Cảnh Lễ vồ lấy.

"Bánh bao à a huhuhuhuhuhuu.... mẹ cháu muốn chia tay với ba cháu kìa! Cháu nhanh nhanh đi khuyên nhủ mẹ cháu đi! Giờ chỉ có cháu mới khuyên được thôi!"

Mặt nhỏ của bánh bao nhỏ lập tức nghiêm lại, giãy dụa trốn khỏi lòng Lục Cảnh Lễ rồi cẩn thận sửa lại chỗ quần áo bị chú Hai làm nhăn.

"Này này này... bảo bối, cháu đừng có mà làm lơ chú chứ! Chú nói thật đấy! Quả thực là chú hết cách rồi mới phải đến xin cháu cứu viện đây này! Cả cái nhà này chỉ có thể dựa vào cháu mà thôi!" Mấy ngày nay hành tung của Ninh Tịch rất khó xác định, Lục Cảnh Lễ vồ hụt vô số lần vì vậy chỉ có thể tìm đến Tiểu Bảo cầu cứu.

Bánh bao nhỏ đưa cái mặt phiên bản chibi của núi băng Lục Đình Kiêu về phía chú Hai: "Mẹ con muốn chia tay với hắn?"

Đến giờ bánh bao nhỏ vẫn gọi Lục Đình Kiêu là "hắn" mà chưa bao giờ gọi "ba" một lần nào.

"Ừ ừ ừ đúng thế! Ngay hôm nay đây này! Mẹ cháu vẫn luôn trốn tránh ba cháu rồi còn hẹn gặp mặt vào tối nay, bảo là có chuyện muốn nói! Đây không phải chia tay thì là cái gì!" Lục Cảnh Lễ vội nói.

Bánh bao nhỏ nghe thế thì chỉ nhàn nhạt liếc Lục Cảnh Lễ một cái, Lục Cảnh Lễ khẩn trương nhìn chằm chằm thằng cháu trai quý hóa.

Một lớn một nhỏ cứ thế trố mắt nhìn nhau.

Một lúc lâu sau, bánh bảo nhỏ mặt không đổi sắc nói: "Chú Hai."

Lục Cảnh Lễ: "Có!"

Tiểu Bảo: "Dạo này chú uống fristy hơi nhiều."

Lục Cảnh Lễ: "..."

Đệch! Thằng nhỏ thế mà khinh bỉ mình bị hoang tưởng... ông đây hoang tưởng chỗ nào!

"Bánh bao à, chú Hai đã nghiêm túc suy đoán ra đấy! Cháu không tin nhất định sẽ hối hận!" Lục Cảnh Lễ rên rỉ.

Khuôn mặt bánh bao nhỏ vẫn cứng đơ, nhóc tỏ vẻ rất lo lắng cho chỉ số thông mình của chú Hai mình: "Chú Hai, khó trách tại sao đến giờ chú vẫn không có bạn gái."

Lục Cảnh Lễ: "..."

Hừm hừm hừm, hình như anh vừa bị khinh bỉ thì phải...

Vì cái lông gì mà cứ có cảm giác sau khi Tiểu Bảo biết nói chuyện thì một nửa là gọi mẹ, còn một nửa là phỉ nhổ anh?

...

Hôm nay, toàn bộ người giúp việc của Ninh gia đều cực kì bận rộn.

Vì chuyện kết hôn của Ninh Tuyết Lạc mà toàn bộ Ninh gia đều được trang trí lại, giăng đèn đết hoa từ trong ra ngoài.

Ngoài cửa lớn có một cậu thiếu niên đang đi qua đi lại, cậu ăn mặc giản dị xách một cái túi bạt thật to. Sau lưng còn khoác một chiếc balo màu đen, khuôn mặt có chút xấu hổ.

Người giúp việc đang bố trí trong sân nhìn thấy cậu ta thì nghi ngờ hỏi: "Cậu tìm ai?"

Thiếu niên đang đi tới đi lui bị gọi giật lại thì sợ hết hồn, cậu vội vội vàng vàng nói: "Xin hỏi... Đường... à, Ninh Tuyết Lạc có ở đây không?"

Người giúp việc quan sát cậu thiếu niên từ trên xuống dưới: "Cậu tìm Đại tiểu thư nhà chúng tôi làm gì?"

Biết mình không tới nhầm chỗ thì cậu thở phào một hơi sau đó kích động nói: "Có thể giúp tôi gọi cô ấy không? Tôi là em trai của cô ấy!"

"Em trai...?" Người giúp việc nhìn cậu trai giản dị này một lượt từ trên xuống dưới, vẻ mặt vừa kinh bỉ vừa cảnh giác nói: "Chắc cậu nhầm rồi! Đại tiểu thư nhà chúng tôi là con gái một, tuyệt đối không có em trai! Cậu đừng thấy người sang bắt quàng làm họ!"

"Tôi nói thật mà! Phiền chị giúp tôi chuyển lời với cô ấy, hoặc cứ nói là Đường Nặc tìm cô ấy, chị chỉ cần nói với cô ấy thôi, cô ấy chắc chắn biết tôi mà!"

Người giúp việc thấy giọng điệu cậu thiếu niên này chắc chắn như vậy thì nghĩ nghĩ một chút rồi nói: "Chờ."

Phòng ngủ của Ninh Tuyết Lạc nhanh chóng vang lên tiếng gõ cửa.

"Vào đi!"
 
Trạng thái
Không mở trả lời sau này.
Top