[Ngôn tình] Chọc Tức Vợ Yêu - Mua Một Tặng Một - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

Trạng thái
Không mở trả lời sau này.
Tham gia
13/4/19
Bài viết
887
Điểm cảm xúc
1,279
Điểm
93
Một lát sau, Ninh Tịch rửa mặt xong cũng chạy xuống lầu, vẫn chào hỏi bánh bao nhỏ như hàng ngày: “Ây, bảo bối, chào buổi sáng!”

Nhưng, bánh bao nhỏ không thèm để ý, hơn nữa còn lạnh lùng hất khuôn mặt nhỏ nhắn sang một bên.

Ninh Tịch: “Ây...”

Lục Đình Kiêu đang ngồi xem báo thấy vậy thì nhướng mày, dùng ánh mắt nghi hoặc nhìn Ninh Tịch: “Hai người cãi nhau?”

Thật đúng chuyện hiếm có.

Ninh Tịch sờ sờ mũi: “Tiểu Bảo vừa khuyên tôi cai rượu, tôi nói với nó uống rượu cũng có nhiều cái lợi, sau đó nó giận...”

Thì ra là thế, Lục Đình Kiêu gật đầu tỏ ý đã hiểu.

Ninh Tịch đảo mắt, lập tức tìm đồng minh: “Lục Đình Kiêu, anh nói với Tiểu Bảo đi, uống rượu cũng có rất nhiều lợi ích đúng không?”

Cô thấy bình thường Lục Đình Kiêu cũng đi xã giao chắc chắn phải uống rượu, vậy nên nhất định sẽ về phe cô.

Lục Đình Kiêu nhìn khuôn mặt đầy mong đợi của Ninh Tịch, lại nhìn khuôn mặt đang tức giận của con trai, anh đưa nắm tay lên miệng ho nhẹ một tiếng: “Uống rượu quả thật có lợi...”

Ninh Tịch lập tức kích động vỗ đùi: “Bánh bao, con xem, cô nói có sai đâu mà?”

Bánh bao nhỏ lập tức tặng cho ông bố ruột một cái ánh mắt khinh bỉ, tối hôm qua rõ ràng ba ba đề nghị nhóc nói, thế mà cô Tiểu Tịch mới nói có một câu đã lập tức phản bội nhóc.

Đúng là đồ không có nguyên tắc!

Thấy ánh mắt như đang nhìn phản đồ của con trai, Lục Đình Kiêu bật cười rồi nói tiếp: “Nhưng mà, lợi ích của uống rượu lại không bù được tác hại của nó, hơn nữa muốn uống rượu có lợi thì chỉ được uống ở mức vừa đủ. Cho nên, trừ những trường hợp khó tránh khỏi thì nên uống càng ít càng tốt.”

Nói xong lại bồi thêm một câu: “Gần đây tôi cũng bắt đầu kiêng rượu.”

Anh vừa dứt lời, Ninh Tịch như thể muốn phá sản, buồn bã gục xuống bàn: “Boss đại nhân, đã bảo là làm đồng minh mà...”

Một lúc lâu sau, cô mới tiếp nhận sự thật rằng chỉ có bánh bao nhỏ mới là đồng minh của mình, Ninh Tịch giơ tay đầu hàng nói: “Được rồi được rồi, cô biết rồi, sau này cô sẽ cố gắng uống

ít đi, không thể hiện cũng không đấu rượu với người khác nữa, có thể không uống thì nhất định không uống! Bây giờ bảo bối có thể tha thứ cho cô chưa?”

Tiểu Bảo nhìn kĩ Ninh Tịch, chắc chắn thái độ của cô là thành khẩn rồi mới gật đầu một cái, còn đưa ra cái tay mập mạp do được nuôi dưỡng tốt những ngày qua, học theo động tác lúc cô khen ngợi nhóc mà xoa đầu cô, tựa như đang nói: vậy mới là bé ngoan.

Ninh Tịch dở khóc dở cười, nhưng trong lòng lại đầy ắp cảm giác ấm áp khi được người khác quan tâm, cô ôm lấy bánh bao nhỏ hôn một cái: “Bảo bối tức giận cũng đáng yêu như thế, mỗi ngày cô đều yêu con hơn một chút rồi, làm sao đây?”

Ánh mắt Tiểu Bảo lấp lánh, rất vui nha.

Người mỗi ngày đều bị ngược một lần ngồi phía đối diện: “...”

Con trai anh chỉ cần bán manh là có được thứ mà anh dùng trăm phương ngàn kế cũng không lấy được...

Phòng làm việc của Chủ tịch công ty bất động sản Phong Thụy.

Chu Hướng Thành vẻ mặt hung dữ, đập bàn “rầm” một cái: “Không thể nào! Trước đây chúng ta luôn làm như vậy nhưng chưa từng thấy Lục thị tính toán cái gì, vậy tại sao lần này lại có vấn đề?”

Giám đốc cũng rất lo lắng: “Có thể là vì gần đây nội bộ của Lục thị có sự thay đổi, kiểm định chất lượng khá nghiêm. Chuyện lần này hoàn toàn là dựa vào thái độ bên Lục thị, nếu bọn họ mắt nhắm mắt mở thì chúng ta liền thoát, dù sao thì cũng là chất lượng của chúng ta có vấn đề, là chúng ta vi phạm hợp đồng...”

Chu Hướng Thành nghe vậy thì phát rồ: “Vậy bây giờ phải làm thế nào?”

“Nghe nói lần này là đích thân Lục Đình Kiêu hạ lệnh hủy bỏ, chỉ sợ là phải ra tay từ phía anh ta...” Giám đốc trầm ngâm nói.

Chu Hướng Thành vừa nghe thế thì càng nóng nảy: “Lục Đình Kiêu dầu muối đều không ăn, đưa tiền hay đưa đàn bà cũng không hữu dụng, bảo ra tay từ chỗ hắn thì khác nào bảo chỉ còn một con đường chết? Không... từ từ... đàn bà... có lẽ có người dùng được...”
 
Tham gia
13/4/19
Bài viết
887
Điểm cảm xúc
1,279
Điểm
93
Đến đoàn làm phim, Ninh Tịch được thông báo kế hoạch quay đã được sửa toàn bộ, nguyên nhân là do gia đình của Giang Mục Dã xảy ra vấn đề nên xin nghỉ dài hạn.

Cái tên này lúc bình thường cứ có chuyện gì đều thích ở cạnh cô lải nhải nửa ngày chuyện lần này lớn vậy mà không nói gì với cô hết sao?

Ninh Tịch lập tức gọi điện hỏi xem thế nào.

Giọng điệu của Giang Mục Dã quả thật không tốt: "Sao tôi phải nói với bà? Không phải bà chê tôi phiền toái, chê tôi hay xen vào việc của người khác sao? Không phải mong tôi cút xa chừng nào tốt chừng đấy sao? Lần này như ý bà mong muốn rồi nhé/"

Ninh Tịch nghe mà cũng nóng máu: "Giang Mục Dã, ông ăn phải thuốc súng à?"

Giang Mục Dã đang vô cùng bực mình, anh đang tự giận mình, giận bản thân quá ngu xuẩn, sau cùng cưỡng ép bản thân tỉnh táo lại một chút mới mở miệng nói: "Tôi đang ở công ty của ba tôi, hôm nay bận như chó ý, chắc không cách nào thoát thân được, buổi tối rảnh thì lên game một chút, tôi có đồ tặng cho bà, sinh nhật vui vẻ! Còn nữa, tôi có gửi mấy thứ vào email, bà tự mình xem đi, tin hay không tùy bà, thế thôi nhé, bye!”

"Thằng này..." Ninh Tịch bất đắc dĩ nhìn chiếc di động đã ngắt cuộc gọi.

Lúc này, Quách Thắng Khải chạy tới thông báo với cô: "Ninh Tịch à, chuyện của Mục Dã cô cũng biết rồi đi! Vốn hôm nay định tiếp tục quay cảnh hôn của hai người, nhưng giờ chuyển thành cảnh giữa cô và Ninh Tuyết Lạc, thứ tự lát nữa sẽ cho người báo cho cô!"

Ninh Tịch gật đầu: "Dạ em biết rồi!"

Nói xong cô liền tìm một góc vắng vẻ, vùi mình dưới bóng cây đọc kịch bản.

Đang đọc xuất thần, bên tai truyền tới một loạt tiếng bước chân, khóe mắt liếc một cái lại là bóng người khiến cô chán ghét - Tô Diễn. Bởi vì hôm nay là sinh nhật Ninh Tuyết Lạc nên Tô Diễn xin nghỉ hẳn một ngày chỉ để đến đoàn làm phim với cô ta. Mấy cô gái trong đoàn làm phim ai cũng sắp chết gì ghen tị rồi.

Ninh Tịch không muốn nói chuyện, chỉ hơi nhấc mi mắt lên, ý hỏi anh ta đến có chuyện gì.

Tô Diễn đưa cho cô một chai nước lạnh, cẩn thận hỏi: "Tiểu Tịch, sinh nhật của Tuyết Lạc, em sẽ đến chứ?"

Ninh Tịch không nhận, nhìn anh ta giống như đang nhìn một thằng ngu: "Anh nhất định phải hỏi cái vấn não tàn như vậy sao?"

"Tiểu Tịch, hôm nay cũng là sinh nhật của em, nếu em về thì chúng ta có thể cùng nhau tổ chức! Anh cũng đã hỏi bác trai và bác gái, hai bác cũng đồng ý rồi!"

Ninh Tịch đảo cặp mắt trắng dã: "Thật cám ơn vì các người đã bố thí!"

Tô Diễn hơi nhíu mày, thở dài một cái: "Ninh Tịch, anh sắp không nhận ra em rồi, rốt cuộc thì đến bao giờ em mới có thể trở lại là Tiểu Tịch hiền lành hiểu chuyện như trước đây? Chuyện năm đó đều do anh sai, nếu không phải vì anh thì Tuyết Lạc cũng sẽ không làm ra chuyện như vậy, em muốn trách thì trách anh là được rồi, Tuyết Lạc vô tội. Những năm gần đây, cô ấy vẫn luôn sống trong áy náy, chuyện cô ấy hy vọng nhất là có được lời chúc phúc của em, anh thật mong em có thể tới!"

"Áy náy?" Mỗi lần nói chuyện với Tô Diễn, Ninh Tịch đều cảm thấy như mình đang nghe chuyện cười: "Áy náy vì đã chiếm lấy thân phận của tôi, áy náy vì đã cướp đi cha mẹ của tôi, áy náy đã ngủ với người đàn ông của tôi? Vậy cô ta phải áy náy nhiều đấy! Còn nữa, đừng nói với tôi hai chữ hiền lành, năm đó tôi không được gọi là hiền lành, mà gọi là ngu!"

Sắc mặt Tô Diễn ngày càng khó coi, ngay sau đó lại kiên định nói: "Tiểu Tịch, chỉ cần em đồng ý tha thứ cho Tuyết Lạc, ngoại trừ việc bảo anh làm chứng trước tòa thì anh có thể làm bất cứ cái gì em yêu cầu!"

"Anh chắc chắn?" Ninh Tịch nhướn mày.

"Anh chắc chắn." Tô Diễn gật đầu.
 
Tham gia
13/4/19
Bài viết
887
Điểm cảm xúc
1,279
Điểm
93
Ninh Tịch bỏ kịch bản xuống nhìn Tô Diễn: "Được thôi, vậy tôi muốn trong bữa tiệc sinh nhật tối nay anh chia tay Ninh Tuyết Lạc. So với khuất nhục tôi phải chịu năm đó thì có phải đã quá mức hiền lành?"

Sắc mặt Tô Diễn trắng nhợt: "Tiểu Tịch, chuyện..."

"Ninh Tịch! Sao chị có thể như vậy?" sau lưng đột nhiên truyền tới tiếng nức nở của Ninh Tuyết Lạc.

Ninh Tịch khoanh hai tay trước ngực, thản nhiên nói: "Tôi làm sao?"

Vẻ mặt Ninh Tuyết Lạc như thể vừa tức giận vừa thương hại cho cô: "Quả nhiên chị vẫn không quên được anh Diễn, cho nên mới hận em như thế, chị hận em đoạt mất anh ấy! Nhưng mà sao chị có thể ích kỉ như vậy, dùng phương thức đê hèn như thế chia cách chúng em? Anh Diễn căn bản là không yêu chị, chị làm như thế này thì có ý nghĩa gì?"

Thấy Ninh Tuyết Lạc đã kích động đến sắp không thở nổi, Tô Diễn vội vàng vỗ nhẹ lưng an ủi cô ta: "Tuyết Lạc, em đừng kích động, Tiểu Tịch chỉ là thuận miệng mới nói như thế..."

Ninh Tịch cười khanh khách nhìn hai người diễn một vở kịch sinh tử: "Không phải tôi thuận miệng nói, trừ phi câu vừa rồi của anh cũng chỉ là tùy tiện hỏi mà thôi!"

"Diễn, anh nhìn chị ấy kìa! Chúng ta thành tâm thành ý, ăn nói khép nép cầu xin chị ấy tha thứ, nhưng chị ấy có chịu đâu! Hết lần này đến lần khác làm khó chúng ta! Chẳn lẽ anh thật sự phải đáp ứng yêu cầu vô sỉ của chị ấy sao?" Ninh Tuyết Lạc hoảng hốt, bất lực ngửa đầu nhìn Tô Diễn.

"Bé ngốc, làm sao có thể..." Tô Diễn dịu dàng xoa đầu cô ta, sau đó dùng vẻ mặt chính khí mà nói với Ninh Tịch: "Thật xin lỗi Tiểu Tịch, yêu cầu này anh không thể đáp ứng!"

Ninh Tịch cũng mất hết hứng thú chơi đùa, sao một tràng cười nhạo ánh mắt cô trở nên bén nhọn như dao: "Vậy thì biến khỏi tầm mắt của tôi."

"Ninh Tịch, thái độ của chị đây là sao? Có sai cũng là tôi sai, không liên quan gì đến anh Diễn cả, sao chị lại nói với anh ấy như vậy?" Ninh Tuyết Lạc ra vẻ bất bình giùm Tô Diễn, ra sức bảo vệ anh ta. Ninh Tịch vỗ tay: "Tình cảm của hai vị đây đúng là kinh thiên động địa, khiến người ta phải rơi lệ! Vậy thì Ninh Tuyết Lạc, cô có đồng ý làm bất cứ việc gì để chuộc tội, có thể vì Tô Diễn mà làm bất cứ điều gì không?"

Ninh Tuyết Lạc nghe vậy thì nhíu chặt chân mày, ai mà biết người đàn bà này sẽ dựng cạm bẫy gì chờ cô ta đây, nhưng câu trả lời mà Ninh Tuyết Lạc có thể nói thì chỉ có đúng một câu: "Dĩ nhiên! Chị muốn thế nào?"

Ninh Tịch cố ý trầm ngâm thật lâu: "Đã như thế thì không cần Tô Diễn phải chia tay cô, chỉ cần cô từ bỏ thân phận Đại tiểu thư của Ninh gia, trở lại Đường gia làm Đường Tuyết Lạc của cô là được, vậy thì mâu thuẫn giữa ba chúng ta sẽ lập tức xóa bỏ, thế nào?"

Ninh Tuyết Lạc trợn mắt thật to, giống như nghe được chuyện gì cực kì đáng sợ, cô ta mất khống chế lắc đầu: "Không... không thể! Ninh Tịch, sao chị có thể tàn nhẫn như vậy? Tại sao chị lại ép tôi phải rời bỏ cha mẹ, ép tôi rời đi nơi tôi đã sống suốt hai mươi năm qua, tôi..."

Ninh Tịch chịu hết nổi xua tay cắt lời cô ta: "Được rồi được rồi, diễn xuất thảm hại như vậy thì đừng diễn nữa, chọc mù con mắt người ta rồi! Tôi đã sớm bảo các người cách tôi xa ra cơ mà, rõ ràng chính là mấy người tự mình bò đến cầu xin tôi nói ra yêu cầu để được tôi tha thứ, còn nói cái gì cũng làm được. Tôi nói ra rồi lại thành người vô tình, vô sỉ! Hừ, cái gì mà bù đắp, nói thì dễ nghe đấy, nhưng với điều kiện là méo được ảnh hưởng tới lợi ích của mấy người! Các người không thấy giả dối nhưng tôi thì phát tởm đó! Thế nên đối với hai người tôi chỉ có một câu: LƯỢN ĐI CHO NƯỚC NÓ TRONG!"
 
Tham gia
13/4/19
Bài viết
887
Điểm cảm xúc
1,279
Điểm
93

Tô Diễn cùng Ninh Tuyết Lạc chán nản về đến phòng hóa trang.

Ninh Tuyết Lạc luống cuống đứng cạnh Tô Diễn, khóe mắt rơi xuống một giọt nước mắt: "Diễn, anh có trách em không? Trách em không đồng ý yêu cầu của Ninh Tịch..."

Tô Diễn đau lòng đưa tay lau đi nước mắt của cô ta: "Sao anh lại trách em được?"

Ninh Tuyết Lạc lập tức như được cứu rỗi mà nhào vào lòng anh ta: "Diễn, cám ơn anh, cám ơn anh đã tin tưởng em, hiểu em. Em không phải là không bỏ được vinh hoa phú quý của Ninh gia, em chỉ không muốn phải rời xa cha mẹ. Vừa nghĩ đến việc phải rời bỏ họ, không còn được gặp nhau nữa là em liền..."

"Ngoan, đừng khóc, anh biết, anh biết mà..." Tô Diễn vỗ nhẹ vào lưng cô ta, thở dài nói: "Là do anh quá ngây thơ, cho rằng cô ta vẫn là Tiểu Tịch của trước đây. Tuyết Lạc, anh hứa với em, từ nay về sau anh sẽ không vì cô ta mà khiến em chịu thiệt thòi nữa, sẽ không để cô ta làm tổn thương em nữa!"

"Diễn..." Ninh Tuyết Lạc si mê nhìn người đàn ông trước mắt, hai cánh tay trơn mịn vòng qua cổ anh ta rồi đưa lên đôi môi của mình.

"Đang trong đoàn làm phim đấy, nhỡ đâu bị ai thấy..."

"Thấy thì sao, anh là bạn trai quang minh chính đại của em mà!" Ninh Tuyết Lạc hờn dỗi, ngồi trên đầu gối anh ta, đầu ngón tay di trên lồng ngực, nhanh chóng cởi cúc áo của Tô Diễn ra.

Hừ, Ninh Tịch, tao muốn làm tình với người đàn ông của mày đấy, sao nào?

Một lát sau, trong phòng hóa trang vang lên những tiếng thở dốc mập mờ.

"Ưm... A! Diễn, anh thật tuyệt! Mạnh một chút! Mạnh thêm chút nữa..."

"Diễn, anh thấy em với Ninh Tịch thì ai hơn? Hửm? Ai hơn?"

"Đương nhiên là em!" Nếu xét về ngoại hình thì thực ra Ninh Tịch cao hơn cô ta một bậc, chẳng qua là cô quá mức hướng nội lại hay thẹn thùng. Nhất là ở phương diện chuyện nam nữ thì hoàn toàn không biết một tí gì chứ đừng nhắc tới việc chủ động khiến Tô Diễn vui vẻ như thế này.

Ban đầu, quả thật anh ta thích Ninh Tịch ở chỗ cô đơn thuần, giản dị, không giống những cô gái khác mà anh ta biết, nhưng ở chung một thời gian thì lại thấy nhàm chán, tẻ nhạt.

Nhưng mà, Ninh Tịch của hiện tại cùng cô bé năm đó tựa như hai người hoàn toàn khác, giống như...

Giống như một yêu tinh...

Rõ ràng tính cách trở nên tệ hại, lại còn bất chấp lí lẽ nhưng lại khiến người ra không thể rời mắt khỏi cô...

Tiếng đàn ông thở dốc càng ngày càng gấp gáp, trong nháy mắt đã đến đỉnh tột cùng của khoái cảm, thì ngay tại giây phút đó trong tâm trí anh ta lại hiện lên một khuôn mặt thờ ơ, như cười như không...

"Chị Tuyết Lạc, sắp bắt đầu quay rồi, để em gọi người vào trang điểm cho chị được không?" Tiểu trợ lí đỏ mặt, lúng túng đứng ngoài cửa gọi với vào.

Cô nàng đi theo Ninh Tuyết Lạc đã lâu, những chuyện như này cũng đã thành thói quen.

Cái gì mà ngọc nữ thanh thuần... rõ ràng là dâm nữ*. Thật muốn cho fan của Ninh Tuyết Lạc biết nữ thần trong lòng bọn họ lúc trên giường thì lẳng lơ đến như nào...

(*Ngọc nữ và Dâm nữ, đồng âm với nhau nên thường được lôi ra để chơi chữ.)

Phía bên Ninh Tịch cũng đã sớm chuẩn bị xong, đợi khoảng nửa tiếng thì Ninh Tuyết Lạc mới chậm rãi đi ra.

"Xin lỗi đã khiến mọi người chờ lâu, hôm nay da tôi không được tốt lắm nên trang điểm mất nhiều thời gian quá." Ninh Tuyết Lạc áy náy, giải thích với mọi người. Giọng cô ta khàn khàn, lúc nhìn Ninh Tịch lại mang theo một vẻ nhàn nhạt đắc ý cùng khiêu khích. Lúc đi ngang qua cô, Ninh Tuyết Lạc còn cố ý kéo cổ áo xuống lộ ra dấu hôn đỏ thẫm.

Khuôn mặt ửng đỏ, đáy mắt đầy ý xuân, trên người còn tỏa ra mùi hương ám muội như thể chỉ sợ mọi người không biết cô ta vừa mới làm chuyện gì xong.

Gân xanh trên trán Ninh Tịch nhảy nhảy, nếu không phải là đang quay phim thì cô tuyệt đối không muốn hô hấp chung một bầu không khí với con ả này.

Quách Thắng Khải vỗ tay một cái: "Được rồi, mọi người đã đến đủ rồi thì bắt đầu đi! Chú ý nào, ACTION!"
 
Tham gia
13/4/19
Bài viết
887
Điểm cảm xúc
1,279
Điểm
93
Hoàng hôn. Trong một biển trúc.

Hai cô gái đứng đối diện nhau, một người toàn thân đỏ thẫm rực rỡ, một người đồ trắng thanh thuần.

Ánh mắt của Thượng Quan Ánh Dung đầy vẻ chính nghĩa: "Mạnh Trường Ca, ta có thể thông cảm cho việc ngươi muốn báo thù thay cho huynh trưởng nhưng ngươi giết Hiền phi còn chưa đủ sao, chẳng lẽ muốn phá hủy cả thiên hạ này mới hài lòng?"

Tay áo màu đỏ của Mạnh Trường Ca bay trong gió như ngọn lửa bốc cháy hừng hực giữa trời, nàng dùng ánh mắt như nhìn một con kiến hôi mà quan sát người đang đứng trước mặt: "Thiên hạ này vốn là Mạnh gia ta đổi mạng mà có, bây giờ ta muốn phá hủy nó thì có sao?"

Thượng Quan Ánh Dung nghe vậy liền căm phẫn nói: "Ngươi... ngươi thật không thể nói lý! Ngươi cũng từng là một tướng quân, cũng từng bảo vệ đất nước này, vậy mà tại sao lòng dạ lại nhỏ mọn như vậy? Chẳng lẽ ngươi muốn nhìn thấy cảnh trăm năm chiến hỏa, sinh linh đồ thán hay sao?"

Tóc của Mạnh Trường Ca bay trong gió, đôi mắt nhìn những móng tay dài tinh xảo, điên cuồng nói: "Ta chết rồi thì cần gì phải sợ thế gian này hủy diệt?"

"Quá hoàn hảo!" Quách Thắng Khải kích động đến nỗi ngoài từ hoàn hảo ra ông không biết nên dùng từ gì khác để hình dung nữa.

Hôm nay, Diệp Linh Lung cố ý đến trường quay vì cảnh quay này, sau khi xem xong thì thở phào một cái, lộ vẻ an tâm: "Thật ra thì trong bộ phim lần này, nhân vật khiến tôi dốc nhiều tâm huyết nhất không phải là Thượng Quan Ánh Dung mà là Mạnh Trường Ca. Lúc đầu, khi tôi tạo ra Mạnh Trường Ca, vốn không phải dùng con mắt phản diện để xây dựng, chính diện hay phản diện đều là do khán giả quyết định. Mà khán giả hiểu nhân vật ấy như thế nào thì phải nhờ vào diễn viên rồi. Diễn không tới thì Mạnh Trường Ca chính là một nhân vật khiến tất cả mọi người đều hận, nhưng nếu diễn được cái hồn của Mạnh Trường Ca thì đây sẽ là nhân vật có chiều sâu nhất phim!"

Ninh Tịch hiển nhiên là trường hợp sau.

Quách Thắng Khải hưng phấn, dáng vẻ chắc chắn nói: "Tôi có dự cảm, Ninh Tịch có thể dùng vai diễn này đoạt giải thưởng!"

Vương Thái Hòa cũng gật đầu phụ họa: "Đúng là một hạt giống tốt, Tinh Huy mất đi một Giả Thanh Thanh nhưng lại có được một Ninh Tịch, đúng là kiếm lời!"

"Cắt! Rất tốt! Mọi người nghỉ một chút, chuẩn bị cảnh kế tiếp!"

Cảnh quay lần này chỉ cần một lần đã xong, Quách Thắng Khải tâm tình đang buồn bực vì chuyện của Giang Mục Dã cũng tốt lên khá nhiều.

Trở lại chỗ nghỉ ngơi, Ninh Tuyết Lạc vừa ngồi xuống đã lập tức gọi trợ lí tới hỏi: "Vừa nãy bên đạo diễn nói cái gì?"

Cô trợ lí muốn nói lại thôi, dáng vẻ không biết nên nói thế nào cho phải.

"Khen Ninh Tịch?" Ninh Tuyết Lạc cười nhạt.

Trợ lí gật đầu: "Đạo diễn nói Ninh Tịch diễn rất hoàn hảo. Biên kịch nói khả năng diễn xuất của Ninh Tịch quá tốt, có thể diễn được Mạnh Trường Ca chân chính. Nhà sản xuất cũng khen Ninh Tịch, nói về sau cô ấy có thể còn phát triển hơn cả Giả Thanh Thanh. Đạo diễn còn nói..."

"Còn nói cái gì?"

"Còn nói Ninh Tịch có thể dùng vai diễn này dành giải thưởng..." Cô trợ lí yếu ớt nói.

Ninh Tuyết Lạc đập một phát lên tay ghế vịn: "Khẩu khí lớn thật đấy, muốn có giải thưởng cũng phải nhìn vào bối cảnh, tưởng ngon ăn vậy hả? Dẫu cho cô ta có giải thì thế nào, cao nhất thì cũng chỉ là cái giải nữ phụ, chẳng phải là làm nền cho tôi sao?"

Trợ lí liên tục gật đầu phụ họa: "Chị Tuyết Lạc nói phải! Một vai hồ ly tinh như cô ta sao có thể so sánh với chị! Khán giả cũng đâu phải người mù!"

Sắc mặt Ninh Tuyết Lạc đã lấy lại bình tĩnh, nhưng mây đen giữa mi tâm vẫn chưa tan đi, cô ta đè thấp giọng xuống: "Lúc trước sắp đặt mấy chuyện kia, giờ có thể thực hiện rồi!"

Trợ lí kinh hô một tiếng, sau đó vội vàng che miệng: "Phải làm thật sao ạ? Nhưng mà nguy hiểm lắm! Nhỡ đâu chị..."

"Nhiều lời thế làm gì, tôi bảo cô đi thì cô đi đi!" Ninh Tuyết Lạc có vẻ không kiên nhẫn.

"Dạ, vậy để em đi thông báo với người kia..." Lúc này, sau lưng đột nhiên vang lên một giọng nói ân cần: "Tuyết Lạc, em sao thế? Sắc mặt không được tốt lắm?"
 
Tham gia
13/4/19
Bài viết
887
Điểm cảm xúc
1,279
Điểm
93
Ninh Tuyết Lạc thấy người tới là ai thì lập tức đổi một bộ mặt thẹn thùng: "Còn không phải do anh làm hại sao, làm em mệt như thế?"

"Em nha, rõ ràng là do em dụ dỗ anh trước!" Tô Diễn bất đắc dĩ nói, sau đó liền đưa túi nilong đang cầm trong tay ra: "Anh mua cháo gà cho em bồi bổ đây, em đỡ phải kêu mệt mỏi!"

"Đáng ghét!"

...

Cảnh quay thứ hai là cảnh nối tiếp cảnh vừa rồi, là cảnh quay đánh nhau trong rừng trúc.

Thượng Quan Ánh Dung thấy Mạnh Trường Ca đã nhập ma, nói cái gì cũng không nghe lọt vào tai, sau vài phút do dự, Thượng Quan Ánh Dung quyết định giết Mạnh Trường Ca ngay tại chỗ để trừ hậu họa.

Sau khi chuyên viên chỉ đạo võ thuật hướng dẫn hai người hơn hai tiếng, rốt cuộc hai người cũng thuộc hết động tác.

Ban đầu đạo diễn muốn tìm diễn viên đóng thế cảnh quay này, nhưng thân thủ Ninh Tịch không tệ, trước kia cũng từng đóng thế cho người khác nên cô nhất quyết nói không cần, mà Ninh Tuyết Lạc cũng tỏ ý muốn đích thân quay cảnh này.

Quách Khải Thắng cũng muốn hiệu quả của bộ phim tốt hơn nên tất nhiên là đồng ý.

Chuyên viên chỉ đạo giúp hai người họ tập luyện, kiểm tra nhiền lần, chắc chắn không để xảy ra trường hợp ngoài ý muốn nào rồi mới bắt đầu quay.

"Mạnh Trường Ca đã chết." Thượng Quan Ánh Dung nhắm mắt, nói ra lời nói đau thương tiếc hận.

Đứng trước mặt cô ta lúc này chỉ là một cái xác xinh đẹp nhưng nguy hiểm, một cái xác có thể trở thành hung khí phá hủy thiên hạ này.

Giây kế tiếp, trong mắt Thượng Quan Ánh Dung lóe lên sát khí mãnh liệt, đồng thời rút ra trường kiếm được đeo bên hông, chém về phía Mạnh Trường Ca...

Mạnh Trường Ca có vẻ như đã đoán trước được hành động của Thượng Quan Ánh Dung, nàng vẫn thản nhiên đứng tại chỗ, cho đến khi mũi kiếm đã tới gần chóp mũi của mình mới đột nhiên đưa hai cánh tay ra, mũi chân lướt trên mặt đất, thân thể giống như một chú chim nhanh chóng trượt về phía sau, tránh được đòn tấn công của Thượng Quan Ánh Dung.

Thượng Quan Ánh Dung lạnh lùng hét lên một tiếng rồi lại một lần nữa xuất kiếm.

Mạnh Trường Ca không nhanh không chậm né tránh, giống như một con mèo đang trêu tức một con chuột, cuối cùng xoay tay rút một thanh nhuyễn kiếm quấn trên eo nhỏ ra, dùng chiêu thức bén nhọn chủ động đánh trả.

Qua mười mấy chiêu, Thượng Quan Ánh Dung dần dần rơi xuống thế hạ phong, nhiều lần suýt nữa thì bị Mạnh Trường Ca đánh ngã từ trên cây xuống.

Dẫu thân thủ của Thượng Quan Ánh Dung có tốt đến đâu nhưng đứng trước một người đã trải qua hàng trăm trận chiến đẫm máu trên sa trường như Mạnh Trường Ca thì chẳng khác nào châu chấu đá xe.

Thượng Quan Ánh Dung tự đánh giá mình quá cao, cho rằng Mạnh Trường Ca lâu ngày ở trong thâm cung thì thân thủ nhất định sẽ kém đi, ai ngờ giao thủ rồi mới biết không thể đấu lại, nhưng lúc này phát hiện bản thân khinh địch thì đã quá muộn.

Mạnh Trường Ca cuối cùng cũng chơi chán rồi, ánh mắt lạnh lại, một kiếm này như mang cả chí khí của vạn quân đâm thẳng tới ngực của Thượng Quan Ánh Dung....

Sụt - Âm thanh của một thứ sắc bén đâm vào trong da thịt.

Thượng Quan Ánh Dung đau đớn che ngực, giống như con diều đứt dây rời từ trên bầu trời cao xuống…

Tiếp theo còn có một cảnh đặc tả khuôn mặt của Mạnh Trường Ca, Quách Khải Thắng đang tập trung tinh thần nhìn biểu cảm của Ninh Tịch, nhưng rất nhanh liền phát hiện biểu cảm của Ninh Tịch không đúng.

"Ninh Tuyết Lạc bị thương! Cứu người! Mau!" Ninh Tịch vẫn đang được dây thép treo giữa không trung đột nhiên hô to.

Sửng sốt một lát, các nhân viên mới phản ứng lại được, đây không phải là lời thoại mà là Ninh Tuyết Lạc thật sự bị thương!

Trường quay nhất thời náo loạn, tất cả mọi người đều chạy tới chỗ Ninh Tuyết Lạc vừa rơi xuống.

Sau khi được tháo xuống, Ninh Tịch vội vàng đè lại vết thương đang chảy máu ồ ồ của Ninh Tuyết Lạc, nói "Mau gọi xe cấp cứu!"

Vừa dứt lời, thân thể cô bị một người khác dùng lực kéo ra, Tô Diễn cả kinh chạy như bay tới, đem Ninh Tuyết Lạc ôm thật chặt vào ngực: "Tuyết Lạc! Tuyết Lạc, em sao rồi?"

"Diễn... em đau quá..."

"Đừng sợ, có anh ở đây! Em không sao hết! Nhất định không sao hết..."
 
Tham gia
13/4/19
Bài viết
887
Điểm cảm xúc
1,279
Điểm
93
Ninh Tịch: "..."

Mẹ nó, bà đây đang cầm máu cho, anh đột nhiên đẩy tôi ra rồi xài cái vẻ mặt đau lòng chờ cô ta chảy sạch máu là sao? Diễn kịch cẩu huyết nhiều quá nên nghiện luôn à?

Nếu không phải địa điểm không thích hợp, Ninh Tịch thật sự muốn chống nạnh mắng người.

"Chuyện gì xảy ra?" Quách Khải Thắng tức giận chạy tới.

Ninh Tịch nhéo nhéo mi tâm: "Tôi đâm kiếm vào mới thấy có cảm giác không đúng, thân kiếm không tự rút lại!"

Đây là một cái kiếm lò xo, khi gặp phải vật cản sẽ tự rút mũi kiếm về, nhưng không ngờ lại xảy ra chuyện ngoài ý muốn.

Quách Khải Thắng lập tức gào thét như sấm: "Tổ đạo cụ đâu, tới đây cho tôi! Tôi đã nói phải kiểm tra kĩ đạo cụ cơ mà, tuyệt đối không thể để xảy ra việc ngoài ý muốn, các anh làm việc như thế nào đấy!"

Chuyện viên đạo cụ lảo đảo chạy tới, đầu đầy mồ hôi nói: "Đạo diễn, lúc tôi kiểm tra vẫn còn tốt mà, tuyệt đối không có vấn đề gì cả!"

Quách Khải Thắng dùng tập kịch bản ném vào đầu anh ta, gầm lên: "Vậy anh giải thích cho tôi chuyện này là như thế nào?" Đoàn làm phim gặp hết chuyện này đến chuyện khác, sự nhẫn nại của ông sắp đến cực hạn rồi.

Lúc này, Vương Thái Hòa đứng một bên đột nhiên hỏi một câu: "Người cuối cùng tiếp xúc với thanh kiếm này là ai?"

"Đương... nhiên là Ninh Tịch rồi, sau khi kiểm tra xong tôi liền giao kiếm cho cô ấy, cô ấy vẫn luôn cầm kiếm luyện tập. Là tôi sai, lúc sắp quay không có kiểm tra lại lần nữa!" Chuyên viên đạo cụ liên tục nói xin lỗi.

Con ngươi Ninh Tịch co lại, nếu như lúc này cô vẫn không hiểu chuyện gì đang xảy ra thì cô cũng không cần lăn lộn trong cái giới này làm gì.

Lúc này, những người có mặt tại đây đều có những vẻ mặt khác nhau.

Quách Thắng Khải trừng mắt nhìn chuyên viên đạo cụ sau lại dùng ánh mắt phức tạp nhìn Ninh Tịch một cái, cuối cùng đè xuống tức giận nói: "Chuyện này để sau hẵng nói, trước tiên mau đưa người đến bệnh viện! Còn phải phong tỏa hiện trường, đừng để tin tức lộ ra!"

Bệnh viện nhân dân số một thành phố B.

Tô Diễn và Ninh Tuyết Lạc ở trong phòng bệnh xử lí vết thương, còn Ninh Tịch thì đứng ở hành lang ngoài phòng bệnh, dựa lưng vào vách tường, không ngừng suy nghĩ.

Ninh Tuyết Lạc không hổ là Thủy tổ của Tiểu Bạch Hoa, ngay cả khổ nhục kế cũng xài loại đã update, không sợ cô không thu tay lại kịp mà dùng một kiếm thọt chết cô ta sao? Đáng tiếc, lúc cô phát hiện không đúng đã lập tức thu tay lại nên đâm không sâu lắm, Ninh Tuyết Lạc cùng lắm chỉ bị thương ngoài da thôi. Nhưng vấn đề phía sau mới phiền phức.

Việc cấp thiết hiện tại là cô cần nghĩ cách phủi sạch hiềm nghi với chuyện này...

Ninh Tịch còn đang trầm tư thì đột nhiên bên tai vang lên một loạt tiếng bước chân dồn dập.

Cô vừa mới ngẩng đầu lên thì "Ba" một tiếng, trên mặt bỗng đau rát.

"Súc sinh! Sao mày có thể làm như thế với Tuyết Lạc? Mày có oán hận gì thì nhằm vào tao đây này! Là tao giữ con bé lại Ninh gia, là tao tự nguyện yêu thương, chiều chuộng nó! Tuyết Lạc đã làm sai cái gì?" Người mới đến nhằm vào cô mà gào rống, ánh mắt như đang nhìn kẻ thù vậy.

Ninh Tịch nhanh chóng liếm mất vết máu trên khóe miệng, chậm rãi ngẩng đầu lên nhìn vị quý phu nhân sang trọng trước mặt - là mẹ ruột cô - Trang Linh Ngọc.

Sau lưng bà ta là cha của cô Ninh Diệu Hoa, ông ta cũng dùng ánh mắt chán ghét giống y như vậy nhìn cô, "Nếu Tuyết Lạc có mệnh hệ gì thì tao nhất định không tha cho mày!"

Hai người đang đứng trước mặt cô, một người là mẹ ruột, một người là cha ruột, từ đầu tới cuối không hề hỏi lấy một câu sự việc là như thế nào mà đã đánh với trách mắng và uy hiếp cô.

Ninh Tịch có đến hàng triệu câu nói ác độc khiến bọn họ tức đến sùi bọt mép. Nhưng vào giờ phút này, cả người cô giống như bị hút khô toàn bộ khí lực, một chữ cũng không muốn nói, chỉ dùng ánh mắt âm u nhìn hai người họ.
 
Trạng thái
Không mở trả lời sau này.
Top